Giả dối chương trình Đường lên đỉnh Olympia .... [Bài viết thành viên] Tình hình tranh đấu trong thanh niên - Hòang Lan và Suy nghĩ của tuổi trẻ - Đông A, THTNDC--> Click here Reply
Cập nhật các thông tin, hoạt động của Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ
Hành động khó hiểu phơi bày sự thật dễ hiểu
Dường như thấy rằng những hậu quả, những hành động của chính quyền trong trận lụt vừa qua chưa đủ để nhân dân phẫn nộ, đêm 15/11/2008, nhằm ngày lễ Các Thánh tử đạo Việt Nam, chính quyền phường Quang Trung thuộc quận Đống Đa đã dẫn đầu một đoàn ô hợp đến phá cổng đền Giêrađô tại Giáo xứ Thái Hà gây huyên náo cả khu vực, bắt đầu vào lúc 22 giờ đêm.
Khác với những lần trước, lần này, chính quyền và công an phường xuất hiện đầu tiên, dẫn theo một nhóm người hung hãn chửi bới và thoá mạ tôn giáo một cách ngang nhiên, cùng nhau lay giật cửa Đền Thánh Giêrađô ầm ầm cả đêm. Họ bất chấp sự bình yên của người dân ở khu dân cư cạnh đó. Họ bất chấp số phận và sinh mệnh của những bệnh nhân đang cần yên tĩnh trong bệnh viện ngay gần kề. Họ bất chấp những nguyên tắc và sự yên bình của một dòng tu mà Hiến pháp, Pháp luật đã ghi bằng giấy trắng mực đen là được bảo hộ.
Ông Hoan, Chủ tịch Mặt trận phường, là người có mặt đầu tiên trong đám la hét, vậy nhưng sau đó lại ra giả vờ hỏi han những lời tử tế và đã bị giáo dân vạch mặt. Các cán bộ chủ chốt của phường và đoàn thể như uỷ ban, công an, phụ nữ… đã dẫn đầu đám dân này.
Những diễn biến của sự việc đã được các bài tường thuật, các bản tin tả chi tiết. Chuông nhà thờ đổ hồi dài, tiếng xe, tiếng người hối hả chạy đến Thái Hà. Cuối cùng, trước sự phản ứng của nhân dân, của giáo dân và các linh mục, tu sĩ, đám người kia phải rút lui.
Đám người kia đã cùng với cán bộ, công an rút đi, nhưng hậu quả họ đã để lại là gì? Chẳng cần bình luận nhiều, những người chứng kiến đều hiểu.
Nếu những giáo dân Thái Hà không nhẫn nhục nghe lời các chủ chăn mà im lặng, liệu sự việc có được yên? Nếu những người kéo nhau vào phá cửa Đền Giêrađô kia tràn vào khu đất nhà thờ, việc gì sẽ xảy ra?
Hành động này một lần nữa làm cho người ta thấy khó hiểu với cách hành động của chính quyền. Tại sao họ làm vậy vào thời điểm hiện nay?
Nhiều người cho rằng, họ muốn lập thành tích chào mừng Đại hội Mặt trận Tổ quốc quận Đống Đa mà các khẩu hiệu chào mừng đang giăng đầy đường phố. Họ muốn nói với cả cộng đồng nhân dân rằng, câu khẩu hiệu “Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết” ngày nào của Hồ Chí Minh chỉ là dĩ vãng.
Có người cho rằng chính quyền đã quyết định thách thức nhằm đẩy giáo dân vào con đường tử đạo đến nấc thang cuối cùng nên nhằm ngày lễ “Các Thánh Tử đạo Việt Nam” để ra tay?
Người thì cho rằng, họ tiếp tục hà hiếp tu sĩ, giáo dân Thái Hà như một việc làm khoái trá. Họ làm vậy để thoả mãn tính kỳ thị tôn giáo sau khi được hệ thống truyền thông nhà nước “vẽ đường”.
Bởi họ thấy giáo dân quá hiền lành và kiên nhẫn, muốn đánh, muốn chửi cũng cứ vô tư. Họ nghĩ rằng, đám giáo dân tay không kia không hề phản ứng, chỉ âm thầm chịu đựng và cầu nguyện, vì vậy, họ có thể làm bất cứ điều gì, vào bất cứ lúc nào? Họ tự tin, vì đằng sau họ là công an, là chính quyền, là mặt trận?
Những gì đã xảy ra với giáo dân và tu sĩ Thái Hà làm người ta liên tưởng tới bộ phim về thế giới động vật, một con hươu con lạc vào giữa bầy sói và mỗi con cắn một miếng tuỳ thích để cuối cùng cả đàn cùng nhau xẻ thịt. Có phải những người tổ chức sự việc này đang muốn diễn lại cảnh đó trên đất Thủ đô ngàn năm văn hiến?
Phải chăng, họ đang định diễn lại trò làm vườn hoa, để các cấp chính quyền trung ương và thành phố tiếp tục rót tiền xuống cho họ, những cái đèn xanh cho họ mặc sức hành động mà bất chấp những nguyên tắc pháp luật thông thường? Hay chỉ đơn giản là ngày mai, họ lại có cớ mà chi hàng đống tiền cho những sự việc này?
“Quần chúng tự phát” và chính quyền làm việc ban đêm – con bài lỗi thời và phạm pháp
Điều cần nói ngay là tại sao chính quyền phường Quang Trung đã không làm việc ban ngày với Nhà thờ Thái Hà về những việc có liên quan, để đến đêm khuya mới dẫn đám người kia vào gây huyên náo khu vực? Tại sao phải đợi đến khi bóng đêm đã dày đặc và dân chúng đã chìm vào giấc ngủ mà hành động? Đó có là hành động “quang minh, chính đại” hay không?
