Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

nhat sy bao thu < Y! ID: toohair007 >

Top Page  |  Blog  |  Friends  |  Lists

Add

nhat sy bao thu is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Wed Feb 13, 2008 Member since August 2007

Nhạc sĩ Tô Hải đã chuyển nhà sang Multiply. Nay thông báo cùng qúi bằng hữu xa gần. Địa chỉ nhà mới của TH ở đây:--> Click here Reply

1 - 5 of 107 First | < Prev | Next > | Last

nhat si bao thu Full Post View | List View

nhat si bao thu

tuần kí số 10

Tuần kí số 10

Tớ đã định im hơi lặng tiếng, quyết không vào những trang web “khiêu khích”, “chửi bới”, “vu cáo” tất cả những ai có tư tưởng chống lí thuyết cộng sản. Ấy thế mà, vừa hôm qua đây, vào trang web” Ánh Dương”(một trang web tơ thường vào thăm) tớ bỗng giật thót khi đọc được”Lời tâm tình của nhạc sỹ Tô Hải về cớn Hồi kýcua mth ” với giáo sư Nguyễn Phúc Khảo, mà tớ chưa hề quen biết và tâm tình với ông bao giờ. Thế là tớ lại bị mắc bẫy!!Bài viết đó lại là một bài ai đó tâm tình với ông rồi gắn vào mồm tớ với mục đích vu vạ cho tớ những điều tớ chưa hề nghĩ tới và phát biểu bao giờ. Thế là, tớ đành dùng blog này để cảnh báo cho mọi người biết: Hãy cẩn thận với những paltalk của những tổ chức không rõ ràng. Entry này có tên :

SẮP XUỐNG LỖ VẪN CÒN DẠI

Chuông telephone đầu giường tớ vang lên… Nhấc máy: Một người tự xưng “tên cháu là Quang muốn gặp bác để mời bác cùng tham dự với lớp thanh niên hải ngoại về cuốn hồi kí của bác trong một cuộc paltalk… Thế là tớ vội vã nhận ngay…với mục đích giải thích cho các cháu biết rõ tình hình ở trong nước và mọi sự kiện xảy ra đến “không thể tin được” trong suốt gần một thế kỉ qua. Tớ đã thao thao bất tuyệt về những gì đã xảy ra mà theo tớ: Chủ nghĩa cộng sản đích thực như sách ông Mác viết là chưa hề có bao giờ tại Việt Nam. Riêng đối với chính thể đương thời thì tớ đã vạch ra tất cả các mặt kinh tế, xã hội, văn hóa….đều đang được đổi mới đến mức phản lại những gì ông Mác, ông Lê, ông Mao, ông Hồ đã viết đã dạy và làm. Tư sản kể cả nước ngòai đều được khuyến khích đề cao, nhà máy đều tha hồ bóc lột công nhân không bị trừng trị, không bị tịch thu. Văn hóa thì tha hồ dạy con em nước Việt yêu tay ba tay tư, làm thơ diễn kịch, đóng phim với những cảnh nóng, hội họa tạo hình, tha hồ phát triển theo bất cứ trường phái nào…Các tác giả,tác phẩm một thới bị tù đầy,bị lên án là “việt gian”,”phản động”…nay đã được phục hồi,khen thưởng không tuyên bố…Tớ cũng đề cập đến tình hình văn nghệ hiên nay ở nước nhà là;Tất cả đều được khuyến khích, cổ động, đề cao… miễn là không đụng gì tới… chính trị !

Gọi là paltalk nhưng chẳng thấy có ai hỏi hay phản đối, thắc mắc gì về cuốn hồi ký (?)mà chỉ là những câu hỏi “lạc đề”!. Tớ hy vọng đây là một buổi”lên lớp hiếm có” cho thanh niên hải ngoại. Mà nghe đâu, đài RFI có phát và nhận được nhiều message khen tớ là : “Bác đã mở mắt cho chúng cháu nhiều vấn đề” là: “Bác vẫn giữ được cái giọng khảng khái như từng thấy của bác”…)

Ấy vậy mà, trên web Ánh Dương (bản viết) người ta đã cố tình nhét vào miệng tớ những điều mà tớ cực kì phản đối. Đó là vu cáo bịa đặt những điều “nghe đâu đó” về ông này, ông kia. Ví dụ ông M là con ông H, ông D là con ông NCT, ông này là anh cùng cha khác mẹ ông nọ và gán cho họ những cái lí lịch “thâm cung bí sử” mà những người trong nước ai cũng có thể suy ra là vô lí. Chẳng khác nào khi xưa đài Sài Gòn cũ đưa tin “ông Hồ đã chết” đến ba lần trước khi ông chết thật hoặc “quần chúng nổi lên phá tan đồn cảnh sát bờ hồ”!? mà chúng tớ ở ngay cạnh đồn cảnh sát đó chỉ có cách “Ôm bụng cười” !... Những cách “đánh địch”theo kiểu đó, theo tớ chính là con dao hai lưỡi, nó quay ngay lại đâm vào cổ người phát tin láo ra. Đây là điều tớ ghét nhất và không bao giờ không buông ra một tiếng : “Hèn!” Khi đọc phải những chuyện đánh đối phương bằng bất cứ giá nào, bằng cách đi vào đời tư đối phương bằng những chứng cớ vu vơ. Trong hồi kí của tớ không bao giờ có một dòng chữ đề cập đến bất cứ một ai bằng thủ đọan hèn kém này, một thủ đoạn mà chắc tất cả các friends có trình độ hiểu biết đều có thể đồng ý với tớ. Chỉ cần gõ vào google là có thể tìm thấy ông M bao nhiêu tuổi, ông H bao nhiêu tuổi, ông G bao nhiêu tuổi và ngày ông H về nước cũng như ông NCT đi B và chết ngày nào, là có thể biết được ai không thể là con ai?(trừ cố tình tính nhầm như VT là tớ sinh 1927 ,xin về hưu trước thời hạn năm 1986 mà lại thành 64 tuổi (?) để gọi tớ là “lưu manh”!không bẩn mồm!

Nếu là những lời của tớ thật thì tớ đã tự chửi tớ rồi hay sao?. Vì vậy, tớ xin các friends đừng có tin vào cái mục “tâm tình của nhạc sỹ Tô Hải trên “Ánh Dương” này và từ nay cũng rút kinh nghiệm với tớ là chớ nên tham dự vào các paltalk không địa chỉ rõ ràng để “kẻ cực xấu” lợi dụng, bóp méo, xuyên tạc, dàn dựng, bịa đặt bằng kĩ thuật thông tin hiện đại nữa!Cũng do sợ những sự cố bổ xung,bóp méo,đánh tráo này mà lâu nay,tớ không bao giờ viêt và gửi gì ra hải ngoại là thế (Kể cả văn bản chính thức của HKMTH gửi ra cho người thân,tớ cũng còn lo sự cố nói trên nhưng may thay không có gì quan trọng xảy raVậy mà…)

Có phải đúng tớ là một lão già “sắp xuống lỗ vẫn còn dại” hay không?

Tớ cũng mong các friends nào có khả năng kĩ thuật về computer giúp tớ gửi cái entry này cho các website đứng đắn (kể cả Ánh Dương) dùm tớ.Đuọc thế tớ cảm ơn nhiều và xin hứa “Từ nay sẽ không bao giờ tham gia vào bất cứ một thứ “hội luận”nào nữa

Tuesday June 30, 2009 - 01:43pm (ICT) Permanent Link | 10 Comments
thông báo đột xuất
LẠI KHỔ NỮA RỒI!

