Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Giấc mơ Việt Nam Vietnamese Dream

Top Page  |  Blog  |  Feeds  |  Friends  |  Lists  |  Groups

  • Work: Một Chốn Quen

Add

Giấc mơ Việt Nam Vietnamese Dream is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Fri Jul 04, 2008 Member since October 2005

21-6 lai ve... Reply

1 - 5 of 50 First | < Prev | Next > | Last

TÌNH HOÀI HƯƠNG Full Post View | List View

Quê hương tôi, có con sông dài xinh xắn. Lúa thơm cho đủ hai mùa. Dân trong làng trời về khuya vẳng tiếng lúa đê mê...

“Lột xác” phát triển

"Mỗi lần đến Đà Nẵng thì đều nhận thấy những cái mới. Đường và cầu đẹp, khang trang, đô thị hoành tráng, nền nếp, trật tự, đời sống người dân ngày càng được nâng cao”. Nhận xét của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết hôm 25-3 khi về dự lễ thông xe cầu Thuận Phước và khánh thành cáp treo Bà Nà dường như nói được hết suy nghĩ của người Đà Nẵng về quá trình đổi thay nhanh chóng của thành phố trong những năm gần đây.

Đó là sự đổi thay mang tính “lột xác”. Tháng 3 này, gần 20 tỉ đồng huy động từ tiền tài trợ của các doanh nghiệp trung ương và địa phương được chi ra cho lễ hội pháo hoa quốc tế Đà Nẵng lần thứ hai đã làm thành phố thêm rực rỡ và ấn tượng hơn bao giờ hết. Có thể có một số ý kiến băn khoăn đây đó về việc chi số tiền lớn này trong thời buổi khó khăn cho việc “vui chơi”, song có một thực tế không ai có thể phủ nhận vào những ngày tháng 3 này: chưa bao giờ cái tên Đà Nẵng được biết đến nhiều như hôm nay, Đà Nẵng chưa bao giờ đẹp như hôm nay và người dân thành phố này chưa bao giờ tự hào về thành phố mình đang sống như hôm nay.

Lễ hội pháo hoa quốc tế là gạch tiếp nối của quá trình đầu tư cho sự phát triển của Đà Nẵng vốn đã bắt đầu cách nay 10 năm, khi thành phố này chính thức trở thành thành phố trực thuộc trung ương, chính thức vươn dậy sau 20 năm ngủ vùi. Khi chính quyền thành phố mạnh tay khởi động việc chỉnh trang đô thị 10 năm trước, cũng đã có rất nhiều người Đà Nẵng còn băn khoăn về việc xây thêm cầu hoành tráng để làm gì, mở thêm những con đường rộng thênh thang để làm gì trong khi dân số thành phố chưa đến một triệu người. Bây giờ, suy nghĩ đó đã thay đổi. Theo đề tài nghiên cứu của Viện xã hội học (thuộc Viện Khoa học xã hội VN), thăm dò đầu năm 2008 cho thấy có 92% người dân Đà Nẵng sẵn sàng chấp nhận các quyết định về thu hồi đất, giải phóng mặt bằng, 93,2% bày tỏ sự năng động và tự tin trong cuộc sống…

10 năm trước là lúc thành phố quyết tâm xây thêm cầu Sông Hàn – cây cầu đầu tiêu bắc qua “bên tê Hàn” được xây mới sau hơn 20 năm giải phóng thành phố. Đến bây giờ, thành phố đang chuẩn bị khởi công cây cầu thứ bảy vượt sông. Năm 2000, Đà Nẵng khánh thành cầu sông Hàn, và từ đó đổi thay hoàn toàn vùng đất bên kia sông bao năm sống trong nghèo khó của những nhà chồ, vách đất. Từ cột mốc đáng nhớ này, quá trình quy hoạch và phát triển đô thị ở Đà nẵng bắt đầu diễn ra với tốc độ mạnh mẽ. 10 năm chỉ là một thời gian ngắn đối với “quãng đời” của một đô thị lớn nhất miền Trung như Đà Nẵng, nhưng thành phố này đã “lột xác” hoàn toàn về cơ sở hạ tầng trước sự bất ngờ của rất nhiều người.