Những người đã gây ra những việc tương tự và sự việc tối 15/11 này có biết họ đang vi phạm pháp luật ngang nhiên không? Tôi nghĩ là có. Việc nửa đêm kéo đến nơi tu hành, nơi nhà ở của nhân dân bất cứ là ai, để hò hét đe doạ, đập phá là việc không thể coi là hợp pháp dù với bất cứ lý do nào. Việc cán bộ chính quyền, công an, đoàn thể có mặt mà không ra tay dẹp loạn, là sự vi phạm pháp luật rõ ràng.
Hậu quả của những việc đó có lớn không? Rõ ràng là rất lớn, bên cạnh dòng tu, khu dân cư, bệnh viện… thì việc gây huyên nào cả khu vực không thể gọi là nhỏ. Việc đe doạ phá hoại tài sản người khác, uy hiếp tính mạng cả một cộng đồng không thể coi là việc nhỏ.
Cái gọi là “quần chúng tự phát” đã được nhiều báo chí, quan chức nhà nước đưa ra để bào chữa cho những hành vi vi phạm pháp luật ngang nhiên, nhằm chối tội trước dư luận trong và ngoài nước như vụ 21/9, khi hàng ngàn người được huy động đến bao vây phá hoại Dòng Chúa cứu thế - Giáo xứ Thái Hà cả đêm, cũng như bao vây Toà Tổng Giám mục Hà Nội, mà không ai chịu trách nhiệm.
Ai cũng biết, quần chúng nhân dân sau mấy chục năm sống trong chế độ “Xã hội chủ nghĩa” đã miễn dịch với những bất công và vô lý trong xã hội ngay cả với những chuyện bức xúc nhất. Còn những người tâm huyết với nhân dân, với đất nước, đang bị đối xử như thế nào. Những người biểu tình chống bọn Đại Hán ngang nhiên chiếm Trường Sa, Hoàng Sa của Việt Nam đã bị ngăn cản, bắt giữ ra sao.
Nếu đám quần chúng tự phát kia có lòng đấu tranh chống những điều bức xúc của nhân dân, hẳn họ đã kéo nhau không chỉ một lần mà sẽ là nhiều lần đến ngay nhà Phó Chủ tịch TP Đỗ Hoàng Ân để làm rõ câu hỏi: “Tại sao ông không chỉ đạo thực hiện làm đường thông từ hồ Đống Đa ra Láng Hạ qua ngõ 25 và 39 theo đúng quy hoạch đã được điều chỉnh theo Quyết định 104 nêu trên, lại tích cực chỉ đạo dẹp biết bao nhà dân để mở đường thông qua ngõ 59 đi qua nhà ông ta”? Đoạn đường đến nhà Đỗ Hoàng Ân chắc gần hơn nhiều đến Thái Hà.
Đến nay, câu hỏi đó vẫn còn bỏ ngỏ như một nỗi nhục và là sự hèn nhát, cậy mạnh ép yếu theo đóm ăn tàn của những kẻ bất chấp lương tâm và đạo đức, bất chấp liêm sỷ và chuyện phúc đức hậu thế cho con cháu.
Nhìn gương mặt của những kẻ già nua hò hét kêu gọi những lời khát máu, tôi không thể tưởng tượng được họ đã sống và làm những gì cho đất nước này trong quá khứ và hiện tại. Càng không thể hiểu họ có khi nào để cho lương tâm con người trong họ được một lần cất tiếng nói hay không? Và tôi cũng có thể tưởng tượng được hình ảnh họ trong con mắt con cháu họ như thế nào.
Những mô hình gia đình các “giáo gian” cốt cán, các cán bộ tham nhũng, chỉ biết nhằm mấy đồng tiền nhơ bẩn làm mục đích, là tấm gương, mô hình cho những người có nhu cầu tốt đẹp và lương thiện phải tránh xa.
Bất cứ ai, khi vi phạm pháp luật đều phải chịu trách nhiệm, đó là quy định hiển nhiên của luật pháp. Vì vậy, dù họ là quần chúng hay công an, hoặc cán bộ nhà nước, kể cả tổng bí thư, chủ tịch nước vi phạm pháp luật, đều phải được đối xử công bằng. Như vậy mới là một nhà nước pháp quyền, lấy pháp luật làm căn cứ điều hành xã hội.
Vậy hệ thống chính quyền và các cơ quan pháp luật đã làm gì?
Những người giáo dân cho rằng, tài sản của mình bị chiếm đoạt vô lý, đã làm đơn khiếu nại cả chục năm không được giải quyết thoả đáng, bởi những căn cứ được cung cấp cho giáo dân đã thể hiện sự phi pháp của việc chiếm đoạt khu đất của họ trước đây (điều này, ngay trong cáo trạng của VKSND quận Đống Đa đã nói rõ về ngày cấp đất cho Xí nghiệp Thảm len là ngày 31/1/1961 theo Quyết định 76, trong khi chính TP Hà Nội đã giấu nhẹm chứng cứ này khi cung cấp cho Nhà thờ để biện minh rằng “đất được giao cho chính quyền từ năm 1963”?) nên họ đã đến cầu nguyện và dỡ bỏ một đoạn hàng rào để tiếp cận tài sản của mình thì đang trong vòng lao lý, chờ một phiên toà, mà ngay khi chưa xét xử, toà đã trả lại hồ sơ yêu cầu điều tra thêm tội.
