Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

heo con < Y! ID: heo_con_t... >

Top Page  |  Blog  |  Friends  |  Lists  |  Groups

Add

heo con is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Fri Feb 13, 2009 Member since June 2006

Total Page Views

55,310

Gió hỏi mây vu vơ:/ Anh yêu em thật nhiều,/ mây ạ!/ Sao em lại yêu trời,/ trời chẳng thuộc về em?--> Click here Reply

1 - 5 of 117 First | < Prev | Next > | Last

Heo con ' blog Full Post View | List View

1 THOÁNG ... XAO LÒNG ...

Ghen
Heo 1 liến thoắng phân bua:
Lạy em anh có đi đua bao giờ!
Heo 2 hắng giọng đợi chờ,
Khẽ khàng nhỏ nhẹ: " Đua nào mà đua"?

Cờ Lích bơm lốp như mưa!
Cơ mà vẫn xịt: " Đứa nào ngồi trên"?
Người ta bé thon thon nhỏ gọn
Mà kêu thồ Lợn gập vành, xịt hơi?

........... đang dở --> sếp đến --> dừng

(Heo con 16h30' 22/04/2009)


Tags: ghen
Wednesday April 22, 2009 - 02:35am (PDT) Permanent Link | 1 Comment
tắc
Con đường đông
nghìn nghịt
con người
Xe nối xe
hè sang
máy nổ
Người tiếp người
ướt đẫm
lưng vai
Xe khoai sắn
mùa sang
bỏ dở
Nắng chiều tàn
vô cớ
bốc hơi
Cây xanh đứng
ngẩn ngơ
chờ gió
Lá rơi vàng
bén đất
lặng thinh
Chỉ có tiếng
vù ga
về số
Khói, xăng hoà
ánh mắt
không quen
Khói, xăng hoà
vạn người
môt mối
Ran rát má
em yêu
chiều lặng
Ửng phấn hồng
tan nát
đám đông
(Heo con 9h 21/04/2009)


Tags: tắc
Monday April 20, 2009 - 06:56pm (PDT) Permanent Link | 0 Comments
Chát với Cò!
Cẩn thận nhá cò!
Tags: chátvớicò!
Wednesday April 1, 2009 - 02:32am (PDT) Permanent Link | 4 Comments
Lẩn thẩn
Cửa buông màn kín, trăng không tiếp.
Tiết trời rệu rạo, gió lung lay,
Lất phất mưa bay, trăng chìm bóng.
Ngỡ ngàng vén dải, tiếc trăng đi...

Tags: lẩnthẩn
Monday March 30, 2009 - 08:23pm (PDT) Permanent Link | 2 Comments
Chúng ta, những kẻ đạo đức giả! ( blog chi Thao Vy)

Tâm lý chung của con người, khi bạn biết mình sắp gây tổn thương cho ai đó, sắp làm một việc ảnh hưởng đến ai đó, sắp rũ bỏ ai đó, bạn sẽ tìm mọi lý do để lòng mình nhẹ nhõm, bào chữa và ủng hộ cho việc làm của mình, rằng người ấy thế này, thế khác, xấu xa, đáng ghét, khiến bạn vô cùng thất vọng, mọi thói hư tật xấu sẽ được bạn liệt kê ra chí tiết và tỉ mỉ, thậm chí những việc xa xưa ngỡ đã thông cảm cho nhau rồi, hiểu rồi, bỏ qua rồi... bạn cũng nghĩ lại, nhớ lại hết, và khiến bản thân mình "không thể chịu nổi" một người như vậy, rồi bạn gia tăng thêm những khó khăn cách trở, để củng cố niềm tin vào quyết định của mình, để bạn có dũng khí hành động! Bạn sẵn sàng kể lể với người khác rằng bạn mệt mỏi thế nào, đã hy sinh cố gắng ra sao, tìm kiếm sự ủng hộ và hậu thuẫn bằng cách kể cho họ những điều bạn không thể chịu đựng được ở người kia. Bạn nhắm mắt lại trước những điều tốt đẹp. Kiên quyết và cố gắng không nghĩ tới chúng! Và bạn hành động, không cần nghĩ đến hậu quả, không cần biết người khác thế nào, cốt yếu là bạn thấy lòng mình nhẹ nhõm, không day dứt, không cắn rứt. Vậy là đủ! Và để chứng tỏ mình không phải kẻ phũ phàng, mình có lương tâm, hay thậm chí là bạn thật sự có một chút lương tâm, bạn cố gắng cho họ biết, hay cho những người xung quanh bạn biết, là bạn vẫn vô cùng lo lắng cho người đó, lo cho hạnh phúc của họ, bạn mong họ sống bình an, vui vẻ, bạn cảm thấy có lỗi, bạn hy vọng họ hạnh phúc.

