Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

mimosadalat

Top Page  |  Blog  |  Feeds  |  Friends  |  Lists

  • Work: Ciao Vietnam

Add

mimosadalat is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Thu Aug 02, 2007 Member since October 2006

Tro ve Ha noi roi! met qua!

1 - 5 of 31 First | < Prev | Next > | Last

mimosadalat's Blog Full Post View | List View

Ciaovietnam.net

Entry for August 29, 2007
9x cũng “sống thử”
Thứ ba, 21/8/2007, 11:04 GMT+7

"Anh ấy có yêu em thì mới cắm xe, cắm đồ, bị bố mẹ mắng vì em. Nếu em không đi cùng anh ấy, em sẽ là đứa chẳng ra gì". Đây là suy nghĩ của một trong số những 9x đã từng cùng bạn trai chứng tỏ cho người lớn biết, họ có thể làm tất cả!

Từ sự dễ dãi của chủ cho thuê...

Những cặp vợ chồng hờ, vợ chồng sinh viên tồn tại được nhờ một phần "công lao" không nhỏ từ phía chủ nhà trọ.

st.jpg
Ảnh minh họa
Chỉ cần hai người dắt tay nhau đến hỏi thuê nhà, ngay lập tức không cần chứng minh thư, không cần giấy tờ, không hợp đồng, chỉ cần trả trước tiền nhà theo thỏa thuận là mọi vấn đề coi như xong. Nội quy xóm trọ dán trước cổng có khi cũng chỉ là một thứ đồ trang trí cho vui mắt.

Lợi dụng sự dễ dãi đó, 9x xác định xây tổ ấm lập tức đầu tư một khoản để… ra riêng.

Trước tiên họ đi tìm nhà trọ quanh thành phố, sau đó sắm sửa đồ đạc: tủ quần áo (bằng vải), chăn đệm không có giường, xô chậu, bếp núc, bát đĩa… y như thật.

Tất nhiên khoản ban đầu này sẽ được chàng đầu tư triệt để bằng cách nói dối cha mẹ xin tiền, hoặc thụt két gia đình, không thì cắm cốp để trang trải chi tiêu.

Xong xuôi mọi việc, 9x đã có chỗ ở của "riêng gia đình mình". Ngoài thời gian học trên lớp, 9x về nhà trọ sinh hoạt với nhau và cùng mời bạn bè về nấu nướng tụ tập ăn uống. Xong ai thích ngủ lại thì ngủ, ai thích về thì về. Đương nhiên bạn bè của họ cũng toàn thành phần "chơi đừng hỏi".

Chủ nhà biết, nhưng chỉ lắc đầu "bọn trẻ con bây giờ...". Họ chẳng đuổi vì "bọn nó nộp tiền xông xênh lắm"!

... Đến những căn phòng trọ VIP

Linh Yên - một 9x khá chịu chơi dẫn tôi đến căn nhà trọ của cô bé với người yêu. Nhìn ngoài không có vẻ đặc biệt nhưng bên trong căn phòng tiện nghi đến mức tôi nghĩ mình nhìn nhầm.

Ngoài cách trang trí khá thẩm mỹ còn là quạt, TV, máy tính nối mạng... Yên và Thông đã thuê phòng được sáu tháng, ở từ trưa đến tối mới về nhà. Lúc nào Thông dạt nhà thì ra đây ở, hôm nào bố mẹ Yên đi vắng cô cũng ra ngủ cùng.

Khi được hỏi tiền đâu mà sắm sửa những đồ đạc đó, Yên trả lời là do cả hai mua dần. Xin tiền nộp học, tiền mua nọ mua kia... Những thứ đắt tiền là do Thông chơi lô đề trúng hoặc cắm xe mua cho cả hai. Do ở ngoài được tự do nên cả hai ở đây nhiều hơn ở nhà, thích đi thì đi, thích về thì về vì "đây là nhà của mình". Bạn bè đến chơi vô tư mà không bị xét nét.

