Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Joe

Top Page  |  Blog  |  Friends

  • Work: Vee-tee-vee 6

Add

Joe is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Sun Nov 11, 2007 Member since April 2006

Aint nothing better than xôi gà at 01:00 am

1 - 5 of 96 First | < Prev | Next > | Last

Joe's Blog Full Post View | List View

Blog cua Joe

Entry for May 02, 2008 - Nghỉ tí


Một tháng không viết entry mới, hai tháng không comment vào blog của người khác.

Lười quá, pác Joe ơi!

Đầu óc của người viết blog có thể so sánh với pin của máy điện thoại di dộng. Lúc đầu thì ngon lành, sạc một tí là chạy mấy ngày liền. Sau mấy tháng thì đêm nào cũng phải sạc, buối tối bạn gái gọi là hết luôn. Rồi cuối cùng pin bị hỏng, dù cắm điện từ sáng đến tối nhưng sử dụng chỉ có năm phút là hết.

Bây giờ đã đến lúc mình phải thay pin!

Nói cách khác, mình đang thiếu cảm hứng, thiếu ý tưởng, thiếu chất xám…thế là mình định nghỉ một thời gian để ba yếu tố quan trọng này sẽ quay trở lại với mình. Và cả ba yếu tố sẽ quay trở lại thôi, yên tâm, mình đã đặt cọc tiền rồi. Tiếng Anh của Canada sẽ nói “I need a vacation, eh!”.

Năm vừa rồi mình làm nhiều thứ phết, thử sức trong nhiều lĩnh vực phết. Vui nhất là tham gia các chương trình hài. (Đóng phim tình cảm cũng thú vị nhưng hơi mệt mỏi, với lại mình không hợp với phim tình cảm đâu, xem lại phần mình diễn thấy mặt cứ "ngỗng ấy" làm sao! hehe, only in Vietnam!)

Vậy nên trong thời gian nghỉ mình sẽ cố gắng đi du lịch nhiều hơn. Đi nhiều nơi đẹp mình chưa có dịp được đi, ăn nhiều món ngon mình chưa có dịp được ăn, yêu nhiều cô gái xinh đẹp mình chưa có dịp được yêu. Đùa thôi, mình sẽ không ăn nhiều đâu. Rồi mình sẽ tập trung vào việc làm kinh doanh (ở Việt Nam mình phát hiện ra một điều là có tiếng không có nghĩa là có tiền!!), xây dựng một tương lai ổn định, như các cụ đã khuyên.

Ngoài ra, mình sẽ nghe nhạc, xem show, học tiếng Việt thật tốt để đọc Truyện Kiều từ đầu đến cuối (mà không phải quyển có tiếng Việt bên phải, tiếng Anh bên trái). Mình sẽ chơi game, đánh gôn, tập hát những bài hay của Trịnh Công Sơn (mà Trịnh Công Sơn bài nào cũng hay). Nói chung sẽ là một thơi gian nghỉ viết rất thú vị. Không biết khi nào mình sẽ quay lại viết blog thường xuyên nhưng chắc sẽ không quá lâu đâu, mình tuổi ngựa mà, không quên đường cũ đâu.

See you soon, nice May everyone!

Joe

Friday May 2, 2008 - 01:09pm (EDT) Permanent Link | 322 Comments
Entry for March 31, 2008 - Chả liên quan

Sáng hôm trước mình nhắn tin cho một người bạn nữ. Cô ấy là một người bạn “hơi hơi đặc biệt” của mình, và hôm đó hai người bạn hơi hơi đặc biệt của nhau đã có vấn đề. Sáng nhắn tin nhưng đầu giờ chiều chưa thấy cô ấy reply. Đến 16h vẫn chưa thấy gì. Càng chờ đợi càng lo lắng, sốt ruột. Đúng 17h máy kêu kêu, rung rung, có tin nhắn mới!!! Chắc chắn là cô ấy đã trả lời mình rồi, mình hồi hộp mở inbox:

"Tu ngay 18308 den 10508 Vinaphone tang 10%, 20%, 30% gia tri the nhap lan 2,3,4. Chi tiet goi 18001091"



Đó không phải lần đầu tiên ông Vinaphone chơi bẩn với hy vọng của mình đâu. Báo Việt Nam rất hay viết về những hiện tượng siêu nhiên của thế giới. Vậy mình xin nêu thêm một hiện tượng siêu nhiên nữa nhé: Tại sao ông Vinaphone luôn biết chính lúc người ta đang sốt ruột chờ đợi tin nhắn nhất để gửi những thông tin chả liên quan này?!

