^_^


1 số người thắc mắc ko hiểu mình sắp kỉ niệm 3 năm gì. Xin nói lun đấy là tiến tới kỉ niệm 3 năm thành lập blog đấy ạ!
Bít 360 từ năm 2005, nhưng lúc đấy chỉ mới dám ngấp nghé rình mò ở 1 vài blog tiên phong - hồi trẻ hãy còn nhút nhát và mắc bệnh sợ công nghệ
. Theo record của blog thì Member since Febuary 2006, nhưng đến cuối tháng 3/2006 mới có entry đầu tiên. Khoảng thời gian từ tháng 3/2006 đến tháng 10/2007 dành nhìu chỗ để khai thác mảng đề tài Tình yêu đôi lứa, cuộc sống và những trăn trở ảnh hưởng như nào đến 1 người con gái nhạy cảm là mình
. Đỉnh điểm của sự cùng quẫn là 1 bài thơ, đọc lại cũng thấy giật cả mình, rất chi là ghê gớm
: Entry Just for April 12, 2006 . Phong cách quằn quại này còn tiếp tục được phát huy 1 cách nhiệt tình trong 1 vài entry sau đó, mặc dù thời gian này đã có bài viết bộc lộ dần sở trường ở mảng đề tài vui chơi giải trí & những chuyện gây cười. Đó là bài kí sự 1 đêm thác loạn ở Vọng quán - thật khủng khiếp, nguồn cơn cơ sự là đây - đại tẩu Hồng sa đọa đã đưa Tiểu Bư muội muội vào đời
... nếu trước đây mọi người nhận xét mình sướt mướt và uỷ mị thì giờ đây mình đã chuyên về những chuyện nông cạn và buồn cười T__T ...
36 tháng - 64 entries ko fải là nhiều, thậm chí là quá ít so với 1 thứ được coi là nhật kí mở. Mình thì lại ko quen viết nhật kí, nhà vẫn còn giữ khoảng 3 quyển sổ thể hiện sự nỗ lực trong lĩnh vực này, quyển nhiều nhất cũng chỉ cầm cự được đến 6,7 trang rồi bỏ, đọc lại ko thể chấp nhận được. Với lại mình ko quan niệm blog là nhật kí, chỉ khi nào có chuyện gì đặc biệt, có ảnh hưởng đến cuộc sống của mình hay có hứng thú thì mới update. Nên dù ko phải là tất cả suy nghĩ của mình ở đây, nhưng đọc các entry cũng là đang nhìn vào tâm hồn mình đấy ^^ Sau đây là giải thưởng Libery awards cho:
- Entry nhìu comment nhất: Đanh' nhau...
- Entry vui nhất: những bức ảnh lần đầu được công bố :)) (Đôi khi danh giới giữa lòng dũng cảm và sự trơ trẽn khá là mờ mịt)
T__T
- Entry buồn nhất: Thay cho lời tâm sự + Những mảnh vỡ cuộc đời
- Entry ý nghĩa: Tôi
- Entry nông cạn: quá nhiều
- Mảng thơ ca thi phú, nghệ thuật: Just for April 12, 2006 , Lưng chừng nỗi nhớ. , anh vẽ cho em hình của gió ...
- Mảng photos: những bức ảnh lần đầu được công bố :)) , Sweet 22 (23?) !!!
