MỘT CẢM GIÁC BÌNH YÊN...
Mấy hôm trước, hai đứa dở người cùng cảnh không người yêu rủ nhau đi bộ ở Lăng Bác. Lâu rồi mới có dịp đi chân trần ở Hà Nội mà chẳng bị ai nhìn vì mọi người xung quanh đều rủ nhau thế. Lúc đi tới vòng thứ hai, nhìn thấy một cô bé mặt buồn ngồi ở một ô cỏ. Buồn không thể tả khiến mình thấy nhói lòng. Hình như trong văn học hay điện ảnh, mình chưa bao giờ đọc thấy một cái gì chết lặng như thế. Mình tự nhủ, nếu em buồn về tình yêu, cầu mong sau này mình sẽ không buồn với ai như thế nữa.
Hôm kia đi làm qua hồ Ngọc Khánh, lại gặp một em gái ngồi bất động, mắt nhìn vào dòng nước hồ quánh đen lại lẫn cá mè chết. Mình băn khoăn không hiểu em ấy sẽ vượt qua nỗi buồn trong lòng như thế nào. Hi vọng đừng có quẩn mà lao xuống hồ nước ô nhiễm ấy.
Nhìn mọi người yêu mà thấy… may quá cho mình.
Buổi sáng, đần mặt ra vì buồn. Không cắt nghĩa vì sao nó lại dấy lên như thế khi chia tay với một người. Cứ nghĩ ngày chủ nhật thế là đi tong trong nước mắt. Hóa ra, những tin nhắn, email, blog của mọi người lại kéo tuột mình về niềm vui trong ngày này.
Trần Tiến Dũng gửi cho mình đường link bài báo viết về vụ Yến Vy lấy chồng. Mọi người có vẻ phản ứng bất bình với báo chí sau bài báo ấy, trong một ngày của nhà báo.
Mình cũng chẳng thích gì cái chuyện báo chí nhảy vào đời tư nhà người ta. Quá hiểu để quá thất vọng về nó khi nhìn bức ảnh người ta chụp vô số nhà báo bâu quanh nhà bạn mình lúc bố bạn bị bắt. Cảm giác xấu hổ về nghề của mình, mà một người đồng nghiệp ví với hình ảnh của lũ kền kền.
Cái quan trọng đối với một nhà báo là lương tâm. Nhưng lương tâm đó chỉ nằm trong những người tốt. Còn người tốt thì có vẻ không nhiều trong thời buổi nhạy cảm hôm nay. Không phải tại nhà báo – vì nhà báo cũng là người như mọi người thôi, mà tại cả xã hội, tại dư luận đã và đang đòi hỏi những thứ lá cải kiểu đó.
Hỏng nhiều thứ, mất nhiều thứ, đâu phải vì mấy bài báo. Đứng ra xa thấy nhiều thứ đang rạn vỡ rồi. Chính những điều mà hôm nay ta cảm thấy bất bình về nhà báo cũng là từ cảm nhận đó.
Mình chỉ thấy 21.6 thương những đồng nghiệp nữ của mình. Lẽ ra họ có thể dành nhiều thời gian hơn cho gia đình. Cũng như mình, nhiều khi cứ bấn loạn lên vì ngày và đêm dành quá nhiều cho công việc. Nhớ như in lần một đồng nghiệp trẻ tâm sự: “Em không muốn người yêu em làm báo, vì không muốn giống như chị”. Nhớ chị Huyền Thanh làm xong Sao Mai điểm hẹn bị đau dạ dày. Nhớ mặt những người trong cơn xì-chét đờ đẫn khi gặp ở Đài. Mình là người trong nghề, trong giới còn xót xa thế…
21.6, chẳng nói về chuyện làm nghề khác khi mình đã đến với nghề này. Chỉ biết nhắc mình phải biết sắp xếp thông minh hơn cho bản thân, không ảnh hưởng đến những người xung quanh chỉ vì lí do nhạt phèo “bận quá”.