Monday March 31, 2008 - 01:16pm (EDT) Permanent Link | 507 Comments
Entry for March 18, 2008 - Trời đẹp

Trời đẹp. Hai từ rất nhỏ mang một ý nghĩa rất lớn.

Mẹ của Joe khi còn sống bị bệnh SAD, có nghĩa là “Seasonal Affective Disorder”. (Phương Tây bây giờ bệnh nào cũng phải có một tên gọi dài dài, khô khô.) Dịch sang tiếng Việt nghe đơn giản hơn nhiều: “Các rối loạn theo mùa.”

Quê mình mùa đông ít ánh sáng lắm. Mình vẫn nhớ, tháng 10 mẹ thường vui lắm, cười rất tươi mỗi khi bố nói đùa, mà bố Joe không sinh ra để nói đùa đâu. Tháng 11 vẫn thế, nhưng nụ cười của mẹ có lẽ miễn cưỡng hơn một tí. Tháng 12, mặt trời coi như là về vườn rồi, mọi người lại rất căng thẳng chuẩn bị cho Nô-en, nụ cười của mẹ Joe thành son đỏ trên đôi môi trầm cảm – nhìn vẫn thấy đẹp nhưng nhìn lâu thấy thương. Tháng 1, Tháng 2, tháng 3, cả mùa đông đều thế cả, đến tận tháng 4 nụ cười mẹ Joe mới khôi phục lại.

Mẹ rất chịu đựng để các con không biết về chuyện này. Mẹ ít chia sẻ nỗi đau tâm hồn, và các anh chị em mình cũng vậy. Bà ngoại là người Anh còn ông ngoại là người Scotland – ai mà biết về văn hóa hai nước này sẽ hiểu. (Còn ông bà nội là người Quebec, thế là bố Joe có bất cứ chuyện buồn gì dù nhỏ đến rất nhỏ chắc chắn sẽ có người biết!)

Nhưng bệnh SAD này có thật. Và đôi khi mình cũng bị.

Đầu tuần trước trời rất đẹp, mặt trời bỗng nhiên quay lại sau mấy tuần tự giấu mình trên mây. Vui quá, thấy da mình cứ nuốt chửng ánh sáng giống như tĩnh mạch một thằng nghiện nuốt chửng herion. Và mọi thứ đều đẹp cả. Hà Nội thành một thành phố rất đẹp, người dân Hà Nội rất thân thiện, mình chỉ muốn chơi chơi, bay bay, gọi điện cho cô nào cũng được, đi uống nước buôn chuyện đến tận tối.

Mình đọc ở đâu đấy rằng ánh sáng mặt trời có nhiều Vitamin D. Ánh sáng chỉ là ánh sáng thôi, mình không hiểu sao nó lại có thể cung cấpVitamin D được. Nhưng mà thôi, cãi với các nhà khoa học để làm gì. Ít nhất ánh sáng mặt trời có một chất gì đấy làm cho người ta thấy vui vui. Mười đất nước có tỷ lệ tự tử thấp nhất thế giới là: Barbados, Jamaica, Syria, Antigua & Barbuda, Egypt, Haiti, Honduras, Jordan, và Saint Kitts & Nevis – có cần nói gì nữa không?

Hôm nay trời không đẹp lắm, với lại Hà Nội dạo này ẩm lắm, lúc nào cũng có mấy tỷ giọt nước nhỏ giữa mình và mặt trời... Nhưng điều buồn nhất là có rất nhiều người như Joe cứ cố để mà lý giải tại sao mình đang cảm thấy buồn, phân tích rất kỹ từng yếu tố một, chuyện gia đình, chuyện tình yêu, chuyện công việc, chuyện tài chính – mà nguyên nhân đơn giản chỉ là thiếu ánh sáng.

Tuesday March 18, 2008 - 01:26pm (EDT) Permanent Link | 310 Comments
Entry for February 27, 2008 - Nhung Xấu Xí
Có nhiều phim nước ngoài đặt tên kiểu rất đơn giản, là tên của một nơi, một món ăn, một nhân vật đặc biệt.. Vừa ngắn gọn, vừa hay, vừa gây sự tò mò. Nhưng khi dịch sang tiếng Việt thì tên của phim bị "chung chung hóa", thành một cục từ nhạt nhẽo miêu tả rất cụ thể về nội dung của phim.

Có Ugly Betty này (Cô gái xấu xí). Beowulf này (Ác Quỷ Lộng Hành). Ray này (Vượt qua số phận) Juno này (Dính bầu 2). Ratatouille này (Chú chuộc đầu bếp). Cloverfield này (Thảm Họa Diệt Vong). P1 này (Tầng Hầm Đẫm Máu), nhiều lắm.