Phần thưởng của các entry này là 1 comment của chủ tịch blog libery cùng 1 chuyến đi du lịch Thái Lan 5 ngày 4 đêm! Yeahhh!!! ( thật khổ quá, giải thưởng tự phát mang tính tiêu khiển cá nhân nó thế này đây T__T)
Ngày mai khi các bạn vào blog mình giải trí thì mình đã đang ở 1 nơi rất xa rồi...Mình đi uống trà sữa, trên mỗi hộp Feeling tea đều có 1 câu gì đấy mà dạo này mỗi lần uống mình đều rất hay để í đến + coi như là 1 điềm vui vui. Hôm qua mua 2 cốc, Hồng cầm cốc có câu: "Tôi muốn đi du lịch!" --> Yeahhh! Ngày mai Hồng với tớ đi Thái Lan nhé! Xong! Ước nguyện này khá chính xác. Xong đến mình, mình cầm đến cốc: "Tôi muốn có 1 Tình Yêu!" --> Ngẩng lên nhìn cái mặt béo múp đang tròn xoe mắt hút lấy hút để cái hộp trà sữa T___T Tình yêu của mình đây sao?! Thật ngang trái là mình lại đi với 1 người con gái vào đúng ngày Valentine! T___T (mấy hum nay bạn í còn bị tâm trạng bất ổn, sang đấy ko bít có làm liều gì ko
)
Các bạn chúc tớ thượng lộ bình an nhá! ![]()
Đây là lần đầu tiên tớ đi máy bay - là lần đầu tiên tớ đi ra nước ngoài - là lần đầu tiên tớ đi với HỒNG đến 1 nơi xa thế
chỉ có 2 bọn tớ...![]()
Chúc các bạn ở nhà 1 cuối tuần vui vẻ, 1 Valentine hạnh phúc bên người mình yêu thương! Love.
Mình sang Thái Lan biểu tình chống chính phủ đây! Dắt được anh nào cưỡi voi về thì tốt! ![]()
Ai xuân ai sắc ai duyên mới
Ngước mắt long lanh chớm thẹn thùng
Hà Nội ngắn,
Ở lưng chừng nỗi nhớ
Đếm ngày dài một chữ CHÍ xa xôi
Âm ấm lòng TÂM còn trong sáng
U uẩn gì những tháng ngày xuân?
Vốn định ko viết gì, để thời gian nông nhàn trôi qua mà chat chit và ăn nốt bánh kẹo tết...Ai dè, Tết cũng ko tránh khỏi, cứ đến tối thứ 7 là hâm đơ dở hơi định kì như này đây...Thêm chuyện Tết nhìu bạn có niềm vui xuân mới, ánh mắt cứ lấp la lấp lánh
khiến mình tủi phận
, và chuyện mình có đi xin (mua) được 2 chữ đỏ đỏ ấy, nên tấm lòng cảm thấy rất lấy làm hưng phấn. (thú thật là do thêm cả ly rượu vang nữa).
Tối nay các bạn làm gì đấyyyyyy?!
Xem nào, 1 cơ số bạn có bạn trai/ bạn gái/ người yêu/ người sắp yêu về nước, chắc h này đang tung tăng tình tứ, ko ít nhất cũng đang thút thít vừa rửa bát vừa nhắn tin :)) 1 cơ số khác đang bay lượn phủ bóng trên các tỉnh thành, 1 số thì hùng hục trên sân bóng, ai đó đóng đô ở nhà với các hoạt động vui chơi giải trí lành mạnh (ko chắc), rất chán thì là những bạn đọc được những dòng này đầu tiên - tức là cũng đang online như mình
Khuyên các bạn rót 1 ly rượu ra đây, mình cụng ly cái! ![]()
Thôi, đầu năm huyên thuyên vầy thôi, những gì muốn chúc mình chúc các bạn rồi, có ai muốn chúc mình trở lại bình thường chút ko??? Mình thấy hơi bất an rùi...
