Khoái anh nhóc tì ở avatar quá. Thế nào mai mốt cũng có một cục cháu nội như thế này cho mà xem!--> Click here Reply
một mảnh đời của chú già vui tính...
Ông bà mình thường nói: "Tốt gỗ hơn tốt nước sơn" tôi nghĩ câu này ai cũng biết quá đi rồi, tuy nhiên nếu gỗ tốt và nước sơn cũng tốt nữa thì có lẽ đôi guốc cuộc đời sẽ đẹp hơn nhiều, lâu hư, lau mục, lâu tróc và lâu phai. Mấy ngày nay, tin ông hoàng Mai-cồ qua đời làm xôn xao cộng đồng cư dân trên mạng, đột nhiên tôi lại nhớ đến cái câu tục ngữ này của ông bà ta xưa nay. Đối với Michael Jackson, một điều không thể chối cãi là gỗ quá tốt, nhưng cái nước sơn mà ông cố tình tô trét chẳng hiểu có phải để chối bỏ gốc gác da đen của mình đi hay không thì tôi chê thật, càng thẩm mỹ thì càng xấu, do đó mà từ sau album Thrillers của ông, nói chính xác là từ sau bài Heal The World thì tôi ghét anh chàng này thật sự, nói ghét nghĩa là ghét gương mặt ông thôi, chứ tiếng ca thì đến bây giờ vẫn còn mê mẩn, nhìn gương mặt đầy vết dao kéo thẩm mỹ của ông là tôi không chịu nổi, chưa nói đến những vụ tình ái tình dục lăng nhăng khác, tôi thấy không thích nhìn mặt ông một chút nào, cho dù chỉ là thoáng qua trên TV. Trong tôi chỉ lưu lại tiếng hát hết sức tuyệt vời của ông để hối tiếc cho dao kéo đã biến đổi gương mặt rất đẹp của một cậu bé da đen dễ thương trong ban nhạc Jackson Five ngày xưa mà thôi. Bởi vậy gỗ Mai-cồ tốt quá, sao lại bôi nước sơn giả dối lên làm chi để cho nó phản chủ, nó chống lại tình yêu mến cuồng nhiệt trong tôi đối với một thần tượng ngay từ lúc tôi còn rất bé, bắt đầu say mê con đường âm nhạc mà mãi đến nay vẫn còn rất cuồng nhiệt.
Tôi đến với âm nhạc nước ngoài cũng khá sớm, năm lớp đệ Ngũ thì phải. Đối với thời đại bây giờ thì một cậu bé lớp Tám như tôi hồi đó dư sức và rành rẽ về âm nhạc rồi, vì ngày nay phương tiện truyền thông quá nhiều, không như ngày xưa thời chúng tôi, sang lắm mới có được một máy hát đĩa 45 vòng hoặc sang hơn nữa thì có thêm một dàn AKAI Hi-Fi với hai cuộn băng to đùng phía trên, phía dưới có hai đồng hồ âm thanh nhấp nháy trông hấp dẫn đến phát thèm. Anh chị tôi cũng thuộc dạng mê nhạc nên chấp nhận ăn mắm ăn muối để dành tiền sắm một dàn máy hát đĩa cho cả nhà nghe, nhạc Việt Nam thì thường mua đĩa do hãng Asia phát hành thường xuyên, từ tân nhạc cho đến vọng cổ, nhưng nhạc nước ngoài thì khá hiếm, thỉnh thoảng có ai đấy đi nước ngoài mang về hoặc ai đấy quen với các anh bạn Mỹ xin về hoặc mượn về nghe, do đó mà tôi biết Michael của Jackson Five từ rất sớm, trước cả Beatles. Thời đó tôi mê nhất là Elvis Presley, Cliff Richard, Jackson Five và Beatles, sau này mới biết và mê thêm Johnny Cash và anh em nhà Carpenter, nhiều lúc mê mệt đến cuồng điên, nói cuồng điên là vì không như bây giờ, hồi đó nghe đến gần như thuộc lòng nhưng không tìm đâu ra nhạc và kể cả lời, thí dụ như hồi đó quá mê bài It's now or never, Do the claim... của Elvis hoặc I'll be there của Jackson Five, hoặc Hey Jude của