Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Con người ta thường không biết quý trọng những gì mình đang có. Chợt ngỏanh lại chỉ thấy tiếc nuối ~.~ .--> Click here Reply

1 - 5 of 60 First | < Prev | Next > | Last

DMK's Blog Full Post View | List View

♥♥♥___WELLCOME___♥♥♥

Từ học sinh đội sổ thành giảng viên đại học
Từ học sinh đội sổ thành giảng viên đại học magnify
Hình học là môn làm mình đi từ học sinh giỏi Toán xuống vũng bùn học dốt. Mình hoàn toàn không hiểu giao điểm, tam giác, đoạn thẳng, góc đối đỉnh là gì. Chán học, không ai giải thích, vậy là mình bỏ luôn... Cuối lớp 6, mình xếp đội sổ.
Mình sinh vào tháng 10/1979, cái tháng mà Đà Nẵng bắt đầu mưa gió. Đà Nẵng bây giờ khác xưa nhiều lắm, mất đi vẻ cô tịch, mất đi cái lãng mạn, mất đi hàng cây bồ đề và những con đường nho nhỏ, những dốc cầu vồng. Mỗi độ thu về, lá rơi xào xạc và những trận mưa ngút trời, cái se lạnh của mùa đông, cái nóng của mùa hè… Những kỷ niệm đó mình thoáng gặp lại ở Trà Vinh, nhưng không sao so được con đường Quang Trung, Đống Đa kỷ niệm.

Chỉ có một chữ mãi đến năm lớp 3 mình mới cảm nhận được. Nghèo. Cái nghèo không thể cướp đoạt của mình tuổi thơ, mình vẫn trốn học đi chơi, bắn bi, năm mười, đánh lộn và tắm biển. Cái nghèo không thể chạm vào mình cho tới khi mình biết nhà mình nghèo.

Năm mẫu giáo ở trường Hồng Nhung, mình trốn học đi chơi. Nói đi chơi chứ thực ra là mình đi vòng vòng quang chợ Tam Giác, rồi lạc vào trường Nguyễn Trãi, gặp cô giáo dạy lớp một hỏi có muốn vào học không, mình ù té chạy. Sau đó, cả trường đi tìm, gia đình đi tìm, hậu quả là mình chịu một trận đòn và bị xích chân cả tuần.

Lên lớp 1, mình bắt đầu đi học, cái thời viết bằng bút lá tre. Mình rất thèm có được một cây bút kim tinh. Điều đó dẫn tới nhiều kỷ niệm buồn trong tuổi thơ. Mình ăn cắp, ăn cắp một lần, mang tiếng cả một đời. Cuối năm, mình mất đi danh hiệu học sinh tiên tiến. Cái danh hiệu tiên tiến đầu tiên cũng như là cuối cùng trong đời học sinh của mình.

Thế là mình học dốt dần, dốt đến nỗi không ai thèm để ý, không ai thèm la. Ba mẹ thì bận lo toan với cuộc sống mưu sinh, đâu có thời gian chăm sóc. Mà ba mẹ có biết gì đâu mà dạy, ba mẹ cũng thất học như ai.

Lên lớp 3, mình chuyển trường, không bạn bè, ngồi thu lu. Quen được với một người bạn là chí cốt cho tới bây giờ, có lẽ chỉ đối với mình thôi. Thế là mình có người để chơi, có người để nói chuyện. Mình học khá lên. Có bạn bè là một sự may mắn, may mắn hơn nếu đó là người bạn tâm giao, có thể giúp mình trong lúc nguy nan mà không hề thắc mắc là tại sao tao phải làm vậy. Kết quả là mình thi tốt nghiệp lớp 5 với kết quả khá. A lê hấp, vào lớp 6, mình được xếp vào nhóm 12 học trò được bồi dưỡng thêm Toán.

Nhưng đó cũng chính là cái năm bi thảm của mình. Hình Học, cái môn làm mình đi từ học sinh học giỏi Toán xuống vũng bùn học dốt. Mình hoàn toàn không hiểu giao điểm, tam giác, đoạn thẳng, góc đối đỉnh là gì. Chán học, không ai giải thích, vậy là mình bỏ luôn. Hậu quả không chỉ dốt Toán, mình dốt lần qua Lý, Kỹ thuật... Cuối lớp 6, mình đội sổ.

