Summer has come and passed, the innocent can never last. Wake me up when september ends [Đang nhớ Vợ bé nhỏ.Nhớ lắm]--> Click here Reply
Born to Try :)
Thật là khốn nạn, tớ mới đi làm trên Rialto được 4,5 ngày thì tối thứ 7 của 3 tuần trc lại xoè [bị 2 thằng nó tông vào, giả thiết mọi người đưa ra thì vô kể: do nó muốn giật túi sách, do nó muốn trêu, cũng có thể do tớ mặc quần short làm chúng nó nóng mắt] =)) Xe máy của tớ đã bẹp dúm cả đầu, còn tớ thì bắn vào gầm ô tô [may nó đang đỗ], nhưng không hiểu là do như nào mà tớ không chết
Có điều tiền sửa xe, tiền thuốc men bông băng, công sức của tớ và những người thân..khiến tớ vô cùng day dứt. Theo kế hoạch là cuối tuần này tớ có lương sau 1 tháng thử việc rồi, nhưng bây giờ đang nghỉ vô thời hạn. Mùa hè này, tớ mất mát nhiều thứ quá![]()
Đây là 1 số hình ảnh đau thương sau vụ này ạ [tớ là tớ không từ bỏ được thói quen tự sướng, ở bất cứ nơi đâu, trong mọi hoàn cảnh nào]![]()
Hôm đầu tiên băng bó, chưa thấy đau lắm nên vẫn đứng được [nhiều người bảo trông dáng đứng này rất…] [thôi chả nói nữa]![]()
Tay tớ đây [lưng và vai tớ không chụp lên được, ngại chết]![]()
Ngày được tháo băng , đang sung sướng chưa đầy 10s thì hãi hùng tại vì trông tay nó như này [lên da non hết rồi mà vẫn hãi thế ạ]![]()
Còn chân thì như này [Đừng ngất]![]()
Nguy cơ có sẹo là không thể tránh khỏi![]()
Những ngày ở nhà, không để ý đầu tóc nên thỉnh thoảng trông hơi giống quạ [ảnh này Vợ bé nhỏ chụp lúc mình ứ để ý, thật là vô đối]![]()
Đây là bữa ăn hàng ngày của tớ![]()
Còn đây là việc mà tớ phải làm 20/24h: Nằm! [hồi đầu còn chả cầm được sách mà đọc ý]
Tối qua chân đi cà nhắc được rồi, tớ và em họ tớ lại tự sướng thêm vài phát [tại gia] rất hoành tráng
Đỡ đi =))
Đừng tưởng tớ nằm nhà suốt là nhan sắc phai tàn nhớ, chụp ảnh vẫn lừa tình chán
Bonus thêm phát ảnh em họ tớ, em ý sinh năm 89 và chưa có người yêu ạ![]()
Nhìn vào mặt tích cực của vấn đề, trong cái rủi có cái may. Nằm 1 chỗ lâu như vậy, tớ được các bạn đến thăm rất nhiều, tớ cảm ơn các bạn [những ai thì tự biết nhé, chứ kể tên ra thì nhiều lắm] Tớ nhận ra là mình ăn ở không đến nỗi nào nên mới được bạn bè ưu ái thế, đến thăm tớ, ngồi buôn dưa lê xong đến còn mua cho tớ bao nhiêu là bánh với sữa. Dù tớ không ăn được bao nhiêu, nhưng mà tớ thấy cảm động kinh khủng ý![]()
Mới đây tớ cũng tuyên bố với gia đình và bạn bè, rằng thì là từ giờ về sau không yêu đương nữa. Ý tưởng này tự nhiên nó đến, vì với phụ nữ bây giờ, lập gia đình có phải điều quan trọng nhất đâu. Lúc đầu ai cũng tưởng tớ đùa, thế thì tớ tuyên bố trên blog luôn cho tất cả chứng kiến. Thật hay không thì cứ chờ rồi biết ạ.
Đây không phải entry vui như các bạn yêu cầu, nhưng cũng không buồn nhở?Thế là có tiến bộ. Xin chân thành cám ơn các bạn.![]()
Note: cái ảnh cuối cùng chỉ mang tính chất show hàng, không liên quan nội dung bài viết :))
Tôi biết em buồn, dù cố phủ nhận rằng em chỉ tức thôi, chỉ bực mình, chỉ thấy nực cười thôi..nhưng tôi biết em đang rất buồn, và trái tim em đang tan nát..Em phải hiểu rằng, em có thể giấu bất kì ai, trừ tôi.
