Mâu thuẫn là động lực của sự phát triển Full Post View | List View
Lương tâm mà rách nát thì đời chỉ là sự chắp vá mà thôi.
Vì Tôi Yêu Cuộc Sống Này
"Tôi yêu cuộc sống lại từ đầu, không phải theo một cách mới, mà yêu theo một lối cũ như trước. Khi tôi nhận ra những thói quen tốt đẹp đang dần rời xa mình, tôi hoảng hốt....
Tập lại một thói quen cũ không phải là một điều khó khăn.
Tôi yêu những buổi sớm mặt trời chưa nhô cao, khi những ánh nắng đầu tiên chưa kịp soi vào mặt người, không gian đầy màu xám. Bầu không khí theo những khoảng thời gian, có khi lạnh nhè nhẹ, có khi lạnh buốt nhưng đều mang lại cảm giác nhẹ nhàng, phơi phới. Một buổi sớm đẹp.
Tôi yêu những ngày gió lộng, những lo toan, những muộn phiền, những nghĩ suy.... dường như tôi trôi theo hướng gió. Dễ chịu lạ.
Tôi yêu tất cả những cành cây, ngọn cỏ, đoá hoa.... trên đường về nhà. Mỗi ngày chúng ta lại khác đi, xinh đẹp hơn, mới lạ hơn và thu hút hơn. Tôi thích chầm chậm đi về nhà trên đoạn đường dài để có thể nhìn hết những thứ xinh đẹp xung quanh mình, để biết rằng mình thật hạnh phúc.
Tôi yêu bờ biển của tôi. Lạ. Tình yêu ấy ngày một dầy thêm. Có lẽ biển đã cất giữ quá nhiều những kỷ niệm và những ưu tư của tôi. Những mối dây tình cảm của tôi đều hướng về biển: những mối tình, những lần cô đơn, bạn bè.... Làm sao tôi diễn tả cho hết cảm xúc của mình mỗi lần ngồi ngắm biển hay những lần tôi thả bộ trên dãi cát quyện chặt phù sa. Làm sao mà tôi biết tôi lại yêu biển nhiều đến thế......
Tôi yêu những lần nhói đau. Những lần tôi khóc nức nở vì vấp ngã. Và tôi biết mình hãy còn bé nhỏ lắm, phải cố gắng nhiều hơn nữa, tôi ơi!
Tôi yêu những bài thơ tôi viết, dẫu không hay nhưng làm tôi thoả ý thích xếp vần và giãi bày cảm xúc. Tôi thích đọc thơ và dễ xúc động trước thơ, dù sự thực tôi học văm không giỏi lắm.
Sẽ không bao giờ kể được những điều mà mình yêu, vì cuộc sống có quá nhiều thứ khiến mình phải lưu tâm và lưu luyến. Khi mình còn yêu, nghĩa là mình không hời hợt, không vô tâm và không nhàn nhạt. Tôi tin như thế.
Nói ra những điều mình yêu, để biết sống thú vị như thế nào."
Một số 8X thú nhận, họ chỉ có mục tiêu sống và phấn đấu rõ ràng khi chưa có gì trong tay. Đến khi vươn lên được và trụ lại được ở một vị trí nhất định thì lại tặc lưỡi: "Làm đủ rồi, làm gì nhiều cho mệt xác".
Quang 21 tuổi, có một tình yêu rất đẹp, lãng mạn từ 1 năm nay với một cô bạn cùng lứa tuổi. Dự định tương lai là năm 26 tuổi khi Quang du học về sẽ cưới nhau. Ấy là khi chat chít hẹn hò với bạn gái thôi. Với chiến hữu thân thiết thì luôn nghe giọng điệu oải oải thế này từ Quang: "Tao không thích yêu ai lâu đâu nha. Nghĩ gì mà chờ đợi yêu thương một người hơn 7 năm. Chỉ muốn chừng nào về nước, yêu đại ai đó chừng 1 năm rồi cưới luôn cho rồi".
Khi có người hỏi: "Thế thì cứ hứa hẹn với con gái người ta làm gì?". Quang thản nhiên: "À, nói cho có thôi mà, tới đâu hay đến đó. Ai để tâm mình nói gì đâu!". Không có nổi một trách nhiệm nhỏ nhất với lời hứa hay yêu một cách vô định, yêu kiểu để đấy muốn tới đâu thì tới. Trên hết vẫn là sợ gian dối nói một đằng nghĩ một nẻo.
