Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Winnie Pooh

Top Page  |  Blog  |  Feeds  |  Friends  |  Lists  |  Reviews  |  Groups

  • School: Foreign Trade University

Add

Winnie Pooh is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Sat Apr 04, 2009 Member since September 2006

Total Page Views

21,845

...if you wanna cry: cry on my shoulder If you need someone, who cares for you If you re feeling sad, your heart gets colder Yes I show you what real love can do... Reply

1 - 5 of 53 First | < Prev | Next > | Last

Winnie the Pooh Full Post View | List View

"Yêu là chết trong lòng một ít !"

Entry for April 16, 2009
Entry for April 16, 2009 magnify

Mạng xã hội có thể làm hại giá trị đạo đức

TT - Trong vòng tám tháng qua, Facebook đã tăng gấp đôi số người sử dụng, lên đến 200 triệu người, hơn cả dân số của Brazil. Twitter cũng đang phát triển nhanh chóng. Nhưng các nhà khoa học ngay lập tức lên tiếng cảnh báo về tác hại của nó.

Một số Facebook của bạn trẻ Việt

Facebook (www.facebook.com) hay Twitter (www.twitter.com) có thể làm bạn hạnh phúc (trên mạng). Nhưng các mạng xã hội này có thể làm hại “các giá trị đạo đức” của con người bằng cách lấy đi tình cảm thân thiết giữa người với người, khiến con người vô cảm trước nỗi đau của người khác.

Nhóm các nhà nghiên cứu về thần kinh do Antonio Damasio, giám đốc Viện Não và óc sáng tạo tại ĐH nam California (Mỹ), vừa thực hiện đề tài ảnh hưởng của các mạng xã hội tới cảm xúc con người. Trái ngược với nhiều suy nghĩ rằng mạng xã hội giúp chúng ta cập nhật với thế giới, bà Mary Helen Immordino-Yang, một trong những nhà nghiên cứu, cho biết họ nhận thấy các cảm xúc liên quan tới cảm giác về đạo đức chậm phản ứng hơn trước tin tức và sự kiện. Mạng xã hội cũng không giúp con người bắt nhịp kịp thế giới hiện đại. Chúng ta cần có thời gian để “tiêu hóa” tin tức, cảm xúc với tin tức, mà các mạng xã hội liên tục cập nhật thông tin. Vì vậy con người dễ bị trơ lỳ cảm xúc.

Người dùng Facebook dành ít thời gian để học

Theo PCWorld, một nghiên cứu khác của nghiên cứu sinh Aryn Karpinski của ĐH bang Ohio (Mỹ) và cộng sự Adam Duberstein của ĐH Ohio Dominican cho thấy những người sử dụng Facebook thường dành ít thời gian để học hơn, và đạt điểm thấp hơn so với những người không sử dụng Facebook. Những học sinh sử dụng Facebook dành trung bình 1-5 giờ để học bài mỗi tuần, so với 11-15 giờ của những người không dùng.

Theo Telegraph, các nhà nghiên cứu cho rằng các hoạt động thường ngày như đọc sách, gặp gỡ người thân, giao lưu bạn bè, vốn là những hoạt động giúp chúng ta định nghĩa được các giá trị đạo đức. Tuy nhiên, những hoạt động này đang bị lấn át và ngày càng ít đi vì sự hấp dẫn của những website cập nhật các dòng tin ngắn vô hồn.

Với trẻ em, các mạng xã hội đặc biệt có tác dụng tiêu cực, vì dễ bị tổn thương do não đang phát triển. Nếu mọi việc xảy ra quá nhanh, con người sẽ không thể cảm thụ được đầy đủ các cảm xúc mang tính trạng thái tâm lý.

Các nhà khoa học nhận thấy con người có thể sắp xếp thông tin rất nhanh và phản ứng chỉ trong một phần của một giây đối với tín hiệu thể hiện nỗi đau thân thể của người khác, nhưng cảm xúc ngưỡng mộ và lòng trắc ẩn - hai loại cảm xúc xã hội của loài người - thì phải chờ lâu hơn mới có.