Giáo dân cầu nguyện ôn hoà, không hề la hét, không hề đòi doạ giết ai, không có bất cứ một tấc sắt trong tay, cầu nguyện có giờ, có buổi đã được ghép cho tội “gây rối trật tự công cộng”. Vậy những hành động phá hoại tài sản người khác, làm náo loạn khu vực dân cư, bệnh viện, nơi thánh thất lúc nửa đêm, cần được coi là phạm tội gì? Ai là người chịu trách nhiệm và ai sẽ bị đưa ra xét xử để đảm bảo cho việc thực thi pháp luật?
Việc những giáo dân dỡ bỏ đoạn tường rào mà họ cho là đang xây dựng bất hợp pháp với đầy đủ chứng cớ của họ, đã bị ghép vào tội “phá hoại tài sản”. Vậy những kẻ ngang nhiên dùng ô tô kéo đổ cửa sắt đền Thánh Giêrađô lúc nửa đêm có cả hàng loạt cán bộ, công an đứng đó sẽ được xử lý với tội gì?
Nếu cho rằng đó là đám “quần chúng tự phát” nên họ không có tội, vậy giáo dân có được coi là quần chúng không? Việc cầu nguyện kia có thể coi là “tự phát” không hay đương nhiên là hành động gây rối trật tự công cộng?
Những cán bộ, chiến sĩ công an có trách nhiệm bảo vệ sự an bình của nhân dân, sự ổn định xã hội, những cán bộ chính quyền có mặt lúc giáo dân phá hàng rào và đám “quần chúng” phá cửa Đền Giêrađô sẽ chịu trách nhiệm gì khi để vụ việc ngang nhiên xảy ra trước mắt mình mà không có biện pháp ngăn chặn kịp thời? Họ đã hoàn thành nhiệm vụ của mình được nhân dân thuê họ bằng tiền dân đóng góp chưa? Hay chỉ có việc theo dõi giáo dân, nhằm có thể quy tội họ bất cứ lúc nào?
Tất cả những điều trên, cần có một câu trả lời bằng hành động thực tế từ nhà cầm quyền. Để những người dân bình thường còn có chút niềm tin và hi vọng vào một xã hội được minh định nhiều lần rằng “Sống, làm việc theo hiến pháp và pháp luật” thay cho câu khẩu hiệu “Sống làm việc theo gương Bác Hồ vĩ đại” đã không thấy được nhắc đến từ lâu.
Không làm được những điều đó, thì xin đừng nói đến những điều ghê gớm và hoa mỹ, bởi chúng chẳng thể lừa bịp được ai. Và khi đó, câu nói “mọi người đều bình đẳng” được ghi ngay trong bản Tuyên ngôn độc lập ngày 2/9/1945 liệu có còn ý nghĩa hay cần xem xét lại?
Tai mắt nhân dân không còn như những ngày nào chỉ biết nghe và tin. Họ đều có những cảm nhận và suy nghĩ của họ.
Thiết nghĩ rằng, đó là những điều không thể bỏ qua nếu muốn xây dựng một xã hội công bằng, dân chủ, văn minh.
Hà Nội, Ngày 16 tháng 11 năm 2008
Tình hình tranh đấu trong thanh niên - Hoàng Lan
Sự phẫn nộ của thanh niên
Việc Trung Quốc tuyên bố thành lập huyện đảo Tam Sa, thiết lập quản lý hành chính trên hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, đã làm nhân dân Việt Nam phẫn nộ. Lần đầu tiên kể từ năm 1975, đã có những cuộc xuống đường biểu tình của thanh niên vào ngày 9 và 16-12 năm 2007. Tiếp theo đó là các cuộc biểu tình của nhiều nhóm sinh viên du học, cũng như của người Việt sinh sống ở khắp nơi trên thế giới. Các cuộc biểu tình đó là một tín hiệu đáng mừng, cho thấy rằng tuổi trẻ Việt Nam không hề vô cảm trước hiện tình đất nước.
Trong suy nghĩ của nhiều bạn, tuy nhiên, chống Trung Quốc không đồng nghĩa với chống chế độ độc đảng, hay ủng hộ dân chủ. Tuy vậy, sau sự đàn áp, bắt bớ vô lý của chính quyền đối với những thanh niên tham gia biểu tình, rất nhiều bạn đã thất vọng với cách hành xử đó, và có lẽ họ đã và sẽ còn tự đặt rất nhiều câu hỏi.
Ngày 29-4-2008, hình ảnh cờ Trung Quốc tung bay trên đất Sài Gòn, và những thanh niên yêu nước Việt Nam bị bắt giữ, bị kìm chân, không được cất lên tiếng nói yêu nước của mình trước họa xâm lăng. Những thanh niên quan tâm đến tình hình chính trị, xã hội của đất nước, có lẽ chưa bao giờ họ cảm thấy cô đơn như vậy, cô đơn và tủi nhục vì tiếng nói yêu nước bị chặn nén ngay trên quê hương mình, bởi chính những người gọi là đồng bào mình.
Dấn thân, và khó khăn
Từ việc nhận thức tình hình đất nước tới việc hiểu sự cần thiết của dân chủ là một quá trình. Từ việc hiểu sự cần thiết của dân chủ đến việc dấn thân hành động lại là một quá trình khác.
Thanh niên hiện nay nhiều người đã thấy vấn đề của đất nước. Một số cho đó là chuyện xa vời, chưa phải của mình. Một số khác muốn làm mà chưa thể vượt qua những khó khăn đầu tiên khi quyết định dấn thân.
Một trong những khó khăn lớn nhất mà các bạn thanh niên có lý tưởng gặp phải khi muốn dấn thân vào hoạt động dân chủ là sức ép từ gia đình. Họ không lo sợ cho bản thân, nhưng lo sợ cho những hậu quả có thể xảy đến với gia đình. Chính quyền cũng thường thông qua gia đình để gây sức ép, như trường hợp của các thành viên của THTNDC bị lộ mặt.
