Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

kikim

Top Page  |  Blog  |  Feeds  |  Friends  |  Lists  |  Groups

Add

kikim is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Fri Jul 25, 2008 Member since November 2005

Tam nghi blogging mot thoi gian vi to ban qua. Cam on moi ng da hoi tham to. To se van thuong xuyen vào doc entries moi cua cac ay. Reply

1 - 5 of 90 First | < Prev | Next > | Last

Kikim's Blog Full Post View | List View

Merci a la vie de nous offrir chaque matin une journée de plus POUR AIMER

Một triết lý về tình yêu
Một triết lý về tình yêu magnify

Tôi vô tình đọc được bài viết này của Kỳ Duyên trên Kyduyenhouse.com. Càng khâm phục người phụ nữ này hơn. Tôi biết đến cô vì cô là con gái của một nhân vật nổi tiếng, nhưng hình ảnh của cô đọng lại trong tôi vì cô là một người phụ nữ đẹp, thông minh, sâu sắc và đầy lòng nhân ái. Cuộc đời cô cũng lắm chuân chuyên, khối người yêu, nhiều kẻ ghét. Tôi luôn dõi theo những hoạt động từ thiện của vợ chồng cô cho người Việt khắp nơi trên thế giới. Những triết lý về tình yêu của cô đã làm tôi học được nhiều điều từ người phụ nữ này. Xin chia sẻ với các bạn.


Từ ngày chồng tôi về Việt Nam làm việc thì bạn bè người thân đều lo lắng cho tôi. "Em à, sao em lại để nó về Việt Nam một mình," "chồng đâu vợ đó...dù nó có thánh thiện cách mấy...đàn ông mà em" chắc lưỡi, thở dài "con gái Việt Nam ghê lắm em không biết đâu!" Ngoài những lời khuyên thầm thì khá quen thuộc này còn có những lời "cố vấn" mới lạ mà tôi chưa từng nghe qua. Mẹ nuôi của tôi dặn tôi "con bảo chồng con lúc nào đi ra đường cũng phải nhét một củ tỏi trong người để khỏi bị ai bỏ bùa." Một người đàn anh bầu show ở Đan Mạch gọi long distance sang và bằng một giọng trịnh trọng cho tôi biết là anh biết một cơ quan tình báo ở Việt Nam có thể theo dõi người 24/24 nếu tôi cần...

Trước hết tôi phải cám ơn sự quan tâm và lo lắng của mọi người quanh tôi. Tôi biết họ thương tôi và thật tình muốn giữ hạnh phúc cho tôi. Tôi xin ghi nhận tất cả những lời khuyên chân tình dựa trên kinh nghiệm sống thực. Tôi không đến độ quá ngây thơ hoặc tự tin, cũng không phải thuộc loại "chưa thấy quan tài, chưa nhỏ lệ" để không nhận ra những điều mọi người cảnh giác là chuyện thường xẩy ra...rất có thể xẩy ra...nhiều phần sẽ xẩy ra. Tuy nhiên đó cũng không làm tôi mất tin tưởng ở tình yêu, ở cuộc sống và ở chính tôi.
Tôi may mắn sinh ra là một con người lạc quan. Anh Ngạn làm việc với tôi 15 năm nay vẫn thường nói "Đời cô sướng vì cô hay cười... chuyện nhỏ gì cũng dễ làm cho cô vui." Có lần anh Ngạn kể một câu chuyện vui cho tôi nghe thử trước khi kể cho khán giả nghe. Nghe xong tôi ôm bụng cười, làm anh tưởng câu chuyện tếu thật đến chừng kể trên sân khấu chẳng "ma nào nhếch mép." Anh bực bội quay vào bảo với tôi "Lần sau tôi không dùng cô làm vật thí nghiệm nữa vì cái gì cô cũng lăn lộn ra cười được..dù chuyện nhạt như nước ốc!"