Hôm nay lên mạng đọc tiếp Hồi Ký của tớ trên Vietstudíes thấy họ đã bóc mất rồi.!?Theo yêu cầu...có lẽ của nơi xuất bản nó. chăng?Riêng tớ có gửi cho ban biên tập mấy khuyết điểm nổi bật như sau (vì chưa có ấn bản trong tay)về cái bản đựoc ưu ái đưa lên mạng này có quá nhiều lỗi morrase,(nhất là các tiếng nước ngoài và các từ chuyên môn âm nhạc)vì bản đưa lên mạng không có số trang nên tớ mới đọc được có bốn chương ,định đọc hết mới cải chính một lần luôn.Nào ngờ sáng nay lên mạng thì... chẳng còn gì và có câu xin lỗi y như là chính tớ đưa lên mạng vậy!Xin cải chính,:tớ chẳng có khả năng về computer để làm được cái việc vĩ đại đó đâu!Mọi chuyện, kể cả phát hiện ra Hồi Ký của tớ đã bị hoặc "được"?đưa lên mạng lại cũng các friends yêu quí tớ phát hiện.Nào ngờ mới đọc được ba chương nay chẳng còn đâu nữa.Nhưng tớ xin thiết tha,yêu cầu ai đã kịp save về máy hoặc in ra giấy rồi thì xin sửa cho mấy chữ mà tớ còn nhớ như sau :Smith &Wesson chứ không phải là Weston,I love to wistle chứ không phải là Twistle , syncope chứ không phải là sicope.,cor.....một loại kèn trong bộ đồng của dàn nhạc giao hưởng chứ không phải là...cordion?Những chương sau chắc cũng không thiếu những lỗi tương tự.Tuy nó chỉ vặt vãnh thôi nhưng không thiếu kẻ xấu lợi dụng nó để chửi tớ là "chữ nghĩa chưa rành đã bầy đặt viết văn" cho mà xem (báo Văn Nghệ Công An đã cho tên Thiện Lương nào chửi tớ về điểm này rồi đó)

Riêng những vấn đề chạm tới cá nhân mà không đúng thì xin các bạn sửa trước ...khi in chui (!)Đó là hai cái sai nghiêm trọng mà ai cũng có thể (nhất là người đọc trong nước) chửi tớ trúng phóc

1-/hai cái tên (trong vụ được về ở khu vực dành cho các ông Trần Đức Lương là: Đạo diễn Dương Ngọc Đức và Nhạc trưởng Trọng bằng bị đánh lộn chức vụ!?

2-/Người tố Trần Dần có "hai bàn tay trắng làm nên sự nghiệp" không phải là cụ Tô Hoài mà là một người quan trọng trong giới lãnh đạo âm nhạc ,hiện nay đã chết nhưng con cái của họ đang rất tốt ,không làm những gì đáng phải chịu tủi nhục vì cha mình....Tớ muốn thay cho câu "xin phép giấu tên" chính là vì lẽ đó..Có lẽ do ai đó ghét cụ Tô Hoài (có thể chưa bị tập trung ở cái lớp đấu tố "Nhân Văn")đã góp ý cho Ban Biên Tập mà cụ Tô Hoài bị cái tội không hề có này chăng?,Vì ai mà đã sống trong cái cảnh "nội bất xuất,ngoại bất nhập" ở cái gọi là lớp đấu tố Nhân văn" này, làm sao có thể quên được những kẻ nào đấu bạn,đấu mình và cả "đầu hàng tạm thời","thành khẩn nhận tội" tự xỉ vả,lên án chính mình (ngay trong hàng ngũ NVGP (như kiểu Lê Công Định)cơ chứ?!Cái việc chỉ mặt đặt tên rõ ràng Tô Hoài như vậy là một chi tiết nhỏ nhưng đối với ai còn sống trong nước mà biết chuyện vu vạ này thì cuốn sách đã mất hết tính chân thực mất rồi.Khổ cho tớ không cơ chứ!

Tóm lại, toàn bộ nội dung không có gì là muốn làm hại tớ cả mà chỉ có mục đích đưa cho mọi người đang muốn đọc hồi ký của tớ sớm mà thôi.

Dù cho chỗ này chỗ nọ,một số tính từ,trạng từ có được thay thế,một vài cái tên,có được bổ xung,chỉnh lại cho đúng, vì như vào đầu sách tớ đã "xin lỗi về những sơ sót về ngày,tháng,tên tuổi do một nhà "văn trẻ"ở tuổi 80 có thể mắc phải."....nhưng nhìn chung đây là một bản (tuy không là bản chính)nhưng đọc được chứ chưa nên in ra giấy làm gì .Hãy chờ bản chính sẽ tái bản ( có đính chính theo yêu cầu của tác giả)rồi muốn làm gì thì làm

Đúng là :bỗng dưng trở thành nổi tiếng khổ ơi là khổ!

Tin cuối cung-Trả lời cho entry này,Nhà Xuất Bản TQH đã mal cho tớ về những lỗi đánh máy,lỗi morrasse không thể tránh khỏi.Duy có một nỗi băn khoăn lơn nhất của tớ về cái vụ cụ Tô Hoài thì họ cho biết là.BẢN IN KHÔNG HỀ CÓ CHI TIẾT NÀY! Đây chỉ là :Trong buổi ra mắt sách có nhiều người thắc mắc về những cái tên đã đấu tố anh em mà tớ không muốn gọi trắng ra vì "tôn trọng con cháu của những người đó mà hiện nay rất tốt",khỏi bị nhục lây về những cái tội của cha ông họ"Ấy thế là một vị có mặt tại chỗ đã "bật mí" một cách... không chính xác rồi được trang mạng ...bổ xung vào mà thôi.Đấy cũng là lý do mà trang mạng Vietstudies (Theo yêu cầu của Nhà Xuất Bản)đã tạm thời bóc HKCMTH...Tớ mong các friends cũng cố làm như thế,đừng phổ biến vội.Cảm ơn nhiều./

Sunday June 28, 2009 - 08:38pm (ICT) Permanent Link | 5 Comments
Tuần ký số 9

Tuần ký số 9

Hai tuần qua, tuần ký của tớ bị những “kẻ xấu” những “lực lượng thù địch” phá đám nên có hơi tí bực mình phải trả lời một lần đầu cũng là lần cuối chomọi người ở nước ngoài cũng như trong nước biết bộ mặt thật của bọnđang làm gián điẹp 2,3 mang (có thể của cả Tầu khựa?) vớii âm mưu phá nát sự đoàn kết của cộng đồng người Việt nước ngoài cũng như bôii xấu mọi người nào có hành động,lời nói,bài viết có hại cho chính quyền đương thời bằng mọi sự bịa đặt dựng đứng mọi chuyện y như thật về những người mà cơ quan đặc vụ giao cho bọn này cần phải “hạ bệ” bằng đủ mọi cách.

Thôi!stop cái trò "dính với hủi!