Nếu như Quang biện minh cho hoàn cảnh, anh và cô bạn gái sống cách xa nhau cả 3 múi giờ, không ràng buộc một trách nhiệm cụ thể, không một niềm tin pháp lý thì đến chuyện của Phương Thảo và Đức Quân (23 tuổi) thì quả thật khó hiểu nổi.
Cả hai đều có công việc tốt, thu nhập khá, gia đình ủng hộ. Một tình cảm êm ấm và không có gì đáng phàn nàn. Thế sao vẫn là giọng điệu thế này khi Thảo nói về Quân: "Yêu thế thôi chứ chẳng biết khi nào chia tay. Vì Thảo xác định rõ không thể cưới Quân được". Vì sao? "Vì Quân không có hộ khẩu thành phố". Thế thì chia tay đi. "Chia tay bây giờ cũng chưa kiếm được người nào hơn, thôi thì cứ yêu tạm vậy".
Cứ thế yêu nhau gần 3 năm, họ chia tay có đến gần 20 lần. Chia tay dăm bữa nửa tháng, xem chừng không kiếm được ai hơn, lại quay về bên nhau tiếp nửa tháng 10 ngày. Tình yêu của họ được bạn bè lấy làm danh từ riêng: "Yêu nhau như Quân-Thảo ấy", ngầm chỉ một tình yêu mà câu nói chia tay nhiều hơn bất cứ câu nào 2 người thường nói. Kiểu yêu nửa vời, gá tạm bợ vào nhau không chỉ nhạt hoét mà còn rẻ rúng nữa.
Khi hỏi những cô gái trẻ trí thức, sành điệu, thu nhập cao rằng: "Bạn có người yêu chưa?". Mẫu số chung lại nằm ở câu trả lời: "Bạn trai thì có, còn người yêu thì chưa". "Đơn giản vì tôi không muốn một tý ràng buộc trách nhiệm nào cả", Thuỳ Mai, tiếp tân Sheraton, nói thẳng.
"Đi với bạn trai, tôi có thể tung tăng mọi chuyện, nhưng vì không là người yêu, tôi không buộc phải nhớ và có trách nhiệm với bất kỳ điều gì về tương lai hai người. Tôi còn trẻ và không muốn phí thời gian bản thân để gánh những trách nhiệm ấy". Và cuộc sống của họ cứ trôi đi, chết mòn qua những trận "bay đêm", những mối tình ngắn ngày, những sự thoải mái không chỉ là vô trách nhiệm với nhau mà cả với chính sức khỏe của bản thân.
Có những cô gái có công việc rất tốt, được đánh giá khả năng rất cao, tương lai rộng mở. Nhưng cứ như dây chuyền công nghiệp, hễ mỗi lần gặp tý khó khăn trục trặc trong công việc là các cô lại than thở: "Không, tui chán lắm rồi, chả muốn làm ăn gì hết nữa. Khi nào lấy chồng là tui dẹp hết".
Thanh Thảo, kiểm toán viên, trong một lần cãi nhau tay đôi với sếp, đến cao trào là Thảo hét thẳng vào mặt sếp: "Sếp chờ đi, em chẳng thèm ở lại công ty này bao nhiêu lâu nữa đâu, khi nào lấy chồng là em nghỉ". Đã một lần sếp (nay là sếp cũ) trả lời Thảo: "Thế thì em không cần chờ lấy chồng đâu, mai em nghỉ cũng được mà", nhưng hình như cô vẫn chưa tởn thói quen "đem chuyện lấy chồng ra hù thiên hạ" thì phải.
Phương Uyên (22 tuổi) là mẫu thanh nữ rất hướng ngoại. Công việc buộc cô phải đi rất nhiều nơi, tiếp xúc quen biết với đủ mọi tầng lớp xã hội. Lẽ dĩ nhiên là anh bạn trai cô không hề thoải mái chút nào, rất hay giận dỗi nếu thấy Uyên ít dành thời gian dành cho anh. Và câu nói, vũ khí hiệu quả nhất để Uyên dẹp tan mọi lo lắng ở bạn trai là: "Anh yên tâm đi, khi nào mình cưới nhau là em rửa tay gác kiếm. Không làm gì nữa, chỉ ở nhà vì anh vì con thôi".
Đừng tưởng các cô nói thế là chỉ nói cho vui. Gần 80% các cô gái độ tuổi 23-26 khi được hỏi đều mang trong đầu ý nghĩ đó. Không đậm thì nhạt. Hải Yến (25 tuổi, bán hàng) nói thẳng: "Ráng băm bổ vào danh vào chức làm gì, phụ nữ cần gì nhiều thế. Mê quá rồi mất chồng mất con lúc nào chẳng chơi". Bao nhiêu ước mơ, dự định, nhiệt huyết ở mỗi người phụ nữ hoá tro, y như xác pháo sau đám cưới.