Hậu quả thê thảm xảy ra, năm lớp 8 mình dốt toàn diện, từ Anh Văn, Toán, Lý, Hóa... tất tần tật. Trung bình mỗi môn chỉ 3 đến 5 phẩy. Nói gì nữa, học vậy không lưu ban mới là chuyện lạ.

Về nhà, nói với ba mẹ là con nghỉ học. Ba thì lặng thinh, mày muốn làm gì thi làm, hai bà chị của mày cũng đã nghỉ học rồi, mày nghĩ nữa thì càng tốt, mình nghĩ vậy. Chỉ riêng mẹ khăng khăng bắt mình đi học lại. Mẹ nhất định không chịu cho mình nghỉ học, các bà chị cũng muốn mình đi học lại. Một người phụ nữ ít học thích con mình đi học cho có chữ với người ta. Đó là một buổi chiều định mệnh, hoàn toàn thay đổi cuộc đời mình. Mình lại tiếp tục đi học.

Trong lớp học, với những người xa lạ xem ra lại tốt hơn những người trong lớp cũ. Mình vẫn học dốt, bất cần, trốn học đi chơi. Mọi sự càng tệ hơn khi mình phát hiện ra mình bị cận, nhìn chữ không ra chữ, hầu như các bài kiểm tra đều zero hoặc 1, 2. Thế là được chuyển lên đầu bàn, ngồi chung với đám học khá. Điều đầu tiên mình học được, đó là sự xem thường. Mọi người, nhất là mấy cô bé nhất định không chịu ngồi chung, không chịu cho chép bài. Dốt vẫn là dốt.

Dầu sao như mình đã nói, đi chơi là chủ yếu. Chế pháo, bắn bi đánh lộn và tắm biển mình đều rất thạo. Giữa năm lớp 9, mọi người lục đục thi vào trung học, mình thấy có sự khác lạ. Bạn bè cũ bắt đầu mặc áo dài đi học qua trước cửa nhà khiến mình cảm thấy xấu hổ. Trong lớp mới, mọi người bạn tán xôn xao về thi tốt nghiệp, thi chuyển cấp. Mình tự dưng suy nghĩ, đâu là mục đích của mình?

Trong lớp có một cô bé ít nói, học rất giỏi, hầu như cả Đà Nẵng chưa có ai bằng tuổi đó mà có bằng A tin học. Sau này mình mới biết bố bạn đó làm bên viễn thông tin học. Vậy là mình bắt đầu về nhà đem hết sách vở học ra, ngồi đọc lại, đọc không hiểu thì đi hỏi bạn bè, hỏi xong đọc tiếp. Ròng rã mấy tháng trời, mình cũng nắm lại được Đại số, Hình học, Vật lý, Hóa học, riêng ngoại ngữ thì ngu vẫn cứ ngu. Chính cái sự khởi đầu tự lực đó kéo dài gần 15 năm, cho tới bây giờ.

Đọc chán chê các sách đó, mình mới phát hiện ra anh ở cạnh nhà có nhiều sách Toán, Hóa, Lý. Mình mượn về đọc tuốt, đoạn nào không hiểu thì hỏi, hỏi mà không ai biết thì lại đọc tiếp. Kết quả thật là không ngờ, đề thi tốt nghiệp phổ thông mình làm cái rẹt, không tới một tiếng đồng hồ. Tổng bốn môn mình được gần 36 điểm, nghĩa là trung bình mỗi môn 9 điểm.

Bạn bè trong lớp cứ ngẩn tò te, rồi mất một thời gian ngắn họ mới chịu thừa nhận năng lực của mình và rủ học chung. Cái thói đời kỳ lạ là mình lại quay sang giảng giải những bài toán khó cho mấy đứa giỏi hơn mình hồi trước. Mình giải xong cả tiếng đồng hồ, ra ngoài vườn ngồi chơi, quay lại thấy nó vẫn giải chưa ra.

Bí quyết của mình chính là ở chỗ, đọc nhiều sách Toán của giáo viên miền Nam, miền Bắc, mà sau này mình mới biết đó là sách dành cho giáo viên luyện học sinh giỏi Toán. Nhờ đó, mình hiểu được và giải được bài tập tương tự.