. Hôm nay lại trở về với con đường “kể chuyện xưa” cho các friends nghe. Định nói về cái sự “hèn” của văn nghệ sỹ chúng tớ nhân dịp có quá nhiều bài viết về cái sự hèn của các nhà gọi là nhà báo ngày nay để so sánh xem ai hèn hơn ai. Nhưng lục trong đống tài liệu để cung cấp cho tiến sỹ Jason Gibbs mới về VN có ghé thăm tớ hôm 20/6/009 thì lại phát hiện ra một chương trong “Hồi ký của một thằng hèn” đã được đánh máy gửi cho tòa soạn An ninh thế giới để thăm dò và cũng là theo yêu cầu của thư ký toàn soạn Hồng Thanh Quang. Chương nàyrất “hiền”, chẳng có “ vấn đề” gì ngoài câu “Chẳng thể có âm nhạc địch, âm nhạc ta, âm nhạc có lập trường, âm nhạc mất lập trường” Vậy mà… bản thảo đã bị xếp xó. Một lí do mà tớ cương quyết gửi ra nước ngoài in vì không còn hi vọng gì ở những tuyên bố của các cấp lãnh đạo cao nhất: “Chấp nhận ý kiến khác thậm chí cả trái chiều”nữa. Toàn bộ hồi kí thì đến nay tớ cũng chẳng còn nhớ viết những gì và cũng chẳng còn lưu lại trong máy,do đã bán cho ve chai rối. Thôi thì : “Còn lại chút này làm tin”. Tớ posst cái chương “hiền nhất” đã bị xuất bản nhà nước xếp xó để các friends đọc vậy.Chương này có tên:

XÚC CẢM VĂN NGHỆ ĐẦU ĐỜI
(Trích chương II Hồi ký của một thằng hèn)

... Trở lại với gia đình tôi…Bố tôi, dù gì đi nữa, đã là người có công khai tâm cho tôi về thẩm mỹ. Nhưng tôi đã không tiếp thu tất cả cái vốn hiểu biết của ông. Ông là một người mê âm nhạc, nhưng âm nhạc cổ truyền với ông là chủ yếu. Âm nhạc thế giới đối với ông chỉ là thời thượng (snobisme). Tới mãi sau này, tôi còn tiếc nuối: Giá mà biết say mê tiếng đàn bầu, tìm được cái hay trong những điệu hò Huế, điệu lý… học ông được cách “kim cổ giao duyên” từ sớm thì đỡ vất vả biết bao. Tôi chỉ mê có nhạc cổ điển phương Tây, những bài hát hát bằng tiếng Tây, dù chẳng hiểu nó nói cái gì. Nhưng những giai điệu đẹp vô cùng của nó đã rung động tâm hồn nhỏ bé ngây thơ của tôi tới mức tôi như mê mẩn. Tôi vui, tôi buồn và có không ít lần, tôi khóc, khóc khi tự tay mình vê những câu nhạc “si đô rê, đô, rê, đô, rê, đô, rê”…trong bản Menuet của Beethoven trên cây đàn Mandoline. Ôi! Chỉ có hai nốt “đô…rê” nhắc đi nhắc lại để rồi đổ xuống cái kết “la son son fa fa la son mi rề”… đã gợi trong tôi biết bao nỗi buồn,…cho tôi biết bao tưởng tượng: Một chiều mưa rả rích…Những bước chân lê trên đường...Một nỗi cô đơn, lạnh lùng đến vô tận… Thì ra âm nhạc có sức truyền cảm mãnh liệt, thần kỳ đến thế! Chẳng cần có lời lẽ, chẳng biết nó ra đời ở đâu, chẳng biết do ai sáng tác (lúc ấy làm gì tôi đã đọc nổi cái tên các nhạc sỹ Đức, Pháp, Ý) Và sau này, tôi càng khẳng định: Âm nhạc chỉ có hay và dở. Chẳng thể có âm nhạc địch, âm nhạc ta, âm nhạc có lập trường và âm nhạc mất lập trường… Tất cả những nhận thức đầu đời này té ra hôm nay vẫn là chân lý! Những cái mà người ta lên án, vùi dập, “đổi mới” đã nghiễm nhiên trở lại chiếm lĩnh trận địa âm nhạc. Những bài hát “mất lập trường”, thương khóc người yêu, tiếc nuối một mối tình đã mất...ào ào nhảy lên sân khấu, tràn ngập trên băng từ, đĩa CD, VCD… Những nghệ sỹ chẳng theo ai (hoặc có theo vì…bắt buộc) hôm nay trở thành nghệ sỹ nhân dân, nghệ sỹ ưu tú. Còn những người đã “chính trị hóa âm nhạc” hôm nay thì ngồi chơi xơi nước, chờ chết với đồng lương hưu: nhạc sỹ- công chức! Những gì tôi tiếp thu được từ tấm bé trong gia đình về âm nhạc còn phải kể đến cái tập thể nho nhỏ ở “nhà dưới”. Nó gồm anh bếp Tý, anh xe (kéo) Lạc, vú Hiền, vú Bích và sau này đến vú Nga thì…nông dân không còn ở “nhà dưới” của gia đình tôi nữa! Lý do: Cách mạng đã nổ ra kiếp đi ở bỗng dưng tự nó chấm dứt.

Như trên tôi đã kể, do bố mẹ tôi quanh năm đi làm, tối về đi tiệc tùng, nhậu nhẹt, và sau này bố tôi còn bị rơi vào con đường “xoa” (mạt chược), mẹ tôi thì cả ngày ở nhà thương, giờ rảnh lại có cái thú vui tổ tôm nên mọi việc trong gia đình đều do một nửa tiểu đội người ở đảm nhiệm. Chính các bà vú già, anh bếp, anh xe, vú Hiền, vú Bích (mẹ tôi cứ đẻ xòn xòn vì đẻ xong đã có người nuôi)…đã là những người gần gũi nhất đối với anh em tôi. Nhiều người trong họ đã để lại cho tôi những ấn tượng khó quên, đã tạo cho tôi những rung động đầu đời trong lãnh vực “văn nghệ bình dân”. Người mà tôi nhớ nhất là anh bếp Tý, chủ nhiệm “câu lạc bộ pop” mà trụ sở là cái bếp nhà tôi, rộng độ 20 mét vuông, có tường và nền lát gạch men trắng toát. Ở đấy, cứ tối đến, những khi bố mẹ tôi vắng nhà “chẳng hẹn mà xuống”, tất cả những người “nông dân lên tỉnh” đã tập hợp nhau để trao đổi tâm tình. Tôi không thể quên những câu chuyện tiếu lâm tục mà thanh của anh bếp Tý. Nó gây cười cho cử tọa đến sặc sụa và người kể chuyện đôi khi bị mấy bà vú thưởng cho một cái phát nhẹ kèm theo câu : “khỉ gió cái anh này!” Anh chỉ cười, nhe đôi hàm răng vẩu và dặn tôi (lúc ấy cũng đã 5,6 tuổi) : “Đừng có về kể với ông bà nghe nhé!” Tôi phục nhất là cái tài bắt chước mèo đực, mèo cái đánh tiếng gọi nhau rồi gào lên như sắp phát điên. Từ cái cổ họng của anh, phát ra các tần số âm thanh, âm lượng, sắc thái, tình cảm lúc ngập ngừng, do dự, lúc mãnh liệt, sấn sổ, lúc nhẹ nhàng, êm dịu, lúc bốc lửa, dồn dập để đi tới cao trào…! Sau này, học nhạc chính quy, để hình dung ra : p, mp, sf, con agitato…confuoco, crescendo, smorzando, Rall, Rit, Frulatto, Poco a poco, tôi thường nghĩ đến bài học của anh bếp Tý! Ôi giá mà anh biết tôi đã phải vất vả thế nào khi đánh vật với những bài học âm nhạc của ông thầy dòng (thầy Bích) : Moderato là chậm vừa? Allegreto là nhanh vừa? Allegro là nhanh? Vivace là hết sức nhanh? Nhưng nhanh thế nào? Vừa thế nào? Có lẽ chỉ có anh bếp Tý là người thực hiện được nó mà chẳng cần học hành gì ba cái tiếng Ý, mà càng dịch, càng giải thích càng…tối mù và xám xịt lí thuyết!...