Nhưng, hãy nhìn vào sự thật... nếu bạn thật sự lo lắng cho họ, bạn đã không hành động như thế. Nếu bạn thật sự mong họ hạnh phúc, bạn đã không hành động khiến họ đau khổ. Nghĩ ngợi làm gì đến những hạnh phúc xa vời sau này, cái trước mắt là họ đang đau khổ mà bạn còn chẳng mảy may quan tâm nghĩ đến, thì nói gì ... , chẳng may ngày mai vì đau khổ mà họ chết, hay biến thành một người khác, thì hạnh phúc sau này có ý nghĩa gì nữa! Có thể bạn thật sự mong họ vượt qua, mong họ sẽ được hạnh phúc, nhưng bạn mong muốn thế để lòng bạn không cảm thất bất an, để bạn được sống thảnh thơi, chứ không phải thật sự vì người ấy. Tất cả những gì chúng ta làm, đều là chỉ vì bản thân mình mà thôi! Bạn yêu một người, như yêu một món đồ quý, long lanh rực rỡ, một món đồ có thể đem lại cho bạn niềm vui, thỏa mãn, được mọi người xung quanh trầm trồ, bạn tự hào hãnh diện... Nhưng khi món đồ ấy không còn đáp ứng được những điều bạn mong muốn nữa, không nằm đúng ở nơi bạn hy vọng nó ở, hay có một tì vết, bạn cũng sẽ hết yêu nó. Bạn không còn buồn nghĩ tới nó đã khiến bạn vui vẻ thế nào, sung sướng ra sao. Dĩ nhiên bạn có quyền làm điều đó, tại sao phải cố gắng nâng niu một vật mà ta chẳng còn ưa thích, một vật khiến ta phải suy nghĩ phiền toái về sự hiện diện của nó bên cạnh ta, dù cũng có hơi tiếc tiếc chút đỉnh. Nhưng ngoài chợ kia còn đầy những thứ đẹp đẽ hơn cơ mà! Đó là tình yêu đồ vật, chứ không phải thật sự là "soulmate", người bạn đồng hành của tâm hồn!

Xưa kia ta tìm mọi cách khiến người khác yêu mình, bằng lời nói, bằng hành động, bằng những điều tốt đẹp về mình, ta vẽ ra một tương lai vô cùng đẹp đẽ sáng sủa của ta và họ, hứa hẹn đủ điều, để họ mê muội, vì mình làm cái này cái kia, hy sinh thứ này thứ khác, để thỏa mãn bản thân mình, thỏa mãn những ước muốn của mình, lấp những khoảng trống của mình, rồi khi mình thấy chán, khi mình có một niềm vui mới, một mục tiêu mới, khi mình đã có một cái gì khác lấp vào chỗ trống trải, mình cảm thấy không cần họ nữa, hoặc khi họ không còn khả năng đáp ứng được những điều mình đòi hỏi, mình sẽ sẵn sàng tiễn họ đi không thương tiếc! Chỉ một câu tôi không còn thích nữa, rằng tôi "ngộ nhận" rằng tôi tưởng tôi thích ghê gớm lắm, nhưng hóa ra là tôi chả thích gì mấy, hay nhân đạo hơn là trước kia tôi từng thích chết mê chết mệt, nhưng tại anh/ tại cô thế này thế kia, mà tôi chẳng thích nữa! Chúng ta đổ tất cả cho duyên số, cho số phận, cho hoàn cảnh. Bản chất con người chúng ta là thế, nhưng chúng ta khéo léo ngụy trang nó bằng hàng ngàn hàng vạn lý do, bằng cách tỏ ra mình cao thượng, mình lo nghĩ cho thiên hạ. Dối trá!!!

Tất cả chỉ là vì chúng ta quá yêu mình mà thôi!

Chúng ta sẽ sống như thế vài ba năm..

Thậm chí mười năm hay hơn nữa..

Nhưng rồi sẽ có một khoảnh khắc nào đó, một lúc nào đó ...khi mọi sóng gió cuộc đời đã trải qua, khi chỉ còn một mình trong bóng tối, khi thất bại thảm hại, không còn ai bên cạnh, khi tự mình đối diện với cõi lòng, với tâm hồn mình, tất cả sẽ hiện về, nguyên vẹn từng chi tiết một, khiến lòng bạn không bao giờ yên, nếu bạn thật sự là một người có lương tâm! cảm giác đó sẽ đeo bám đến suốt cuộc đời!

Tôi cũng đã từng hành xử như thế. Điều đó khiến tôi day dứt đến cuối đời, mỗi khi nghĩ về người ấy!

Và cũng đã bị đối xử như thế, nhưng tôi thông cảm và không trách cứ gì, vì chúng tôi quá giống nhau! Và vì thật sự yêu, nên tôi đã xin mình hãy để người ta đi, như người khác đã từng để tôi đi.

Tất cả chúng ta, chỉ là những kẻ đạo đức giả mà thôi!!!

-----------------------------------------------------------------------------------Phải có phải có trách nhiệm với những gì chúng ta đã thuần hóa, dù cho đó chỉ là một cành hồng, và đôi khi khiến ta rướm máu.


Tags: blogchịthảovy
Sunday March 29, 2009 - 06:31pm (PDT) Permanent Link | 0 Comments

Add Heo con ' blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 117 First | < Prev | Next > | Last