Beatles, Evergreen tree của Cliff Richard... nhưng không biết đào đâu ra, đành ngồi ghi lại lời với một trời chính tả tiếng Anh sai be bét rồi đem đi nhờ anh chị hoặc thầy giáo Anh văn chỉnh lại cho đỡ sai một tí, thế rồi ngồi nhẩm nhẩm mà học, nhẩm nhẩm mà hát, hát mãi đến gần 40 chục năm rồi mà cũng vẫn còn... hơi thuộc đây nè, chứ đâu phải như bây giờ chỉ cần đôi ba cái click chuột là có đủ, kể ra như thế để biết ngày xưa tôi mê nhạc đến chừng nào, trong đó cái cậu bé Michael nho nhỏ đâu cũng bằng tuổi mình mà giọng ca trong trẻo còn hơn tiếng suối reo róc rách đã làm cho tôi bắt đầu biết mê, biết tận hưởng cái thứ nghệ thuật âm nhạc cực kỳ thú vị ấy, cũng vì niềm đam mê và ước mơ ấy nên sau này con cái tôi thành đạt, chúng biết tôi mê đến mỏi mòn nên mua tặng tôi cây piano chở về làm tôi mừng đến phát khóc là vậy, cho dù tôi chỉ biết tập tễnh chơi thôi chứ không hay ho gì.
Tôi biết Michael từ dạo ấy, tôi mê mệt ông từ dạo ấy, mãi đến khi ông lớn lên, cùng với Steve Wonder, Lionel Ritchie và vài chục ca sĩ khác cất lên bài We are the world đã làm tôi nao cả lòng, sau lại nghe thêm Heal the World cùng các em nhỏ thì đúng là tôi mê mệt, nhưng cứ tưởng tượng ra gương mặt dao kéo thẩm mỹ đã làm mất đi cái hồn người của ông, tôi lại cảm thấy chán ngán, rồi sau lại đến những bước nhảy thần kỳ làm mê mệt bao người, tôi cũng chẳng thấy thú vị gì, chỉ muốn mở đĩa ra nghe mà thôi, chứ nhìn gương mặt trắng bệt giả tạo với cặp kiếng đen, tôi sợ rằng e mình không chừng cũng lại ghét cả giọng ca của ông nữa thì nguy, thôi thì chỉ nghe nhạc thôi cũng là đủ rồi, thưởng thức cái tốt gỗ thôi là đủ rồi, còn cái nước sơn kia đừng nhắc tới mà thêm chán.
Chỉ tiếc cho ông, giá như ta có một Michael da đen chính hiệu, một Michael mũi to chính hiệu, một Michael môi dày chính hiệu thì sẽ là một Michael quyến rũ thực sự và đi vào lòng người hơn, in đậm dấu ấn trong lòng người hơn. Tuy nhiên, đây chỉ là quan niệm của riêng tôi, có thể những người khác không muốn thế, nhưng tôi chỉ muốn nói lên cảm nhận của riêng mình mà không dám quy chụp tất cả. Ngày nay Michael đã ra đi, thôi thì chấm dứt ba cái vụ lạm dụng tình dục lăng nhăng, chấm dứt dao kéo thẩm mỹ rổn rảng, chấm dứt những đôi bao tay, những cặp kiếng đen giả tạo để có được một giọng ca Michael tuyệt vời in mãi trong lòng người, một ngôi sao Michael tài năng xuất chúng trên bầu trời âm nhạc thế giới, tôi nghĩ có lẽ sự ra đi của ông như thế mà lại tốt hơn đấy, để những thứ nước sơn giả tạo kia không còn chỗ đứng, nhưng đó chỉ là ước muốn của riêng tôi thôi, chứ ngày nay ca sĩ và diễn viên mà không dao kéo thẩm mỹ e coi bộ hơi hiếm, con người chúng ta hôm nay khá phũ phàng trong cảm nhận, thường xem nước sơn thế nào đã rồi mới để ý tới gỗ, đành chịu vậy thôi, hiện đại mà!
Nếu tôi nhớ không lầm thì Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên có viết về tháng Sáu:
Tháng Sáu trời mưa, trời mưa không dứt,
Trời không mưa, anh cũng lạy trời mưa.