Trở lại với cái “câu lạc bộ bình dân” ở nhà tôi…Chính từ đó mà tôi đã sớm làm quen với đủ thứ… “bình dân” hay có, dở có. Từ những câu đố tục mà thanh, tục mà tục, những truyện tiếu lâm hòan tòan để mà cười, tiếu lâm đả kích…đến những bài hát ví, hát chèo bằng “người thật việc thật” (vừa hát vừa diễn) những điệu “sẩm soan”, “hề gậy” mà anh bếp Tý vừa hát vừa dùng đôi đũa cả gõ lách cách leng keng vào chiếc nồi rang. Sau này, khi tôi được chính ông Năm Ngũ ,bà cả Tam truyền dạy, các bài Sẩm soan, Hề gậy đã “vào” tôi không mấy khó khăn vì tôi đã từng bắt chước anh bếp Tý hát thử, gõ thử: “Gió cát trăng lân cái đêm đông trường…” từ thuở còn thơ rồi. Thì ra chính những con người cụ thể, hát những điệu dân ca cụ thể đã làm tôi nhớ hơn, tác động vào tâm hồn tôi gấp nhiều lần những đĩa hát phát ra từ cái diaphrame (thời ấy máy chưa có loa) lạnh lùng. Nhưng khắc sâu đậm nhất trong tôi và tới mãi bây giờ chính là cái không khí giao hòa, cái không khí tâm đầu ý hợp, thương yêu nhau giữa những người cùng cảnh ngộ. Chính từ nơi ấy, tôi đã được chứng kiến rất sớm một…cuộc tình mà tôi cho là đẹp nhất, chân thật và trong sáng nhất cũng như hợp lý,và… lô- gích nhất. Đó là cuộc tình giữa anh bếp Tý và vú Bích! Thì ra cả hai “cây văn nghệ” bình dân này đã… “phải lòng nhau” ở cái câu lạc bộ nhà bếp nói trên. Nó được bắt đầu ra sao? Thế nào? Từ bao giờ? Tôi không biết, nhưng chỉ biết họ “phải lòng” nhau qua một cuộc trao đổi giữa bố mẹ tôi mà tôi nghe được! Mẹ tôi: “Phải tống cổ cả hai đứa. Để chúng nó ở đây, có ngày ễnh ruột ra thì mang tiếng”… Bố tôi: “ Nhưng đã bắt được chúng nó “trai trên gái dưới” gì đâu mà đuổi chúng nó chứ? Con bé (em Bích) đang quấn vú nó, thằng Tý thì thật là khó kiếm ai thay. Nó tháo vát, khéo xoay xở, đổi món ăn, lo cho cả trên mười miệng ăn chỉ cái loáng một cái là xong. Đừng làm thế, tội hắn!” Mẹ tôi: “Ai ở nhà mà biết chúng nó làm gì nhau? Làm sao tránh khỏi chứ? Mấy hôm nay con bé (em Bích tôi) bắt đầu diarrhée (ỉa chảy) rồi đó! Không thể để nó bú sữa con này được nữa đâu”…Ngay ngày hôm sau, khi đi học trường sơ về, vừa tới cổng thì tôi thấy vú Bích, tay ôm mấy bộ quần áo gói qua loa bằng một tờ nhật trình, nước mắt lưng tròng, đi ngược lại phía tôi. Vú cui xuống ôm lấy tôi, hôn vào hai má tôi, nói trong tiếng nức nở: “Thôi! Cậu Hải ở lại nhé! Tôi về quê đây, bà đuổi tôi rồi!” Tôi thấy thương vú quá nhưng chẳng biết nói gì nên vội vàng chạy vào trong nhà cầm một trong số 4,5 con búp bê để trên kệ đi- văng rồi đuổi theo vú: “Này, của em Hải cho vú đấy, vú mang về cho bé vú ở ngòai quê”. Vú vội vàng gạt tay, giẫy nảy: “Ấy chết! Chớ làm thế! Bà biết được lại đánh đòn cậu đấy!”…Rồi vú lủi thủi, gạt nước mắt bước đi…Cái bóng dáng người đàn bà nhỏ bé, chậm chạp lê bước trên hè phố, đầu cúi gầm, tay gạt nước mắt đó bỗng làm tôi trào nước mắt. Tôi chẳng hiểu đây là thứ xúc cảm gì? Tôi đâu biết nước mắt của vú là nước mắt của một cuộc tình tan vỡ? Hay là sự oan uổng? Hay là nỗi đau khổ, sợ hãi trước một tương lai mờ mịt của một con người. Tôi thương, (thương hại thì đúng hơn), một người đàn bà nghèo, chồng bỏ đi Tân Thế Giới, gửi con mình đi nuôi con người khác, nay bỗng chốc mất việc. Và nhất là, tuy vú nuôi em Bích nhưng vú yêu quý tôi, chăm sóc tôi còn hơn cả mẹ tôi nhiều. Hơn thế nữa, tuy còn nhỏ tuổi, nhưng tôi cũng thấy được sự ra đi của vú Bích sẽ kéo theo sự giải tán cái “câu lạc bộ bình dân” mà tôi rất yêu, rất thích này. Và…quả là như thế, anh bếp Tý nhờ sự “ô dù” của bố tôi, tuy vẫn được ở lại nhưng cũng từ ngày vú Bích ra đi, anh ít nói, ít cười hẳn đi. Cơm nước dọn dẹp xong là anh tắt đèn, lên chiếc chõng tre nằm nghe từng đôi thạch sùng đuổi nhau trên trần mà thở dài và thỉnh thoảng lại chồm dậy hút thuốc lào vặt. Không bao giờ cái câu lạc bộ ám cúng và vui vẻ ấy còn họp lại được nữa. Đôi lần, tôi có mon men xuống bếp đều bị anh Tý xua tay đuổi lên nhà: “Ông cấm!Không được xuống đây nghe chuyện bậy nữa đâu!” Chuyện bậy? Thế mà cũng là bậy sao? Cái “thắc mắc văn nghệ” đầu đời của tôi đã lần đầu nảy sinh. Còn chuyện anh bếp Tý và vú Bích cũng luôn làm tôi buồn và buồn mãi. Thương hại hai người, hai “vai chính” trong những đêm văn nghệ bình dân, đã mãi xa nhau, xa tôi. Thương anh bếp Tý trước vui vẻ, tiếu lâm suốt ngày nay cứ thờ thẫn như bị mất con, mất vợ. Cho đến một hôm, anh gọi tôi xuống bếp, kéo tôi vào lòng nói nhỏ: “Ngày mai tôi đi rồi. Tôi đã xin ông bà nghỉ việc. Phải về quê làm ruộng thôi. Cậu ở lại học hành tiến tới nhé!” Tôi đủ thông minh để biết rằng anh nói dối: Anh không hề biết quê anh ở đâu. Chính bố tôi đã nhiều lần nói: “Thằng Tý mồ côi cha mẹ, đi ở từ thuở lên 5, nó chẳng có quê quán, họ hàng hang hốc gì nên nuôi nó trong nhà ít lo nó bỏ trốn!” Có nghĩa là anh không có quê, cũng chẳng bao giờ làm ruộng. Vậy anh về quê nào? Mãi sau này, khi tôi đi bộ đội, trong một dịp hành quân qua một làng gì đó ở huyện Phù Dực, tình cờ tôi đã được gặp lại anh. Vẫn cái dáng người thấp nhỏ, cái bộ răng vẩu kể chuyện có duyên, tuy có già đi nhưng tôi vẫn nhận ra anh: Một chủ quán thịt cầy ở ngay đầu làng. Còn anh cũng nhận ra tôi: “Cậu Hải mỡ thuở nào”. Nhưng ngạc nhiên đến cùng cực là khi anh gọi to: “Bu mày ơi! Ra mà xem này, cậu Hải đã thành bộ đội này!” Khi “bu mày” bước ra, tay bồng một em bé độ 5,6 tháng tuổi thì tôi phải ngạc nhiên đến cao độ: chính là vú Bích! Thì ra anh bếp Tý đã đi theo “tiếng gọi của trái tim”, đã bỏ nghề nấu bếp thuê, đi theo tiếng gọi của Tình Yêu. Tình yêu viết hoa hẳn hoi trời ạ! Anh đã về quê vú Bích, mở hàng thịt cầy, vượt mọi lời đàm tiếu, lấy hẳn vú Bích làm vợ, nuôi cả một đứa con riêng của vú Bích với người chồng đã bỏ xác ở Tân Thế Giới và còn sinh hạ được thêm 4 đứa con, đủ cả trai lẫn gái. Tôi thực sự mừng cho anh chị (lúc đó tôi đã gọi họ bằng anh chị). Sau này tôi còn chứng kiến nhiều cuộc tình, nhưng chẳng có cuộc tình nào tôi thấy đẹp như cuộc tình của anh bếp Tý, vú Bích cả. Phải chăng cái câu lạc bộ bình dân ấy, cuộc tình đẹp và chân thật, chất phác, chung thủy tuyệt vời đó đã gieo trong tâm hồn tôi những cảm xúc nghệ thuật đầu đời. Cũng từ những nhận thức tự nhiên đó tôi đã tập tọe làm thơ rồi viết nhạc từ thuở 15,16 tuổi. Bài thơ “Thôi thế là tan giấc mộng vàng/ Nàng đi giữa lúc gió xuân sang…” đăng trên tiểu thuyết thứ bảy với bút danh Thái Bình Dương năm tôi 17 tuổi (1943) chính là tôi cảm xúc từ mối tình bếp Tý- vú Bích. Bài hát “Có một nàng thôn nữ” (1944)…chính là tôi nói những tình cảm của tôi đối với những con người nông dân mà tôi yêu, tôi quý. Tôi cảm ơn cái “câu lạc bộ bình dân” ấy. Tôi cảm ơn cái mối tình ngang trái và kết thúc đẹp đẽ ấy, vì chính nó đã cho tôi những nhận thức, những tình cảm quý giá mà chẳng có một cuốn sách, một lớp học nào có thể mang lại cho tôi một cách sâu sắc và không phai mờ đến thế. Những khám phá đầu tiên của Tình Yêu cũng từ đó bắt đầu. Tình yêu thật sự chân chính nghĩa là không kể tuổi tác hình thức, nghĩa là phải vượt mọi trắc trở, nghĩa là phải chịu đựng đủ mọi điều tiếng, nghĩa là phải mất để có, phải vượt để chiếm, phải giữ để còn…Cái anh bếp Tý nào có đẹp trai gì cho cam, người nhỏ thó, miệng răng hô, mắt toét nhèm…Vậy mà anh yêu một người phụ nữ đã có chồng, có con, hơn anh 3,4 tuổi. Còn vú Bích? Cái gì đã làm cho vú sớm quên đi anh chồng mất tích? Cái gì đã làm vú “phải lòng” anh bếp Tý? Nếu không phải mê anh về cái tài, cái duyên của một cây văn nghệ bình dân? Và họ đã thành vợ thành chồng, sinh con đẻ cái, thương yêu nhau đến lúc bạc đầu. Tôi nhận thức khá sâu sắc về tình yêu từ mối tình chất phác dễ thương đó…và đã thể nghiệm cả trong cuộc đời tình ái của bản thân. Nhưng đạt đến cái kết “có hậu” như cuộc tình bếp Tý + vú Bích thì quả là khó khắn, đôi khi vấp ngã đến tróc vẩy, trầy da mà chẳng tìm được tình yêu lý tưởng. Tôi sẽ kể lại trong những chương sau…

