Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

HOÀNG SƠN < Y! ID: cat_tu2000 >

Top Page  |  Blog  |  Feeds  |  Friends  |  Lists  |  Groups

  • Work: SANGYA
  • School: VAN LANG UNIVERSITY

Add

HOÀNG SƠN is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Sat May 24, 2008 Member since December 2005

Chuyển nhà mới!--> Click here Reply

1 - 5 of 50 First | < Prev | Next > | Last

HOÀNG SƠN`s Blog Full Post View | List View

Mọi người thật tốt bụng!

CUOI CHUT CHOI !!!!
Hà Nội & Sài Gòn - Sự Khác Biệt !!!

Cà phê
Cà phê Sài Gòn với những hàng ghế xếp thẳng hàng như trên xe bus
Cà phê Hà Nội chen chúc với hai đôi tình nhân cùng xếp chung một bàn


Sài Gòn: Ít Cafe + ít sữa + đá + đá + đá ... + đá = 1 ly phê sữa đá, xong cafe có 1 ấm trà to tướng ... chan vào cafe uống ???? hết lại có thêm (kô cần xin)
Hà Nội: Cafe + sữa + 2 cục đá = cốc nâu đá, xin mỏi miệng đuợc cốc nước lọc



Ăn trưa
Cơm trưa Sài Gòn với tô canh khổ qua hai ngàn rưởi
Cơm trưa Hà Nội với bát nước rau dầm sấu không lấy tiền



Gọi điện ngoài đường
Ở Sài Gòn, bạn hãy dừng xe - dắt lên vỉa hè - quay ngược đầu xe - nếu không muốn chiếc điện thoại của bạn cuốn theo chiều gió
Ở Hà Nội, bạn hãy đứng giữa ngã tư tấp nập người qua để nói chuyện điện thoại - cho cả thế giới biết bạn là ai



Cảm ơn
Ở Sài Gòn, bạn dửng dưng khi thấy cô receptionist cúi gập người chào bạn
Ở Hà Nội, bạn xúc động đến sững sờ khi thấy ai đó nói lời cảm ơn



Cơn mưa
Mưa Sài Gòn giống tính tình các cô gái Sài Gòn - đỏng đảnh nhưng mau quên
Mưa Hà Nội giống tính tình các cô gái Hà Nội - âm ỉ và dai dẳng



Ăn mặc
Ở Sài Gòn, bạn có thể mặc quần short, dép lê đàng hoàng vào Rex
Ở Hà Nội, bạn có thể thấy các bác xe ôm mặc đồ vest đứng chờ khách bên Bờ Hồ



Xe máy
Ở Sài Gòn, họ gọi chiếc xe gắn máy của bạn là xe hai bánh
Ở Hà Nội, họ coi chiếc xe máy của bạn là xe có động cơ



Giao thông
Ở Sài Gòn, bạn có thể vượt đèn đỏ thoải mái - nhưng chớ có đi vào phần đường xe hơi
Ở Hà Nội, bạn có thể lượn lờ trước mũi xe hơi - nhưng đừng có dại dột mà rẽ phải tùy ý



Ở Hà Nội: Đèn đỏ không được rẽ phải
Ở Sài gòn: Đèn đỏ có nơi còn được quẹo trái



Trà đá
Ở Hà Nội, một cốc trà đá của mấy bà hàng nước giá năm trăm đồng
Ở Sài Gòn, cốc trà đá đó có thể pha làm bốn ly nhưng lại miễn phí



Ăn phở
Tô hủ tíu mì Sài Gòn được bưng ra với tô được đặt trên chiếc đĩa
Bát phở gà Hà Nội được khuyến mại với ngón tay cái của con bé bưng bê



Giầy vớ
Đàn ông Hà Nội có thể đi giày mà không cần mang vớ
Con gái Sài Gòn có thể đi vớ mà không cần mang giày



Con đường:
Hà Nội: Đường, phố, ngõ, ngách
Sài Gòn: Đại lộ, đường, hẻm, hẻm



Đụng hàng: Khi hai cô gái cùng thích một món đồ giống hệt nhau

Con gái Hà Nội: "Tớ với ấy cùng mua nó nhé?"
Con gái Sài Gòn: "Ấy mua rồi à? Vậy tớ sẽ chọn thứ khác"



Dao dĩa: Khi bạn nói: "Cho tôi thêm một cái dĩa" với người bồi bàn
Ở Hà Nội: Người ta sẽ mang cho bạn một cái nĩa
Ở Sài Gòn: Họ sẽ mang cho bạn một chiếc đĩa



Tỏ tình: Khi bạn nói với một cô gái: "Thế em có yêu anh không?"
Con gái Hà Nội: "Nếu nói không thì saỏ"
Con gái Sài Gòn: "Tại sao lại không nhỉ!"



Ca ve: Khi bạn vừa thanh toán xong tiền cho cave...
Cave Hà Nội: "Cho em xin thêm 10 nghìn để còn đi xe ôm về?"
Cave Sài Gòn: "Em bớt cho anh 10 ngàn, lần sau nhớ kiu em nhạ.."



Ăn sáng: Khi bạn nhận lời đề nghị của người bạn: "Đi ăn sáng với tớ nhé?"
Ở Hà Nội: Hoặc là bạn có nhiều hơn 20 ngàn, hoặc là chả cần xu keng nào!
Ở Sài Gòn: Điều kiện cần và đủ: Bạn có tối thiểu 10 ngàn trong túi!



Dạ vâng: Khi phụ huynh người yêu bạn có lời mời bạn đến nhà dùng bữa
Ở Hà Nội: Bạn nói: "Dạ, vâng!"
Ở Sài Gòn:! Đã "Dạ" thì khỏi cần "Vâng"



Chào hỏi: Khi bạn chào phụ huynh bố mẹ người yêu trước khi ra về
Ở Hà Nội: "Cháu chào cô cháu về!"
Ở Sài Gòn: "Con thưa dì con dzìa!"



Giàu có: Bạn được coi là giàu có khi...
Ở Hà Nội: Bạn có rất nhiều tiền
Ở Sài Gòn: Bạn tiêu rất nhiều tiền



Giữ xe hàng quán:
Hà nội: Giữ xe miễn phí
Sài gòn: "Anh cho xin 2 ngàn"



Uống bia
Hà nội: Bia hơi, lạc rang, 9 giờ phắn
Sài Gòn: Chai lạnh, đá to, nồi lẩu, nửa khuya dzìa



Karaoke:
Hà Nội: Chọn bài, hát vui là chính, hát sai tông cũng kệ
Sài Gòn: Chọn số, hát hay là chính vì thế hát rất tình cảm. Nhỡ mà sai tông sẽ quê lắm đấy ạ



Xôi:
Hà Nội: Gói lá khoai hay lá sen, xôi đồ bằng chõ
Sài Gòn: Cho vào hộp, hay bịch nylon, cơm nếp nấu bằng nồi



Phở:
Hà Nội: Khó mà thiếu mì chính, quẩy
Sài Gòn: Làm sao ăn phở được khi mà không có rau, giá và tương đỏ (hoặc đen)



Siêu thị:
Hà Nội: Đắt đỏ, hàng hóa kô thiết thực
Sài Gòn: Thuận tiện, giá rẻ như chợ. Là nơi thư giãn mỗi cuối tuần cả gia đình



Nhà sách:
Hà Nội : Nhân viên hách dịch
Sài Gòn : Vào đọc chùa thoải mái, nhất là các em bé, có thể ngồi tại chỗ đọc mà không sợ bị đuổi



Chùa chiền:
Hà Nội: Bước chân vào là thấy lõng nhẹ bẫng, hỉ nộ ái ố đã để lại ở phía ngoài cửa
Sài Gòn: Không gian ồn ào, không tịnh



Tào phớ:
Hà Nội: Lát mỏng, em nhớ ngày xưa hay hớt bằng vỏ con trai!
Sài Gòn: Lát dày cục, có gừng trong nước đường chứ không phải là hoa nhài



Chè:
Hà Nội: Ăn trong cốc, bát nhỏ
Sài Gòn: Thường có nước dừa. Vội thì cắn 1 góc bịch chè và mút



Cắt chanh:
Hà Nội: Bổ ngang
Sài Gòn: Bổ dọc 2 bên, bỏ phần giữa



Lơ đễnh đụng phải xe dừng đèn đỏ đằng trước
Hà Nội: Fẹc đoẹ mịa @%$^&*
Sài Gòn: Nạn nhân chỉ quay lại xem thủ phạm là ai rồi... chờ đèn xanh tiếp



Cây xanh:
Hà Nội: Nhớ phố hoa sữa Nguyễn Du, hàng sấu trên Trần Hưng Đạo
Sài Gòn: Me xanh đường Trần Văn Thủ, cây sao trên Ba tháng hai



Nước canh rau muống:
Hà Nội: Sấu, chanh
Sài Gòn: Me, chanh



Tán gái:
Gái Hà Nội: dễ tán, khó bỏ
Gái Sài Gòn: dễ bỏ, khó tán



Cuối tuần:
Hà Nội: cả gia đình quây quần nấu nướng ăn tươi
Sài Gòn: đi ăn tiệm



Chất chơi và chất chiến
Hà nội: Xe đẹp, điện thoại nhỏ, áo bỏ trong quần nhưng hỏi tiền thì x có.
Sài gòn: 5 số 67, TaK X đời đầu, áo phông quần sóc, hỏi tiền : Chú cần nhiêu???



Chợ tình
Chợ tình Sài gòn: Anh hai có sài em hông
Chợ tình Hà nội: Chơi gái không đại ca



Xe
Hà Nội : hiếm gặp những xe đời cũ
Sài Gòn : những xe viện bảo tàng cho mượn vẫn lưu hành đầy trên đường phố



SG: chả ram , chả giò
HN: nem rán



Vá xe
Sài gòn : Vá xe lúc nửa đêm... em xin 5 ngàn thôi
Hà Nội : Muộn rồi em ơi, 50 nghìn anh vá cho



Hồ
Sài Gòn : Hồ con rùa to mà nhỏ , nhỏ mà to
HÀ nội : Các hồ đều bé dần lại



Xe khách
Sài gòn : Đi xe đò !!! 1 người 1 ghế ( số ghế đàng hoàng ) kô đón thêm nếu đã đầy
Hà Nội: Anh ngối xích vào , cho người ta ngồi với !!!!!!!



