Mời các bạn xem tình cảnh những con người không muốn xây dựng CNXH ở Việt Nam, đi tìm thiên đường nơi sứ lạ.--> Click here Reply
Vietnamese live in east EU
vb
Nhìn anh với cặp kính cận trắng, tay cầm tờ báo SME ( báo dành cho những người có học thức nước Slovakia). Mấy ai nghĩ anh là ...
Thế hệ của anh được đào tạo từ nhỏ để thành các thần đồng, rồi các nhà khoa học vĩ đại trong tương lai. Đi học lớp chuyên xa nhà từ khi còn chưa quên mùi sữa mẹ, học mười mấy năm với những tiết học giống nhau, chỉ để anh chở thành người có điểm cao nhất trong các kì thi của trường, huyện, tỉnh, miền, nước, rồi quốc tế . Để làm vẻ vang cho cả nhà, họ tộc, làng xã, huyện , tỉnh, rồi quốc gia CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM này.
Rồi anh thi đủ điểm để sang châu Âu ( đông Âu) học, Cezchoslovakia đất nước có mức sống khá nhất khối CS đông Âu khi đó. Không mấy khó khăn anh vượt qua tất cả các kỳ thi, như anh đã quen từ nhỏ. Anh khinh bỉ tụi việt nam sang lao động- ít học, hay tụi rán nem cho giáo sư để lấy bằng. ( diplom của đông Âu khi đó không có giá trị ở tây Âu, Mỹ..)
Anh học xong cũng là lúc các nước đông Âu thay đổi, từ CS sang dân chủ, tự do. Đứng giữa nhiều hướng lựa chọn:
-Về Việt nam xây dựng cho tới đích chủ nghĩa cộng sản? Nhưng bố anh chỉ là nông dân. Biết qua ai giới thiệu cho anh tìm được chỗ ngon, để tiền chạy ào ào vào két. Hay chỉ như thằng bạn, với bằng cấp như anh, xin được một chỗ trong viện nghiên cứu nghe rất kêu. Vậy mà hàng ngày chỉ tới viện ngồi uống trà, rồi hàng tháng nhận lương chuyên viên mua không được 5 kg gạo. Phải làm thêm như xạc ác qui, sửa đồ điện dân dụng cho người quen, hay các tiệm ngoài phố. Không dám mở tiệm vì ngượng với bằng cấp của mình- (con buôn). Hàng ngày thì chỉ biết chửu tay viện trưởng- bằng cấp xin ở bên Nga ( thời đó đưa con bò sang Nga học, khi về cũng có bằng tiến sĩ). Có người quen làm lãnh đạo, vậy là lên ngay viện trưởng, xuất ngày đi họp đảng, hay hội này đoàn kia. Đã vậy nó còn tuyển cấp phó còn dốt hơn cả viện trưởng nữa chứ ( đễ sai bảo mà). Cơ chế đó thì nghiên cứu được gì?
- Thôi ở lại châu Âu, nhưng tiến về phía tây. Nơi ấy ước mơ của biết bao nhiêu người việt, đang tìm nơi hạnh phúc để sống. Nhưng ngoại ngữ anh không biết, bằng cấp không được công nhận. Chẳng lẽ lại đi trồng nho, hái táo bên thiên đường tư bản, với bằng cấp như anh!.
- Tiếc công học hành, anh quyết định ở lại chờ thời. Mai kia thế nào anh cũng được trọng dụng.
Bấy giờ nước này đang khủng hoảng, các nhà máy, viện nghiên cứu thi nhau phá sản, hay giải tán. Nếu còn hoạt động thì lương cũng chỉ đủ mua bánh mì, mà người việt nam mình thì đâu chỉ lo cho mỗi bản thân mình- gia đình ở VN , vợ rồi gia đình bên vợ vvv. Trong trào lưu của cộng đồng Việt tại đông Âu- đi buôn. Tất cả mọi người ào ra chợ, bán bán buôn buôn. Những người có bằng cấp như anh, mọi người đều buôn và bán. Chế độ CS đông Âu đã giúp cộng đồng việt làm giầu ( vì không sản xuất đủ cho tiêu dùng, hay sản phẩm lạc hậu). Bán gì cũng có người mua, bao nhiêu cũng có người mua hết.
Vừa bán hàng vừa đọc báo ( để không quên mình là trí thức) mà anh vẫn có tiền gửu đều đều về VN giúp quê nhà chống đói, xây nhà, chỉ hơi vất vả khi mùa đông thôi. Rồi anh cũng kiếm được cô vợ từ VN, sau vài lần về tiêu tiền nơi Âu lạc.