Bản thảo đánh máy đầu tiên chỉ có thế,đuợc gửi đi”,hiền như ma-sơ”,để “thăm dò”xem người ta “đổi mới tư duy”,khuyến khích” không uốn cong ngòi but”(tbt N.V Linh)…vv…và vv.Cuối cùng cũng không được chấp nhận….Buộc tớ,10 năm saubằng con đường ÚSB ,gửi ra nước ngoài (với những sửa chữa bổ xung ,quan điểm cứng rắn hơn nhiều) cốt chỉ để 6 đúa em và mẹ tớ (lúc ấy còn sống)hiểu ra rằng :Tớ không phải là cái ông TÔ HẢI,vụ trưởng Vụ Nghệ Thuật (trùng tên một cách lạ lùng)mà tha thứ cho thằng con lầm đường lạc lối mà giá đình xích lại gần nhau,yêu thương nhau như xưa.(Điều này đã thành hiện thực)Di cảo còn lại, hôm nay theo yêu cầu của nhiều friends trong và ngoài nước, tớ chỉ” chiều” được có thế mà thôi>Ngoài ra xin chờ ngày..tái bản hoặc những ai có bản in chính đánh máy post lên Internet (ăn cắp một cách…dễ thương nếu không cắt cúp,thêm bớt,xuyên tạc)) Sau đây là Email của Hồng Thanh Quang,thư ký "An Ninh Thế Giới" xin lỗi tớ về một cộng tác viên viết "Mò" về đời tư của tớ ,ả trên ANTG nh hưởng tới sự mất đoàn kết trong gia đinh.Cuối thơ xin ;lỗi có một ... nguyện vọng sớm được đọc hồi ký của tớ nên tớ vội đánh máy một phần chương2 gửi cho An Ninh thế giới để "Thăm dò" nên hôm nay mới còn bản lưu là như vậy đó!

