Cứ đi dù chẳng biết đi đâu Khoác ba lô là GO! GO! GO!
MƯA RỪNG
Em thích cái cảm giác gặp mưa trên đường rừng. Cứ mưa, rồi lại nắng, rồi lại mưa, hay cả mưa lẫn nắng, là lạ, thân thương.

Đường sơn cước gập ghềnh sỏi đá không một bóng người, chỉ loang loáng những vạt đồi cháy xém đen nhẻm oằn mình xuống. Mưa ập tới giữa trưa nắng chang chang. Căn nhà nhỏ lơ lửng lưng chừng dốc, xung quanh bốn bề toàn trảng cỏ và triền núi xám xám vuốt ngược lên. Anh và em cuống quít dừng lại. Chỉ kịp nhảy ào ra khỏi xe, vớ vội áo mưa phủ lên túi hành lý là mưa ào ạt đổ. Mình ngồi thu lu dưới mái hiên hẹp, nước giọt gianh quành quạch quật tứ tung xuống sàn đất lem nhem. Đám vịt gà lạch bạch chạy trú mưa, vài con ngã bổ chửng vì trơn trượt. Ông chủ nhà tốt bụng, một chữ bẻ đôi tiếng Việt ko biết, lẳng lặng mang mấy cái ghế ra cho mình. Bên kia đường dòng suối hiền hòa nhanh chóng cuồn cuộn đỏ, quật mình chảy về xuôi. Thi thoảng một bóng người, xiêu vẹo trong mảnh áo tơi, lầm lũi tan trong màn mưa. Bỗng dưng em thèm chạy ào vào mưa, ngửa mặt lên để nếm từng giọt mưa, để nghe nước mưa bết chặt vào tóc, vào da, vào thịt.
Nhưng em sợ những cơn mưa rừng buổi đêm bất chợt, ào ào xối xả
Bóng chiều sập xuống rất nhanh. Bản nhỏ ven biên, nằm lẫn trong tán rừng nguyên sinh. Là vùng biên nên dân cư thưa thớt và tuềnh toàng. Vượt qua đỉnh dốc và bàng hoàng. Trước mặt là vùng trời đen sì, mây đen tầng tầng lớp lớp vần vũ cuộn đè lên nhau, trĩu nặng cả bầu trời. Cảm giác như cả không gian chực đổ sụp xuống chân mình. Phía sau thung lũng vẫn hưng hửng nắng, dăm nóc nhà xa xa khói hững hờ bay, vạt lúa nương vẫn mơn mởn xanh. Chỉ kịp cảm thấy cơn gió lạnh ẩm ướt hơi nước thốc vào và cơn mưa ào ào tới. Hoàng hôn rồi sau đó nhanh chóng là bóng tối đổ ập xuống. Khu rừng càng trở nên quái dị và lạnh lẽo.
Em thu lu sau lưng anh. Nước chảy qua mũ xe, qua cổ áo, tay áo, luồn vào giầy, cứ lẳng lặng, hết lớp này tới lớp khác, tưới đẫm cả miền cơ thể. Cái lạnh ùa theo cơn mưa. Mưa trắng xóa, quật chan chát xuống đường, xuống tán lá chuối rừng dại đang oằn mình dưới giọt mưa nặng trĩu.. Đường nhanh chóng thành suối, nước miên man dâng lên.
Dúi mình trong vạt áo mưa của anh, em gằm mặt xuống, chả biết làm gì ngoài việc tẩn mẩn đếm vòng bánh xe quay và ngắm dòng nước quằn quại chảy. Không gian bó hẹp giữa lưng anh và túi hành lý phía sau, hơi nóng của ngày hè còn sót lại thoang thoảng lướt trên mặt em. Đường trơn và cơn mưa càng nặng hạt, mình lò dò đi trong đêm, xung quanh là bóng tối và mưa bủa vây. Anh dồn toàn bộ giác quan vào việc điểu khiển xe, ko một lời trêu chọc cười đùa như mọi khi, căng cứng. Chợt muốn luồn lên, lần tìm bàn tay đang lạnh giá của anh, nắm chặt lấy, để mà sẻ chia, để truyền hơi ấm, để cho anh biết rằng em vẫn ngay sau anh, nhẹ nhàng, dịu dàng.
Hà nội hôm nay trời chợt đổ mưa.
Gió cuộn ầm ầm và đám xà cừ oằn xuống vì gió, trút ào ào lá vàng xuống đường. Đúng giờ tan tầm nên dòng người đang hối hả dọc ngang lại càng thêm tất bật vội vã. Vài vạt áo mưa vì gió táp ngược lên mặt, dòng sông xe bỗng bối rối gục gãy. Thu lu một góc trong quán cafe nhỏ để nếm cái không khí ướt ướt lành lạnh đang nhấm nháp da thịt mình. Hơi rùng mình. Cảm giác đâu đây trước mặt mình, hơi ấm của anh nhè nhẹ lan tỏa.
Chợt nhớ anh, nhớ mưa rừng.
Có lần em bảo: Chắc em phải bỏ xứ mà đi mất. Hà Nội ngột ngạt, nhỏ bé và buồn tẻ quá.
Em mới về sau nhiều năm du học. Em con nhà quan, xinh đẹp, đài các và sống rất Tây. Chả hiểu sao, em lại chơi với tôi, một gã vô danh tiểu tốt, quê mùa và xấu xí.
Tôi cũng như em, một thời hăm hở mà tha phương cầu thực. Để lại đằng sau gia đình, bạn bè, tình thương, mang theo một niềm tin và ước mơ, dấn thân nơi xứ người. Được nhiều, mất cũng lắm, nhưng phải đi, phải biết cho, phải biết nhận, thì mới hiểu Hà Nội yêu thương tới chừng nào.
Hà nội của tôi với cánh đồng hoa cải miên man theo triền đê. Mỗi độ xuân về tôi lại đưa em ra đó. Lũ trẻ chăn trâu tò mò và thọc mạch chẳng thể nào ngăn nụ hôn say đắm mình trao nhau. Nụ hôn ngợp ngời hoa cải. Ánh mắt em lấp lánh vàng rực một trời hoa, mênh mông chới với.
Hà nội của tôi có con đường đất đỏ chạy dài dọc sông. Sông Hồng vẫn ngầu đỏ và cuồn cuộn phù sa lên bãi bồi, đám ngô non xanh mơn mởn lúp xúp ngang đầu. Ngoảnh đi ngoảnh lại chẳng thấy em đâu, hun hút trong rặng ngô ngang dọc. Hoảng hốt tìm kiếm để rồi vỡ òa trong trò chơi trốn tìm con trẻ. Đổ nhào xuống đất, rồi tênh hênh giữa đất trời, bồng bềnh trên đệm bẹ ngô, để nghe lá ngô cứa rằm rặm trên người, để nghe môi em rằm rặm trên cổ, để rồi SAY, để rồi MÊ.