Sau khi đã giải quyết được cơ bản vấn đề cơ sở hạ tầng, bây giờ thành phố bên sông Hàn đang hướng đến mục tiêu mới: trở thành thành phố sạch nhất nước vào năm 2020. Năm 2008, HĐND thành phố Đà Nẵng đã ra nghị quyết về việc xây dựng đề án “Đà Nẵng – thành phố môi trường” đến năm 2020, đưa ra các tiêu chí và lộ trình để ngăn chặn tốc độ gia tăng ô nhiễm môi trường, đạt được mục tiêu phát triển bền vững, thúc đẩy tăng trưởng kinh tế và nâng cao chất lượng cuộc sống của người dân. Xanh – sạch – đẹp là mục tiêu của Đà Nẵng tương lai, nhưng trên thực tế những dấu hiệu ban đầu của nó đã có thể thấy từ bây giờ, trên mọi nẻo đường khắp thành phố.

Phát triển “nóng” là cụm từ được nhiều người nhắc đến thời gian đầu khi Đà Nẵng bắt tay vào việc bứt phá đi lên, nhưng ít ai thấy được đó là sự phát triển có tính toán vì tương lai, và đến bây giờ những con đường rộng rãi, những cây cầu lớn và đẹp vượt sông mới thấy cần thiết như thế nào đối với người dân. Giờ đây, tiếp tục để Đà Nẵng phát triển nhanh hơn, thành phố liên tiếp khởi động những công trình lớn hôm - nay - chưa - thấy - cần - nhưng - khi – hoàn – thành – sẽ - thấy - bức - thiết. “Tôi hoan nghênh sự chỉ đạo kịp thời của lãnh đạo Đà Nẵng”, lời khen tặng của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết cũng như sự phấn chấn của người dân Đà Nẵng hiện nay chính là động lực để thành phố này bước nhanh hơn đến xanh – sạch – đẹp.

Nguyễn Trường Uy

29-3-2009

http://www.baodanang.vn/vn/chinhtrixahoi/thoisuvabanluan/19766/index.html

Tags: myarticles
Monday March 30, 2009 - 09:30am (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Hãy sửa những sai lầm mà các con thấy

Ngày 20-1-2009, ông Barack Obama chính thức nhậm chức tổng thống thứ 44 của nước Mỹ. Nhân dịp lịch sử này, Barack Obama đã viết thư cho hai cô con gái.

Malia và Sasha thân yêu,

Cha biết các con đã có nhiều điều thú vị trong hai năm đi theo chặng đường vận động tranh cử: được tới những cuộc picnic, diễu hành và hội chợ, ăn đủ thứ đồ tạp mà mẹ con và cha đúng ra không nên cho các con như vậy. Nhưng cha cũng biết mọi thứ không dễ chút nào cho các con và mẹ. Dù các con vui thích thế nào với chú cún mới, điều đó cũng chẳng thể bù đắp lại được những khoảng thời gian chúng ta xa cách nhau. Cha biết mình đã bỏ lỡ nhiều thế nào trong suốt hai năm qua, và hôm nay cha muốn nói cho các con một chút vì sao cha quyết định đưa gia đình ta vào hành trình này.

Khi còn trẻ, cha nghĩ cuộc đời tất cả là về bản thân mình - làm cách nào cha có thể tạo dấu ấn được nơi cõi đời này, trở nên thành công và đạt được những gì mình muốn. Thế rồi hai con bước vào cuộc đời cha với tất cả những sự tò mò, láu lỉnh cùng những nụ cười chưa lúc nào thôi làm tràn ngập trái tim cha và làm rạng ngời những tháng ngày đi qua. Bất ngờ cha nhận ra những kế hoạch to tát cha vạch ra cho chính mình không còn quan trọng nữa. Cha nhanh chóng thấy niềm vui lớn nhất trong đời mình chính là niềm vui cha thấy được ở các con. Cha nhận ra cuộc đời chẳng còn ý nghĩa nếu cha không đảm bảo cho các con có mọi cơ hội để được hạnh phúc và phát huy được hết những gì nơi các con. Cuối cùng, các con à, đó chính là lý do cha chạy đua làm tổng thống: vì những gì cha muốn dành cho các con và mọi đứa trẻ ở đất nước này.

Cha muốn mọi trẻ em của chúng ta được tới trường phù hợp với những tiềm năng chúng có - những ngôi trường tạo ra thách thức, tạo niềm cảm hứng, truyền cho chúng sự ngạc nhiên với thế giới quanh ta. Cha muốn các bạn cũng có cơ hội đi học đại học, dù cha mẹ họ có thể không giàu. Và cha muốn các bạn có được những việc làm tốt: những công việc có thu nhập khá và đem lại cho họ những phúc lợi như bảo hiểm y tế, những công việc cho phép họ được dành thời gian với con cái và có thể nghỉ hưu trong đàng hoàng.

