Family.

_______________
(Nguồn: Vozforum)
Những hình ảnh ngư dân Việt Nam bị lực lượng vũ trang Trung Quốc bắt giữ này theo blog Trương Duy Nhất chú thích.
Hiện nay phía Trung Quốc đang đòi phạt những con người Việt này 540 triệu VNĐ vì tội đánh bắt trộm hải sản trên vùng biển Hoàng Sa. Một vùng biển mà TQ nói rằng của họ.
Hành động trắng trợn xâm phạm chủ quyền lãnh thổ nước Việt Nam,bắn giết, bắt giữ và đòi tiền chuộc của chính quyền Trung Quốc không có thể nào nói khác hơn là hành động của bọn khủng bố quốc tế. Những động thái ngỗ ngược bất chấp luân lý của TQ ngày một gia tăng nhằm cố ý khiêu khích dư luận hòa bình đang phổ biến tại Việt Nam.
Đáng phải suy nghĩ về những tiến trình đầy bạo lực này của Trung Quốc có tính leo thang ngay sau khi TBTĐCSVN ông Nông Đức Mạnh vừa cam kết với Ủy viên BTTTQ Lý Nguyên Triều sẽ thúc đẩy quan hệ hữu nghị hai nước ‘’ lên một tầm cao mới’’.
Việt Nam chúng ta có chủ quyền hay không ? Khi mà những người ngư dân hiền lành, chất phác sống bằng sức lao động của mình, đóng góp nghĩa vụ thuế đầy đủ cho nhà nước Việt Nam để khai thác hải sản trên lãnh thổ của đất nước mình. Lại bị đe dọa tính mạng nghiêm trọng, có nhiều ngư dân từng bị phía Trung Quốc bắn chết, bắt tù, bắt nộp tiền chuộc mạng.
Đây là vấn đề tính mạng con người Việt Nam trên lãnh thổ Việt Nam. Người Việt Nam mang quốc tịch Việt Nam từng bị đánh chết, bị đối xử bất bình đẳng ở nhiều nơi trên thế giới. Nhưng giờ thì không cần phải xa xôi mà ngay tại lãnh thổ Việt Nam trường hợp như vậy xảy ra ngày càng nhiều hơn. Gần đây ngay tại thủ đô Hà Nội, hai người Trung Quốc đã cầm chân một người Việt Nam dốc ngược lên dộng đầu xuống đất đến chết. Họ lãnh mức án 5 năm tù. Hành động man rợ, tàn bạo có tính chất cực kỳ nguy hiểm mà mức án như vậy , với tinh thần hữu nghị hai nước có lẽ những tên sát thủ Trung Quốc này sẽ tha trước thời hạn sau thời gian không nhiều trong nhà giam. Vụ hàng trăm người Trung Quốc ở Thanh Hóa xông vào đập phá nhà dân Việt Nam , còn vụ bắn giết ngư dân, đánh đắm tàu Việt Nam, bắt người , thu tài sản trên lãnh thổ một nước Việt Nam có chủ quyền là chuyện không có gì hiếm hoi.
Chính phủ Việt Nam đã ôn hòa đề nghị phía Trung Quốc trao trả những ngư dân Việt Nam về với quê hương. Nhưng hình như tinh thần hữu nghị giữa hai nước chưa đủ để phía Trung Quốc thực hiện yêu cầu này. Có lẽ chính phủ Việt Nam tiếp tục phải thắt chặt sợi dây tình cảm, nâng quan hệ hai nước ‘’lên tầm cao cao hơn nữa’’ để trong tương lai tới đây khi mà chiều hướng những vụ việc khủng bố thế này của Trung Quốc gia tăng, có điều kiện để căn cứ đề nghị họ giảm nhẹ hình phạt cho ngư dân Việt Nam.
Giờ đây nhân dân Việt Nam yêu chuộng hòa bình, chỉ biết gửi lời khẩn cầu tha thiết nhất, mong mỏi chính quyền Trung Quốc mở rộng lòng nhân ái, khoan hồng. Châm chước cho tính mạng và tài sản nhân dân Việt Nam. Con sâu, con kiến còn có quyền được sống, huống chi là con người ở đất nước có chủ quyền. Rất mong vì tình hữu nghị giữa hai nước, mà nhà nước Trung Hoa anh em chiếu cố cho nhân dân Việt Nam được tồn tại trong mức độ có thể. Sự bao dung của chính quyền Trung Quốc sẽ là ân huệ lớn mà đời đời nhân dân Việt Nam ghi lòng , tạc dạ.
