Từ khối óc,bàn tay,mồ hôi và máu,ông cha ta đã dựng nên xứ sở. Muốn biết dân tộc mình còn tồn tại được bao lâu thì hãy hỏi liệu còn bao nhiêu người dám chết cho quê hương được sống--> Click here
Muốn cho có đó có đây . Sơn lâm nào dễ một cây nên rừng .
| ![]() |
| Cafe và cây xuất khẩu ở tỉnh Đắc Nông, màu xanh của Tây Nguyên - mạch sống của dân Tây Nguyên | Nhiều thác nước cảnh đẹp thiên nhiên của tỉnh Đắc Nông |
|
| Bản đồ hành chánh kế hoạch phát triển công nghiệp tỉnh Đắc Nông |







Những tin đồn trong những ngày gần đây, cho rằng hiện nay Trung Cộng đem nhân viên kỹ thuật, đem lính canh đến bảo vệ tại vùng Đắc Nông. Như chúng ta đã biết, Trung Cộng đã thiết lập căn cứ hải quân tối tân ở Tam Á thuộc đảo Hải Nam mục đích để mở rộng ảnh hưởng ra biển Đông Thái Bình Dương, trước mắt thanh toán hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Nay để Trung Cộng khai thác mỏ bauxite tại Tây Nguyên thì chẳng khác gì mở đường cho họ đem hàng ngàn, hàng vạn người Trung Cộng, hoặc lính Trung Cộng trá hình đến cư trú và làm việc tại nơi đây. Sau này trở thành một Chợ Lớn thứ hai ở Tây Nguyên, hoặc có thể biến thành một căn cứ quân sự quan trọng nằm trên cột xương sống Việt Nam.
Ai cũng biết rằng hiện nay Trung Cộng đang xâm lăng nước ta về mọi mặt kinh tế, chính trị, quân sự, an ninh... họ muốn Việt Nam thành một tỉnh lỵ của Tàu mà không cần đem quân xâm lấn mà, chỉ dùng những đòn phép ma mãnh chủ trương từng bước và có kế hoạch nhất định: bước một, tạo chính quyền bù nhìn CS Việt Nam làm thừa sai của Trung Cộng, nay nhân dân đã thấy Việt Cộng đóng vai rất được việc Trung Cộng muốn. Bước hai, xâm lấn theo kiểu tằm ăn dâu, lấn tới một ngày một ít, được đằng chân lân đằng đầu, được vùng đất biên giới thì đến hai đảo Hoàng Sa và Trường Sa, bây giờ tiến vào Tây Nguyên. Song song với kế hoạch tằm ăn dấu ấy, Trung Cộng dùng biện pháp xâm lăng kinh tế làm cho nền kinh tế vốn yếu kém của nước ta càng kiệt quệ, dân ta phụ thuộc hàng hoá Tàu càng nhiều càng tốt. Đến khi điều kiệnchín mùi, Việt Nam hoàn toàn bị tê liệt, thì Trung Cộng sẽ tuyên bố những điều mà chúng ta không ngờ trước được, như năm 2007 Trung Cộng đùng một cái tuyên bố Trường Sa và Hoàng Sa thuộc quyền quản lý của huyện Tam Sa.... và lịch sử của Trung Cộng đang dạy học con cái của họ xem Việt Nam là huyện của Tàu....
Hiện nay không ai có thể đến tại vùng Đắc Nông để xem ai là người thực sự xây dựng công trình chế biến mõ bauxite, các ngõ đường vào công trình xây dựng khai thác mỏ bauxite đều canh gác nghiêm ngặt...sự canh gác nghiêm ngặt như vùng cấm địa chẳng khác nào người dân không được bén mảng vùng Ải Nam Quan và các vùng đất biên giới đã mất. Sự cấm ngặt không cho bất cứ người dân nào đến các công trình bauxite ở Đắc Nông chắc chắn có gì thật bí ẩn trong đó....có thể đó là bí mật an ninh quốc gia tức là Nguyễn Tấn Dũng thuần phục cho lính Trung Cộng đến Tây Nguyên khai thác tài nguyên bauxite.
Đài RFA trong chương trình phát thanh ngày 6/ 03/2009 vừa qua có đưa tin Trung Quốc đã có mặt trên Tây Nguyên như sau: “ Vấn đề an ninh đất nước như thủ tướng (CSVN) Dũng hứa đã bị dư luận nghi ngờ khi phát hiện một số lớn công nhân người Trung Quốc đã có mặt tại khu vực có quặng mỏ, mặc dù chính quyền (CSVN) đánh tiếng cho rằng họ là công nhân sẽ làm việc trong các công ty Trung Quốc nhưng hình như thông tin này không làm dư luận an tâm. (điều này đã xác nhận có người Trung Cộng ở Tây Nguyên)
Nhà văn hóa Nguyễn Huệ Chi, lên tiếng về vấn đề này cũng đồng tình với những lo ngại mà nhiều người cho là trước mắt:
- Việc khai thác sẽ gây xáo trộn cho người dân tộc trên vùng Tây Nguyên nhưng nghiêm trọng hơn là người ta đem những người mà dân tộc Việt Nam cảnh giác từ hàng ngàn năm nay vào đấy khai thác mới đáng nói.
