Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Co_gai_den_tu_hom_qua

Top Page  |  Blog  |  Feeds  |  Friends  |  Lists  |  Groups

  • Work: ĐÔNG TÂY PROMOTION
  • School: OPEN UNIVERSITY

Add

Co_gai_den_tu_hom_qua is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Thu Jul 03, 2008 Member since June 2006

Total Page Views

27,152

Đi về phía mưa... Reply

1 - 5 of 12 First | < Prev | Next > | Last

chipchiphoney's Blog Full Post View | List View

Hãy cười vì thế giới sẽ luôn cười với bạn. Đừng khóc vì bạn sẽ phải khóc một mình!

Đi về phía mưa...
Đi về phía mưa... magnify

1. Lần đầu tiên đi chơi với nhau, anh và em đã gặp mưa. Gọi là “đi chơi với nhau”, vừa đúng vừa lại ko đúng. Đúng là vì đang ở nhà thì điện thoại của em bỗng kêu bíp bíp rồi xuất hiện dòng chữ “đi loanh quanh vài vòng ko em”. Em phì cười và em đồng ý. Chưa có ai “cưa” em một cách thô lỗ như thế bao giờ. Còn không đúng vì người ta chỉ dùng chữ “đi với nhau” khi hàm ý một mối quan hệ nào đó. Còn em và anh thì không, hoàn toàn không. Anh, theo như em biết, là kiểu người chẳng quan tâm, chính xác hơn là không thiết tha gì tới việc đi tìm một cô bạn gái. Hình như hồi xưa anh cũng đã có một người nào đó nhưng đã xưa lắm rồi. Còn em thì vừa mới chia tay với một người, và chẳng có lý do gì để nghĩ đến bất cứ một chuyện tương tự khác. Hơn nữa mình cũng chỉ vừa mới quen nhau. Có nghĩa anh đúng là một người em cần, một người gần như xa lạ, chẳng biết gì về em, chỉ để em có thể cùng ra đường, cùng đi chơi, tới một nơi nào đó, một người mới quen đủ để chia sẻ nỗi buồn với em mà lại chẳng hiểu gì về nỗi buồn ấy… Và thực sự mình đã đi, rồi giữa đường thì trời đổ mưa. Lúc đó, anh quay sang em, cười “em có biết ko, anh ko nhớ mình đã đọc ở đâu đấy, người ta bảo 2 người nào mà lần đầu tiên đi chơi với nhau mà gặp mưa là về sau sẽ lấy nhau đấy!”. Em lại phì cười, em phải đập lại cái kiểu tán tỉnh “thô” không thể chịu được này mới được. “Thế thì em cứ chọn đúng mùa mưa bão mà làm quen và đi chơi, kiểu gì cũng kiếm được ít nhất một người để lấy phải ko?” Nhưng rồi em lại chạnh lòng nhớ về người con trai em vừa chia tay, em và anh ấy đã có bao lần đi chơi với nhau gặp mưa, nhưng có phải lần đầu tiên ko nhỉ? Chắc là ko rồi, em quen anh ấy vào một ngày mùa đông đầy nắng, lấy đâu ra mưa cơ chứ! Em biết lúc đó anh nhìn sang em thở dài. Còn em chỉ đăm đăm nhìn ra trời mưa. Màn mưa dày đặc, hạt mưa rơi xối xả lên kính xe, cần gạt nước hoạt động liên tục cũng chẳng ăn thua gì. “Anh chẳng thể nhìn thấy gì cả” - anh than phiền. “Thế thì dừng lại đi anh, nhìn trời mưa cũng hay lắm”. Anh ngoan ngoãn nghe lời em, đậu xe ở một góc phố. Không ai nói gì, chỉ có tiếng nhạc tràn ngập khắp không gian “…and the world you left behind. In my heart you were the only…” Anh còn nhớ ko, hôm ấy em mặc một chiếc váy trắng, những giọt mưa đạp lên mặt kính trông như rơi xuống chiếc váy của em, chúng to dần lên, rồi trôi tuột đi và biến mất. Lại đến những giọt khác, lại tiếp tục to dần lên rồi trôi tuột đi như thế,đẹp và lãng mạn vô cùng.