Tôi vô tư đến độ hầu như chưa bao giờ biết mất ngủ. Hỏi bất cứ nghệ sĩ nào đi show với tôi thì sẽ biết ngay. Máy bay chưa cất cánh tôi đã ngủ (và hầu như nghệ sĩ nào cũng có một tấm ảnh "lưu niệm" thật đẹp của tôi đang nằm ngủ...há hốc). Đến nỗi ca sĩ Trúc Linh bực quá có lần nói với tôi "Em thì khó ngủ một tiếng động nhẹ cũng làm em thức, mà thức rồi thì lại nằm suy nghĩ miên man không ngủ lại được...mà em thấy chị ngủ say, ngủ ngon lành em ghét quá!"

Quan niệm sống của tôi rất giản dị. Tôi luôn nhìn đời là nửa ly nước đầy. Những gì chưa đến hoặc đã đến mà tôi không thay đổi được thì tôi: 1) gạt sang một bên; 2) chấp nhận; 3) chấp nhận...rồi gạt sang một bên vì cuộc đời quá ngắn ngủi để sống trong muộn phiền hối tiếc. Nói như thế không có nghĩa là tôi chưa bao giờ biết buồn. Tôi có buồn chứ...cũng từng biết thất tình ngồi khóc nguyên đêm như ai vậy. Tuy nhiên tôi không để cơn buồn kéo tôi mãi lún sâu vào vũng lầy đen tối. Người ta nói thời gian là liều thuốc thần diệu nhất...mọi chuyện rồi cũng sẽ qua đi. Có hai câu nói mà tôi thường dùng để tự an ủi mỗi khi có chuyện lo nghĩ là "a hundred years from now no one will care" và "a billion Chinamen don't give a damn!" (hihihihi...nghe không đã thấy muốn cười rồi)

Tôi sống ở hiện tại. Quá khứ đã qua. Tương lai chưa đến. Tôi chỉ có hiện tại vì tôi không còn sự lựa chọn nào khác. Có thể ngày mai trời mưa, nhưng hôm nay trời nắng thì tôi sẽ hưởng trọn ngày nắng đẹp. Tôi không ngồi đây trên đồng cỏ xanh dưới ánh nắng chan hòa để lo về một cơn mưa bất chợt. Tôi không chắc ngày mai có mưa hay không, và nếu có thì...tôi cũng không làm gì được (mặc dù tôi rất thích đi bộ dưới mưa). Nên tôi sẽ ngồi đây bên cạnh người tôi yêu để cho nhau những gì hạnh phúc nhất trong giây phút này.

Rồi một ngày nếu người yêu ra đi, tôi sẽ không oán trách. Ngược lại tôi sẽ cám ơn người yêu đã đến với tôi, dù một ngày hay một đời. Tôi nhìn tình yêu như một bài toán cộng. Ví dụ trước khi tôi gặp người yêu tôi là số 0. Người yêu đến với tôi năm năm, rồi ra đi. Như vậy là tôi được +5. Tôi đâu có mất mát gì vì trước khi người bước vào đời tôi, tôi vẫn là số không mà. Rồi trong năm năm đó tôi đã yêu, đã được yêu lại và còn được mang theo bao nhiêu kỷ niệm...như vậy là tôi quá lời rồi, còn oán trách gì nữa?

Tôi xin kết bằng câu cuối trong bài nhạc "Một Lần Được Yêu" mà tôi viết cùng với ca sĩ Lưu Bích gần mười năm trước:

"Nếu có ngày tình ta tan vỡ
có ngày đời em im tiếng

xin anh đừng thương tiếc

vì đã có lần tình yêu thắp sáng

có lần mình yêu tha thiết

thì dẫu xa nhau em hoài ghi nhớ

Xin cho yêu hết

dâng hết con tim trong phút giây này


Người Yêu em hỡi...

Xin cám ơn anh cho em được yêu"


...Và cho tới bây giờ đó vẫn là triết lý về tình yêu của tôi.

Kỳ Duyên






Saturday August 2, 2008 - 01:07am (PDT) Permanent Link | 16 Comments
Người Bắc và người Nam

Sáu năm ở đây, tôi đã khám phá ra nhiều điều về đất nước mình, người dân mình, những điều mà khi ở trong nước tôi không hề hay biết.

