Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Xuân Phương

Top Page  |  Blog  |  Friends  |  Lists

Add

Xuân Phương is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Fri Sep 26, 2008 Member since October 2006

Thu sang_ Bắc Kinh lạnh quá đi thôi.....Cafe một mình bên trang sách dầy..... Reply

1 - 5 of 141 First | < Prev | Next > | Last

Cọp con _ nhớ anh ! Full Post View | List View

Thước đo của sự hòa hợp không phải là những năm tháng sống bên nhau nhưng là cả hai đã sống vì nhau như thế nào.

Đọc và suy nghĩ.....
Thứ Bảy, 27/09/2008, 07:12 (GMT+7)

Dựng lều trọ học

TT - Trước khi bước vào năm học mới, các em học sinh dân tộc Mông ở các bản Suối Hộc, Xa Lao, Pa Púa..., xã Trung Lý, huyện vùng cao biên giới Mường Lát (Thanh Hóa) lại cùng nhau lên rừng lấy vầu, nứa và góp chút tiền mua bạt để dựng hoặc sửa những chiếc lều trọ học của mình nằm ven tỉnh lộ 520 (ảnh).

“Nhà chúng em cách xa trường 20-30km nên trước khi vào năm học mới phải ra trung tâm xã dựng lều trọ học cạnh trường. Vì lều tạm bợ nên nhiều trận mưa rừng, lũ quét trước đây đã cuốn phăng lều của chúng em xuống suối. Mưa lũ qua đi, chúng em lại hì hụi dựng lại lều trọ học để đến lớp” - em Thao A Dơ, học sinh lớp 7B Trường THCS Trung Lý, tâm sự.

Bên cạnh những lều trọ học, các em học sinh nơi đây còn tự rào giậu mảnh đất nhỏ quanh lều để trồng rau xanh, cải thiện bữa ăn. Hầu hết bữa ăn của học sinh trọ học chỉ có cơm với rau xanh và muối trắng. Tuy nhiên, bạn nào cũng quyết tâm bám trường, bám lớp.

HÀ ĐỒNG


Thứ Tư, 17/09/2008, 21:15 (GMT+7)

Học chữ trên cột mốc

TT - Giữa đoạn đường Hồ Chí Minh hoang vắng đi qua xã Hồng Thủy, huyện A Lưới, tỉnh Thừa Thiên - Huế, một em bé dân tộc Pakô đang say sưa với cuốn tập đã nhàu nát ngay tại cột mốc đường. Áo quần, chân tay, mặt mũi lấm lem cùng chiếc cặp nhỏ đã cũ mèm đặt cạnh cột mốc nhưng em Hồ Thị Nhường (lớp 1 Trường tiểu học Hồng Thủy) vẫn cố đè cây bút chì, tập viết lại những chữ cái mà cô giáo vừa dạy sáng nay.

Em tập viết giữa núi rừng bát ngát... Thoáng chút dè dặt thường thấy của một đứa trẻ vùng cao nghèo khó, em thỏ thẻ: “Cháu đứng đây đợi mẹ đi rẫy về, cố tập viết để mẹ còn mua cho tập vở mới, để mẹ còn cho đến trường với các bạn...”.

N.PHÚC





Monday September 29, 2008 - 09:10pm (EDT) Permanent Link | 4 Comments
Nét Quê_ Một chút kí ức về cúng đình Nguyễn Trung Trực
Nét Quê_ Một chút kí ức về cúng đình Nguyễn Trung Trực magnify
Hỏa hồng Nhựt Tảo oanh thiên địa

Kiếm bạt Kiên Giang khấp quỷ thần


Đối với mỗi đứa con khi rời xa quê hương trong lòng đều mang nỗi nhớ khôn nguôi, trái tim luôn hướng về đất mẹ của mình...Tôi cũng vậy..Đêm nay khó ngủ, muốn viết vài dòng về Rạch Gía nhỏ bé của Tôi...!