Cha cũng muốn chúng ta đẩy xa hơn những bờ bến khám phá để con có thể sống, nhìn thấy những công nghệ và phát minh mới giúp cải thiện đời sống, giúp hành tinh sạch và an toàn hơn. Cha cũng muốn chúng ta đẩy những ranh giới của nhân loại, để vượt xa ra khỏi những chia rẽ sắc tộc, vùng miền, giới tính và tôn giáo vốn đang cản trở chúng nhìn thấy điều tốt đẹp nhất nơi những người khác.

Đôi khi chúng ta gửi những thanh niên nam nữ vào chiến tranh và nhiều tình huống nguy hiểm khác để bảo vệ đất nước - nhưng khi làm vậy cha muốn bảo đảm rằng việc đó chỉ tiến hành khi có một lý do thật chính đáng, rằng chúng ta cố gắng hòa giải những khác biệt với nhau bằng con đường hòa bình và làm mọi thứ có thể để những người lính của chúng ta được an toàn. Và cha muốn mọi đứa trẻ hiểu rằng những điều hạnh phúc mà những người lính Mỹ dũng cảm đó đấu tranh không phải tự nhiên mà có, rằng vinh dự lớn trở thành công dân của quốc gia này luôn đi kèm với trách nhiệm lớn.

Đó là bài học mà bà con đã dạy cha khi cha bằng tuổi các con, đọc cho cha những dòng đầu của Tuyên ngôn độc lập, nói cho cha về những người đàn ông và đàn bà đi đấu tranh cho sự bình đẳng, vì họ tin rằng những điều đã được viết ra hơn hai thế kỷ trước cần có ý nghĩa gì đó.

Bà giúp cha hiểu rằng nước Mỹ vĩ đại không phải vì nó hoàn hảo mà bởi vì nó luôn có thể được làm cho tốt đẹp hơn, rằng công việc còn dang dở để hoàn thiện liên hiệp chung này nằm ở nơi mỗi chúng ta. Đó là trách nhiệm chúng ta chuyển giao cho cháu con của mình, để mỗi thế hệ sau lại có thể tiến gần hơn đến một nước Mỹ mà chúng ta biết là nên như vậy.

Cha mong cả hai con sẽ gánh nhận trách nhiệm này, hãy sửa những sai lầm mà các con thấy, hãy làm việc để trao cho người khác những cơ hội các con đang có. Hãy làm không phải vì các con có nghĩa vụ phải đáp đền một đất nước đã trao cho gia đình ta rất nhiều, dù thực tế các con có trách nhiệm đó. Mà hãy làm bởi vì các con có trách nhiệm với chính bản thân mình. Bởi vì chỉ khi các con phấn đấu cho một cái gì lớn hơn bản thân mình, các con mới có thể nhận ra hết những gì tiềm tàng thật sự các con đang có.

Có những điều cha rất mong muốn cho các con - được lớn lên trong thế giới không có giới hạn cho những ước mơ của các con, không có thành tựu gì nằm ngoài tầm với, được trở thành những người phụ nữ đầy lòng thương yêu và tận tụy để giúp xây dựng thế giới này. Cha cũng mong muốn mọi đứa trẻ khác có cùng cơ hội được học, được mơ, được lớn lên và phát triển như những gì các con đang có. Đó là lý do cha đưa gia đình ta bước vào hành trình lớn này.

Cha rất tự hào về cả hai con. Cha yêu hai con hơn tất cả những gì các con từng biết. Và cha rất biết ơn các con mỗi ngày vì sự kiên nhẫn, đĩnh đạc, duyên dáng và hài hước mà chúng ta chuẩn bị để bắt đầu cuộc sống mới của mình trong Nhà Trắng.

Yêu các con, cha.

Barack Obama

Tags: barackobama
Sunday January 18, 2009 - 08:48pm (ICT) Permanent Link | 5 Comments
Thơ Lưu Quang Vũ tháng 5-1975
Thơ Lưu Quang Vũ tháng 5-1975 magnify

Anh đi lính và nhìn cuộc chiến tranh bằng con tim người Việt thương nước mình. Giai đoạn cuối cuộc chiến anh bị giằng xé trong nỗi đau đớn tột cùng, tuyệt vọng tột cùng và hy vọng mong manh.

"Mấy mươi năm đã mấy lớp người / Chia lìa gục ngã / Đã tận cùng nỗi khổ / Người ta còn muốn gì Người nữa / Việt Nam ơi?". Khi hòa bình cuối cùng đã đến, anh vui nhưng là cái vui lo âu vì trái tim thi sĩ thương nước thương dân của anh báo trước thời hậu chiến "sắp tới là những ngày khó nhất".

