Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

[V]incent[D]

Top Page  |  Blog  |  Feeds  |  Friends  |  Lists

  • School: Art Institute Of Seattle

Add

[V]incent[D] is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Sun May 03, 2009 Member since June 2006

无声的夜--> Click here Reply

1 - 5 of 68 First | < Prev | Next > | Last

...mAh life... Full Post View | List View

God, Plz tell me how to stop loving, my heart is painful

Entry for May 16, 2009
Entry for May 16, 2009 magnify

Tối qua lấy hết can đảm ra để xóa đi hết tất cả mọi thứ về hai con người mà mình đã từng cho là thân nhất đời. vậy là xong, một quá trình, sạch sẽ một giai đoạn. chỉ mong là mình thực sự làm được như vậy.

T dưng mấy hôm nay bị ji` lạ, cứ ăn vào là nôn thốc nôn tháo ra tất cả, mà thực ra hình như mình cũng chả thấy bùn ăn, ăn cho nó gọi là có bữa, vậy mà cũng không xong, người nó cứ mệt mệt, oải oải, lại còn bị chứng đau đầu có chết không chứ, sắp đến thi cử mà cứ ki3u dư lày thì không xong.

Có bao giờ có cảm giác như mình thiếu một phần ji2 đó trong con người minh chưa. Cứ ki3u như là cái phần hồn nó đi đâu đấy, làm mọi chuyện đều wa loa, tham khảo cho xong. Nói chuyện cũng để lại quả chứ chả gọi là thiết tha. Không biết chuyện ji đang xảy ra với mình nữa, tối qua chả ai động chạm đến mình mà tự dưng nằm khóc dư đứa trẻ con, co mình lại mà khóc tức tửi, thấy bùn bùn, đau đau, lẻ loi sao ý. Đến khi mệt quá lại ngủ thiếp lúc nào không hay. Thế là lại miễn cưỡng xong một ngày bằng một giấc mơ rất đẹp nhé. Mong những ngày miễn cưỡng khác cũng sẽ nhanh qua.

Saturday May 16, 2009 - 09:38pm (PDT) Permanent Link | 1 Comment
Entry for March 17, 2009
Entry for March 17, 2009 magnify

@pic: đây là một phút xuất thần trốn trong restroom để chỉnh sửa lại đầu tóc quần áo, mặc dù đi thi trễ hơn nữa tiếng nhưng vấn ngựa

Phù, vậy là rút cuộc cũng xong hết hai môn, còn thêm hai môn cho ngày mai nữa là xong. Không biết sao hôm nay không phải là lần đầu tiên present nhưng sao run như quỷ, đứng mà chì có tựa vào thành bàn, chứ không cũng té rồi. chắc có lẽ là do chuẩn bị bài không kỹ, đó cũng là do nhà thiết kế tài danh ở Vietnam ban cho. Mang tiếng là nhà thiết kế chuyên nghiệp nhưng thái độ lảm việc còn thua một đứa sinh viên. Gởi câu hỏi phỏng vấn thì tùy tiện copy mấy cái bài phỏng vấn rồi gởi cho mình, đã vậy cũng chẵng thèm quan tâm đến việc những cái đó có ăn nhập gì không, cất công gọi đi Vietnam mấy lần thì chỉ nhận được câu là “anh bận, anh mệt, lên blog anh coi đi”, đó là thái độ làm việc chuyên nghiệp hả? đã vậy suốt ngày ngồi trên mạng mà kêu gởi câu trả lời phỏng vấn thì hẹn hết ngày này đến ngày nọ rồi biến mất tăm. Làm mình dở khóc dở cười, bỏ chuyển qua đề tài khác thì không kịp và cũng vì đã đăng ký rồi, còn làm tiếp thì chỉ còn nước là bịa ra mà nói, làm hôm nay đứng trước lớp nói láo ma ngượng miệng, cứ khen tấm khen tắc, khen mà thấy mắc cỡ dùm cho cái tên Success. Anyway, giờ thì cũng đã xong rồi, vớt vát cũng được B, phù
lúc này cứ nghe than phiền là “tóc dài quá”, “già quá”, đành phải xuống tóc, cái tóc mới của mình thật là kinh khủng, đã vậy cắt mắc nữa chứ, nhìn cứ thấy queer queer, hzzzzài
Tuesday March 17, 2009 - 03:30pm (PDT) Permanent Link | 8 Comments
Entry for March 15, 2009
Entry for March 15, 2009 magnify