Vừa bán hàng vừa đọc báo ( để không quên mình là trí thức) mà anh vẫn có tiền gửu đều đều về VN giúp quê nhà chống đói, xây nhà, chỉ hơi vất vả khi mùa đông thôi. Rồi anh cũng kiếm được cô vợ từ VN, sau vài lần về tiêu tiền nơi Âu lạc.
Tưởng đời như vậy đã yên. Vợ không chịu ngồi ở nhà đợi chồng mỗi buổi chiều, chắc vì muốn làm bổn phận con cái cho gia đình hay phụ nữ việt ba đảm đang (như Hồ nịnh gái). Cũng đòi đi ra chợ, hăng hái bán hàng. Không như anh chỉ quan tâm những chuyện không đâu, không liên quan gì tới buôn bán. Từ bán hàng, cô ấy dần dần lên thủ quí, rồi người quản lý quầy. Từ khi có bằng lái xe, cô ấy tự đi lấy hàng, tự bày hàng, bán rồi thu tiền. Anh thành người thừa, mồi lần muốn giúp vợ cái gì. Thì cô ấy trì triết như mụ dì nghẻ:
-Ăn hại! Biết làm gì? Đi cho khuất mắt cho tôi còn buôn bán.
Rồi dần dần không còn từ nào trên đời cô ấy không ban cho anh. May mà tui tây nó không hiểu tiếng việt, chỉ có âm thanh nghe chu chéo làm người mua hàng giật mình. Tránh voi không xấu mặt, anh bỏ ra đám bạn cùng cảnh ngộ ( vua mất ngôi), uống trà, rượi rồi bài bạc.....
Buôn bán càng khó khăn ( người việt mới sang nhiều, siêng năng, liều hơn. Hypermaket mở ra nhiều hơn, to hơn...) nó càng chửu anh tệ hơn, cứ như anh là kẻ gây ra mọi nguyên nhân.
Bước đường cùng anh đề nghị li dị. Cô ấy còn vui hơn mới khốn nạn. Quầy anh để lại cho vợ vì còn con cái. Anh mua lại quầy ở góc chợ só sỉnh này. Mấy tháng sau vợ cũ đón thằng bồ cũ sang, anh càng thấy tức tối khó chịu, lấy đâu mà buôn với bán.
Nhìn anh với cặp kính cận trắng, tay cầm tờ báo SME ( báo dành cho những người có học thức nước Slovakia). Mấy ai nghĩ anh là chủ cái quầy quần áo nhỏ nhoi, nằm trong góc cái chợ trời, gió thổi bốn phương, mưa từ năm hướng này. Ai mà nghe anh nói tiếng Slovak thì phải thầm khâm phục tài học ngoại ngữ của anh, đó là anh còn không muốn khoe học vị doctor mà anh không khó khăn gì bảo vệ luận án, của trường đại học nổi tiếng nước này.
Anh chìm trong rượi, bia, cờ bạc... buôn bán càng khó khăn. Xã hội thay đổi nhiều, lương lao động đã cao hơn là đi buôn bán, nhưng kiến thức anh học xưa đã lồi thời, hay quên hết theo thời gian. Với lại mấy nước đông Âu này đâu có muốn tuyển người có bằng cấp là người nước ngoài, nhất là người Việt- công dân hạng 3 trong mắt họ.
Cuộc sống của anh cứ lụi dần như bao nhiêu người việt bên này. Xã hội thay đổi từng ngày đi lên mà cuộc sống của bao nhiêu người việt nam, cứ lùi lại với cái quầy ngoài chợ trời lạnh giá khắp đông Âu.
http://blog.360.yahoo.com/blog-WXheohAnbrCVM4eJ6hQ9W0Ay?tag=t%C6%B0%C6%A1ngla....
Mỗi khi ai nói anh là đồ bỏ đi. Anh gào lên:
- Tôi còn hơn lão viện trưởng kia!. Nó còn phá hủy bao thế hệ người việt nam nữa?
Khốn nỗi chẳng ai hiểu được anh nói gì. Họ bảo: anh điên rồi.
17/9/2008
Vũ Văn
Người việt đông Âu bị bóc lột nghiệt ngã bởi những kẻ mà họ coi là những người yêu dân VN nhất, đặc trưng là ở đất nước Slovakia nhỏ bé này.