Bên cạnh đó, đa số các bạn còn đang là sinh viên, hoặc bắt đầu sự nghiệp, chưa phải gánh vác việc gia đình, nên còn có cái nhìn chưa thực tế. Đó là lý do vì sao nói tham gia hoạt động sẽ là môi trường thực tập rất tốt, bởi quá trình hoạt động, cọ xát thực tế, sẽ khiến các bạn có thêm kinh nghiệm, để chúng ta có sẵn một lực lượng thanh niên dân chủ sẵn sàng cho giai đoạn chuyển tiếp cũng như quá trình xây dựng một Việt Nam dân chủ sau này. Đó cũng sẽ là các thành viên hoặc cán bộ tương lai cho các đảng phái dân chủ chân chính.
Tư tưởng
Thực tế là thanh niên ngày càng quan tâm hơn tới tình hình đất nước, và ngày càng có nhiều bạn dấn thân vào các hoạt động dân chủ, là một tín hiệu đáng mừng cho tương lai đất nước.
Về tư tưởng, phần đông các bạn thanh niên tham gia THTNDC có tư tưởng ôn hòa, bất bạo động, chủ trương chống độc tài, độc đảng. Chính cơ chế độc đảng là nguồn gốc của mọi vấn nạn quốc gia như tham nhũng, xem thường luật pháp…
Tranh cãi về chủ thuyết sẽ không bao giờ kết thúc, vì tin hay không tin vào một chủ thuyết là một điều rất chủ quan, khó tạo đồng thuận. Tuy vậy, những vấn nạn ở Việt Nam, như tham nhũng, coi thường luật pháp, là một sự thật hiển nhiên không thể chối cãi. Nguyên nhân sâu xa của các vấn nạn ấy là cơ chế độc đảng, nảy sinh lạm quyền. Đảng cộng sản VN, ngoài những thất bại trong việc điều hành đất nước, còn thất bại thảm hại trong việc thu hút người tài, dẫn đến một guồng máy nhà nước thiếu năng lực, kém hiệu quả.
Rất nhiều bạn thanh niên, cho dù còn mơ hồ, không thực sự hiểu và ủng hộ dân chủ, vẫn đồng ý rằng Việt Nam cần phải mở ra một cuộc bầu cử tự do, công bằng, dưới sự giám sát của quốc tế, để nhân dân chọn ra những người thực sự có tâm, có tài vào quốc hội. Chính từ quốc hội thực sự do dân bầu ra này, các giải pháp cần thiết cho đất nước sẽ được tiến hành, bắt đầu từ việc soạn thảo hiến pháp mới, một bản hiến pháp thực sự dân chủ, được nhân dân phúc quyết qua trưng cầu dân ý.
Đó cũng là hướng mà Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ đang vận động tới các thanh niên Việt Nam trong nước hoặc du học.
Sự cần thiết của tổ chức
Sự ra đời của một số tổ chức chính trị của thanh niên là một tín hiệu đáng mừng cho công cuộc dân chủ hóa. Chỉ tập hợp nhau lại mới gióng lên tiếng nói đủ mạnh. Chỉ tập hợp nhau lại mới có đủ sức mạnh để làm những điều phải làm, cùng nhau góp sức vào việc chuyển đổi xã hội tốt đẹp hơn. Đã nói đến dân chủ, là phải nói đến sự tham gia vào công việc chung, và phối hợp cùng nhau trong tinh thần teamwork.
Về tổ chức, đứng đầu của THTNDC là Ban đại diện. Trong TH có các nhóm theo khu vực địa lý, như nhóm Sài Gòn, Paris, Mỹ, v.v... Bên cạnh đó là các nhóm theo chức năng, điển hình là nhóm kỹ thuật, nhóm quảng cáo, nhóm báo chí (trong đó có 1 số bạn tham gia làm báo Phía Trước). BDD cũng như các nhóm họp thường xuyên. Mỗi nhóm họp trung bình 2 tuần một lần. BDD thì thường liên lạc với nhau thường xuyên hơn. Giữa BDD và các trưởng nhóm có những thời điểm liên lạc với nhau gần như hàng ngày.
Đến nay, THTNDC đã quy tụ được nhiều bạn trẻ, đặc biệt là thanh niên trong nước và sinh viên du học. Một số bạn đến với tổ chức với suy nghĩ góp phần vào công cuộc dân chủ hóa trong khả năng và điều kiện của mình. Một số không ít các bạn khác xác định hoạt động chính trị là con đường lâu dài cho cuộc đời mình. Những thành viên của THTNDC ngày hôm nay sẽ là nguồn nhân lực đầy triển vọng cho các đảng phái dân chủ chân chính sau này.
Tinh thần bao dung:
Có người nói, sự ra đời của quá nhiều tổ chức phải chăng sẽ làm loãng phong trào?
Lan ko nghĩ vậy. Các tổ chức chính trị của thanh niên là môi trường thực tập dân chủ và thực tập hoạt động chính trị rất tốt. Mỗi tổ chức có phạm vi ảnh hưởng của riêng họ, quá trình dân chủ hóa sẽ diễn ra nhanh hơn. Tuy nhiên, sự tập hợp lực lượng là cần thiết, và Lan mong, và tin rằng, khi thời điểm đến, các tổ chức dân chủ, hoặc đảng phái, sẽ có thể bắt tay liên minh cùng nhau, để đủ sức làm đối trọng với chế độ độc tài.