Đặc điểm chung ở những cô gái "lấy chồng để ngừng lại và thụ hưởng" đều là những người thành đạt khá sớm. Họ có chức phận, có danh, có tiền ở những khi tuổi đời còn rất trẻ và họ nghĩ phận phụ nữ cống hiến sức lực trong từng ấy năm là đủ rồi. Ham hố làm gì nữa.
"Qua tuổi xuân sắc phụ nữ sẽ rất khó mà lấy được chồng. Lo làm quá kẻo mất cả chì lẫn chài", sức ép từ các bà mẹ luôn luôn lo lắng bất an cho con gái như thế, như thể cuộc đời chẳng có gì đáng mong đợi hơn việc lấy chồng. Lấy được chồng tốt rồi, thế là mãn nguyện hết cả một đời. Tiếc rằng, nhiều bạn gái xung quanh vẫn đang "mơ" nhiều như thế.
Không dừng lại ở đây, tư tưởng này còn lan sang cả những nam nhi chí lớn. Khánh Minh (22 tuổi) đã cảm động suýt khóc khi nghe lời anh người yêu thủ thỉ: "Trước khi yêu em anh đã quyết tâm bằng mọi giá phải làm ăn, giàu cho bằng được. Từ ngày yêu em, anh chẳng muốn giàu gì nữa, chỉ mong sống bình yên, hạnh phúc bên em...". Có lẽ trong phút giây nào đó mơ màng đắm đuối anh ta nói thế. Nếu người ngoài cuộc sáng suốt, sẽ vặc lại anh ta: "Xin lỗi, nếu ai cũng suy nghĩ như anh thì tôi mạn phép suy diễn điều thế này: Nước giàu chắc dân họ toàn sống độc thân, không yêu ai hay toàn vợ chồng ly dị. Còn nước ta mãi vẫn nghèo vì các cặp tình nhân quá yêu nhau và hạnh phúc quá chăng?". Nói thế chứ trong lòng ai cũng biết là không phải thế. Nhưng sao lại có thể để một suy nghĩ củ chuối như thế len lỏi vào đầu những người trẻ thế hệ 8X. Cuộc sống lứa đôi đâu thể nào làm vật cản mọi mục tiêu sống khác dừng lại.
Sức ỳ còn biểu hiện ở tính ngại xê dịch. Đi du lịch balô, du lịch ngủ bờ ăn bụi, theo ý kiến số đông vẫn là dành riêng cho những túi ít tiền hoặc mấy đứa hâm hâm.
Ngại xê dịch rõ nhất là tính chấp nhận cuộc sống hùa, sống a dua theo hiện tại. Một số bạn thú nhận, họ chỉ có mục tiêu sống và mục tiêu phấn đấu rõ ràng khi họ chưa có cái gì trong tay. Lúc đó thì điên cuồng phấn đấu, làm việc, bất chấp tạo dựng mọi thứ. Đến khi vươn lên được và trụ lại được ở một vị trí nhất định, sợ nhất là những cái tặc lưỡi: "Thôi tiền kiếm bây nhiêu là đủ rồi. Đủ ăn, đủ nuôi vợ, đủ đi nhậu cuối tuần. Làm nhiều chi cho mệt xác".
Các sếp vẫn luôn than vãn về loại nhân viên khi mới vào đều hăng hái làm việc thêm giờ, đợi đến khi họ lên chức thử xem, đố ai dám bắt họ làm thêm hay phụ giúp thêm vào những hoạt động ngoài giờ của công ty. Làm hết giờ là về, giao thêm tý trách nhiệm thì ai nấy mặt nặng mày nhẹ, đùn đẩy nhau hoặc đá chéo cho nhân viên mới dưới quyền.
"Tôi biết tôi đang khựng lại. Chả làm thế nào được, tính lỡ làm biếng lâu ngày rồi thành quen thân, giờ phải shock lắm, như cháy nhà công ty phá sản mới đủ lôi tôi bật dậy nổi", Minh Triết (22 tuổi, lập trình viên), nói nửa đùa nửa thật.