Đọc những bài thơ Lưu Quang Vũ viết tháng 5-1975 ở độ tuổi 20, bây giờ được gia đình nhà thơ đưa ra (Di cảo Lưu Quang Vũ) nhân kỷ niệm 20 năm ngày anh mất (29-8-1988), chúng ta đồng cảm với anh và đau xót cùng anh - nhà thơ, nhà văn, nhà viết kịch đã mất ở tuổi 40 khi tài năng đang độ chín.

PHẠM XUÂN NGUYÊN Ảnh: Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh năm 1973

Tìm về

(trích)

Chúng ta đã bỏ làng ra đi
cánh đồng quê
hoa dại mọc
thân ngựa đá bên cầu rêu xám
dây bìm bìm leo kín
cỏ hoang che vết chân người

bỏ con sông quê bên lở bên bồi
anh em mỗi người mỗi ngả
thầy mẹ lưng còng lẩy bẩy vào ra
cơn nắng mưa bật gốc tre già
bình gốm cũ men hồng rơi vỡ nát

chúng ta đi lưu lạc
quên nhà quên ngõ mấy mươi năm
quên nguồn gốc của mình
quên nước giếng

em bỏ làng đi đâu
tay nải khoác vai buôn hồng bán nhãn
em cười nói giữa thành phố sáng
má nâu lồng lộng phấn son
em tiếp rượu hầu bàn
để khách xa làm nhục
quên cánh đồng xưa quên khúc hát
quên hoa mắc cỡ ở vườn anh

đất quê hoang tàn
chân lầm lạc tháng năm khủng khiếp

hôm nay tất cả hãy về
lối cũ, bờ đê
những mắt bàng hoàng sau kính trắng
những binh lính áo quần vằn vện
những tướng già tóc bạc
những kẻ lãng du những hồn uất hận
anh em ruột thịt cầm tay

lạy mẹ lạy thầy
chúng con hư để thầy mẹ khổ
từ nay chẳng tham lam mê muội nữa
súng đạn người ném trả
oán thù đổ xuống ao sâu

anh đón em bên cầu
em xuống hồ sen tắm mát
rửa sạch đất bùn nhơ nhuốc
chúng mình tha thứ cho nhau...

... thôi mẹ đừng khóc nữa
chúng con đã về đây
như kiếp cỏ may
lạc loài gió lạnh

sớm nay ra vườn trẩy chùm khế ngọt
bắt con cua đồng
nấu bát canh chua
nghẹn ngào dâng mẹ
đốt lòng con tiếng chim như lụa xé
hót lo âu trên ngọn tre làng.

Tháng 5

(trích)

... Bầu trời cao yên tĩnh của tháng năm
Mây trắng xóa trôi về cuồn cuộn
Anh nhớ một vùng trời bom đạn
Một con đường em dắt con đi

Người đàn bà ngồi sau thùng xe
Như vầng mặt trời rụt rè trong bão
Trong tiếng nổ của bom, tiếng gầm của pháo
Một người đàn bà trơ trọi đợi chờ anh

Qua hoàng hôn qua đồng bãi hoang tàn
Những gì xe tăng nghiến đi, em giữ lại
Như ánh sáng cuối cùng, bàn tay thầm lặng ấy
Đã chở che cuộc sống tươi lành

Bây giờ lại bắt đầu những khó khăn của thời hậu chiến
Chưa ai dựng nhà trên bãi nền đổ nát
Nơi máu đổ quá nhiều, chưa ai dám trồng hoa
Chưa ai yêu thương bên huyệt mộ căm thù

Nỗi trống trải già nua, những đôi mắt nghi ngờ
Những cửa biển những phố phường xa lạ
Em bế con về bên gạch vỡ
Chiều mênh mông xao xác lá vàng

Em ru con, giọng hát dịu dàng
Em thu nhặt những đồ dùng lấm bụi
Như góp lại những tháng ngày rơi vãi
Đứng bên thềm, em lặng lẽ nhìn con

Chúng sẽ nối lại chiếc vòng sẽ đi hết con đường
Bằng hy vọng của em trên mặt đất.

Tags: thơ
Sunday August 17, 2008 - 07:03pm (ICT) Permanent Link | 4 Comments
Hành trình quê hương
Hành trình quê hương magnify

Josette Trần Tử Yến

Từ khi biết mình có một quê hương khác ngoài Guyane, nỗi khắc khoải cứ bồn chồn trong lòng cô gái da đen Josette Trần Tử Yến: Quê hương ta ra sao? Vì sao cha ta đến đây? Bao giờ ta được về nơi ấy?...

