Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

sogno < Y! ID: sognovn >

Top Page  |  Blog  |  Friends  |  Groups

Add

sogno is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Wed Jul 23, 2008 Member since April 2006

So so so F...ing Relax... hahaha--> Click here

1 - 5 of 24 First | < Prev | Next > | Last

sogno's Blog Full Post View | List View

Family.

I just love it!
I just love it! magnify
I just love it... after all the bloody exams...
Sunday November 16, 2008 - 04:48pm (ICT) Permanent Link | 4 Comments
Brisbane's eyes
Brisbane's eyes magnify
...
Wednesday October 22, 2008 - 08:25pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Cuối cùng "Công lý" đã được thực hiện - Kẻ ác đã phải trả giá... Bravo công lý...
Cuối cùng "Công lý" đã được thực hiện - Kẻ ác đã phải trả giá... Bravo công lý... magnify
Trích VN express (1 trong những cái được gọi là "báo"

"Nguyễn Văn Hải được trả tự do ngay tại tòa


Nguyễn Văn Hải (báo Tuổi Trẻ) nhận án 24 tháng cải tạo không giam giữ và được trả quyền công dân ngay tại toà sáng nay. Cùng bị kết tội lợi dụng quyền tự do dân chủ, Nguyễn Việt Chiến (báo Thanh Niên) chịu mức án 2 năm tù giam.


Ông Phạm Xuân Quắc bị phạt cảnh cáo còn thuộc cấp của ông, cựu sĩ quan Đinh Văn Huynh nhận mức án một năm tù vì cùng tội danh cố ý làm lộ bí mật công tác. Không có bất cứ hình phạt bổ sung nào tuyên thêm với các bị cáo.


Ngay khi toà tuyên án, đồng nghiệp của 2 bị cáo, những nhà báo cùng viết về vụ PMU 18 được triệu tập tới toà với tư cách nhân chứng, đã vây quanh chia sẻ. Nước mắt lăn dài trên gương mặt của nhiều người dự khán.


Được dẫn trở lại xe đưa về nơi giam giữ, nguyên nhà báo Việt Chiến bật khóc. Lời sau cùng trước khi toà tuyên án, ông chùng giọng: "Trong cuộc đời 30 năm làm báo, tôi cũng đã có những sai sót. Có những lúc chịu áp lực của vòng quay tin tức". Ông hy vọng Hội đồng Xét xử (HĐXX) giảm nhẹ hình phạt vì những đóng góp mà ông đã từng được ghi nhận.


Chung suy nghĩ như ông, Hải nói: "Tôi vẫn luôn hiểu người làm báo phải biết giữ đầu lạnh và trái tim nóng. Nhưng có những lúc tôi đã để đầu mình nóng theo trái tim. Điều đó đã dẫn đến những sai sót trong vụ PMU 18 mà hôm nay tôi phải trả giá".


Đánh giá về hành vi và thái độ của hai bị cáo nguyên là phóng viên, HĐXX cho rằng, Nguyễn Văn Hải đã thành khẩn, ăn năn với việc làm của mình. Đã có nhiều hợp tác tích cực giúp cơ quan điều tra giải quyết sớm các nội dung liên quan. Trong khi đó, sự khẳng định vô tội của Nguyễn Việt Chiến trong cả 2 ngày xử được toà nhận định là thiếu thành khẩn, quanh co, và "hành vi, hậu quả từ những bài viết của bị cáo là nguy hiểm".


Trả lời các vấn đề luật sư nêu ra trong phần tranh tụng hôm qua, đại diện Viện Kiểm sát Nhân dân Hà Nội (VKS) cho rằng, các luật sư đã viện dẫn không đầy đủ các quy định về quyền của phóng viên trong Luật Báo chí. "Quyền tự do thông tin nhưng đó phải là những thông tin trung thực, chính xác và phóng viên phải có trách nhiệm hiểu những điều bí mật mà luật không cho phép công bố", công tố viên khẳng định.


Thừa nhận các nhà báo không có động cơ mục đích tư lợi nhưng VKS cho rằng, những thông tin không chính xác của các bị cáo đã tác động xấu đến dư luận.