Rạch GIá _ Cái tên rất quen thuộc với bất kỳ người con nào của xứ biển Kiên Giang. Nó là một thành phố nhỏ, khá thơ mộng và yên bình trong vịnh Thái Lan. Rạch Gía không có bãi biển dài , cát vàng như Vũng Tàu hay hàng dừa xanh cát trắng xô bờ sóng biển như Nha Trang...Bù lại Rạch Gía lại có một nét rất riêng của nó. Ngoài đồ ăn rất ngon thì còn có nhiều thứ khác rất hay và muốn khám phá được tất cả có lẽ bạn cần phải chịu khó tìm hiểu vậy...

Mỗi một vùng đất sẽ gắn liền với một nền văn hóa và sự kiện lịch sử riêng, Rạch Gía cũng vậy...ở quê tôi mỗi năm cứ vừa qua mùa Trung thu trăng sáng khoảng 10 ngày...Người dân đều nô nức đón chào Lễ hội cúng đình ông Nguyễn Trung Trực...Lễ hội được tổ chức hàng năm từ ngày 27 đến 29 tháng 8 âm lịch, đây là một nét văn hóa rất riêng của Rạch Gía và cũng là điểm hành hương của nhiều người dân miền tây khác đổ về cúng đình...

Ngày trước cứ gần đến ngày Cúng đình ông Nguyễn, cảnh tôi thường hay thấy nhất là các tín đồ đạo Hòa Hảo - Người ta hay gọi là Bí Bo. Họ mặc những bộ áo bà ba trắng hoặc đen, đầu búi tóc, lưng đeo một cái túi xách...Chạy xe đạp từ miệt Long Xuyên , Châu Đốc xuống tận Rạch Gía để cúng đình ông Nguyễn......Thường thì từng họ đi theo từng đoàn nhỏ một, sau khi đến Rạch Gía họ sẽ ngủ lại ở đình, giúp cúng đình xong họ mới lên đường về quê...Và cứ đều đặn như thế, mỗi năm đúng hẹn lại lên, họ lại rủ nhau đạp xe hành hương về với cúng đình ông Nguyễn.

Tôi còn nhớ ngày mới học hết cấp 2, chuẩn bị đăng ký thi vào cấp 3, tôi đã không ngần ngại đăng ký thi vào trường PTTH Nguyễn Trung Trực, dù có nhiều người khuyên tôi nên thi vào trường chuyên Huỳnh Mẫn Đạt...Nhưng tôi lại không thích lắm...Tôi thích cái phù hiệu có biểu tượng Cổng Tam Quan _ Lối dẫn vào trung tâm Thành phố Rạch Gía. Tôi thích cái tính năng động của ngôi trường này, và hơn hết tôi thích cái tên Nguyễn Trung Trực....

Đối với lũ học sinh trường Nguyễn, mỗi năm vui nhất có lẽ là dịp cúng đình...Vào dịp này Trường sẽ cho học sinh nghỉ học 1 ngày để tham gia cúng đình Ông Nguyễn Trung Trực. Thường thì khi đến đình thắp hương cúng Ông Nguyễn Trung Trực, tụi học sinh chúng tôi hay thích mặc áo dài hoặc áo sơ mi có đeo phù hiệu của trường . Vì như vậy chúng tôi sẽ được ưu tiên sắp cho một bàn ăn chay ở lễ hội...Món ăn chay trong dịp cúng đình Nguyễn Trung Trực đặc biệt rất ngon, hấp dẫn...Nên ai cũng mong được ăn một buổi cơm chay thân mật để lấy lộc cho mình...

