4h chiều 24/9
đặt chân đến cửa nhà...

ngỡ như vừa trải qua 1giấc mơ...

hạnh phúc, ấm áp yêu thương...
tớ đi Tam Đảo đúng vào mấy ngày trời nắng, lại là đầu tuần nên khu đó vắng khách, thiên nhiên đẹp và yên tĩnh

sáng ra, khung cảnh trông như này này:
đây là 2vợ chồng tớ (lợn rừng hồng vs khỉ trắng nâu)
đang đi chơi, chồng tớ nhìn thấy con châu chấu, thế là nhào ra bắt, ặc ặc, 24t rồi. có ai tin ko hả trời???
Tam Đảo đẹp, nhưng mà rõ ràng là chưa đc quy hoạch tử tế và bài bản, nhưng nhà hàng, khách sạn, nhà nghỉ cứ mọc lên nhan nhản, tuy nhiên ko hề có sự hài hoà về mặt kiến trúc, cứ lố nhố thế nào ý.
ở đấy đặc sản là ngọn susu, ăn ngon fết, thế nên đâu cũng thấy susu, thành ra có 1 tác phẩm bất hủ của chồng tớ như thế này:
chẹp chẹp, đây là bữa trưa, thịt rừng ngon dã man, mỗi tội đắt lòi ra...
vợ đói rồi chồng ơi...
chồng ăn ngon, cười tít cả mắt kìa, nhìn rõ lúm đồng tiền, yêu thế!

"chú ơi, cho cháu miếng!"
khà khà, cơm ngon, ăn đc 3bát liền
nhìn trộm ta đấy hử???
tạo dáng fát nữa
no rồi, "em ơi, lên núi đi, a thấy có con khỉ trông giống a lắm!"
lên tháp truyền hình ngắm cảnh, trước đó 2đứa đã làm lễ ở đền Bà Chúa Thượng Ngàn. có 1 anh bán nước ở cửa đền bảo là 2em cứ leo lên đi, ko xa đâu mà. nhưng thực ra là xa khủng khiếp, đi đến mức chân mỏi rã ra, chẳng muốn bước nữa,

tớ nằng nặc đòi lên, làm khổ chồng già fải vật đôi tông 15k để leo núi.

vừa đi vừa lẩm bẩm "tí ô xuống ô đốt quán"

. lên đến nơi, cũng có ngắm đc tí cảnh, nhưng xui xẻo là cái máy nó hết pin, ko chụp đc. huhuhu

. chỉ có mấy cái chụp trên đường

đi lên thôi.
đây là sâu và nhện:

đây là 1 cái cây gì ý, tớ ko biết tên, trông cũng đẹp đẹp:
đây là cảnh rừng:
bầu trời nhìn qua tán cây, có 1 cảnh khá hay, mây bay, kết thành hình như hình trái tim ^^
Chiều tối, trời có mấy lớp màu, trông như cầu vồng:
CHỒNG AH, CẢM ƠN CHỒNG ĐÃ CHO VỢ 1 SINH NHẬT THẬT ĐÁNG NHỚ. YÊU CHỒNG NHIỀU LẮM LẮM!