Nghe các đầu đề phim Việt Nam này mình cảm thấy hơi ngứa tay, hơi khó chịu một chút. Đó là một cảm giác khó nói, có lẽ tốt nhất là đưa ra một ví dụ ngược lại.

Nếu truyện "Chí Phèo" được dịch sang tiếng Anh là "The Man Who Drinks Alcohol" (Người đàn ông uống rượu) thì các bạn sẽ cảm thấy thế nào? Mất cả hay và mất cả...Chí Phèo! Nếu sau này tác phẩm vĩ đại của Nam Cao này được thành một bộ phim Việt Nam mang tên "Chí Phèo" luôn thì dịch sang tiếng Anh cũng phải mang tên “Chí Phèo” chứ. Tên “Chi Pheo” là một sự kết hợp của nguyên âm và phụ âm rất tuyệt vời, người Châu Âu hoàn toàn có thể phát âm được.

"Nhưng người Châu Âu sẽ không biết Chí Phèo là ai, Joe ạ”.

Đúng. Nhưng người Việt Nam đã biết Chí Phèo là ai trước khi sách của Nam Cao ra mắt đâu! Họ vẫn mua sách mang về đọc đi đọc lại đến tận tối cơ mà. Còn nếu muốn chắc chắn khán giả Châu Âu biết Chí Phèo là tên của một nhân vật nam thì cứ cho chữ "Mr." vào là xong. “Mr Chi Pheo”. Nghe hay quá còn gì!

"Cô gái xấu xí" nghe không hay. Lễ ra các ông phiên dịch nên chọn một tên Việt Nam thật, một tên nghe hơi nghiêm túc giống tên "Betty" trong tiếng Anh. Ví dụ, "Nhung xấu xí" chẳng hạn. Nghe hay hơn nhiều! Nghe tên này mình bắt đầu hình dung một người con gái cụ thể, chứ không phải một loại con gái nói chung, hình dung một người con gái có tính cách đặt biệt, chứ không phải một một tuýp con gái không có lợi thế về mặt ngoại hình.

Phim “Ray” cứ dịch là “Ray” thôi. Hoặc "ông Ray", cho nó chắc ăn. Người Việt Nam không biết "Ông Ray" là ai thì thôi. Muốn biết thì phải mua vé xem phim nhé! Phim Cloverfield cũng thế. Người Việt Nam không biết Cloverfield là cái gì, là ai, là ở đâu – tuy nhiên chính người Mỹ cũng đâu có biết Cloverfield là cái gì, là ai, là ở đâu! Khi phim Cloverfield ra rạp, đó là lần đầu tiên người Mỹ được nghe tên này, có nghĩa là phim Cloverfield giới thiệu từ Cloverfield với thế giới.

Ratatouille là một trượng hợp hơi khác. Người Việt sẽ không biết đó là một loại món ăn “bình dân”, và khán giả ở đâu cũng nên biết điều đó. Thế thì cứ dịch là "Sốt vang xưa", hay là gì đấy. Quan trọng nhất là đọc đầu đề xong người ta hình dung ngay một món ăn cụ thể, một món ăn gắn bó với đời sống của dân thường. Vì trong phim này, "Sốt vang xưa" chính là "điểm nút", tượng trưng cho một lối sống dản dị đang dần bị mất đi. Xem phim xong, người ta sẽ nói : “Ồ, đó là một đầu đề rất hay, rất sâu sắc.” Còn "Chú chuột đầu bếp" không hay gì, không tượng trưng cho cái gì cả, không có gì sâu sắc, chán lắm.

Bạn muốn biết đó là phim về một con chuột biết nấu cơm ư? Đó chính là lý do tại sao phim có poster!

Lại một ví dụ ngược lại nhé, cũng là ví dụ cuối cùng. Giả sử người Canada không thể nói được chữ Chí Phèo, phát âm khó quá. Thế thì cứ dịch là "Hanky Sam" đi. Hanky Sam không hẳn là một tên tiếng Anh(Ở Canada chả ai gọi là "Hanky" cả), cũng như Chí Phèo không hẳn là một tên Việt Nam. Nhưng nghe tên "Hanky Sam" người ta sẽ hình dung một nhân vật nam, một nhân vật chắc khác thường chút. Đến 90 tuổi họ vẫn sẽ nhớ tên phim “Hanky Sam”. Còn tên “Người đàn ông uống rượu” chỉ cần 20 ngày là rơi vào lãng quên.