Các tình nguyện viên tham gia nghiên cứu cần 6-8 giây để phản ứng đầy đủ đối với các câu chuyện về tiết nghĩa hay nỗi đau xã hội, nhưng một khi những cảm xúc này được đánh thức, chúng thường ở lại não người lâu hơn các cảm xúc về các tin tức tập trung vào nỗi đau thể xác.

Bà Mary Helen Immordino-Yang cho biết: “Chúng ta cần phải hiểu rằng các trải nghiệm xã hội sẽ hình thành tác động qua lại giữa cơ thể và não, để tìm cách xây dựng những công dân với phạm vi đạo đức đầy đủ”.

Các nhà khoa học cảnh báo các chương trình truyền hình hay các trò chơi ảo, mà ở đó bạo lực và nỗi đau khổ trở thành các trò bất tận, thường xuyên thì người xem có thể dần hiểu đó là trò hư cấu và để các cảm xúc cần có trôi tuột đi. Sự hiểu biết, thấu cảm, chia sẻ của con người với nỗi đau khổ của người khác sẽ hạn hẹp dần.

Thursday April 16, 2009 - 10:19pm (ICT) Permanent Link | 2 Comments
Entry for February 02, 2009
Entry for February 02, 2009 magnify



10/01/2009 19:57


Ngày 23.12, tại TP.HCM đã diễn ra cuộc nói chuyện về tác phẩm văn học Cuốn theo chiều gió và bộ phim cùng tên chuyển thể từ tác phẩm này giữa tiến sĩ người Mỹ Jennifer Dickey và các giảng viên, sinh viên hai trường ĐH KHXHNV và ĐH Mở (TP.HCM) cùng một số nhà văn VN.

Bà Dickey rất thích thú khi biết Cuốn theo chiều gió rất được yêu thích tại VN, và đặc biệt, không ít phụ nữ thú nhận mình từng mơ sẽ lấy được một ông chồng giống như Rhett Butler - nhân vật nam chính của tác phẩm.

Cuộc trò chuyện riêng giữa Thanh Niên và bà Dickey - người đã làm luận án tiến sĩ về Cuốn theo chiều gió và đã có những buổi nói chuyện ở Mỹ về tác phẩm này - cho chúng ta biết thêm những điều thú vị xung quanh tác phẩm...

Rhett không phải là mẫu đàn ông lý tưởng!

* Tôi thấy bà đã bật cười thú vị khi nghe một số nữ khán giả nói rằng Rhett là người đàn ông trong mơ của họ.

- Tôi nghĩ là diễn viên Clark Gable thể hiện rất rõ cá tính của Rhett Butler. Khán giả đã trở nên bị mê hoặc với Clark Gable nhiều hơn là nhân vật thực sự. Nếu đọc lại câu chuyện một cách cẩn thận, họ sẽ không quá thích thú với việc kết hôn với Rhett. Anh ta quyến rũ, đẹp trai, và rất tự kiêu.

Bà Dickey trong buổi nói chuyện về Cuốn theo chiều gió tại TP.HCM - Ảnh: Nghĩa Phạm

Anh ta cũng có nhiều tiền, những yếu tố này thật sự quyến rũ. Anh ta cũng có một cá tính thú vị nhưng không phải luôn được ngưỡng mộ và cảm phục. Anh ta thường hay vi phạm pháp luật. Anh ta dành nhiều thời gian với gái làm tiền và làm nhiều việc khiến mọi người nghĩ là chẳng có hay ho gì khi lấy anh ta làm chồng.

* Vậy là đã có sự khác biệt giữa tâm lý phụ nữ VN và phụ nữ Mỹ. Phụ nữ VN có thể lại thấy ở Rhett những điểm đặc biệt hấp dẫn, khiến cho các khiếm khuyết mà bà kể trên bị lu mờ…

- Vậy ư, cái gì làm họ thích anh ta đến vậy?