Yên dẫn tôi sang phòng bên cạnh - nơi một đôi bạn của cô đang sống. Căn phòng cũng chẳng kém cạnh gì, nhưng có phần hơi bừa, lộn xộn, thậm chí còn có cả vỏ... bao cao su vứt trên nền nhà. Yên bảo chuyện bình thường lắm..

Bố mẹ có biết?

"Biết làm sao được, bọn em đi học về qua nhà rồi chiều lại đi ngay, bảo là đi học nhóm ở nhà bạn, xong đi học lò..." - P.Uyên - sinh năm 91 đã sống ba tháng cùng bạn trai nói.

Vừa được đi vừa xin được tiền "đóng học", chiều đi chợ nấu cơm xong cả hai "vợ chồng" chuẩn bị đồ đi chơi, đến 10h thì "chồng" đưa Uyên về nhà, phần anh chàng thích về nhà thì về, nếu không lại quay ra nhà trọ ngủ, kèm theo mấy cậu bạn say khướt.

Cũng có một số phụ huynh khi thấy con xin tiền nhiều thì nghi ngờ, tra hỏi. Ấy thế mà các chàng cũng nói thẳng là thuê nhà ở riêng, nhưng nhất quyết không khai ra địa chỉ vì sợ bố mẹ đến khuân hết đồ về. Phụ huynh cũng bất lực vì không trị nổi con cái. Một số đi tìm người yêu của con trai nhờ vả "khuyên nó giùm bác", có biết đâu cô nàng cũng đồng lõa với chàng bạn trai.

Và những lúc trả phòng...

Tất nhiên đó là thời điểm cả hai đã chán nhau. Tưởng ra ở riêng xây thiên đường hạnh phúc, nhưng họ còn quá trẻ để có thể chịu đựng được những va chạm về tài chính và cuộc sống hàng ngày.

Tuy chỉ ở hơn nửa ngày nhưng một cô bé lớp 11 ham chơi không thể luôn tay dọn dẹp, nấu cơm, giặt quần áo cho "chồng" được. Một cậu trai lớp 11 cũng chẳng thể kè kè và nghe lời dạy bảo của cô "vợ" đồng trang lứa. Họ cũng chưa làm ra tiền để trang trải cho những nhu cầu vượt quá mức của mình như quần áo tiền triệu, ăn cơm phải ngon mới ăn, uống nước phải coca, pepsi mới uống...

Thế là trả phòng, chia tay nàng lại ở nhà, hoặc không thì cặp kè với chàng khác. Chàng lại dẫn người yêu mới, "vợ" mới về và tiếp tục cuộc sống "chỉ nghĩ đến gia đình khi tiền đã cạn".

Không biết khi mốt ở trọ đã hết, 9x còn xây tổ ấm bằng cách nào? Sau cái mốt này họ có trưởng thành hơn trong suy nghĩ làm sao để xây dựng một gia đình hạnh phúc không, hay sẽ lại tiếp tục cuộc chơi đến quên đường về...

Wednesday August 29, 2007 - 10:05am (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Một ngôi nhà buồn và lòng mỏng như một cánh bướm xinh đẹp trong một buổi chiều!
Một ngôi nhà buồn và lòng mỏng như một cánh bướm xinh đẹp trong một buổi chiều! magnify

Ngôi nhà không có đàn ông

Nhà có ba chị em gái sàn sàn tuổi nhau, thêm mẹ là bốn, quanh năm dù có vui hay buồn cũng chỉ nghe mỗi tiếng đàn bà. Ba bỏ nhà đi sau khi mẹ sinh con gái út được vài tháng.

Đinh Thu Hương

Ông chê mẹ “không biết đẻ”, lấy đó làm lý do để ra đi. Mẹ buồn một thời gian dài nhưng nhờ có cơ quan, bạn bè mẹ lại đứng dậy được, một mình nuôi ba cô con gái khôn lớn. Mẹ không bao giờ nhắc đến ba trước mặt mấy chị em nó, và mấy chị em nó cũng thế - hình như chị em nó sợ mẹ buồn, nhưng nó biết hễ có ai nhắc đến ba là mẹ im lặng, sau đó nén một tiếng thở dài.