2. Nếu như có điều gì khiến em ngần ngại khi đi chơi với anh, thì đó là vì anh không nghèo. Tại sao các nhân vật nam trong các câu chuyện tình cảm lại cứ phải nghèo cơ chứ? Để dễ được bạn đọc thương cảm hơn chăng? Em ko muốn bị hiểu nhầm, khi người ta nhìn vào em và câu chuyện cũ. “Vấn đề của em là nghĩ quá nhiều về cái đã qua, có để làm gì đâu” - anh nói trong một lần khác, khi mình đang đi trên đường về, các loa phát thanh của quận Tây Hồ đang ra rả hết công suất ” tin bão khẩn cấp, tin bão khẩn cấp, cơn bão số 1. Hiện bão số 1 đã hình thành ở khu vực biển Đông và đang di chuyển vào khu vực vịnh Bắc bộ, mỗi giờ đi được 20km. Dự báo đêm nay và ngày mai…”. Và để minh hoạ cho lời dự báo, trời bắt đầu sấm chớp đùng đùng. Cảm giác mình vẫn cứ ngồi yên trong lúc mọi người đi đường cuống cuồng guồng xe để tránh một cơn mưa đổ tới là điều rất ích kỉ nhưng cũng rất thú vị. Em nhìn bầu trời chằng chịt chớp, nhìn anh châm chọc “thế anh có đọc được ở đâu câu gì tiên đoán về hai người lần nào đi chơi cũng gặp mưa ko?”. “Chắc là họ lấy nhau và sống với nhau đến đầu bạc răng long”. “Anh nói như trong truyện cổ tích ấy” - em bĩu môi. Em biết là em có cái môi rất xinh, nên rất biết thế mạnh của nó. Nhưng đột nhiên em lại thở dài. Cả cái môi lẫn cổ tích đều khiến em nhớ về người bạn trai cũ. Truyện cổ tích thì bao giờ chang đẹp và chẳng bao giờ giống cuộc đời. Anh ấy đã từng nói những câu như vậy ,trong một lần mắc mưa cả hai trú lại ở một hiên nhà. Trời cũng mưa to như thế này, hai đứa đứng co ro, xuýt xoa lạnh, nhưng hạnh phúc vì được ở bên nhau. Thế mà rồi cuối cùng cũng chẳng đi đến đâu cả. Có phải lúc đấy anh đang xoay vô_lăng, ngoảnh đầu nhìn sang em ko nhỉ? Em biết mà, nhìn nghiêng trông em rất mềm mại, mỏng manh, và xa xôi, như hư như thực, cảm giác có giơ tay ra cũng ko chạm vào được.-”Đừng buồn nữa em ” - anh dịu dàng nói. Em nhìn vào mắt anh, lúc ấy em ko muốn cái nhìn kiểu ấy chút nào, không một chút nào cả. “Anh cứ đi tiếp được ko?”. “Được, nhưng vì sao?”. “Vì ở phía ấy có mưa, em thích được nhìn mưa”. Anh ko nói gì lặng lẽ lái xe đi. Mình lướt qua những luồng xe vội vã, những mái hiên nhà loang loáng nước, những mặt người lo âu… Anh chiều ý em, dù biết là em nhìn mưa chỉ để buồn bã hơn mà thôi.

3. “Nắng thế này mà chưa biết có khi tối lại mưa đấy” - đứa bạn thân của em bực dọc dự đoán. “Cái trời này thật oái ăm, ban ngày trời nóng như điên, không thể đi ra đường với cái nóng như đổ lửa ấy được. Tối lại mưa như trút nước, cũng lại chẳng đi đâu được. Nhỡ hết bao nhiêu việc”. “Tao vẫn đi đấy chứ có ảnh hưởng gì đâu”. “Thế thì mày phải đợi tao kiếm quá xế hộp nào đã nhé”. Đấy, em tức điên lên, bạn thân còn nghĩ thế nói gì đến người khác. “Tao đùa đấy chẳng có ý gì hết, mà cũng chẳng ai có ý gì cả, vấn đề chính là ở mày kia. Mày ko dứt bỏ được những chuyện cũ nên cứ ngồi đó mà tưởng tượng ra đủ thứ trở ngại. Tự mày dựng lên hết cả thôi. “Cái gì đã qua thì cho qua luôn, cứ ngồi vấn vương với chuyện đó đến bao giờ nữa đây? Một tuần nữa? Một tháng nữa? Một năm nữa? hay cả đời? Và sẽ cứ phải buồn, phải chạm lòng, phải nghĩ mỗi khi bắt gặp một màu nắng ấm áp, màu nắng mùa đông? Ký ức ấy luôn là một vùng sáng, luôn lung linh xao động. Chẳng lẽ lại ước một cơn mưa đến để xoá nhoà tất cả?