* Anh ta giàu có, đẹp trai, hài hước, rất yêu trẻ em và rất biết chiều chuộng phụ nữ. Lý tưởng đấy chứ?

- Đó cũng là những tính cách mà phụ nữ Mỹ thấy anh ta hấp dẫn. Tuy nhiên, anh ta cũng có vô số khiếm khuyết như tôi đã nói ở trên. Tôi nghĩ là phụ nữ không xem những tính cách này là tốt. Nhưng anh ta là một nhân vật thú vị và phức tạp, và Scarlet cũng có một dạng tính cách tương tự.

“Khi gặp khó khăn trong cuộc đời, tôi thường nghĩ tới Scarlet O’Hara và tự nhủ, Scarlet có thể vượt qua nghịch cảnh, thì mình cũng vượt qua được. Tôi thích câu “Tôi sẽ nghĩ đến điều đó vào ngày mai” mà Scarlet thường nói”- bà Jennifer Dickey

Tôi cho là người ta có khuynh hướng tập trung vào bản năng sinh tồn của Scarlet và việc làm cách nào cô ta kiên trì đối mặt với những bất lợi mà đã bỏ qua những tính xấu của cô ấy. Cô ấy cũng có những tính xấu, và có những tính cách không đáng khâm phục, mặc dù vậy nhận xét chung của mọi người về Scarlet là một dạng nữ anh hùng, rất lôi cuốn. Nói chung, hai nhân vật này rất thú vị, và họ là những nhân vật biểu tượng, rất tiêu biểu cho tính cách người Mỹ và tính cách người miền nam nước Mỹ.

Cuốn theo chiều gió đã cuốn tôi đi

* Cảm xúc của bà khi lần đầu đọc Cuốn theo chiều gió?

- Tôi đã xem phim trước khi đọc sách. Nó là một tác phẩm điện ảnh quá lớn và quá tuyệt, hơn bất kỳ bộ phim nào tôi đã từng xem. Nó dài 4 giờ. Một câu chuyện thật sự vĩ đại. (Tôi đã xem bộ phim 30 lần trong đời).

Tôi lập tức đọc sách ngay sau đó. Lúc đó tôi chỉ 11 hay 12 tuổi. Tôi bị nó cuốn hút nên đọc rất nhanh. Sách là một câu chuyện phong phú hơn phim rất nhiều. Lúc đó tôi không có hiểu biết gì nhiều về chế độ nô lệ hay phân biệt chủng tộc.

Tôi không hiểu một vài từ trong cuốn sách mà ngày nay có thể cho là quá xúc phạm.

* Ngoài việc bà yêu thích cuốn sách, có lý do nào khác khiến bà chọn nó để làm luận án tiến sĩ?

- Có một vài lý do khác. Trước tiên, tôi sống ở Georgia, cách nhà bà Margaret Mitchell - tác giả tiểu thuyết - chỉ khoảng 3 dặm. Khi tôi sống ở đây thì có rất nhiều sự kiện xảy ra, ví dụ như ngôi nhà nơi bà viết cuốn sách bị cháy hai lần.

Tôi rất quan tâm đến cuộc đời của Margaret Mitchell, về ngôi nhà của bà ấy, nơi câu chuyện ra đời. Tôi đã bỏ ra mấy năm trời để thực hiện luận án về ảnh hưởng của Cuốn theo chiều gió đối với Atlanta.

* Trong thời gian làm luận án, có những điều gì thú vị mà bà là người đầu tiên khám phá?

- Có đấy. Tôi là người đầu tiên ngoài nhân viên phục vụ tại Bảo tàng Margaret Mitchell House được phép tiếp cận các tài liệu, giấy tờ, bút tích trong bảo tàng.

Tôi cũng dành nhiều thời gian trao đổi với Mary Rose Taylor, người sáng lập bảo tàng. Điều này giúp tôi hiểu toàn bộ quá trình mà cô ấy đã nỗ lực để cứu ngôi nhà nơi Mitchell viết truyện, và tạo ra bảo tàng.