Chị cả tên Quyên, là bản sao của mẹ từ vóc dáng, gương mặt đến cả sự khéo léo, dịu dàng. Chị hiền, trong mắt luôn chứa một nỗi buồn u uẩn. Tóc chị dài, đen và đẹp. Gương mặt chị cũng đẹp, nhìn thánh thiện như một thiên thần.

Quỳnh thì khác. Quỳnh thua chị Quyên ba tuổi nhưng từ khuôn mặt đến tính tình khác Quyên đến ngàn lần. Tóc ngắn, ánh mắt lạnh lùng và một dáng vẻ con trai, chị luôn tạo cho mình một vẻ bất cần. Không có ba, Quỳnh gánh vác luôn vai trò người đàn ông trong nhà. Từ sửa điện, sửa ống nước, chữa bàn ghế gãy... đều một tay Quỳnh làm. Mỗi lần chữa xong một thứ bị hỏng Quỳnh lại bảo mẹ: “Sau này con chẳng lấy chồng làm gì, ở vậy với mẹ... hết đời”. Mẹ cười: “Để rồi xem...” nhưng trong mắt thoáng một nỗi buồn.

Con gái út - từ khi sinh ra đã phải mang một cái tên con trai: Quân. Hồi bé đi học thường bị thầy cô giáo gọi nhầm, rấm rứt khóc đòi “mẹ đổi tên khác cho con” nhưng mãi rồi cũng thành quen, thỉnh thoảng còn bật cười thích thú về sự nhầm lẫn “cố tình” đó! Quân không đến nỗi ngang tàng như chị Quỳnh song cũng không nhất thiết phải tỏ ra dịu dàng mới được bằng chị Quyên. Nó mang một nửa tính cách của ba, một nửa tính cách của mẹ nhưng lúc nào cũng nhủ thầm: “Con là nỗi buồn của mẹ”.

Chị Quyên học sư phạm, ra trường xin về dạy ở một trường ngay gần nhà. Học trò của chị là những đứa trẻ mắt đen lay láy, tay nguệch ngoạc những nét chữ đầu tiên, tâm hồn còn trong trẻo như tờ giấy trắng. Chị yêu bọn trẻ ấy đến nhường nào Quân không hề biết, chỉ thấy mỗi khi về đến nhà câu đầu tiên chị nói với mẹ thường là: “Hôm nay học trò của con...”.

Những lúc ấy, chị cười chị nói, đôi mắt sinh động hẳn lên, nhìn chị càng xinh đẹp gấp bội lần. Đã có lúc Quân đứng lặng im ở cửa bếp nhìn mẹ và chị Quyên nấu cơm, chị Quyên líu ríu như con chim non bên cạnh mẹ, Quân thấy lòng mình thật ấm áp.

Quỳnh về, ào ào như một cơn lốc: “... Lại chuyện trẻ con... Sao mà lắm chuyện thế! Chị thích trẻ con sao không cưới đi cho xong... Đẻ một lũ, tha hồ mà khoe”... Quỳnh bĩu môi trêu chọc chị, xong cười một mình, có vẻ khoái chí mặc cho má chị Quyên đang đỏ dần vì ngượng. “Bà này cứ như bọn chíp hôi mới lớn ấy... trêu thế đã đỏ mặt, sau này lấy chồng thì thế nào...”, Quỳnh liếc chị Quyên một cái rồi xô ghế đứng dậy, vừa đi vừa nói vọng lại: “Con đi có việc một chút mẹ ạ!”. Mẹ nhìn theo, khẽ lắc đầu: “Chị em chúng mày sao mà khác nhau đến vậy...”. Quyên lặng thinh, sau bảo: “Kệ nó, mẹ...”. Quân ngồi im, cố gắng không thở dài.

Chẳng mấy khi Quân thấy chị Quỳnh cười hay vui vẻ được lâu, cứ năm phút trước cười, năm phút sau lại cau có là chuyện thường. Khuất bóng Quỳnh rồi mẹ mới than thở: “Con ấy... chẳng giống ai...”. Quân hiểu mẹ đang nói đến ba, định hỏi điều gì đó nhưng thấy mẹ buồn buồn nên lại thôi, lẳng lặng đi về phòng. Nó không thấy ghét hay giận chị Quỳnh, chỉ nghĩ chị quen với ý nghĩ mình “là” con trai rồi, giờ khó có thể dịu dàng được... Tự nhiên trong đầu lại xuất hiện suy nghĩ lẩn thẩn: “Giá như không có mình, chắc ba không bỏ đi như vậy!”.