Đó là ngôi nhà mà mùng 5 hàng tháng những người đại diện cho người dân VN làm chui ( tức là không có thông báo với nước sở tại ) cũng như bao người dân VN làm chui ở nước này.
Khi tôi cần 1 tờ giấy.
Tôi đưa cho chú tham tán 2000 sk ( tiền Slovakia) để trả cái biên lai 1500 sk.
- Chết. Tôi không 500 để trả lại cho anh.
Gớm từ sáng sớm thu tiền mà không cò 500 tiền lẻ.
- Cháu có tiền lẻ đây. Tôi cố moi những đồng tiền nhàu nát trong ví trong ánh mắt khinh bỉ hoặc tức giận của chú tham tán.
Trước sự chứng kiến của tôi,
1 người VN nhỏ bé với giọng van xin như còn ở VN.
- Thưa chú đại sứ cháu muốn đổi giấy khai sinh cho con trai của cháu.
- Sao phải đổi ? Không thèm nhìn lên ngài đại diện hỏi cộc lốc.
- Con của cháu sinh ra ở đây ( Slovakia ).
-Thì sao?
- Người ta làm giấy khai sinh theo luật của họ.
-Tất nhiên.
- Tên con của cháu được viết là Trung họ là Hồ Quốc.
- Thì sao?
-Khi cháu làm giấy khai sinh việt nam cho con, chú tham tán khi đó viết vào giấy khai sinh tiếng việt cũng theo thứ tự- Họ và tên là Trung Hồ Quốc.
-Thì sao?
- Nhưng họ của cháu là Hồ Quốc.
- Thi sao?
- Khi làm hộ chiếu cho cháu, các chú biến Trung thành họ của cháu.
- Đó là lỗi của anh Đ nhiệm kỳ trước.
-Vâng, cháu biết. Anh này không giữ được bình tĩnh.- Cháu muốn đổi giấy khai sinh trước khi con đi học.
-Thôi anh nên đến nơi người ta làm giấy hộ sinh nói người ta làm lại.
- Nhưng ở đó người ta làm đúng theo luật ở nước này. Anh này mèm giọng.
.....
Và cuối cùng anh này phải mất 300 usd ( tính theo usd để mọi người dẽ tính )để con mình được mang họ của cha nó.
Bạn tôi ở xa nhờ tôi đổi hộ chiếu vì gần đến ngày gia hạn cư trú. Không may tụi lưu manh lấy cắp tất cả những gì tôi có theo người. Vì thời gian gia hạn chỉ còn 2 tháng ( theo luật ở đây) nó khẩn khoản xin các chú đại diện ( sứ quán) ở đây làm nhanh hộ chiếu nếu không nó phải trở về VN.
Các chú ấy làm đúng theo luật VN.
- Chúng tôi đợi giầy chứng nhận từ công an nơi anh sinh sống ở VN. Anh hãy gửu giấy báo mất hộ chiếu về đó.
- Dạ. Bao lâu thì giấy đó tối nơi?
- Tủy ở VN người ta làm nhanh hay chậm.
...
Policia ở đây người ta lùi lại thời gian gia hạn cho bạn tôi 1 tháng.
Thay vì đợi theo đúng như chú lãnh sự ( có khi mất mấy năm - khi đó có lẽ bạn tôi đã phải bỏ tài sản mà về nước) bạn tôi nhờ anh N K Đ http://www.congdongvietnam.eu/index-sk.php?lang=vn&part=bancongdong&action=op...
giúp. Sau 2 tuần bạn tôi có hộ chiếu mới kịp thời hạn làm gia hạn, nhưng bạn tôi phải mất 600 usd để các chú nhiệt tình giúp kẻ tha phương.
Vợ tôi tiếc mấy chục usd khi thay hộ chiếu VN khi hết hạn ( ở nước này các khuân mặt trong ban cộng đồng giúp đỡ đồng bào chuyện giấy tờ thường lấy thấp nhất 20 usd cho 1 tờ giấy ) . Xếp hàng như người lịch sự chờ đến lượt viếng chú tham tán. Mấy chú dịch vụ ( trong ban cộng đồng ) lợi thế làm quan vượt qua không phài xếp hàng.
- Chú làm cho em tập này.
- Anh làm nhanh cho em đám này nhé.
vv..vv
Cô ấy phải đợi nửa buổi nộp 1 tờ giấy kê khai tên tuổi làm hộ chiếu mới, để con nhỏ khóc đói sữa ngặt ngẽo bên ngoài.