Ông lạy trời mưa để phong tỏa lối người yêu về, chẳng cho nàng về nữa. Ghê nhỉ? Nghe tình quá xá cỡ thợ mộc, nhưng đối với tôi, và cả gia đình tôi, tháng Sáu là tháng có nhiều dịp kỷ niệm nhất, mới đầu tháng là cái thằng Papillon khóc oe oe chào đời, rồi đến chị Hai, đến hai đứa con, đến hai đứa cháu, cứ đua nhau nhè cái tháng Sáu này mà đẻ, cho nên trong năm cứ chờ đến tháng Sáu là hay có dịp kỷ niệm lắm, mà mỗi lần có dịp như thế thì con cháu tụ về vui ơi là vui, cho dù sau đó con cháu lại đi buồn ơi là buồn... biết nói sao bây giờ?
Nhưng tháng Sáu cũng là tháng buồn nhất, vì đó là ngày giỗ thân phụ tôi. Cha tôi qua đời sớm lắm, lúc tôi mới 9 tuổi, thế mà nay tôi đã ngoài 50 rồi, hơn bốn mươi năm chẳng có cái nóc nhà mà dựa, người đời hiếp đáp cũng nhiều, mẹ con tôi cứ bươn chãi như thế mà lầm lũi vươn lên. Trong nhà có 3 anh em trai, anh tôi bảo, sợ nhất là chú L chắc không qua được năm tử của ba, vì thấy tôi ốm yếu, giải phóng xong lại làm việc nặng, người cứ lụi dần đi, sợ không thọ nổi, thế mà tôi đã vượt qua, trong lúc em trai út tôi lại khỏe như voi, bỗng dưng bị bệnh mà ra đi sớm, bằng với năm tử của cha tôi, cho dù chú nó bảo cố thêm vài tháng để vượt qua tuổi tử của cha tôi, thế mà vẫn không vượt qua nổi, và thế là trời lại mưa, lòng người lại mưa, khóc như mưa...
Tôi còn nhớ hôm cha tôi mất trời cũng mưa gào như thế, là một thằng bé con 9 tuổi thì nó cũng chưa cảm nhận sự mất mát sâu sắc lắm đâu, nhưng nó vẫn hiểu thế là từ nay cái cột chính trong nhà đã gãy gục rồi, cha tôi vừa tắt hơi thì mẹ tôi sai tôi chạy đi kêu chị tôi về, tôi thấy mẹ mình khóc nên mình cũng khóc, vừa chạy vừa khóc giữa trời mưa, hôm ấy mưa lớn lắm, chạy ngoài đường nước ngập đến đầu gối, do đó mà cái vị mặn của nước mắt trôi theo cả dòng đời, đến khi về nhà đối mặt với sự mồ côi thì mới thấy nước mắt mặn đắng, tưởng rằng thế là đắng lắm, nhưng cuộc đời sau này còn đắng hơn nhiều, bầm dập hơn nhiều, do đó mà cái tình thân gia đình anh chị em trong tôi lúc nào cũng mặn mà thay cho cái vị đắng xưa kia.
Mai lại là ngày giỗ cha tôi, mong rằng nước mắt sẽ mặn mà chứ đừng mặn đắng, đời tôi đắng thế là cũng đủ rồi, và e rằng trời cũng sẽ mưa, như bốn mươi bốn năm trước kia thôi. Mưa cho nước mắt bớt đắng...
Có đi đâu đi nữa thì quả thật Yahoo 360 này cũng là một kỷ niệm đẹp! Có rất nhiều người đến này vẫn chưa add friends, chỉ ở trong favorites thôi nhưng cũng vẫn rất thân quen và tin tưởng. Cuộc vui nào cũng đến lúc tàn, nhưng cái tấm chân tình thì bao giờ cũng vẫn còn đó.
Hôm nay là sinh nhật cuối của mình bên anh chàng khó ưa Y!360 này, cho dù mình đã qua rất nhiều nơi, bạn bè gặp lại bên Multiply cũng nhiều, nhưng kỳ thực cái link Y!360 Home nó cứ mãi nằm trên Favorites của trình duyệt IE như là một kỷ niệm đẹp, cho dù khi click vào hay không click đi nữa thì nhìn thấy nó tự dưng vẫn thấy bùi ngùi. Vì đó là một kỷ niệm rất đẹp.

