A Walk to Remember...
5h sáng hôm qua mình lọ mọ dậy, trong khi gần 3h mới ngủ. Định sang Bắc Ninh xem bói với 1 bà chị. Mình vốn không quan tâm lắm mấy vụ này, thấy hơi sợ nữa là đằng khác. Nhưng trong hoàn cảnh hiện tại thì đúng là mình muốn đi.
2 chị em dắt nhau đến nhà 1 chị nữa [chị bạn này tên là Oanh], định cùng đi luôn, nhưng mình không có duyên lắm với bói toán hay sao ý. Lúc đó chị Oanh gọi đt thì mới hay là bà thầy bói đang làm lễ ở tận Sapa rồi :(
Lúc đầu hơi nản, nhưng dù sao đã mất công dậy sớm, nên ngồi ở cửa hàng chị Oanh buôn chuyện luôn. Và sau hơn 2 tiếng đồng hồ ngồi nói chuyện, mình biết là mình đã không phí công. Việc gặp được chị Oanh dường như là định mệnh.
- Em tên gì?
- Huyền Thương ạ.
- Chữ "Huyền" đã nặng, lại cõng thêm chữ "Thương" đằng sau, tên em buồn quá
[Cười]...
Thực sự tính của mình hay hớn, cho nên lúc đầu vẫn cười cười nói nói. Nhưng chỉ sau 1 lúc, cái tâm trạng u uất vẫn không che dấu được,vẫn bị chị nhìn xuyên qua.
- Cô bé này có vẻ mặt trầm tư. Mắt của em sắc, người như em sau này rất giỏi. Nhưng ánh mắt không có uy mà lại buồn vô cùng. Em sẽ còn long đong vất vả nhiều, bây giờ chưa là gì đâu...
Chị Oanh là 1 người kì lạ.
Từng bị chồng phản bội, chà đạp, đánh đập, ruồng bỏ, giờ lại 1 mình nuôi con, không dựa dẫm vào ai dù bố mẹ và bạn bè đều khá giả. Chị nói không muốn quay về quê sống cùng bố mẹ dù cuộc sống ở đó có vẻ dễ dàng hơn, bởi đã từng quyết ra đi, thì giờ quay về dường như là đã chấp nhận mình thất bại. Thật bản lĩnh...
Mình chưa thấy ai rộng lượng, vị tha, kiên cường và yêu "điên" đến thế, vậy mà cả đời vẫn khổ...Chị nói, cái số của chị là sau này sống cô độc 1 mình, có lẽ chị đang phải gánh cái nạn của kiếp trước gây ra.
Khi gặp vận hạn, thì có cố giãy giụa thế nào có khi lại càng chết, nhưng khi cơ may đến, có khi chỉ cần vẩy tay 1 cái là lại phất lên.
Nhưng câu nói làm mình nhớ nhất là, "Cứ sống cho tốt vào, đừng hận thù làm gì cả, đừng tạo nghiệp chướng cho kiếp sau..."
Xúc động.
Mấy hôm trước mình buồn, cất em Cua bé lên nóc tủ. Hôm nay nghĩ thế nào lại lôi xuống, nhìn mà thương quá,mấy hôm bị bỏ rơi chắc em ý tủi thân lắm...Những đồ kỉ niệm thì chẳng có tội tình gì cả...Cứ ôm em Cua mà xin lỗi, chả biết em ý có cảm nhận được không. Tắm cho em Cua xong rồi, vài hôm nữa lại cho em ý lên giường ngủ cùng mình :) Hình như mình giàu tình cảm đến mức thừa thãi rồi thì phải.
Đã có lúc thấy mình thật xấu xa, vì có ý đồ làm việc xấu, nhưng chẳng biết vì cái gì nữa...có cái gì đó kéo mình lại, mình thực sự không thể...Giá mà có thể sống "ác" lên được 1 chút, giá mà biết cách trả thù, giá mà...nhiều lắm, có nhiều cách nếu muốn sống trên đời này dễ dàng hơn lắm, nhưng không làm được. Mình tốt đến phát ngu sao? Chắc vì thế mà số mình sau này sẽ còn buồn, còn khổ nhiều nữa.