Vậy mà 1 tháng sau trước khi cô ấy đến lấy hộ chiếu, đã có chú V D T mang nó đến nơi tôi làm việc và mang theo 1 cai biên lai viết tay với số tiến 250 usd cao hơn 50 usd so với biên lai bình thường và cao hơn 230 usd so với phí mà bộ ngoại giao VN nói.
Mấy đứa sinh viên cũng thay hộ chiếu đến trước 2 giờ đóng cửa, vậy mà vẫn muộn. Các chú ra đi không 1 tờ giấy để lại nhắn tin, cũng như cái biển - Đại sứ quán nước C H XH CN VN- không dám trưng ra ngoài.
http://www.flickr.com/photos/21260079@N03/2066165781/
http://www.flickr.com/photos/21260079@N03/2066963028/
Thằng L H Q dắt tụi đó đi vuốt râu ngô rồi ( từ lóng).
Anh bạn tôi cũng cần 1 tờ giấy cũng tiếc tiền phải đợi, rồi đến sớm khi các chú chưa đến.
- Giấy của anh đã được gửu chỗ anh N K D rồi. Anh đến đó mà lấy.
Anh bạn tôi chạy đến chỗ N K D.
- Biên lai của anh đây.
- Sao đắt thêm 20 usd ? Ngạc nhiên anh bạn tôi hỏi.
-Dịch vụ mà. N K D trả lời ngon lành.
- Nhưng tôi đâu có nhờ anh?
- Nhưng sứ quán nhờ tôi.
-Ơ.
- Thôi bớt cho anh 10 usd.
Vậy đó người việt ở đây phải cố gắng làm để trả nợ ở quê nhà, trả tiền thuế, bảo hiểm cho nước sở tại để được ở lại làm việc. Rồi trả tiền dịch vụ giấy tờ mỗi khi gia hạn cho các đại diện trong ban cộng đồng. Đau đớn nhất là phải trả quá nhiều tiền cho những tờ giấy ở sứ quán VN chui như đã viết ở trên vì sự thông đồng của những kẻ mang danh đại diện cho cùng dòng máu VN đau khổ.
Nỗi sợ
Lan Hương: Đây là câu chuyện có thật 100%, hay chính xác hơn là thật đến 99%, 1% còn lại là những dấu chấm và dấu phẩy tác giả xin phép đặt thêm vào để bạn đọc dễ hiểu hơn. Câu chuyện này xảy ra ở nước Nga từ năm 2001, khi tờ báo Đàn Chim Việt non trẻ vừa chập chững tiến ra thị trường nước Nga. Đã 4 năm trôi qua. Một loạt các nước cộng sản đã đòi được tự do như Ucraina, Grudia. Những nước cộng sản trước đây đã hội nhập vào thế giới phương Tây như Ba Lan, Hungaria, cộng hòa Séc. Thế nhưng ở nước Nga không có gì thay đổi cả. Nỗi sợ trước đây vẫn còn đó, lại có phần loang ra rộng hơn , cắm rễ sâu hơn nữa. Đến thị trường báo lá cải trước đây có 5 tờ, nay đã thu hẹp lại chỉ còn 2. Báo giấy Đàn chim Việt, nếu còn tồn tại, chắc chắn cũng vẫn không thể phát hành ở thị trường Nga. Nhân dịp Đàn Chim Việt tròn 6 tuổi, tác giả xin giới thiệu lại câu chuyện cũ để độc giả hình dung được người Việt ở Nga ngày hôm nay.
“Ở đây tai vách mạch rừng
Xin đừng động đũa, xin đừng khua dao”
Câu vè nhắc nhở con người ta về nỗi sợ từ những năm 80 ở Việt Nam hình như đã thấm vào thế hệ sinh ra và lớn lên vào thời kỳ này. Người Việt của những thế hệ sợ hãi ấy sang Nga, lại càng sợ hãi hơn. Ở Nga, ngay cả người bản xứ còn phải sợ hãi vì sự nhiễu nhương của xã hội thời kỳ chuyển mùa, thời kỳ quá độ, thời kỳ trắng đen trộn lẫn. Người nước ngoài ở Nga đã thành một thứ dân hạng hai, người Việt thì còn khổ hơn nữa, họ thành một thứ dân không hạng: không được ai bảo vệ, không được hưởng một thứ quyền lợi gì, ngoài quyền phải trả tiền cho mọi nơi, ở mọi chỗ.
