Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Кu X

Top Page  |  Blog  |  Feeds  |  Friends  |  Lists  |  Groups

Add

Кu X is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Sat Jan 17, 2009 Member since March 2006

Total Page Views

106,970

Đến khi nào đc ăn BBQ và KFC thì sẽ tháo cái blast này xuống! ~X(

1 - 5 of 438 First | < Prev | Next > | Last

Kx's world ... Full Post View | List View

từng mảnh đời tôi...

08-05-09
08-05-09 magnify
Những cơn mưa như đùa lòng người. Những cơn mưa đến làm ng ta lo sợ, rồi tạnh đem đến hi vọng. Rồi lại mưa, rồi lại tạnh. Cứ như thế, cảm giác con người dường như sôi sục khi đạt đc ước muốn của mình.
Đã ăn KFC. No nê! Còn BBQ nữa!
Ảnh là hình hoa phượng sau cơn mưa ngập đường sáng nay.
Đang hạnh phúc!
Friday May 8, 2009 - 10:05pm (ICT) Permanent Link
28-04-09
"...chỉ cần đc bên anh, trong bình yên là hạnh phúc..."
Lẩm nhẩm ko biết bao nhiêu lần từ chiều tới giờ.
Tuesday April 28, 2009 - 09:31pm (ICT) Permanent Link
18-04-09
18-04-09 magnify
Hnay có 1 em góp ý với mình sự liên quan trong những gì mình viết. Và mình cảm thấy vui vì ng ta góp ý trân thành.
Ko phải là mình ko muốn viết mọi thứ liên kết với nhau. Học văn nhiều năm, mình hiểu rằng những bài văn hay, những áng thơ đi vào lòng người luôn cần một sự mạch lạc. Một sự xuyên suốt trong những j mình viết luôn nói rõ ràng điều mình quan tâm. Đó là nguyên tắc bất di bất dịch. Ngay cả những tác phẩm khó hiểu cũng có những bố cục hợp lý để cho người đọc hiểu hết ý của tác giả.
Nhưng rõ ràng,mình chẳng phải nhà văn, lại là người thích làm ngược lại quy tắc một chút để có góc nhìn rõ ràng hơn, lạ hơn.
Đôi khi, những sự liên quan ko khiến cho mình thích thú. Bất ngờ mang lại cảm xúc mãnh liệt hơn.
Đâu phải ai cũng thích món quà mà mình biết rõ là cái j đúng ko? Đâu phải ai cũng thấy vui vẻ với những điều mà mình đoán chắc nó sẽ xảy ra?
Những chiếc bánh kem hình thù ngộ nghĩnh sẽ đáng yêu hơn nhiều khi bạn bất ngờ nhận đc trong một buổi chiều đẹp trời. Những hạt mưa bất ngờ rơi sau 1 ngày dài nóng nực sẽ khiến những mệt mỏi chợt tan đi...
Tất nhiên, ko phải sự bất ngờ nào cũng mang lại sự thích thú. Sẽ bực mình lắm chứ khi mình chờ những chiếc bánh đáng yêu lại nhận đc 1 đống hổ lốn những chiếc bánh nát bét. Sẽ khó chịu vô cùng khi mặc chiếc áo mới ra đường lần đầu tiên lại gặp phải cơn mưa ầm ĩ...
Mỗi người có cảm nhận riêng. Nhưng chắc chắn một điều, sự bất ngờ sẽ luôn làm cảm xúc mãnh liệt hơn. Sẽ vui hơn rất nhiều, hoặc cũng có thể là thất vọng vô cùng.
Mình viết blog đầu tiên là viết để dành cho mình. Viết những cảm xúc của mình. Và cái tính mang đậm chất thời tiết của mình. Sự thay đổi khó lường trong lời văn là chuyện đương nhiên. Đâu bao giờ chối là những j mình viết sẽ chán đâu. Là con người mà, cũng sẽ có mặt tốt, mặt xấu chứ.
Như lòng bàn tay ấy. Ngửa bàn tay là tay. Úp bàn tay nó cũng là tay. Cái chính là mình đang nhìn từ hướng nào, có thử đặt mình ở góc độ khác để nhìn nhận sự việc ko?
Như trong phim truyền hình nhiều tập. Một kẻ giết người gây ra tội ác ghê rợn. Người xem thông thường sẽ lên án kẻ làm điều tàn nhẫn đó. Nhưng cũng có người nhìn ở chiều hướng khác,thực chất kẻ làm điều ác đó lại là người ko ổn định về tâm lí, là kẻ nhận đc ít sự quan tâm của người khác. Lúc đó, vấn đề đặt ra là trừng trị kẻ phạm tội hay là ngăn chặn ko cho cái xấu xuất hiện trên thế giới?
Con người khẳng định sự tồn tại của mình bằng những mối quan hệ mà họ xây dựng lên. Trong khi trao đổi tiếp xúc, ko thể tránh được va chạm về lợi ích. Và vì thế, xung đột xảy ra. Ko thể ngăn chặn xung đột xảy ra vì đâu ai bao quát đc mọi việc trong cuộc sống? Nhưng cũng chẳng thể phủ nhận đc mặt tốt của xung đột là đảy mạnh quá trình phát triển. Cốt yếu, là biết phát huy lợi ích của xung đột và giảm thiểu những mặt xấu mà nó mang lại.
Những câu nói trên có vẻ mang hơi hướng chính trị thì phải. Nhưng cũng là vấn đề mà mình phải suy nghĩ. Tại sao ko chứ? Muốn tốt thì phải biết mặt xấu có thể xảy ra. Nhưng sợ điều xấu xảy ra mà ko làm thì lại là kẻ thiếu tự tin.
Luôn có những cách khác nhau để đạt đc thứ mình muốn. Chọn cho mình cách đi mà mình cảm thấy ko hổ thẹn với chính mình, ko làm người khác đau khổ, cân đối đc tốt và xấu là điều vô cùng khó khăn. Nhưng với lòng tin(xin đc nói ở đây là lòng tin chứ ko phải là tự kiêu, ngạo mạn) thì chúng ta sẽ làm đc điều chúng ta muốn.
Cách viết blog ko liên quan của mình rõ ràng ko phải do mình ko nhận ra nó ko liên quan. Xin nhắc lại điều này. Chính sự ko liên quan đấy là để nhấn mạnh sự thay đổi trong lòng. Là để chỉ rõ điều muốn nói. Và cũng là một chút j đó cá nhân.