Còn vị gì của cuộc sống mà em chưa trải qua nữa? Tôi đã từng thấy em hạnh phúc đến tột cùng, thấy em dũng cảm đối mặt với những nỗi đau, thấy em hoang mang khi bị lừa dối, thấy em kiên cường gượng dậy khi không còn chút sức lực, thấy những giọt nước mắt của niềm vui và những nụ cười trong đau đớn, thấy cả lúc em hát và nhảy múa như thể không còn ngày mai...Em “điên” lắm.
Em bảo rất thích câu nói của 1 người bạn, đại ý là…
“Dù người ta cố làm em tin tưởng, rồi lại chà đạp lên niềm tin của em
Dù em cô đơn và cay đắng
Thì giá trị con người em không bao giờ thay đổi”
…
Cherry, em có đang cô đơn và cay đắng không…?
Em phải hiểu 1 điều thế này, cuộc sống không như câu chuyện cổ tích Grims mà em thường đọc khi còn nhỏ, rằng Công chúa và Hoàng tử sẽ sống hạnh phúc bên nhau trọn đời. Em hãy nhìn vào truyện cổ Andersen ấy, em có biết Nàng tiên cá cuối cùng đã chết đi và biến thành bọt biển, chỉ vì Hoàng tử kia không nhận ra tình yêu đích thực của mình và cưới 1 người con gái khác? Có phũ phàng không em?
Em yêu rất “liều”, em có thể hi sinh tất cả nếu thấy người đó xứng đáng. Họ bảo em mù quáng, em nói, em đủ yêu để quên đi chính bản thân mình. Tốt thôi, cứ làm những gì mình cho là đúng, bởi vì con người đó trong quá khứ, tôi tin là hoàn toàn đủ tư cách để em sẵn sàng trao cả tương lai. Nhưng sao em vẫn chưa chịu nhìn vào hiện tại? Em nói thời gian hàn gắn mọi nỗi đau, mà quên mất rằng thời gian cũng đáng sợ lắm, nó có thể làm thay đổi 1 con người.
Sao em cứ phải lo cho người ta? Rằng tương lai họ sẽ đi về đâu, rằng họ có được hạnh phúc hay không, rằng ngày nào đó họ có nhận ra mình đã đánh mất những gì..?Sao em không lo cho chính bản thân đi? Sao em cứ phải gồng mình lên mà chịu đựng? Sao em lại cười khi em đau đớn? Sao em không đủ can đảm để khóc trước mặt 1 người? Em muốn chứng tỏ điều gì? Là em mạnh mẽ sao? Những gì em cố gắng làm, họ đâu còn trân trọng? Họ hài lòng với cuộc sống mới của mình, và những gì em muốn giúp chỉ làm họ thêm mệt mỏi thôi, biết chưa? Vậy thì, xin em…
Xin em, hãy tốt với bản thân hơn, đừng tự hủy hoại mình…
Xin em, cứ yêu người đó của quá khứ và trân trọng những điều tốt đẹp đã qua, nhưng vẫn phải hiểu rằng, con người đó trong hiện tại không còn là của em nữa,dù em có làm gì.
Xin em, hãy dũng cảm để dám khóc khi thấy mắt mình muốn nhòa đi…
Cherry, em có đang cô đơn và cay đắng không…?
Em nói “Hóa ra sự phản bội là thế sao?Thật ngoài sức tưởng tượng..” Ngốc, gì mà khó tưởng tượng? Đừng trách móc ai nữa, họ đã chọn con đường cho mình, chẳng lẽ em còn chưa đứng dậy?Em còn chờ bàn tay ai nắm lấy tay mình nữa sao? Tỉnh lại đi! Dù sao,em không còn chơi trò đùa cợt với tình yêu nữa, như đã hứa với người đó… và tôi thực sự tự hào..tôi biết em sinh ra là để cố gắng. Cứ ngẩng cao đầu lên em!
Hãy nhìn vào những người yêu thương em, họ không cho phép em gục ngã, còn rất nhiều việc em phải làm…Em bảo năm sau sẽ học hành tử tế, rằng hè này sẽ cố gắng kiếm thật nhiều tiền, rằng sẽ để những ai coi thường em phải ngước lên nhìn em…Em đã làm được đến đâu rồi? Em nói muốn chết, em thật là ích kỉ! Còn bao nhiêu người từng đau khổ và bất hạnh hơn em, lạc lõng và ê chề hơn em đấy, nhưng họ vẫn vượt qua, em thì sao?