Và nỗi sợ thành một thứ phản xạ không điều kiện, đôi khi hơi quá, đôi khi thật khó hiểu.
1. Nỗi sợ của người đọc
Mùa đông năm 1997, tờ Diễn đàn phụ nữ (DĐPN) sang Nga, ngập ngừng tiến ra chợ Vòm, nơi ít nhất cũng ...dân chủ hơn các chợ của Việt Nam, nơi không bị công an sứ quán xuống rỉ tai đội bảo vệ để tịch thu nhanh gọn tất cả những gì họ không thích.
-Chị ơi, mời chị đọc báo
-Báo gì đấy?
-Diễn đàn Phụ nữ, đúng là để cho chị em nhà mình đây, báo rất đẹp, nhiều bài vở thú vị lắm!
-Mới có chuyến bay từ Việt Nam sang à? Sao báo tên gì lạ thế, chị chưa nghe thấy bao giờ?
-Không, báo này xuất bản tại Mỹ, không phải báo Việt Nam đâu.
-Ôi, thế thì chị không đọc đâu, báo Mỹ chắc lại là phản động rồi
-Chị đã đọc đâu mà biết, toàn chuyện phụ nữ thì có gì là phản động
-Không, chị cũng không đọc đâu, ai biết được đi báo công an thì khổ lắm! Thôi em thương chị nhé!
Thực ra, ở Nga chưa có chuyện công an sứ quán làm khó dễ ai chỉ vì họ đọc báo “phản động”, cũng chẳng mấy ai có thời gian rảnh để mang chuyện báo chí này lên trình với sứ quán. Công an sứ quán chỉ quan tâm tới những người làm báo, viết báo thẳng thắn, dám nói ra những chuyện thật 100%, nhưng bị gán cho tội ...vạch áo cho người xem lưngï mà thôi. Nhưng nỗi sợ...nó không cần phải có hình dáng cụ thể. Một khi nó đã xuất hiện thì nó phong tỏa mọi ngả, cầm tù con người ta ở bên trong rất chặt, rất kiên cố.
Rút được một bài học, DĐPN lại lên đường đi tìm độc giả, lần này thì nó tránh xa...các chị phụ nữ, mà lẽ ra phải là độc gia chính của tờ báo.
Sau hai ngày rỉ tai, quảng cáo hết sức nhiệt tình cũng có ba độc giả...chịu nghiên cứu những cuốn tạp chí rất đẹp nhưng bị mang danh là “ngoài luồng”. Thêm một tuần nữa, làn sóng rỉ tai đã lan ra gần khắp chợ. Đi đến đâu, chỉ vừa nhắc đến tên tờ tạp chí là người ta đã phản ứng nay, hoặc là lắc đầu quầy quậy, vừa hăm dọa vừa đuổi khéo, hoặc là hồ hởi ra mặt để mua một món ăn lạ miệng. DĐPN đã hy vọng, với đà này, chắc vài tháng nữa thì cũng có được một nhóm độc giả, tuy không nhiều nhưng đều đặn cho tờ báo, thì...đến ngày 18 tháng 3, ngay trang nhất báo Nhân Dân đã xuất hiện bài viết “Cú hòa tấu lạc lõng”, kết tội tờ báo DĐPN là “bôi nhọ đảng và chế độ”. Thế là số độc giả dũng cảm ít ỏi cũng không đủ can đảm cầm số báo tiếp theo. Nhiều quầy bán hàng cẩn thận chờ đến lúc vắng người, lặng lẽ mang những tờ tạp chí đã mua bỏ vào thùng rác, rồi thở phào như vừa trút đi được một gánh nặng.
Những số báo sau, mang biếu không, cũng không ai dám nhận. Ngược lại các xe từ thành phố khác lên thì vui vẻ xin hết cả mấy chục số.
-Chị cứ cho em, em về chia cho cả ốp, ở chỗ chúng em đói thông tin lắm!
-Thế anh có biết đây là tạp chí bị gọi là “đại phản động” không?
-Phản động hay không cũng không sợ, cái chính là có gì hay để đọc không thôi. Chỗ em xa lắm, ai hơi đâu đến kiểm tra. Mà chúng em toàn dân đen, có gì đâu mà sợ các ông ý lấy mất!
