những suy nghĩ vu vơ , những nỗi buồn bất tận...
Nếu xét về "thành phần cấu tạo" thì cơm và phở rất giống nhau, đều được làm chủ yếu từ... gạo tẻ. Phở có thịt có hành thì cơm có cũng có, đã vậy cơm còn hay hơn vì không bao giờ bị trộn... hàn the. Cơm cũng rẻ hơn và... no lâu hơn.
Dân gian gọi vợ là cơm, bồ là phở. Nếu xét theo khoa học thì cách gọi đó chẳng xúc phạm ai cả vì hai "món" này đều có giá trị độc lập, chả cái nào cao hơn cái nào. Nhưng rõ ràng phở luôn luôn tượng trưng cho sự bay bướm. Ưu thế của phở so với cơm là quá rõ ràng trong chuyện tình ái, mặc dù nhiều lúc "phở" xấu hoặc già hơn "cơm".
Một số lý do hài hước sau góp phần lý giải việc đàn ông thích phở nhưng vẫn không bỏ được cơm:
Đàn ông thèm "phở" vì ít được ăn phở. Muốn ăn phở, nhất là phở đặc biệt, thì phải có tiền, có xe, trong khi cơm ngày nào cũng được ăn và phải ăn.
Đàn ông dùng cơm ở nhà trong không khí quen thuộc, ấm áp đến nhàm chán, còn dùng phở ở xa nhà, trang trí lạ mắt, đôi khi đẹp mắt và có cả âm nhạc.
No thì rất khó ăn thêm cơm. Còn phở, no tới mấy cũng có thể làm thêm một tô.
Ăn phở xong có thể đứng dậy, đi ngang hoặc ngồi, nằm một chút. Còn ăn cơm xong nhiều khả năng phải thu dọn và rửa bát đĩa.
"Phở" không quán nào giống quán nào, thậm chí là không tô nào giống tô nào. Còn cơm thì có khi bao nhiêu năm vẫn thế, chỉ có nguội hơn.
"Phở" có thể ăn chung với bạn bè. "Cơm" thì rất ít, phần lớn là ăn chung với... bà nấu cơm.
Lúc ăn phở, có thể dễ dàng yêu cầu thêm tý hành, tý bánh hoặc thêm tý ớt cho mặn nồng. Còn cơm, có gì trên mâm hãy xơi nấy, yêu sách lôi thôi còn bị mắng hoặc bị gắt gỏng "không ăn thì thôi".
Phở tuy cùng một chỗ nhưng có thể ăn tái, chín, nạm, gân.. tùy thực khách quyết định. Cơm thì do mụ nấu cơm quyết định.
Nếu ăn phở nhiều tới mức độ trở thành khách quen, khách có thể ăn... nợ. Còn nếu không đưa tiền lương, "cơm" sẽ dừng ngay.
Bỏ tiệm "phở" này, có thể dễ dàng tìm tiệm khác. Còn bỏ "cơm" thì phức tạp vô cùng. ![]()
Theo Mỹ thuật
Khi bạn học tiểu học, câu trả lời có thể vô cùng đơn giản là “bố cháu”, “mẹ cháu”, “anh trai cháu”… Cũng câu hỏi đó khi bạn 14, 15 tuổi, thì câu trả lời có thể là một cô người mẫu chân dài thành công trong sự nghiệp ca hát hay một nam diễn viên điển trai nổi tiếng. Nhưng đến khi bạn 19, 20 tuổi, bạn thậm chí quả quyết rằng chỉ có Bill Gates mới xứng đáng làm thần tượng của mình.
Thần tượng, không cần phải là một ngôi sao tỏa ra thứ hào quang lấp lánh, đẹp đẽ nhưng lại mơ hồ, xa xôi. Thần tượng có thể là một hình ảnh, ý niệm, tư tưởng của một người mà mọi người mong muốn hướng tới. Nó không phải chỉ là một mỹ từ nghèo nàn giới hạn địa vị hay khả năng của bất kỳ ai, nó như một thực thể sinh động và đầy sức sống.
Có lẽ ai cũng nên cần có thần tượng, nhất là những người có cuộc sống khó khăn vất vả và những người trẻ đang lớn. Ở họ, có một nhu cầu tất yếu đi tìm cho mình một thần tượng như một chỗ dựa về mặt tinh thần, một hình mẫu để họ vươn tới trong tương lai.
Thật khó có thể tìm ra câu trả lời “Ai là thần tượng” cho các bạn trẻ hiện nay khi nhiều người nổi tiếng, một vài “ngôi sao chưa kịp sáng” đua nhau làm thần tượng và trào lưu thần tượng cũng đi qua rất nhanh. Nhất là khi “tượng thần” không may bị sụp đổ, để lại những vết nứt sâu dài, nỗi trống trải, thất vọng trong nhiều bạn trẻ.