Sài Gòn : Website mấy trường đại học tự làm ra
Hà Nội : Tự lấy mấy website của người ta về làm



Sài Gòn: Ra đường đầu tóc chỉnh tề
Hà Nội: Đội nón tai bèo tà rề rề dạo phố



Shopping thì Hà Nội thua đứt TPHCM rồi:
HN: Mới sáng sớm ngày ra mà đã mặc cả kinh thế, đi đi ko để còn đốt vía nào!
SG: Cám ơn anh. Lần sau lại ghe'' em nha.



Tức mình chửi nhau (nhẹ nhàng, heh heh heh):
HN: Đồ dở hơi
SG: Quân mắc dịch



Hài:
HN: Nặng về lời nói.
SG: Nặng về cử chỉ.



Hà-nội: Vào quán, ngôi lâu (hơn 30ph) là bị đuổi!
Sài-gòn: Vào quán, muốn ngồi bao lâu thì tùy!



Người Hà-nội: nói dài dòng nhưng khó hiểu!
Người Sài-gòn: nói ngắn gọn nhung dễ hiểu!



Tiệm Internet
Hà-nội: ít nhưng rẻ!
Sài-gòn: nhiều mà mắc!



Nhà cửa:
Hà-nội: rộng và sâu
Sài-gòn: nhỏ và ngắn



Chào hỏi:
Hà-nội: bạn phải thưa bẩm rõ ràng băng lời nói!
Sài-gòn: bạn sử dụng cử chỉ: cúi người!



Về đồ ăn:
Người HN hay ăn mặn
Người SG hay ăn đồ ngọt



Phong cách sống:
Người HN ra ngoài ban ngày, đêm về với u nó
Người SG ban ngày ở với vợ, ban đêm ra ngoài nhậu với bạn



Ở HN: nếu bạn gọi cái tẩy thì nó sẽ là cái tẩy
Ở SG: nếu bạn gọi cái tẩy, họ sẽ mang đến cho bạn một ly nước đá



Thuốc lá:
Ở HN, rất dễ dàng gọi 1 bao VINA
Ở SG, em chỉ có Mèo thôi anh Hai



Biển quảng cáo:
Ở HN, phải mang tính lịch sự, trang trọng
Ở SG, càng hài ước càng thu hút mọi người



HN có bún chả
SG có cơm tấm



Người Hà Nội gọi người yêu là anh yêu, em yêu
Người Sài Gòn gọi người yêu là ông xã, bà xã

Gọi điện về việc kinh doanh:
Hà Nội: chú là con ai đấy?
SG: mang kế hoạch kinh doanh đến ta cùng bàn nhé!



Phát triển dự án:
SG: Làm thế nào để tự mình tạo lãi nhanh nhỉ?
HN: Thế Trung ương cho bao nhiêu tiền?




HN: Yêu vẫn phải giữ
SG: Yêu là hết mình luôn



Giục người bán hàng gói nhanh lên:
SG: Vâng em làm ngay đây
HN: Làm gì mà cuống lên thế! Muốn nhanh biến sang hàng khác!



Khi khách đến nhà :
HN : Mời bác dùng cốc chè tươi ạ
SG: Tí !!! Con chạy ra quán bà Ba mua chai nước ngọt về coi



2 người bạn nói chuyện với nhau :
HN: Tớ nói cho cậy nghe cái này nhé
SG: Eh tao nói cho mày nghe cái này nè



Khi ai cho mình cái gì
HN: Vâng quí hóa quá
SG: Trời ơi dữ hông



Khen đồ ăn ngon
HN: Ngon tuyệt cú mèo
SG: Ngon bá chấy bò chét



Khen vật gì to:
Hà Nội: To vật vã.
Sài Gòn: Bự bành ki



HN : bắt nạt
SG : ăn hiếp

HN : mất điện, mất nước
SG : Cúp điện, cúp nước



Con gái SG : da rám nắng, nói năng dễ thương
con gái HN : da trắng , lạnh lùng khó bắt chuyện



Người SG nói: dễ hiểu
Người HN nói: suy nghĩ trước khi hiểu

Hà nội: chị ơi cho em cái túi nylon
Sài gòn: chị ơi cho em cái bịch xốp

Nói về ngu:
Hà nội: ngu hết phần chó
Sài gòn: ngu như heo.

Về hoa quả:
Hà nội gọi quả táo là quả táo,
Sài gòn gọi quả táo là trái bom



Hà nội gọi quả dứa là quả dứa
Sài gòn gọi quả dứa là trái thơm



Uống bia
Hà nôi: Chai bia được rót quay vòng cho nhiều ly
Sài gòn: Chai của ai người ấy uống



Uống rượu:
Sài gòn: Rượu sẽ phải uống cùng với nước đá và vài lát chanh
Hà nội: Bắc cạn và không được ...giảm sóc



Khách sạn:
Sài gòn: Khi bạn dừng xe, sẽ có người mở cửa và giúp bạn bê đồ
Hà nội: Có thể bạn sẽ phải gọi rát cả cổ mà chưa thấy lễ tân đâu



Sinh viên và cave:
Sài gòn: nhiều em sinh viên trông như cave
Hà nội: nhiều em cave trông như sinh viên



Có những dòng sông, chúng giống nhau đến lạ:
Sông kim ngưu ở hà nội
Kênh nhiêu lộc ở Sài gòn

Sài Gòn gọi là xí muội

Hà Nội gọi là ô mai

Hà Nội: Mời cơm ... ứ dám ăn
Sài Gòn: Mời cơm là ... phải ăn

Hà nội : Đổi tên công viên Lê Nin thành công viên Thống Nhất
HCM : Đổi tên dinh Độc Lập thành hội trường Thống Nhất



Hà Nội : Đường Giải Phóng chạy ra QL 1.
HCM: Đường Hà Nội chạy ra QL 1.



Hà nội: Gội đầu thư giãn
Sài Gòn: Hớt tóc thanh nữ v hớt tóc máy lạnh
Thực ra vào trong đó thì như nhau

Hà Nội: nỡm ạ
Sài Gòn: quỷ sứ v đồ quỷ

Hà Nội: đèo em nhá
Sài Gòn: chở em



Sài Gòn: hun
Hà Nội: hôn



Uống Cafe
Ở Sài gòn: thường uống cafê có nhiều đá vào buổi sáng trước khi đi làm
Ở Hà nội: thường uống cafe khi đi chơi vào buổi tối trước khi ..đi ngủ



Nếu bạn gọi một ly nâu
Ở Sài gòn: bạn sẽ được chủ quán mang cho một ly cà phê đen
Ở Hà nội: bạn sẽ được 1 ly cà phê có thêm sữa



Nếu bạn muốn uống cà phê sữa
ở Sài gòn: cho xin 1 ly bạch sửu
Ở Hà nội: nếu bạn gọi 1 ly bạch sửu bạn sẽ nhận được câu trả lời - không có, hoặc bạn bị coi là...hâm.


Saturday September 6, 2008 - 03:49pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Ne^n nhi`n la.i mi`nh....
Ban nen danh 5phut de doc entry nay nhe:
























Sunday May 25, 2008 - 03:03pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments
CHO 41 TI...NHA^.N BAO NHIU ???
Chân dung Ông "Kiểm Huy Hoàng" - người làm từ thiện ... 41 tỷ VND
Chân dung Ông magnify



Phóng sự: Chân dung Ông "Kiểm Huy Hoàng" - người làm từ thiện ... 41 tỷ VND



Chuyện một người góp phần làm đổi mới kinh tế [Kỳ 1]



Không biết bây giờ, tính tổng tài sản gồm tiền, đất đai, nhà xưởng... thì ông đã được coi là người giàu nhất Việt Nam hay chưa. Nhưng có một điều chắc chắn là, số tiền mà vợ chồng ông đưa vào quỹ hỗ trợ người nghèo, tham gia các hoạt động xã hội từ thiện... thì chưa doanh nhân nào ở Việt Nam đóng góp nhiều hơn thế. Chỉ trong năm 2007 và 3 tháng đầu năm 2008, ông đã dành hơn 41 tỉ đồng cho các hoạt động này. Ông là Lê Văn Kiểm, Chủ tịch HĐQT Công ty Golf Long Thành.



Ông Lê Văn Kiểm.



Một người đã từng nổi danh về sự giàu có gần 15 năm nay, ấy vậy mà cũng đã có thời kỳ "nước mắt... chan cơm".


Tôi biết tới danh tiếng ông Lê Văn Kiểm từ năm 1998 với cái tên được nhiều người nhắc đến có pha chút ghen tị, xách mé Kiểm "Huy Hoàng”. Người nói về ông Kiểm với tôi đầu tiên chính là một doanh nhân cũng lừng lẫy một thời, nay đã thành người thiên cổ: Tăng Minh Phụng.


Trong một lần gặp Tăng Minh Phụng ở trại giam, khi mà vụ án Minh Phụng - Epco sắp bước vào giai đoạn kết thúc điều tra, tôi có hỏi Phụng:


- Anh có biết về ông Kiểm ở Tổng Công ty Huy Hoàng không?


Minh Phụng gật đầu và nói: “Tôi có biết, và biết rõ là đằng khác. Nhưng cơ nghiệp của ông ấy cũng sắp sụp đổ rồi. Tôi sợ số phận ông ta rồi cũng như tôi mà thôi”.


Nghe Phụng nói vậy, tôi thấy ớn lạnh. Phụng nói: “Cũng như tôi mà thôi...” thì điều đó có nghĩa là sẽ sắp tới ngày ông Kiểm vào nhà giam. Một người bỏ tiền ra xây dựng nút giao thông Hàng Xanh hoành tráng nhất TP HCM góp phần giải quyết ách tắc giao thông cho một điểm đen về giao thông và làm đẹp thêm bộ mặt ở cửa ngõ ra vào thành phố... mà lại có kết cục như... Minh Phụng thì quả là bất ngờ.