Mà cái gì đẹp thì cũng rất khó quên. Thật đấy!
(Có lẽ đây là entry cuối cùng trên đất Dahu ?!! Chào nhé Dahu!)
Tôi gọi đó là có thật vì cuộc sống có khá nhiều nhu cầu, trong đó có thật và giả, cái nhu cầu giả thì khá nhiều, lắm khi ta phải hòa đồng vào một môi trường mà ta chẳng hề muốn, chẳng hạn như xu nịnh, lắm điều, giả dối, bon chen... rõ ràng là ta chẳng thích, nhưng ta phải nhập vào, có thể là vì công việc, vì xã giao, vì không muốn trong những người bạn cùng phòng với nhau mà ta khác người thì khó xử, cho nên thường xuyên ta phải hòa đồng vào cái môi trường không thật với lòng mình ấy. Tôi cho đó là nhu cầu ảo, cũng có thể bạn bị ai đó bắt buộc làm những thứ mà bạn không thích, nhưng bạn phải làm, đó cũng là nhu cầu ảo. Thí dụ như ngày xưa, hồi mới giải phóng, cứ đôi ba tuần chi đó bạn lại phải lo sắm cờ, băng rôn biểu ngữ để đi mít-tinh chẳng hạn, bạn không muốn, nhưng bạn buộc phải đi mua đồ về để may cờ rồi phải dậy sớm đi mít-tinh, rồi phải hô Nhiệt liệt nhiệt liệt đến mỏi cả mồm, nhưng bạn không hô thì không được, sẽ có người để ý và hỏi thăm bạn liền, ảo là vậy đó.
Còn những cái gọi là nhu cầu thật thì sao mà hiếm có được quá. Tất nhiên nhu cầu tự chính ta đòi hỏi thì rất nhiều, nào là ăn, học, ngủ, nghỉ, yêu đương, vui chơi, tán gẫu, mua sắm, xí xọn, giao lưu, kết bạn vân vân thì vô số kể, những thứ đó tự ta muốn thì ta phải lo rồi, rõ ràng các nhu cầu về thể xác và bản thân thì ta lo được, nhưng cái nhu cầu mà tôi muốn nói trong cái entry này là Giao Tiếp Cộng Đồng thì e là hơi khó, mà đó là một nhu cầu thật sự và rất chi là chính đáng giữa xã hội chỉ biết thông tin một chiều như hiện nay, người ta khó thể nói lên những điều thực với lòng mình vì những giáo điều hoặc phương cách của ai đó muốn quản lý tư tưởng, muốn dò xét cảm tính ý chí từng người, muốn trói buộc đầu óc của con người để làm cái việc mà ta thường nghe gọi nôm na là NẮM, nghĩa là cái gì cũng muốn nắm cả, nắm tài nguyên đất nước, nắm súng đạn, nắm kinh tế... người ta vẫn cho là chưa đủ nên muốn nắm cả cái thiêng liêng nhất của con người là TƯ TƯỞNG nữa, mà nắm cho nhiều nhưng chẳng làm được nhiều, ôm không xuể nhưng vẫn cứ muốn ôm, gây nên bức xúc và chán nản, đó chính là tình hình chung của cộng đồng cư dân mạng từ gần một năm trở lại đây.