Thật sự mà nói từ ngày còn nhỏ, tôi đã gắn liền với cái lễ hội này...Lúc nhỏ thì biểu diễn văn nghệ múa hát , lúc lớn thì tiếp việc lặt vặt và thắp hương cúng Ông...Bây giờ ngồi đây, cách xa Rạch Gía...Nhưng tôi vẫn có thể hình dung được cảnh ồn ào náo nhiệt của Rạch Gía hiện giờ, tôi vẫn như ngửi thấy mùi nhang trầm thơm ngát, nghe được tiếng nhạc của đàn cò nam bộ, vẫn thấy được cảnh đông đúc của mọi người trên đoạn đường từ Cầu Đúc, Nhà Thiếu Nhi Tỉnh đến Đình Ông Nguyễn vậy đó.... Lúc này đây chắc chắn là cả một đoạn sông dài kéo tận đến cửa biển hải đăng sẽ được thắp sáng bởi ánh đèn điện của lễ hội, bởi ánh đèn măng sông của những con tàu đánh cá đang neo đậu dài khắp cửa biển gần Đình.....Khắp nơi rộn rã tiếng nói cười của người dân đi chơi đình, tiếng rao bán hàng...Đâu đó sẽ có nhiều đặc sản được bày bán như Lãnh Mỹ A, như thổ cẩm của người Chăm An Giang...Hay những cái tò he đủ màu sắc.....Nhiều thứ gốm sứ nữa nè...

Hẹn năm sau tôi sẽ về với lễ hội cúng đình ông Nguyễn Trung Trực. Nhưng dù sao tôi vẫn thích " Nó " chỉ là một dịp lễ hội của Rạch Gía, một nét văn hóa của người dân xứ biển quê tôi và vài vùng lân cận...Nếu như nâng nó lên ở tầm Festival Kiên Giang thì nói thật lòng tôi sẽ tiếc lắm đó....Vì tôi biết tầm nhìn của Kiên Giang còn nhiều hạn chế...Tôi mong hãy giữ cho cái hồn của lễ hội vẫn như xưa là tốt rồi...Không cần phải nâng lên một tầm cao mới khi thật sự khả năng Tỉnh mình vẫn chưa vươn tới được...
Thursday September 25, 2008 - 03:59pm (EDT) Permanent Link | 6 Comments
Entry for September 19, 2008
Entry for September 19, 2008 magnify
Cục gạch được đặt cũng mấy ngày rồi....Bây giờ quyết định xếp cục gạch gói lại, để vào một cái bếp than, đặt dưới gầm giường...Mùa đông đến rồi, mỗi đêm có viên gạch hồng sưởi nóng cũng thích và ấm áp nữa hé. Đó là cách mình chọn để đập bỏ cục gạch này đó, mình không muốn đập tan nát nó, muốn giữ nguyên cục gạch đó , để nó phát huy tác dụng của nó vậy...Đó là một mặt khác, một lăng kính khác trong cách suy nghĩ của mình...

Mọi thứ không phải đập tan nát, cát bụi trở lại với cát bụi là có thể kết thúc được...Có rất nhiều chuyện phải biết nhìn nó ở tận sâu vấn đề, đó là mối thắt gút của lòng mình, giờ có thể gỡ được gút mắt đó, thấy lòng nhẹ nhàng ấm áp hơn...!

Mấy hôm nay thấy sức khỏe có vấn đề , chắc là sắp phải đi thăm Bác Sĩ nữa rồi...híc híc...Từ ngày mai mình sẽ được nghỉ 14 ngày Lễ Quốc Khánh Trung Quốc, vốn dự định sẽ đi chơi một vài tỉnh chưa đi...Nhưng bây giờ mình quyết định chỉ đi khám phá hết Bắc Kinh, vùng phụ cận mà thôi....Đợi đến tháng 1 mình sẽ được trường cho đi du lịch miễn phí, lúc đó sẽ vui hơn nhiều...

Đã đăng ký thi HSK rồi, ừa thì lần này chính xác là " Bùi Kiệm " đi thi nè! Mình có nữa tháng để ôn lại từ vựng và thành ngữ, một vài ngữ pháp nâng cao...Sau đó sẽ lên dĩa...Mong mọi chuyện sẽ thuận lợi...Cố lên vậy...!