Câu chuyện quê hương của Josette Trần Tử Yến bắt đầu từ năm 1970, khi cô 10 tuổi, học cấp II. "Josette, tại sao em ghi quốc tịch của em là VN như thế?", thầy giáo dạy sử người Pháp ngạc nhiên khi thấy cô học trò điền vào tờ khai thông tin năm học mới. Cô bé trả lời: "Thưa thầy, vì cha em là người VN, em tên đầy đủ là Josette Trần Tử Yến". Chuyện đời lạ lẫm của cô học trò nhỏ đã khiến thầy giáo viết một bài gửi đến tờ báo địa phương. Josette kể lại chuyện cho cha - ông Trần Tử Yến. Ông Yến nghẹn ngào ôm con gái: "Cha cảm ơn con vì con vẫn biết mình là người Việt".

Cho đến bây giờ, 38 năm sau, khi Josette đã nhiều lần về thăm VN, nhắc lại chuyện xưa Josette nói đó là sự kiện đánh dấu trong tiềm thức rằng cô có một quê hương khác ngoài Guyane.

70 năm ở trọ

Nhưng quê hương đó ra sao, qua lời kể của người cha, Josette không mường tượng được dù đó là những hình ảnh cụ thể: đất nước thon thả hình chữ S, đồng ruộng xanh rờn thấp thoáng cánh cò bay, phụ nữ với áo dài thướt tha... Đó là quê hương qua niềm nhớ của cha lúc ông xuống tàu đi đày biệt xứ vào năm 1931. Còn Josette qua năm tháng phải tự "cập nhật" quê hương cho riêng mình: tìm thông tin về VN trên truyền hình, báo chí.

Cha cô từng là một người yêu nước, tham gia tổ chức VN Thanh niên cách mạng đồng chí hội và bị đày sang Guyane. 15 năm bị đày ải nơi rừng thiêng nước độc Guyane để lại cho ông lắm bệnh tật và tấm lưng đầy lằn roi. Năm 1946 được trả tự do, nhưng ông Yến phải đi làm lao động không công cho chính quyền. Ông lâm bệnh, vào bệnh viện. Ở đó, ông gặp một phụ nữ là cháu của những người nô lệ da đen từng bị đưa đến Guyane thế kỷ trước. Hai con người đơn độc có nguồn cội ở cách xa Guyane nửa vòng trái đất cùng gặp gỡ nơi quê người, họ dễ hiểu tiếng lòng của nhau hơn. Những đứa con ra đời.

Close

Ông Trần Tử Yến (thứ 5 từ trái qua) cùng những người Việt tại

Guyane trong một dịp kỷ niệm lễ Quốc khánh 2-9

Khi người cựu tù ấy bắt đầu ngập tràn hạnh phúc gia đình cũng là lúc trong ông bị giằng xé với nỗi khổ tâm phải chọn lựa giữa quê hương và gia đình. Năm 1954, nhà lao An Nam ở Guyane đóng cửa, những cựu tù nhân người Việt đầu tiên được rời Guyane trở về cố quốc. Ông Yến cũng có tên trong đoàn. Nhưng ông do dự. Lá thư ông viết về cho người cháu đề ngày 22-11-1954: "Non 25 năm lưu lạc quê người, lúc nào trong lòng cũng chỉ ước vọng trở về hội họp cùng gia đình, thế mà nay người ta gọi cho về lại không về. Lo cho các bạn về mà nuốt nước mắt, đau đớn nhất là lúc máy bay cất cánh. Đi về một mình thì không nhẫn tâm, kéo cả gia đình về có nhiều bề trở ngại, nên chú chủ trương nán lại một thời gian". Ông Yến đâu có ngờ lần dùng dằng đó lại trở thành định mệnh: ông đã phải ở lại Guyane mãi mãi, cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay vào năm 2002. Josette hiểu lòng cha: "Tôi biết rõ là đối với cha tôi, 70 năm của ông ở Guyane chỉ là ở trọ. Còn trái tim cha tôi vẫn luôn ở VN".