Kết quả càng rực rỡ hơn khi minh thi đậu vào trường chuyên Lê Quý Đôn, được chọn vào lớp chuyên Hóa, đi thi học sinh giỏi, được nhận phần thưởng. Không những thế, mình còn được đi thi học sinh giỏi quốc gia Hóa, thi học sinh giỏi Olympic miền Nam và được tham dự kỳ thi Hóa Hoàng Gia Australia. Có nằm mơ cách đây 3 năm về trước mình cũng không hình dung được.

Trong thời gian được tôi luyện tại trường tốt bậc nhất ở Miền Trung hồi đó, có lẽ cũng tốt nhất bây giờ, mình càng phát huy cái tính tự học, mình lên thư viện tổng hợp đọc cả sách đại học. Ngày nào cũng vậy, cuộc sống trôi đi thoải mái. Mình hấp thu từ từ những kiến thức mà sau này ngay cả năm thứ 4 đại học, mình nhìn lại và thấy rằng mấy cái này mình đã biết và mình đã hiểu cách đây gần 5 năm.

Bởi vậy, vào đại học đối với mình là quá ư dễ dàng. Liên tiếp lãnh học bổng, đủ loại, hầu như không chép bài, không phải ngồi học ngày đêm, thay vào đó mình đi dạy thêm, đi chơi với bạn bè, đi uống cafe. Nhờ đó mà mình biết nhiều hơn về cuộc sống. Bốn năm học cũng là bốn năm tự lực, học bổng dùng để đóng học phí, dư thì ăn chơi. Tiền dạy thêm thì trả tiền nhà, ăn uống…

Đầu vào cũng thủ khoa, đầu ra mình cũng thủ khoa. Có một điều đáng tiếc là mình không tận dụng thời gian đó để học Anh văn. Vậy nên, khi làm giảng viên, nó lại “ăn cắp” của mình thêm 5 năm nữa để hoàn thiện khả năng Anh ngữ.

Mình đã đi du học bằng học bổng do mình tự kiếm được, lấy được bằng sức lực và vốn ngoại ngữ của mình. Châu Âu, và bây giờ là châu Mỹ, mình đều đã đặt chân lên. Đi ra ngoài mới biết mình mới thấy quê hương mình còn nghèo, đời sống người dân ở bưng biền vẫn còn rất lam lũ.

Mình muốn tâm sự với mọi người rằng, chúng ta phải có lý tưởng sống, phải biết mở rộng vòng tay nhân ái, bao dung với mọi người. Trong khi đó, chúng ta phải cố gắng xây dựng một xã hội có trật tự bằng cách đào tạo ra những con người sống có lý tưởng xã hội. Giáo dục cho mọi người nhìn thấy được các sự thật đang và sẽ xảy ra xung quanh mình. Không che giấu, không bóp méo hình ảnh của xã hội và đất nước. Bằng cách đó, mình tin rằng thanh niên Việt Nam sẽ nỗ lực phấn đấu cho cái họ gọi là lý tưởng.
Vài dòng trước khi tham dự cuộc thi "Tôi có thể". Mình không muốn nói tên thật cho mọi người biết, đơn giản là mình chỉ muốn làm một người bình thường. Lý do viết bài này là để kể về mình và để cho các bạn khác đang có chung những tâm sự được chia sẻ và để cho gió cuốn đi. Hơn nữa, mình không muốn giành bất cứ giải thưởng nào của chương trình và mình đã quá tuổi tham dự.


Một bài trên cuộc thi viết "I can " của VN express
Wednesday July 23, 2008 - 10:47pm (ICT) Permanent Link | 3 Comments
PHỤ NỮ THẬT SỰ MUỐN GÌ???

Ngày xửa ngày xưa, đã lâu lắm rồi, có một ngôi làng của bộ tộc Adam sống trong một thung lũng. Tất cả mọi người trong bộ tộc đều lấy tên của bộ tộc để đặt trước tên của mình như một sự tôn vinh, Adam1, Adam2, và cứ thế tăng dần lên ..

Một ngày nọ, tù trưởng của làng, Adam1, bỗng nẩy ra ý định mình sẽ làm một chuyến phiêu lưu. Anh ta đem theo tất cả những thứ cần thiết, trao quyền tù trưởng cho người bạn thân nhất của mình là Adam2 rồi lên đường.