Gần đến Tết rồi, nhưng cũng giống như nhiều người, mình ko cảm nhận được ko khí háo hức đón chờ năm mới. Càng lớn, khái niệm về thời gian thật ko còn phóng khoáng như trước nữa. Khoảng 4,5 năm trở lại đây, Tết ồ ập đến cùng với những lo toan, công việc, trách nhiệm..Tết đến nhanh, Tết thành nhiều, mà cái gì nhiều cũng bớt đi giá trị, mình đã ko còn cái cảm giác hồ hởi phấn khởi như khi còn vô lo vô nghĩ...Nhớ trước ngày ngày cắp sách đi học, đạp xe tung tăng chỉ ăn cơm, ăn quà, sáng sớm đi bắt cua đồng đi thả diều nhầm nhầm, đi bắt châu chấu đi ngắt hoa (thú vui tao nhã của em đây), túm tụm bạn bè, xao xuyến với những thứ cảm xúc mới lớn, hạnh phúc với 1 chiếc áo mới...Thời ấy đã làm gì có Internet, làm gì có shopping có khái niệm jobless gì đâu...hạnh phúc lắm
Năm mới đến là chỉ có há hốc mồm ngồi đợi tiền lì xì với cả Gala Cười thôi (bây h thì lại có mấy đứa sắp há hốc mồm ngồi đợi mình lì xì
)
Có 1 điều đặc biệt là năm nào dù bận đến mấy nhà mình cũng gói bánh chưng
. Trình bánh chưng của mình vẫn chỉ dừng lại ở bánh chưng con với tiêu chí: ít gạo ít đậu nhồi được bao nhiêu thịt thì nhồi! Năm nay nhất định phải gói được bánh chưng lớn, híhí. Hồi trước mỗi lần gói bánh chưng, thấy mọi người tất bật rất vất vả, cứ tưởng thế là vui, chỉ chạy lăng xăng mà cười nói, giờ lớn thấy cứ khổ khổ sao ấy, công việc dù bận bố cũng cố duy trì, các chú các bác đã dần bỏ hết thói quen này, thành thử mỗi lần gói người này người kia gửi gói đến mấy chục chiếc, xong thì vật ra thở ko ra hơi...Hy vọng năm nay đỡ vất vả hơn, đã duy trì thì cùng cố gắng vậy, ko h mua bánh ngoài kia nhiều hạt tiêu mà ít thịt lắm bố ạ ![]()
Àh, cách đây khoảng 2 tuần mình bị bố mẹ mắng, cảm thấy rất ăn năn và áy này. Hoảng 1 nỗi là sau vụ ấy thấy mẹ có 1 cái ROI để trong phòng, hỏi thì bảo là để khi nào con hư mẹ đánh con (ừh, đánh như khi còn bé ấy T__T). Tính mẹ thì nóng nảy, lúc ấy mà vớ được roi thì có giời đỡ, thế nên mình đã quyết cất giấu cái Roi ấy đi với ý định: Lúc nóng lên là thường ko làm chủ được mình, chi bằng ta cất cái Roi đi
, khi lửa giận bùng bùng --> cầm đến roi --> ko thấy --> đi tìm --> phân tâm --> hạ hoả!
(quy trình đã được chứng minh từ 1 số thực chứng) Thấy tớ thông minh thâm nho chưa! ![]()
Tuy nhiên lương tâm ko cho phép! T__T
Thiết nghĩ làm cách ấy khác nào mình là kẻ tiểu nhân, sao ta ko dùng cách nào khác khiến cho lòng người tâm phục - ví dụ như khi nhìn nhận được dấu hiệu xấu là fải phi lên mặc áo bông quần bông ngay...- đùa đấy ai làm thế
, fải làm thế nào để mẹ ko phải dùng đến Roi khi mà nó nằm ngay trong tầm với chứ nhỉ.
Sau vụ ấy 1 trật tự hoà bình gia đình đã được thiết lập, với những điều lệ như này:
(áp dụng với những ngày nghỉ - ngày ko nghỉ hở buổi nào thì nhét vào buổi ấy)
SÁNG:
TRƯA:
TỐI:
Huuhuhuu từ hồi oẳn tù tì này sao mình chưa 1 lần thắng cứ phải đi rửa bát tại sao tại sao tại sao??? T__T may mà mấy hôm trời lạnh mẹ thương ăn cơm muộn ko fải rửa...
Chuẩn bị đi ăn cơm xong uyn rửa bát đây ![]()
PS: sao mình ko viết được cái gì sâu sắc nhỉ T__T sao lại thế nhỉ rõ ràng đoạn đầu đã có dấu hiệu của sự sâu sắc đó sao, sao càng về sau lại càng thế này nhỉ T__T