Nhưng với những thông tin mà tôi biết được thì Huy Hoàng đang nợ nần chồng chất có tới gần 500 tỉ và không có khả năng chi trả. Và bên cạnh đó, người ta còn đồn thổi về một ông Kiểm ăn chơi, tiêu tiền không bao giờ đếm. Rồi mỗi khi vợ ông đi mua đồ, có 3 nhân viên đi theo vừa là bảo vệ, vừa làm hóa đơn chi tiền, rồi những món đồ trang sức mà bà Kiểm đeo có thứ trị giá cả trăm ngàn đôla... vân vân và... vân vân!.


Cũng phải nói thêm rằng, vào thời điểm cuối những năm 90 của thế kỷ trước, đội ngũ doanh nhân Việt Nam có đang rất ít và yếu. Số doanh nhân thành đạt có thể đếm ra được ngay. Và ngày ấy, xã hội vẫn còn rất mặc cảm, thậm chí coi rẻ những người làm kinh tế tư nhân. Các nhà doanh nghiệp tư nhân được coi là đồng hạng với những người buôn thúng bán mẹt và dĩ nhiên, họ có vô vàn thói hư tật xấu.


Câu nói “Vi phú... bất nhân” thường được áp dụng cho các doanh nhân thời đó.


Rồi Minh Phụng cũng kể cho tôi nghe đôi điều về ông Lê Văn Kiểm bằng một sự kính nể thật sự pha chút cám cảnh cho ông. (Mãi sau này tôi mới được biết là ông Lê Văn Kiểm cũng đã tìm nhiều cách cứu giúp Minh Phụng, trong đó cho Minh Phụng vay khá nhiều tiền).


Theo lời Phụng kể thì ông Kiểm làm giàu là từ hai bàn tay trắng và bươn chải trên thương trường với đủ thứ nghề. Vận may đúng là có đến với ông Kiểm, nhưng để nắm bắt được cơ hội, vận may đó, ông Kiểm là người có nghị lực phi thường và rất bình tĩnh.


Kết thúc buổi gặp, Phụng thở dài, nói với tôi: “Nếu để cho tôi sống, 5 năm sau, tôi trả hết nợ, cả lãi lẫn gốc cho Nhà nước, còn bắn tôi bây giờ, Nhà nước sẽ chẳng được gì, ngoài việc mất tiền”.


Lúc ấy, nghe Minh Phụng nói, tôi không tin, bởi vì số nợ của Minh Phụng đã quá lớn. Mỗi ngày ngủ dậy, phải trả lãi ngân hàng đến cả trăm triệu thì làm cái gì cho ra tiền. Còn toàn bộ đất đai, tài sản của Phụng nếu bán hết đi chắc gì đã đủ trả nợ... Nhưng thực lòng, tôi rất trọng Minh Phụng bởi lẽ đó là một người tốt.


Hiếm có một doanh nhân nào sống giản dị, tốt bụng với mọi người như Phụng. Không cờ bạc, rượu chè, không có thói “trăng hoa” chơi bời, sẵn sàng giúp đỡ người nghèo... đó là phẩm chất của Minh Phụng. Tiếc thay, chỉ vì những sơ sẩy trên bước đường làm ăn mà đến nỗi thân tàn ma dại.


Bây giờ khi vụ án Minh Phụng đã lùi xa, tôi mới thấy điều Phụng nói có phần đúng. Nếu để cho Phụng sống, thì có lẽ bây giờ chúng ta có thêm một doanh nhân giỏi.


Trở lại chuyện ông Kiểm, vào thời điểm đó và cho đến hết năm 2001, chuyện của ông và Công ty Huy Hoàng trở thành vấn đề “có tính thời sự”. Nhiều người thì thắc mắc: “Tại sao chưa xử lý Huy Hoàng? Tại sao chưa bắt ông ta?”. Rồi lại có tin là ông đi bán Huy Hoàng cho một công ty Hàn Quốc nọ với giá... 99 USD? Và tất nhiên, để sở hữu được Huy Hoàng, đối tác kia đã phải trả hơn 600 tỉ tiền nợ.


Rồi người ta cũng chỉ biết thêm rằng, Chính phủ đã cho phép khoanh nợ của ông Kiểm lại để trả dần. Những người am hiểu kinh doanh thì hồ hởi, vì biết rằng từ đây, các doanh nhân có thể yên tâm làm ăn với chính sách mới, quan điểm mới của Đảng, Nhà nước trong xây dựng và phát triển kinh tế tư nhân, đặc biệt là chuyện “hình sự hóa quan hệ kinh tế” đã giảm đáng kể. Nhưng cũng có không hiếm người cay cú mà cho là ông Kiểm đã “chạy” được để thoát bản án... tử hình đang chờ đợi.


Bẵng đi một thời gian im hơi lặng tiếng, từ năm 2005, tên tuổi ông Kiểm lại xuất hiện ngày một nhiều trên các phương tiện thông tin đại chúng, nhưng với một vị thế khác hẳn: Đó là một doanh nhân thành đạt và có tấm lòng cao cả.


Tôi được gặp ông Kiểm lần đầu trong chương trình ca nhạc “Ngẫu hứng Hữu Ước” để quyên góp tiền mua 1.000 con trâu ủng hộ bà con miền núi bị thiệt hại trong đợt rét hồi đầu năm. Khác hẳn với sự cởi mở, tự tin, kiêu hãnh mà tôi gặp ở một số doanh nhân, ông Kiểm rất kiệm lời và thậm chí hơi có chút “cảnh giác” với phóng viên.


Cái sự “cảnh giác” với nhà báo thì không chỉ ông Kiểm mới có mà rất nhiều doanh nhân tôi biết cũng tâm sự như vậy. Hồi cuối năm ngoái, Hội Nhà báo TP HCM có mở một cuộc hội thảo với chủ đề “Báo chí với doanh nghiệp và doanh nghiệp với báo chí”. Tại cuộc hội thảo này, có doanh nhân đã bộc lộ rằng, họ rất sợ nhà báo bởi họ từng chịu hậu quả do lối đưa tin thiếu trách nhiệm, suy diễn và sai sự thật của một số phóng viên.


Hẹn hò mãi rồi cuối cùng tôi cũng có được một buổi trò chuyện với ông khá thoải mái trong căn phòng làm việc của ông mà bằng khen cùng các loại huân, huy chương treo kín bốn bức tường.


Câu đầu tiên tôi hỏi ông là: “Tại sao hồi đầu năm 1979, ông đang là Phó ban Quản lý Đường bộ miền Nam, con đường làm quan của ông đang rất rộng mở, ông lại từ bỏ để làm kinh tế tư nhân?”.


Ông trầm ngâm hồi lâu rồi kể: Sau chiến thắng 30/4/1975, tôi được giao nhiệm vụ là Phó ban Kiến thiết cầu, đường bộ Việt Nam. Lúc ấy, tôi đã được sử dụng xe riêng, có lái xe riêng. Tôi phụ trách 31 nhà thầu công trình lớn và chịu trách nhiệm xây dựng, sửa chữa toàn bộ hệ thống cầu đường từ Cam Ranh vào đến miền Tây Nam Bộ. Ngày ấy số lượng cầu bị tàn phá, hư hỏng có tới hàng trăm.


Cái thì bị ta phá để chặn đường rút của địch, cái thì bị địch phá để ngăn đường tiến của ta... Trên Quốc lộ I, từ Cam Ranh vào đến Sài Gòn có 14 cầu bị hư hỏng nặng và nhà thầu Mai Hà trúng thầu sửa chữa hoặc xây dựng lại.


Điều làm tôi ngạc nhiên là họ làm rất nhanh, rất kỹ thuật mà chẳng phải có... phong trào thi đua gì cả! Sửa chữa và xây dựng 14 cây cầu lớn nhỏ họ làm chỉ có một năm. Trong khi đó, có một công ty Nhà nước, làm cây cầu dài chưa đến 30 mét mà mất... 2 năm.


Và từ thực tế trong những lần đi cùng nhà thầu Mai Hà kiểm tra công trình, tôi đã có dịp so sánh cách làm của họ với cách làm của các công ty Nhà nước. Tôi thấy rõ cách làm việc trì trệ, bảo thủ, dựa dẫm của các công ty Nhà nước.


Có một chuyện này khiến tôi nhớ mãi. Đó là lần đi cùng với ông chủ nhà thầu Mai Hà đến kiểm tra việc xây dựng một cây cầu ở Ninh Thuận. Tới nơi, thấy công nhân đang nghỉ việc, hỏi ra mới biết là chiếc máy ủi duy nhất của công trường bị hỏng.


Sân golf Long Thành.


Máy ủi hỏng, không mở được đường, thế là xe tải chở vật liệu, đất đá phải nằm ngoài chờ... cả công trình phải ngừng hoạt động, phương án khắc phục được đưa ra là: Gọi xe chuyên dụng từ Sài Gòn ra, chở chiếc xe ủi này về, sửa chữa xong lại chở ra...




Tính thời gian đi về và sửa chữa, nhanh ra cũng mất 5 ngày. Và tất nhiên, cả công trường phải nghỉ cho đến khi máy ủi sửa xong...


Trong khi mọi người chưa biết quyết định ra sao thì ông chủ thầu Mai Hà rút tiền ra đưa cho một người thợ đi mua can rượu đế, kèm theo vài con gà luộc. Rồi ông cho mời mấy người lái máy và thợ sửa chữa đó ở lại.


Sau một hồi “nâng lên đặt xuống” và “dô... trăm phần trăm”, ông chủ Mai Hà lại đưa cho mỗi người 50 đồng và bảo: “Các anh làm thế nào, từ nay đến sáng mai phải chữa xong máy ủi. Cần chi bao nhiêu, cứ chi. Không được tiếc tiền(?!)”. Việc làm đó của ông chủ Mai Hà khiến tôi ngạc nhiên hết mức. Suốt đêm hôm đó, mấy người thợ trần lưng ra sửa chữa.


Và sáng hôm sau, từ tờ mờ sáng, chiếc máy ủi đã nổ ròn rã. Ông chủ Mai Hà nói với tôi: “Anh thấy chưa, nếu không thưởng và động viên họ, thì sẽ tốn gấp nhiều lần, rất nhiều lần”.


Sau cái lần đó, tôi cứ bị ám ảnh bởi cách làm, cách xử lý của ông chủ Mai Hà. Nhưng tôi cũng thấy rõ một điều là chắc chắn chả có vị giám đốc doanh nghiệp Nhà nước nào dám rút tiền đưa cho thợ kiểu ấy và làm gì có cơ chế “thưởng phạt” như ông chủ Mai Hà.