(Hình không liên quan đến nội dung entry, đây là con đỡ đầu của mình, xinh chưa, mới có tuổi mấy mà bố đã PR cho con dzồi đấy nhá, nhớ con nhìu lắm, con mà ở đây với bố thì bố con mình vui òi, vứt mẹ Linh của con qua một bên)

Trước khi đi ngủ viết vài chữ cho blog nó đỡ nhàm cái đã.

Lúc này được cái ăn no ngủ kỹ, sao final càng đến gần lại càng thấy nãn, hzai, còn mấy hôm nữa là xong òi, cố lên.

Từ dạo quyết định chăm sóc bản thần, đi ngủ sớm, giờ đã thành thói quen rồi, cứ đến tầm 10 rưỡi là mắt díp lại (dấu hiệu của tuổi già chăng?)

Thế là hôm nay bắt đầu cho một tuần mới, kết thúc cả tuần nhìu chuyện xui xẻo, vừa tông xe, vừa hụt cái macbook, vừa làm thằng shaggy nó giận (hứa mua dùm nó cái macbook nữa), hzai, cộng thêm một số việc tinh thần, và cái tin có thằng khốn kíp nào đó ở NJ vừa trúng hai trăm mấy chục triệu tiền mega của mình, hzai, công tình ngày nào cũng mua hết tận $1 đồng tiền mega, giờ để cho nó gom mất tiêu.

Việc làm tiếp theo sau khi viết xong cái entry nhảm nhí này là làm một đíu thuốc, leo vô nhà tắm(dĩ nhiên là đi tắm), then xức lotion và đi ngủ, yi yi.

Bắt đầu tuần của chiến đấu giang nan, mọi chuyện tốt đẹp sẽ đến thôi

Sunday March 15, 2009 - 11:21pm (PDT) Permanent Link | 3 Comments
Entry for March 13, 2009
Entry for March 13, 2009 magnify

Hôm nay thứ sáu ngày 13, co thể là một ngày không tốt với một số người nhưng lại là một ngày mới với tớ, bắt đầu mới, kết thúc ngày hôm qua, kết thúc những thứ bạn bè, anh em vớ vẩn, nhảm shit, toàn thứ không đâu chẳng đáng để suy nghỉ đến tụi nó nữa, cá bè một lũ