Tiến Sĩ Khoa Học Nguyễn Văn Khải cũng tỏ ra quan ngại khi để cho người nước ngoài khai thác khi nhà nước không có một kiến thức nào về vấn đề này:
- Nhà nước không làm được việc thì chờ cho thế hệ sau này làm, chứ giao cho nước ngoài thì con cháu chúng ta còn gì?
Trong việc để Trung Quốc khai thác quặng bauxite tại Tây Nguyên chúng ta thử đặt một số vần đề với nhà cầm quyền CSVN như sau:
Một là, cách đây vài thập niên, nghĩa là vào năm 1980 Việt Nam có đề nghị khai thác mở bauxite ở Cao Nguyên Trung Phần và nhờ khối COMECON hợp tác (thời đó COMECON là khối cộng sản Đông Âu đứng đầu là Liên Sô). Sau khi nghiên cứu họ thấy không có lợi cho môi trường sinh thái cao nguyên nên họ đã đề nghị trồng cafe, tiêu, hạt điều và cao su có lợi hơn....vậy tại sao năm 2009, bộ chính trị CSVN lại cho Trung Cộng đến khai thác và hủy diệt mọi nhu cầu sinh thái tại tây nguyên...áp lực nào của Trung Cộng đối với bộ chính trị đảng CSVN?
Hai là, hiện nay Trung Cộng cũng có nhiều mỏ bauxite, tại sao họ không khai thác ngay trên đất nước của họ mà đến để khai thác tại Việt Nam, có phải đây là âm mưu thả chất độc đối với dân tộc Việt Nam trong những bước thâm độc xâm lăng của Trung Cộng hay không?
Ba là, nhìn chung việc khai thác mỏ bauxite ở Đắc Nông và Tây Nguyên không đem lại kinh tế cho cho Việt Nam, vậy thì Bộ Chính trị Đảng CSVN vẫn bất chấp mọi dư luận để Trung Cộng vào khai thác, như vậy có phải bộ chính trị Đảng CSVN âm thầm cấu kết với ngoại bang để chấp nhận sự hiện diện của lính Trung cộng ở Tây Nguyên hay không?
Việc khai thác mõ bauxite ở Tây Nguyên đảng CSVN có đem đến nguồn lợi kinh tế bào cho người dân Việt Nam hay chỉ nghe theo sự mua chuộc của Trung Cộng để hợp thức hoá Trung Cộng hiện diện ở Tây Nguyên Việt Nam?
Lê thành Nhân
(Tài liệu tham khảo)
BAUXITE MINING, POST ENVIRONMENTAL & SOCIAL IMPACT CONCERNS By: Consultancy on Development (CODE) – Vietnam
(****) Tiến Sĩ Nguyễn Thành Sơn, Giám Đốc Công ty Năng Lượng Sông Hồng. Đại Kế Hoạch Bô-Xít ở Tây Nguyên bị phản đối quyềt liệt.
(1) http://www.redmud.org/Characteristics.html
(2) http://english.peopledaily.com.cn/200704/09/eng20070409_364849.html
(3) international Aluminium Institute (www.world-aluminium.org
(4) http://www.mineralszone.com/minerals/bauxite.html
Nguồn: http://hon-viet.co.uk
XEM TỤI LÍNH TÀU ĐI LÀM CÔNG NHÂN Ở CHÂU PHI , TỪ ĐÓ THẤY SỰ LO LẮNG ĐÁM CÔNG NHÂN TRUNG QUỐC LÀM BAUXITE Ở NHÂN CƠ -BẢO LÂM , LÀ DO ĐÁM HỒNG QUÂN TQ GIẢ DẠNG ĐỂ XÂM NHẬP VIỆT NAM , KHÔNG PHẢI VU VƠ ĐÂU NHA BÀ CON .
CÁC ÔNG CHỦ MỚI Ở PHI CHÂU
NHÀ HÀNG -SIÊU THỊ - TẠI MOZAMBIQUE
SĨ QUAN HỒNG TRUNG QUỐC đang chỉ huy Lính Công nhân xây dựng tại Mozambique . Giày và Quần rằn ri của lính bật mí thân phận .
khu Trại cho Lính Công Nhân TQ ở
Anh nuôi phục vụ nấu món ăn TQ
Cổng vào khu vực khép kín của Lính Công nhân TQ. Có " bốt gác " hẳn hòi theo đúng điều lệ Hồng Quân . Anh chàng đang mở cổng vẫn còn mặc Áo lính rằng ri . Anh chàng điều khiển de xe mang giày lính
TRANH CỔ ĐỘNG TUYÊN TRUYỀN TỪ THỜI MAO TRẠCH ĐÔNG -
HỒ CẨM ĐÀO NHỚ MÃI LỜI BÁC MAO DẶN LÚC RA ĐI
CÁC ĐỒNG CHÍ DA ĐEN SẼ ĐƯỢC PHÁT 1 CUỐN MAO TUYỂN TẬP
THẾ GIỚI SẼ QUY TỤ DƯỚI BÓNG CỜ ĐẠI HÁN
Nguồn : Mời bà con ghé nhà blog Arizona Cowboy sau 1 thời gian vắng bóng .