Thời gian vừa rồi, có một số tiếng nói, chỉ trích hoặc nghi ngại sự hoạt động của các tổ chức trẻ, hoặc các tổ chức mới thành lập. Lan cho rằng đó là một thái độ phản dân chủ. Ý nghĩa lớn nhất của hai chữ dân chủ là lòng bao dung, là tinh thần tôn trọng sự khác biệt, là tinh thần của Voltaire khi nói: “Tôi có thể không đồng ý với anh, nhưng tôi sẽ bảo vệ đến chết quyền của anh được nói ra ý kiến của mình”.
Ngoài ra, mọi tổ chức, đảng phái, thậm chí mỗi cá nhân có quyền lựa chọn hướng đi, lựa chọn sự liên minh mà họ cảm thấy phù hợp với mình. Trên đời này không có gì tuyệt đối. Lá phiếu của người dân qua bầu cử tự do, công bằng sẽ là tiếng nói cuối cùng.
Đó cũng là những gì thanh niên như Lan phải hướng tới. Tinh thần tôn trọng ý kiến khác biệt, thiện chí đối thoại và lòng bao dung chính là những giá trị dân chủ mà chúng ta tôn trọng.
Đất nước Việt Nam đã chịu quá nhiều đau thương, chia rẽ, cũng chỉ bởi chúng ta đối thoại với nhau chưa đủ, và vẫn còn để thành kiến làm cái hố vô hình ngăn cản chúng ta tiến lại với nhau.
Chỉ có một thể chế dân chủ mới mở ra một vận hội mới cho đất nước. Đó là một thể chế nơi người dân có quyền tự do lên tiếng, nơi những người có tài, có tâm có cơ hội ứng cử, phục vụ đất nước, nơi có cơ chế kiểm soát và cân bằng quyền lực để tránh lạm quyền, nơi sự đoàn kết dân tộc thực sự thành hình trên nguyên tắc dân chủ và sự tôn trọng lẫn nhau
Lan hoàn toàn lạc quan và tin tưởng vào ngày đó. Dân tộc Việt Nam xứng đáng được hưởng một tương lai tốt đẹp hơn.
Nhưng ngày đó đến nhanh hay chậm, là phụ thuộc vào sự nỗ lực của mỗi chúng ta. Nếu chúng ta không nói thì ai sẽ nói thay cho chúng ta, nếu chúng ta không làm, thì ai sẽ làm thay cho chúng ta. Đó là chính là phương châm của THTNDC.
Tương lai Việt Nam là ở trong tay thế hệ trẻ, và thanh niên cần phải giữ vai trò chủ động trong công việc của đất nước. Bên cạnh đó là sự khiêm tốn, không ngừng học hỏi kinh nghiệm của những người đi trước, để thực sự vững vàng cho trách nhiệm lớn lao này.
Thanh niên đã nhập cuộc, tức là con đường tranh đấu cho dân chủ cho Việt Nam sẽ có người tiếp nối. Mỗi người trong chúng ta không ai có thể nói chính xác bao giờ vận nước sẽ đến. Nhưng Lan tin, ngày dân chủ đến trên quê hương Việt Nam, chắc chắn sẽ phải đến. Và ngày đó rất gần.
Hoàng Lan, nguyenhoanglan177@gmail.com
Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ
Sơ lược
Thời gian hai năm vừa qua đánh dấu một bước tiến mới trong phong trào dân chủ Việt Nam: phong trào có thêm sự tham gia của một số thanh niên, những người sinh ra và lớn lên tại quốc nội, dấn thân vào cuộc đấu tranh cho dân chủ cho Việt Nam.
Trước thềm đại hội X, Nguyễn Tiến Trung, đã viết một bức thư ngỏ gửi bộ trưởng bộ Giáo dục Nguyễn Minh Hiển và bản kiến nghị gửi đại hội X của Đảng cộng sản Việt Nam, được đăng tại BBC Việt ngữ tháng 3 năm 2006. Trung đã quyết định viết bức thư giãi bày những suy nghĩ của mình, khi nhận thấy rất nhiều tiếng nói cấp tiến trong nước đã gióng lên trước thềm đại hội X, từ nhiều thành phần xã hội khác nhau, chỉ có thanh niên là chưa lên tiếng.
Nhưng không nhận được sự trả lời nào từ phía chính quyền, Trung cùng một số bạn bè đã thanh lập Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ vào ngày 8-5-2006. Sau hơn 1 năm hoạt động và vận động tại hải ngoại, anh Trung đã về Việt Nam vào tháng 8 năm 2007, với tư cách là thành viên THTNDC và đảng viên Đảng Dân Chủ Việt Nam, xây dựng thành công một chi bộ tại Sài Gòn, trước khi bị chính quyền ép đi nghĩa vụ quân sự một cách phi lý, khi anh đang vừa đi làm, vừa theo học chương trình quản trị kinh doanh. Sự việc anh Trung về nước đã có tác động lớn đến nhiều bạn trẻ, khiến họ thay đổi cách nhìn về THTNDC và suy nghĩ lại về bổn phận của thanh niên trước hiện tình đất nước.
Tháng 1 năm 2008, Nguyễn Trang Nhung, phát ngôn viên của THTNDC, cũng đã trở về nước sau thời gian làm việc tại Nhật Bản.
THTNDC là một tổ chức công khai tại Việt Nam.
