Vinh quang nhất không phải là không bao giờ ngã, mà phải biết đứng dậy sao mỗi lần ngã! lett@cybersoft-vn.com
![]() |
| Nguyễn Thế Năng bị dẫn giải ra xe về trại tạm giam Chí Hòa - Ảnh: Q.Trung |
“Vì tình thương yêu đối với con, tôi không bao giờ tha thứ cho kẻ đã giết con gái mình. Nhưng vì lòng nhân đạo, tôi không thể để thêm một người mẹ khác đau khổ vì mất con”- ông N.V.M đau xót nói
Người đàn ông khoảng hơn 70 tuổi, mái tóc bạc trắng, lững thững bước lại chiếc bàn dành cho đại diện hợp pháp của người bị hại. Đưa ánh mắt đau xót, khắc khoải nhìn bị cáo đang cúi gằm mặt trước vành móng ngựa một hồi lâu, rồi ông cất giọng chậm rãi: “Ngày con tôi chết, tôi bồng con trên tay, điếng người”. Cả phòng xử im lặng lắng nghe. Không gian như ngưng đọng. Tôi có cảm giác Nguyễn Thế Năng (SN 1979) đang gồng mình chờ đợi, một cách cam chịu, những lời lẽ trách cứ đầy oán giận từ người nhà nạn nhân. Hít một hơi thở thật sâu, ông N.V.M khó nhọc nói tiếp: “Hôm nay tôi đến đây để xin tha tội chết cho Năng. Tôi không muốn có thêm một người cha, người mẹ phải đau khổ khi chứng kiến cái chết của con mình”. Nhiều tiếng thì thầm từ phía bạn bè, người thân của Năng. Họ đang hy vọng. Cách nay không lâu, ngày 20-3-2008, TAND TPHCM đã đưa vụ án giết người của Nguyễn Thế Năng ra xét xử sơ thẩm. Lần ấy, Năng bị tuyên án tử hình. Mẹ Năng ngất lịm, tưởng như có thể chết cùng đứa con trai duy nhất. Bạn bè Năng khóc vì thương người bạn hiền lành, tốt bụng, tài năng. Còn 15 ngày kháng cáo, họ chạy ngược xuôi mong tìm kiếm những tình tiết có thể xin giảm nhẹ hình phạt cho Năng. Bản thân Năng, nghĩ đến ngày phải vĩnh viễn ra đi khi nhiều mơ ước vẫn chưa thực hiện bỗng thấy yêu da diết cuộc sống. Năng làm đơn kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt. Đứng trước Tòa Phúc thẩm Tối cao, Năng không nói gì nhiều để biện minh cho hành vi tàn nhẫn của mình. Lời nói sau cùng, Năng xin lỗi gia đình nạn nhân, cám ơn những người đã vì Năng mà chịu nhiều đau khổ, vất vả. Trong trường hợp không được khoan hồng, Năng xin hiến toàn bộ nội tạng cho ngành y và bộ xương cho Trường ĐH Mỹ thuật TPHCM. Nghe Năng nói, nhiều người bạn của Năng đã bật khóc. Cuối cùng, Năng đã trở về con người thật của mình. Yêu nghề, yêu trường và sống vì người khác. Từ Khánh Hòa vào học ở Trường ĐH Mỹ thuật TPHCM, Năng là một sinh viên có tài và chịu khó học hỏi. Vừa ra trường, Năng được nhận vào làm việc cho một hãng phim tư nhân với mức lương cao. Tuy nhiên, trong tình yêu, Năng rất cố chấp. Gặp và yêu N.Đ.A.H, một cô gái duyên dáng, tài năng, học sau Năng hai khóa nhưng chỉ sau một thời gian quen biết, quan hệ của họ rạn nứt. H. chỉ còn xem Năng như một người bạn nhưng Năng vẫn hy vọng và chờ đợi. Trong một lần đưa H. về nhà trọ sau khi dự đám cưới bạn cùng trường, Năng đã gặp bạn trai mới của H. Hôm sau, Năng hẹn H. cùng người bạn trai tổ chức buổi tiệc chia tay tại phòng. Được một lúc, Năng yêu cầu bạn của H. về trước để Năng nói chuyện và giải quyết dứt khoát chuyện tình cảm với H. Và rồi bi kịch xảy ra. Tâm sự với tôi, ông N.V.M nói: “Vì tình thương yêu đối với con, tôi không bao giờ tha thứ cho kẻ đã giết con gái mình. Con tôi chết, bao nhiêu tiền bồi thường cũng không thể trả