Đọc và bạn sẽ không bao h hối tiếc!
Kính thưa Thượng Đế, Con tên là Charles, vừa tròn 12 tuổi. Khi đọc lá thư này, có lẻ Người sẽ nhạc nhiên vì nó được đánh máy chứ không phải viết tay như những lá thư của các bạn khác bằng tuổi con. Người biết không, việc viết chữ đối với con rất khó khăn vì con bị rối loạn chức năng vận động. Chỉ số thông minh của con là 140, nhưng khi trông thấy chữ viết tay của con, thỉ không ai tin điều đó cả.
Con chưa bao giờ có thể cầm được một cây bút chì cho đúng cách. Trong khi các bạn khác vẽ được hình những con thú vật thật dễ thương thì con thậm chí còn không kẻ được một nét cho tật thẳng. Con đã rất cố gắng nhưng tay con cứ co quắp lại, chữ viết trồi sụt không thằng hàng, các đường tô màu thì nhòe nhoẹt và dấu màu lắm lem khắp cả bức tranh.
Khi viết chính tả thì không bạn nào trong lớp muốn đổi bài với con để chấm điểm vì họ không
thề đọc được chữ con viết. Chỉ có Keith là đọc được, nhưng năm học này, cậu ấy theo gia đình chuyển đi nơi khác mất rồi Người ạ!
Não và hai tay của con không thể phối hợp với nhau được. Con có thể nhận biết cây bút chì trong tay, nhưng để viết một trang giấy thì con không làm đc. Con phải ghì thật chặt cây bút chì và dùng cả sức mạnh ý chí lẫn cơ bắp mới có thể việt được vài dòng mà thôi.
Đối với con, giải thích một việc gì đó bằng miệng dễ hơn là viết rất nhiều. Con nói năng lưu loát, nhưng không phải lúc nào thầy giáo cũng cho phép con phát biểu. Nếu như thầy yêu cầu con viết lại 1 bài văn kể lại chuyến tham quan thủ đô hoặc tả một thắng cảnh nào đó thì con thấy như đang bị phạt vậy. Nhưng nếu được phép nói về những đề tài ấy, con có thể tả cho mọi người biết cái cảm giác run lên vì xúc động khi nhìn thấy bản tuyên ngôn độc lập trong phòng lưu trữ quốc gia,
hay sự xao xuyến trong lòng khi con đứng trước những phong cảnh tuyệt vời của đất nước thân yêu - những dải đất mà biết bao người đã đổ mồ hôi và xương máu để vun đắp giữ gìn.
Điểm số môn mỹ thuật của con thua xa bạn bè. Có rất nhiều thứ con phác thảo trong tâm trí nhưng đôi tay con lại từ chối vẽ nên những hình ảnh ấy.
Không sao, chẳng phải con đang phàn nàn gì với người đâu. Con vẫn cảm thấy mình ổn cả thôi. Người biết không, con đã được ban cho một trí tuệ minh mẫn và tính hài hước đáng quý. Con rất giỏi trong việc hùng biện, nhận biết, tính toán, và con còn rất thích tranh luận với mọi người. Lớp con thường có những buổi thảo luận nhóm và con thật sự nổi bật giữa đám bạn.
Khi nào lớn lên, con muốn trờ thành một luật sư làm việc cho tòa án hằn hoi. Con biết mình có khiếu với công việc đó. Con sẽ chịu trách nhiệm kiểm tra các bằng chứ, tìm ra sự thật và trình bày sự việc với mọi người một cách trung thực nhất.
Thượng đế kính yêu, con muốn chuyển đến Người lời cảm ơn sâu sắc nhất. Con viết lá thư này, chỉ để Người biết con vẫn ổn. Cuộc sống đôi khi rất khó khăn, nhưng Người biết điều gì không? Con chấp nhận thử thách. Con có niềm tin là mình sẽ vượt qua được mọi thứ. Cả căn bệnh cũng chính là cơ hội để con cảm nhận được tình yêu thương của mọi người xung quanh, cũng như cho con biết quý trọng cuộc sống mà con đang được hưởng.
Xin cám ơn Người vì tất cả. Charles
-Vinh Tân
Theo Internet
Isn't life wonderful :)