Nhu cầu thật sự của con người là chia sẻ, có thể là chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, sự tức tối, hoặc chia sẻ cả những quan điểm nghịch, những lý luận dông dài hoặc những ý tưởng cực hay cho nhau, thế mà những người quản lý lại muốn nắm hết những nhu cầu của cộng đồng để mà theo dõi giám sát. Làm thế để chi vậy nhỉ? Người ta viết blog thì mặc họ, đó cũng là một nét nổi trội cho thế giới biết được sự tiến hóa về dân chủ tại nước ta, sao lại cứ tìm cách này cách khác, thông tư này thông tư kia để quản, để nắm làm gì. Do vậy mà sau khi quản Y!360 không được, họ lại thỏa thuận với nhau lập thêm cái Plus riêng cho blog Việt để dễ nắm hơn là vậy, đồng thời tăng cường thêm một loạt các mạng xã hội trong nước để thu hút cư dân mạng vào, mà cư dân mạng có vào đó thì may ra những người quản lý mới nắm được tóc, chứ anh nằm ở mạng toàn cầu thì làm sao mà nắm được tóc anh? Do đó mà tôi gọi sự chia bầy xẻ nghé mấy hôm nay từ khi nghe tin Y!360 chắc chắn sẽ đóng cửa là hiện tượng đáng quan tâm là vậy. Nó chứng tỏ cho những người quản lý vĩ mô ấy một điều là sự chia sẻ của cộng đồng cư dân mạng, còn gọi là blogger, là rất lớn, nhu cầu ấy là có thật, vì ai nấy muốn nói lên tiếng nói của riêng mình chứ không muốn làm con sáo lập lại tiếng người khác, mà cho dù mỗi người có tự do phát biểu trên blog của mình đi nữa thì có gì là sai đâu nào? Đó là quyền thiêng liêng của mỗi người, tôi hay anh, chúng ta không muốn ai đó cứ rề rề bám theo mình mà theo dõi rình rập cả, chúng ta muốn thẳng thắn trong cách viết, cách ăn nói, đó là tiêu chí quan trọng bậc nhất trong một xã hội văn minh. Còn những kẻ chỉ biết lập lại lời kẻ khác như những con vẹt bằng máy, thì chỉ đưa tư tưởng con người ta trở thành lụn bại mà thôi.
Viết blog hai năm qua, tôi thấy hầu như tất cả những gì mình đọc và chia sẻ trên mạng đâu có gì sai trái đâu, mà ngược lại, tôi còn học được rất nhiều điều về lòng nhân ái, tôi còn học được rất nhiều về cảm nhận tâm tính của con người, tôi học được nhiều kỹ năng về công nghệ máy tính, tôi biết thêm nhiều khuynh hướng thơ văn, làm thăng hoa đầu óc mình thêm, thế mà sao ai đó cứ tìm cách theo dõi rình rập để mà truy, để mà quét. Làm thế được gì nhỉ? Những nhu cầu tự nhiên ấy thực sự cao cả và cần thiết, thế sao không để cho người ta một tiếng TỰ DO đi có phải hay hơn không? Thế giới sẽ cảm phục đất nước và con người Việt Nam mình bằng sự nhìn nhận cái tự do đích thực ấy mà không cần giấy má bằng chứng làm gì. Đó mới là sự ưu việt của nhà quản lý, chứ chẳng lẽ tư tưởng và hành động rập khuôn theo kiểu người máy ở Bắc Triều Tiên mà thỉnh thoảng chúng ta xem trên truyền hình mới là tốt ư? Thế giới có những bước đi của nó để tư tưởng con người tiến bộ hơn, xin hãy đừng ngăn cản tư tưởng và ý chí, vì tư tưởng con người ta tựa như mũi sắt nhọn, dùng chân đạp vào mũi nhọn thì chẳng nên chút nào đâu.
Con người ta có thể trưởng thành về nhân cách từ một bài học rất nhỏ và đơn giản, nhưng con người chúng ta cũng có thể sụp đổ về tư tưởng cũng chỉ vì một việc rất nhỏ và rất tầm thường.
Đã có lần con gái út của tôi xin ba mẹ mua cho con chiếc xe đạp điện, vì thấy hồi này học sinh sử dụng loại xe này nhiều lắm, khỏi tốn xăng lại nhẹ nhàng, con gái đi thấy thanh mảnh và dịu dàng lắm, chúng tôi nhẹ nhàng từ chối, bảo rằng con ơi, hãy nhìn xuống chứ đừng nhìn lên mà theo không kịp người ta đâu con, biết rằng con bảo con thêm tiền lì xì dành dụm của con hai năm nay gom vào cũng đã được hơn nửa chiếc, nhưng chúng tôi động viên cháu hãy đi xe đạp như những bạn con lâu nay, đạp xe nó cũng hay hay lại gần gũi bạn bè, mình có giàu có gì, với lại đi xe đạp cũng khỏe khoắn như tập thể dục vậy mà. Cháu cũng vui vẻ nghe lời mà không phiền trách gì, thỉnh thoảng cháu đi học thêm có khi xa quá hoặc tối quá thì tôi bảo lấy cái xe Chaly cà tàng kia mà đi, chỉ cần đội nón bảo hiểm là đủ, năm nay cháu học lớp 11 nên chuyện luật giao thông thì cháu cũng không xa lạ gì.