Chuyến phiêu lưu nào cũng đến lúc kết thúc, và Adam1 giờ đây đang trên con đường trở về ngôi làng yêu quí của mình. Gần về đến làng, Adam1 chỉ còn phải đi qua một con đường nhỏ xuyên qua núi.

Bỗng nhiên, một con quái vật khủng khiếp nhảy ra ngay trước mặt anh, nói với Adam1 rằng nó sẽ giết chết anh nếu không trả lời được câu đố của nó.

Nó nói rằng đây là một câu đố vô cùng khó, hàng trăm hàng ngàn năm nay, những bộ óc siêu việt nhất của loài người cũng không tài nào có câu trả lời đúng, vì thế nó sẽ cho Adam1 thời gian một năm để tìm ra câu trả lời. Quá thời hạn đó nó sẽ tìm đến để giết chết Adam1 (đương nhiên là nó sẽ làm được- quái vật mà ) và tiện thể tiêu diệt luôn cả làng của anh ta.

Và câu hỏi đó là : “Phụ nữ thật sự muốn gì ?” .

Đây quả là một câu hỏi quá sức khó đối với Adam1, nhưng không còn cách nào khác, anh đành chấp thuận.

Trở về, Adam1 hỏi tất cả mọi người trong làng, nhưng không ai đưa ra được câu trả lời hoàn hảo. Adam1 cũng mời tất cả các nhà thông thái của bộ tộc Adam đến để hỏi, các nhà thông thái tranh cãi với nhau rất lâu, rất lâu mà vẫn không tìm ra được câu trả lời .

Cuối cùng họ khuyên Adam1 nên đến hỏi mụ phù thuỷ già sống gần đó, tuy nhiên cái giá phải trả cho mụ thường là rất đắt ….

Những ngày cuối cùng của thời hạn một năm cũng đã tới gần. Adam1 không còn cách nào khác là đến xin ý kiến của mụ phù thuỷ. Cô ta đồng ý sẽ đưa câu trả lời nhưng với một điều kiện. Đó là cô ta muốn lấy Adam2, vị tù trưởng rất đẹp trai, phong độ và mạnh mẽ của bộ tộc Adam, bạn thân nhất của Adam1.

Adam1 thất kinh và nghĩ, nhìn mụ phù thuỷ mà xem, mụ vừa cực kì xấu xí lại vô cùng độc ác. Adam1 chưa từng bao giờ thấy một ai đáng sợ như mụ ta. Không, Adam1 sẽ không để bạn thân của mình phải chịu thiệt thòi đến như vậy. Adam1 cố thuyết phục mụ ta nhưng không, mụ không chấp nhận ai khác ngoài Adam2.
Khi biết chuyện, Adam2 đã nói với Adam1 rằng sự hi sinh đó của chàng làm sao có thể so sánh được với sự sống của Adam1 và sự tồn tại của ngôi làng yêu quý. Và Adam2 quyết định hy sinh.

Cuộc hôn nhân được chấp thuận và Adam1 cũng nhận được câu trả lời. Điều phụ nữ thật sự muốn đó là: “ Có thể tự quyết định lấy cuộc sống của mình “ .

Ngay lập tức tất cả mọi người đều nhận ra rằng mụ ta vừa thốt ra một chân lý. Adam1 của họ nhất định sẽ được cứu. Quả thật con quái vật khủng khiếp nọ đã rất hài lòng với câu trả lời và giải thoát cho Adam1 khỏi cái án tử hình kia.

Sau đó tất nhiên là đám cưới của mụ phù thủy và Adam2. Tưởng chừng như không có gì có thể khiến Adam1 hối hận và đau khổ hơn nữa vì đã để cho bạn mình phải hy sinh như vậy. Tuy nhiên chàng tù trưởng Adam2 của chúng ta vẫn cư xử hết sức chừng mực và lịch sự..

Đêm tân hôn, Adam2 thu hết can đảm bước vào động phòng. Nhưng, gì thế này? Trong phòng không phải là mụ phù thủy già nua xấu xí mà là một cô gái vô cùng xinh đẹp đợi chàng tự bao giờ.