Quả thật nhìn lại phần lớn các độc giả còn trung thành với những tờ báo hải ngoại, thấy một điều lạ, họ đều là dân “thường thường bậc trung”, có học nhưng không có chức sắc, không có học hàm học vị gì cao. Gia đình đủ ăn, nhưng không giầu có, chẳng phải dân chủ hàng, chẳng phải con ông cháu cha. Dân trí thức tưởng như là giới tiến bộ nhất, có tầm nhìn rộng mở nhất, nhưng hóa ra lại rất e dè. Phần đông vẫn e ngại, dù biết những điều tờ báo viết không sai, thậm trí còn tán đồng. Đơn giản vì họ có học, tương lai vẫn còn rộng mở ở Việt Nam lắm, nên chẳng ai muốn đặt một tấm barie vào con đường công danh của mình, nên phần đông vẫn chỉ tán đồng...trong bụng.
2. Nỗi sợ của người bán báo
Hè năm 2001 Đàn Chim Việt (ĐCV) lần đầu tiên đến nước Nga. So với những tạp chí xuất bản ở Mỹ, dẫu sao ĐCV cũng...nhẹ tội hơn, vì ít nhất, nó sinh ra ở một nước có thời cũng đã từng là cộng sản, đồng minh với nước Việt Nam hiện nay. Những người chủ trương ĐCV cũng đều là các cựu lưu học sinh, gần gũi với cộng đồng người Việt ở Nga hơn. Nhìn lại...thân thế của mình, thấy cũng không kém các tờ báo “ngoài luồng” ở Nga bao nhiêu, ĐCV dũng cảm tiến lại làm quen với đội bán báo của các tờ báo tiếng Việt khác.
Báo tiếng Việt ở Nga, tờ nào cũng phải tuyển riêng một đội chyên đi bán báo của mình. Và đã thành một thứ luật bất thành văn, ai đã bán báo nào thì không được bán kèm các báo hàng ngày khác, nhưng nếu bán báo từ Việt Nam sang thì vẫn được, vì các tờ báo tuần, báo tháng có một nhóm độc giả riêng, không cạnh tranh với các báo hàng ngày ra đời ở Nga, mà tờ nào cũng có đầy đủ các tin y như nhau, nên thù nhau không đội...người bán báo chung.
Biết được yếu điểm này của các nhân viên bán báo, ĐCV đề nghị họ kết hợp bán cùng các báo hàng ngày, vừa không bị các chủ báo than phiền, vừa tăng thêm được thu nhập. Nhìn tờ báo được in ấn rất đẹp, bài vở phong phú, giá cả hết sức vừa phải, còn phần trăm bán báo thì...không báo nào sánh kịp, các nhân viên bán báo nhao nhao xin đăng ký làm đại lý. Chỉ sau nửa tiếng đi bán thử, họ đã bán được 3 tờ cho dân đường dài . ĐCV như mở cờ trong bụng, đã mơ đến ngày ĐCV được tung cánh sang Nga xóa đói thông tin cho cộng đồng ở đây. Đôi bên hẹn nhau, ngày hôm sau sẽ tung báo đi bán đại trà. Nhưng...hôm sau trở lại, lòng nhiệt tình của đội bán báo hôm qua không còn chút dấu vết nào nữa, ai cũng cố tình lảng tránh, hỏi mãi, họ mới nói, mấy tờ báo còn lại chưa kịp bán, đã bị đội bảo vệ tịch thu hết rồi, họ dọa nếu còn phát hành những tờ báo “phản động” như vậy thì đội bảo vệ chẳng những không cho bán báo trong chợ KT , mà còn “mách” cảnh sát đến kiểm tra giấy tờ nữa. Cái gì chứ hai chữ “cảnh sát” ở Nga mang ra dọa rất có hiệu nghiệm, nhất là đối với dân thấp cổ bé họng như dân bán báo, vì chẳng ai có mảnh giấy tờ nào hợp lệ cả.
À, hóa ra...tai vách mạch rừng thật! Mới có một vài giờ mà người ta đã kịp cân đong đo đếm đầy đủ mọi gen chìm gen lặn để kết luận được tờ báo có..nòi phản động, quả cũng đáng khâm phục.