Và nếu không tốn tiền như vậy, thì thiệt hại còn lớn hơn rất nhiều. Càng ngày, khi càng phải tiếp xúc, chứng kiến sự cứng nhắc, bảo thủ trong quản lý kinh tế của một số doanh nghiệp Nhà nước, thì ý định phải tự mình làm chủ càng lớn dần...”.





Ông Lê Văn Kiểm quê ở Huế, khi ông lên 4 tuổi thì cha ông hy sinh và đến năm 1954, ông được đưa ra miền Bắc học tại các trường học sinh miền Nam. Tốt nghiệp Đại học Thủy lợi năm 1969 và về nhận việc tại Ty Thủy lợi tỉnh Hải Dương.


Năm 1971, ông làm đơn tình nguyện nhập ngũ nhưng không được chấp nhận vì ông là con liệt sĩ, mà lại là con một. Một lá đơn, rồi hai lá đơn... ông gửi đi vẫn không được chấp nhận, cuối cùng ông chích ngón tay lấy máu viết đơn và thế là nguyện vọng của ông được chiếu cố.


Trước khi đi, ông đã tổ chức đám cưới với chị Trần Cẩm Nhung, cũng là một học sinh miền Nam và đã tốt nghiệp Đại học về chuyên ngành Hóa. Bà Nhung sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Thân phụ của bà từng tham gia lãnh đạo khởi nghĩa Ba Tơ.


Bây giờ, ở trong phòng làm việc của ông còn một bức ảnh đen trắng chụp ông bà trong ngày cưới. Ông chỉ tấm ảnh và nói với tôi: “Hôm ấy, sau khi lễ cưới xong, chúng tôi chỉ còn đủ tiền chụp... một pô ảnh, tại hiệu ảnh quốc tế ở Bờ Hồ”.





Cưới nhau được nửa tháng thì ông Kiểm lên đường nhập ngũ. Người vợ trẻ đi tiễn chồng đã kín đáo gạt nước mắt, gượng cười động viên chồng “yên tâm vững bước mà đi”. Đấy là lần đầu tiên ông được chứng kiến nước mắt của vợ và sau này đã nhiều lần lau nước mắt cho bà, nhưng lại là những giọt nước mắt trên thương trường.


Sau 3 tháng huấn luyện, ông hành quân vào chiến trường B2. Nhưng chí trai mong được xông pha nơi trận mạc của ông lại không được thỏa mãn bởi cấp trên điều ông về Ban Giao thông công chính của Trung ương Cục miền Nam. Và khi quân ta giải phóng Sài Gòn, ông trong đoàn quân vào tiếp quản Bộ Giao thông công chính ngụy quyền Sài Gòn.


Vào cuối thập niên 70 thế kỷ trước, nền kinh tế nước ta bắt đầu xuống dốc không phanh. Thấy cuộc sống khó khăn quá, ông Kiểm quyết định làm kinh tế tư nhân "chui" - nghĩa là hằng ngày ông vẫn đi làm ở Ban Kiến thiết cầu, đường bộ miền Nam, nhưng tối về, hai vợ chồng lao vào làm... thức ăn gia súc.


Khi ông nói với vợ là phải kiếm việc gì đó để làm thì bà Nhung nhìn chồng bằng ánh mắt ngạc nhiên hết mức, rồi bà hỏi: “Vốn ở đâu?”. Ông Kiểm nhìn vào chiếc xe Honda cũ duy nhất của gia đình... Thực lòng lúc đó, bà Nhung cũng không muốn chồng thay đổi công việc. Bởi vì dù sao, đang là người “nhà nước” dù gì thì tháng cũng được hơn chục cân gạo và hơn cân thịt...





Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, bà thấy phải kiếm việc làm thêm, đó là lối thoát duy nhất cho gia đình. Thế là với số vốn ban đầu chưa đến một cây vàng từ tiền bán xe, ông Kiểm bắt tay mở “xưởng chế biến thức ăn gia súc”.


Sở dĩ ông chọn “ngành nghề” này là vì hồi ấy, việc cán bộ, công nhân viên chức đua nhau chăn nuôi lợn để cải thiện đời sống đang là phong trào. Và nếu nuôi được con lợn độ cỡ dăm bảy chục cân là coi như đã có một món tiền khá lắm. Con lợn đã trở thành cứu cánh của nhiều gia đình công chức. Chả thế mà ngày ấy, người ta nuôi lợn và cho lợn ở chung với người... Rồi lại có câu: “Người ốm không lo bằng... lợn ốm!”.


Nhưng nuôi lợn cũng vất vả lắm. Phải chạy vạy đi xin nước gạo, xin từng cọng rau, tiết kiệm từng hạt cơm rơi... Từ thực tế đó, ông Kiểm thấy nếu chế biến được thức ăn gia súc thì việc chăn nuôi lợn, gà sẽ đơn giản hơn rất nhiều.





Quả nhiên, loại thức ăn gia súc do ông Kiểm chế biến đã nhanh chóng trở thành một mặt hàng được ưa chuộng của bà con dân phố. Thức ăn dù chả có nhãn mác gì nhưng làm ra bao nhiêu cũng bán hết. Và thế là gia đình ông đã có của ăn, của để.

*NHAN XET: VIET NAM VAN CON 1 SO "NHA GIA`U" DANG CHO CHUNG MINH KHAM PHUC!!!

Saturday May 24, 2008 - 10:24pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments
NGHE THUAT DUNG DAU PHAY!
Nhà hàng BLOGGER thường rất đông khách, vì vậy việc nấu nướng phải thuê rất nhiều người và phải được chuyên môn hóa công việc. Một hôm, trên bảng phân công làm món thịt chim bồ câu, người đầu bếp đã ghi như sau: "OnlyU cắt tiết Emily nhổ lông Thùy Linh luộc trứng Thanh Vân mổ bụng Navy lột da Quách Đại Ca rửa chim Tắc Kè bóp mềm Vàng Anh băm nhừ Đan Lê xào giòn Mi Vân nếm thử...".

Nhìn bảng, hôm đó mọi người cười vỡ bụng...

Nguyên nhân đơn giản là chỉ vì thiếu các dấu phẩy đó các bạn ạ.


Lại một câu chuyện khác. Giáo viên hỏi Lớp trưởng:
- Tôi đã điện trả lời không cho em Quang Vinh nghỉ học đi hát. Tại sao em lại cho Quang Vinh đi?
- Dạ thưa cô, em đã làm theo đúng lời cô như thế này, em xin đọc lại nguyên văn: "Quang Vinh dạy lớp tập hát không được, cho nghỉ học".
- Thì ra tại cái dấu phẩy tai hại, do em Họa Mi - Lớp phó đời sống đặt nó không đúng chỗ. Lẽ ra, cái dấu phẩy của tôi phải ở sau chữ hát chứ không phải là sau chữ được. Nghĩa là câu cụ thể này: "Quang Vinh dạy lớp tập hát, không được cho nghỉ học"...

Văn chương thế có chết người ta không!

Qua 2 ví dụ trên, các bạn có thể thấy dấu phẩy hết sức quan trọng.

Vậy dấu phẩy được dùng như thế nào?

Dấu phẩy được dùng để chỉ ranh giới bộ phận nòng cốt với thành phần ngoài nòng cốt của câu đơn và câu ghép. Thành phần ngoài nòng cốt có thể là các thành phần than gọi, chuyển tiếp, chú thích, tình huống, khởi ý...

Ví dụ: Anh ơi, em muốn PEPSI

Bây giờ, sau khi đã nắm qua lý thuyết cơ bản, xin mời các bạn lựa chọn cách đặt dấu phẩy cho các câu sau:

Bộ đội ta tấn công vào đồn địch chết như ngả rạ

1. Bộ đội ta tấn công vào đồn, địch chết như ngả rạ

2. Bộ đội ta tấn công vào đồn địch, chết như ngả rạ

Gia đình hai con vợ chồng hạnh phúc

1. Gia đình hai con, vợ chồng hạnh phúc

2. Gia đình hai con vợ, chồng hạnh phúc


Cảm ơn Càphê đen cung cấp thêm (chi tiết ở comment):
Nội quy hoc sinh:
1. Các nam sinh áo trắng, quần xanh, áo bỏ trong quần, các nữ sinh mặc áo dài.
2. Các nam sinh áo trắng quần xanh, áo bỏ trong quần các nữ sinh, mặc áo dài.

Mocxi:
1. Một nghìn lẻ một đêm -> lâu thế

2. Một nghìn lẻ, một đêm -> rẻ thế





Các bạn vừa lựa chọn, vừa bổ sung tiếp các câu khác nhé...


BONUS: Phong ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam
Sao Nó Bảo Đến Không
Sao nó không đến bảo ?
Sao? Nó bảo đến không?
Sao nó đến không bảo?
Sao bảo nó không đến?
Sao? bảo nó đến không?
Sao? Bảo nó đến không?
Sao bảo không đến nó?
Sao? Đến bảo nó không?
Sao đến không bảo nó?
Sao đến nó bảo không?
Sao không đến bảo nó?
Sao không bảo nó đến?
Nó bảo sao không đến?
Nó bảo không đến sao?
Nó đến, sao không bảo?
Nó đến, không bảo sao?
Nó đến, sao bảo không?
Nó đến bảo không sao!
Nó đến, bảo sao không?
Nó không bảo, sao đến?
Nó không bảo đến sao?
Nó không đến bảo sao?
Bảo sao nó không đến?
Bảo! Sao không đến nó?
Bảo nó sao không đến?
Bảo nó: đến không sao.
Bảo nó đến sao không?
Bảo nó không đến sao?
Bảo đến sao nó không?
Bảo đến nó không sao!
Bảo không, sao nó đến?
Bảo! Không đến nó sao?
Đến! Sao nó bảo không?
Đến! Sao bảo nó không?
Đến nó bảo không sao.
Đến nó không bảo sao.
Đến nó sao không bảo?
Đến bảo nó không sao!
Đến bảo sao nó không…
Đến không bảo nó sao?
Đến không? Bảo sao nó...
Không sao! Bảo nó đến.
Không! Nó bảo sao đến?
Không! Nó đến bảo sao?
Không bảo sao nó đến?
Không bảo nó đến sao?
Không đến sao nó bảo?
Không đến bảo nó sao
Wednesday March 19, 2008 - 12:55am (ICT) Permanent Link | 0 Comments
MOT LOI CANH BAO DANG DOC!
MỘT NĂM SAU ĐẠI HỘI X - CẢNH BÁO NHỮNG NGUY CƠ QUỐC GIA

Sắp đến ngày 30 tháng 4 lịch sử, đại hội X của đảng Cộng sản Việt Nam cũng đã kết thúc được một năm, cũng là lúc Quốc hội khóa 12 sắp ra đời. Và cũng là lúc mà đất nước đang đứng trước những nguy cơ thực sự đáng lo ngại và báo động.

