Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Rainbow Miles

Top Page  |  Blog  |  Feeds  |  Friends  |  Lists

Add

Rainbow Miles is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Wed Nov 05, 2008 Member since September 2006

Total Page Views

19,248

Tag Cloud

Take care of your self for me...--> Click here Reply

1 - 5 of 82 First | < Prev | Next > | Last

It's time to travel... Full Post View | List View

I'm floating and I'm leaving so far...

The Promise!
The Promise! magnify
(04-03-2009)
Bắt đầu từ hôm nay sẽ không có bất kỳ một entry mới nào. Blog vẫn mở nhưng sẽ không có thêm thông tin gì mới cho đến ngày Cô Thần tìm thấy Ngư Nhi và thực hiện lời hứa với cô ấy.
Đây sẽ không phải là cái blog chết thứ hai của nó! Mọi thứ mới chỉ bắt đầu...
"Uh a ham.but chak chan a bit ro trog log a dag nghi j .dug k .tha hoi tiec vi viec mjnh da lam con hon hoi tiec vi mjnh k lam . ..."
(From TieuNguNhi 04:52:38 22-02-2009)
Wednesday March 4, 2009 - 10:04pm (ICT) Permanent Link | 1 Comment
Ngư Nhi...
(28-09-2009)
Ngư Nhi đi rồi! Giờ này chắc em đã ra đến sân bay...
Gần ba tuần! Đủ dài cho rất nhiều điều đẹp đẽ sinh sôi. Điều tuyệt vời nhất trong đó đã nở hoa :")...
Một năm, hai năm, ba năm, ngàn vạn cây số,... Chẳng có nghĩa lý gì hết! Có điều, anh sẽ nhớ em lắm đấy!
Saturday February 28, 2009 - 04:11am (ICT) Permanent Link | 2 Comments
Tự do...

(23-02-2009)

Mong muốn nhỏ nhoi ở thời khắc hiện tại: một bát mỳ tôm úp tỏa mùi thơm ấm mũi. Vừa húp vừa nghĩ về mười năm sắp tới… Mười năm – một quãng đường dài hay chỉ một cái chớp mắt! Những gì sẽ đổi thay và những gì còn lại?! Ta liệu đã làm xong những gì ta muốn?! Những cánh chim tự do liệu có còn sẵn sàng tung cánh?!

Nghe Lê Cát Trọng Lý, đợi cái hẹn 11h trưa, đặt một viên gạch đầu tiên xuống nền móng cho những bước đi tiếp theo. Lòng bồn chồn…Lại muốn rời xa căn phòng nhỏ, xa phố xá ồn ào. Chiều nay có thằng nào ra bãi sông Hồng với tao không?!