Những gương mặt trẻ tuổi nổi bật khác của phong trào dân chủ Việt Nam: luật sư Lê Thị Công Nhân, luật sư Lê Công Định, Lê Quốc Quân, các anh chị em trong Câu Lạc Bộ Nhà báo tự do v.v, là những người dũng cảm nói lên tiếng nói của lương tâm mình ngay trong lòng chế độ. Đó cũng là rất nhiều anh chị em trẻ khác hoạt động trong lĩnh vực văn hóa, nghệ thuật, nhưng bằng cách này hay cách khác, qua các tác phẩm nghệ thuật của mình, bày tỏ sự bất bình với chế độ độc tài và gieo mầm những tư tưởng dân chủ tới xã hội. Có thể kể tới nhạc sĩ Tuấn Khanh, đạo diễn Song Chi, các nhà thơ trong nhóm văn nghệ sĩ Sài Gòn…
Nhận định
Qua đó, ta có thể thấy rằng, các cụm từ “lý tưởng”, “dấn thân”, “hi sinh” không phải đã trở thành một thứ xa xỉ trong cái xã hội Việt Nam 33 năm dưới chế độ xã hội chủ nghĩa. Sự dũng cảm, tinh thần dấn thân vẫn luôn là điều có thật. Có lẽ đó là một điềm may mắn cho dân tộc Việt Nam: “dẫu mạnh yếu mỗi lúc khác nhau, song hào kiệt thời nào cũng có”.
Nhiều nhóm thanh niên dân chủ cũng đã xuất hiện, tuy rằng hoạt động chưa công khai rộng rãi. Nhóm Hiền Thảo – Đông Xuân với nhiều bài viết đặc sắc. Nhóm thanh niên yêu nước Sài Gòn, nhóm thanh niên yêu tự do… Hầu hết hoạt động của các nhóm bí mật chỉ dừng lại ở việc gửi bài lên mạng và sinh hoạt khép kín trong nội bộ của họ. Tuy nhiên, nhiều bài viết sắc sảo của nhóm Hiền Thảo – Đông Xuân cũng góp phần vào việc thay đổi tư duy của nhiều bạn trẻ.
Một trong những diễn đàn thảo luận trên mạng thu hút sự tham gia của nhiều bạn trẻ trong và ngoài nước là diễn đàn X-Café, với phương châm “tôn trọng sự khác biệt”. Tuy chưa phải là một tổ chức chính trị, nhưng với phương châm hoạt động cởi mở của mình, X-café là nơi thảo luận thẳng thắn của các thanh niên về các tình hình chính trị, xã hội, nâng cao lý luận về dân chủ.
Internet và hệ thống blog quả thật đã giữ vai trò rất lớn trong việc thay đổi nhận thức của các bạn trẻ trong nước. Nhiều bạn trẻ tìm đọc các thông tin trên blog thay vì thông tin trên báo đài nhà nước. Có lẽ cũng nhờ internet và blog, mà một trong những sự kiện nổi bật nhất gần đây mới có dịp diễn ra: đó là các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc vào tháng 12-2007.
Đông A hoàn toàn đồng ý hiện nay chưa có đảng phái nào có được gốc rễ trong quần chúng và thủ đoạn chính trị như Đảng Cộng sản. Vậy nên một mặt dân chửi Đảng Cộng sản như...cún, nhưng mặt khác dân cũng nghe Đảng Cộng sản như ...cún. Xét về mặt này thì không những Tập hợp thanh niên của chúng ta là con nít làm chính trị mà ngay cả các tiền bối ở hải ngoại cũng ...không khá hơn gì, vì họ càng hô hào dân chủ bao nhiêu thì lại càng bị vu cho tội phản bội tổ quốc và càng cách xa người dân bấy nhiêu. Chúng ta tuyệt đối không được đi vào vết xe cũ, vì đi vào đó là tự đóng lại cánh cửa đối thoại với trong nước.
Trong khi đấy thế hệ trẻ chúng ta đang có đầy đủ những tiền đề để ...làm một điều gì đấy. Có những tiền đề không có nghĩa là sẽ làm được, mà chỉ có nghĩa là có thể làm được.
Thứ nhất, thế hệ trẻ sinh ra sau chiến tranh, không bị những tham biến lịch sử đè nặng lên suy nghĩ. Điều này có thể là tiêu cực trong mắt một số người, nhưng với Đông A là tích cực vì nó cho phép hàn gắn quá khứ. Các tiền bối đi trước thất bại không phải vì suy nghĩ của họ sai mà là vì mỗi cá nhân của họ đều đã bị lịch sử đánh dấu: "tay này đã đứng về phía này trong cuộc chiến". Kết quả là mỗi khi họ nói gì thì bất kể đúng sai, ĐCS lại vu ngay cho họ cái tội: quá khứ ngụy quyền phản quốc. Cách cửa đối thoại lập tức đóng sập lại. (điều ngược lại cũng đúng à, cả hai phe đều có cùng suy nghĩ)
Vì lý do này chúng ta không nên cố khoác lên người những tấm áo đã bị lịch sử bỏ qua. Không nên nhắc lại những giá trị gắn liền với quá khứ đẫm máu, cho dù chúng ta có tôn trọng những giá trị ấy đến đâu. Chúng ta không phủ nhận những giá trị cũ, nhưng cũng không lấy lại những giá trị cũ làm giá trị của mình, đơn giản chỉ vì nếu làm thế, chúng ta tự đánh mất identity của mình. Không chống cộng không có nghĩa là trở thành người việt hải ngoại và ngược lại. Chính vì thế, nếu các cộng đồng người Việt ở hải ngoại có thiện chí, họ sẽ chấp nhận rằng có một tiếng nói mới của thanh niên đang cất lên. Nếu họ có thiện chí, họ sẽ thấy là những thanh niên này đại diện cho cái mới nhưng cũng rất cần giúp đỡ. Và nếu giúp đỡ thì phải rạch ròi. Từ chối giúp đỡ vì bọn "trẻ con này không chịu chống cộng" chỉ là một kiểu trao đổi có điều kiện, gói hẹp trong suy nghĩ rằng trên đời này chỉ có Cộng sản và mình - người đại diện cho tất cả những ai không ưa cộng sản. Đấy không phải là con đường của đối thoại.