lại mạng sống cho nó, huống chi số tiền gia đình Năng đưa không đủ để tôi nuôi H. học trong một năm. Nhưng một lần nói chuyện với mẹ Năng qua điện thoại, bà ấy nói: “Không có người mẹ nào có thể chịu được hình ảnh người ta cột con mình vào một cái cây để bắn. Như thế, thà tôi chết trước còn hơn”. Vậy là tôi quyết định, dù điều đó thật không dễ với tình cảm của tôi cùng sự phản đối quyết liệt của gia đình”. Để có thể dự phiên tòa hôm nay, từ 3 giờ sáng, ông phải một mình đi xe máy từ Kiên Giang lên TPHCM. Tôi bảo, ông có thể viết một lá đơn xin miễn tội chết cho Năng gửi đến tòa vẫn được. Ông lắc đầu: “Giúp người phải giúp cho trót. Tôi phải lên đây nói cho rõ, may ra HĐXX mới tin mà xem xét cho nó. Mong là nó biết hối lỗi, biết thương mẹ mà sống có ích”. Cuối cùng, HĐXX cũng chấp nhận kháng cáo của Năng, tuyên phạt án chung thân. Năng sẽ tiếp tục được sống để sửa chữa sai lầm và để có cơ hội cống hiến tài năng của mình cho nghệ thuật. Nghe xong bản án, ông N.V.M vội vã ra bãi gửi xe. Trước mắt ông là quãng đường về nhà dài dằng dặc cùng nỗi đau mất con không dễ nguôi ngoai dù thời gian có trôi qua... Theo Tố Trâm / Báo NLĐ Collected lett@cybersoft-vn.com
Nhà hai đứa cách nhau bởi một hàng rào hoa mua tím. Ngày còn nhỏ, em bên này ló đầu sang bên kia nghe tôi kể chuyện sáng qua theo cha lên núi thả trâu, hái rau rừng. Em nghe say mê và một bữa em năn nỉ thôi dắt em lên núi. Trưa đó trời đổ mưa to, hai đứa ướt lướt thướt dắt nhau về. Em bị cảm mất gần một tuần lễ, còn tôi được một trận đòn quắn đít vì tội tài lanh!
Hàng rào hoa mua được bàn tay em chăm sóc nên hoa trổ liên tục, tím biêng biếc một màu day dứt. Tôi nhớ có lần, tôi hỏi tại sao nhà em lại trồng một thứ hoa dại như thế? Em kể tôi nghe vì đấy là loài hoa mà người mẹ quá cố của em rất thích, nên ba em trồng làm quà cưới cho mẹ!
Chúng tôi lớn lên bên hàng rào hoa mua tím, những ước mơ được ươm mầm từ những trưa tôi ngồi bên này em ngồi bên kia ôn bài cho nhau! Em nói với tôi, học hết bậc trung học em sẽ thi làm cô giáo, rồi về ngôi trường vùng trung du hẻo lánh này để dạy học và chăm sóc cho ba, chăm hàng rào hoa mua. Tôi có khiếu vẽ tranh và thích vẽ từ lúc còn bé xíu, nên mơ ước lớn lên sẽ thành họa sĩ. Tôi hứa hẹn làm em tròn xoe mắt " đã là họa sĩ thì vẽ đẹp lắm, không phải vẽ em xâu ình như bây giờ đâu, anh sẽ vẽ hình cho em treo khắp nhà". Tôi không thể nào quên cái tối sáng trăng ngày hai đứa chuẩn bị vào thành phố thi đại học. Em nói: " Học xong anh có về không? em thấy người ta thích ở lại thành phố dù nó là thành phố lạ." Ngày đó tôi đã hứa với em tôi sẽ về. Tôi sẽ cùng em chăm sóc cho hàng rào hoa mua tím biêc màu tình yêu vĩnh cửu!
Thế nhưng khi tôi trở về, hàng rào tím ngày xưa giờ trơ trụi lá. Đã hơn 10 năm rồi kể từ cái ngày tôi nhờ ba tôi đem lá thư về cho em.Tôi muốn em hãy quên tôi đi vì tôi đang chuẩn bị làm thủ tục kết hôn và xuât cảnh với người yêu.
Ba tôi kể: "mấy năm sau, khi ba nó mất,nó đến nhà di, nghe người làng mình bảo nó về quê Ngoại ở Nha Trang và hình như nó lấy chồng! Không đợi con.- nó bảo thế- nhưng nó không quên được, nó gởi lời chúc phúc đến con. Nó nhắn với ba khi nào con có về, hãy tạt ngang nhà nó thăm dùm hàng rào hoa mua tím".