Thursday June 25, 2009 - 04:52pm (ICT) Permanent Link | 5 Comments
tuần kí số 8b

TUẦN KÍ SỐ 8B

Sở dĩ gọi là tuần kí 8b vì entry này không cung cấp được cho các friends ,nhất là trong nước ,những câu chuyện gì hay mới mà chỉ cốt thông báo cho các friends cũng như các cơ quan truyền thông hải ngoại biết về bộ mặt thật của một tên “đặc vụ- chó điên” mà công an Việtnam đã thả vào cộng đồng người Việt ở nước ngòai để sủa, cắn tất cả mọi người nào có thể gây nguy hiểm cho chính quyền ở trong nước. Bởi vậy entry này có tên:

BỘ MẶT THẬT CỦA HÙNG VĂN, CON CHÓ DẠI ĐƯỢC THẢ TỪ HÀ NÔI SANG LUÂN ĐÔN

Hắn là một tên xuất thân từ một gia đình khá giả. Bố hắn là tham Phương,người Việt gốc Hoa, có cổ phần trong công ti Hòn Gai thời Pháp thuộc. Nhà hắn ở 24 Phan Chu Trinh Hà Nội. Mấy anh em Đại Văn, Bích Văn, Hùng Văn, Cường Văn (CV hiện đang còn tại Hà Nội) đều được ăn học tử tế. Cả gia đình hòan tòan sung sướng và không có một óan thù gì với cái gọi là cách mạng cộng sản cả. Mặc dầu thời kì chống Pháp chẳng ai tham gia hoạt động gì nhưng cũng chẳng ai phải đi tù đi tội. Hắn không hề làm một công việc gì rõ ràng mà chỉ nổi tiếng ở việc đi... xem tử vi. Cũng chính nhờ cái nghề ba "hoa xì tốc" này mà hắn làm quen và la cà với rất nhiều thành phần xã hội. Từ các nhà văn lớn cho đến mấy ông tướng quân đội ,công an mê tín dị đoan. Đặc biệt là sau khi hắn nhờ mồm mép được vào làm việc chạy vặt trong tòa báo Tổ Quốc của đảng xã hội,( cánh tay nối dài của báo Nhân Dân của đảng cộng sản )thì hắn bỗng dưng đi đâu cũng tự xưng là nhà báo. Tuy nhiên nói đến Hùng Văn thì các nhà báo, trí thức ở miền Bắc lúc này đều dặn nhau: "chơi với cái thằng mặt trắng răng cụp vào, nói năng nhỏ nhẻ như dân pê-đê này phải hết sức cẩn thận vì nó là indicateur ( chỉ điểm đấy).!" Còn giới "ăn chơi", trong đó có một số văn nghệ sỹ rất thân với hắn về cái tài "ma xó" "chuyện gì cũng biết đặc biệt là những chuyện chăn gối của các "cốp"cứ y như hắn nằm sẵn dưới gầm giường của họ vậy",ít ra cũng gây được một trận cười ở các quán cà-phê.Một số có máu "dê" thì mê hắn về cái tài “tử vi đóan nốt ruồi trúng phóc” thì thích đi theo hắn để học hắn cái nghề xem tử vi thì ít mà xem…. “tử cung” thì nhiều. Biết bao con gái đã qua tay hắn hoặc được hắn nhường cho sau khi xem tử vi cả ở Hà Nội lẫn Sài Gòn vẫn còn sống cả đây! Cũng vì thế cô Thúy, một hoa khôi ,bán sách ở phố Tràng Tiền đã phải "bỏ cái ông chồng mất dạy đó mà chạy lấy người. Xin lỗi cô Thúy, nếu ngày nay cô còn sống ở đường Phan Đình Phùng như trước ,tôi phải nói ra điều này vì chính cô và Hữu Hiệp (tác giả của "Trào lòng")khi trở thành chồng cô đã cùng nhau đến căn hộ nhỏ bé 23 Lý Tự Trọng của tôi bật mí chuyện này.

Sau năm 75, Hùng Văn đã nhân danh "nhà báo cách mạng" vào Sài Gòn theo dõi các cuộc đánh tư sản thì Hùng Văn đã bỏ căn nhà đường Đồng Khởi để vào đóng đô tại thủ phủ Chợ Lớn. Chính nơi này là nơi những tên cách mạng giả danh, những cán bộ tham ăn chơi nhậu nhẹt đã được "nhà báo" Hùng Văn lôi kéo vào các cuộc sa đọa, gái gú, lừa đảo, kiếm tiền ,tổ chức vượt biên theo ngày giờ mà "thầy" đã phán là...được!. Theo gót thầy tử vi Hùng Văn , có người bạn thân của Hùng Văn trở về Bắc với bệnh “nổ ống khói” rồi gia đình tan nát (Ông này hiện nay đang còn sống và cũng có thời ăn lương thứ trưởng ...là ai?Xin cứ hỏi ngay Hùng Văn) . Riêng Hùng Văn thì một hôm tổng kết chiến dịch Z tại 81 Trần Quốc Thảo, chúng tôi được ông Bí thư Đảng Đoàn Văn Nghệ miền Nam Bảo Định Giang phổ biến về tình hình cuộc đấu tranh "ai thắng ai" ở cái Vương Quốc Tầu Chợ Lớn mà Mỹ-Thiệu-Kỳ cũng phải bó tay có nêu tên một số cán bộ "đi cải tạo tư sản lại bị tư sản cải tạo lại" mà điển hình là nhà báo Hùng Văn. Tội chính thức là: Lợi dụng danh nghĩa nhà báo tống tiền ba Tàu Chợ Lớn , lừa đảo, tổ chức vượt biên. Sau đó thì không ít người đều kết luận một cách hài hước là : "Sao thằng ấy nó không biết xem tử vi ngay cho nó nhỉ?..."

Bộ mặt thật của tên Hùng Văn này người ta cũng quên đi như quên hàng trăm những cái tên dính líu vào các vụ Đường Sơn Quán. Vậy mà sau khi được di lý ra Hà Nội, anh em ngòai đó đều ngạc nhiên là Hùng Văn họat động chính trị (?!) và "được" giam chung với các "phần tử chống đối chế độ.?!" Tuy nhiên, hắn không bao giờ bị đưa ra tòa, không bị kết tội gì mà bỗng dưng lại... lên máy bay đi thẳng sang Luân Đôn "do con bảo lãnh". (Thời này ,ở miền Bắc chưa làm gì có chuyện bảo lãnh, H.O, làm gì có chuyện xin hộ chiếu visa KHÁ như bây giờ?)

Nằm im một thời gian, Hùng Văn bỗng xuất hiện dưới cái tên Việt Thường, tên một nhà báo kì cựu, bố của họa sỹ Việt Hải.(báo Nhân dân) Công việc của hắn được sự giúp đỡ của đặc vụ hai mang, ba mang bắt tay ngay vào chửi bới những người không theo tôn chỉ chống cộng của bọn hắn đề ra :Không có đa đảng,đa nguyên,dân chủ,nhân quyền gì hết.Ba triệu thằng cộng sản dù phản tỉnh ,dù đối kháng,...tất cả đều phải tiêu diệt không thương tiếc.Và mọi quyết định thắng lợi của công cuộc giải phóng quê hương ,nay chủ yếu dựa vào.....Quân Lực Việt nam Cộng Hoà!? Những người nào đấu tranh cho đa đảng, cho tự do, cho dân chủ, đấu tranh ôn hòa bất bạo động ,đòi cải thiện cái chế độ độc đảng hiện nay,đòi bỏ điều 4 của Hiến Pháp... đều bị hắn dùng mọi thứ từ ngữ bẩn thỉu nhất,bị hắn ngậm cả cứt thổ tả phun vào người mà hắn cho là có hại cho công cuộc đánh phá ,gây bất hòa,gây hoang mang trong cộng đồng NVHN mà hắn đã đưọc giao.!