Một lần Quân đánh bạo hỏi mẹ về ba, mẹ không trả lời, chỉ nói: “Lớn lên một vài tuổi nữa con sẽ hiểu”. Chị Quyên về, thấy mắt mẹ hoe hoe đỏ, vội kéo tay nó ra ngoài, giọng ươn ướt: “Từ nay em đừng nói chuyện đó với mẹ nữa nhé!”. Tối đó, Quỳnh gằn giọng với nó: “Trẻ con đừng có lắm chuyện! Mày mà còn nhắc đến... ông ấy một lần nữa thì đừng trách tao!”. Nhìn vào mắt Quỳnh lúc đó không hiểu sao nó thấy sờ sợ. Giận dữ. Lạnh lùng. Nó không dám tin rằng Quỳnh lại hận ba đến từng ấy. Nó nhìn Quỳnh, không hiểu sao lại gật đầu.

Phong bảo nó: “Dạo này Quân có vẻ buồn...”. Nó nhếch mép cười (cười xong, thấy giật mình vì... mình bắt đầu giống Quỳnh quá!). Nó thì lúc nào chẳng thế, buồn hay vui chỉ là cơn gió thoảng qua trên nét mặt chứ đâu làm thay đổi được cả tính cách con người. Phong với nó học chung với nhau từ hồi cấp ba, giờ vẫn chung trường nhưng khác khoa, khác lớp. Phong hiểu nó cần gì và không lúc nào làm nó buồn. Còn nó, nó biết tình cảm của Phong nhưng còn ngại ngần... không nghĩ đến chuyện gì khác. “Mấy hôm rồi toàn gặp chị Quỳnh đi với một anh nào đó, nhìn cũng bụi bụi...”. Phong nói thế rồi cười. Nó gật gật đầu, nghĩ bạn chị Quỳnh thì ai chả “bụi bụi”, có ai hiền lành thư sinh bao giờ. “Phong là bạn Quân mà cũng bụi bụi đấy thôi...”. Nó trả lời Phong vậy và nheo nheo mắt, cười. Đầu đinh, đeo kính cận, lúc nào cũng áo kẻ carô rộng thùng thình, chẳng ai nghĩ Phong là sinh viên kinh tế. Nghe vậy, Phong chỉ cười. Nụ cười có chiếc răng khểnh, thật hiền! Mỗi lần Phong đưa nó về, chị Quyên thường trêu chọc: “Hai thằng đi chơi đừng có đánh nhau nhé!”. Phong cũng cười, hài hước không kém: “Quân nó giành hết bạn gái của em rồi chị ạ”.

Cứ thế, ngày này qua ngày khác nối đuôi nhau đi ngang qua căn nhà - dẫu buồn hay vui cũng chỉ nghe mỗi tiếng đàn bà. Chị Quyên vẫn bận rộn cả ngày với đám học trò, chị Quỳnh đi cả ngày, tối mới thấy có mặt ở nhà - mà có ở nhà Quỳnh cũng chẳng mấy khi ra khỏi phòng, mình chị hình thành một thế giới riêng biệt. Quân thì cũng chẳng có gì khác trước, nó đi nhiều hơn, mái tóc mỗi ngày một ngắn lại, cảm thấy càng ngày nó càng giống chị Quỳnh... Nhưng vì sao lại thế thì Quân không sao giải thích nổi, đành lúc lắc đầu cho rằng đó là ý thích nhất thời của mình.

Mẹ về hưu, thành ra người nội trợ trong nhà. Cả ngày ba chị em đi hết, mình mẹ lui cui dọn dẹp trong căn nhà rộng thênh thang, Quân thấy “tồi tội sao đó”, nhưng rồi... nó cũng chẳng biết làm gì, cứ vùi đầu trong cái vòng quay riêng của mình, khi nhìn lại thì cũng là lúc đồng hồ gõ từng tiếng cuối trong ngày.