Hà nội của tôi với những ngày nắng gắt đổ xuống đường, bừng lên đôi má hồng của em. Em ào vào lòng tôi, nồng nàn men say. Căn phòng đêm tĩnh lặng, ngoài kia tiếng ve kêu rả rích. Dòng mồ hôi chảy dọc cần cổ trắng ngần, ướt đẫm vầng trăng non mênh mang đang phập phồng sau làn áo mỏng. Em rừng rực và rực rỡ, mùa hè của lửa tình đam mê.

Hà Nội của tôi có cơn mưa rào trôi đất trôi cát, ánh đèn đường vàng vọt bị xé nát bởi hạt mưa nặng trĩu, chả thể nào tẩy trôi ánh mắt long lanh đẫm nước của em đang ngước nhìn tôi. Một giọt mưa vô duyên xen giữa làn môi mọng kề sát, vị ngọt mằn mặn môi em. Em giật mình và hoảng hốt: Cho em về, em thấy có lỗi với chồng.

Hà nội của tôi với bậc thềm Nhà Thờ Lớn cổ kính. Chiều hè nóng nực vài gã mải chơi bị phụ tình lăn ra đó mà hóng mát và uống bia. Một giọt bia say rồi lại một giọt bia mơ, cứ thế với bao ước vọng cuộc sống. Ai đó lè nhè: Tao cóc cần, kệ nó đi lấy chồng. Mấy tiếng cười đùng đục cùng cất lên, có lẽ ở đây ai cũng vậy. AQ một tí cuộc đời hình như thêm tươi tắn.
Hà nội của tôi có góc Hồ Tây lành lạnh, bến Hàn Quốc xưa chỉ là dải đất đầy hoa nhài dại, vắng quay vắng quắt, lộc cộc chạy ra giữa đầm sen. Ngửa mặt lên đón sóng hồ gió hồ mơn man, hương sen nhè nhẹ. Bao lâu gặp lại, tóc em vẫn thoảng hương bưởi như năm nào. Dụi đầu vào mái tóc rối tung bởi gió rồi nghe em thầm thì: Em vẫn còn nhớ anh lắm.