Thực hiện ước nguyện

Tất cả 12 người con ông Yến lớn lên không ai biết VN là gì, dù tất cả đều mang chung họ là Trần Tử Yến. Da đen, tóc xoăn, nói tiếng Pháp, không biết tiếng Việt, chỉ biết VN là một xứ sở nào đó mà một đời cha luôn đau đáu nhớ về. Tất cả đều từng được cha bồng bế trên tay và ru bằng bài hát tiếng Việt thân quen: "Đoàn quân Việt Nam đi, chung lòng cứu quốc...". Josette là người gần gũi cha nhất, thường được cha dẫn theo khi đi gặp các đồng hương ở Guyane, cùng ăn cơm nước mắm, cá khô, trò chuyện với họ. Khi cha đã già, Josette lại là người thường lái xe đưa cha đi gặp bạn bè người Việt. "Tôi biết việc gặp gỡ những người Việt ấy là một phần sống của cha tôi. Vì những lúc như vậy, ông được nói tiếng Việt, được đàm đạo chuyện ở quê nhà..." - Josette kể.

Đời sống kham khổ, vợ chồng ông Yến phải tần tảo lo cho tương lai những đứa con, chẳng thể có đủ tiền để một lần thực hiện mơ ước trở về thăm đất Việt. Lúc các con trưởng thành thì ông đã cao tuổi. Năm 1984, ông rưng rưng trong thư gửi về cho người cháu ruột là Trần Tử Kháng (hiện ở Q.12, TP.HCM): "Chú không quên đất nước, không quên làng mạc, không quên ai hết. Chú nhớ hết mọi người thân yêu, mọi nơi có vết chân chú, quên sao được". Năm 1988: "Chú bây giờ bệnh tật luôn. Chú không bao giờ quên non sông đất nước, nhưng trời không chiều lòng cho trở về nữa". Đã rất nhiều lần Josette muốn về VN cho biết quê hương ra sao, nhưng đồng lương ít ỏi của nghề giáo viên đành tạm khép lại mong mỏi của cô. Đến năm 1988, cô hoàn thành được nguyện ước. Hành trang của Josette về VN là những lá thư của cha gửi thăm bà con quê nhà và địa chỉ những bạn tù Guyane của cha năm nào.

Theo đoàn của Hội Thanh niên kiều bào ở Paris, Josette về VN, cô đi lại những dặm dài ngày xưa cha đã đi: Lào Cai, Uông Bí, Ninh Bình... Cô vào Hỏa Lò, rồi tìm mọi cách ra thăm Côn Đảo. Đứng tần ngần nhìn những "chuồng cọp", Josette nhớ về những "chuồng cọp" ở Guyane, và nhớ những vết hằn không hề mờ đi theo năm tháng trên lưng của cha, cô bật khóc: "Cha ơi!". Về nước, Josette kể lại chuyện cho ông Yến, khuôn mặt già nua của ông giãn hẳn ra: "Con đã thực hiện được ước nguyện của cha rồi!".

Bước chân đồng hành

Từ sau chuyến về VN đầu tiên, đến nay Josette đã có bốn lần trở về VN. Lần nào cũng vậy, ông Yến viết thư thăm bà con, nhưng nét chữ mỗi năm càng nguệch ngoạc. Năm 1991, ở tuổi 83, ông viết cho ông Kháng: "Thấy phong cảnh quê hương mà không được đặt chân lên đất nước, không được vun xới một cành cây quê nhà, không được đưa hai bàn tay hứng lấy dòng nước suối thì còn chi là vui vẻ. Có lẽ lại tuôn nước mắt tràn trề mà thôi".

Close

Ông Trần Tử Yến và con gái

---------

Chàng trai "gan nhất Bắc kỳ”

Ngày 1-5-1930, tòa án đại hình họp ở Hà Nội đã xử vụ tống tiền với bị cáo là Trần Tử Yến, 20 tuổi (giấy tờ ghi là 17 tuổi), cựu học sinh Trường Bưởi. Tòa buộc Yến tội "dùng vũ lực dọa Tham Thiên Đường - một chủ hiệu bào chế thuốc lớn ở Hải Phòng - lấy 8.000 đồng để dùng vào mục đích làm hại hoặc thay đổi chính phủ bảo hộ, xúi giục nhân dân phản đối các quan chức, gây cuộc nổi loạn".

Theo báo Đông Pháp ngày 2-5-1930, trước tòa, không cần luật sư, không cần thông ngôn, Trần Tử Yến tự bào chữa rất hùng hồn. Tham Thiên Đường trước kia có nhận của những người hoạt động cách mạng 8.000 đồng để đi tuyên truyền nhưng lại giữ món tiền đó làm của riêng. Yến nói anh chỉ đòi lại số tiền mà Tham Thiên Đường đã lấy. Yến còn tố cáo người Pháp cai trị bóc lột và khinh rẻ người Việt, vạch mặt mọi chi tiết, kể về sự áp bức của Pháp đối với người lao động. Báo Đông Pháp tường thuật phiên tòa gọi Trần Tử Yến là "gan nhất Bắc kỳ”.