Kết luận : Việt nam chỉ là miếng mồi nhỏ trên bước đi thôn tính toàn địa cầu của Tàu Cộng , cả thế giới sẽ vô sản để cho bè lũ quỷ đỏ là hữu sản . mà trên thực tế thì Việt Cộng đã là nô tỳ của Tàu Cộng mấy chục năm nay rồi vậy .
Mấy bé ngoan bác hồ hãy làm rõ khái niệm Việt Cộng và Việt Nam trước khi yêu nước nhé .
Bảo Thạch
Kỷ niệm 20 năm chủ nghĩa cộng sản sụp đổ
Cách nay 20 năm, sự kiện bức tường Berlin sụp đổ, đã đánh dấu ngày tàn của chủ nghĩa cộng sản Đông Âu. Hai năm sau, đến lượt Liên Xô tan vỡ. Chế độ cộng sản sụp đổ, kèm theo các đảo lộn trong thời kỳ hậu Xô Viết, đã tạo ra chấn thương tâm lý nặng nề trong xã hội Nga, đẩy nhiều người vào con đường tự sát. Trong tập ký sự ''Những kẻ bị mê hoặc vào cõi chết'', qua những trường hợp cụ thể, nữ văn sĩ Belarus Svetlana Alexievitch đã chẩn đoán căn nguyên của các hành động tuyệt vọng : tâm trạng đau đớn của những người cảm thấy mình bị đánh lừa
« Một thời đại đã đi qua, thời đại của những lời nói dối tuyệt vời », nhà văn người Belarus Svetlana Alexievitch đã viết như vậy trong lời mở đầu tác phẩm Ensorcelés par la mort – Những kẻ bị mê hoặc vào cõi chết. Quyển sách này tập hợp chân dung của 14 nhân vật có thật. Đặc điểm chung của các nhân vật này là họ đã tự vẫn, có khi tự vẫn hụt, nhưng tất cả đều đã thành người thiên cổ.
Hình bìa ấn bản tiếng Pháp của tác phẩm ''Những kẻ bị mê hoặc vào cõi chết''
.
Svetlana Alexievitch đã điều tra, tìm gặp những kẻ sống sót hoặc những người thân của kẻ quá cố. Mỗi người một hoàn cảnh, nhưng tất cả đều chia sẻ tâm trạng hoài niệm chế độ Xô Viết. Chế độ này từ khi tan vỡ năm 1991 đã biến họ thành những kẻ lạc loài, những người vô căn cước, không bản sắc, những đồ thừa, những thành phần phế thải.
Động cơ khiến cho Svetlana Alexievitch tìm hiểu về làn sóng tự tử ở Nga trong thời kỳ hậu Xô Viết là một mẩu tin đăng trên nhật báo Đức Frankfurter Rundschau với tựa Số người tự tử ở Nga gia tăng. Báo này viết ngày 28/03/1992 rằng năm 1991, 60.000 người Nga đã tự kết liễu đời mình, như vậy là so với năm trước, đã có thêm 20.000 trường hợp. Ông Guennady Ossipov, Viện trưởng Viện Nghiên cứu Khoa học Chính trị và Xã hội tuyên bố : « Nước Nga đứng trên bờ vực thẳm, một triệu người Nga đã toan tự vẫn và 20% dân số, tức là 1/5 của dân tộc này, mơ tưởng được xuất cảnh định cư ở nước ngoài ».
Từ xưa đến nay, hành động tự sát là hiện tượng cá nhân thời nào cũng có, cộng đồng nào cũng có. Các nhà xã hội học chứng minh, đôi lúc trong lịch sử, tự sát là hành động tập thể, một hiện tượng xã hội. Điều này lâu lâu xuất hiện ở Tây Âu trong các giáo phái sống cách ly. Nhưng trong trường hợp nước Nga hậu Xô Viết, Svetlana Alexievitch, qua tác phẩm gom góp chứng từ của 14 kẻ bạc mệnh, đã mô tả hành động tự sát của người Nga là một hiện tượng chính trị.
Nỗi tuyệt vọng vì cảm thấy bị đánh lừa
Ý nghĩa của sự việc này thật đơn giản. Phát hiện ra họ đã bị một huyền thoại đánh lừa, huyền thoại mà họ đã góp công góp sức dựng lên bằng đức độ hy sinh và mù quáng, nhiều người Nga không thể chịu đựng nổi cú sốc này. Sau đây là một số trường hợp tiêu biểu.