Tôi cũng nghiên cứu các bài báo giai đoạn 1936 đến 1939, đặc biệt là cách mà báo chí người da đen phản ứng đối với bộ phim và tiểu thuyết. Điều này gây cho tôi hứng thú bởi vì nó cho tôi cái nhìn về các sự việc mà trước đó tôi chưa hề nghĩ tới hay đọc đến.

* Ấp Tara huyền thoại, nơi đã gắn bó với Scarlet suốt Cuốn theo chiều gió, có phải là một địa điểm có thật?

- Có một tổ chức gồm những người làm du lịch ở hạt Clayton có tên gọi là Historical Jonesboro đã mua một ngôi nhà được xây trước nội chiến Nam - Bắc Mỹ, và di chuyển nó đến khu vực trung tâm của Jonesboro, gần bảo tàng và phục hồi ngôi nhà này lại.

Họ tổ chức các tour tham quan ngôi nhà, nó có tên gọi là Stately Oaks. Nó không phải là ấp Tara, khi du khách đến Jonesboro và hỏi, “ấp Tara ở đâu?”, họ được thông báo là Tara không có thực, nó chỉ là một địa điểm hư cấu, tuy nhiên Stately Oaks thì ở ngay gần đây, bạn có thể ghé thăm, là một đồn điền được xây dựng trước cuộc nội chiến.

Ấp Tara trong tiểu thuyết tọa lạc tại vùng nông thôn. Rất thú vị là nhiều người nghĩ rằng Margaret Mitchell mô tả về Tara dựa trên ngôi nhà của bà ngoại nhà văn, nhưng ngôi nhà này đã bị phá hủy trong một cơn bão cách đây ba hoặc bốn năm.

Đồng cảm ở độc giả VN

Tờ rơi giới thiệu về Bảo tàng Margaret Mitchell

* Tôi nghĩ sự hoài niệm quá khứ trong Cuốn theo chiều gió mang khí chất tiêu biểu của người Mỹ, nó khác với cách của người phương Đông. Hoài niệm của người phương Đông u uẩn, buồn bã, nhất là khi thực tại không đẹp như quá khứ, trong khi ở Cuốn theo chiều gió, hoài niệm lại khiến người ta có sức mạnh và ý chí vươn lên thích nghi với thực tại.

- Chị nói rất đúng. Tôi cho đó là tiêu biểu của tính cách Mỹ, dù có luyến tiếc quá khứ nhưng không sống với quá khứ mà luôn nhìn về phía trước.

* Bà có đọc công trình nào của người Việt nghiên cứu về Cuốn theo chiều gió chưa?

- Tôi có đọc luận văn của TS Lê Thị Thanh (hiện đang làm việc tại trường Đại học Mở TP.HCM - PV). Rất thú vị và sâu sắc. Tôi cũng rất cảm động khi thấy rất nhiều người Việt đã đọc và đồng cảm với Cuốn theo chiều gió. Có một điểm thú vị là những người Việt mà TS Thanh đã tiếp cận khi làm luận án này đều dường như không quan tâm gì đến chế độ nô lệ mặc dù với người Mỹ thì đây là vấn đề luôn gây tranh cãi.

Tôi nghĩ có lẽ là do đó không phải là một phần văn hóa của các bạn, trong khi đó là một phần văn hóa và lịch sử của nước Mỹ. TS Thanh cũng nghiên cứu sự khác biệt về ngôn ngữ giữa các bản dịch, vì có rất nhiều bản dịch khác nhau, và chính sức mạnh của các tuyến nhân vật và cốt truyện đã làm cho việc nó được viết dưới ngôn ngữ nào không còn quá quan trọng nữa, thậm chí việc giữ văn phong của Margaret trong bản gốc cũng không còn là vấn đề nữa, vì tính cách của các nhân vật quá sắc nét.