Dạo gần đây dành nhiều thời gian hơn cho bạn bè, mới biết được thêm nhiều bí mật...Những người bạn, người chị, người em, mình không ngờ ai cũng có điều gì đó ấp ủ trong lòng lâu đến vậy mà chẳng dám chia sẻ cùng ai. Lại tự nhủ mình, cố lên, gồng mình lên mà sống, sống 1 cách quằn quại đi, miễn là còn sống, để còn làm chỗ dựa cho những người đau khổ như mình, thậm chí hơn mình. Cười đi, hớn đi, đừng khóc, hay có chăng chỉ là khóc 1 mình, đừng để người khác nhìn thấy nước mắt mình, cũng đừng để nỗi buồn của mình lây sang họ...Khó quá, vậy mà vẫn phải làm, phải cố gắng từng chút, từng ngày. Cố gắng như thế thì liệu hạnh phúc có lại mỉm cười? Mình không biết, và cũng không dám nghĩ trước nữa. Trái tim phải nhỏ máu quá nhiều rồi. Thôi, gạt hết đi, đừng nằm đó mãi nữa, phải bò dậy mà lết đi. Đã tin vào điều kì diệu 1 lần, thì cứ tin vào nó lần nữa. Cứ để ai đó gọi mình là kẻ nằm mơ giữa ban ngày. Nhưng chả phải như thế còn hơn sống mà không có ước mơ? Cứ mơ đi, mơ về 1 ngày tình yêu trở lại trong tim, và nếu điều đó không xảy ra đi chăng nữa..thì cũng là số phận rồi.
Muốn được hạnh phúc, được yêu thương mãi mãi, được đối xử chân thành, được ai đó ôm vào lòng mỗi khi thổn thức. Muốn những dòng nước mắt không còn phải chảy ngược vào trong.
Thương nhiều người, thương cho chính mình.
Sợ bị bỏ rơi, bị ruồng rẫy, bị xa lánh, bị nghe những lời nói tàn nhẫn và lạnh lùng, bị đau thắt trong tim mỗi khi quá khứ ùa về, bị lãng quên. Sợ suốt đời phải mang cái mặt nạ để che lấp đi đôi mắt buồn.
Đừng...
Những ngày bình yên và hạnh phúc đâu rồi...?
Chỉ còn riêng em, và con phố quen...
Luật Nhân- Quả.
Đứng dậy... lại tập đi những bước chập chững như trẻ con, để mà đối mặt với cả thế giới này. Tình yêu không bao giờ là giả dối...đúng không? Hãy nói là đúng đi.
[Try hard to survive]
Em xin anh, đừng từ bỏ con đường này, con đường chúng ta đã chọn, đã đi bên nhau, đã vượt qua bao nhiêu đau khổ và cả lỗi lầm, bao nhiêu giận hờn và ngăn cấm
Em xin anh, đừng vội khép cửa tim mình, anh nhớ không, tim anh và tim em, thì chỉ có em và anh hàn gắn được
Em xin anh, hãy cho em 1 cơ hội để được anh yêu lần nữa, em sẽ không nói ghét anh vô cớ, không còn giận dỗi nhau nữa, vì em biết sẽ chẳng thể yêu ai nhiều hơn thế
Em xin anh...
Em biết hàng ngày anh phải chịu bao nhiêu áp lực từ công việc và cả gia đình, em sẽ bên anh để cùng anh chia sẻ
Em từng nói không cần biết ai đúng ai sai nữa, chỉ cần em yêu anh, thì em sẽ nói với anh ngàn lần xin lỗi, anh cũng mệt mỏi vì em quá nhiều rồi
Em nhớ anh vô cùng, ngày nào em cũng chỉ biết khóc, em yêu anh bằng cả trái tim ,và cũng khóc bằng cả trái tim mình
Anh đi rồi, cuộc sống của em còn khổ sở hơn cái chết, em sai rồi, hãy cho em 1 cơ hội nữa thôi
Em chưa từng cầu xin ai cái gì cả, chỉ lần này thôi, em xin anh hãy để em làm cho anh tin rằng, tình yêu của chúng ta chưa bao giờ chết, anh vẫn còn yêu em, thật đấy anh ạ, lúc này anh chưa nhận ra thôi...