Xa lộ thông tin chỉ còn lề phải - Nhân ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam 21 tháng Sáu (1)
Tác giả: Thiện Ý-www.talawas.org
Báo chí vô sản định hình ở Liên Xô sau Cách mạng tháng Mười. Năm 1920, trong thư gửi Emma Goldman, nữ chính trị gia Hoa Kỳ, Lenin cho tự do ngôn luận là một thiên kiến tư sản. Như vậy có thể hiểu báo chí vô sản tách ra khỏi trào lưu giành quyền tự do ngôn luận mà nhân loại đã đeo đuổi từ những năm 40 của thế kỷ 19.
Báo chí vô sản, theo Lenin, có chức năng tuyên truyền, giáo dục, cổ động và tổ chức phong trào hành động cách mạng thực hiện thắng lợi các nghị quyết của Đảng Cộng sản... Linh mục Nguyễn Ngọc Lan viết: “Họ chỉ chịu trách nhiệm trước… Đảng chứ không phải trước độc giả. Và chỉ quan tâm tới mục tiêu hơn là nội dung các bài báo.” (Nhật ký 1990, ngày 5- 11)
- “Không có tự do ngôn luận thì mọi truy tìm sự thật là bất khả” (Charles Bradlaugh - nhà cải cách xã hội Anh)...
Trong cuộc họp báo đầu tiên sau khi nhậm chức, Tổng thống Mỹ Obama nói: “Một chính phủ lấn lướt báo chí, một chính quyền không phải đối mặt với giới truyền thông cương trực và mạnh mẽ không phải là sự lựa chọn của nước Mỹ”. Đối chiếu với câu nói đó, chúng ta thấy các nền báo chí vô sản ngược hẳn lại.
Báo chí cách mạng Việt Nam theo hình mẫu báo chí vô sản của Lenin. Do đó chúng ta cùng xét xem nó đã gây những hậu quả gì cho xã hội và người đọc?
...
Gần 30 năm sau chiến tranh, nhân kỷ niệm lần thứ 50 chiến thắng Điện Biên Phủ nhà báo Lưu Trọng Văn đã hết sức công phu sưu tầm tài liệu viết một loạt bài đăng trên 5 kỳ tạp chí Kiến thức Gia đình (phụ bản báo Nông nghiệp Việt Nam) chứng minh rằng:
* Không có chuyện Phan Đình Giót lấy thân mình lấp lỗ châu mai;
* Không có chuyện Tô Vĩnh Diện lấy thân chèn pháo;
* Cũng không có chuyện (thời chống chiến tranh phá hoại miền Bắc bằng không quân của Mỹ) giữa trận địa pháo Nguyễn Viết Xuân hô to: “Hãy nhằm thẳng quân thù mà bắn!”.
Tất cả các chiến sĩ nói trên đều chiến đấu rất ngoan cường, hi sinh rất anh dũng, góp phần cho chiến thắng. Tuy nhiên trước lúc hy sinh tất cả họ đều không có ai làm cái việc mà sau này các nhà báo đã tô vẽ.
Những bài báo của Lưu Trọng Văn đăng trên một tạp chí ít người đọc nhưng đã làm cho ông Nguyễn Khoa Điềm, Uỷ viên Bộ Chính trị, Trưởng Ban Tuyên huấn Trung ương tức giận phê phán gay gắt.
Cũng năm đó, Lưu Trọng Văn trích Hồi ký không tên của Lý Quý Chung, đoạn kể ông Dương Văn Minh chủ động đầu hàng như là thực hiện một nhiệm vụ cao cả, đăng trên Nhà báo và Công luận cuối tháng (của Hội Nhà báo Việt Nam), số kỷ niệm ngày 30 tháng 4. Báo này vừa phát hành đã bị thu hồi, (nhưng không cho đưa tin lý do bị thu hồi) và bị đình bản. Lý do thu hồi thực sự là ở thời điểm đó chưa cho phép đề cao vai trò ông Dương Văn Minh, mà đề cao sức mạnh của các quân đoàn buộc ông phải hàng phục. (Dù đã được ông Võ Văn Kiệt đọc, ông Trần Bạch Đằng viết lời giới thiệu, quyển hồi ký này vẫn buộc phải biên tập và in lại.)
...Nói về tác hại của việc kiểm duyệt, cắt xén sự thật, nhà văn Nga vĩ đại A. Solzhenitsyn đã viết: “Đây không chỉ đơn thuần là bóp nghẹt tự do mà là sự gắn xi vào trái tim dân tộc đó, xóa bỏ ký ức của dân tộc đó”. Vì vậy rất cần phục hồi những bài viết đã bị kiểm duyệt cắt bỏ, nếu còn có thể tìm lại.