Không thể kết án tử hình Yến vì anh chưa đủ 18 tuổi, chính quyền bảo hộ quy anh tội phản quốc, kết án chung thân, đưa vào Hỏa Lò, chuyển ra Côn Đảo và sau đó đày biệt xứ đi Guyane.

----------

Những người con đã thực hiện nguyện ước thay cha mình. Lần đầu Josette về một mình, những lần sau có thêm anh chị em. Và cả bạn bè, cả những người Guyane lần đầu tiên đến với VN. Lần mới nhất về TP.HCM tháng 7-2008, Josette tìm cho được những hậu duệ tù nhân An Nam năm xưa. Vài con cháu tù nhân gặp nhau, cô nhớ lời của cha: "Con nhớ nói với những người con, người cháu ấy rằng cha ông của họ từng rất anh dũng khi lưu đày ở Guyane". Được biết báo Tuổi Trẻ có kế hoạch vận động dựng bia tưởng niệm những tù nhân người Việt yêu nước tại Guyane, Josette nói: "Được vậy thì cha tôi và con cháu các tù nhân yêu nước sẽ mãn nguyện vô cùng". Cô đồng lòng sẽ thuyết phục người gốc Việt tại Guyane cùng nhau góp sức để việc dựng bia được thành công.

Kể từ khi biết được quê hương mình ở VN, cuộc hành trình gần lại với xứ sở cứ luôn thôi thúc Josette, bằng tất cả mọi cách. Gói ghém đồng lương của một giáo viên dạy học cho những đứa trẻ thiểu năng trí tuệ, cố gắng lắm vài năm Josette về VN được một lần. Những năm không về được thì cô vận động bạn bè đi VN, thuyết phục để những gia đình người Việt khác ở Guyane (gia đình họ Nguyễn, họ Lê...) về thăm quê. Giờ học của Josette từ khi có quê hương VN cũng khác: cô thêm từ "quê hương" vào bài giảng. Những đứa trẻ luôn hỏi "Quê hương là gì hả cô?", "Là cái gốc của mỗi người". "Quê hương của cô là gì?". Josette đã có thêm từ mới để trả lời: "Là Việt Nam", dù những đứa trẻ chưa hiểu hết ý nghĩa của từ mà cô đã mấy mươi năm tìm hiểu.

Josette nói mỗi lần về VN, cô luôn nghĩ hành trình trở về quê hương của mình như có bước chân đồng hành của người cha, dù rằng hình hài của ông vẫn còn nằm lại ở quê người Guyane.

NGUYỄN TRƯỜNG UY

Tuổi Trẻ 10-8-2008

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=272839&ChannelID=89

Tags: myarticles
Monday August 11, 2008 - 04:47pm (ICT) Permanent Link | 2 Comments
Không ai chọn cửa mà sinh ra!
Không ai chọn cửa mà sinh ra! magnify

(Bài báo mới nhất (và cũng sẽ là cuối cùng?) của Bùi Thanh trên Tuổi Trẻ. Ảnh chân dung của Bùi Thanh là ảnh độc quyền, đề nghị các blogger không được copy)

Những công dân Sài Gòn lứa tuổi 40-50 khi trò chuyện về ông Võ Văn Kiệt những ngày này, có thể sẽ nhắc lại một câu nói: Không ai chọn cửa mà sinh ra! Sao vậy? Vì nó liên quan đến một vấn đề không nhỏ của giới trẻ Sài Gòn sau ngày thống nhất đất nước: lý lịch gia đình! Hàng trăm ngàn bạn trẻ với mức độ khác nhau, hoàn cảnh khác nhau đã dính dáng với chế độ Sài Gòn: gia đình tư sản, con em sĩ quan, công chức "ngụy quân, ngụy quyền"... Thậm chí không ít trong số đó đã có người khoác áo lính.