Thứ 2, thế hệ trẻ là cây cầu nối giữa những ai mà quá khứ bị chia cắt ở hai bên chiến tuyến. Những người đã từng cầm súng để "bảo vệ tổ quốc" không thể nói chuyện với nhau vì họ đã từng là kẻ thù. Thế hệ sinh ra sau có được may mắn là chất keo kết dính của cả hai bên, bởi vì họ có bố mẹ, cô chú bác, anh chị em ở cả hai bên, những người sống tại Việt nam và những người buộc phải giã từ tổ quốc để sống tại Mỹ, Pháp, Úc và nhiều quốc gia khác. Nếu bây giờ chúng ta ngả theo bất cứ bên nào thì lập tức cây cầu sẽ bị gãy. Chúng ta phải nghe cả hai phía: đương nhiên chúng ta có quyền phê phán bằng lương tâm ai đã làm gì đúng, sai, nhưng chuyện bênh một phe để bảo rằng trong quá khứ phe kia sai (cho dù chúng ta nghĩ như thế mười mươi) chỉ gây tai hại đến việc đối thoại mà thôi.
Cuối cùng, thế hệ trẻ phải là chính mình vì họ muốn trở thành những chủ nhân của đất nước tương lai. Bởi vì thế hệ trẻ ý thức được rằng sẽ đến lượt họ gánh vác những gánh nặng của lịch sử cho nên họ phải đi bằng đôi chân của chính mình. Họ có quyền không nhắc đến quá khứ nếu quá khứ đấy ảnh hưởng đến cuộc sống tương lai. Họ không có nghĩa vụ làm quan tòa phân xử đúng sai cho một cuộc chiến đã kết thúc mà những hậu quả tâm lý vẫn còn hằn trong đầu óc của những ai bị lôi vào đấy. Họ sẽ làm điều đó khi lịch sử cho phép, không đạo lý nào có thể buộc họ phải làm điều đó bây giờ
Không nhắc đến quá khứ không có nghĩa là không tôn trọng quá khứ. Ngược lại, vì tôn trọng quá khứ nên thế hệ trẻ không nhắc đến quá khứ mà chỉ nhắc đến tương lai và những khó khăn chồng chất cần giải quyết trong tương lai. Đòi dân chủ, đòi quyền con người là những đòi hỏi hoàn toàn không dính gì đến chống cộng sản, hay chống hải ngoại. Bất cứ thanh niên nào cũng có thể tham gia đòi dân chủ mà không cần phải đứng về phe chống cộng hay chống hải ngoại, đơn giản chỉ vì như vậy là họ đang đòi quyền lợi cho chính họ và thế hệ của họ: quyền làm chủ và quyền làm người.
Các cô, chú, bác đã phải rời bỏ Việt nam vì cộng sản, chúng cháu hiểu và tôn trọng con đường của các cô chú bác. Những chúng cháu cũng có con đuờng của riêng mình, và muốn đi con đường của riêng mình. Hãy độ lượng hơn, và dân chủ hơn với Tập hợp thanh niên. Đã đến lúc phải cho chúng cháu nói lên những suy nghĩ của chúng cháu và ủng hộ thay vì áp đặt những suy nghĩ có điều kiện.
Đông A
Nguyễn Tiến Trung, thành viên Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ và đảng viên Đảng Dân Chủ Việt Nam, đi nghĩa vụ quân sự, 3/2008, www.thtndc.org
Từ những ngày đầu trong quân ngũ, Bộ chỉ huy Trung đoàn Gia Định liên tục gây sức ép buộc anh Nguyễn Tiến Trung phải đọc 10 lời thề của Quân đội nhân dân Việt Nam, nhưng anh Trung từ chối.
Đầu tháng 11/2008, Bộ chỉ huy Trung đoàn Gia Định đe dọa truy tố anh.
Anh Nguyễn Tiến Trung, thành viên Ban thường vụ Đảng Dân Chủ Việt Nam, trưởng ban đại diện Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ, đang thực hiện nghĩa vụ quân sự tại Trung đoàn Gia định trong thời gian từ tháng 3/2008 đến tháng 8/2009.

Sau khi có lệnh nhập ngũ, anh Trung đã phải xin nghỉ việc tại công ty Rhodia (ở Diamond Plaza), đồng thời phải bỏ học khóa học Cử nhân Quản trị kinh doanh (Bachelor of Business Administration) trong chương trình liên kết đào tạo giữa trường đại học Hoa Sen và Học viện kinh doanh UBI (United Business Institute), vương quốc Bỉ.
Người của quân đội đã đến thâm nhập để xác định tư cách xem có để cho anh Trung đi bộ đội hay không. Họ gồm có đại diện của quân khu 7, đại diện của trung đoàn Gia Định, của quân đội Tân Bình, phường đội, bí thư đảng uỷ phường.
Anh Nguyễn Tiến Trung đã khai rõ trong lý lịch rằng mình là đảng viên đảng dân chủ Việt Nam.

Anh Trung đã khẳng định với họ rằng, với tư cách là đảng viên đảng Dân chủ Việt Nam, anh không thể đọc 10 lời thề của quân đội nhân dân Việt Nam.
Những người đến thâm nhập không phản ứng gì, và vẫn quyết định rằng anh Trung đủ tư cách gia nhập quân đội, chứng tỏ rằng việc anh Trung là đảng viên đảng Dân chủ và việc anh Trung không chấp nhận đọc 10 lời thề của quân đội đã được họ ngầm chấp nhận.