Phong hỏi: “Không nghe chị Quỳnh kể về anh “bụi bụi” đó à?”. Quân cười, lắc lắc những cọng tóc ngắn theo gió xòa ra trước trán. Quỳnh có kể hay không cũng chẳng có gì quan trọng, bạn của chị con trai nhiều hơn con gái, có khi... đến Quỳnh cũng chẳng còn biết mình yêu ai nữa là. Quân dè dặt hỏi Quỳnh: “Dạo này... chị... hay đi với anh nào vậy?”. Quỳnh cười. “Lại nghe thằng Phong mách lẻo chứ gì?... Tao thì lúc nào chả có mấy thằng ở cạnh, đâu riêng gì thằng nào...”. Nó cũng cố lấy giọng chua loét: “Bà cứ như một con cáo ấy! Ai làm gì đến bà mà phải khư khư đề phòng...”. Nghe trong giọng mình bắt đầu nhuốm phần cay độc, nó im lặng, ánh mắt đầy vẻ hối lỗi nhìn chị. Nhưng Quỳnh chẳng để ý đến điều đó, chỉ nhìn sang rồi lặng lẽ quay về phòng. Hai chị em hình như ngày càng nối dài thêm khoảng cách.

Cuối năm, mẹ tính chuyện cho chị Quyên cưới chồng. “Ngày bằng tuổi mày mẹ sắp có cái Quỳnh, đâu như bây giờ...”. Mẹ nói với chị Quyên vậy rồi mỉm cười, khóe mắt ươn ướt.

Mẹ lấy ba năm hăm bốn tuổi, hăm lăm tuổi có chị Quyên. Ba là con trai duy nhất trong gia đình, lại là trưởng họ nên ông bà nội rất coi trọng chuyện cháu trai, cháu gái. Mẹ sinh thêm chị Quỳnh, ba bắt đầu sinh lầm lì cáu bẳn, họ hàng bên nội nhỏ to điều ra tiếng vào. Quân là giọt nước làm tràn ly, từ đó mọi chuyện dường như kết thúc.

Đó là những chuyện mãi sau này Quân mới biết, còn trước đó mẹ và chị Quyên đều giấu, bảo nó còn nhỏ chưa hiểu gì.

Chị Quyên ấp úng: “Tháng trước... ba đến tìm con...”. Ánh mắt Quỳnh tóe lửa: “Tìm... tìm làm gì? Không còn chỗ nào cho “ông ấy” đi nữa nên định quay về, bày đặt xin tha thứ à?”. Mẹ tát Quỳnh, năm ngón tay hằn rõ trên má nhưng gương mặt mẹ nhăn nhúm lại, ánh mắt thật đau đớn. Quỳnh đứng lên, định đi song mẹ quát: đi là đi khỏi nhà luôn đừng quay về nữa. Chị toan bước đi nhưng nghĩ thế nào đó, quay lại và ngồi phịch xuống ghế, nhìn mẹ bằng đôi mắt trống rỗng.

“Con muốn ba có mặt trong đám cưới của con... Dẫu sao thì đó cũng là ba... mà mẹ...”. Chị Quyên nói với mẹ, khẽ khàng và nài nỉ như nói với chính bản thân mình. Mẹ lặng thinh, không trả lời.

Quân cũng chẳng có ý kiến gì nhưng trong lòng trào dâng những cảm xúc lẫn lộn. Nó vừa muốn đứng về phía chị Quyên, lại vừa muốn ủng hộ ý kiến của chị Quỳnh. Nó vừa muốn gặp ba, lại vừa thấy xa lạ... Đơn giản từ lúc sinh ra tới giờ nó mới chỉ nhìn ba qua những tấm ảnh - mà những ngày đó thì đã xa, thật xa rồi...

Quỳnh đứng dậy, đưa tay vuốt vuốt mái tóc ngắn, rành rọt: “Chị muốn cưới thì cứ cưới, còn... có mặt “ông ấy” thì không có mặt tôi”, đoạn quay bước bỏ về phòng. Mẹ nhìn theo, không cần giấu một tiếng thở dài. Chị Quyên ôm mặt khóc tấm tức.