Người miền Nam không thích người miền Bắc ?

Ai cũng biết, những người Việt Kiều sống ở nước ngoài chủ yếu là người Nam, họ qua hải ngoại ( Mỹ, Pháp,….) sau những năm 54 hoặc 75 với lý do chính trị. Ở đây, tôi xin phép không lạm bàn gì đến chuyện liên quan đến chính trị.

Chỉ xin kể ra đây 2 câu chuyện, cho tới nay tôi vẫn cảm thấy bức xúc, không tự lý giải nổi, thực sự là không thể.

Chuyện thứ nhất, tôi có cô bạn cực dễ thương, qua Pháp được khoảng 4 năm, nghĩa là cũng không phải sinh ra và lớn lên ở Pháp. Cô bạn này yêu một anh người Bắc, cả gia đình cô gái phản đối, thậm chí ông chú ở bên này còn tuyên bố, nếu mà mày theo nó thì không có gia đình này nữa. Cô gái vẫn vì tình yêu mà bỏ ngoài tai tất cả những lời cấm đoán. Cô dọn ra ở riêng bên ngoài với ng yêu. Nhưng một thời gian sau, cơm không lành, canh không ngọt, nên cả 2 chia tay cô dọn trở về nhà ông chú họ. Tất nhiên sau đó sẽ được nghe một loạt các câu kiểu như « Cá không ăn muối cá ươn… » « Tao đã bảo mà, cái giống Bắc kỳ là không có thương được…. » Tự trong thâm tâm cô gái nghĩ gì về bọn « Bắc kỳ » thì tôi chả rõ, nhưng cô vẫn có rất nhiều bạn là người Bắc. Chuyện dừng lại ở đấy, tôi bắt đầu thắc mắc về chuyện người Nam phân biệt mà gọi người Bắc là dân Bắc kỳ. Nhưng chẳng sao, gia đình họ vẫn vui vẻ mỗi khi tôi tới chơi, nghĩa là họ không ghét mình.

Tôi có ngây thơ quá không nhỉ, vì trong thâm tâm, tôi thậm chí chả có khái niệm phân biệt bạn Bắc với bạn Nam,

Đến ngày hôm qua, được nghe một câu chuyện khác, lại là chuyện Bắc Nam, lần này bắt đầu bức xúc. Anh bạn tôi người Nam, qua đây từ khi 2 tuổi, nghĩa là gia đình anh qua đây theo dạng tị nạn. Tôi khâm phục gia đình này qua những lời kể của anh bạn tôi. Họ sống ở trời Tây, con cái hấp thụ văn hóa Tây, nhưng trong gia đình họ vẫn giữ nguyên nề nếp của người Việt. Anh bạn tôi quen và yêu một cô gái Bắc, cô này qua đây du học và ở lại làm việc. Nhìn vào mắt anh tôi biết, hai người đã có những gắn bó sâu sắc. Anh luôn miệng khẳng định với tôi rằng cô gái rất dễ thương, rất hợp với anh, và hai người đã có những khoảng thời gian khó quên bên nhau. Sau đó một năm, gia đình anh biết chuyện và phản đối kịch liệt. Anh phải chọn hoặc là người yêu, hoặc là gia đình. Thật đau đớn. và tất nhiên, dù rất tha thiết với người yêu, nhưng anh không thể chọn cô để từ bỏ gia đình. Vì anh được giáo dục theo lối truyền thống mà, vì anh trọng đạo nghĩa mẹ cha hơn hết thảy mọi điều trong cuộc đời này, và vì một tỉ những đạo lý làm con khác nữa, anh đã phải xa cô ngay cả khi hai người đang tha thiết yêu nhau. Tôi không thể tả được đôi mắt anh khi anh kể lại câu chuyện này với tôi. Chỉ biểt rằng tự trong sâu thẳm tâm hồn, anh vẫn còn rất nhiều nuối tiếc về người con gái đó. Chưa một lần gặp cô, nhưng tôi đang rất xót xa cho cô. Có quá tàn nhẫn với cô không ? Cô có tội gì chứ, tội yêu tha thiết một người con trai Nam ?