Kết thúc một ngày đầy mệt mỏi, đêm hôm qua mất ngủ, sáng hôm nay đi học vẫn ổn, về đến nhà mình leo lên giường ngủ ngon lành...Chiều tối đói bụng, thức dậy ăn cháo, uống 1 ly nước chanh...Ngồi nghe nhạc một tí ...Thấy khỏe ra rất nhiều! Bây giờ mình có thể đọc sách tiếp tục rồi....

Friday September 19, 2008 - 03:50am (EDT) Permanent Link | 11 Comments
Kỉ niệm ngày vui!
Kỉ niệm ngày vui! magnify
Hôm nay thật là vui...Cái cảm giác thật ấm áp, hạnh phúc , lạ lẫm và thấy thật run run tay khi lần đầu tiên gặp gỡ...ừa...Thì đó là niềm vui hạnh phúc khi ước mơ đã thành hiện thực...Hôm nay nhỏ sẽ cảm thấy rất là khó ngủ, khó ngủ vì hạnh phúc ...Ta cảm thấy thật hài lòng với những gì ta đang có...Không đòi hỏi và trằn trọc suy tư...Ta chỉ cần nhớ là phải biết cách gìn giữ, để niềm vui mãi mãi được đong đầy...
Tuesday September 16, 2008 - 12:59pm (EDT) Permanent Link | 6 Comments
Sài Gòn - chân dung những nụ cười
Sài Gòn - chân dung những nụ cười magnify
Đêm khuya, trong lúc lang thang tìm thêm tư liệu cho cái luận văn của mình, thấy được mấy bài này...Cảm thấy cũng hay hay, cảnh lại đẹp nữa...Tự nhiên thấy thèm ,nhớ nhà quá... Đó là một Sài Gòn rất khác qua ống Kính của nhiếp ảnh gia, không phải là một Sài Gòn ồn ào, náo nhiệt Mà là Sài Gòn qua những nụ cười thật tự nhiên và nồng ấm ... Đó là những chuyến đi du lịch về miền quê với khu rừng ngập mặn và đàn cò trắng tung bay, với cánh vạc chiều hôm bay về tổ ấm...Tất cả thật thanh bình và nhẹ nhàng làm sao...Nếu bây giờ đây mình có một đôi cánh...Chắc mình cũng bay quá.
Đây là một trong rất nhiều bài viết giới thiệu về du lịch Việt Nam, để chúng ta có dịp được đi tham quan du lịch, tìm hiểu về đất nước ta qua những tấm ảnh thật đẹp...Đó không chỉ là hình ảnh đất nước mà ẩn sâu trong nó là cả một nền văn hóa của từng vùng quê khác nhau...Là cái hồn của cuộc sống quanh ta......

Sài Gòn - chân dung những nụ cười







Nụ cười của tương lai.
(Báo Du lịch) - Trải qua 33 năm sau khi đất nước được thống nhất, Sài Gòn ngày nay đã khác xa những ngày mới được giải phóng, và năm nay sau 1/3 thế kỉ dù cuộc sống tất bật nhưng cuộc sống Sài Gòn vẫn sáng lên bởi những nụ cười của người dân thuộc nhiều tầng lớp và cả của bạn bè nước ngoài khi đến Việt Nam và đến với Sài Gòn, báo Du lịch giới thiệu tới bạn một số hình ảnh của người dân Sài Gòn ngày nay.