Những hình ảnh tốt đẹp được liên tục nhắc tới trên các phương tiện tuyên truyền trong cả nước sau khi Việt Nam gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới làm người ta quên đi những nguy cơ quốc gia đang chực chờ. Những lời khen ngợi của các tổ chức nước ngoài đối với thành tích tăng trưởng kinh tế đang khéo léo che đậy những kế hoạch thôn tính Việt Nam đầy tham vọng. Nhưng nguy hiểm hơn là chính những lời đó được dùng như những minh chứng để củng cố uy tín của chính quyền.

Hệ thống quốc tế mới

Ngày xưa các nước mạnh vất vả mang vũ khí và tính mạng của chiến binh đi xâm lấn các nước yếu hơn để khai thác nguyên liệu và nhân công rẻ mạt, áp đặt thị trường và hủy hoại các nền văn hóa bản địa để khẳng định văn minh vượt trội của mình. Ngày nay họ chỉ cần tác động vào con người bằng những động lực tự nhiên để người ta tự nguyện mở cửa thị trường và hoan nghênh những nhà đầu tư sử dụng lao động rẻ, tài nguyên sẵn có; làm người ta vô tình từ bỏ bản sắc của mình để được xem là văn minh. Đó không còn là những hoạch định lý thuyết, nó đã trở thành một hệ thống quốc tế mới, đang hiện hữu và được gọi là toàn cầu hóa. Xu thế của nó là không thể đảo ngược cũng giống như không thể ngăn cản sự phát triển khủng khiếp của hệ thống thuộc địa trước đây.

John Perkins đã thú nhận như sau trong quyển Lời thú tội của một sát thủ kinh tế: "Ngày nay chúng ta có thể thấy những kết quả mà cái hệ thống này sản sinh ra bắt đầu quay cuồng. Các vị lãnh đạo ở những công ty được kính trọng nhất đang thuê nhân công với mức lương gần như cho nô lệ để làm quần quật trong những điều kiện làm việc phi nhân đạo tại những xí nghiệp chuyên bóc lột công nhân hết sức tàn tệ ở châu Á. Các công ty dầu lửa cố tình đổ chất độc hại xuống các dòng sông trong vùng rừng rậm nhiệt đới, giết chết con người, động vật và thực vật một cách có chủ ý, và hủy diệt các nền văn hóa cổ xưa." (trang xiii).

Vận mệnh của mỗi quốc gia dân tộc chậm phát triển trong những giai đoạn lịch sử như vậy tùy thuộc vào cách ứng xử của chính quyền nước họ trước những xu thế quốc tế đó. Chọn cách chủ động theo trào lưu để khai thác những thế mạnh và cơ hội của nó, chấp nhận thách thức và hy sinh quyền lợi cá nhân để thành kẻ thôn tính như trường hợp của nước Nhật hay là thụ động, co cụm, bảo thủ và tư lợi hài lòng với chính quyền bảo hộ bù nhìn, nhìn đất nước mình bị thôn tính, dân mình bị bóc lột như trường hợp của đa số các nước chậm tiến cùng thời với Nhật lúc đó. Những bài học này vẫn còn mang tính thời sự cho giai đoạn lịch sử hiện nay.

Vị trí của Việt Nam

Đất nước Việt Nam đang đứng trước một bước ngoặt như vậy. Dù đã chọn con đường hội nhập nhưng chúng ta chỉ chấp nhận nó như trào lưu kinh tế mà không nhìn nhận các tác động khốc liệt của nó trên tất cả các khía cạnh từ xã hội đến chính trị để xây dựng các chiến lược và giải pháp toàn diện. Sự mất đồng bộ này không chỉ tạo ra các vấn đề xã hội mà còn sinh ra những lỗ hổng kinh tế rất nguy hại. Chúng được dùng như gót Achile để điều khiển các quyết định vĩ mô có lợi cho thành phần kinh tế nước ngoài. Nếu các yêu sách này không đạt được kết quả thì lỗ hổng kinh tế sẽ biến thành khủng hoảng kinh tế, các vấn đề xã hội sẽ trở thành rối loạn xã hội và cuối cùng dẫn đến biến động chính trị để dựng lên các lực lượng chính trị mới đại diện cho quyền lợi của các thế lực từ bên ngoài đất nước.

Cuối tháng 2 vừa rồi, khi thị trường chứng khoán Việt Nam đang lên giá phi mã tại những phiên giao dịch sau Tết Nguyên đán và các nhà đầu tư nước ngoài bán ra rất mạnh thì có tin sẽ có những biện pháp hạn chế thị trường và kiểm soát dòng vốn. Sự thật là chỉ mới có sự thảo luận giữa ngân hàng Nhà nước và bộ Tài chính về tình trạng quá nóng của thị trường chứng khoán, thế nhưng báo chí ngoài nước dẫn lời các ngân hàng, các tổ chức tài chính lớn của nước ngoài hoạt động tại Việt Nam khẳng định rằng sắp có những biện pháp như vậy và cảnh báo về những hiệu ứng xấu có thể. Trong vòng 3 ngày sau đó lần lượt phó thủ tướng thường trực rồi đến thủ tướng chính phủ phải xuất hiên trên đài truyền hình VTV để khẳng định rằng sẽ không có biện pháp nào can thiệp để làm giảm sự quan tâm của các nhà đầu tư nước ngoài đối với chứng khoán Việt Nam.

Trong tình hình như vậy, các chuyên gia và tổ chức có trách nhiệm trong và ngoài nước lên tiếng cảnh báo về những nguy cơ rủi ro quá lớn của bong bóng chứng khoán Việt Nam, người chơi chứng khoán trong nước có phần chựng lại quan sát nên giảm mua vào làm giá chứng khoán sụt giảm nhẹ. Các quan chức của ủy ban Chứng khoán lại lên tiếng khẳng định các cảnh báo này là không chính xác, cùng lúc đó một đại diện của một tập đoàn tài chính khổng lồ tung tin rằng có 1 tỷ đô-la Mỹ đã được huy động từ ngoài nước chuẩn bị đổ vào thị trường chứng khoán Việt Nam. Giá chứng khoán lại lên chóng mặt, các nhà đầu tư nước ngoài tiếp tục bán. Rồi gần đây điểm VN-Index sụt giảm xuống dưới 1000 điểm, sẽ không ngạc nhiên nếu biết rằng một lượng rất lớn cổ phần của các doanh nghiệp nhà nước cổ phần hóa sẽ được tung lên thị trường trong thời gian ngắn sắp tới. Tất cả đều được giải thích rằng đó là những sự điều chỉnh tự nhiên theo qui luật của thị trường.

Những lỗ hổng kinh tế

Hiện trạng nền kinh tế Việt Nam có quá nhiều những lỗ hổng dễ dàng bùng phát thành các ngòi nổ được kích hoạt đồng loạt một khi quả bong bóng chứng khoán nổ tung châm ngòi. Tham nhũng làm hiệu quả sử dụng vốn đầu tư quá thấp nhưng tiếp tục thúc đẩy tăng trưởng kinh tế bằng tăng đầu tư làm tham nhũng càng thêm trầm trọng; bất động sản đóng băng làm chôn một lượng vốn rất lớn của các ngân hàng nên buộc phải gia tăng lãi suất huy động để giữ chân người gửi tiết kiệm làm lạm phát ngày càng cao; giá trị gia tăng hàng xuất khẩu quá thấp nên càng tăng xuất khẩu càng đẩy áp lực lên nguy cơ nhập siêu; nhập siêu càng lớn thì khả năng dự trữ ngoại tệ càng giảm trong khi xuất khẩu vẫn phải tăng tạo nguy cơ lệch cán cân thanh toán nghiêm trọng.

Đó chỉ là những lỗ hổng nhìn thấy được từ những con số thống kê do nhà nước công bố chính thức. Trên thực tế đang tồn tại nhiều nguy cơ hơn như thế, cả về số lượng lẫn mức độ trầm trọng. Hiện trạng này làm cho việc đảm bảo an ninh tài chính của Việt Nam phụ thuộc chủ yếu vào dòng ngoại hối và đầu tư nước ngoài, điều này lại càng làm tăng khả năng mặc cả và ra điều kiện của các thế lực nước ngoài.

Các nguy cơ và lỗ hổng này không phải mới xuất hiện, chúng đã có quá trình hình thành từ nhiều năm nay do chính sách tập trung tăng trưởng kinh tế theo thành tích mà thiếu các hoạch định mục tiêu theo chiều sâu, những kiến tạo chiến lược dài hạn và sự quan tâm cần thiết đến các tác động xã hội một cách toàn diện. Thực ra chính quyền cũng đã nhận ra và ngay từ đầu năm 2006 đã cố gắng đưa ra một số biện pháp để tháo ngòi nổ. Thúc đẩy thị trường chứng khoán để tạo ra một kênh huy động vốn hiệu quả nhằm giảm rủi ro huy động vốn của các ngân hàng và áp lực tăng lãi suất huy động để giảm lạm phát; thúc đẩy thật mạnh việc cổ phần hóa các doanh nghiệp nhà nước để gia tăng năng lực cạnh tranh và tăng nguồn vốn ngân sách để có thêm dự trữ quốc gia là những chính sách vĩ mô đúng đắn được đưa ra.