Hà nội của tôi với đêm đông buốt giá. Cơn gió lạnh đầu mùa luồn qua làn áo mỏng, cuộn khẽ quanh người em. Co ro bên góc phố, bà cụ già bỏm bẻm nhai trầu và phe phẩy quạt bếp than đỏ hồng, nhấm nháp bắp ngô nếp nướng vội, còn nguyên mùi ẩm ướt của đất đồi. Hạt ngô long lanh, em một hạt rồi tôi một hạt. Ngoài kia gió lạnh vẫn không ngừng, nhưng đâu đây, hình như tim tôi đã nằm trong tim em, ấm áp nồng nàn.

Hà nội của tôi có những đêm chong chong mất ngủ, chợt nhận được một tin nhắn thật dịu dàng: ENAL.
Và Hà nội của tôi có EM.
Note 1: Ảnh chỉ mang tính minh họa và không liên quan gì tới các nhân vật trong entry này
Note 2: Entry này viết dựa trên câu chuyện của người khác, các bạn đừng nghĩ là chuyện của chủ blog mà mình phổng mũi lên thì chết.
Can not touch - Can not hold
Không thể gần gụi và ghì chặt lấy anh
Can not be together
Không còn ở bên anh mãi mãi
Can not love - Can not kiss
Tình yêu thì không thể, nụ hôn chợt tan vỡ
Can not have each other
Chẳng thể nào mình còn có nhau
* * *
Must be strong, and we must let go
Hãy mạnh mẽ lên , ta bỏ lại muộn phiền phía sau
Can not say what our hearts must know
Và trái tim ta vẫn trao nhau nồng nàn say đắm.
* * *
How can I not love you
Biết sao cho không yêu anh như thế?
What do I tell my heart
Để thầm thì với con tim điều ngọt ngào nhất
When do I not want you
Có khi nào em lại không muốn
Here in my arms
Anh nơi đây ấm áp vòng tay trong em?
How does one waltz away
Biết đâu có ai xưa vội quên
From all the memories
Bao nhiêu yêu thương và kỷ niệm?
How do I not miss you
Làm sao em không nhớ anh da diết
When you are gone
Khi người ra đi!
* * *
Can not dream - Can not share
Em chẳng còn mơ, và sẻ chia
Sweet and tender moments
Những phút giây êm ái và dịu ngọt.
Can not feel - How we feel
Ai hiểu được, những yêu thương khao khát
Must pretend it's over
Em tự dối lòng khi tình yêu tàn phai.
* * *
Must be brave, and we must go on
Hãy ngẩng đầu, đi về phía ban mai
Must not say, what we've known all along
Giữ tận cùng, dấu yêu đôi ta hằng mong nhớ.
* * *
How can I not love you
Biết sao cho không yêu anh như thế?
What do I tell my heart
Để thầm thì với con tim điều ngọt ngào nhất
When do I not want you
Có khi nào em lại không muốn
Here in my arms
Anh nơi đây ấm áp vòng tay trong em?
How does one waltz away
Biết đâu có ai xưa vội quên
From all the memories
Bao nhiêu yêu thương và kỷ niệm?
How do I not miss you
Làm sao em không nhớ anh da diết
When you are gone
Khi người ra đi!
* * *
How can I not love you
Biết sao cho không yêu anh?
* * *
Must be brave, and we must be strong
Hãy ngẩng đầu, ta hãy mạnh mẽ lên
Can not say, what we've known all along
Giữ tận cùng, dấu yêu đôi ta hằng mong nhớ.
* * *
How can I not love you
Biết sao cho không yêu anh như thế?
What do I tell my heart
Rồi thầm thì với con tim điều ngọt ngào nhất
When do I not want you
Có khi nào em lại không muốn
Here in my arms
Anh nơi đây ấm áp vòng tay trong em?
How does one waltz away
Biết đâu có ai xưa vội quên
From all the memories
Bao nhiêu yêu thương và kỷ niệm?
How do I not miss you
Làm sao em không nhớ anh da diết
When you are gone
Khi người ra đi!
HOW CAN I NOT LOVE YOU
Làm sao không yêu anh say đắm
WHEN YOU ARE GONE
Khi người ra đi!