Đầu tiên hết là sinh viên Ivan Ivachovest, 33 tuổi, vừa hoàn thành xong luận án tiến sĩ về chủ nghĩa «Marx và tôn giáo ». Cái chết của anh có thể xem là số phận nhà trí thức hoài nghi tuyệt vọng khi nhận thức ra rằng chân lý của chủ nghĩa Marx toàn điều huyễn hoặc. Một người bạn sinh viên học triết, Vladimir Stanokevich cùng ở nội trú với Ivan kể lại rằng :
« Bạn ấy đã muốn ra đi một cách kín đáo, hẳn là như vậy. Lúc đó vào buổi xế chiều, trời đã chạng vạng tối, nhưng nhiều sinh viên trong tòa nhà nội trú bên cạnh đã nhìn thấy bạn tôi nhảy lầu tự tử. Trước đó, bạn ấy đã mở toang cửa sổ. Bạn ấy đã trèo ra ngoài đứng trên cái gờ cửa sổ và nhìn xuống đất một hồi lâu, rồi quay lưng vào khoảng không, nhảy bổng như muốn bay lên không trung từ tầng 11. Ở dưới, một người đàn bà đang dẫn đứa con nhỏ đi ngang qua. Cậu bé ngước nhìn lên và kêu :
- Mẹ,mẹ, nhìn kìa, ông ta muốn làm con chim bay lên trời.
Hôm trước, tôi còn gặp bạn ấy ngoài hành lang. Anh nói : « Mình có chuyện muốn nói với cậu, nhớ sang chỗ tớ nhé ». Tối hôm ấy, tôi đến gõ cửa phòng bạn, anh nhất định không mở. Tôi ở phòng bên cạnh nên tôi nghe bạn ấy ở trong phòng, đi đi lại lại như một con thú bị nhốt trong chuồng. Tôi tự bảo, thôi, ngày mai mình lại cố tạt sang lần nữa. Thế nhưng, ngày hôm sau, tôi phải cùng với anh công an khu phố vào căn phòng này khi bạn tôi không còn nữa. Anh công an hỏi :
- Cái này là cái gì ? và chỉ vào tập hồ sơ dầy.
Tôi liếc nhìn và nói :
- Đây là bản luận án tiến sĩ của bạn tôi. Ông nhìn mà xem, cái tựa đề ghi rõ chủ nghĩa Marx và tôn giáo.
Tôi thấy tất cả các trang đều bị gạch chéo với dòng chữ đỏ viết thật to ở khắp nơi: Đồ dởm, láo toét, nói dối…
Ngày 23/08/1991, bức tượng Lê-nin tại thủ đô Lít Va bị tháo gỡ, dấu hiệu phản ánh sự phân rã của Liên Xô
Kẻ xấu số khác là bà Nathalia Pakovich, 55 tuổi, Giáo sư đại học. Bà có thể được xem là trường hợp phân thân tiêu biểu, vừa là nạn nhân vừa là thủ phạm, không giải hóa được căn bệnh vĩ cuồng và nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm hồn Xô Viết từ thời Stalin. Bà giáo sư này thú nhận tâm tưởng của bà là bãi chiến trường giằng co xung đột giữa ba con người khác nhau.
Đầu tiên hết là một cô bé yêu Stalin một cách tuyệt đối. Cô bé này lớn lên vào đại học, gây kinh hoàng cho mọi người xung quanh vì cô tố giác tất cả những ai dám phê bình chỉ trích chế độ. Thứ nhì là một thiếu phụ đã biết yêu, đã lấy chồng, thế nhưng cặp vợ chồng luôn luôn sống trong nỗi sợ hãi, trong nỗi ám ảnh bị bắt, bị đày ải, bị thủ tiêu. Trong nhiều năm tháng, cả hai người đều mang trong mình chất độc arsenic để có thể tự vẫn ngay tức khắc nếu bị lọt vào tay công an chính trị. Con người thứ ba là người đàn bà góa bụa luống tuổi hiện nay. Bệnh nhân sống trong nhà thương tâm thần đã hiểu rằng chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa phát xít trong thực chất không khác biệt nhau lắm. Đó là nỗi đau của kẻ đã thoát khỏi nhà tù ý thức hệ nhưng đã quá muộn.