Tôi biết dù nói thế nào, cảm giác cay đắng đó vẫn chưa thể nhạt đi. Nhưng em ah, cuộc sống đầy rẫy những lỗi lầm và định mệnh, đừng nhìn mãi về cái gì đã qua. Em không làm gì sai hết, em đã quá tốt rồi.
Xin em, hãy kiên cường lên mà sống.Cái gì phải đến, sẽ đến thôi.
Người gửi
A Hero in You
Đêm 17
Sấm, chớp, mưa to, và home alone..
Em vẫn thường ở nhà một mình từ hồi bé xíu, mưa gió thì sao? Em không sợ, không khóc như những đứa trẻ con vẫn thường phản ứng lúc chớp giật đùng đùng và chẳng có ai bên cạnh.
Nhưng đêm qua, cái gì cũng trở nên quái đản, chỉ duy nhất đêm qua
Em rất sợ, em ngồi co ro 1 chỗ, em không hiểu tại sao..những cảm giác tan vỡ, thất vọng, thậm chí là chết chóc lại rõ ràng đến thế
Em rất sợ, đến mức phát khóc
Em chỉ muốn nói chuyện với ai đó 1 téo để cảm giác vô lý này qua nhanh
…
“Khi khác nói chuyện, anh đang buồn ngủ” […] “Em gọi để làm anh bực mình thêm đấy hả?” […]
Xin lỗi, em không có ý đó, chỉ vì đêm qua em đang hoang mang đến mức mất kiểm soát bản thân mình, và em cần nghe giọng nói của 1 người mà em nghĩ mình có thể dựa vào thôi.
11pm, Kurt gọi
Em bảo “Hình như em đang trong giai đoạn đầu của bệnh tâm thần phân liệt. Em sợ những cái chẳng phải là cái gì…” Có phải em đang hoang tưởng, đang “trầm cảm” không? Em không muốn em như thế.
Anyway, cảm ơn Kurt đã thức đến 1h sáng để nói chuyện với em.
Cảm ơn cả 1 người nói với em rằng “P đừng sợ..Dũng cảm lên nào.By ur side”
Cảm ơn cả Vợ bé nhỏ nữa nhé…
Ngày 18
5:30 am bắt đầu ngủ sau khi sms với Jet 1 hồi [nhanh khỏi ốm nhé em], 9:30 am đã dậy rồi, cảm giác sợ hãi cũng mờ nhạt đi, nhưng 1 ngày không tốt lành hình như đang đợi.
Buổi chiều, mưa tầm mưa tã, lặn lội với Chim lợn của mình đi hỏi về mấy cái part time job. Lúc 2 đứa đi thì không sao, nhưng lúc 1 mình về nhà, lại sợ…Từ bao giờ mình lại thấy sợ đủ thứ thế?
Đứt mất đôi guốc
Mưa rát cả mặt
Đường đi về nước ngập đến thắt lưng
Xe chết máy
Dắt xe lê từng bước, dòng người nháo nhác, ồn ào
…mà sao vẫn thấy cô độc đến vậy nhỉ?
Nhức đầu
Mắt hoa lên
Muốn buông tất cả và gục ngã, mặc kệ hết
Nhưng không được
Kiệt sức, vừa đi vừa khóc. Chân đau nhức, tay mỏi nhừ…Cần bao nhiêu nước mắt mới nhiều được như mưa ngày hôm nay?
[Muốn nói lời cảm ơn Bố]
Về nhà và bước vào phòng, cầm điện thoại gọi cho…
Xung quanh tối sầm, không biết gì nữa…
Hóa ra ngất là như thế, lần đầu tiên biết được cảm giác này
Ý trời!
Không biết là bao lâu nữa, tỉnh dậy thấy mình vẫn nằm trên sàn nhà
Tự ngất và tự tỉnh, Cherry đâu phải người tầm thường!![]()
[Cảm ơn Prince nhé]
Ốm mất rồi, mai vẫn phải đi nộp hồ sơ, mùa hè này sẽ thế nào nhỉ?
Vẫn mưa
Căm thù…
Con người sống với nhau ác lắm!
Giá mà lúc này, có ai nắm lấy tay Em
Nhưng chả có ai, nên Em dùng chính đôi tay mình để chống đỡ với cái tàn nhẫn đó
Nhìn tôi đi, nhìn cho kĩ vào, rồi sẽ thấy, ngày nào đó khi mấy người phải khóc, tôi sẽ cười!