Sau này, cô gái đã bỏ đi lấy chồng, nhưng cô cũng tự thú nhận đã yêu anh hơn cả chồng cô. Lại thêm một sự trớ trêu, lại làm tôi đau, lại làm tôi xót. Khi chia tay, chắc cô hận cái phận đời trái ngang lắm, nhưng cô đã không một chút nặng lời với anh. Chỉ một câu làm anh nhớ mãi, cô nói rằng : « Sau này, anh đừng làm cho một người con gái Bắc nào yêu anh nữa nhé »

Sao người ta yêu nhau, rồi lại không thể ở bên nhau ? Chúng ta đang sống ở thế kỷ 21 cơ mà. ???

Lý do ba mẹ anh không muốn anh lấy cô chỉ vì cô là người Bắc, và tất cả những người Bắc đều là cộng sản. Người Nam ở hải ngoại không thể dang tay chào đón một người cộng sản trong gia đình họ. Cái lý do này làm tôi chả biết mình nên cười hay nên khóc ?

Nếu không được tận mắt chứng kiến 2 câu chuyện này thì tôi không thể tin là có một lý do củ chuối đến thế để người ta phải xa nhau.

Trong câu chuyện này, tôi suy ngẫm và tự hỏi, nên trách ai ?

Tôi đang rất cần nhận được những lời chia sẻ công bằng từ phía các bạn Hãy đặt mình vào hoàn cảnh sống của mỗi con người ( ba mẹ anh, anh và cô gái ) và chia sẻ với tôi quan điểm của bạn nhé.


Hoàn cảnh của ba mẹ anh, và của những người Nam xa x : Họ bị ảnh hưởng bởi những biến cố lịch sử. Họ từ bỏ quê hương, gia đình… để tới một nơi xa lạ với đầy rủi ro. Họ đã đối đầu với rất nhiều khó khăn trên xứ người để giành giật cuộc sống

Hoàn cảnh của anh : Đạo lý làm người, đạo lý làm con.

Hoàn cảnh của cô gái : Thế hệ của cô và các bạn cô không quan tâm nhiều đến chính trị, cô cũng không quan tâm vì lý do gì mà gia đình anh bỏ xứ mà đi. Cô chỉ quan tâm tới tình cảm của 2 người, chỉ có anh và cô thôi. Ngay cả khi chia tay, cô cũng không thể nặng lời với anh, vì cô yêu và trân trọng anh, cô cũng hiểu anh, cô không muốn làm khó anh, cô chọn giải pháp nhận phần hy sinh về mình.

Monday July 28, 2008 - 01:17am (PDT) Permanent Link | 20 Comments
Vacance a Geneve
Vacance a Geneve magnify


Tường trình vụ em đi Thụy Sỹ cái nhể. 4 ngày ở Thụy Sỹ là 4 ngày trọn vẹn hạnh phúc, quên hết u sầu, chỉ sống với nắng đẹp, gió mát thôi. Cảm ơn TâmPhan vô cùng vì lòng nhiệt tình. Tâm một mình lên kế hoạch cho những ngày em ở Thụy Sỹ, mỗi tội em không đủ sức ăn chơi tới bến thôi. Cũng phải nói thêm là, trước khi qua Thụy Sỹ, em ở tình trạng sống hơi vất vưởng, cả ngày không ăn gì mà đến tối em ko nhét nổi nửa cái kebab vào dạ dày. Nhưng sang đến đất bạn, chả hiểu sao, em ăn bùm bụp. Tự nhiên em thấy đời mình phơi phới, các bác nhìn ảnh thì biết, trông em nhí nhảnh như cá cảnh. Vì sao thế nhỉ? vì cảnh đẹp hay vì gái đẹp (Em cặp với một em xinh cực, các bác nhìn ảnh ý)? Túm lại là em đã có một kỳ nghỉ tuyệt vời.