Chúng tôi, những đứa con của thời điểm tháng tư tan băng. Ngày nay đức tính tạo bạo của chúng tôi không còn giống như ngày xưa nữa, chân lý của chúng tôi không còn là chân lý nữa. Ngày xưa chúng tôi ngây thơ biết bao. Chúng tôi cho rằng Lê-nin là người tốt và Stalin mới là kẻ xấu, chúng tôi sẽ xây dựng một chủ nghĩa cộng sản mang bộ mặt nhân bản, chúng tôi không mảy may hoài nghi ý tưởng này. Dường như không gì lay chuyển được nó, nó vĩnh viễn tồn tại như bầu trời. Chúng tôi là đội quân đi tiên phong. Một mẻ kim lọai đang đựoc nấu chảy trong chiếc lò nung khổng lồ. Do đó tôi đã rời Leningrad trước những lời trách móc của bạn bè - Mày ngu xuẩn thật, mày sẽ hối tiếc, mọi người đều mơ ước được sống ở đây. Để được như vậy người ta phải chạy chọt đủ mọi cách, kể cả phải làm đám cưới giả, vậy mà mày lại ra đi, để đi đến nơi đâu ? -
Đến Minsk, các giáo sư của tôi gọi Minsk là thành phố xã hội chủ nghĩa nhất. Tôi gửi trả chìa khóa căn hộ ở Leningrad cho cơ quan phụ trách vấn đề nhà ở. Lúc ấy tôi hãnh diện với chính mình. Trong tôi là nhu cầu được hy sinh, được tôn thờ một cái gì đó. Nhu cầu này luân lưu trong dòng máu của tôi. Phải là Freud mới giải thích được nhu cầu đó, có thể nhu cầu này phát sinh từ tinh thần nô lệ hay từ sự yêu chuộng cái chết được xem là mục tiêu tối thượng, hay cũng có thể nhu cầu nói trên phát sinh từ sự yêu thích cái nghèo, sự yêu thích lối sống khổ hạnh.
Chiến công của những người này trong thế chiến thứ hai ngày nay còn ai ghi nhớ ?
(Ảnh : lefigaro.fr)
Đáng thương nhất là những người già đã từng oanh liệt một thời. Chiến công hiển hách của họ từ nội chiến đến thế chiến, nay bị ném xuống bùn đen. Huân chương rực rỡ của họ là nghịch lý trêu ngươi xã hội mới. Có ông già kể lại một bọn du côn đã túm lấy ông, đánh một trận nhừ tử khi chúng thấy các huy chương lấp lánh ông vẫn đeo trên ngực. Chúng còn nguyền rủa : « nếu ngày xưa mày bớt hiếu chiến thì ngày nay bọn tao đã được no nê ngồi uống bia ngọai ».
Một người giấu tên, đảng viên đảng cộng sản từ 1920, nay 87 tuổi, đã tâm sự giữa hai lần tự tử (lần thứ nhì ông thành công) : Cuộc đời của ông nhập với cách mạng, hết theo Lê-nin rồi đến Stalin, rồi Khroutchev. Ông vào tù, ra tội, bị xử oan, bị lưư đầy ra Gulag, nhưng vẫn tuyệt đối tin vào đảng cộng sản. Gia đình tan nát, người vợ cũng bị lưu đầy và bỏ mạng, đứa con trai từ lúc bé cũng bị đưa cho một gia đình vô danh nuôi nấng. Phải đợi đến chiến công của ông trong Đệ nhị thế chiến thì người ta mới phục hồi danh dự và trả lại thẻ đảng cho ông :
Người ta đã phục hồi danh dự cho tôi vào năm 1945 khi tôi trở về từ cuộc chiến. Khi ấy tôi bị thương và được tặng thưởng đầy huy chương vì đã tham gia vào cuộc tấn công đánh chiếm Berlin. Tôi được gọi đến chi bộ và tại đây người ta đã trả lại thẻ đảng cho tôi và nói rằng :
- Rủi thay vợ ông không thể trở về đoàn tụ với ông được bởi vì bà ấy đã mất, nhưng chúng tôi phục hồi danh dự cho ông.
Ôi ! bạn có tưởng tượng là tôi vui sướng đến nhường nào không. Dĩ nhiên là ngày nay, có lẽ tôi không nên thú nhận những điều như vậy thế nhưng những giây phút kể trên là lúc tôi hạnh phúc nhất trên đời. Bởi lẽ trước đây chúng tôi đặt đảng lên trên tất cả, trên cả tình yêu, trên cả cuộc sống của chính mình. Chúng tôi xem việc hy sinh tính mạng cho đảng là một vinh dự và tất cả mọi người đều sẵn sàng làm việc này. Tương lai chúng tôi phải huy hoàng, nhưng phải lấy cái chết và sự hy sinh để đổi lấy cái tương lai này. Người ta có thể bắt buộc tất cả mọi người trong chúng tôi phải hy sinh, hy sinh bất cứ lúc nào. Cả ngàn người đã chết xung quanh chúng tôi, việc này đã quá quen thuộc. Vợ tôi cũng đã mất và tôi, tôi cũng có thể chết. Tại sao tôi có thể vui sướng khi vợ tôi đã qua đời.
Không, bạn đừng xin lỗi bởi vì những câu hỏi của bạn không làm tôi phật ý đâu. Trái lại, một lần nữa, những câu hỏi này chứng tỏ tôi đến từ một thế giới khác, một hành tinh khác, cũng có thể từ một hành tinh không còn hiện hữu nữa. Hành tinh này có những quy luật riêng của nó, có lẽ chính vì thế mà chúng tôi đã yêu cái chết. Vâng, chúng tôi đã yêu cái chết. Tôi hiểu ra điều này cách đây không lâu vào một đêm thức trắng…
Tác phẩm « Những kẻ bị mê hoặc vào cõi chết » là bài kinh cầu siêu bên mồ chôn tập thể mang tên Chủ nghĩa Cộng sản. Svetlana Alexievitch đã hòan thành một bản đồng ca được phối âm cho 14 giọng hát về những thất thố của những người từng chót tin tưởng vững chắc họ là điểm tựa của lịch sử.