Sài Gòn ngày nay với cuộc sống đã đổi khác và sự hối hả của cuộc sống đã làm cho thành phố này luôn sôi động


Nụ cười của người lao động


Nụ cười của người trí thức


Nụ cười của bạn bè quốc tế


Sài Gòn thanh bình


Sài Gòn nên thơ


Và Sài Gòn của sự phồn thịnh







Vàm Sát đẹp đến nao lòng…
(Thứ Năm, 24/04/2008-10:20 AM)

Cò ở Vàm Sát
(Báo Du lịch) - Từ TP.HCM đến Vàm Sát có thể đi bằng đường bộ hoặc đường thủy, nhưng chúng tôi chọn cách đi đường thủy với hình thức du lịch mới nhất : Đi bằng thuyền buồm.

Hành trình bắt đầu từ bến Bạch Đằng (TP.HCM). Thuyền lần lượt đưa chúng tôi qua các Cảng của Sài Gòn. Trời vừa hửng sáng, từ trên thuyền buồm, chúng tôi phát hiện có một TPHCM khác, lộng lẫy nhưng yên bình.

Cứ tưởng cái cảm giác yên bình ấy theo suốt chuyến du hành về Vàm Sát nhưng khi tia nắng đầu tiên trong ngày ló dạng cũng là lúc thuyền buồm của chúng tôi đang giong ruổi bên cánh rừng ngập mặn nhưng xanh bát ngát của Vàm Sát, Cần Giờ. Từ phía rừng, từng đàn chim chấp chới bay ra, khởi đầu một ngày đi tìm mồi quanh các nhánh sông, rạch, ao, hồ, đầm nuôi tôm trong vùng đất ấy. Một cảnh tượng đẹp đến nao lòng.


Vàm Sát xanh bát ngát








Những đàn cò trắng sinh sống nơi đây làm Vàm Sát trở nên
hấp dẫn thêm rất nhiều.


Nguyễn Lương Hiệu







“Ông Vua” săn sếu ở ĐBSCL
(Thứ Bẩy, 26/04/2008-10:44 PM)


Tác phẩm "Bất hòa"
(Báo Du lịch) - Săn sếu, nghe tưởng dễ, nhưng có đi săn mới thấy được cái cực khổ của nó. Để có một bức ảnh về sếu, người thợ săn phải tay xách nách mang lương thực, đồ nghề vô tận nơi đồng không mông quạnh, trầm mình, đội cỏ, rình, núp, cả những lúc phải nín thở, trân người ra, thao tác máy thật nhẹ khi sếu bay về và cái điệp khúc đó lặp đi lặp lại hàng tháng trời mới săn được vài tác phẩm đẹp về loài chim quý hiếm này. Và ở Kiên Giang, có một con người như thế - đó là nghệ sĩ nhiếp ảnh Trương Thanh Nhã. Ở tuổi 61 vẫn say mê đeo đuổi một đề tài về sếu.

Có rất nhiều người từ trước nay chuyên săn sếu như Minh Lộc, Bùi Bé Tư, Đoàn Hồng… nhưng tôi gọi ông là “vua” vì có cái lý của nó. Có ai am hiểu thổ nhưỡng, thời gian đàn sếu về ở Kiên Giang bằng ông? Và có ai chịu đựng hàng tháng trời ở ngoài đồng mỗi khi mùa sếu về bằng ông? …

Vài nét về Tác giả:
NSNA Trương Thanh Nhã, sinh năm 1947, hiện cư ngụ tại Tp. Rạch Giá, Kiên Giang, là nhà báo trong kháng chiến. Sau giải phóng đến nay đã qua các chức danh: Nguyên Tổng Biên tập Báo Kiên Giang, Chủ tịch Hội Nhà báo tỉnh Kiên Giang, Nguyên UVBCH Hội Nhà báo Việt Nam (khóa 6&7), đảng viên Đảng CSVN. Được tặng huy hiệu 40 năm tuổi Đảng, 40 năm làm báo và nghỉ hưu năm 2007

Sau 5 mùa săn liên tiếp, ông Nhã đã sưu tập một số lượng tác phẩm sếu khổng lồ, trong đó có gần một trăm tác phẩm ưng ý và hơn 10 tác phẩm đoạt giải, được triển lãm trong và ngoài nước.