Ông Trương Tịnh Đức kể: Sau Mậu Thân 1968, các cơ quan lãnh đạo của Mặt trận Giải phóng miền Nam không còn đất để trú đóng an toàn đã phải kéo sang ở nhờ đất nước bạn Campuchia. Ban Tuyên huấn Trung ương Cục miền Nam đã có sáng kiến chỉ đạo Đài Phát thanh Giải phóng soạn bài tường thuật về một cuộc hội nghị đã được tổ chức rất hoành tráng ở giữa vùng giải phóng miền Nam. Lúc ấy ông Trương Tịnh Đức tỏ ý băn khoăn làm như vậy là vi phạm quá nghiêm trọng tính chân thật của báo chí. Ông Võ Nhân Lý, giám đốc Thông tấn xã Giải phóng thuyết phục: “Ông đừng quá trung thành với lý thuyết. Trong hoàn cảnh chiến tranh chúng ta phải đặt lợi ích của cách mạng lên trên tính chân thật ông ạ. Báo chí cũng là một mặt trận mà!”
...
Nhà thơ Bùi Minh Quốc có hai câu chua xót về tình trạng này:
“Khí trời mỗi ngày ta thở,
Bị ô nhiễm bởi bao lời dối trá!”
Báo chí nói tiếng nói của ai?
“Báo chí là công cụ của Đảng!” Nguyên lý đó những người làm báo Việt Nam đều phải thuộc nằm lòng. Sau Đổi mới, ông Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh đã có sáng kiến quan trọng thêm cho báo chí Việt Nam mệnh đề thứ hai: “Là diễn đàn của quần chúng”. Một vài cán bộ báo chí quá say sưa với Đổi mới cứ tưởng cái “diễn đàn” của ông Linh đã hoàn toàn chấp nhận tự do tư tưởng, nhà báo có thể phản biện mọi chính sách đã ban hành. Nhầm lẫn đó khiến không ít người phải trả giá.
... ông Đào Duy Tùng, ủy viên Bộ Chính trị, phụ trách cả khối Tuyên huấn, Báo chí, Văn nghệ đã cao giọng phê phán: “Thật đáng chê trách là tại cuộc họp gồm toàn cán bộ cốt cán của Đảng mà lại có một đồng chí nồng nhiệt cổ vũ thực hiện đa nguyên! Đồng chí đó không biết rằng đa nguyên là hình thức dân chủ mị dân của chủ nghĩa tư bản. Đòi đa nguyên được, rồi sẽ đòi đa đảng!”
Năm 1989, nhân dịp đi công tác ở Bắc Triều Tiên, bà Kim Hạnh Tổng Biên tập báo Tuổi Trẻ đã viết một bài bút ký miêu tả rất sinh động tệ sùng bái cá nhân ở đất nước này đối với lãnh tụ Kim Nhật Thành. Tờ Tuổi Trẻ đăng bài bút ký của bà vừa phát hành thì Bắc Triều Tiên lập tức gửi công hàm phản đối Việt Nam bôi nhọ lãnh tụ và nhân dân họ.
Cuối năm đó, trong cuộc hội nghị tổng kết rút kinh nghiệm hoạt động báo chí do ông Đào Duy Tùng chủ trì, chuyện phản ứng của Bắc Triều Tiên được đem ra mổ xẻ. Ông Hà Xuân Trường, ủy viên Trung ương Đảng, Tổng Biên tập Tạp chí Cộng Sản xin hiến kế. Ông Trường cho rằng sở dĩ Bắc Triều Tiên có cớ phản ứng bài báo của Kim Hạnh là do cơ chế quản lý báo chí của Đảng ta: “Báo là công cụ của Đảng, báo nói tiếng nói của Đảng”. Để tránh bị phản ứng kiểu này, Đảng nên thay đổi cơ chế quản lý báo chí: Đảng lãnh đạo báo chí, nhưng mỗi tờ báo có tiếng nói riêng của mình, chứ không phải chỉ nói tiếng nói của Đảng”… Hình như ông Trường chưa nói hết ý mình nhưng tiếng đập bàn khá mạnh của ông Tùng đã cắt ngang lời ông. Ông Tùng với vẻ mặt giận dữ cố nén, gằn từng tiếng: “Đồng chí phụ trách cơ quan lý luận của Đảng, chẳng lẽ đồng chí quên rằng báo chí là công cụ của Đảng là một vấn đề có tính nguyên tắc? Tôi xin nhắc lại cho tất cả các đồng chí phải ghi nhớ: Báo chí là công cụ của Đảng, nói tiếng nói của Đảng! Nguyên tắc đó là bất di bất dịch, không bao giờ được phép thay đổi, không có đổi mới ở chỗ này!” Ông Hà Xuân Trường đỏ bừng mặt, im lặng. Ông Đào DuyTùng hạ giọng: “Vấn đề của chúng ta là phải chọn những người có trính độ chính trị vững vàng làm tổng biên tập để không phạm phải những lỗi quá ấu trĩ”.