Tôi bật khóc- giọt nước mắt đàn ông! giọt nước mắt đã đọng khô mà bao nhiêu năm nay tôi muốn khóc nhưng cố nén. Giờ vỡ òa vì em, hay cho chính tôi?! Tôi không có người yêu, cũng chẳng đi xuất cảnh. Tôi vẫn ở lại nơi thành phố mà em đã có lần nói là thành phố lạ. Tôi không về vì tôi không muốn ngày mình về lại trút lên đôi vai bé nhỏ của em một gánh nặng! Tôi van xin ba đừng cho em biết, rằng tôi đã không còn lành lặn, một tai nạn đã cướp đi đôi chân của tôi!
10 năm qua, tôi đã sống và làm việc miệt mài. Tranh của tôi được nhiều người biết đến, những bức tranh ngập tràn hình bóng em, hình ảnh hàng rào hoa mua tím biếc. 10 năm, tôi những tưởng nhạt nhòa ký ức, nhưng có lẽ cái gì đã nặng, đã sâu thì cứ vương vấn cả đời..
Collected lett@cybersoft-vn.com

Khó có màu tím chiều hoang (của sim) vì ngoài hoa sim trắng, các hoa sim tím khác đều bạc màu dần từ 9 giờ sáng đến trưa thì chỉ phơn phớt hồng.
Có lẽ đó là hoa mua, khác họ nhưng cùng bộ sim (Myrtales) và rất phổ biến. Màu tím thẫm của hoa mua rất đẹp và tím suốt ngày. Mọc thành từng vùng rộng trên triền đồi.Trái sim ăn ngon. Tốt cho ruột và trị nhức mỏi. Sim mọc hoang từ lâu đời khắp đảo, có người đã nghĩ đến việc trồng rộng rãi.



|
Đền Hùng vừa là thắng cảnh đẹp, vừa là di tích lịch sử văn hoá đặc biệt quan trọng của quốc gia, được xây dựng trên núi Hùng - thuộc đất Phong Châu, tỉnh Vĩnh Phú cách Hà Nội 100km về phía Bắc - vốn là đất kế đô của Nhà nước Văn Lang 4.000 năm trước đây. Toàn bộ Khu di tích có 4 đền, 1 chùa và 1 lăng hài hoà trong cảnh thiên nhiên, có địa thế cao rất ngoạn mục, hùng vĩ, đất đầy khí thiêng của sơn thuỷ hội tụ.
Từ chân núi, sau khi leo 255 bậc đá, du khách sẽ đến thăm Đền Hạ. Tương truyền nơi đây bà Âu Cơ đẻ ra bọc trăm trứng nở thành trăm con trai, 50 người theo cha xuống biển, 49 người theo mẹ lên núi. Người con trai trưởng ở lại làm vua, lấy tên là Hùng Vương (thứ nhất), lập nước Văn Lang. Do sự tích này mà nhân dân lập ra đền Hạ để thờ các Vua Hùng. Đền Hạ được xây dựng vào thế kỷ 17-18. Gần Đền Hạ có chùa Thiên quang thiền tự thờ Phật theo phái Đại thừa.
Truyền thuyết cũng kể rằng, sau khi sinh, Tổ Mẫu Âu cơ dùng nước Giếng cổ (Giếng Rồng) tắm cho các con. Năm 2002, các nhà khoa học đó tiến hành khai quật tại khu vực lòng Giếng cổ đó phát hiện những dấu tích văn hóa của các thời kỳ Lý-Trần-Lê-Nguyễn.
| Đền Hạ |
|
Đền Thượng được đặt trên đỉnh núi Hùng với tên tự: "Kính thiên lĩnh điện" (Điện cầu trời). Đây là nơi hàng năm Vua Hùng tiến hành nghi lễ tế trời đất, thờ thần lúa, cầu mong mưa thuận gió hoà, mùa màng tươi tốt cho muôn dân no ấm.
Ngày 10/3 hàng năm, Đền Thượng còn là nơi diễn ra nghi thức long trọng trong ngày Giỗ Tổ. Tại nơi đây, lãnh đạo Đảng, Nhà nước làm lễ dâng hương, đọc diễn văn tưởng nhớ công ơn các Vua Hùng.
| |
|
| |
| | |
Trong khu di tích còn có Bảo tàng Hùng Vương được khởi công xây dựng vào năm 1996 và khánh thành đúng ngày khai hội Đền Hùng năm 2003, trưng bày 5 nhóm hiện vật, trong đó có 700 hiện vật gốc trên tổng số hơn 4.000 hiện vật có trong Bảo tàng. Dọc hành trình thăm các đền, bạn có thể dừng chân, nghỉ ngơi tại các bàn ghế đá hoặc xuống phía trước Đền Giếng ngồi trên thành hồ sen thơ mộng.
|
| | Đền Thượng |
| | |