Và những kẻ cơ hội

Nhưng thật trớ trêu, thị trường chứng khoán bị biến thành nơi rửa tiền, để đầu cơ trục lợi ngắn hạn, vốn thực sự được huy động để đưa vào nền kinh tế chẳng bao nhiêu, nguy cơ rủi ro cho các ngân hàng không hề giảm đi mà còn trầm trọng hơn vì người ta vay vốn ngân hàng đổ vào chứng khoán; cổ phần hóa bị biến thành cơ hội rất tốt để bán rẻ tài sản toàn dân cho nước ngoài để các quan chức tham nhũng trục lợi. Năng lực thực thi các chính sách vĩ mô của chính quyền các cấp, từ trung ương đến địa phương đang thực sự bị thách thức bởi những kẻ cơ hội. Lực lượng này phát triển kinh khủng kể từ sau đại hội X nhưng lại không dễ bị nhận dạng vì bọn họ không hình thành nên những phe nhóm riêng rẽ cụ thể nào cả, mà len lỏi có mặt ở tất cả mọi nơi từ cơ quan đảng đến nhà nước, chính phủ đến quốc hội, trung ương đến địa phương, cơ quan hành chính đến các doanh nghiệp.

Cũng không có một thỏa thuận liên minh nào được cam kết nhưng bọn họ phối hợp hành động rất ăn ý và đồng bộ nhờ có một mục tiêu chung là trục lợi. Có lẽ chỉ có một đặc tính nhận dạng những kẻ cơ hội là bọn họ không thể hiện chính kiến riêng và luôn hoan nghênh tất cả các nghị quyết của đảng, chỉ thị của chính phủ, dự luật của quốc hội và các quyết định của chính quyền địa phương cho dù là chúng mang tính bảo thủ hay cấp tiến. Sau đó những kẻ cơ hội sẽ âm thầm, khéo léo và thừa năng lực để biến chúng thành những đảm bảo pháp lý an toàn cho bọn họ trục lợi. Nhưng điều tồi tệ và nguy hại nhất ở đây chính là những kẻ cơ hội này đang được các thế lực nước ngoài hỗ trợ và nuôi dưỡng vì quan hệ cộng sinh và vì những kế hoạch dài hơn.

Nền kinh tế Việt Nam tăng trưởng nhanh trong thời gian qua – ai cũng nhìn thấy. Nền kinh tế Việt Nam có rất nhiều những lỗ hổng tạo nguy cơ khủng hoảng nặng – không quá khó để nhìn thấy. Nhưng các tổ chức nước ngoài hầu như chỉ khen tặng và đưa ra những dự báo cổ vũ khích lệ cho Việt Nam tiếp tục theo đuổi những thành tích tăng trưởng bằng con số cao hơn. Muốn đạt được thành tích đó thì phải đầu tư nhà nước mạnh hơn nữa, nếu thiếu vốn thì nước ngoài sẵn sàng cho vay với điều kiện rất ưu đãi. Tai hại hơn nữa là gần đây nhà nước đứng ra phát hành trái phiếu quốc tế để vay nợ lấy tiền đổ vào các doanh nghiệp quốc doanh, các chủ nợ nước ngoài vẫn mua ào ạt các trái phiếu này dù thừa biết rằng các doanh nghiệp đó làm ăn rất kém hiệu quả. Bộ tài chính vừa trình cho thủ tướng chính phủ đề án phát hành tiếp 1 tỷ đô la Mỹ trái phiếu quốc tế để tiếp tục vay nợ cho các doanh nghiệp nhà nước, nghe đâu thủ tướng cũng sắp phê duyệt. Và còn nhiều đề án tương tự sắp được trình duyệt. Sự vỡ nợ là không thể tránh khỏi.

Cứ cho là nhà nước xác định các chương trình đầu tư đó là chiến lược để thực thi kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa, nếu vậy sao không bán ra các cổ phần của các doanh nghiệp cổ phần hoá mà tổng công ty Đầu tư và Kinh doanh vốn Nhà nước (SCIC) đang sở hữu? Chỉ tính riêng các doanh nghiệp đang niêm yết trên thị trường chứng khoán thì SCIC đã kiểm soát khoảng 3 tỷ đô la Mỹ giá trị vốn hóa vào thời điểm thị trường lên cơn sốt, vậy mà họ đã án binh bất động để cho các nhà buôn chứng khoán nước ngoài với vài ba tỷ đô la đã có thể làm mưa làm gió trên thị trường. Giá trị cổ phần của các doanh nghiệp chưa niêm yết hoặc chưa cổ phần hóa còn lớn hơn hàng chục lần nhưng vẫn phải nằm chờ các nhà tư vấn danh giá nước ngoài lựa chọn "các cổ đông chiến lược". Các mục tiêu cổ phần hóa đúng đắn ban đầu đã bị bóp méo, thay vì gia tăng dự trữ thì lại tăng thêm gánh nặng quốc gia. Giờ đây nó đã bị những kẻ cơ hội biến thành cơ hội để không những trục lợi mà còn giúp cho các thế lực nước ngoài cầm chắc thêm phần cán.

Sự khủng hoảng kinh tế

Một cuộc khủng hoảng kinh tế là điều không thể tránh khỏi. Vấn đề là lúc nào? Cuối năm 2008. Những cam kết của Việt Nam gia nhập WTO và hiệp định thương mại song phương Việt Mỹ sẽ cho phép các doanh nghiệp nước ngoài được phép sở hữu đa số chi phối các doanh nghiệp trong nước ở hầu hết các lĩnh vực vào thời điểm đó. Kế hoạch đã được định đoạt. Trước đó vài tháng quả bóng chứng khoán sẽ cho nổ tung, người dân tháo chạy khỏi thị trường sẽ tạo hiệu ứng đô mi nô lên các ngân hàng – dân chúng ùn ụt rút tiền ra, xã hội sẽ rối loạn, dân nghèo sẽ bị bần cùng. Đầu năm 2009 hệ thống tài chính có thể sụp đổ bất kỳ lúc nào nên đòi hỏi sự cứu trợ khẩn cấp. Những điều kiện kinh tế và chính trị ép buộc sẽ được đưa ra và dễ dàng đạt được thỏa thuận. Các khoản vay bằng trái phiếu sẽ được chuyển thành cổ phần cho các trái chủ mà không cần chờ hết thời hạn ban đầu 10 – 20 năm, không cần đến điều khoản chuyển đổi từ đầu. Tài sản quốc gia bị thâu tóm với giá rẻ mạt.

Các tập đoàn kinh tế nhà nước sẽ có những ông chủ mới, những kẻ cơ hội sẽ ra mặt làm chủ (đảng viên đã được phép làm kinh tế) cùng với những "cổ đông chiến lược nước ngoài". Đồng vốn nước ngoài sẽ tiếp tục đổ vào để phát triển các doanh nghiệp này nên tạo thêm công ăn việc làm, tầng lớp lao động nghèo đang túng quẫn sẽ mang ơn những ông chủ mới. Một lượng vốn nữa sẽ lại được mồi vào chứng khoán để kích giá cổ phần của chính các doanh nghiệp này làm thị trường chứng khoán hồi phục, tầng lớp trung lưu sẽ vui vẻ và thán phục các nhà doanh nghiệp tài ba. Đó là thời điểm cuối năm 2010. Tiềm lực kinh tế đã nắm, lòng dân đã được thu phục, còn lúc nào tốt hơn lúc này để dựng lên một lực lượng chính trị đại diện cho mình. Còn ai xứng đáng, phù hợp và trung thành hơn những kẻ cơ hội để đại diện cho thế lực thôn tính. Nhiệm kỳ Quốc hội khóa 12 sẽ bị rút xuống 4 năm để đồng bộ với nhiệm kỳ của Trung ương đảng và bộ Chính trị, do vậy nửa đầu năm 2011 sẽ diễn ra 2 sự kiện quan trọng: đại hội XI của đảng Cộng sản Việt Nam và bầu Quốc hội Việt Nam khóa 13. Còn ai sáng giá hơn những kẻ cơ hội để kiểm soát chính trường.

Khủng hoảng không thể không xảy ra. Nếu lực lượng cấp tiến của đảng Cộng sản giành được nhiều vị trí quan trọng trong chính phủ sau bầu cử Quốc hội khóa 12, sau đó đề ra thực hiện các biện pháp chống khủng hoảng thì thế lực thôn tính sẽ cho khủng khoảng xảy ra sớm hơn, trước khi các biện pháp này có thể phát huy tác dụng. Thời gian khủng khoảng sẽ dài hơn, công sức để xử lý nó sẽ lớn hơn, chi phí sẽ tốn kém hơn nhưng vẫn đáng để làm so với mục tiêu mà họ đạt được. Nguyên nhân và các tác nhân gây khủng hoảng sẽ được qui trách nhiệm cho lực lượng cấp tiến để triệt hạ uy tín của họ, làm nền cho những kẻ cơ hội tỏa sáng.

Tác động đến chính trị

Nhưng đó vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất. Nếu thế lực thôn tính xét thấy khả năng áp đặt và ra điều kiện của họ tăng mạnh và hoàn toàn có thể kiểm soát được thì thời điểm châm ngòi nổ khủng hoảng sẽ được dời qua năm 2009 để chi phí và công sức bỏ ra sẽ ít hơn. Và thời gian cũng ngắn hơn để các lực lượng cấp tiến mang tính dân tộc không đủ sức hình hành và liên kết lại để gây khó khăn cho các đại diện cơ hội trong đợt bầu cử. Lúc ấy, cái vỏ bọc cộng sản và chủ nghĩa xã hội cũng sẽ không còn cần thiết nữa vì chẳng còn uy tín gì, sẽ bị thay bằng một vỏ bọc khác.

Đó là những biến động đã được phán xét. Cách duy nhất giúp đất nước thoát khỏi sự thôn tính là dân chủ, thực sự dân chủ để tập hợp sức mạnh toàn dân tộc chiến thắng thế lực thôn tính. Nhưng người dân bây giờ không được thông báo và chia sẻ về những nguy cơ đối với vận mệnh dân tộc, người ta thậm chí còn ngại khi nói đến vì cho rằng đó là những điều cấm kỵ làm ảnh hưởng đến uy tín của chính quyền. Ngày xưa nhà Trần đã đưa Đại Việt không phải trở thành một nước nô lệ vì không những đã thông báo cho toàn dân biết nguy cơ xâm lược từ nhiều năm trước, mà còn tổ chức một hội nghị Diên Hồng để hỏi ý kiến các bô lão – những đại diện của dân đánh hay hòa.