Thật tuyệt vời khi được thấy cuốn sách được cảm nhận ra sao dưới các nền văn hóa khác nhau. Đây chính là điều mà tôi nghiên cứu, đó là hiện tượng văn hóa của cuốn sách này. Và tôi thấy mình đã đúng khi làm theo bản năng thôi thúc tìm hiểu về Cuốn theo chiều gió.

Phạm Thu Nga (thực hiện)

Theo Thanh Niên

Monday February 2, 2009 - 08:33am (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Entry for February 02, 2009
Entry for February 02, 2009 magnify
Chủ nhật , 28 / 12 / 2008, 11: 3 (GMT+7)

(minh họa: Khều)






(TBKTSG) - Năm 1982, Larry Dossey, một bác sĩ người Mỹ đã đặt ra thuật ngữ “căn bệnh thời gian” để mô tả một tín điều đang ám ảnh nhiều người. Những người này thường tự nhủ: “Thời gian đang trôi đi, không còn đủ thời gian, và bạn phải nhanh hơn, nhanh hơn nữa mới bắt kịp nó”.

Sau khi dẫn lại một nhận xét tổng quát như thế, Carl Honoré (tác giả cuốn Ngợi ca sống chậm - bản dịch của Nhà xuất bản Phụ nữ ) tự đặt cho mình một loạt câu hỏi: Vì sao chúng ta luôn vội vã như vậy? Đâu là nguyên nhân tâm lý? Liệu có thể - và có nên ao ước - sống chậm lại?

Những căn bệnh được tác giả miêu tả đủ loại, ăn nhanh, đi vội, sống gấp, làm việc đến kiệt sức, hưởng thụ ngoài sức tưởng tượng. Bởi ở mọi nơi mọi chỗ, chúng ta khao khát tốc độ, nên đã tự làm hỏng cuộc đời đi, ông bảo vậy. “Thời đại của sự rồ dại”, - tinh thần của khái quát đó trở đi trở lại nhiều lần trong tác phẩm.

Từ đó, ông giới thiệu một giải pháp ngược lại, đã tự phát hình thành trong thực tế và ngày càng được tin theo, đó là sẵn sàng sống chậm, cốt tìm tới sự hài hòa. Những biện pháp nêu ra, như bớt thời giờ xem ti vi, để thêm thời gian đọc sách và làm vườn hoặc đan lát... chỉ là gợi ý. Trước tiên người ta phải nhận thức được rằng cố sao cho nhanh thường đồng nghĩa với vội vàng, hời hợt nôn nóng, đặt số lượng lên trên chất lượng. Đó là thứ tư duy đã lỗi thời. Còn chậm nghĩa là thư thái cẩn trọng, suy nghĩ thấu đáo. Nhanh và chậm chỉ là tương đối. Cái chính là mỗi người tìm cho mình một nhịp sống hợp lý.

Từ chuyện bên Tây quay về Việt Nam, thấy chúng ta cũng đang bị cái vội cuốn đi thật. Một nhịp sống gấp gáp lôi cuốn. Gấp gáp đến liều lĩnh. Và vội vàng đến bất cẩn. Đường sá quay cuồng. Công việc cứ rối tung cả lên mà vẫn chẳng việc gì ra việc gì.

Một người bạn tôi mới đây dẫn ra nhận xét của một người dân Singapore có dịp sống ở vài thành phố lớn của ta:

- Người Việt các anh đã mất hết tính kiên nhẫn rồi hay sao? Nên biết là ngay ở Singapore, việc chờ taxi mất nửa tiếng với chúng tôi cũng là chuyện thường.

Vấn đề bây giờ chỉ còn là giải thích tại sao chúng ta lại sống vội như vậy và xem xem có phải là cái vội bộc lộ một cái gì to lớn hơn, cần phải gạt bỏ.