Monday February 23, 2009 - 11:09am (ICT) Permanent Link | 2 Comments
Bực!
Bực! magnify
[19-02-2009]
Thi thoảng muốn chửi! Bên trong mình cũng có một thằng Chí Phèo... Cái thời tiết tháng giêng âm lịch này chẳng còn nhận ra Xuân Hạ Thu Đông. Muốn lên hỏi giời xem lão có vấn đề gì không mà sao đảo điên hết cả :-w?! Cái đất Hà Nội này ngày càng lạ lùng... Trời âm u, nổi gió, lòng người cũng chẳng mấy lúc lặng yên.
Trước Tết đã lên kế hoạch rồi mà đến giờ vẫn chưa bắt đầu. Cũng same trouble như những thằng bạn :-j. Money problem! Mỗi thằng một việc nhưng đều cần tiền cả... Chúng ta không còn là những đứa con trong gia đình hay đúng hơn chúng ta là những đứa con bất trị của gia đình; từ rất lâu rồi muốn bước đi trên đôi chân của mình. Giờ đây mới chỉ rất nhẹ nhàng, rất nhẹ nhàng thôi, cuộc sống dạy cho những đứa trẻ thấm thía nhiều giá trị mà chẳng lời nói hay sách vở nào dạy được...
Mẹ thường nói tại sao tao lại sinh ra một thằng như mày? Dĩ nhiên mình hiểu trong câu nói đó có sự trách móc lẫn tình thương của bà mẹ cho những thằng con trai. Một đứa cứng đầu và không gần gia đình. Có điều như thế sẽ tốt hơn! Những lúc khó khăn nó không sợ khổ, những lúc thiếu thốn sẽ chẳng mếu máo gọi mẹ gọi cha. Chỉ cần biết đâu đó luôn có những người đang dõi theo mình... I'm training my self and chasing my dream!
Tình hình dạo này chưa có gì khởi sắc. Làm chút việc free time coi như xây dựng tiền đề kinh tế cho bước tiếp theo. Đã qua rằm tháng giêng, cũng là chấm hết thời điểm chơi bời đã đời, phóng xe đây đó với chúng bạn. Cái hội này xem ra ế nặng mùi rồi! Trừ Geisha của mình đã có zai, cho tới giờ đám còn lại hầu hết bắt đầu mắc bệnh thèm yêu. Như thằng Hiếu vẫn hay gọi các cô ế ẩm của đoàn là mấy tờ bạc giả khó tiêu, anh em phải cố gắng mà lừa tiêu đi cho bằng được. Kể ra cứ chê mấy đứa con gái như thế nhưng nhìn lại thì mình cũng chả khá hơn là bao. Thi thoảng ngứa mồm muốn tỉa tót thằng cục thịt ấy tí mà nghĩ lại thương thương nên nhịn :">! Mùa này chó mèo, chim chóc thi nhau kết đôi tìm bạn còn mấy đứa cũng ra sức mai mối cho nhau. Phải cái mình tay thối nên khi ghép cặp tuy thấy hợp đôi nhưng mà run bỏ cha. Thành thì sướng, không thành thì lại kết nạp thêm một đứa ế ẩm vào hội... Mệt cái đầu =))!
Chiều nay Hà Nội nổi gió, sắc trời nhợt nhạt. Mình cuốc một vòng hồ Gươm rồi rẽ vào hiệu sách. Cây lộc vừng bên hồ mấy ngày này gặp thời tiết lạ nên chuyển màu thay lá, phủ sắc vàng cả một khoảng xung quanh. Không hiểu cả một đời bám rễ liệu có bao nhiêu lần cái cây chứng kiến cảnh người người chen nhau đến dưới gốc, dừng xe bên vỉa hè, chĩa tele từ xa thi nhau chụp ảnh, thỏa sức làm duyên. Nhìn là biết toàn các tay máy nghiệp dư nhưng máy móc phụ kiện cũng khá tươm, mấy cô mấy bác sống bằng nghề chụp ảnh bên hồ lâu năm nhìn vào cũng phải buồn. Mỗi anh phó nháy ít nhất có một cô đi theo làm mẫu, vậy là dưới gốc cây cứ lúc nhúc người với người. Nữ đông hơn nam, xinh xấu béo gầy đủ cả, làm đủ các tư thế nhìn muốn phì cười :-j. Ngó thấy cái đám lố nhố ấy còn tâm trạng nào mà ảnh ọt, mình chỉ bấm tạm mấy kiểu rồi lại thả bước cho tròn vòng.
P.S: Hôm nay đi bơm xăng cho em Neo suýt bị tàu cán chết. Cây xăng ở Giải Phóng không có dải chắn tàu từ đường đi vào mà làm chắn tàu bằng dây thừng trước cổng trạm xăng. Phóng xe lên thấy dây thừng chặn ngang đường nên ngớ ra, quên mất là mình đang dừng trên đường ray mà cũng không biết là tàu đang tới. Trong khoảng ngắn ngủi ấy may mà bác lái tàu kéo còi, mình chỉ kịp hơi ngoái đầu rồi vọt ga đâm thẳng tránh khỏi đoàn tàu đang chạy qua. Đúng là hơi toát mồ hôi hột. Quay ra nhìn thì thấy cái hàng nước cạnh đường tàu mấy thằng thanh niên đang nhìn nhìn mình. Lúc ấy sôi máu chỉ muốn chửi "Đm chúng mày!!! Thấy bố mày đứng trên đường tàu, biết tàu đang đến mà không gọi lấy một câu! Tao nát xác ra đấy thì chúng mày được xem đủ!!!"