Không đồng tình với VKS, luật sư Hà Đăng lập luận, nếu nói nhà báo đưa tin sai sự thật thì phải làm rõ đó là sai so với sự thật khách quan hay so với nguồn tin cung cấp.Ông đề nghị VKS giải thích rõ, không nói chung chung.


Mổ xẻ góc độ thông tin bí mật, Luật sư Dương Hà đặt câu hỏi, từng ngày từng giờ nhiều phóng viên vẫn đang theo dõi đưa tin về diễn tiến của các vụ án đang điều tra trên cả nước. Nếu hiểu theo cách lập luận của VKS thì có phải hàng trăm bài báo hàng ngày vẫn đang tiết lộ bí mật điều tra?


Công tố viên không trả lời câu hỏi này.


Diễn biến mới của phiên tranh tụng sáng nay là phần nhận tội bất ngờ của bị cáo Đinh Văn Huynh. Ngay phần mở đầu, ông Huynh "sau một đêm suy nghĩ" đã xin nhận tội mà VKS truy tố. Bị cáo cho rằng, đã tự tin thái quá vào bản thân mà không nghĩ đến hậu quả khi cung cấp tin cho một số phóng viên viết bài. "Nhưng tôi không cố ý, đó là tai nạn nghề nghiệp", cựu sĩ quan an ninh với kinh nghiệm điều tra hàng chục năm nói.


Ông Huynh (12 tháng tù giam) là bị cáo nhận mức án giảm nhiều nhất so với đề nghị (24- 30 tháng) của VKS."



Lời bình: THẬT KINH TỞM, KỆCH KỠM và LỐ BỊCH... cái kịch bản nó vẫn thế, thôi chú không sai thì chú cứ nhận, nhận hộ anh vậy... để anh đỡ mất mặt còn làm hài lòng anh A và anh B nữa. Ngồi mấy hôm thì anh lại thả chú về, lợi cả đôi đường...
Và thế là công lý đã được thực thi. Mấy "con thú" giờ đang hả hê với những toan tính mới, còn bọn tay sai thì bắt đầu công việc "dọn xương" của chúng nó: tôi đã sai rồi, đầu tôi không đủ lạnh hay đông đảo công chúng đồng tình với nghị định hay ... Kinh tởm
Wednesday October 15, 2008 - 05:40pm (ICT) Permanent Link | 3 Comments
Nhớ...
Nhớ... magnify
Để thử liệt kê xem nhớ những gì nhé:
1. Nhớ cafe 45 Phan Bội Châu...
2. Nhớ trà đá chị Thanh...
3. Nhớ mùi khói xăng xe máy mỗi khi dừng đèn đỏ...
4. Nhớ mùi bụi ven đường...
5. Nhớ mùi hoa sữa phố Phùng Hưng mỗi khi hè về...
6. Nhớ phở 23 Hàng Nón...
7. Nhớ cái đông đúc của phố phường...
8. Nhớ cái vắng vẻ của Hồ Gươm lúc 4h sáng...
9. Nhớ mùi hoa Lan ở đại sứ quán Tiệp Khắc...
10. Nhớ tiếng nổ Vespa...
11. Nhớ mùi tanh tanh của bể cá...
12. Nhớ mấy câu mẹ hay mắng khi đi về muộn... (cái này ko hề nghĩ là sẽ nhớ mà sao giờ lại mong quá)
13. Nhớ con đường hay đi bộ từ TS về HL...
14. Nhớ mùi pon corn của Mega Star...
15. Nhớ cầu Long Biên, nhớ cả mấy lần hết xăng phải dắt xe giữa cầu nữa :D...
16. Nhớ chả cá Thăng Long...
17. Nhớ lẩu Nấm PĐP...
18. Nhớ E2 TC...
19 Nhớ 36 Hàm Long...
20. Nhớ những buổi trưa tại CT 7A, Văn quán...
21. Nhớ cái lạnh cắt da mỗi buổi sớm mùa đông...
22. Nhớ từng chuyến đi, nhớ rừng, nhớ núi...
23. Nhớ mỗi lần offline chiều thứ 7...
24. Nhớ mỗi lần đàn đúm sáng CN...
25. Nhớ DF, nhớ RV...
26. Nhớ em gái, nhớ TQB...
27. Nhớ tóc bố bạc...
28. Nhớ những buổi sáng sớm tại chợ hoa, tại cầu CD...
29. Nhớ những ngày xuân đi mua hoa với bố và em gái...
30. Nhớ những ngày mưa hai mẹ con đội áo mưa mà vẫn luôn chuyện...
30. Nhớ Hòa Bình, nhớ Grand show...
31. Nhớ sân nhà thờ, nhớ Big heart và nhớ...
...
còn nhớ nhiều nhiều lắm, có cái nhớ rõ, có cái mờ mờ, nhưng da diết và thấm lắm.
rồi, thì thú thật: đang nhớ nhà, nhớ nhà nhiều lắm :)
Thursday October 2, 2008 - 10:56pm (ICT) Permanent Link | 18 Comments
Thư giãn...
Thư giãn... magnify
1. Chuyện cái thùng rác:
Gần nhà hắn có một cái thùng rác bị đổ. Không rõ chủ nhân của cái thùng rác đó vô ý làm đổ lúc đỗ xe (vì cái thùng rác để gần chỗ đậu xe) hay do nguyên do nào khác. Nhưng cái thùng rác đó nằm ở trên mặt đường cũng vài ba ngày. Chả ai quan tâm đến cái thùng rác cả, kể cũng lạ, ở cái xứ mà cái gì cũng như quay chậm của hắn thế mà con người cũng không có đến 30 giây để dựng lại cái thùng rác đổ... Thế là cái thùng rác cứ đổ và rác rưởi tràn đầy ra phố, mùi bốc đến tận nhà hắn. Hắn lẩm bẩm: ĐM thằng nào có thùng rác mà vô ý thế... Rồi hắn cũng cứ thong thả mà bước qua cái thùng rác, vừa đi vừa bịt mũi. Thật ra, với cái tính "bao đồng" thái quá và thói hay lo "hộ" chuyện người khác hắn cũng nghĩ tới chuyện sẽ dựng cái thùng rác đó lên. Hơn một lần hắn đến gần cái thùng rác đó lắm rồi, nhưng nhìn quanh hắn lại thôi, hắn nghĩ: "có khi mọi người nói hắn điên khi làm cái chuyện không công đó".
Cuối cùng hắn cũng dựng cái thùng rác đó lên, không chỉ dựng mà còn kéo đến tận cửa nhà đó, xếp ngay ngắn, đá gọn rác rưởi lại. Chỗ cái thùng rác đổ lại sạch sẽ và cái mùi khó chịu biến mất. Hắn tự nhủ: "Ơ có thế mà không ai dựng lên nhỉ???" Có ai giải thích cho hắn được không???