Đừng quay lưng anh ơi, em đau lắm, em tuyệt vọng lắm, nếu không cho nhau 1 cơ hội thì làm sao biết mình có thể làm được hay không
Đừng bắt em bước tiếp mà thiếu anh, mất mát này quá lớn khiến em không thể tự vực mình đứng dậy trên đôi chân mình nữa rồi
Vì anh, em sẽ làm mọi thứ, em yêu anh nhiều đến nỗi có thể chết vì anh
Về đi anh ơi...
Time will pass me by
Maybe i'll never learn to smile
But i know i'll make it through
if u wait for me
Em có 1 giấc mơ
Em mơ thấy em yêu anh và được anh yêu, được anh quan tâm chăm sóc và giúp em tìm lại từng mảnh của 1 trái tim tan vỡ
Em mơ thấy bọn mình đi ăn pizza và đi xem phim kỉ niệm nửa năm yêu nhau
Em mơ thấy con đầu lòng của mình là con trai, đêm ngủ nó cứ đòi nằm chen vào giữa bố mẹ nó
Em mơ thấy chúng ta nắm tay nhau cùng đi đến suốt đời này
Em mơ thấy mình hứa với nhau rằng, dù có bị ngăn cấm, thì tình yêu của mình không bao giờ thay đổi
Giấc mơ nhỏ bé của em, mỗi ngày mang cho em niềm tin, hy vọng và nghị lực để sống giữa cuộc đời đầy dối trá và nhẫn tâm này
Và hôm nay
Giấc mơ qua rồi
Nước mắt em rơi
Lòng em thì tan nát
Nhưng tim em chắc chẳng tan vỡ nữa đâu anh ạ, vì nó vốn đâu đã lành
Thà cầm dao đâm em luôn đi, có lẽ còn đỡ đau hơn những lời nói đó
Em đang chết dần
Chết dần
Thời gian lấy đi nhiều thứ, tàn phá nhiều thứ, nhưng cũng mang lại cho người ta nhiều thứ để mà thấm thía, để mà học tập.
Rằng trên thế giới này có nhiều loại người đến mức, người tưởng như yêu thương ta nhất, sau này lại chính là người phản bội và cho ta vết cắt sâu nhất, đau cho đến mãi về sau.
Rằng bạn bè hôm nay thôi tưởng như thân thiết và hiểu ta nhất, cuối cùng lại quay lưng khi ta cần và vô tâm đến mức làm ta chết lặng.
Rằng gia đình, nơi tưởng như gần gũi với ta nhất, có khi lại ẩn chứa trong đó những sự thật làm ta đau lòng.
Trái tim tôi bây giờ, mang nhiều sẹo.
Một cái Tết với đầy nước mắt, một tâm trạng giằng xé và sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào. Mong muốn được chết đã có lúc mạnh mẽ đến mức phải tự tát vào mặt mình 1 cái thật đau để tỉnh ra, để không làm gì dại dột.
Lạnh và trống rỗng.
Nhưng thật may, là tôi không chết [Dù biết mình chết đi thì khối đứa hả hê]![]()
…
Nếu họ không quay lưng với tôi, thì làm sao tôi biết mà trân trọng những người ở lại?
Không có nước mắt và những nỗi đau, làm sao biết được thế nào là hạnh phúc?
Nếu không học được cách từ bỏ quá khứ, làm sao có thể hướng đến tương lai?
Đôi khi tôi vẫn bị quá khứ ám ảnh, thấy dằn vặt, và có lúc thấy ghê tởm, không biết làm cách nào để xua ra khỏi đầu.
Nhưng tôi xin cảm ơn tất cả những gì đã qua [và nguyền rủa một cơ số thứ]![]()
Bạn tôi, còn lại những ai, tôi hiểu [và biết họ cũng hiểu khi đọc những dòng này], tôi có thể nói rằng có những người cả đời không có nổi 1 người bạn thực sự chân thành như tôi đang có. Tôi tự hào.