Yi yi, ngày mai trời lại sáng, thoải mái wa’ đeeeeeeeeeeeeeeeeê

Friday March 13, 2009 - 12:56am (PDT) Permanent Link | 3 Comments
Người quen - Bạn - Những người bạn thực sự
Người quen - Bạn - Những người bạn thực sự magnify
Tự dưng lúc này có hứng thú viết blog điên dại, có lẽ thời gian này ít được nói chuyện với ai, đâm ra lại muốn tìm một chỗ đễ than vãn vậy mà.
Hôm nay không đi học, nằm ở nhà làm bài nhưng chẳng làm được gì cả, phần thì không có tâm trạng, phần vì chưa nghĩ ra được ý tưởng gì mới đâm ra lại nản. việc làm được nhất hôm nay là nói chuyện cả buổi với cu bảy. nhớ nó nhiều lắm. hai anh em buôn chuyện trên trời dướt đất, những chuyện mà mình chả thể nói với ai bao giờ. Bữa giờ nó gần như là người duy nhất đem lại cho mình sự an ủi, tự dưng muốn về chơi với nó quá.
Tính ra, nhìn đi nhìn lại, chỉ mỗi thằng bảy là người thương mình nhất. nó chứng kiến cũng khá nhìu giai đoạn của mình rồi mà. Có khi buồn còn lôi nó ra than tho, vậy mà nó vẫn thương mình hết mực. có ai hiểu mình cần gì hơn nó đâu. Biết tính khí mình hay thất thường, vậy mà nó là người kiên nhẫn nhất. chả trách sao nó luôn được mọi người thương iu. Tối qua nó đi chơi cùng với những người bạn thân của nó, biết nó buồn, mọi người lại bày đủ trò để làm nó vui, đủ thứ hết. tự dưng trong lòng lại thấy khó chịu, vừa thấy vui lắm vì những người bạn của nó có thể làm được cho nó những điều mà mình không thể làm cho nó là ở bên cạnh nó trong những lúc như thế này, vừa nghỉ lại, lại thấy tủi tủi, hình như có chút gì đó ghen tỵ, bùn bùn trong lòng. Bảy nó nói đúng, đó mới thật là những người bạn và hình như mình không có những người bạn như vậy. ngoài nó ra, còn có ai biết mình đang nghĩ gì không, có ai biết mình đang mất niềm tin vào mọi thứ lắm không, một ngày nói chuyện với vô vàn người, hầu như là giao tế, không thì chỉ là nụ cười thoáng qua.
Từ bé đến giờ, người bạn mà mình cho là thân nhất cũng đâu có chia sẻ với mình được như vậy, đã vậy còn nhận được một câu là “bây giờ lớn hết rồi, mạnh ai nấy lo bản thân, chơi được đến đâu thì chơi thôi, không đòi hỏi hơn được.” vậy sao vẫn có thằng bảy rất thương mình đấy thôi. có lẽ câu nói đó sẽ đi theo mình đến hết cuộc đời này. Những người mà mình cho là thân lại chỉ xuất hiện trong những cuộc vui, lại đến không nhớ nổi một ngày sinh nhật. nhìu khi mình thử lòng người ta, không gọi về Vietnam 1 tuần thử xem rồi sao. Đợi một tuần, đợi hai tuần, đợi một tháng, đợi hai tháng, rồi đợi đến nữa năm, không một tin nhắn điện thoại, không một cái offline, đừng nói đến là gọi hỏi thăm dù rằng mình biết là có lên mạng, dù rằng mình biết là có nói chuyện với bao nhiu người khác, nhưng vẫn không là mình. Liệu mình có phài là bạn trong mắt họ? hay mình đã đòi hỏi quá nhìu từ một người bạn? người ta bây giờ nổi tiếng, giàu có, sang trọng, phải đi với những người cùng đẳng cấp thì mới đẹp đội hình mà.
luc nay mình đọc được một cái entry của một người xa lạ, định là xin phép người đó để vào blog mình nhưng nghĩ lại không cần thiết. đọc đi đọc lại nhìu lần, cũng thắm thía ít nhìu cũng nên chỉ xin mạo phạm để một đoạn nhỏ thôi. thứ mà mình đang làm bây giờ là cố đạp lên cái tình bạn đó mà tập trung vào những người coi mình quan trọng.

"Có ai đó đã viết rằng chúng ta thường đi qua cuộc đời mà không nhận biết sự khác nhau giữa tình bạn và sự quen biết. Tôi đồng tình với quan điểm đó.

Người quen chỉ là người ta biết tên và thường hay gặp. Ta có thể chia sẻ nơi ở, bàn làm việc, những bữa ăn, kể cả thời gian. Nhưng họ không phải là người để ta chia sẻ những khoảnh khắc đặc biệt trong đời. Và ta cũng không biết được đâu là những khoảnh khắc quan trọng trong đời họ. Còn bạn là những người ta nhớ đến khi nhìn thấy điều gì đó mà ta biết là họ thích, có liên quan đến họ, hay gợi đến những giờ phút đã chia sẻ cùng nhau. Tình bạn bắt đầu từ đó...

"Nếu chúng ta thật lòng muốn một điều gì đó xảy ra, thì thông thường chúng ta phải cố gắng nhiều hơn một lần." ..."

Thursday March 12, 2009 - 06:08pm (PDT) Permanent Link | 1 Comment

Add ...mAh life... to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 68 First | < Prev | Next > | Last