Với cả, nói gì thì nói, làm báo cho mình nhiều thứ. Và mình gặp may khi 2 năm nay được chuyển sang một công việc mới với những điều mới mẻ, những đồng nghiệp trẻ và đầy rẫy khó khăn đang chờ đợi. HÃY ĐỢI ĐẤY, NGHỀ BÁO!![]()
Chú thích ảnh: năm nay, mình đã dành thời gian cho bạn bè và cho mình nhiều hơn! Đây là hình ảnh của cả nhóm ở Phan Thiết.
Hôm qua anh bảo vệ Đài hỏi mình “Em đã nhận được bó hoa nào chưa?”
Nhài cũng hỏi “Đã có ai tặng hoa chị chưa?”
Một em ở Nhã Nam cũng hỏi “Chị đã được anh nào tặng hoa chưa?”
Có một bó đẹp cực trong phòng khách, hehe. Nhưng không phải do anh nào tặng. Chỉ đơn giản là mình chả xứng đáng để nhận hoa của một Z nào đó trong ngày 21/6 này.
Chỉ đơn giản là công việc ngập đầu và cực hiếm hoi những hôm về nhà trong ánh mặt trời. Tới nỗi hôm nào mình về sớm tí là hàng xóm hỏi thăm từ tầng 1 lên tầng 5 “Sao hôm nay về sớm thế”. Và cho dù lê thân xác mỏi dừ vào nhà, những khoảng thời gian còn lại vẫn bị công việc chiếm chỗ. Như tối qua về không nấu ăn lại biên tập và post bài lên web kỷ niệm 21/6, đến gần 10h mới xong.
Thứ bảy và chủ nhật nào cũng xếp lịch dài toàn công việc, chẳng hạn như lịch hôm nay: check lại kịch bản phim hoạt hình “Chú bé bong bóng”, viết kịch bản “Chat”, xử lý danh sách CTV thân thiết, mổ xẻ tiếp “Ba ơi mình đi đâu”, viết “Thuyền trưởng quần lót”, website…
Lần đầu tiên hẹn hò với một anh, bị sếp bảo tối nay tới cơ quan trực ở Tổng khống chế. Mình không muốn trái lời sếp, nhưng mình không thể bảo một người –rõ ràng là có cảm tình phết- “Anh ơi, đi về đi để em tới cơ quan vì có việc đột xuất”. Và khi 8h kém 10 tối hôm đó, anh bảo “Anhh về đây vì đường xa”, mình đã vui quýnh quáng vì có thời gian để xem chương trình và tường thuật trực tiếp trên website. Mấy phút sau, mắt dán lên màn hình ti vi, tay gõ máy tính tốc ký, thế mà nhận được tin nhắn hỏi “Có nhớ anh không”, vẫn vô liêm sỉ reply “Anh ra khỏi cửa là em nhớ anh rồi”.
Chưa hết, trước đó, bài ảnh trong Sài Gòn gửi về, đấu tranh tư tưởng mãi, đành muối mặt bảo “Anh ơi xem Thời sự một lát được không cho em post bài một lúc”.
Anh cũng không bao giờ biết trước khi quen anh, thứ bảy và chủ nhật của mình vẫn dành cho công việc. Và những ngày anh tới chơi là các thành viên trong nhóm phải làm hộ phần việc lẽ ra là của mình.
Dạo này, anh kêu bận, cuối tuần lại học lái xe nên không gặp. Tối thứ bảy tuần trươc nhắn tin “Hôm nay em làm gì?”, chả hiểu sao lại thật thà khai báo: “Em tới cơ quan”.
Mình đã bị nghề báo chiếm dụng quá nhiều thời gian như thế, từ một đứa cực hiền ngày xưa giờ đanh đá lên, từ một con bé lụi cụi nấu những món ăn mới cho cả nhà sáng nay vào siêu thị mua một rổ mì tôm cho những ngày ở nhà mải làm việc.