Khi thực hiện trang báo này, chúng tôi đã liên hệ với nghệ sĩ Trương Thanh Nhã. Ông đang “ém” ở giữa cánh đồng năn khu vực núi Trà để theo dõi đàn sếu đang về. Ông muốn săn thêm vài mùa nữa để làm một tập sách ảnh và triển lãm cá nhân về loài chim quý hiếm.








Ngày mới.








Chào buổi sáng







Bay đi








Gia đình sếu








Gọi đàn








Sếu về hòn Chông








Hạ cánh








Trên cánh đồng








Tung cánh








Vũ điệu sếu








Hoàng hôn sếu







Thông tin về sếu :





Theo “ông vua” săn sếu Trương Thanh Nhã, ở Việt Nam chỉ có hai nơi sếu thường bay về, đó là Vườn Quốc gia Tràm Chim (Đồng Tháp), vùng đất xã Bình An, huyện Kiên Lương, tỉnh Kiên Giang. Hằng năm, vào đầu tháng giêng âm lịch, sếu đầu đỏ lại về sinh sống đến mùa mưa, sếu lại di cư. Những nơi sếu thường đi kiếm ăn, đó là khu vực vùng 3 núi (núi Sơn Trà, núi Huỷnh, núi Mây). Ở đây có vùng đất ngập mặn, môi trường lý tưởng, có đồng cỏ năn, rừng tràm, có núi đá vôi lại gần biển nên môi trường thích nghi với sếu. Đặc biệt vùng này có loài năn kim xanh - nguồn thức ăn chính của sếu đầu đỏ.


Hiện nay, do sự tác động của con người đến khu vực sếu thường kiếm ăn, nên số lượng sếu hằng năm giảm đi rất nhiều. Nếu như năm 2003, đàn sếu về nơi này trên 400 con thì đến tháng tư năm nay chỉ còn trên 100 con. Sếu đầu đỏ là loài chim quý hiếm, có tên trong Sách Đỏ thế giới, cần được bảo tồn.


Huỳnh Lâm






Người đẹp về với đồng quê
(Thứ Năm, 17/04/2008-3:21 PM)

Tham quan chợ nổi Cái Răng-Cần Thơ.
(Báo Du lịch) - Trong 3 ngày (4 - 6.4), 11 người đẹp được chọn ngẫu nhiên trong số hơn 100 thí sinh đăng ký tham gia cuộc thi Hoa hậu Du lịch Việt Nam sẽ là trở thành diễn viên của loạt phóng sự “Đồng hành cùng thí sinh Hoa hậu Du lịch Việt Nam 2008” được quay tại Cần Thơ.

Ông Trương Hoàng Hải, Trưởng Ban tổ chức cuộc thi Hoa Hậu Du Lịch Việt Nam 2008, cho biết : “Miền Nam là khu vực đầu tiên thực hiện phóng sự. Tuy mật độ công việc rất dày, thời gian lại ngắn nhưng để thí sinh có dịp đi thực tế , tận mắt nhìn thấy nét văn hóa độc đáo và cuộc sống dân dã của người dân miền đất chín Rồng… như tham quan chợ nổi Cái Răng, trực tiếp chứng kiến sinh hoạt của giới thương hồ, làm nông dân tham gia bắt cá, hái rau hay trở thành những thôn nữ duyên dáng…Tôi tin, thông qua những thước phim phóng sự ấy việc quảng bá hình ảnh Đồng bằng sông Cửu Long sẽ thành công”.


Chào Cần Thơ.





Tham quan chợ nổi Cái Răng - Cần Thơ





Xuống mương ắt cá





Tham gia làm bánh

Nguyễn Lương Hiệu




Monday September 15, 2008 - 02:15pm (EDT) Permanent Link | 7 Comments

Add Cọp con _ nhớ anh ! to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 141 First | < Prev | Next > | Last