Thế là chuyện nhờ đội bán báo người Việt phát hành ĐCV đã thất bại. Thua keo này, ta bầy keo khác, được một bài học thấm thía về căn bệnh “sơ”ï rất nặng của người Việt, tôi nghĩ đến cách nhờ người Nga đi bán báo giùm. Trước đây đã có một sinh viên Etiopi đi phát hành báo Tin Nhanh và bán rất tốt, dù không biết cách quảng cáo dẻo miệng như các cô bán báo người Việt. Nhưng hóa ra tìm được một người Nga chịu khó đi rong ruổi trong các chợ người Việt cũng không phải dễ. Cô sinh viên từ chối vì sợ...mỏi chân. Bà già về hưu khước từ vì không muốn đến các chợ huyên náo, chóng mặt.
Sau cả tuần tìm kiếm, bà Inna mới thuyết phục được một bà chịu đi bán báo, với điều kiện phải có bà Inna đi kèm cho tuần đầu tiên để...bớt sợ. Ôi, cái căn bệnh sợ mới khó chữa làm sao! Người Việt sợ thì còn hiểu được, vì công an sứ quán luôn ở đâu đó xung quanh họ không xa. Thế nhưng ngay cả người Nga, đã được sống trong một chế độ mang tên là “dân chủ” đúng 10 năm rồi mà vẫn luôn sợ hãi, thì quả là đáng sợ.
Chúng tôi, ba người rồng rắn kéo nhau đi bán báo. Bà Inna đi tiên phong, bà bán báo khép nép đi sau, gương mặt căng thẳng vì sợ, còn tôi đi cách xa một đoạn để mách đường đi và chỉ dẫn đâu là người Việt, đâu là người Tầu không biết đọc báo.
Bà Inna vui vẻ tiến lại một quầy của người Việt
-Mời anh, chị mua báo tiếng Việt.
Những người Việt Nam quá sức ngạc nhiên thấy một bà Nga nói tiếng Việt rành rõ, bị thôi miên bởi giọng tiếng Việt ngọt ngào của bà, cả hai người đều giơ tay ra nhận, mà không cần biết là báo gì. Họ với tay lấy tiền trả, nhưng lại không nhìn báo, mà quay sang nhìn bà Inna hỏi:
-Sao bà biết tiếng Việt giỏi thế, bà làm báo này đấy à?
-Không, tôi không làm báo, tôi chỉ đi bán báo thôi. Các bạn sinh viên Việt Nam làm báo đấy chứ.
Thêm một quầy nữa cũng mua báo vì tò mò xem tờ báo của “bà Nga biết nói tiếng Việt”, có gì đặc biệt. Một vài quầy từ chối không mua vì không thích đọc. Chuyện này cũng thật thường tình, không làm chúng tôi bận tâm và nản lòng. Nhưng chỉ nửa tiếng sau thì chợ bắt đầu xôn xao. Một làn sóng rì rầm rất khó hiểu nổi lên, lan ra khắp khu chợ rộng lớn. Dường như có một sự sợ hãi đang lan ra, dường như có một sự đe dọa nào đó đang vây quanh. Những người Việt ăn mặc trịnh trọng khác thường so với quang cảnh chợ búa xung quanh giúp người ta hiểu ngay họ là nhân viên ban quản trị chợ chứ không phải người đi bán hàng, đi lại các quầy hàng thì thào điều gì đó thật nhanh rồi lại chạy đi quầy khác. Từ lúc đó, mỗi khi bà Inna tiến đến một quầy hàng nào đó, họ lập tức xua tay và nói nhanh:
-Không, không, tôi không mua đâu.
-Chị là người Việt mà không thích đọc báo tiếng Việt sao?
Bà Inna trêu họ.
-Báo phản động, người ta không cho đọc đâu bà ạ, phiền hà lắm.
À, giờ thì đã rõ, người ta lại dùng chiến thuật rỉ tai dọa nạt truyền thống của mình.
Nhưng rõ ràng vẫn có rất nhiều người không sợ những lời dọa nạt vô lý, càng cấm thì họ càng muốn mua để tìm hiểu, để đọc những thông tin “cấm kỵ”, nên tập báo trên tay bà Inna vẫn tiếp tục vơi đi. Nhưng những người vừa có quyền, vừa có tiền trong tay đâu dễ gì chịu thua cuộc. Họ không có lý lẽ, họ không thể dọa nạt thì họ dùng đến sức mạnh để đàn áp. Đoàn bán báo vừa đi thêm được một dẫy quầy hàng nữa thì thấy một nhân viên bảo vệ người Nga lực lưỡng ra ách lại:
-Ai cho các bà bán báo ở đây? Anh ta cất giọng dọa nạt.