Hỏng.
Không xứng đáng nhận hoa trong ngày 21/6 đâu.

Hôm qua phỏng vấn một 8x về nghề báo, nghe em ấy nói về niềm đam mê, thấy nhớ mình ngày nào. Trong sáng và tự tin vào con đường mình lựa chọn.
Hôm qua, đọc blog của em trai viết về bộ phim hoạt hình sắp làm, về ước mơ được giới thiệu phim ra khỏi chữ S, về những khó khăn tiền bạc không làm nó nản lòng, thấy mình thật lừng khừng, hay nản lòng. Hôm trước hồ hởi xây dựng dự án làm một show thể thao mùa hè, chỉ cần sếp nói một câu là buông trôi mọi thứ.
Mình đã từng rất đam mê với công việc, từng nhảy từ Sài Gòn và U Minh Hạ chỉ để nhìn cánh rừng cháy khô đen, rồi lẳng lặng về. Từng bị tụi con trai quấy rầy trong những chuyến công tác. Từng ở nhà dân vùng biển, ăn món cá nướng tanh ghê người vì ươn. Từng hồi hộp mua những tờ báo có đăng bài của mình và vui vì chúng biết bao…
Cuộc sống sẽ cứ trôi như thế này thôi nếu tự mình không can đảm không tự vượt qua sự ù ì của bản thân. Trong khi bên trong muốn nhiều thứ, mình cứ mặc cho nó chìm xuống.
Mình sẽ là ai nếu cứ để mọi thứ diễn ra như thế này thôi?
Mình muốn là ai nếu mạnh mẽ hơn để thay đổi?
Mình đâu cần nhìn xa khắp nơi, chỉ cần nhìn xung quanh mình, sẽ thấy nhiều điều cần phải thay đổi. Nếu không mình sẽ lão hóa về nghề trước tuổi mất.
Thật vui vì mình được là một nhà báo,
Dù thật sự nhiều lúc phát cáu vì bận.
Nhưng công việc giúp mình luôn nhìn lại bản thân.

Câu trả lời ấy thật khó, nhất là với mình.
Một đứa ủy mị, và hay khóc, hay tủi thân.
Một đứa có chuyện bé tí là đã trốn tránh, như Nhài một lần phê phán.
Nhưng biết làm thế nào nếu mình là người dễ khóc.
Hôm nay kể với Thư, bảo thỉnh thoảng làm một trận cho sạch mắt, đỡ tốn thuốc, hai đứa cười hì.
Hôm nay dắt SCR lên hè bị xe lao nhanh, tay giữ thế nào bị đau cơ, tủi thân định khóc mấy lần.
Cảm giác thanh thản nhất là buổi tối đi làm về, mở cánh cửa phía sau nhà chờ làn gió ùa tới. Gió át nhẹ nhàng. Mình thích bật đèn ở phía lan can và ngồi đó hơi lâu lâu.
Cảm giác yên ổn nhất là buổi tối xem ti vi lòng không nhớ tới một ai đó. Thư giãn tuyệt đối.
Thỉnh thoảng thích trốn cơ quan ở nhà. Mang MacBook lên giường, ngồi làm việc chăm như có sếp đứng bên thúc giục. Đấy là còn nói thiếu động cơ trong công việc.
Hôm qua xem phim Tình yêu bất diệt trên HBO định sáng tạo, bàn với Thư về một triết lý hạnh phúc không cần tình yêu. Nhưng bị gạt phăng ngay, làm sao có thể không yêu mà vẫn hạnh phúc? Mình không cãi nổi.
Chắc là mình cần có một câu trả lời từ chính bản thân. Một điều hẳn mình biết mà cố tình không biết.
Có một người nói là mình phải bản lĩnh lên.
Nhưng anh có phải là người bản lĩnh không?