2. Chuyện "thằng điên ở hồ TC":
Cách đây khoảng gần 1 năm, tại hồ TC, ở gần khu GV có một thằng điên. Mọi người gọi nó là thằng điên vì nó "không giống mọi người". Mỗi buổi sáng sớm, khoảng 5h30 mọi người lại gặp thằng điên đó đi bộ hay chạy loanh quanh cái hồ TC, có lẽ nhà nó gần đó. Mỗi lần nó đi ngang qua hay dừng lại trước mặt một ai đó là nó lại cười, mà sao nó lại cười nhỉ??? có gì mà đáng cười nhỉ??? đúng là thằng điên. Thấy nó, bà già thì nghiêm mặt lại, ông già thì trả vờ nhìn bà già, thanh niên thấy nó thì uốn lưng, khom vai cố ra ráng một chút để báo cho nó biết là họ không dễ dây vào đâu... thiếu nữ thấy nó thì túm năm tụm ba, chỉ trỏ, cười khúc khích. Họ tránh nó, cười nó vì nó là thằng điên... Kể nhìn nó cũng bình thường như mọi người thôi, nhưng thứ nhất nó hay cười và chào mọi người, mà ở cái xứ nó, không quen biết mà chào mà cười thì đúng là thằng điên. Thứ hai, đi đâu nó cũng nhặt rác, thôi thì đủ thứ rác, vỏ bánh, que kem, ny lon, phân chó... Thôi thì đủ mọi thứ mà người ta hay vứt ở bên các hồ. Nhặt xong nó lại đem vào thùng rác gần đó để vứt, nó vừa nhặt thì mọi người lại vứt, thế là nó cứ công cốc, nhưng nó vẫn nhặt, vừa nhặt vừa cười chào mọi người... Đúng là thằng điên.

