Y360 kùi chúi! Ông đek blogging nữa, pà con vui lòng keep contact bên facebook nha! Add lamquangthuan hen!--> Click here
my space, my little world, my.. tả-pín-lù, kekekeke
25 May 2009
10 years
3650 days
Thru good & bad
Thru up & down
Thru classrooms &… hospitals
You’ve shown how great a girlfriend/wife should be,
And I’m sure
You’ll show this whole world how great a mom should be, soon!
I love you, my compassionate wife!!!
Entry này k dùng để “kể lể”, chỉ dùng với mục đích giải thích lý do vắng mặt khá lâu trên “thế giới online”![]()
2 mắt: số lượng mắt “được” mổ của tui. Xin nói rõ là không phải mổ cận, nên đừng ai hỏi “ủa, sao mổ xong rùi vẫn đeo mắt kiếng?” ![]()
31 ngày là thời gian tính từ lúc nhãn áp của tui không còn control được bằng các loại thuốc đã xài nhiều năm nay. Đến mức phải huỷ bỏ buổi họp Hà Nội trước giờ bay vài tiếng, rồi vật vờ cả tuần, ráng làm việc và… nhập viện
5.5 ngày là tổng thời gian nằm viện của tui
3 lần: số lượng ra vào phòng mổ của bệnh viện FV, công nhận phòng mổ đẹp dzã man
2 lần & 6 ngày: số lần bị “chụp” thuốc mê (để phẫu thuật) và thời gian giữa 2 lần L (à nghe đồn là với số lượng & tần suất này, tui có thể bị… tâm thần!!!) ![]()
2 lần: số lần tui bị truyền “đường cao phân tử Maniton” (hông biết viết đúng k?). Có một điều chắc chắn là bị truyền cái này thì y như tội phạm khủng bố quốc tế bị tra tấn ![]()
Xin páo cáo luôn là sau khi mổ thì tui đang dần hồi phục, phần còn lại thì.. hên xui! Đâu ai biết trước được ngảy mai, phải hông pà con cô pác?!!!
Không ai lấy lại được thời gian
Vì nó cứ trôi
Không ai có thể quay nguợc thời gian
Vi nó cứ trôi
Không ai chưa từng không hối tiếc vì những thời gian đã qua nhanh
Vì nó cứ trôi
Không ai chưa từng mong ước mình đã làm khác nếu thời gian nhảy ngược
Vì nó cứ trôi
Và, vì nó cứ trôi
Ta vẫn cứ hối tiếc những điều chưa làm hết
Vì nó cứ trôi
Ta vẫn cứ muốn được “làm-lại”
Vì nó cứ trôi
Ta vẫn cứ trách mình đã không làm tốt hơn
Vì nó cứ trôi
Ta vẫn luôn để nó trôi qua một cách vô ích bằng cách tự trách mình.
Thời gian là một chiếc xe không bao giờ ngừng lại
Nó cuốn phăng đi những thứ mà ta quý trọng
Nó kéo theo cả những nỗi buồn bất tận & niềm hạnh phúc vô biên.
Anh chỉ biết nhìn lại những gì nó đã mang đi
Cũng như anh sẽ học cách đón nhận những điều thời gian mang tới, một cách thanh thản nhất
Và anh sẽ không bao giờ hối hận vì những gì mình đã làmThời gian cứ trôi…
(c) Lâm Quang Thuấn - March 2009
Photo from: http://7art-screensavers.com
Tình hình là ngày 14/02 năm nay trôi qua khá là yên ả, nắt đầu bằng phim "Dị Nhân Benjamin" & kết thúc bằng 1 ly cocktail & nước ép @23rd Fl, Sheraton Hotel (mà ban nhạc ScarLip jì jì đó chơi.. dzở ẹt, theo cái "thẩm mỹ" âm nhạc kùi mía của tui).
Nói về film đi hén!
Đúng là film co1 "hơi" Oscar, đến phút 90 (trên độ dài... 160'), pà con bắt đầu chịu không nổi bỏ về, và đến phút 120 thì chắc khoảng 1/4 số khán giả trong rạp ngày hôm đó đã đứng lên ra về. Chắc họ mong đợi ở cái tên tiếng Việt "Dị Nhân" một vài thứ kiểu như HellBoy hay X-men ^^
Mà đúng là film này kém người coi lắm, nó chậm và nó... bùn. Nó bùn vì nó có quá nhiều cái chết, những cái chết đến chẳng có gì bất ngờ vì toàn bộ là theo quy luật "sinh lão bệnh tử" thôi.
Điều mà tui cảm thấy thích nhất ở film này chính là cái cách những con người họ thể hiện tình thương & tình yêu đối với nhau. Có thể có những nét tương đồng ở tình thương, lòng nhân ái nhưng cái cách mà họ yêu nhau là những thứ người phương Đông không làm được! Đối với họ, tình yêu luôn đi chung với lòng vị tha...
Nói chung, my recommendation: nếu thích chiêm nghiệm bản thân, chiêm nghiệm cuộc đời thì nên đi coi, không thì đừng đi coi rồi chửi: "pà mịe nó, film dzở ẹt mà quảng cáo cho dzữ..." ^^
À, hey my beloved, I love you...! ^^
Tình hình là chưa có demo!!! Ai bít nhạc thì xướng âm thử, còn hem thì đọc lời, xem như.. giải trí hén! ^^