"Mục tiêu sống của các bạn là gì?". Là danh lợi, là nhà đất, là xe cộ, là vợ đẹp, con xinh, cuộc sống bình yên... Thế hệ trước kia, ông bà, cha mẹ ta, có thể mất đến nửa đời người, thậm chí mới hơn mới có thể tạo lập tất cả những thứ ấy. Tuổi trẻ bây giờ có hoàn cảnh thuận lợi hơn rất nhiều, trung bình chưa qua tuổi 30, các bạn "ngon lành" nắm hết trong tay. Vô cùng hoan nghênh, nhưng chưa hẳn có tất cả mọi thứ là vuông tròn cuộc sống. Lại càng không thể dừng mục tiêu phấn đấu khi đã sớm đạt được. Dừng lại là đi lùi. Chúng ta có những giám đốc ở thế hệ 8X. Gia tài của họ hiện tại hẳn đã đủ nuôi họ trong suốt quãng đời còn lại. Nhưng nếu họ có suy nghĩ thế là đur và dừng lại ở đó, chúng ta đã không thể có họ, như ngày hôm nay đang thấy.
Trong nhiều thế kỷ, tín đồ tôn giáo cho thấy họ có thể chịu đựng nỗi đau thể xác tốt hơn những người theo chủ nghĩa vô thần. Giờ đây các nhà khoa học Anh đã tìm ra được nguyên nhân vì sao.
Phát hiện này giải thích tại sao trong nhiều thế kỷ trước, hàng nghìn tín đồ Thiên chúa giáo luôn tỏ ra bình thản khi bị thiêu trên giàn lửa.
Trong một thử nghiệm được coi là kỳ lạ, các chuyên gia của Đại học Oxford, Anh dùng sốc điện để "tra tấn" 24 tình nguyện viên, trong đó có 12 người theo Cơ đốc giáo. Các tình nguyện viên không được báo trước về mục đích của thử nghiệm. Nhóm nghiên cứu chỉ nói rằng họ muốn đánh giá tác dụng giảm đau đớn của các bức tranh.
Trước và trong khi gây sốc điện, các chuyên gia yêu cầu nhóm tình nguyện viên xem một bức tranh từ thế kỷ 15 của danh họa Leonardo da Vinci và một bức tranh Đức Mẹ Mary đồng trinh từ thế kỷ 17. Nhóm nghiên cứu hy vọng khuôn mặt Đức Mẹ đồng trinh sẽ có một tác dụng nào đó đối với những tín đồ Cơ đốc.
Thử nghiệm được chia làm 4 lần và mỗi tình nguyện viên phải chịu đựng 5 sốc điện trong một lần. Trong quá trình "tra tấn", các chuyên gia tiến hành chụp não tình nguyện viên bằng phương pháp cộng hưởng từ. Cứ sau mỗi lần, nhóm tình nguyện viên phải đánh giá mức độ đau đớn theo thang điểm từ 0 tới 100.
Các tín đồ Cơ đốc cho biết, việc nhìn vào bức tranh Đức Mẹ đồng trinh khiến họ cảm thấy an toàn, bình tĩnh và tự tin. Điểm đánh giá mức độ đau đớn của 12 tín đồ Cơ đốc khi nhìn tranh Đức Mẹ đồng trinh thấp hơn 12% so với khi họ nhìn kiệt tác của Leonardo da Vinci. Những hình ảnh chụp cộng hưởng từ cho thấy vùng não điều khiển cơ chế làm giảm đau lóe sáng.
Tuy nhiên, hoạt động thần kinh tương tự không xuất hiện ở não những người vô thần. Điểm đánh giá mức độ đau đớn của họ khi nhìn tranh và khi không nhìn tranh là như nhau.
Nhóm nghiên cứu cho rằng, trong một chừng mực nào đó, các tín đồ tôn giáo có thể chiến thắng nỗi đau thể xác bằng cách nghĩ về nó một cách tích cực. Tiến sĩ tâm lý Miguel Farias, một thành viên của nhóm nghiên cứu, cho rằng những người vô thần cũng có thể làm được điều tương tự nếu họ được ngắm những bức tranh mà họ thích.
"Một người vô thần có thể vượt qua sự đau đớn thể xác nếu được ngắm hình ảnh của một người mà anh ta yêu thương hoặc ngưỡng mộ, chẳng hạn như cha, mẹ, người yêu hay một vị anh hùng", Miguel phát biểu.
Tell me all about this name, that is difficult to say. It was given me the day I was born.
Want to know about the stories of the empire of old. My eyes say more of me than what you dare to say.
All I know of you is all the sights of war. A film by Coppola, the helicopter's roar.
One day I'll touch your soil. One day I'll finally know my soul. One day I'll come to you. To say hello... Vietnam.
Tell me all about my colour, my hair and my little feet That have carried me every mile of the way.
Want to see your house, your streets. Show me all I do not know. Wooden sampans, floating markets, light of gold.