Nhưng điều dữ dội nhất là tính trung thực của tập ký sự này, trong bản điều tra này, là Svetlana Alexievitch đã ghi lại những điều ngày nay tại Nga, không ai còn màng đến nữa. Người ta muốn quên đi vì thẹn thùng vì mặc cảm. Svetlana đã gợi lại tất cả những mất mát với mục đích đơn giản - bó buộc con người ta soi gương tự vấn và sám hối - Bà nói : « dù là ác quỷ nó cũng cần phải được trao một tấm gương, bằng không nó tưởng rằng nó vô hình »

Thế giới rộng lớn !
Đàn bà nhiều hằng hà vô số
Riêng Mẹ chỉ có một
*
Thế giới rộng lớn !
Tình yêu đến đi không kể xiết
Tình Mẹ chỉ có một
*
Thế giới rộng lớn !
Con thất bại ? con nghèo nàn ? con gớm ghiếc ?
Vẫn yêu con, chắc chắn chỉ có Mẹ
*
Thế giới rộng lớn !
Con với cuộc sống vô định nay đây mai đó , nhiều khi quên Mẹ , quên tháng năm ...
Chỉ có Mẹ, từng giờ từng phút ngóng tin con không một lời trách móc .
...
Và thế giới tuy rộng lớn !
Nhưng những lúc nhớ về Mẹ thì thế giới bé vô cùng Mẹ ơi !
*
2009 mùng 8 tháng 3 viết cho Mẹ .
Cu Đen


























Hiện nay có đến 40 nghĩa trang ghi ơn người Trung Quốc như thế này trên đất nước Việt Nam )
Những hình ảnh mà các bạn vừa xem trên được chụp bởi một lãng tử người Trung Quốc đã một mình một xe đạp vượt hơn ngàn cây số vào lảnh thổ Việt Nam ngao du sơn thủy rồi dọc đường ghé nghĩa trang liệt sỹ người Trung Quốc khói hương cho những vong linh còn nằm lại trên đất khách quê người.
Người Trung Quốc này cũng như phần đông những người Trung Quốc khác mà tôi từng gặp , họ ưởn ngực tự hào rằng Trung Quốc có một nền văn hóa lâu đời , phong phú và vĩ đại trong khi sự thật thì đạo đức xã hội Trung Quốc hiện nay đang suy đồi và băng hoại , họ tự hào rằng đang sống trên một đất nước Trung Quốc giàu mạnh ngang hành với các cường quốc năm châu , nhưng sự thật thì chỉ có một Trung Quốc mà chênh lệch giàu nghèo, bất công xã hội , sinh thái nguy kịch và phồn vinh giả tạo vào hàng bậc nhất trên thế giới . Và cũng giống như rất nhiều người Việt Nam , họ không hiểu được rằng chính từ sự cai trị độc tài của chủ nghĩa cộng sản suốt mấy chục năm qua đã giáng xuống Trung Quốc và Việt Nam những đòn chí tử xóa xổ mấy ngàn năm văn hiến , nướng hàng trăm triệu người vào các cuộc chiến dưới lá cờ máu búa liềm , và làm mờ mịt hết thảy tất cả các nẻo đường tiến đến tương lai của cả 2 dân tộc.
Vị khách Trung Quốc này tiếp tục suy tư :
“ Những vòng hoa nơi này là của người Việt Nam mang đến, người dân nơi đây rất kính trọng các liệt sỹ của chúng ta . Trong gian đoạn giúp Việt chống Mỹ , nhân dân Trung Quốc đã vì Việt Nam mà đóng góp không biết bao nhiêu tài lực , nhân lực , vật lực, pháo binh , công binh , nhân viên đường sắt , nhân viên thư tín , hải quân , không quân, hậu cần vận tải ... 16 chi đội ( trong quân sự Trung Quốc tương đương với trung đoàn , hoặc sư đoàn ) , hơn 30 vạn người ở Việt Nam trong hơn 3 năm 9 tháng đấu tranh . Tác chiến đối không 2153 lần , bắn rơi 1707 máy bay Mỹ , bắt sống 42 phi cọng Mỹ , viện trợ Việt Nam xây dựng Hải Phòng , Hòn Gai , các thành phố duyên hải và xây dựng hệ thống phòng ngự ở tam giác châu thổ sông Hồng , tu sữa và xây dựng các tuyến đường huyết mạch, sân bay , tuyến đường sắt đông tây , mở đường trên biển và chi viện cho đường mòn Hồ Chí Minh . Từ năm 1950 đến năm 1978 , Trung Quốc đã viện trợ cho Việt Nam hơn 200 tỷ mỹ kim , và trong đó đến 93% là viện trợ không hoàn lại , đó là chưa kể xương máu mà 1446 chiến sỹ đã hy sinh , 4200 người trọng thương ... những hy sinh đó tuyệt đối không thể tính bằng tiền . “
Trên đây chỉ là cách nhìn của một người Trung Quốc về quan hệ Việt Trung , họ cho rằng nhân dân Việt Nam phải khắc ghi công ơn các chiến sỹ Trung Quốc vào sử sách , nhưng than ôi , công là công gì đây ? ơn là ơn gì đây ? khi chính cái chủ nghĩa Cộng Sản của ông Hồ Chí Minh mang về đã làm cho đất nước của chúng tôi ngày hôm nay thê thảm nông nỗi này ??? có phải công đã đày đọa 1 dân tộc tụt hậu thấp kém về mọi mặt của đời sống xã hội ? có phải ơn là đẩy hàng triệu người lao lực kiếm ngày 2 bữa ăn không nỗi ?