Chiều qua, vì trời nắng gắt và khô, cháu và các bạn phải lên trường trang trí cổng trại chuẩn bị cho ngày lễ Đoàn Thanh Niên 26/3 như mọi năm, cháu xin tôi lấy xe Chaly đi cho đỡ nắng, tôi để cho cháu đi và thấy cháu đội nón bảo hiểm đàng hoàng, thế mà khoảng một tiếng đồng hồ sau, tôi thấy cháu về nhà mặt cắt không còn một chút máu, tôi hỏi có chuyện gì thì cháu bảo là bị công an bắt xe và về lấy giấy tờ xe lên, cháu kể đang làm cổng trại thì thiếu đồ nên Cô chủ nhiệm sai cháu và bạn đi mua thêm giấy màu và các thứ. Vừa ra khỏi cổng trường độ vài chục mét thì hai anh công an núp gần đó ùa ra hùng hổ chận lại, vì cháu có đội nón bảo hiểm nhưng bạn cháu ngồi phía sau KHÔNG đội, cháu năn nỉ hết mức nhưng vì hình như sáng giờ hai anh công an này chưa bắt được ai nên nay vồ được con mồi nhí này thì khó mà tha được, cô chủ nhiệm cũng ra trình bày và năn nỉ nhưng vô hiệu. Cháu mang giấy tờ lên được một lúc thì gọi điện về báo là CA thả rồi, sau khi cô chủ nhiệm hỏi em có mang tiền theo không, đưa cho cô năm chục cô hối lộ họ là xong, cháu đưa cho cô và cô dúi vào tay 2 nhân viên công lực 1 tờ giấy năm chục nghìn đồng, thế là hai anh chàng hể hả chạy môtô đi mất.
Năm chục nghìn! Trời ạ! Cái giá của luật pháp của những người mệnh danh là nhân viên công lực rẻ đến thế sao? Tôi nghĩ giá như họ làm một tờ biên lai phạt 150 nghìn thì thà tôi tốn thêm tiền nhưng được cái giáo dục cho thế hệ trẻ biết luật pháp ngay thẳng và công minh ra sao, còn không thì tha hẳn đi, vì đường xá thị trấn vắng như chùa bà đanh, có gây mất trật tự giao thông hay đe dọa tính mạng ai trên một chiếc Chaly cọc cạch quăng giữa đường chưa chắc có ai thèm lấy, thế mà hai kẻ bảo vệ luật pháp kia đành lòng nào ngửa tay ra lấy năm chục nghìn của một con bé học sinh rồi dông thẳng, để lại cho những em học sinh kia cái bài học xấu xa về chuyện ăn của đút là chuyện bình thường. Thì ra những kẻ này chẳng phải đi thực thi công lý mà đang đi kiếm ăn.
Chưa nói đến đầu óc các em phần nào bị khủng hoảng vì nhận ra cái giá của xã hội sao tầm thường và lạnh lùng như thế. Tối đến cháu đi học thêm không dám chạy Chaly nữa mà đạp xe đạp, tôi hỏi vì sao thì cháu chỉ le lưỡi ra cười và lắc đầu. Thế đấy, chúng ta đang dạy cho con trẻ của chúng ta những bài học giáo dục công dân như thế đấy, chẳng trách gì hầu hết những kẻ cơ hội lúc trưởng thành cứ dấm dúi chạy vạy chỗ này chỗ nọ để mà tiến thân chứ chẳng phải bằng năng lực của chính mình. Hai anh công an kia ơi! Khi cầm trên tay tờ giấy năm chục kia anh có biết đã hủy hoại niềm tin nơi giới trẻ như thế nào chưa? Rồi đây chúng ta sẽ lấy gì mà gầy dựng lại niềm tin ấy? Mà muốn gầy dựng giờ đây e cũng chẳng dễ dàng gì, vì có thắp đuốc đi tìm khắp nơi cũng khó mà tìm ra được hai chữ Niềm Tin trong thời buổi xã hội nhiễu nhương này. Nghĩ mà buồn quá...