Nhận thấy sự ngạc nhiên trên nét mặt chàng, mụ phù thuỷ từ tốn giải thích là vì chàng rất tốt với cô lúc cô là phù thuỷ nên để thưởng cho chàng, cô sẽ trở thành một người xinh đẹp dễ mến đối với chàng trong một nửa thời gian của ngày . Vấn đề là chàng phải lựa chọn hình ảnh của nàng vào ban ngày và ban đêm.

Chao ôi sao mà khó thế? Adam2 bắt đầu cân nhắc:

Ban ngày nếu nàng là một cô gái xinh đẹp thì ta có thể vênh mặt, ưỡn ngực tự hào cùng nàng đi khắp nơi cùng anh em, nhưng ban đêm làm sao mà chịu cho nổi?

Hay là ngược lại nhỉ, ta đâu cần sỹ diện với bạn bè cơ chứ, cứ để nàng ta xấu xí trước mặt mọi người đi, còn khi màn đêm buông xuống ta sẽ tận hưởng thiên đường cùng nàng công chúa kiều diễm kia ?

Sau 1 lúc suy nghĩ Adam2 đã bảo mụ phù thuỷ hãy ‘tự quyết định lấy số phận của mình’ . Tất nhiên câu trả lời này đã làm cho mụ phù thuỷ đội lốt cô nàng xinh đẹp kia hài lòng và nàng ta nói rằng nàng ta sẽ hóa thân thành một cô nương xinh đẹp suốt đời. Đó là phần thưởng cho người biết tôn trọng ý kiến của phụ nữ.


Vậy bài học rút ra từ câu chuyện này là gì ???????

Như Adam2 sau này vẫn nói đi nói lại với con cháu …

Vợ bạn đẹp hay xấu điều đó không quan trọng, từ sâu bên trong cô ta vẫn là một mụ phù thuỷ.
Friday July 11, 2008 - 12:03am (ICT) Permanent Link | 3 Comments
Chuyến đi chơi khó quên
Ko cần ghi lại cụng ko thể quên, trong cái rủi cũng có cái may :D
Monday June 23, 2008 - 09:08pm (ICT) Permanent Link | 2 Comments
BACH KHOA TPHCM & ROBOCON

Những "quy luật" và bất ngờTrải qua 6 kỳ Robocon (từ 2002 tới 2007) chúng ta có thể rút một số "quy luật" thú vị trong sân chơi này như sau:

1. Các đội chủ nhà thường để mất chức vô địch vào tay đội khách.

Những "quy luật" và bất ngờ



Trải qua 6 kỳ Robocon (từ 2002 tới 2007) chúng ta có thể rút một số "quy luật" thú vị trong sân chơi này như sau:

1. Các đội chủ nhà thường để mất chức vô địch vào tay đội khách.

2. Các trường ĐH Bách khoa thay nhau nắm giữ chức vô địch trong nước (ĐHBK TP.HCM: 3 lần, ĐHBK Hà Nội: 2 lần, ĐHBK Đà Nẵng: 1 lần).

3. Việt Nam vô địch vào các năm chẵn: 2002, 2004, 2006.

4. Việt Nam chỉ vô địch khi đại diện là ĐHBK TP.HCM.

Việt Nam đang là nước nắm giữ kỷ lục trong sân chơi này với 3 lần vô địch sau 6 lần tổ chức, ba lần còn lại chia đều cho các nước: Thái Lan (2003), Nhật Bản (2005), Trung Quốc (2007).

Khác với khu vực phía Bắc và Miền Trung, khu vực phía Nam năm nay có một sự xáo trộn đáng kể khi các trường giàu thành tích như ĐHBK TP.HCM, ĐH Sư phạm Kỹ thuật TP.HCM, ĐH Công nghiệp TP.HCM đều bị lấn lướt bởi các “đàn em”.

Bất ngờ nhất có lẽ là “tượng đài” ĐHBK TP.HCM chỉ có 1 đội duy nhất qua được vòng loại khu vực để góp mặt vào vòng chung kết toàn quốc. Những “đàn em” gây xáo trộn gồm ĐH Lạc Hồng (4 đội), Cao đẳng Kỹ thuật Kinh tế Công nghiệp 2 (2 đội), Cao đẳng Giao thông Vận tải 3 (1 đội). Do đó thành phần tham gia vòng chung kết toàn quốc của khu vực miền Nam khá đa dạng với 12 đội đại diện cho 7 trường ĐH.

