ĐIÊN!!!!!!!!!!!!!!!
0 909 909 217_Nhớ gọi cho mình khi cần liên lạc nhé...!
Yêu và hận, đang diễn ra trong tôi
Có đắt quá không_ cái giá phải trả _cho 1 tình yêu_ chính là sự hận thù
Con tim tan nát, sao anh có thể phủi sạch tất cả, chỉ trong 1 câu nói
Còn gì đau hơn, 1 câu nói phũ phàng….nhẹ như không
Có ai biết, tình yêu là gì, xin hãy chỉ dùm cho tôi
Phải chăng, khi yêu, đau thương thường không nhường chỗ cho hạnh phúc
Tại sao kết thúc 1 vở diễn là 1 bi kịch thì mới có thể hằn sâu vào trong tim mỗi người
Không thể mang lại hạnh phúc cho nhau, sao còn để lại chi trong tim nhau những lời cay đắng…
Để cho khắc khoải
Để cho nhức nhối
Để cho vụn vỡ
Để cho trống rỗng………..1 tâm hồn
Nếu mọi lỗi lầm đều có thể bù đắp bằng 1 câu “ xin lỗi”
Nếu mọi nỗi càu xé trong tim có thể chữa lành bằng 1 cụm từ “ hãy hiểu cho anh”
Nếu mọi kí ức dằn vặt đều có thể chối bỏ bằng 1 câu lệnh” hãy quên đi..!!”
Thì đâu có những giây phút như thế này…..
Nhợt nhạt 1 nỗi niềm
Trắng xóa 1 niềm tin
Loang lổ 1 vết chai sần
Vậy mà là yêu sao?
Hahahaaah
Mất tất cả ………..
Đàn ông, là thế đó
Lạnh lùng, ác độc
Ích kỉ, độc đoán , kẻ cả, sĩ diện, yếu đuối, bất tài……
Và chối bỏ chỉ vì 1 lí do” anh muốn em hạnh phúc”
Hâhhahahhaa
Ngu ngốc, khi tin vào 1 lũ ba hoa như thế
Ngu ngốc, khi hoang phí những giọt nước mắt của mình
Ngu ngốc, khi dành cho người tất cả
Ngu ngốc, khi mơ mộng về 1 thế giwois hoang đường….
Hâhhahahaa
BỌN ĐÀN ÔNG THẬT ĐÁNG ĐỂ CHO MÌNH THÙ HẬN!!!!
HÃY CHẾT HẾT ĐI!!!!!!
Hâhhahahaahahahaa
Anh nói trong cơn say, giọng lè nhè: “ có phải hằng đêm em đều nhớ về người ta, vì người ta ở xa em,xa lắm… còn anh……..có bao giờ em nhớ đến anh ko?... phải rồi, em ko còn yêu anh…chỉ yêu người ta mà thôi….nên làm sao em nhớ đến anh được, phải ko em???? Em ko yêu anh, ko thương anh nữa, sao em còn chăm sóc anh, mua áo quần cho anh nhiều thế, để làm gì……” ….giọng em như nghẹn lại.em không thể nói gì hơn….vì có nói cũng thế thôi., từ lâu, anh đã hiểu được em đang mang trong mình 1 cơn bão, em cố gắng kềm nén, em cố gắng cho nỗi buồn lướt qua khóe mắt…cố gắng……..cố gắng che giấu mãi ko thôi…….
Nhìn anh như thế, em cảm thấy đau lòng. Ba anh nói” thằng này dạo gần đây nát rượu rồi, uống kiểu ko say ko về….sớm muộn gì nó cũng chết thôi….” Còn anh thì chỉ nói 1 câu đủ làm em đau quặn “ tất cả là……..tại em”
Phải! tại em tất cả, em không biết dùng lời lẽ gì để biện minh cho bản thân mình, em chỉ có thể cố gắng để đối xử với anh thật tốt, em chỉ có thể chuộc lỗi bằng cách duy nhất là ở bên anh_ như điều duy nhất anh hằng mong muốn_ rằng ko ai có thể thay thế vị trí của em trong anh, rằng dù em có tệ bạc với anh thế nào, dù em có yêu người khác thì..anh vẫn thương em!!!!
Trong cuộc tình này, cả 3 đều đau khổ, cũng bởi do em…..phản bội anh, phản bội cả 1 người ở xa….. em cứ quay đi quay lại, lòng vòng giữa 2 ngả rẽ, cuối cùng,,,mệt nhoài, em chỉ muốn đứng lại….bình yên….trên con đường của riêng mình…..
Giá như anh hay người ấy, yêu 1 người con gái khác, thì em đã không thế này…. Tại sao…khi người ta có quá nhiều tình yêu thương….cũng ko đủ để khiến ta cảm thấy hạnh phúc… có tình yêu thương nào lại nhường chỗ cho 1 tình yêu thương khác bao giờ……phải ko anh?
Em không xứng đáng với cả 2 người , em thật tệ! hãy quên em đi….là cách duy nhất cho cả 3 người……
Em thấy thất vọng về 1 hình ảnh anh như hiện nay_ rượu ko là hướng giải quyết cho tất cả, anh ạ…nhưng em đành bất lực, nhìn anh càng ngày càng bước sai đường, em chỉ có thể im lặng, cam chịu sự dày vò….bởi suy cho cùng……tất cả cũng tại ………..EM!
TTHH
Có phải đã quá tàn nhẫn với một người?