Tôi sống trong nghề viết văn, viết báo liên tục đã bốn chục năm nay và có dịp chứng kiến hai giai đoạn nghề nghiệp. Từ 1986 trở về trước, ở Hà Nội báo lom đom dăm bảy tờ, sách viết xong không chắc đã có giấy để in. Thế là không ai bảo ai, viết cái gì cũng đận đà chậm chạp, không thiếu nhà thơ để cả tuần tính một hai chữ trong thơ. Còn nay thì làm ăn như ăn cướp, vừa nghĩ ra cái đầu đề đã ngồi ngay vào bàn, bản thảo chưa hoàn thành (nói như ngày xưa chữ chưa ráo mực) đã giục nhà xuất bản xin phép cho in. Lúc đầu tưởng phải viết cho nhanh mới giải phóng hết được sức sáng tạo. Sau nhìn lại cái đống viết ra hổ lốn hỗn tạp - bằng chứng là bạn đọc ngày càng xa lánh - mới hiểu rằng mình đã rơi vào vòng tay của sự làm liều làm ẩu lúc nào không biết. Chậm mới hợp với trình độ của mình. Nhanh là ảo tượng giả tạo, bỏ mồi bắt bóng.

Khốn khổ có riêng nghề của bọn tôi đâu, nghề nào bây giờ chẳng vậy!

Xưa nay dân ta ít ai để ý tới chuyện cười cợt của người mình. Tới những thập niên đầu thế kỷ hai mươi, Nguyễn Văn Vĩnh mới đọc ra trong đó cả một triết lý sống. Trong bài Gì cũng cười, viết trên Đông dương tạp chí, nhà văn này giả định, “Trong cái cười của ta nhiều khi có cái vô tình độc ác: có cách láo xược khinh người; có câu chửi người ta; có nghĩa yên trí không phải nghe hết lời người ta mà đã gièm trước ý tưởng người ta, không phải nhìn kỹ việc người ta làm mà đã chê sẵn công cuộc người ta”.

Học theo Nguyễn Văn Vĩnh, tôi cũng muốn nói rằng trong sự nóng vội người đời bây giờ có cái hạn hẹp trong tầm nghĩ, chỉ thấy đời sống trước mắt mà không thấy đời sống thâm nghiêm lâu dài; có cái tự ti, biết rằng mình đã quá lạc hậu với thế giới nên phải lo truy đuổi trong tuyệt vọng; có cái hỗn loạn trong cảm giác về giá trị, từ đó tạo nên ám ảnh lấy thịt đè người, chỉ có nhanh mới hốt được của thiên hạ.

Với một số người, vẻ vội vàng mà họ biểu hiện như vậy là cả một lời tố cáo. Rằng đời sống tinh thần họ tầm thường. Rằng họ không biết mình là ai trong thế giới này. Thậm chí ở một số trường hợp vội vàng đồng nghĩa với gian manh, cố tình tạo ra tình trạng hỗn loạn để đẩy đi thứ hàng kém cỏi mình làm, cái cuộc sống vớ vẩn mình muốn áp đặt cho kẻ khác. Vội trong trường hợp này là để lấp đi cái trống rỗng, mà cũng là cái bế tắc của tình thế.

Hồi còn bao cấp, tôi thường hình dung cái vội của dân mình như người có cái xe đạp đã tàng đã cũ, cứ phải rướn cổ cò mà đạp trên con đường quê gồ ghề. Còn ngày nay thường đến với tôi là hình ảnh những người chạy xe gắn máy rồ ga bóp còi inh ỏi, đưa xe lên cả vỉa hè, nhưng chẳng để làm gì ngoài việc lăn từ đám tắc đường này sang đám tắc đường khác. Mà cả thành phố thì trì trệ ì ạch, dấu hiệu còn lại của thời buổi kinh tế thị trường chỉ là một sự nhốn nháo.

VƯƠNG TRÍ NHÀN

(Theo TBKTSG)
Monday February 2, 2009 - 08:28am (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Entry for January 09, 2009
Entry for January 09, 2009 magnify
Thất tình và sức khỏe






Ảnh: shutterstock








Theo y học cổ truyền, có 7 thứ tình cảm của con người là vui, giận, buồn, lo, nghĩ, kinh, sợ, gọi là "thất tình" hay "tình chí". Và, những tình cảm này ảnh hưởng đến sức khỏe như thế nào?