Vậy là tháng này tham gia giao thông thằng Hiếu chết hụt, Linh béo chết hụt, mình chết hụt. Còn thằng Quang chưa thấy có vấn đề gì =))! Mong là mồm mình không thối như xưa nếu không nó có mệnh hệ gì thì ăn năn tới già :-J!
Friday February 20, 2009 - 12:38am (ICT) Permanent Link | 6 Comments
Yên Tử
Yên Tử ngày 14 tháng Giêng năm Kỷ Sửu.
Hoa Yên không còn cái vẻ vắng lặng chốn thần tiên, gió sương bảng lảng như lần cuối cùng mình ghé thăm vào mùa Đông hai năm trước đây khi mà đứng từ sân chùa nhìn ra bốn bề mịt mù sương khói, thăm thẳm âm u, tịch mịch siêu thoát. Hoa Yên của ngày lễ hội biến thành biển người và biển rác. Từ tiên cảnh biến thành nơi trần tục và như hiện thân của một địa ngục Tham, Sân, Si!
Dân tình đông và loạn như vỡ tổ kiến. Đầu năm đi lễ chùa mà như đi buôn, đi cướp. Người ta xô đẩy nhau để khấn vái, cầu xin. Bất kỳ bãi trống nào cũng được tận dụng để trải bạt, tổ chức ăn uống và thải rác bừa bãi. Mùi người, mùi bia rượu, mùi hơi thở, tiếng loa báo tìm người lạc vang lên không ngớt... Một cảnh tượng không từ nào diễn tả ngoài từ "kinh hoàng"!
Lần đầu tiên trong đời biết thế nào là đi chùa lúc vào hội. Đứng trong dòng người xô đẩy nhau mà dở khóc dở cười, thầm tự nhủ từ giờ đến già chắc không bao giờ đánh đu thiên hạ đi vào dịp lễ hội như thế này nữa. Yên Tử không còn giống một trung tâm về tâm linh và tôn giáo mà giống một địa điểm đi chơi và ngó nghiêng của thiên hạ. Không biết mọi năm thế nào, lần này đi thấy thanh niên, trẻ nhỏ, các đôi tình nhân đến đây khá đông. Đặc biệt có sự góp mặt của rất nhiều thanh niên đầu xanh đầu đỏ, ăn mặc dị hợm, có chú thì xăm mình, chú thì mặc ba lỗ, chú thì nắm tay bạn gái như đi dạo công viên, chú thì vác theo cả két bia to tướng để lên tới nơi còn nhậu. Đường lên cõi Phật vốn chẳng rộng gì, gặp vài đôi như thế là tắc đường.
Lần đầu tiên trong đời lên Hoa Yên rồi mà không lên chùa Đồng. Đứng ở Hoa Yên đã không có chỗ mà đặt chân, viễn cảnh trên chùa Đồng chắc chắn không khá hơn. Chen nhau để cắm được một hai nén hương rồi bò xuống thật cực chẳng đã. Nhìn cảnh tượng nhân gian này, Tiên Phật chắc phát ngán mà bay đi rồi cũng nên. Cuối cùng đành vái ba vái trong Hoa Yên Tự rồi hạ sơn...
Ngay khu chợ dưới chân núi Yên Tử người ta bán những con vật bị bẫy từ rừng mang ra. Nào là cầy hương, con dũi, rùa cạn, rùa nước,... Lũ rùa trông còn đỡ thảm hại còn bọn dũi vầ cầy hương nhìn vào mà đau lòng. Hai chân sau bị buộc dạng ra, treo lủng lẳng, hoảng loạn tột độ... Những tưởng người đi lễ chùa thì phải biết từ bi hỷ xả vậy mà khách thập phương vẫn bu lại hỏi mua để rồi cuối cùng là đưa lũ động vật lên bàn nhậu. Mình nhìn mà ước gì có tiền mua hết tất cả lũ khốn khổ ấy rồi thả về rừng. Lúc sau lại nghĩ về câu kinh thư "Thiên Địa Bất Nhân, Dĩ Vạn Vật Vi Sô Cẩu" mà đành lắc đầu bỏ đi...
Không lên được chùa Đồng nên quyết định cho anh em đi bộ về thiền viện Trúc Lâm Yên Tử để bù lại. Vậy là ba thằng đi bộ từ Hoa Yên ra thiền viện, tính ra cũng gần chục cây. Khổ thân ông anh và thằng bạn, tối về chắc chắn là rã cẳng ra. Với mình, thiền viện này có cảm giác rất thân quen. Thân quen một cách khó hiểu. Đi trong những gian nhà của thiền viện mà thấy như đi trong nhà của mình. Tự nhiên, thanh thản, bình lặng... Liệu hết nợ đời mình có về đây tu tập không nhỉ ?!
Vậy là không được lên chùa Đồng đánh ba tiếng khánh gọi mưa về. Năm nay đi chẳng toại lòng chút nào. Nhìn mọi thứ cứ biến đổi dần theo năm tháng mà buồn mênh mang. Nhớ lắm cái cảnh sương khói u tịch, nhớ hình ảnh mái chùa lấp ló trong mây...Hôm nay đi thấy lòng xót xa lắm!
Monday February 9, 2009 - 12:21am (ICT) Permanent Link | 0 Comments

Add It's time to travel... to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 82 First | < Prev | Next > | Last