Anh nói, giọng trầm buồn: Em bên anh, nhưng anh biết, hằng đêm, em vẫn nhớ về 1 người đàn ông khác….
Em biết, như thế là không công bằng, là ác độc, là ích kỉ với anh…khi chỉ giữ riêng cho mình 1 niềm yêu thương vô hình…
Anh biết em bên anh như 1 cái bóng không tên…nhưng anh chỉ im lặng …nuốt đắng…
Em chẳng hiểu anh làm vậy để làm gì, em chẳng hiểu anh muốn gì, anh chẳng hiểu anh có biết đau là gì hay không?????
Em thấy mình có tội, tội lớn lắm… vậy thì còn cần không anh 1 cái đám cưới trên danh nghĩa…. Phải! anh cũng đã chấp nhận lời đề nghị vô lí của em và giọng anh buồn lắm: ừ! Khi nào em cảm thấy thực sự yêu anh, thì mình hãy cưới nha em, chứ bây giờ, anh biết, em không còn tình cảm gì với anh nữa, mà cũng có thể anh cũng chẳng còn yêu em…..
Vậy đó, 2 con người không còn yêu nhau, hay ít nhất là cũng không biết mình có còn yêu nhau hay không, vậy mà………. Vẫn không có 1 lời chia tay chính thức, chỉ là sự ngầm hiểu trong tâm….
Anh sợ mất em, em sợ mất anh…như là một thói quen khó bỏ…
Anh sợ không tìm được 1 người hiểu anh như em….
Em sợ không tìm được 1 người chìu em hơn anh
Chúng ta đều sợ… những thứ vô nghĩa
Tại sao thứ đáng sợ nhất, ta lại phớt lờ: đó là tình yêu, là cảm giác nhung nhớ, là sự trân trọng và tự hào về nhau, là sự sẻ chia dù là những thứ nhỏ nhặt nhất, là 1 chút lãng mạng trong cái cuộc sống xơ cứng như hiện giờ, là 1 niềm vui nhỏ nhoi của sự bất ngờ do anh mang đến…..
Em cảm nhận được sự già nua trong chính tình thương quá lớn của em, của anh….
Nhiều người bất mãn: sao em có thể bỏ anh 1 mình để đi với bất kì người bạn nào, sao em có thể ác tâm như thế???? Đúng ! em biết mình ko xứng đáng với bất kì ai, kể cả anh… con tim em luôn bay nhảy, luôn muốn cất cánh bay lên.. trong khi con tim anh chỉ quen nấp sau song sắt đợi chờ, nấp sau cái áng mây mù có tên là chung thủy….
Được gì hả anh nếu cứ tiếp tục sống thế này. Em không muốn lập gia đình, em cứ muốn mãi như thế này thôi, có anh bên em ….như 1 người bạn thân khó gần….khó bỏ!!!
Như thế có phải là quá bất công với anh? Khi anh cứ mãi phải chờ đợi em, chờ đợi câu trả lời từ em, chờ đợi 1 phép màu khiến tình yêu trong em sống dậy….
Anh đâu biết rằng: con tim em đã chết từ rất lâu rồi, anh có biết !! không! Anh biết rất rõ, nhưng tại sao anh vẫn ngoan cố không chịu hiểu tất cả, hở anh??????
Em thấy chẳng còn ý nghĩa gì sau tất cả, chúng ta diễn kịch cho nhau xem, 1 màn kịch quá tuyệt vời….lắm khi quên tuồng, lại vô tình gây thêm 1 vết loang lổ trong tim….
Dù là con tim đã cạn cùng của sự tan nát……….
Dành cho anh…..như 1 lời chúc mừng sinh nhật….không có em bên anh……
Trọn một giấc mơ quá bình yên giản dị hơn cả sự khao khát bấy lâu
Cho con tim không còn thổn thức khi nhớ về
Anh …..
Không vướng bận gì thêm, không khắc khoải gì thêm, không lưu luyến gì thêm…
Nuối tiếc chi những thứ đã không thuộc về mình…..
Tiếc những thứ đã từng trong tầm tay, bàng hoàng ..giờ…………không còn nữa….
TTHH
đêm.........
tràn ngập bóng tối
tràn ngập hình bóng anh!!
mặn......
những hạt sương của biển....
một giọt nước mắt lăn dài trên má,
đắng....
kỉ niệm quay về chất chứa
ngậm ngùi nuốt kí ức thoáng qua
có còn ý nghĩa gì không anh
một bó hồng cất vội trong ngăn tủ.....ngỡ ngàng
một miếng cá viên chiên đút cho nhau ăn...nồng nàn
một chiếc váy trắng tinh khôi...bàng hoàng...ngỡ em là cô dâu của anh...dù chỉ trong giây phút...
và....một cặp nhẫn ....giờ đã chia đôi
đâu rồi....
vòng tay anh ấm lắm trong đêm... giưã mênh mông biển...
đâu rồi...
vẻ hờn ghen... vu vơ với cả .........hộp xôi....chỉ vì anh mải ăn mà không thèm nhìn em...1 chút thôi...anh cười to, sặc sụa" em ghen với cả hộp xôi ư?"...em xấu hổ...đánh vào anh tới tấp..."anh này kì quá đi!!!"...bẽn lẽn...quay đi
đâu rồi...
ngây ngô "anh và người ấy...thế này...sao có thể .................................hôn nhau???????????"
anh mỉm cười ...tinh quái..thế này.........đã biết chưa?_ cô bé?hhihihih
TTHH