Photobucket

Không khí Euro 2008 vẫn còn tưng bừng trên... đèn đường

Photobucket

Jet d'eau, biểu tượng của Geneve. Độ cao 140m, tốc độ nước phun 200km/h với lượng nước 500 lít/giây. Nếu mà em đứng trên cái cột nước này, chắc nó tung em về tận vn, đương nhiên là em cũng tả tơi luôn.

Photobucket

Các nàng thiên nga trông thì yêu kiều thế, mà cứ tung ít bánh mì xuống là các nàng tranh nhau loan lên, mất hết cả đẳng cấp


Photobucket

Em yêu cái Jet d'eaux này lắm, không biết tại sao nữa, chỉ biết từ lúc nhìn thấy nó, em thấymọi ưu phiền đều theo nước tan chảy. Người dân Geneve thật hạnh phúc vì có một không gian tuyệt vời như vậy. Người ta có thể tới hồ này đọc sách, nghe nhạc, ngủ... Một nơi lý tưởng để thư giãn

Photobucket


Photobucket

Đúng là đất nước của đồng hồ, em đi đến đâu cũng thấy cửa hiệu bán đồng hồ, từ loại giá tiền 3 chữ số đến loại 4 chữ số. Xanh, đỏ , óng ánh, tròn vuông méo,.. thôi thì đủ cả



Photobucket
Em không biết bức tranh này dài bao nhiêu mét , em cũng không biết người họa sĩ này phải mất bao nhiêu thời gian để hoàn thiện nó. Em chỉ biết khâm phục vô cùng khả năng sáng tạo, lòng kiên nhẫn... Ảnh chụp trên một con phố trung tâm của Geneve.



Photobucket

Các bác tập trung vào nhân vật chính của bức ảnh nhé, tránh lạc đề, hề hề hề...


Photobucket

Bọn em lượn sang Pháp. Ảnh chụp tại ngôi làng Yvoire, một trong những ngôi làng đẹp nhất nước Pháp. Làng Yvoire nằm ven dòng sông Léman, thuộc vùng Rhone-Alpes. Tới ngôi làng này ,em tưởng mình lạc vào một câu chuyện cổ tích với những ngôi nhà có tường bằng đường trắng, mái nhà bằng bánh quy.... Hoa đẹp khắp nơi, trên cầu thang, trên cửa sổ, trên cả những con đường nhỏ, xinh xắn..



Photobucket


Photobucket

Hành lang nhà em đới hì hì..

Photobucket

Photobucket
Ngồi ghế đá tâm sự đấy ... điệu nắm

Photobucket


Trên đường trở về nhà, bọn em ghé vào cánh đồng hoa hướng dương , tự sướng vài kiểu. Vụ này cực buồn cười vì vừa quay mãi mới lao xe vào được, thì ở đâu 2 con chó to tổ bố chạy ra sủa ầm ĩ, em choáng, xe thì xe mui trần, em mếu máo bảo Tâm là em ứ chui ra khỏi xe đâu, vì 2 con chó nó cứ lườm em, hà hà.


Photobucket
Trước tổng hành dinh của Liên Hiệp Quốc- Geneve




Photobucket
Welcome to Montreux. Bọn em lại lượn ở Thụy Sỹ


Photobucket
Tâm có một sự so sánh rất tinh tế. Nếu Yvoire là một cô gái quê mùa, đẹp, hiền dịu, thì Montreux là một cô gái có học thức, thành thị, thanh lịch và sang trọng. Em thán phục sự cảm nhận này. Nhưng em bổ xung thêm, Montreux với em thật gần gũi và dịu êm. Thông thường những gì sang trọng quá thường làm em e ngại ( em vốn quê mùa) nhưng tới Montreux em không cảm thấy ngại ngùng, em thấy nơi đây thật lãng mạn, em hứa là em phải trở lại đây cùng với người yêu em, cho nó ấn tượng. ( Ai giơ tay nào ?)