4. Rồi đến hôm ấy, hôm anh đợi em ở đầu ngõ ấy. “Tối nay chắc chẳng mưa rồi”. “Chẳng ai như anh, đi chơi lại cứ thích gặp mưa. Mà sao hôm nay anh lại đi xe máy?”. “Vì anh nghĩ sẽ ko mưa, mà anh muốn được như những người bình thường khác cơ”. “Nghĩa là sao cơ?”. “Là được đón em và được đưa em về đến tận cửa ko phải ở ngoài ngõ như thế này”. “Được sẽ có lúc”, em hứa. Em ngồi lên xe, lâu lắm rồi em mới ngồi sau lưng một người con trai như thế, chạy qua những con phố như thế, giữa đông đúc người và xe. Nhưng ko còn một nỗi ám ảnh nữa, chỉ là một cảm giác buồn man mác len lỏi trong lòng khi nghĩ về những chuyện đã qua. Phải có lẽ đã qua hết rồi. “Em có biết tại sao anh lại thích mưa ko?”. “Vì lúc mưa anh ko bị ướt như những người khác lại còn thích thú thấy người ta khổ sở nữa.” Anh cười “em lúc nào cũng chỉ thích châm chọc thôi. Vì sau cơn mưa trời lại sáng, cứ mỗi lúc có chuyện gì buồn mà gặp mưa là anh lại nghĩ sau đó mọi chuyện sẽ ổn cả thôi. Không thể buồn cả đời được, phải ko em?”. Em lặng im có lẽ anh nói đúng, mà đúng là anh nói đúng, chỉ vì em ko chịu nghĩ thế mà thôi…
Anh vẫn chở em đi giữa dòng người và xe. Giữ một bầu ko khí ngột ngạt các loại mùi, mùi từ khói ống xả, mùi từ thức ăn hàng quán bên đường, mùi nước hoa của các cô gái mặc váy bò áo hai dây ngồi vắt vẻo trên xe máy… em chợt nhận thấy một mùi quen thuộc. Hít một hơi thật sâu, em nheo mắt cười “anh sai rồi, sẽ có mưa đấy. Anh có thấy mùi hơi nước ko?”. Rồi ngay lập tức, một ánh chớp loằng ngoằng xuất hiện ngay phía chân trời. “Đấy thấy chưa?”. “Mình đi về phía đó nhé?” anh hỏi em. “Anh ko sợ ướt à?”. “Mưa thì mình trú, anh thích được bình thường như mọi người mà”. Em nhè nhẹ gật đầu, và chếc xe lướt đi. Thế là em biết, em đang đi về phía một ngày mới, đi về phía có mưa.

(truyện ngắn của..ai đó)

........................................

Đi về phía mưa....

Dẫu không gặp anh, nhưng em sẽ gặp cầu vồng...

chắc chắn là thế !

Monday March 30, 2009 - 02:22pm (ICT) Permanent Link | 6 Comments
Lên đỉnh với em đi anh !
IMG_0825

Em sắp lên đỉnh ( Fanxipan ) và quyết tâm tới được Cực ( Bắc )

Friday February 20, 2009 - 03:08pm (ICT) Permanent Link | 8 Comments
trái tim của những GIỌT SƯƠNG....
trái tim của những GIỌT SƯƠNG.... magnify

giọt sương...

Gió héo hắt ánh mắt thơ ngây đang chờ ngày nắng mai
Ôi quanh tôi thế giới thật buồn cho lòng càng tái tê
Tôi đang nghe đâu cơn gió xuyên qua những đám lá cây
Ngồi tôi đếm những vì sao và đón chờ nắng về...

Lòng tôi không bao uớc muốn, mặt trời lên lúc ấy cũng sẽ ra đi
Hạnh phúc dẫu thật mong manh lòng bình yên tôi không tiếc nuối
Bao hận thù chẳng còn trong tôi và hờn ghen cũng sẽ cứ thế ra đi
Cùng tôi...sẽ tan vào hư vô...

Một ngày mới nắng lên xanh màu là hạnh phúc cũng sẽ tan mau
Dù vẫn biết tôi đành phải xa nguời, một niềm vui mới đến
Cuộc đời biết thế nhưng tôi vẫn cuời vì khi ánh nắng chiếu lên tôi
Từng tia sáng soi nhẹ dấu chân trong tâm hồn tôi.

Tôi không quen những sớm ban mai,khi mặt trời nắng lên
Tôi không mong sẽ có đuợc nhiều nên chẳng phải khổ đau
Khi sương rơi trên chiếc lá tôi tan trong ánh nắng mai
Dù biết thế vẫn vui buớc đi dẫu không trở về

Cuộc đời biết thế nhưng tôi vẫn cuời, yêu dấu chỉ có trong mơ
Vì đã sống trong đời trái tim của những giọt sương.

Tags: thay_lời_trái_tim
Friday February 15, 2008 - 03:23am (ICT) Permanent Link | 1 Comment
Dốc tình
Dốc tình magnify

Tôi đứng đâu đó bên kia con dốc tình...



Hoàng hôn dốc em đứng một mình

Hoàng hôn dốc mình em khóc

Khi ta đi ngang em

Nhìn nghiêng, một giọt nước mắt rơi

Khi ta vượt qua em

Nhìn lại, em nước mắt đôi dòng

Vì sao em lại khóc

Vì sao em, vì sao

Rừng thông vẫn rì rào mà rừng thông nào biết

Con đường vẫn quanh co mà con đường thờ ơ

Chỉ có bông hoa cỏ ven đường nơi em vừa đứng

Còn rưng rưng giữ lại một giọt sương.

Tags: thay_lời_trái_tim
Tuesday November 27, 2007 - 12:47am (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Cánh đồng bất tận....
Cánh đồng bất tận

Rồi lúa cũng đã trổ bông dù cũng nắng,cũng mênh mông trống vắng...

Vậy mà đã 26 mùa trôi qua...

Vẫn là lúa, là cây cỏ

trên một cánh đồng bất tận....

Entry này viết cho ngày sinh nhật 26 !

pic: Ruộng bậc thang ở một buôn làng SAPA , đằng sau là dãy Hoàng Liên Sơn với đỉnh PhanXi Păng

Tags: lãngđãng
Wednesday October 31, 2007 - 11:12pm (ICT) Permanent Link | 4 Comments
1 - 5 of 12 First | < Prev | Next > | Last