***

Một chiều, Quân bước chân vào phòng chị Quỳnh, bắt gặp những trang nhật ký viết dở:

“... Trong mình hình như không còn có cảm giác yêu thương hay thù hận nữa... Mình bắt đầu cảm thấy lo sợ về điều ấy! Từ trước đến nay mình luôn không được sống bằng chính bản thân mình rồi, những ngày sắp tới cũng vậy sao? Ở trong nhà, mình đóng vai trò một người đàn ông lúc nào cũng phải thật mạnh mẽ. Ở ngoài đường thì gồng mình lên, cố tỏ ra cay độc chỉ để... không bao giờ có cảm giác thất bại. Ngay cả khi yêu T. cũng vậy! Biết là đang yêu phiên bản của mình nên không bao giờ dám nghĩ đến những từ chở che, nương tựa. Và biết những người giống nhau quá thì không yêu được nhau, chia tay là điều dễ hiểu, vậy mà sao mình vẫn buồn. Không lẽ mình yêu T. đến vậy à?

Mình không còn thấy cảm giác giận ba hay gì khác. Đó là mình thấy mẹ cứ ủy mị theo chị Quyên nên mới nói cứng thế thôi. Từng ấy năm mẹ giấu mình, giấu Quân về cuộc sống của ba, còn chị Quyên thì mẹ lại chẳng giấu điều gì, chị ấy giống mẹ nhiều quá, chỉ có chị ấy mẹ mới tâm sự được những điều làm mẹ khổ tâm. Sao mẹ lại làm thế hở mẹ?...

Mình chỉ thương con bé Quân. Mình và chị Quyên còn biết mặt ba, còn có những kỷ niệm, còn nó lúc ấy nhỏ tí, có biết gì đâu! Nó không bao giờ nói với mình nó nghĩ những gì, nhưng mình đọc trộm sổ của nó thì mình biết... Lẽ ra nó phải là người tỏ thái độ với ba nhiều nhất chứ, sao lại là mình?... Nó có sự điềm tĩnh của ba. Nó hơn mình ở điều đó! Mình hiểu vậy nên càng tỏ ra bất cần, mình ghét ba đến nhường nào mà không biết rằng càng làm thế mình càng khiến mẹ nghĩ đến ba nhiều hơn. Thật là tệ!

... Không phải mình không muốn ba không có mặt trong đám cưới của chị Quyên, mình còn muốn ba quay về đây với mẹ nữa! Ở gia đình kia ba cũng đâu có gì ngoài mấy đứa con gái và bị đối xử như người lạ qua đường? Nhiều khi nghĩ lẩn thẩn, mình cho rằng ba đang bị “quả báo” và cảm thấy hài lòng với ý nghĩ đó; nhưng nhìn mẹ ngồi một mình bên cửa sổ, lại nghĩ đến cảnh sau này mẹ cô độc một mình... mình không đành lòng...

Chị Quyên đi rồi. Mình và Quân cũng đâu ở mãi với mẹ được! Quân là đứa kín đáo, nó không nói nhưng chắc nó cũng nghĩ như mình. Càng ngày nó càng giống mình, nó làm mình có giảm giác hối hận... Nó cứ tự dằn vặt: “Con là nỗi buồn của mẹ”, nhưng thực ra đâu phải lỗi tại nó! Cuộc sống có những điều mà nó chưa hiểu hết, có những điều mà thầy giáo và nhà trường không dạy cho nó, những điều mà mới hai mươi tuổi người ta không thể biết được...

Mình ước gì chị em mình có thể trò chuyện với nhau như ngày xưa. Chị sẽ nói với em những gì chị nghĩ. Về một căn nhà đầy ắp tiếng cười. Về ba. Về mẹ. Chị sẽ được sống thật là mình, được yêu ghét những gì mình yêu ghét. Em không còn phải dằn vặt: “Con là nỗi buồn của mẹ”... Ngày ấy có còn xa nữa không hả Quân?...”.