Nếu có thể để nguyên thì cứ để nguyên đi. Còn nếu không thì quan trọng nhất là giữ cái cảm giác, cái mầu sắc và cái "tính cách" của đầu đề.
Wednesday February 27, 2008 - 04:16am (EST) Permanent Link | 413 Comments
Entry for February 18, 2008 - Xúc Xích 70 Cân

Như tiền và tình yêu, Tết đã đến và Tết đã đi.

Tết năm nay có lẽ là cái Tết vui nhất mình đã từng trải qua tại Việt Nam. Đêm giao thừa mình đến nhà một người bạn thân, cùng một vài bạn nữa đã xử lý hết 9 chai vang Pháp. Sau 8 chai bọn mình đã say lắm rồi, định thôi, nhưng còn lại một chai vang đỏ cứ nhìn mọi người từ trên tủ lạnh xuống một cách rất tinh vi, thế là cũng phải xử lý thằng nó.

Sáu giờ sáng mới mò về nhà, ngủ đến tận chiều ngày mồng một.

Ngày mồng 2 mình xuống Hải Phòng chơi. Mà dùng từ “chơi” là phù hợp nhất đấy. Dân Hải Phòng thích chơi lắm, vui lắm, nhất là vào dịp Tết. Chơi và ăn! Mình ăn ngao, ăn sò, ăn ốc, ăn cá, ăn kẹo, ăn bánh, ăn chơi, ăn bám. Không biết vì sao nhưng mình hình như có duyên với Hải Phòng lắm. Ở Hà Nội mình chơi với nhiều bạn Hải Phòng, cảm thấy người Hải Phòng rất dễ gần. (Chuyện con gái Hải Phòng xinh đẹp khỏi phải nói.)

Ngày mồng 3 bọn mình tìm đến mấy cái chùa yên tĩnh ở Hải Phòng, vào lấy may cái. Ở huyện Thủy Nguyên có một ngôi chùa nhỏ xây ở trên cao, nhìn bí ẩn một cách thiêng liêng. Mình tặng chùa ấy một tờ 50 nghìn nhé, xem chùa sẽ tặng lại mình cái gì nhỉ? (Mình sợ tặng nhiều hơn thì chùa sẽ coi mình là đại gia rồi, sẽ không giúp mình cái gì mất.)

Chiều mồng 3 mình lên xe về Hà Nội.

Hà Nội những ngày Tết có một đặc điểm rất tuyệt vời - đó là đường phố vắng xe, đi đâu chả được.

Chiều mồng 4 Tết mình "đánh bóng" đường La Thành, đi từ bên Tôn Đức Thắng sang bên Giảng Võ rồi quay lại, cứ đi đi lại lại, không đi đâu cả, lái lái cho vui, Giảng võ, Tôn Đức Thắng, Giảng Võ, Tôn Đức Thắng, nhanh lắm, nhanh như gió...sướng quá trời còn gì! Hôm nay khi bị kẹt xe trên đúng cái đoạn đường ấy mình vui vui nhớ lại cảm giác “gió bay” đấy, hít thở rất dài, có lẽ như một người chồng đang nhớ lại cái thời vợ còn năn nỉ làm chuyện….của Pao.

Hà Nội những ngày Tết có một đặc điểm rất không tuyệt vời - đó là trời lạnh, lạnh buốt, lạnh sun...nói chung trời lạnh lắm.

Ít ra là mùa đông năm nay.

Năm nay trời lạnh hơn bình thường, báo chí dùng từ "kỷ lục". Công nhận thời tiết Hà Nội đôi khi khó chịu thật. Mùa đông ở Canada cũng lạnh nhưng chỉ lạnh ở ngoài trời thôi - ở trong nhà thì ấm tuyệt vời. Đa số ngôi nhà có hệ thống sưởi ấm hiện đại, đi chân đất cũng được. Còn ở đây, nhiệt độ ở trong nhà lại còn lạnh hơn ở ngoài trời! Mình đã chia tay 1 triệu Việt Nam đồng mua 2 quạt sưởi ấm, người bán hàng cười “đếm hết răng”. Mình cho 2 quạt vào 1 phòng luôn, mỗi bên 1 quạt, cứ ngồi ở giữa đọc sách, bị "quạt quay" như một xúc xích 70 cân. Không biết đến bao giời ông trời sẽ tha thứ cho người dân Hà Nội mình, mà tội ác của dân Hà Nội là gì cũng chưa rõ.

Người ta bảo tuần sau sẽ đỡ hơn. Không biết “người ta” dựa vào thông tin gì, nhưng rất hy vọng họ nói đúng.
Monday February 18, 2008 - 11:06am (EST) Permanent Link | 323 Comments

Add Joe's Blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 96 First | < Prev | Next > | Last

HIGHLIGHTED POSTS