All I know of you is the sights of war.
A film by Coppola, the helicopter's roar.
One day I'll touch your soil. One day I'll finally know my soul. One day I'll come to you. To say hello... Vietnam.
And Buddha’s made of stone watch over me My dreams they lead me through the fields of rice In prayer, in the light…I see my kin I touch my tree, my roots,my begin
One day I'll touch your soil. One day I'll finally know my soul. One day I'll come to you. To say hello... Vietnam.
One day I’ll walk your soil One day I’ll finally know my soul One day I’ll come to you To say hello…Vietnam To say hello…Vietnam To say xin chào… Vietnam
Chúng ta đều là con người, và chắc hẳn ai cũng đều đã mắc sai lầm. Có thể ta không cố ý nhưng những sai lầm mà chúng ta mắc phải đã để lại nhửng hậu quả nào đó. Có thể cho chính ta, mà cũng có thể là cho người khác.
Không phải ai cũng biết cách chấp nhận mình đã mắc sai lầm và biết làm thế nào để sửa sai. Tuy vậy, chỉ cần bạn có mong muốn giữ được những mối quan hệ tốt với mọi người thì những lời khuyên sau đây sẽ thật sự hữu ích.
1- Chấp nhận là mình đã sai lầm ngay sau khi bạn khám phá ra điều đó
Thời gian để bạn nhận ra được lỗi của mình càng lâu thì tâm trạng của bạn sẽ càng tồi tệ hơn, thậm chí sẽ dẫn bạn đến những sai lầm kế tiếp.
2- Hãy chịu trách nhiệm
Đừng chỉ có nhận lỗi thôi. Hầu hết mọi người đều đủ thông minh để nhận ra rằng đó chỉ là cố gắng nhằm che đậy cho bản thân bạn, vì vậy bạn sẽ nhận được những cái nhìn không mấy thiện cảm. Có thể bạn đã giao nhiệm vụ cho một ai đó và người đó đã không hoàn thành, nhưng có thật là lỗi lầm hoàn toàn thuộc về người đó, hay là chính bạn cũng có phần lỗi khi đã không theo sát công việc? Hãy luôn tâm niệm điều này trong đầu trước khi định đổ lỗi cho một ai khác.
3- Xin lỗi và xin được tha thứ
Có thể bạn đã đặt bản dự án của công ty ở đâu đó và dự án đó đã chẳng bao giờ được hoàn thành đúng kỳ hạn bởi vì hồ sơ đó đả bị chôn vùi cả tuần lể dưới đống giấy tờ lộn xộn trên bàn của bạn... Có thể bạn đã làm vỡ mất cái lọ hoa yêu thích nhất của mẹ, hay thậm chí là quên mất ngày sinh nhật của cô bạn gái thân nhất.... Một lời xin lỗi thôi có thể sẽ bị coi là thiếu chân thành, nhưng mà nếu bạn kèm theo đó một lời xin được tha thứ, có thể người đó sẽ sẵn lòng mà bỏ qua cho bạn.
4- Hãy đề nghị được bồi thường cho những tổn thất mà bạn đã gây ra như làm mất mát hay phá hỏng tài sản, hoặc thậm chí làm đau một ai đó
Hãy xin được hoàn thành nốt nhiệm vụ của mình ở công ty mà không đòi hỏi công làm thêm giờ; hãy trả tiền cho cái lọ hoa của mẹ và hãy đưa bạn thân của mình đi ăn tối để chuộc lỗi. Với những cách chuộc lỗi này, những người đã thất vọng về bạn sẻ dịu đi nhiều phần.
5- Nếu có lần sau, hãy làm tốt hơn : hảy tránh lặp lại nhửng sai lầm đả mắc phải
Quan trọng là bạn không được lặp lại sai lầm của mình thêm một lần nào nữa. Niềm tin của mọi người dành cho bạn sẽ mất đi nhanh chóng, và đôi khi mối quan hệ của bạn với họ cũng sẽ bị tổn thương nghiêm trọng. (Bạn có thể lỡ mất việc thăng chức trong tháng sau, hay bố mẹ bạn sẽ không để bạn ở nhà một mình với những đồ quí dễ vỡ nữa.)
6- Hãy học từ những sai lầm
Với công việc ở công ty, bạn hãy viết một danh sách những việc cần làm với thời hạn cụ thể. Còn với việc quên sinh nhật của bạn hay là làm vỡ lọ hoa, bạn hãy lưu ngày sinh nhật của bạn bè quan trọng vào lịch điện tử, và thận trọng trước khi làm một việc gì đó mà có thể gây đổ vỡ.