Giận hại gan, buồn hại tỳ

Tình chí có tính bảo vệ của con người chống lại sự kích thích của sự vật bên ngoài, là hoạt động tinh thần và thể chất bình thường. Tình chí không bình thường có hại cho cơ thể, gây ra nhiều bệnh tật. Người ta thường hay nói, niềm vui giúp tăng tuổi thọ, nỗi buồn làm bạc cả mái đầu.

Đông y đã từng nói "giận hại gan, vui quá hại tâm, buồn hại tỳ, lo hại phế, kinh hại thận", đây chính là nói về quan hệ của thất tình với tạng phủ. Còn giữa các tạng phủ lại có mối ảnh hưởng tương hỗ, nếu quá kinh hãi có thể dẫn đến thận khí không bền, mất khả năng khống chế đại tiểu tiện, gây tâm huyết ứ xuất hiện trạng thái khiếp sợ, sắc mặt trắng bệch...

Nói về chức năng sinh sản "vui thì khí tán, buồn thì khí kết" - nghĩa là khi người ta quá vui thì tâm khí bị tản mạn, tâm khí không thông gây ra ứ trệ; hoặc quá suy tư làm tổn hại tỳ vị, chức năng vận hóa không bình thường, thiếu thốn nguồn sinh hóa khiến tinh huyết tổn hao, nam giới bị liệt dương, xuất tinh sớm, suy giảm tình dục, nữ giới kinh nguyệt không đều, thống kinh, bế kinh.

Về lâm sàng thường gặp ở các cặp vợ chồng trẻ vì họ sợ sinh hoạt vợ chồng sẽ có con, gây tâm lý không thoải mái trong sinh hoạt tình dục, nam giới không muốn xuất tinh, nữ giới không ham muốn tình dục, âm đạo bị đau, hậu quả cuối cùng là không có thai được.




Để tránh ảnh hưởng đến sinh sản

Để phòng tránh tác hại của thất tình đối với sức khỏe sinh sản cần lưu ý các vấn đề sau: nhận thức đúng đắn ý nghĩa sinh hoạt tình dục. Sinh hoạt tình dục là hiện tượng sinh lý bình thường, có lợi cho tinh thần, thể chất và tình cảm: "Âm dương không giao hòa tất sinh bệnh đau ứ". Khi một bên vợ chồng gặp trở ngại về chức năng sinh dục hoặc có bệnh về chức năng sinh sản như nam không muốn xuất tinh, nữ lãnh dục thì không nên trách móc mà cần quan tâm, săn sóc, động viên người bạn đời của mình để họ tích cực chữa bệnh.

"Tổn thất bát ích" là câu nổi tiếng về việc dưỡng sinh trong sinh hoạt tình dục cổ Trung Hoa. Nguyên văn là "Khí hữu bát ích, hựu hữu thất tổn. Bất năng dụng bát ích, khứ thất tổn, tắc hành niên tứ thập nghi âm khí bán đã, ngũ thập nghi khởi cứ thoái, lục thậm nhi hĩ mục bất thông minh, thất thập hạ khô thượng thoát, âm khí bất dụng...", nghĩa là: "Sự thiếu đủ của tinh khí có 8 phần ích và 7 phần tổn.

Nếu không thể lấy 8 phần ích loại đi 7 phần tổn thì tới tuổi 40 chức năng sinh lý sẽ giảm đi một nửa, tới tuổi 50 phong độ sinh hoạt đã mang vẻ già nua, tới tuổi 60 khả năng nghe nhìn suy giảm; còn tới tuổi 70 phần dưới của cơ thể thì khô khan, còn phần trên thì bị choáng không còn khả năng sinh sản".