Tôi yêu thương cả gia đình, dù tôi phải thừa nhận, mình chưa phải đứa con ngoan.
Thời gian dần hàn gắn tất cả.
Có lúc người ta lại tìm thấy hạnh phúc chính ngay trong những nỗi đau.
Có lẽ vì vậy mà giờ đây tôi đang có một người yêu tôi bằng cả trái tim [dù trái tim đó cũng kha khá sẹo, cả nghĩa đen và nghĩa bóng] ^^
Cảm ơn cái hợp đồng đó [mà người ta vẫn thường bảo đó là trò đùa cợt với tình yêu], đã mang anh đến. Chúng ta không có một mở đầu suôn sẻ, và cũng chưa chắc cuối cùng sẽ thế nào, nhưng cứ hết mình vì hiện tại như chúng ta đã nói. Không ồn ào, chưa có entry nào dành riêng cho anh, thậm chí cũng chưa nhiều người biết chuyện, khác hẳn với 1 năm trước của em. Nhưng giờ đó không phải những gì em quan tâm nữa, chỉ cần biết, anh đang ở đây.
Xin chính thức tuyên bố, tôi đã làm được điều kì diệu mà tưởng như không thể xảy ra, yêu một lần nữa. Tèn ten ![]()
Tôi biết đây chưa phải một cái happy ending.
Tôi đang, và sẽ còn phải hứng chịu nhiều thứ lắm.
Nhưng thôi mặc kệ đi.
Tôi từng nói với một số người, rằng ngày nào đó khi họ phải khóc, tôi sẽ cười. Và điều đó đã thành sự thật.
Coi như trời cũng không quá phũ với tôi.
Chả nói trước được gì đâu, mấy kẻ xấu xa kia ![]()
Nhớ em Cua rất nhiều ![]()
Tự nhiên thấy tưng tửng mới sợ chứ ![]()
Chả biết phải làm gì nữa.Vừa muốn buông xuôi, vừa muốn cố...AAAAAAAAAAAAAAAAAA.... ![]()
Không còn là 1 Song Ngư điển hình- mong manh và dễ vỡ. Đang trơ lỳ hơn bao giờ hết.
Dạo này hay nghe lại Someone else’s star
Everywhere i look is lovers that i see
seems like everyone's in love
...wit everyone, but me![]()
Căn bản tại gần đây thấy thiên hạ yêu nhau hoành tráng quá, Prince cũng có, Nhung cũng có rồi nhớ, Chim lợn thì đang trong giai đoạn tốt đẹp nhờ, các Ex của em cũng hạnh phúc với tình yêu mới rồi. Chân thành chúc mừng các bạn![]()
...
Có hạnh phúc không? Không.
Có vui không? Có.
Có đau khổ không? Không.
Có buồn không? Có.
Sao lại thế? Chả biết. Một người vô kỷ luật thì suy nghĩ cũng không theo quy luật nào cả,có lẽ vậy![]()
Nhìn vào bạn bè , vui cho họ, buồn cho họ, trong khi bản thân không lo nổi cho chính mình![]()
Được cái, không thấy dằn vặt nhiều, chắc cuộc sống thế này là dành cho em, nó hợp với em, như em đã từng nói
Mùa đông, alone again, cứ như lẽ thường là thế, muốn hay không cũng phải quen dần![]()
Và nhớ.
Nhớ đến da diết.Muốn chạy đến bên và ôm thật chặt.![]()
Thì sao?
Chả sao cả.
Biết thế thôi. ![]()
...
Ôi xời, hôm trước bị bắt xe, chán thế, mấy hôm rồi phải cờ bạc để kiếm tiền ăn sáng ![]()
Bỗng dưng thấy ngưỡng mộ các bạn yêu nhau được 6 tháng trở lên quá![]()
![]()
Ai nghĩ em xấu,em vụng về, em quái đản thì tùy. Chỉ cần có người hiểu được, em sẽ làm tất cả những gì có thể để người hạnh phúc.
Niềm tin...
Cơ hội...
Có hay không?
Bắt đầu có chiều hướng lảm nhảm nên tốt nhất dừng lại đây. ![]()
Chả hiểu gì cả ![]()
![]()