Photobucket

Có lẽ Thụy Sỹ là cái giếng tiền cuả các tỷ phú dầu lửa Trung Đông, nên em cũng chả lại gì khi nhìn thấy cái Palais Oriental cực CHIC này




Photobucket

Em cũng là kẻ hám sắc lắm, nên nhìn thấy hoa đẹp, em không cầm lòng mình được. Em muốn ôm cả đất ,em muốn ôm cả trời...




Photobucket



Bình yên để sóng nâng niu bờ...




Photobucket
Lâu đài Chillon




Photobucket
Photobucket


View đẹp


Sunday July 20, 2008 - 11:27am (PDT) Permanent Link | 13 Comments
Khoảng trống trong lòng

Có đôi khi tôi cảm thấy mình rơi vào một khoảng trống vô định, lòng rỗng tuyếch. Cứ khoảng 3-4 tháng tôi lại bị rơi vào một cuộc khủng hoảng tâm lý. Sẽ lại có một buổi tối giống như tối hôm nay, tôi thấy lòng mình trống trải, rỗng tuyếch, vui đấy, cười cả ngày đấy, nhưng tối nay, bên ly rượu vang, nước mắt đang lã chã rơi. Chẳng có gì là scandale đâu, chuyện thường ngày xảy ra ấy mà, cứ 3-4 tháng lại có một lần như vậy. Bạn bè khuyên tôi đi gặp bác sĩ tâm lý, có lẽ mai sẽ lấy một cái hẹn. Nhiều khi không hiểu nổi mình ??? Tôi luôn hướng mình đến một cuộc sống giản đơn, thanh tịnh. Nhưng có thể bản chất tôi không thế, nên cố cũng không làm được. Có thể một ngày nào đó, tôi sẽ mệt mỏi với cuộc sống này, sẽ ăn chay niệm phật cả ngày.

Đã từ rất lâu, từ khi tôi là một cô bé mới lớn, tôi đã rơi vào những cuộc khủng hoảng tâm lý như thế này. Tôi là con bé đa cảm hơn mọi người nghĩ về tôi. Ngay cả những người thân yêu, có khi cũng chưa bao giờ nhận thấy điều đó. Hồi mới lớn thì rất ngốc nghếch, khi có những thất vọng trong cuộc đời, tôi đã nghĩ đến cái chết. Vì tôi thật sự thấy mình không có sự sẻ chia, không lối thoát... Tôi luôn cảm thấy mình thiếu tình yêu thương, luôn thấy lòng trống trải. Có lẽ những trang nhật ký của tôi cũng dày lên vì điều đó. Tôi có thói quen tự vượt qua nỗi buồn bằng cách viết. Viết thật nhiều, viết tất cả những điều mình suy nghĩ, ko hoa lá, ko đầu cuối. Viết xong thấy nhẹ lòng. Nhưng dạo này thì ko viết nữa, mà để lòng mình hòa cùng những giọt vang đỏ. Bắt đầu ngấm rồi hay sao ý, đau đầu rồi, buồn ngủ rồi. Ngủ dậy mai sẽ là một ngày mới. Sẽ lại để báo thức dậy lúc 8h, ăn sáng, chọn bộ đồ nghiêm túc nhất để đi làm, và bắt đầu một ngày mới… Tối mai thế nào thì chưa biết
Monday July 7, 2008 - 03:15pm (PDT) Permanent Link | 12 Comments
Cho em sống đúng với tuổi của mình(Titre copy của bạn T, bạn T copy của ai thì cả nhà biết rồi)
Cho em sống đúng với tuổi của mình(Titre copy của bạn T, bạn T copy của ai thì cả nhà biết rồi) magnify
Offline với Tam và các bạn ở Paris vui ơi là vui. Hát hò sái quai hàm, đến tối Tam mất giọng nên cứ thỏ thà thỏ thẻ, hahaha.Chả có thời gian nên giành phần bình luận cho các bạn. Công nhận sống đúng với tuổi đã thật.