-Vậy ai cấm chúng tôi bán báo ở đây? Bà Inna cũng không dễ gì chịu thua
-Chúng tôi không cho bà bán báo ở đây, đây là khu chợ của chúng tôi, bà muốn bán thì phải trả tiền thuê chỗ như mọi người khác chứ!
-Chúng tôi không bán báo, chúng tôi đi phát báo, theo luật về báo chí, chúng tôi có quyền phát không báo chí ở bất cứ đâu chứ, chúng ta đang sống trong một quốc gia dân chủ mà anh không biết sao, sao anh lại tiếp tay cho những kẻ đi hà hiếp người khác như thế?
Bà Inna tấn công lại.
-Tôi không biết, mời bà về văn phòng lập biên bản, rồi chúng tôi sẽ mời cảnh sát đến đưa bà về đồn về tội bán báo lậu.
Tay cảnh sát vẫn quen thói bắt nạt người Việt, lại mang cảnh sát ra dọa nạt họ. Bà bán báo đến lúc này mặt cắt không còn hột máu nào, nem nép đứng bên bà Inna, lý nhí,
-Thôi chết rồi Inna ơi, làm thế nào bây giờ?
Bà Inna nói nhỏ chấn an bà:
-Đừng có sợ, chúng nó chỉ dọa dẫm thế thôi, chúng ta có làm gì sai luật đâu. Nếu chúng nó làm sai, tôi sẽ kiện lại chúng nó nữa.”.
Bà bán báo có phần vững tâm hơn, nhưng vẫn chưa hoàn hồn. Đến lúc này thì tôi phải lảng ra xa vì chính mình cũng không có giấy tờ hợp lệ. Bà Inna và bà bán báo theo tay bảo vệ về văn phòng. Ở đó ban quản trị đã mời sẵn một người cảnh sát “bỏ túi”, luôn được nhận tiền lót tay của chợ để làm ngơ những gì cần làm ngơ, để dọa nạt những lúc cần như thế này. Nhưng bà Inna không phải người để có thể bắt nạt được, bà rất từ tốn giải thích cho viên cảnh sát về tờ báo bà đang cầm trên tay, về nguyên nhân vì sao các nhân viên ở chợ này không muốn bà phân phát chúng. Bà cũng không quên nhắc lại, ngày xưa khi nước Nga còn là nước Liên Xô, bà và nhiều người khác nữa cũng đã đi phát những tờ báo chui như thế thì anh cảnh sát mới có ngày hôm nay mà chui vào cái chĩnh gạo của khu chợ này, chứ nếu không anh suốt đời vẫn chỉ là một nhân viên cảnh sát ngồi ngáp vặt thôi. Sau nửa tiếng vừa dùng lý lẽ giải thích, vừa mềm mỏng kể chuyện, bà Inna đã làm viên cảnh sát dần dần xuống giọng, nhưng để được yên tâm nhận khoản lót tay đã nằm gọn trong túi, anh ta vẫn nói:
-Thôi được, tôi mời hai bà lên đồn lập biên bản để tịch thu số báo không có giấy đăng ký xuất bản này.
Bà bán báo đã gần khóc vì sợ, còn bà Inna vẫn bình tĩnh trả lời.
-Được thôi, có gì đâu, nếu cần tôi sẽ lên tận tòa để chứng minh là tôi không có tội gì cả. Chẳng lẽ chúng ta sống trong một đất nước tự do, mà phải hành xử theo cái luật lấy thịt đè người của họ à, anh không thấy là vô lý và xấu hổ sao?
Vừa ra khỏi văn phòng của khu chợ KT được mấy bước, khuất sau một dãy cửa hàng, người cảnh sát đã vui vẻ bảo hai bà:
-Thôi hai bà về đi, muốn đi đâu thì đi, lần sau đừng đến khu chợ này nữa kẻo họ lại bắt nhé.
Gặp lại tôi ở đầu chợ, bà Inna vẫn còn cười sung sướng vì thái độ hai mặt củaviên cảnh sát.
Nhưng cũng từ đó tôi biết rằng ĐCV vẫn chưa đến thời được tung cánh ở nước Nga này. Ở đây chế độ dân chủ vẫn còn ở thời kỳ hoang dã, công lý bị tiền bạc chi phối rất nhiều, “nén bạc đâm toạc tờ giấy” quá dễ, nên căn bệnh “sợ” của người Việt mình trở nên trầm kha hơn cũng là điều dễ hiểu.
Theo DVD online