Quân gập sổ vào, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngoài kia, trong màu vàng rợ của nắng có một câu trả lời.

(Theo Tuổi Trẻ Chủ Nhật

Monday May 21, 2007 - 08:27am (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Entry for May 19, 2007

Bốn năm và 4 tháng!

Khi em là một cô bé ngôc nghếch và bướng bỉnh, anh là một chàng trai quyến rũ biết bao nhiêu trong mắt em lúc đó. Thời gian, đúng là thời gian khiến cho mọi thứ thay đổi hay nói một cách khác là thời gian giúp con người ta bị lột trần ra mọi thói tật. Không còn em của ngày đó và cũng không còn anh của ngày đó. Không thể khóc than một mối tình đã đi qua bằng nước mắt, thời gian và tuổi xuân của em không thể chỉ được trả bằng những giọt nước mắt vô nghĩa. Anh! người đàn ông bao dung và đại lượng đã trở thành nguyên vẹn người đàn ông ích kỉ sau bằng đó năm yêu thương. Hạnh phúc có cái giá thật là đắt.

Em đã đi qua 4 năm 4 tháng chỉ bằng một ngày câm lặng, câm lặng trước tất cả những cuộc gọi điện khi anh cần đến em. Không còn cảm thấybuồn cười, không còn thấy trái tim rạo rực hay đau nhói, cũng không phải là sự chán chường mà chỉ thấy đắng chát. Giống khi người ta bị sốt rét quật ngã và hồi tỉnh, mọi thứ xung quanh cứ chói chang và cổ họng thì đắng chát. Em không nghĩ là mùi vị cuối cùng của tình yêu lại buồn đến thế, lại khiến con người ta đổ vỡ nhiều đến thế. Không phải tiếc một mối tình k đầu k cuối, đơn giản chỉ tiếc là sao thời gian của mình lại để phí hoài lâu đến thế.

Em! Một người phụ nữ đã quay đi và để lại 4 năm 4 tháng tuổi xuân cho một người đàn ông là anh. Nếu ai nói là những người phụ nữ thứ 3 thật đáng ghét thì em sẽ nói lại là họ thật đáng thương. Những người phụ nữ không được phép đòi hỏi và chờ đợi, là những con người không biết tiếc tuổi thanh xuân để làm một điều vô nghĩa. Nếu nhân danh tình yêu thì họ là những người mù quáng, nếu nhân danh phụ nữ thì họ bị lên án là cướp chồng, nếu nhân danh là con người thì vô tình những người phụ nữ thứ ba tự tước đi của mình cái quyền làm người có ích. Không còn những giọt nước mắt vô nghĩa, không còn tình yêu mù quáng...chỉ còn lại cái quyền làm người và một trái tim bất hạnh, một tương lai bắt đầu từ một con số O tròn trĩnh.

Một ngày em đã tìm lại cho mình thật có ý nghĩa. Anh thấy gì sau 1 ngày với những cuộc điện thoại không có người trả lời, anh cảm thấy gì khi không biết em đang ở đâu? Anh cảm thấy gì khi biết em đã ra đi và không quay trở lại? Liệu anh có cảm thấy anh đang bị mất đi một phần thân thể, cảm thấy mất đi cuộc sống và mất đi tình yêu? Em đã từng phải chịu đựng cảm giác đó không dưới 3 lần. Sau vợ anh em là ai? Sau con gái anh em là ai? Sau tất cả những gì thuộc về anh em là ai? Em là ai nếu k phải là một chiếc bóng cần mẫn xuất hiện khi anh cần, cần mẫn yêu anh mà không được phép lên tiếng hay đòi hỏi. Vậy mà cuối cùng em có được cái gì? Và trong anh em là ai?

Một người 30 tuổi chả lẽ không còn cơ hội sống và tiếp tục hy vọng? Em mong mình là một người phụ nữ tuổi 30 hoàn hảo. Biết yêu lấy tuổi thanh xuân còn rất ít, biết yêu lấy mình khi còn có cơ hội và biết dành lấy quyền làm người có danh dự khi đứng trước tất cả những người khác. Vậy đó, qua 4 năm 4 tháng em đã không hiểu và hôm nay em bỗng chợt biết mình phải làm gì và hiểu rằng mình nên sống tốt hơn!