Đối với những người đòi hỏi dân chủ tự do, nhân quyền ở trong nước, dù có bị đàn áp, bỏ tù 10, 20 năm chúng đều cho là “dân chủ cuội”, “khổ nhục kế”. Cho đến hôm nay thì Hùng Văn đều chửi tuốt luột không chừa một ai, người cuối cùng là Thích Quảng Độ cũng trở thành “thằng sư rậm râu”,theo đuôi cộng sản","cò mồi cho ôn hòa,bất bạo động" Thêm vào đó ,nhân việc chửi thằng già lưu manh" Tô Hải,cái tên Hùng Văn tức Trần Thanh tức Nam nhân-quân lực V.N.C.H,túc Hùng Nguyễn....lợi dụng để chửi ( hay "chỉ diểm"?) một số tên tuổi mới khác ở trong cũng như ngòai nước lại được tên chó điên Hùng Văn theo lệnh cơ quan hắn ăn tiền ra lệnh, sủa, cắn lây. Đó là giáo sư Nguyễn Huệ Chi, Vũ Cao Quận, Lê Phú Khải, Phạm Quế Dương,Phạm đình Trọng. Đó là giáo sư Nguyễn Xuân Vinh, nhà văn Uyên Thao…., những người đến dự buổi ra mắt sách của Tô Hải cũng bị hắn chửi tuốt luồn luột,chẳng từ một ai

Tóm lại, đó là một tên khiêu khích được trả lương để đánh phá cả ngòai lẫn trong nước với ngón nghề cũ mèm :làm hoang mang đồng bào ở ngoại quốc, làm mất uy tin các nhà yêu nước quan tâm đến vận mệnh của Tổ Quốc Việt Nam. Với đồng bào trong nước thì hắn có sủa mấy cũng chẳng ai tin vì người ta quá biết tên “Hùng Văn tử cung” từ lâu rồi. Nhưng với đồng bào nước ngòai thì với cái miệng sẵn sàng ngậm cứt thổ tả phun người bằng cách dựng đứng lên những chuyện không mảy may có, đặc biệt là đi vào đời tư để làm giảm uy tín một ai đó thì Hùng Văn sẵn sàng làm cái việc như là nằm dưới gầm giường người ta. Bất cứ một ai hắn “muốn đánh” đều được hắn vu cho những cái tội sex như vụ hắn vu cho vợ nhà văn Đào Vũ ngủ với đại tướng Võ Nguyên Giáp. Vụ căn nhà đường Trần Quốc Tỏan biến thành cái ổ điếm cao cấp,vụ "hắn được tôi mời đến tân gia ở cái nhà tôi vừa cướp được của đồng bào rồi cho tiền nhân tình ở Nha Trang mua nhà, mở uốn tóc để mỗi tuần vài lần về chơi. Và còn nhiều nhiều những chuyện hắn dựng đứng lên để bôi bẩn bất cứ ai hắn thấy cần phải bôi bẩn

Vì vậy, dù không muốn ,và đã nhiều lần cảnh cáo hắn nhưng hắn vẫn cứ theo chỉ thị của cấp trên hắn tiếp tục ngậm cứt phun người dưới danh nghĩa một kể "chống cộng triệt để nhất"., dựng đứng mọi sự việc không hề có bao giờ ,chửi bới bất cứ ai có hành động hay tư tưởng nào có hại cho đảng và nhà nước hôm nay của hắn,vô hiệu hóa những cá nhân hay tổ chức nào mà,theo chỉ thị,cần phải đánh phá. ,

Dù không muốn "dính với hủi", Tôi đành vạch trần cái mặt chó má của Hùng Van và đồng bọn ra và mong rằng đồng bào ngòai nước cũng như các cơ quan truyền thông ở nước ngòai đừng để con chó điên Hùng Văn này nó vào nhà sủa bậy. Riêng đối với bản thân Tô Hải là ai? là thế nào,? bây giờ sống ra sao?, có nhà có cửa gì không ?người ở trong nước ai cũng có thể đến kiểm chứng, ai cũng có thể bằng một cú tel hỏi xem Tô Hải là đảng viên hay là quần chúng, vợ Tô Hải có còn đứng bán bánh mì ở đầu đường ,vừa bán vừa chạy công an hay không,?Dân VN trong nước,chỉ cần đến khu chung cư cho người thu nhập thấp Miếu Nổi gặp ngay UBND,tổ dân phố kiểm tra xem có phải tôi được xếp trong diện "xóa đói giảm ngheo" ,được tặng quà trong dịp tết không sẽ rõ.

Tôi cũng xin lỗi các friends yêu quý tôi đã can ngăn tôi không nên bực bội làm gì mà hại sức khỏe. Nhưng tôi phải lên tiếng một lần đầu và cũng là lần cuối cùng về cái con chó điên này nó là ai để từ nay đồng bào ở nước ngòai đừng có nghe nó sủa bậy hoặc ngậm cứt phun vào bất cứ người nào.

Tôi cũng nhân dịp này mong các cơ quan truyền thông, các báo điện tử phổ biến bộ mặt thật của tên chó săn điên khùng để cho hắn chỉ còn có đất sủa bậy, ỉa bậy trên một cái trang “Tin Paris”của nó mà thôi. Tôi cũng rất cảm ơn những trang web như take2tango, VN exdodus... đã lâu không cho con chó săn điên khùng (được thả từ C.A. Hà Nội ra) tự do phóng uế lên sàn nhà mình như cách đây 2,3 năm nữa

Tất cả những tài liệu về Hùng Văn đều do bạn của Hùng Văn cung cấp, thậm chí những người ở cạnh nhà của Hùng Văn từ thời kỳ Pháp tạm chiếm cho đến khi lấy vợ vợ bỏ chuyên làm nghề đi xem tử vi, tử cung đều còn nhân chứng sống cả,. Riêng tôi do không chơi với Hùng Văn bao giờ, không mời Hùng Văn đến nhà bao giờ nên chỉ được biết cái gì mà lúc còn trong tổ chức do các cấp trên phổ biến mà thôi

Tuesday June 23, 2009 - 07:48pm (ICT) Permanent Link | 7 Comments
Tuần ký số 8

Tuần ký số 8

Không thể nào ngồi quá 5 phút ,nằm gõ keyboard thì cũng chữ được chữ mất,thư ký riêng thì chưa về.Đề tài thì ngổn ngang trong đầu…Chuện xưa ,chuyện nay,chuyện hàng ngày vẫn cứ ngồn ngộn….Đo huyết áp cứ lên xuống lung tung.Sáng 150,chiều 120,Đầu óc muốn nổ tung…Thôi thì dùng cái tuần ký này thay…thông báo về những gì tớ đã phải chịu đựng trong tuần qua mà không ngỏm củ tỏi vậy.Số là:

TỚ LÀ “NGƯỜI CỦA DƯ LUẬN”DO BỎ ĐƯỢC CÁI SỰ…HÈN

Cứ tửơng rằng nói ra được cái tội hèn đã phạm phải, thì trút bỏ được mọi sự băn khoăn,đau khổ,nó gậm nhấm trái tim mình bấy lâu nay và làm gương cho những tên hèn khác dám cùng tớ bộc bạch những gì lâu nay chúng hay nói vụng,nói trộm gấp 1000 lần tớ.Vậy mà ….chỉ có một tuần ,chính những kẻ yêu tớ,những thằng bạn già ,bạn trẻ,đồng nghiệp cũng như học trò…chỉ sau khi đọc có mấy giòng quảng cáo cuốn hồi ký của tớ và những lời kết tội tớ đã…”rét run”lên…Đây đó đã vang lên những lời chửi bới,vu cáo,xuyên tạc,thậm chí kết tội tớ là phản bội là phản động …(Chưa thấy ai kết luận tớ như l/s Lê công Định là “âm mưu lật đổ chính phủ”,thuộc Đảng này Đảng khác,nhưng chắc rồi cũng sẽ có thôi!)Túm năm, tụm ba cũng có một vài tên văn nghệ sỹ của Đảng Cộng Sản đã đánh tiếng cho tớ biết là tớ “vô ơn”Hàng loạt huân chương,hàng lô giải thưởng ….như thế mà không biết sống yên lành cho đến cuối đời,lại còn giở trò…” phản động”!?

Bà xã tớ cứ lo tớ đọc được lại lên tăng xông mà…đi luôn….sang Cali,ngủ chung vớí bố,mẹ tớ đang yên giấc ngàn thu…nên khuyên tớ chẳng cần đáp trả làm gì cho mệt đầu óc. Tớ nghe theo bà ấy và chỉ xin phép bà ấy cho tớ được trả lời một lần rồi thôi mọi vấn đề. Như sau:

1-/Hồi ký tớ viết chẳng qua chỉ là một tập…minh họa bằng người thật, việc thật những gì các vị Nguyễn Khải ,Chế lan Viên,Nguyễn đình Thi,Nguyễn Minh Châu….đã tổng kết trong các “tiểu luận chính trị”,các tổng kết chính trị rất sâu sắc và ngắn gọn trong các di bút cuối đời mà thôi

2-/Tớ sẵn sàng nhận tội “phản với lý thuyết và hành động”của mọi thứ cộng sản Nga,Tầu,cũng như “cộng sản dỏm….đang còn sót lại vì họ phản động lại tớ,với Tổ Quốc tớ.

3-/Với các vị “siêu chống cộng” thì tớ xin chào thua! Hành động viết hồi ký kể tội mình đúng chỉ là chuyện “ tép riêu”vì ngay nhữngcái tên tuổi lớn đã vứt trả thẻ Đảng ,đã viết hồi ký phủ nhận chủ nghĩa cộng sản ,những người tự sỉ vả những lỗi lầm mình đã mắc phải,sau khi đã ra tù, vào tội cả 10-15 năm trời còn bị chửi,,còn bị vu cho đủ thứ tội nào VG,Đăc công đỏ nào phản tỉnh” vờ”,cần phải tiêu diệt, nữa là cái thằng tớ.Garaudy,Sartre,Djilas,Gorbachov,Eltsine,Poutine,, .những người có công đập nát cái hệ thống cộng sản tưởng chừng bất khả xâm phạm, đối với các vị siêu chống cộng này đều là bọn cơ hội nữa là.Cho nên các friends yêu mến tớ cũng chẳng nên phản bác làm gì, kẻo họ lại mang các bộ phận sinh dục ra mà đặt tên cho ai phản đối họ đấy.

4-/Riêng đối với cuốn” Hồi Ký của một thằng hèn” của tớ,tớ xin phép NÓI LẠI CHO RÕ,một lần cuối.

a-/Tớ không chịu trách nhiệm gì về các bản thảo in lậu hay đưa lên mạng( mà tớ đã được báo cho là đã xuất hiện ở Hà Nội rồi!?)dưới bất cứ động cơ nào (yêu tớ hay muốn hại tớ)vì không thiếu gì cách thêm bớt,chấm ,phết….đều thay đổi ý chính của câu văn.

b-/Bản thảo tớ đã giao cho Nhà Xuất Bản và yêu cầu “Cấm đưa lên mạng và Nhà xuất Bản giữ bản quyền” để tránh những tình trạng bị lợi dụng ,xuyên tạc hoặc bị xé nát thành từng chương dễ bị xuyên tạc,phê phán sai lệch khi chưa đọc cả tiến trình chuyển biến tư tưởng của một con người,hoàn toàn không vì mục đích kinh tế,kiếm chác gì.Thậm chí tớ còn nhờ em tớ phát biểu tại buổi ra mắt sách là “Anh tôi mong được ai đó yêu cuốn sách thì cứ việc dịch ra tiếng nước ngoài khỏi phải xin phép”…Nghĩa là tớ và nhà xuất bản hiện nay chưa thu được một xu lãi nào với 1000 bản in cả.

c-/Riêng đối với thị trường sách Việt Nam thì….xin hàng!Cái gì in được mà ra tiền thì lũ con buôn sách nó chẳng cần luật lệ gì.Ngay sách “được phép”nó cũng in lậu cả đống,sách chưa ra lò nó đã in lậu rồi cơ mà!Cái xã hội vô luật pháp này ai sẽ phán xét đây?Chắc là phải để khi tớ về… Cali rồi mới có người xử.

Riêng đối với các ông công an văn nghệ,nếu tịch thu được cuốn nào nặng hơn 1 kilô,bìa cứng giá bìa 25 đô-la thì các ông hãy dựa vào đó mà làm chứng cứ.Các bản khác là hồi ký dỏm đó. Riêng tớ,nếu có ai mang tặng tớ một cuốn,tớ cũng sẽ giữ làm kỷ niệm(chỉ nhận bản chính)để chứng tỏ với dư luận rằng:

Hồi ký này chẳng có gì “chống phá,”lật đổ”,”nói xấu”ai trừ những thằng hèn,đại hèn.>Tớ chỉ kể lại chuyện HÈN của tớ và đồng nghiệp suốt nửa thế kỷ làm văn nghệ ca ngợi những cái SAI CỦA ĐẢNG LAO ĐỘNG,mà chính các tiền nhân của các ông đã nhận tội …nhưng không sửa…Những sai lầm chết người đó,các chú… gọi là “cộng sản” ngày nay đã XÓA BỎ,đã “sửa chữa không tuyên bố”đã phục hồi,đã khen thưởng,đã cho phổ biến hàng loạt tác phẩm của những tên” tay sai Đế Quốc”,những tên “Việt Gian”,” phản động””,phản quốc””,phản Đảng” mà không tiện ra văn bản đó thôi!Tớ có công với chính quyền đương thời quá đi chứ.Còn các thứ chuyện “khiếm khuyết” của các vị lãnh đạo ngày nay nó lại ở cái….phạm trù mà tớ chỉ ‘bắc nồi chõ nghe hơi” hoặc được thông tin trên Anh-téc-lét nên tớ chẳng còn sức,còn thời gian như mấy ông blogger thích đi “Lề bên Trái”,mà xía dzô! Vậy thì, xin nhường cho mấy vị công an văn nghệ theo dõi mà….điều tra,mà cho chúng nó đi… ngủ với anh Điếu Cầy./..

Friday June 19, 2009 - 06:32pm (ICT) Permanent Link | 6 Comments

Add nhat si bao thu to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 107 First | < Prev | Next > | Last

HIGHLIGHTED POSTS