...
Bà Kim Hạnh lại phạm một lỗi mới không thể tha thứ, đó là đưa lên Tuổi Trẻ một tin rất cũ: Bác Hồ đã từng có vợ! Toàn thế giới đã biết chuyện này, nhưng người Việt Nam chưa được phép biết. Lần này bà bị cấm làm báo vô thời hạn! Nhưng thật đáng khen bà đã có sáng kiến đẻ ra tờ Sài Gòn Tiếp Thị bằng cách nhẫn nại âm thầm đứng sau lưng một người khác.
...giáo sư Lý Chánh Trung, một cây bút báo chí nổi tiếng trước 1975 (với những bài viết chống Mỹ và chính quyền Sài Gòn, đặc biệt có bài viết ca tụng Chủ tịch Hồ Chí Minh là bậc vĩ nhân khi cụ từ trần) đề nghị cho xuất bản báo chí tư nhân, đúng tinh thần của Hiến pháp và phù hợp với xu thế mở rộng dân chủ, hội nhập. Có lẽ giáo sư không thể ngờ vấn đề ông đặt ra lại gây bực tức cho các nhà lãnh đạo của Đảng đối với ông, đặc biệt là Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh. Người chống lại ông mạnh mẽ nhất không phải các đại biểu là đảng viên mà là bà luật sư Ngô Bá Thành, người đồng đội quả cảm của ông ở nội thành ngày nào...
Hơn 10 năm sau, anh trở thành một cây bút chính luận sắc bén, rồi trở thành Tổng Biên tập báo Đại Đoàn Kết và nổi tiếng vì dám quyết định đăng thư của Đại tướng Võ Nguyên Giáp yêu cầu không phá bỏ Hội trường Ba Đình, sau khi đã có lệnh cấm của Ban Tuyên huấn Trung ương Đảng (Có 9 tờ báo không dám đăng lá thư này.) Anh bị bãi chức Tổng Biên tập bởi đi không đúng “lề phải” của ông Lê Doãn Hợp, lại còn viết bài xài xể phó trưởng Ban Tuyên huấn Trung ương Hồng Vinh là người thiếu năng lực và không có tư cách. (Hồng Vinh cũng là người không cho báo Quốc Tế của Bộ Ngoại giao đăng bài của ông Võ Văn Kiệt. Ông Kiệt chất vấn, nhưng không được Trưởng ban Tuyên huấn Nguyễn Khoa Điềm trả lời.)
Trong cuộc họp Hội đồng Nhân quyền năm 2009, nhiều quốc gia yêu cầu Việt Nam cho xuất bản báo chí tư nhân, đã bị Việt Nam bác bỏ. Thật ra, dù cho ra báo chí tư nhân mà vẫn phải chịu sự chỉ đạo của Ban Tuyên huấn Đảng Cộng sản thì cũng không thực sự có tự do báo chí, không thoát khỏi chiếc “kim cô” công cụ. Những năm vận hành của tờ Tin Sáng sau 1975 đã chứng minh điều ấy. Tin Sáng không phải là tờ báo được thông tin tự do, bởi thường xuyên phải nhận chỉ thị “định hướng”. Thế mà Đảng vẫn không yên tâm, vẫn buộc nó sớm “hoàn thành nhiệm vụ”.
Hết phần 1
Cảm ơn tác giả Thiện Ý về một bài viết rất hay và sâu sắc về chuyện báo chí trong nước. Chỉ xin trích một số đoạn và nhấn mạnh vào những ý chính của tác giả. Nguyên văn xin đọc tại đây: http://www.x-cafevn.org/forum/showthread.php?t=27298
Theo RFI http://www.rfi.fr/actuvi/articles/114/article_3813.asp
Thanh Phương
Bài đăng ngày 11/06/2009 Cập nhật lần cuối ngày 11/06/2009 14:46 TU