Saturday May 19, 2007 - 09:24pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Entry for May 17, 2007
Entry for May 17, 2007 magnify

Mình sẽ bắt đầu điều hành tờ báo mới theo đúng ý tưởng, đúng là trời không phụ người có lòng. Lâu quá rồi mới có được một giải pháp cho đúgn nghĩa. Mọi thứ hy vọng sẽ tốt đẹp, và Ciaovietnam của mình sẽ được thành công!

Nhưng dù gì mình cũng phải cố gắng không mệt mỏi tròn 2 năm nữa? Liệu lúc đó mình còn hứng thú như 2 nănm trước không? Hôm nay mình đã trải qua một tuần suy nhược cơ thể, khủng khiếp thật. Rõ ràng không có đàn ông trong nhà cũng không ổn, nhưng có cũng chả hay ho gì. Đại sư phụ nhà mình lại bị đau dây thần kinh toạ, nhưng lại cứ muốn uống cao hổ cốt cơ, chả hiểu có đúng không? Nhưng nếu sư phụ muốn uống mình cũng không thể không mua. Quan trọng là sư phụ, sư mẫu được vui...vậy thôi! Tâm lí là cái chính mà!

Thursday May 17, 2007 - 08:21am (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Chủ nhật - tuần đầu tiên!
Chủ nhật - tuần đầu tiên! magnify

Hôm nay mình thấy rất nhẹ nhõm, thời tiết cũng rất tốt. Mình đã mua một đống đĩa ở chợ đêm và bắt đầu từ bộ phim đầu tiên có Linsay Lohan đóng, tiếp theo là phim Nơi Tình Yêu Bắt Đầu có cô diễn viên Cameron Diaz mà mình rất thích. Xem phim mình đã khóc vì mình hiểu ra một điều. Tình yêu không bao giờ kết thúc, khi một tình yêu đóng cửa trước mắt, một người tình ra đi và khi cô gái vẫn còn giận mình về khoảng thời gian đã bỏ phí. Thì sẽ có một lối đi cho một tình yêu khác, và có thể đó mới chính là tình yêu thực sự. Họ đã tìm thấy nhau một cách ngẫu nhiên, nhưng cái quan trọng nhất là sự dám thay đổi. Iris đáng thương đã tìm thấy cho mình một anh chàng ngộ nghĩnh với quan niệm chỉ yêu một người. Hai người cùng bị phản bội lại tìm thấy tình yêu chân thực của họ nơi nhau. Mình thấy cảm động khi Amada quay lại và lau những giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống kể từ lần cuối cùng năm 15 tuổi. Mình đã bỏ phí những năm dài phải không? Iris thật giống mình, cô ấy cũng tội nghiệp như mình. Cô ấy mất 3 năm, còn mình thì lại mất tới 4,5 năm. Có điều cô ấy ở Anh còn mình thì ở Việt nam. Nhưng mà có gì khác nhau chứ? Vì dù ở nơi đâu phụ nữ cũng vẫn chỉ là phụ nữ, vẫn luôn khóc khi trái tim bị tổn thương. Phụ nữ thật đáng thương, những người phụ nữ không thể tự cưới mình thì luôn luôn đáng thương. Dù sự thành đạt có đem lại điều gì thì cũng không thể thay thế được tình yêu chân thực. Một tình yêu mà ở đó không có những lời nói và hành động làm đau lòng nhau. Một tình yêu có sự đại lượng và chấp nhận nhau như vốn có.

Mình đã không biết là tình yêu vẫn có thể bắt đầu dù mình có muốn hay không muốn. Mặc dù mình chỉ có thể nói là mình không còn quá nhiều ảo vọng vào một tình yêu đẹp như mơ. Và mình không còn tin vào những điều trước đây mình vẫn đinh ninh.

Sunday May 6, 2007 - 03:25pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments

Add mimosadalat's Blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 31 First | < Prev | Next > | Last

HIGHLIGHTED POSTS