Ngày 09/11, khi anh Trung từ chối đọc 10 lời thề, Ban chỉ huy đe dọa nếu anh Trung từ chối 2 lần nữa thì sẽ bị truy tố, cũng như cũng có các biện pháp "cứng rắn" đối với anh.
Hiện nay, các chiến sĩ quân đội nhân dân Việt Nam phải thề "hy sinh tất cả vì Tổ quốc Việt Nam, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam", cũng như "nêu cao tinh thần yêu nước xã hội chủ nghĩa, tinh thần quốc tế vô sản".
Ngày 22/12/1944, Đội Việt Nam tuyên truyền Giải phóng quân được thành lập dưới sự chỉ huy của đại tướng Võ Nguyên Giáp. Ông cũng là người soạn thảo 10 lời thề danh dự của Đội Việt Nam tuyên truyền Giải phóng quân.
10 lời thề này không hề nhắc đến Đảng cộng sản Việt Nam hay chủ nghĩa cộng sản, hay chủ nghĩa xã hội hoặc tinh thần vô sản quốc tế…
So sánh với 10 lời thề danh dự của đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân, rõ ràng 10 lời thề của Quân đội Việt Nam hôm nay mang nặng tính ý thức hệ, không phù hợp với Hiến pháp và luật pháp.
Khi xưa, Hồ Chí Minh, người lãnh tụ của Đảng Cộng Sản Việt Nam, cũng đã từng trao lá cờ có chữ "Trung với nước, hiếu với dân" cho quân đội nhân dân Việt Nam. Một bài báo đăng trên website của Đảng cộng sản Việt Nam giải nghĩa:
"Trước kia, theo quan niệm cũ, trung là trung quân, là trung thành với vua; trung thành với vua cũng có nghĩa là trung thành với nước, vì vua với nước là một, vua là nước, nước là của vua.” […]
Ngày nay, theo tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh thì trung phải là trung với nước, hiếu phải là hiếu với dân.
Trung với nước là trung thành với sự nghiệp giữ nước và dựng nước, trung thành với lợi ích tối cao của Tổ quốc. Nước ở đây là nước của dân, còn dân lại là chủ nhân của đất nước".
Như vậy, những lời thề của quân đội nhân dân Việt Nam đang đi ngược lại tư tưởng Hồ Chí Minh mà chính những người lãnh đạo bây giờ đang hô hào toàn dân học tập.
Đảng Dân Chủ Việt Nam chủ trương đối thoại ôn hòa, coi đảng Cộng sản Việt Nam là một đối tác chính trị trong sứ mạng bảo vệ Tổ quốc, dân chủ hoá xã hội, phát triển đất nước.
Cách hành xử của trung đoàn Gia Định đối với đảng viên Đảng Dân Chủ đi ngược lại chủ trương đại đoàn kết dân tộc của chính Đảng cộng sản Việt Nam.
Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ cho rằng việc ép buộc anh Nguyễn Tiến Trung - đảng viên Đảng Dân Chủ Việt Nam - đọc lời thề trung thành với Đảng Cộng Sản Việt Nam và tinh thần giai cấp vô sản là không hợp lý, là ép buộc chiến sỹ nói những điều trái ngược với niềm tin của mình.
Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ cũng cho rằng mười lời thề của Quân đội nhân dân Việt Nam cần được sửa đổi.
Quân đội không phải trung với bất kỳ đảng phái nào, mà phải trung với đất nước.
Không nên cố tình đánh đồng khái niệm Tổ quốc và Đảng Cộng sản.
Quân đội phải đặt lợi ích Tổ quốc và nhân dân lên hàng đầu, chứ không chỉ nhằm bảo vệ lợi ích đảng phái nào. Đất nước Việt Nam với 4000 năm văn hiến, với truyền thống văn hoá, lịch sử hào hùng được gây dựng nên bởi tổ tiên ngàn đời chứ không phải chỉ bởi Đảng cộng sản Việt Nam từ năm 1930.
Cũng như quân đội Nga không phải trung thành với Đảng Cộng sản Nga, mặc dù Đảng cộng sản Nga đã cầm quyền trong vòng 70 năm; quân đội Mỹ cũng không phải thề trung thành với đảng cầm quyền, dù đó là đảng Cộng hòa hay đảng Dân chủ.
Những quy định của quân đội phải phù hợp với Hiến pháp và pháp luật.
Nếu 10 lời thề của quân đội vi hiến, quân đội cần sửa đổi.
Người chiến sĩ quân đội nhân dân chỉ chấp hành mệnh lệnh của cấp trên khi các mệnh lệnh phù hợp với pháp luật.
Nếu người chiến sĩ chấp hành mệnh lệnh vi hiến và vi phạm pháp luật của cấp trên, thì người chiến sĩ đó vẫn phải chịu trách nhiệm trước pháp luật, vì vậy nghĩa vụ của người chiến sỹ buộc họ phải từ chối những yêu cầu vi phạm pháp luật của cấp trên.
Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ, tháng 11/2008
[i] Thông tin trên blog Nguyễn Tiến Trung về những sự việc bất thường trước khi anh nhập ngũ
Trưởng BDD, Phụ trách đối ngoại : Hoàng Lan (Pháp) nguyenhoanglan177@gmail.com (bầu lên bởi thành viên BDD ngày 15/06/2008)
Phó BDD & Phụ trách Kỹ thuật : Việt Quốc (Pháp) honvietquoc@gmail.com
Phụ trách đối nội & Phát ngôn viên : Ngọc Minh (Việt Nam) ngocminh.mirror@gmail.com