Ai cũng biết sự trường tồn của một dân tộc , sự lớn mạnh của một quốc gia phải bắt đầu từ ba yếu tố căn bản : văn hóa , giống nòi , và đất đai .
Trong đó yếu tố văn hóa là yếu tố quan trọng nhất , một dân tộc mà đánh mất các giá trị văn hóa truyền thống , đánh mất cái bản sắc của mình thì dù đất đai có còn , con người còn tồn tại thì dân tộc đó vẫn bị xem như là đã diệt vong , hãy thử nghĩ mà xem , ấn tượng đầu tiên khi chúng ta nghe đến danh từ : “người Mỹ , người Nhật , người Trung Quốc, Người Việt Nam “ là gì ? có phải là văn hóa đặc trưng của mỗi quốc gia ? điều gì đã làm nên nước Mỹ nếu không phải là từ những con người Mỹ thực dụng , độc lập và tự tin? Điều gì đã làm nên nước Nhật nếu không phải từ những con người Nhật kỹ luật , lễ nghĩa và cần mẫn?
Vậy thì hãy nhìn lại người Trung Quốc và người Việt Nam , cả hai dân tộc này đều có truyền thống văn hóa thật lâu đời và đặc sắc , nhưng cả 2 đều đang đứng trước nguy cơ diệt vong chỉ vì tai ương vướng vào họa Cộng Sản .
Trung Quốc với nền văn hóa lâu đời trên 5000 năm , từ Bàn Cổ tạo ra đất trời đến Nữ Oa tạo ra con người , rồi trải qua bao nhiêu là triều đại , thấm nhuần tư tưởng của Đạo Khổng , Đạo Phật và Đạo Lão .
Đạo đức kinh dạy rằng : “ Người thuận theo đất , đất thuận theo trời, trời thuận theo đạo , và đạo thuận theo tự nhiên”
Đảng Cộng Sản vô thần thì coi thường trời đất và tự nhiên , Mao Trạch Đông thì nói rằng : “Đấu với trời là vui vô cùng , đấu với đất là vui vô cùng , đấu với người là vui vô cùng “ và chính từ đó mà người dân Trung Hoa đã trả một cái giá vô cùng thảm thương .
Tam tự kinh thì dạy rằng : “Nhân chi sơ tính bổn thiện”
Còn đảng Cộng Sản thì coi con người như súc vật như máy móc . Người ta bảo hổ dữ ko ăn thịt con , nhưng dưới xã hội cộng sản thì cha mẹ con cái giết hại nhau đấu tố nhau là chuyện bình thường .
Khổng Tử thì đề cao “nhân lễ nghĩa trí tín” và trong sách đại học thì ông viết “ tu thân , tề gia trị quốc bình thiên hạ” , điều đó chứng tỏ xã hội Trung Quốc rất đề cao giá trị nền tảng đạo đức con người , đạo lý lòng hiếu thảo trong gia đình và trung thành phụng sự quốc gia .
Nhưng ngay từ tuyên ngôn của Đảng Cộng Sản đã cổ xúy thủ tiêu gia đình , bài trừ tôn giáo và chủ trương không có quốc gia .
Đạo phật thì nghiêm cấm việc sát sinh , nhưng dưới triều đại Cộng Sản thì ít nhất 80 triệu dân Trung Quốc bị sát hại , đó là chưa kể những di hại biến chứng từ Trung Cộng lân lan sang các quốc gia khác và tạo ra những tên đầu sỏ mang đầy thành tích diệt chủng như PônPốt -Campuchia , Kim Nhật Thành -Bắc Hàn , và Hồ Chí Minh - Việt Nam ...
Về việc tiêu diệt tầng lớp trí thức thì Mao Trạch Đông đường hoàng tuyên bố: “Tần Thủy Hoàng là cái thá gì ? Ông ta chỉ giết có 460 nho sĩ , còn chúng ta thì đã thủ tiêu đến 46 000 tên trí thức “
Còn Việt Nam của chúng ta ?