Loạt trận đấu loại trực tiếp trong vòng 1/16 đêm 7-6 tại Nhà thi đấu quân khu 7 có nhiều bất ngờ xảy ra. Có những tên tuổi mới là Cao đẳng Kỹ thuật Kinh tế Công nghiệp 2, Cao đẳng Giao thông vận tải 3 qua mặt các “đại gia” giành chiếc vé vào tứ kết. Đại diện duy nhất của ĐHBK TP.HCM bị loại sau 3 phút thi đấu chính thức, đặt dấu chấm dứt chuỗi vô địch năm chẵn của trường này.

Bkpro vô địch Robocon 2006 tại Malaysia
Điều gì đang xảy ra với “nhà vô địch”?

2. Các trường ĐH Bách khoa thay nhau nắm giữ chức vô địch trong nước (ĐHBK TP.HCM: 3 lần, ĐHBK Hà Nội: 2 lần, ĐHBK Đà Nẵng: 1 lần).

3. Việt Nam vô địch vào các năm chẵn: 2002, 2004, 2006.

4. Việt Nam chỉ vô địch khi đại diện là ĐHBK TP.HCM.

Việt Nam đang là nước nắm giữ kỷ lục trong sân chơi này với 3 lần vô địch sau 6 lần tổ chức, ba lần còn lại chia đều cho các nước: Thái Lan (2003), Nhật Bản (2005), Trung Quốc (2007).

Khác với khu vực phía Bắc và Miền Trung, khu vực phía Nam năm nay có một sự xáo trộn đáng kể khi các trường giàu thành tích như ĐHBK TP.HCM, ĐH Sư phạm Kỹ thuật TP.HCM, ĐH Công nghiệp TP.HCM đều bị lấn lướt bởi các “đàn em”.

Bất ngờ nhất có lẽ là “tượng đài” ĐHBK TP.HCM chỉ có 1 đội duy nhất qua được vòng loại khu vực để góp mặt vào vòng chung kết toàn quốc. Những “đàn em” gây xáo trộn gồm ĐH Lạc Hồng (4 đội), Cao đẳng Kỹ thuật Kinh tế Công nghiệp 2 (2 đội), Cao đẳng Giao thông Vận tải 3 (1 đội). Do đó thành phần tham gia vòng chung kết toàn quốc của khu vực miền Nam khá đa dạng với 12 đội đại diện cho 7 trường ĐH.

Loạt trận đấu loại trực tiếp trong vòng 1/16 đêm 7-6 tại Nhà thi đấu quân khu 7 có nhiều bất ngờ xảy ra. Có những tên tuổi mới là Cao đẳng Kỹ thuật Kinh tế Công nghiệp 2, Cao đẳng Giao thông vận tải 3 qua mặt các “đại gia” giành chiếc vé vào tứ kết. Đại diện duy nhất của ĐHBK TP.HCM bị loại sau 3 phút thi đấu chính thức, đặt dấu chấm dứt chuỗi vô địch năm chẵn của trường này.

Bkpro vô địch Robocon 2006 tại Malaysia
Điều gì đang xảy ra với “nhà vô địch”?

Có thể giải thích quy luật vô địch năm chẵn của ĐHBK TP.HCM: Để trở thành một nhà vô địch thì cần hội đủ các yếu tố quan trọng sau: Kỹ thuật - Chiến thuật - Bản lĩnh thi đấu - May mắn.

Về kỹ thuật, ĐHBK TP.HCM là một ngôi trường đào tạo đa ngành về kỹ thuật nên có nền tảng tốt về Cơ khí - Điện tử - Công nghệ thông tin.

Chiến thuật thì phụ thuộc vào yếu tố con người, sinh viên (SV) Bách khoa nói chung đều được đánh giá cao về sự thông minh và khả năng tư duy tốt.

Bản lĩnh thi đấu: đây là yếu tố chỉ có được khi cọ xát thi đấu nhiều. Do số lượng đội đăng ký đông hơn chỉ tiêu 15 đội cho mỗi trường nên tại ĐHBK TP.HCM có hẳn một giải đấu để chọn 15 đội xuất sắc nhất. Giải đấu trải qua 3 vòng loại được đánh giá là khắc nghiệt hơn cả vòng khu vực.