Những viên đạn ma túy

Cũng có một số đại biểu quốc hội có trách nhiệm và chuyên gia tâm huyết đã lên tiếng cảnh báo những nguy cơ này trên diễn đàn quốc hội và rải rác trên một vài tờ báo, nhưng tất cả đều bị lọt thỏm và che lấp bởi cả rừng lời lẽ ca ngợi, tâng bốc. Hễ có những nhận xét đánh giá tốt đẹp của nước ngoài là đồng loạt báo, truyền hình, phát thanh trên cả nước đưa tin, dẫn lời kèm những bình luận tán dương thêm vào. Nhiều người cho rằng có một sự chỉ đạo xuyên suốt từ trên xuống cho những chiến dịch tuyên truyền như vậy, nếu như thế vẫn còn may. Chẳng cần chỉ đạo, những kẻ cơ hội biết cách thỏa mãn các lãnh đạo chính quyền bằng những sản phẩm báo chí như vậy. Những sản phẩm văn hóa đó còn thâm độc hơn cả ma túy được dùng trong các cuộc xâm lăng thuộc địa trước đây. Nó dùng làm thuốc an thần để lãnh đạo quên đi những "cảnh báo bi quan", nó ru ngủ dân chúng, đánh lừa chính quyền vào mê hồn trận tiếp tay cho thế lực thôn tính. Thật ứng với một đoạn sấm Trạng Trình:

Cơ trời xem đã mê đồ

Đã đô lại muốn mở đô cho người

Suy giảm sức đề kháng

"Tai họa sẽ đến nếu bạn để cho cuộc sống cộng đồng và tập thể bị chi phối bởi các thế lực nằm bên ngoài nền chính trị của đất nước bạn" (Chiếc Lexus và cây ô liu – trang 319). Chỉ một thiểu số ở nước ta được hưởng lợi ích từ sự tăng trưởng kinh tế trong khi đa số dân chúng phải gánh chịu hậu quả nặng nề của lạm phát. Sự phân hóa giàu nghèo ngày càng tăng tỷ lệ thuận với bất công xã hội. Chỉ cần tạo điều kiện công bằng cho người dân tiếp cận với các cơ hội và nguồn lực quốc gia để phát triển thì không cần phải vất vả lo phân phát đặc quyền và xóa đói giảm nghèo. Niềm tin của dân chúng bây giờ là: muốn vươn lên thì phải kiếm nhiều tiền, muốn nhiều tiền thì phải tranh thủ được sự ủng hộ của quan chức. Đáng lẽ chính quyền phải tạo ra động lực cho dân chúng thì lại hướng động lực của dân chúng vào chính quyền. Tham nhũng sẽ không thể bị đẩy lùi đến khi nào mà những niềm tin và động lực kiểu ấy chưa được thay đổi tích cực, khi đó động cơ vì tiền bạc và quyền lợi sẽ chi phối xã hội – nhiều người kiếm tiền bất chấp những hệ quả tai hại tạo ra cho người khác. Những điều này chính là sự suy giảm hệ miễn nhiễm quốc gia mà thế lực thôn tính rất mong muốn. Tai họa sẽ ập đến là đương nhiên .

Các biện pháp xây dựng sức đề kháng cho xã hội bị tham nhũng biến thành những khẩu hiệu suông. Người ta hô hào xây dựng một chính quyền gần dân, nhưng với phần đông dân chúng cái gần gũi nhất với họ là tiêu cực và tệ nạn xã hội và phải chung sống với nó mà chẳng còn cách nào khác. Nhưng bằng một ít lợi lộc người ta đã làm cho một số lượng không nhỏ thuộc tầng lớp trung lưu tin rằng cứ tập trung phát triển kinh tế thì các vấn đề xã hội tự nhiên sẽ được giải quyết và sau đó sẽ dẫn đến một nền chính trị tốt đẹp. Cách này đã tỏ ra hiệu quả trong việc ngăn cản đáng kể sự đòi hỏi chính đáng của dân chúng thông qua tầng lớp xã hội quan trọng này. Người nghèo phải hèn đã đành, kẻ giàu giờ đây cũng hèn không kém.

Cũng có những người dám lên tiếng với tinh thần trách nhiệm vì cộng đồng nhưng họ đã bị trấn áp vì bị cho là những nhân tố làm bất ổn xã hội và vi phạm pháp luật. Cần tỉnh táo nhìn nhận rằng các nguy cơ của quốc gia và của cả đảng cầm quyền hiện nay không đến từ lực lượng này mà nó đến từ bên ngoài và được trải thảm đỏ, nguy kịch hơn nữa là nó đến từ chính những kẻ cơ hội – một lực lượng nằm trong lòng của đảng Cộng sản nhưng lại không dễ nhận ra. Những ý kiến trái chiều, chính kiến bất đồng là sự phản biện cần thiết cho xã hội và cho đảng cầm quyền nếu nó có được một không gian hoạt động hợp pháp. Nó giúp phát hiện những lỗ hổng về mặt xã hội và chính trị vốn còn nguy hại hơn nhiều lần các lỗ hổng kinh tế, đóng góp tốt cho sự phát triển, và góp phần ngăn chặn bớt những tệ nạn xã hội – cái mà đảng cầm quyền nào cũng cần để nâng cao uy tín.

Một xã hội chỉ phát triển mạnh khi nào ý chí của số đông đươc thực thi thông qua quyền lực của nhà nước nhưng xã hội đó chỉ có thể thực sự ổn định lâu dài khi nào các ý kiến của một thiểu số dù rất nhỏ vẫn phải được lắng nghe. Những nhà bất đồng chính kiến ở Việt Nam hiện nay không có mục tiêu lật đổ chính quyền tuy vẫn có những ý kiến cực đoan, có muốn thì cũng chẳng đủ sức để làm. Việc bắt bớ họ chỉ tạo cho các thế lực thôn tính những cái cớ và điều kiện tốt để có thể mặc cả nhiều quyền lợi hơn trên đất nước Việt Nam và ghi điểm với dân chúng mà thôi.

Sự lệ thuộc vật chất

Đáng lo là những kẻ dấu mặt hoặc ngụy trang bằng những vỏ bọc danh giá. Những thế lực thù địch ra mặt, những kế hoạch diễn biến hòa bình đều có những tổ chức công khai hoặc dễ phát bị hiện chẳng ăn thua gì trước sức mạnh của ngành an ninh Việt Nam. Phương thức thôn tính mới này không có tổ chức rõ ràng để mà phát hiện, nó đến từ mọi ngóc ngách, tấn công vào mọi tầng lớp bằng hai "cánh quân": kinh tế - văn hóa và chính trị - xã hội. Một khi phát hiện một nước nào đó có dấu hiệu của sự suy giảm hệ miễn nhiễm quốc gia thì các doanh nghiệp của nó sẽ dùng các sức mạnh kinh tế và ảnh hưởng văn hóa để kiếm lời nhanh và tạo ra các lỗ hổng kinh tế, xã hội ở đó. Tiếp theo là chính quyền của nó sẽ khai thác các lỗ hổng này để ra các điều kiện áp đặt tạo thêm quyền lợi cho các doanh nghiệp của nó, khoét sâu thêm các vấn đề xã hội và tăng thêm gánh nặng nợ nần của nước đó. Đến thời điểm chín mùi nó sẽ cho vỡ nợ và hoàn tất quá trình thôn tính. Hãy nghe lời thú nhận của một người trong cuộc:

"Một số người đổ lỗi cho việc chúng tôi mắc phải những vấn đề như hiện này là do một âm mưu có tổ chức. Tôi ước gì nó chỉ đơn giản như vậy. Các thành viên của một âm mưu có thể bị phanh phui và đưa ra xét xử. Song, những gì thực sự đang nuôi dưỡng hệ thống này còn nguy hiểm hơn cả âm mưu. Nó không chỉ do một nhóm người nhỏ lẻ nào điều khiển mà nó chịu sự chi phối của một khái niệm đã được coi là chân lý: đó là ý tưởng cho rằng mọi sự tăng trưởng kinh tế đều có lợi cho loài người và rằng càng tăng trưởng thì lợi ích càng lớn… Tất nhiên các khái niệm này hoàn toàn sai lầm. Chúng ta biết rằng ở rất nhiều nước, tăng trưởng kinh tế chỉ đem lại lợi ích cho một bộ phận nhỏ người dân và thực ra là đẩy đa số những người còn lại đến bờ tuyệt vọng… Khi con người được thưởng vì lòng tham thì sự tham lam sẽ trở thành một động lực tồi tệ" (Lời thú tội của một sát thủ kinh tế - trang xiv)

Dù quá trình thôn tính chưa hoàn tất nhưng xã hội ta đã là một xã hội lệ thuộc. Người nghèo lệ thuộc người giàu, người giàu lệ thuộc quan chức, quan chức thì bị chi phối bởi những kẻ cơ hội. Người ta bị điều khiển bởi đồng tiền và những động lực vật chất, thật đúng như Rousseau nói trong Khế ước Xã hội: "làm theo kích thích của dục vọng là nô lệ". Sự lệ thuộc vật chất dẫn đến ý thức lệ thuộc và ích kỷ. "Thôi, lo làm mà kiếm tiền, để ý chi đến những việc đó, gặp phiền phức bây giờ" là câu nói mà nhiều người bật ra khi nghe ai đó bức xúc về những vấn đề của xã hội và chính quyền. Những ý thức và suy nghĩ độc lập ngày càng hiếm hoi làm sức đề kháng của xã hội ngày càng xuống thấp. Khi mà thế lực thôn tính nhận thấy rằng nó có thể dẫn dắt các hành động của số đông bằng những tin đồn liên quan đến quyền lợi của họ, đó là lúc mà nó ra sẽ đòn quyết định. Một vài phép thử đã được thực hiện như cơn sốt vàng năm trước và gần đây là chứng khoán.