Vì thế, những ai giỏi dùng bát ích để loại bỏ thất tổn sẽ là người minh mẫn, cơ thể nhẹ nhàng nhanh nhẹn, chức năng sinh lý ngày càng mạnh, có thể kéo dài thêm tuổi thọ, có cuộc sống vui vẻ và lâu dài.




Vũ Quốc Trung

Thanh Nien Online








Friday January 9, 2009 - 06:24pm (ICT) Permanent Link | 1 Comment
Entry for January 09, 2009
Entry for January 09, 2009 magnify






Phải chi tôi kịp trốn tránh cảm giác bối rối của mình như đã kịp trốn tránh cơn mưa chiều vội vã.

Tự tin là một trong những nhân tố quan trọng góp phần tạo nên thành công trong cuộc sống. Chúng ta đã nghe nói nhiều về tự tin trong công việc, trong học tập… nhưng vấn đề tự tin trong tình yêu thì lại ít thấy được đề cập. Nó có quan trọng không?

Xin trích dẫn ra đây một câu chuyện mà tôi đã tình cờ tìm được trên mạng... Anh chàng Nam đã tình cờ gặp được một cô gái trong lúc trú mưa tại một trạm xe buýt trên đường Võ Văn Tần. Trái tim mách bảo đây chính là người mà anh tìm kiếm bấy lâu nay. Thế nhưng, một chút bồi hồi, một chút rụt rè, một chút thiếu tự tin, anh đã vuột mất cơ hội khi cô gái ra đi mà anh chưa kịp hỏi tên hay thậm chí là cảm ơn vì chiếc áo mưa cô đã gửi tặng anh.

Không biết từ lúc nào hình ảnh của cô gái cứ luôn ở trong Nam. Anh cứ luôn mong ngóng và cố gắng tìm lại người con gái ấy bắng mọi cách. “Tôi cứ nhớ hoài những điều thuộc về em, cô gái như đến từ trong những giấc mơ đứng giữa cơn mưa chiều thu ấy. Từng chi tiết của một khoảnh khắc em đến bên đời… Em mặc váy trắng tóc dài xoăn từng lọn buông trên đôi vai gầy và dáng người mảnh khảnh. Màu áo xanh em khoác nhẹ hơn cả bầu trời buổi sớm mai, trong lành và tinh khiết. Đôi bàn tay trắng nhỏ cầm quyển “Oxford thương yêu” trên tay, vừa đọc em vừa cười khúc khích… Và cả chiếc áo mưa mỏng mà em đã trao cho tôi lúc ấy, vẫn lặng lẽ nằm trên một góc bàn, như một điều bé nhỏ thiêng liêng. Cô gái ơi…”.

Đọc câu chuyện của anh chàng si tình tên Nam này, có đôi điều khiến tôi cứ suy nghĩ mãi. Tôi ước gì lúc đấy Nam tự tin, mạnh dạn thêm chút nữa thì có lẽ sẽ không có cuộc tìm kiếm rong ruổi như hôm nay mà biết đâu thay vào đó sẽ là một chuyện tình thật đẹp và lãng mạn.

Sự thiếu tự tin dù chỉ là trong chốc lát có thể sẽ mang lại những điều khiến ta hối tiếc. Không chỉ trong công việc mà cả tình yêu, tự tin vẫn luôn là một yếu tố rất cần thiết và quan trọng. Bởi được sống hết mình với tình yêu, tìm thấy đúng người hòa cùng nhịp đập con tim cũng được xem là một trong những thành công trong cuộc sống.

Hãy luôn nhớ rằng tình yêu không có chỗ cho sự thiếu tự tin, bạn nhé!


“Có khi nào trên đường đời tấp nập
Ta vô tình đã đi lướt qua nhau
Bước lơ đãng chẳng ngờ đang để mất
Một tấm lòng ta đợi đã từ lâu"


Thanh Nien Online

Friday January 9, 2009 - 06:08pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments

Add Winnie the Pooh to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 53 First | < Prev | Next > | Last