Yếu tố cuối cùng là may mắn. Trong Robocon không có may mắn là không có tất cả. Kinh nghiệm cho thấy may mắn thường tới với những đội có lối chơi đẹp. Có lẽ yếu tố may mắn là điều kiện đủ để 3 lần ĐHBK TP.HCM mang về vinh quang cho Việt Nam.

Để tham gia Robocon, phải là SV năm thứ 3 trở lên mới đủ kiến thức để có thể bước vào cuộc chơi. Và trung bình một đội phải trải qua 1 hoặc 2 mùa mới tích lũy đủ kinh nghiệm, kỹ thuật, bản lĩnh để mơ tới chức vô địch. Sau đó, đa số các SV này hoặc ra trường hoặc phải chuẩn bị tốt nghiệp không thể tiếp tục cuộc chơi. Và như vậy sau 2 năm thì cần có một lớp kế thừa và cũng cần từng đó năm để lớp mới đạt độ chín. Đó là lý do giải thích cho quy luật cách năm vô địch của ĐHBK TP.HCM.

Còn bây giờ điều gì đang xảy ra? Vòng loại cấp trường chỉ có 17 đội để chọn ra 15 đội, đến ngày thi đấu 2 đội bỏ cuộc! Các trận thi đấu vẫn diễn ra nhưng chất lượng thì thấp đến mức trường chỉ dám chọn 13 đội để đi "so găng". Và tới vòng loại khu vực miền Nam, các đội đều rơi rụng cuối cùng chỉ còn lại một đại diện duy nhất BKIT 4. Và tối qua, quá nhiều con tim thất vọng khi ĐHBK TP.HCM chính thức bị loại khỏi cuộc chơi.

Điều có thể lý giải là Robocon ĐHBK TP.HCM đang thực sự khủng hoảng về lực lượng. Sự khủng hoảng này bắt nguồn từ một đặc điểm của Robocon ĐHBK TP.HCM, đó là mọi hoạt động từ A tới Z đều do các thành viên trong đội tổ chức và thực hiện. SV làm và tự quyết định, ngay cả chọn chỉ đạo viên, nên các kỹ năng hay kinh nghiệm, công nghệ chỉ được chuyển giao giữa SV với nhau. Do đó, khi những lớp đàn anh với những tên tuổi như Power of Love, Zues, BKPro, BK Tech, Eros lần lượt ra đi, khoảng trống còn lại sẽ khó lấp đầy.

Có thể cuộc khủng hoảng này còn kéo dài bởi sự quan tâm tới Robocon của SV ĐHBK TP.HCM ngày càng ít đi, một phần vì thành tích mà khó có thể ai vượt qua, một phần vì những mối bận tâm trong học tập, cuộc sống. Môi trường học tập ở ĐHBK TP.HCM khá khắc nghiệt so với các trường khác. Chơi Robocon dẫn đến bị trễ một vài học kỳ là chuyện bình thường nên SV nào máu lửa lắm cũng chỉ dám chơi một lần.

Chi phí để tham gia cuộc chơi cũng không phải là nhỏ đối với SV. Mỗi đội bước đầu phải có ít nhất 5 triệu trong tay, trải qua mỗi vòng, chi phí để làm robot dao động từ 5 tới 10 triệu. Nếu vào được vòng chung kết toàn quốc may ra mới "hòa vốn" vì có tiền thưởng, nếu không thì lo tháo robot bán để trả nợ. Chính vì thế mà rất ít đội trụ được tới 2 mùa Robocon.

Ngày trở lại vinh quang của ĐHBK TP.HCM có thể sẽ còn rất xa.

bài viết của một thành viên đội BKPro, đội vô địch Robocon 2006, về cuộc thi năm nay.

Wednesday June 18, 2008 - 04:34am (ICT) Permanent Link | 2 Comments
Bach Khoa
Bach Khoa magnify
Trường mình cũng đẹp ghê :D

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket




Photobucket



Photobucket

Photobucket


Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket


Photobucket
Tuesday June 17, 2008 - 02:12am (ICT) Permanent Link | 7 Comments

Add DMK's Blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 60 First | < Prev | Next > | Last