Đáng lo hơn nữa là sự lệ thuộc suy nghĩ như vậy làm rất nhiều người, từ dân nghèo đến cả tầng lớp trung lưu hy vọng thụ động vào một sự thay đổi từ bên ngoài sẽ mang đến cho họ cuộc sống tốt đẹp hơn cả về vật chất lẫn tinh thần và quyền lợi chính trị, mà không ý thức rằng chính mình mới là nhân tố quyết định những kết quả đó. Tác động từ bên ngoài là khách quan, dù muốn hay không muốn nó vẫn tồn tại, nhưng chính sức mạnh của nội lực mới quyết định kết quả của sự tác động đó là tốt hay xấu. Với sức đề kháng của xã hội như Việt Nam hiện nay, kết quả đó sẽ là một thảm họa. Chỉ cần nhìn vào thị trường thuốc chữa bệnh thì sẽ thấy quyền lợi và tính mạng của đại đa số dân ta đang bị hy sinh để phục vụ cho một nhóm lợi ích tư rất nhỏ trầm trọng đến mức nào. Các tập đoàn dược phẩm thao túng hoàn toàn thị trường nhờ sự tiếp tay của những kẻ cơ hội, đẩy giá thuốc lên khủng khiếp và liên tục nhiều năm qua bất chấp những nỗ lực của báo chí và những cố gắng của một số quan chức có trách nhiệm. Không cẩn thận thì thị trường xăng dầu sắp tới cũng sẽ bị lũng đoạn.

Vấn nạn và tâm linh

Các vấn nạn xã hội chưa bao giờ được nhìn nhận và phân tích khách quan theo qui luật nhân quả để tìm ra bản chất của nó mà chữa trị hiệu quả. Giai đoạn đầu sau khi mở cửa người ta đổ lỗi cho chúng là do kinh tế thị trường, còn bây giờ phát triển kinh tế thuần túy được xem là cứu cánh để giải quyết chúng. Nhũng nhiễu cửa quyền, tham nhũng, thiếu dân chủ và minh bạch, tai nạn giao thông nghiêm trọng, môi trường bị hủy hoại trầm trọng, v.v… được cho là do dân trí còn thấp, trình độ phát triển kinh tế chưa cao, chúng sẽ tự cải thiện khi mà kinh tế phát triển hơn nữa. Nền kinh tế Việt Nam sau khi Pháp thuộc phát triển hơn nhiều thời tự chủ phong kiến trước đó, nhưng dân ta đã được hưởng những gì? Ai cũng thấy rằng nền kinh tế Việt Nam hiện nay đang phát triển nhanh liên tục thời gian qua, nhưng nhanh bao nhiêu thì các vấn nạn xã hội lại phát triển mạnh hơn bấy nhiêu lần.

Sao không chịu nhìn nhận rằng chúng là sản phẩm của sự mất cân đối giữa các chính sách kinh tế, văn hóa, chính trị, xã hội; chúng chẳng do kinh tế thị trường mà do chính cái cơ chế tạo động lực cho xã hội đã bị vật chất hóa. Khi nào vật chất còn quyết định ý thức thì khi đó sự suy thoái xã hội là không thể tránh khỏi.

Tấm gương làm giàu của những kẻ cơ hội đã tạo ra một tâm lý lao vào kiếm tiền một cách thiếu trách nhiệm. Bây giờ quá nhiều kẻ giàu nhờ thế lực, nhờ ăn may và liều lĩnh mà không nghĩ đến những tai họa mình tạo ra cho cộng động. Đầu cơ nhà đất để trục lợi mặc cho nhiều người chưa có nhà, nông dân bị mất đất mà chưa có việc làm mới; thầy thuốc tiếp tay đẩy giá thuốc mặc cho bệnh nhân của mình rơi vào cảnh khốn cùng; nạn mãi lộ và ăn tiền để cấp phép giao thông kém chất lượng mặc cho hàng chục nghìn người chết vì tai nạn; tạo sự khan hiếm giả nhằm kích giá chứng khoán lên rồi bán ra cổ phần riêng của mình để trục lợi thay vì phát hành thêm nhiều nữa để huy động vốn phát triển, đảm bảo quyền lợi cho các cổ đông, v.v… chỉ là một vài trong hàng ngàn kiểu kiếm tiền bất chấp đạo đức. Những người làm giàu bằng trí tuệ nhờ mục tiêu tạo ra lợi ích cho cộng đồng thật đáng trân trọng nhưng còn quá hiếm hoi.

Thay vào đó, những kẻ giàu thể hiện tấm lòng với cộng đồng bằng cách bỏ ra ít tiền để làm từ thiện, rồi dùng từ thiện để quảng bá hình ảnh của mình bằng những chiến dịch rầm rộ kêu gọi chung tay góp sức vì người nghèo. Để tự trấn an mình thì họ ra sức cúng bái, lễ chùa và thuê thầy thực hành các nghi lễ tâm linh; rồi thông qua lễ để cầu xin quan lộc. Họ hứa với thánh thần rằng nếu được thì họ sẽ cúng lễ nhiều hơn. Nhưng trớ trêu là rất nhiều người trong họ cho rằng làm thế là mình sống có tâm đạo. Chính quyền thì cho rằng đó đã là sự tự do tôn giáo, tín ngưỡng. Những giá trị thuần khiết như tâm linh giờ đây cũng bị biến thành công cụ để kinh doanh kiếm tiền.

"Dân sính lễ là điềm suy xã tắc, dân ngộ đạo là điềm thịnh quốc gia". Xã hội giờ đây đã thực sự suy thoái trầm trọng.

Chấn đạo thì quốc hưng

Chính quyền bất lực với vấn nạn này vì các giải pháp và mệnh lệnh hành chính đều bị vô hiệu, bóp méo và lợi dụng. Giờ đây người ta nghĩ đến các cuộc vận động kêu gọi đạo đức, nhưng sự thất bại là có thể đoán trước. Những kẻ cơ hội sẽ tán dương và rồi sẽ lợi dụng và bóp méo nó để trục lợi, thậm chí là dùng nó để loại trừ đối thủ. Xã hội bây giờ không có những động lực tinh thần để hưởng ứng những cuộc vận động như vậy. Hãy chờ xem những hậu quả tạo ra từ cuộc vận động chống tiêu cực trong ngành giáo dục sẽ nặng nề đến thế nào.

Nhà nước cần tập trung chấn đạo cho quốc gia. Đạo không phải là tôn giáo, các tôn giáo là những phương pháp hiệu quả để tải đạo. Đạo là những qui luật vận động thiên nhiên khách quan của trời đất mà khi ngộ đạo con người sẽ hiểu rằng trên có trời, dưới có đất và ở giữa cái không gian ấy con người cần sống với nhau bằng lòng nhân nghĩa. Chỉ khi đó cuộc sống của người dân mới có được sự cân bằng giữa đời sống vật chất, đời sống tinh thần và đời sống tâm linh mà không bị rơi vào các thái cực của đam mê vật chất, độc đoán hoặc lệ thuộc tư tưởng và mê cung tôn giáo. Sự cân bằng như vậy sẽ làm cho xã hội thăng hoa. Khi đó sức miễn nhiễm và đề kháng của xã hội sẽ rất cao nhờ ý thức độc lập tự chủ và tương trợ cộng đồng của mỗi công dân.

Đó là điều kiện cần thiết để xây dựng một quốc gia độc lập và cường thịnh. Đó cũng là lúc mà các doanh nghiệp trong nước có đủ sức mạnh để cùng với nhà nước điều tiết các hoạt động kinh tế hướng đến lợi ích của người dân, cùng làm dân giàu nước mạnh.

Cả nước hãy góp phần đừng để tham nhũng trở thành quốc đạo.

Ngõ thoát hẹp duy nhất

Trong tình trạng nguy cấp hiện nay, vẫn còn một ngõ hẹp duy nhất để thoát khỏi sự thôn tính. Dùng khủng hoảng để chống khủng hoảng; dùng biến để hóa biến; dùng kẻ cơ hội để chống tham nhũng; dùng tham nhũng để chống thôn tính. Muốn làm được như vậy phải có hiền tài, nếu không làm cho Quốc hội thực sự trở thành một nơi tập hợp các hiền tài để thúc đẩy ý chí dân tộc, phát triển trí tuệ của toàn dân thì cho dù chính quyền theo thể chế chính trị nào đi nữa thì đất nước đó cũng sẽ bị thôn tính. Càng không thể đóng cửa lại mà bảo vệ chủ quyền như nhà Nguyễn đã từng làm rồi chuốc lấy thất bại. Bài học cùng thời của nước Nhật vẫn còn nguyên giá trị để mở cửa thành công.

Những vấn đề biên giới lãnh hải vẫn luôn nóng. Không phải mà ngẫu nhiên Trung Quốc vừa lên tiếng về Trường Sa trong lúc Chủ tịch Quốc hội nước ta đang viếng thăm họ. Họ biết rằng đang có một sự sắp xếp khó khăn trong nước để chọn người làm Chủ tịch nước kiêm Tổng bí thư – mô hình mà họ khuyến nghị. Và xin đừng bao giờ quên là những kẻ cơ hội luôn chực chờ ra đòn vào lúc quyết định. Những vấn đề gây tranh cãi về hiệp định biên giới Việt Trung 1999 vẫn còn đó.

Và trên hết, việc hòa hợp dân tộc cần được chú trọng hơn bao giờ hết để tập hợp sức mạnh quốc gia thì mới có thể hy vọng vào một ngày cường thịnh không xa của Việt Nam. 32 năm đã trôi qua, thiết nghĩ ngày 30 tháng 4 cần được đổi thành ngày hòa hợp dân tộc thì sẽ chứa đựng bao nhiêu ý nghĩa và sức mạnh. 32 năm qua diện mạo của đất nước đã thay đổi tốt hơn rất nhiều, đó là những bề nổi dễ nhìn thấy. Nhưng cũng 32 năm rồi mà chỉ có nửa triệu người Việt Nam đã được đi máy bay, chắc phải đến 70 triệu người chỉ được cảm nhận và thụ hưởng sự thay đổi của đất nước qua những hình ảnh và lời nói. Đó là những con số rất cần được nhìn vào chiều sâu nếu muốn Việt Nam thực sự cường thịnh.

Trần Đông Chấn

Mùa xuân tháng 4, 2007

Sunday March 2, 2008 - 10:17pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments

Add HOÀNG SƠN`s Blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 50 First | < Prev | Next > | Last