3. Chuyện cái "hộ khẩu":
Một lần, không nhớ rõ bao lâu nữa, có khi 1 năm trước, có khi 2 năm trước... Trong một lần có việc đi qua khu vực mọi người vẫn làm các thủ tục công chứng tại số 1 BT, hắn nhặt được 2 cuốn sổ hộ khẩu cùng với 4 cái CMTND. Sau khi hắn nhặt được có một vài người ở khu đó nói hắn có thể "bán lại" cho họ chỗ hồ sơ đó với giá 200k (vì trong thực tế những giấy tờ hành chính đó có thể mất hàng triệu đồng để chuộc). Bởi vì có những giấy tờ mà để có lại được nó có khi phải mất hàng năm đi lại và va chạm ty tỷ lần với bộ máy hành chính "1 cửa to và n cửa nhỏ" của các cơ quan hành chính tại nơi hắn ở. Hắn cũng định quẳng đấy, vì thực sự hắn đang vô cùng bận. Thế nhưng lại một lần cái thói "lo chuyện" người mà hắn chót mang vào thân lại bắt hắn nghĩ lại. Có thể những người bị mất sẽ phải khổ sở vì những thứ này lắm. Thế là lần theo cái địa chỉ trên 2 cái HK và đống CMTND đó hắn bắt đầu đi tìm địa chỉ.
Không may cho hắn cái địa chỉ không những xa mà lại còn ngõ ngách, ngõ ngách đến kinh người, ngõ ghách nơi hắn ở có chỗ chỉ vừa một thân xe máy... Đến đúng địa chỉ, hắn nhận được một câu trả lời chủ của cái HK này đã bán nhà và chuyển đi 10 năm rồi... Tại nơi hắn ở người ta vẫn mua bán trao tay và quên chuyển HK như thế đấy.
Đã lao thì theo lao cho trót, hắn mò tới cái địa chỉ mà người ta cho hắn, lại ngõ ghách, ở nơi hắn ở người giầu thì sống thường sống trong ngõ to, còn người nghèo thì ngược lại, cái ngõ hắn tới còn nhỏ hơn cái ngõ ban đầu rất, rất nhiều, nhỏ và ngoằn nghèo. Cuối cùng sau khoảng vài đồng hồ với mọi loại chỉ dẫn, hắn cũng tới được nơi cần tới. Gõ cửa, cả nhà chỉ có một cô bé gái ở nhà, mà bố mẹ nó dặn nó, không được trả lời, mở cửa cho người lạ... Thế là hắn cứ đứng đó cố giải thích cho cô con gái là hắn không quảng cáo, không bán, không mua, không lừa đảo gì cả... mà cũng không ăn thua. Sau hơn 1h đồng hồ nữa, một người hàng xóm của nhà đó về và nói với hắn, nhà đó không có ai ở nhà vì cả nhà đang đổ nhau đi tìm HK và CMT ...xyz...
Thở phào hắn đưa ngay đống giấy tờ đó cho ông hàng xóm, tưởng là xong. "Thế chú định thế nào???" hắn như không tin vào tai mình??? có phải ông hàng xóm đó đang nc với hắn không nhỉ??? "không định gì cả, anh trả lại cho người ta, em có việc phải đi ngay", "tôi chỉ là hàng xóm, tôi không có tiền, anh phải đợi người nhà về thôi"??? lại cái gì nữa thế này... Giải thích một hổi, ông hàng xóm cười ầm lên, mang hắn đi khoe cả xóm, "cậu này chỉ trả giấy tờ thôi, không đòi tiền chuộc"... Người nghèo họ có cái lý của họ và cuối cùng sau khoảng 10 lần từ chối, hắn "nhận" - phải nói là nhận vì khi hắn lên xe, họ cố đuổi theo mà đút vào túi hắn 50k. Ừ thì nhận, cũng gần đủ tiền xăng đi tìm địa chỉ Hắn hý hửng lên xe ra về, chỉ tội cô bạn gái đi cùng, cứ phải lang thang cùng hắn.

Có thế thôi, không to tát như mấy cái Công viên cây xanh, chỉ để thư giãn mà :D
Sunday September 28, 2008 - 10:08pm (ICT) Permanent Link | 21 Comments

Add sogno's Blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 24 First | < Prev | Next > | Last