Chưa ai trách em nắng mưa
Chưa ai phiền em giận dỗi
Chẳng vì em quá ngớ ngẩn
Ko phải em bất bình thường
Bởi con người em như thế
Khó dò khó đoán khó thấu hiểu
Để nhận ra em thật trẻ con
Ngây thơ trong sáng hồn nhiên
và tệ hơn:"dễ đổ vỡ"

(viết vớ vẩn làm lời kết thôi à nha)

Sunday April 19, 2009 - 12:12am (ICT) Permanent Link | 1 Comment
07-04-09
07-04-09 magnify
Đang nghe nhạc hải ngoại liên miên. Nghe Paris by night. Nghe nhiều đĩa. Và thấy sự thực ko phủ nhận đc rằng sân khấu trình bày công phu, chương trình có đầu tư rõ ràng vào tất cả từ nội dung đến hình thức. Nghe rồi thấm. Nghe rồi thích mê mẩn.
Với truyền thống, với bản tính đặc chủng của mình, mình thích rất nhiều bài mà chẳng biết tên mà search. Khi xem PBN, cứ thấy bài nào hay là phải lôi đt ra, ghi lại tên để tối về tìm nghe. Hâm lắm! Nhưng mình ko thể ko hâm như thế đc.

Sau những ngày đau răng triền miên, nhức răng kinh khủng, đau đớn đến ko ăn ko uống đc cái j thì nay đã ăn đc lại. Lúc nào cũng thèm ăn, ăn nhiều đến nỗi từ sáng tới trưa tiêu gần 200k vào tiền ăn uống mà chẳng thấy nhằm nhò j cả. Ăn rồi mà vẫn thòm thèm vô cùng. Thật điên.
Với cái kiểu điên ấy, cái nghèo nó bám sát chân răng, ko thèm buông tha. Bao nhiêu dự định tan biến hết chỉ vì ăn. Ôi cái thân khổ sở này. Ăn thôi! Chỉ biết ăn thôi! Có biết suy nghĩ j đâu, có làm đc điều j đúng đắn đâu. Chỉ biết ăn thôi mà! Ngớ ngẩn lắm! Ngu si, đần độn lắm! Ôi ăn ăn ăn ăn ăn!
Có khi phải đổi tên thành ĂN. Chứ cái tên hiện tại chẳng đúng j cả, chẳng phù hợp với con người j hết! Haiz!

Lãng mạn dần dần quay trở lại thì phải.
Thích nghe tình ca.
Sợ chia xa.
Thích những điều ngọt ngào.
Thích ăn đồ ngọt.
Sợ những thứ mang tính chất đau đớn.
Thích hoàng hôn thật đẹp ở hồ Tây.
Thích bình minh tràn đầy sương cũng nơi hồ Tây ấy.
Khao khát ngắm mặt trời.
Sợ mưa rơi lạnh lẽo cô quạnh.
Nhưng lại muốn cùng 1 ai đó nghe tiếng mưa rơi.
...

Lãng mạn 1 chút mới thấy đời thật đẹp.
Lãng mạn quá, thấy đời ko như í muốn, thất vọng và đau khổ.
Con dao 2 lưỡi này khó cầm lắm.
Nhưng thà làm người lãng mạn, còn hơn sống mà kêu gào cuộc đời nhàm chán, còn hơn tự dối lừa mình.
Gượng ép để làm j? Khi điều mình muốn và điều mình làm ko đồng nhất? Thế có phải là giả dối ko?
Sống là ko chờ đợi điều j hết. Sống là cố gắng thực hiện những mong muốn. Ko có hạnh phúc nào từ trên trời rơi vào lòng bàn tay mình cả. Hạnh phúc theo cách hiểu của mình là những hạt giống, ta cần phải gieo trồng, bỏ thời gian ra để vun trồng, chăm sóc bằng tất cả những gì mình có, những j tốt đẹp nhất. Tất nhiên, trên đời ko phải tất cả những hạt giống đều nảy mầm rồi phát triển thành cây. Có những mầm non héo mòn vì thiếu nắng. Có những cây ko lớn lên nổi vì lạnh giá. Có những cây ko thể cho quả vì sâu bệnh... Nhưng ko phải vì thế mà ta ko thử yêu thương, cố gắng tìm hạnh phúc, và vun đắp hạnh phúc đó. Ko bao giờ là muộn để yêu thương.
Hạnh phúc là do mình tạo nên. Và bất hạnh là những thứ thuộc về ta khi ta luôn bỏ cuộc và sợ thất bại.

Tuesday April 7, 2009 - 11:01pm (ICT) Permanent Link | 1 Comment
04-04-09
04-04-09 magnify

Tối nay, ngỡ vui. Nhưng mình ko cảm thấy chút vui vẻ nào hết. Tự mình chuốc cho mình nỗi buồn. Đã đủ chưa? Đã đủ đần độn, ngu si chưa?

Saturday April 4, 2009 - 11:21pm (ICT) Permanent Link | 1 Comment
1 - 5 of 438 First | < Prev | Next > | Last