Bổ xúng tí ạ. Bạn Tâm ý ạ, bạn ý trẻ nắm cơ. Đến nỗi đi qua hàng Phở quen, em phục vụ em ý hỏi mình nà :" Đây là em chị à ?", thế mới đau, hí hí hí. Mình lại bổ xung " Không, đây là con gái chị" hahaha. ( Tại một lần em ý tí tởn hỏi mình là " Bạn bao nhiêu tuổi?" Mình bẩu là con gái mình học cấp II rồi, may có bạn Tâm ở đây, không em ý lại bẩu mình điêu)
Photobucket

Ô, không ai tập trung nghe mình hát nhể


Photobucket
Mình tưởng T là anh nào nên mới ngả đầu vào vai dịu dàng thế này, hì hì


Photobucket
Chị Tâm với em Mèo mặc quần đồng phục đi chơi nhá, tớ về tớ mách cô giáo, haha


Photobucket
Chụp ảnh với em Hiệp nhưng cũng mục đích khoe hoa bạn Tâm với em Mèo tặng. Có hoa vào nhà mình trông sinh động hẳn. Ai xung phong tặng iem 1 tuần một bó hoa giơ tay ạ..

Dàn cảnh mãi làm em Na em ý quá khích, hì hì


Photobucket
Tâm hơi VIP đấy nhá, hát mà có thằng phục vị mic tận chân răng nhá


Photobucket
Không đủ mic thì ra khắc phục bằng dĩa, tinh thần văn nghệ là chính, cứ gào to lên át cả mic. May mà hàng xóm nó không gọi cảnh sát nhá haha


Photobucket
Tâm bắt đầu quá khích rồi đấy, hát bằng vỏ chai mà to hơn cả mic là sao ?


Photobucket
Quả này là vừa quay được một số hình ảnh .... ôi ứ dám nói tiếp, hahaha. Có ý định phát tán lên mạng, hà hà, mà cuối cùng lại tha cho nhân vật chính. Nhân vật nào tự biết nhá. Chuẩn bị đền bù tôi đi nhá ,em N nhá


Photobucket
"Dáng em đẹp, vai gầy với chân dài..." hahaha. Cái này các em teen các em ý gọi là ảnh tự sướng, hihi


Photobucket
Em Ngân là chăm ngoan nhất, không sống gấp như các chị


Photobucket
Bọn tớ tự sơn móng tay cho nhau đấy, xong rồi uốn éo tí khoe tác phẩm. Yêu màu tím thì cứ yêu, nhưng mà mầu tím với sự thủy chung chả liên quan gì đến nhau. Có thể yêu màu tím ghét thủy chung và ngược lại. Cả tớ với T đều yêu màu tím.. chẳng qua vì năm nay mode màu tím hìhì


Photobucket
Quay đều, quay đều, quay đều... ( Xe đạp ơi) hát phiêu quá nên người cũng quay theo...


Photobucket
Cái ảnh này mình chụp với một em teen, mới lớn. Bắt chiếc em ý nhí nhảnh, mà mình trông cứng đơ, em ý đúng tuổi nên trông tự nhiên ghê cơ


Photobucket
Bức ảnh này đặt tên là gì nhỉ " người đẹp và băng giá" nhá, hé hé hé. Úi giời cứ chụp ảnh là cởi hết ao khoác ra làm dân tình " nhốn nháo", tưởng 2 con dở hơi mình đồng da sắt, hí hí. Đã thế cái anh chụp ảnh hộ anh ý camerun, chụp cứ rung, làm 2 con bé chết lạnh


Photobucket
Ăn chơi không sợ mưa rơi, lạnh mà vẫn cười tươi thế


Photobucket
Mình có mỗi kiểu đứng chụp ảnh,hình như cái ảnh nào cũng đứng kiểu này, hà hà, vì thấy "chân tay thừa không biết giấu vào đâu "

Tuesday June 17, 2008 - 09:35am (PDT) Permanent Link | 13 Comments

Add Kikim's Blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 90 First | < Prev | Next > | Last