Họ bước vào tương lai, dấn thân vào cuộc sống sôi động lúc ấy như thế nào đây khi đối diện với "chủ nghĩa lý lịch" và sự phân biệt đối xử? Hãy đọc lại lá thư của bạn Nguyễn Kỳ Tâm đăng trên báo Tuổi Trẻ tháng 9-1977:

"... Khi giải phóng, tôi vừa 17 tuổi. Trong cái nô nức, hồ hởi của những người chung quanh, tôi cũng thấy lòng mình rộn lên bao niềm tự hào, hãnh diện. Tôi trở về Sài Gòn tiếp tục học để thi vào đại học. Tôi tham gia những hoạt động thanh niên, và chính nơi đây, trong những buổi sinh hoạt, qua những câu chuyện, sách báo... tôi dần dần thấy ra "vấn đề lý lịch của mình". Rồi tôi rớt đại học. Tôi xin vào làm tại một số cơ quan nhà nước, nhưng chờ mãi cũng chưa thấy nơi nào trả lời. Gần hai năm rồi tôi vẫn cứ là cảm tình Đoàn, và nhiều sự việc khác cứ làm tôi suy nghĩ...

Tuổi Trẻ ơi, phải chăng tương lai của chúng tôi coi như chấm dứt, xã hội mới sẽ không có chỗ đứng nào cho những người như chúng tôi? Có phải số phận đen đủi với cái lý lịch quái ác sẽ đưa tôi ra ngoài rìa xã hội? Mà tôi có ao ước gì cao xa đâu. Chỉ muốn sống và công tác bình thường mà không bị nghi kỵ, thành kiến...".

Tuổi Trẻ đã trả lời như thế nào trước câu hỏi của bạn Nguyễn Kỳ Tâm, cũng là của hàng trăm ngàn thanh niên Sài Gòn và miền Nam lúc ấy? Trong lá thư ban biên tập có tựa đề "Không để quá khứ ràng buộc tương lai" đăng trên báo ngày 30-9-1977, Tuổi Trẻ đã trích đăng nguyên văn phát biểu của Bí thư Thành ủy TP.HCM Võ Văn Kiệt tại Đại hội Đoàn trước đó chỉ hai tháng:

"... Việc kết nạp Đoàn không nên quá nặng về những tiêu chuẩn không hoàn toàn tùy thuộc chủ quan người đó, như nguồn gốc gia đình. Lẽ tất nhiên hoàn cảnh gia đình, xã hội không thể không ảnh hưởng ít hay nhiều đến tư tưởng và tình cảm mỗi con người chúng ta. Nhưng ta phải thấy rằng: khi tuổi trẻ đã đi vào cách mạng là bước đầu vượt qua mọi níu kéo, ràng buộc của quá khứ. Bởi vì kinh nghiệm cho thấy số đông bạn trẻ chúng ta dễ tiếp thu cái mới và khi tìm ra lẽ sống, họ dám sống đến cùng.

Thế hệ trẻ đang lớn lên ở thành phố ta, ra đời từ những hoàn cảnh xã hội khác nhau, chịu ảnh hưởng tinh thần và tín ngưỡng khác nhau. Không ai chọn cửa mà sinh ra. Đối với mỗi người trẻ tuổi đang bước vào đời, chúng ta nhìn họ như nhau, cùng là những người chủ tương lai của thành phố. Xã hội muốn tuổi thanh xuân không mặc cảm và rất thanh thản trong tâm hồn. Không phân biệt đối xử trên con đường đi tới...".

Và ông nói thêm:

"... Xã hội phải đối xử công bằng với tất cả lớp người trẻ đi lên với xã hội này, ai ai cũng có nghĩa vụ và quyền lợi như nhau. Vì lợi ích của toàn xã hội, chúng ta lấy thực tâm, thực học, thực tài làm tiêu chuẩn, không để quá khứ ràng buộc tương lai mà hạn chế chí tiến thủ và hoài bão cống hiến của mỗi người trẻ tuổi".

Thông điệp ấy của ông được phát ngay tại Đại hội Đoàn thành phố và lan truyền qua báo Tuổi Trẻ, đã tác động rất mạnh, rất tích cực đến tâm tư tình cảm của giới trẻ thành phố. Và ông cũng đã nhắc lại thông điệp đại đoàn kết và hòa hợp dân tộc ấy một lần nữa trong buổi diễn thuyết tại công viên Tao Đàn, trước hàng chục ngàn thanh niên thành phố, trong đó có tác giả bài viết này. "Các em có đồng ý điều đó với tôi không?". Cả rừng người đồng thanh: "Có!".

Ấn tượng Võ Văn Kiệt bắt đầu từ đó. Sự yêu mến bắt đầu từ đó. Và nó không bao giờ phai.

BÙI THANH

Tuổi Trẻ 14-6-2008

Tags: báochí
Friday August 1, 2008 - 06:04pm (ICT) Permanent Link | 8 Comments

Add TÌNH HOÀI HƯƠNG to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 50 First | < Prev | Next > | Last

HIGHLIGHTED POSTS