Một dân tộc mà đến nay (2009) đã có ngót 4888 tuổi Việt , một dân tộc với nền văn minh cổ xưa từng chiếm cứ núi Thái Sơn ( thuộc tỉnh Sơn Đông bên Tàu ) làm hoa địa để phát minh ra Hà Đồ , Lạc Thư , Kinh Dịch , và nam châm ... đề rồi bị giống Hán lấy cắp làm của riêng , cho đó là văn minh Trung Hoa , ngay cả con Rồng là vật tổ của người Việt cũng bị giống Hán rước đi , có lẽ vì sợ có ngày con Rồng cháu Tiên sẽ làm rạng danh lại tổ tông nên giống Hán cứ đánh phá liên miên , khiến dân tộc Việt phải lùi dần về phía Nam , nhưng rồi giống Hán vẫn không buông tha để chung sống hòa bình , mà dường như đối với họ chỉ khi nào tiêu diệt hoàn toàn giống dân Việt , bành trướng hoàn toàn hết lãnh thổ của ta thì họ mới yên lòng , âu cũng là tâm lý của kẻ ăn cắp cần thủ tiêu nhân chứng cuối cùng để tránh hậu họa về sau .
Từ đó đến nay qua bao nhiêu năm tháng lịch sử thăng trầm ,giống Hán tràn xuống uy hiếp chúng ta làm cơ đồ Xích Quỷ , Văn Lang , Âu Lạc sụp đổ , rồi bước vào thời kỳ bắc thuộc lần thứ nhất , thứ 2 rồi thứ 3 , tất cả ngót 1038 năm bị giặc Tàu đô hộ , cũng may là:
“Từ Triệu , Đinh, Lý ,Trần bao đời gây nền độc lập ,
Cùng Hán ,Đường ,Tống , Nguyên, mỗi bên hùng cứ một phương,
Tuy mạnh yếu từng lúc khác nhau ,
Song hào kiệt đời nào cũng có
Vì vậy Lưu Cung tham công nên thất bại
Triệu Tiết thích lớn phải tiêu vong
Cửa Hàm Tử bắt sống Toa Đô
Sông Bạch Đằng giết tươi Ô Mã ...”
Bởi vì có một quá trình lịch sử dài và bi thương như thế nên từ trong máu huyết của người Việt dù trong bất kỳ thời đại nào đều cảnh giác rất cao với vị làng giếng to người mà xấu bụng này .
Và suốt dòng lịch sử chỉ có triều đại Cộng Sản mới nhục nhã với mười sáu chử vàng “Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” , với thành quả là 14-9-1958 Phạm Văn Đồng gởi công hàm bán nước cho Chu Ân Lai , trong năm 1999 và 2000, thì bọn chóp bu đảng gồm Đổ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, Trần Đức Lương, Phan Văn Khải, Nguyễn Mạnh Cầm và toàn lũ trong Chính trị Bộ, đã lén lút , ký kết 2 Hiệp Ước bất bình thường, vô lý, phản bội dân tộc, trong sự Bán Đất Biên giới và Bán Vịnh Bắc Phần, cho giặc Tàu. Ngày 25-12-2000 Việt Cộng âm thầm ký kết với Trung Cộng, cái gọi là Hiệp Ðịnh Phân Ðịnh Vịnh Bắc Bộ và theo báo chí ngoại quốc, Việt Cộng đã bán cho Trung Cộng tại biên giới Việt Hoa, hơn 15.600 km2 và 20.000 km2 lãnh hải trong vịnh Bắc Phần .
Và thực trạng hiện nay là lịch sử đã ghi nhận một giai đoạn mà đạo đức văn hóa Việt Nam đã suy đồi rất trầm kha , nếu có may mắn lật đổ được Đảng Mafia Việt Cộng trong năm nay (2009) đi nữa thì cũng phải mất nhiều thế hệ mới có thể lấy lại cân bằng về luân thường đạo lý cho xả hội. Còn để thêm 5 , 10 năm nữa thì có lẻ hết phương cứu chữa , cứ nhìn phong trào thi đua học theo tư tưởng Hồ Chí Minh và những dự án Bôxít , điện hạt nhân mà mới đây Trung Cộng đã có ý hăm he thì rõ .
Nói đến đạo đức văn hóa Việt thì không thể không nhắc đến ca dao tục ngữ , vì đó là linh hồn của nòi Việt là cách đối nhân xử thế của người Việt , một xã hội mà sống trái với lời răn của tổ tiên là vong bản , sớm hay muộn cũng đến chổ diệt vong :
Cắt dây bầu dây bí
Chẳng ai cắt dây chị dây em
Giọt máu đào hơn ao nước lã
Khôn ngoan đối đáp người ngoài
Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau
Mặc ai mua chác lợi danh
Miễn sao ta học đạo lành thì thôi
Người trồng cây Hạnh người chơi
Ta trồng cây Đức để đời về sau
Ai ơi hãy ở cho lành
Kiếp này chẳng gặp để dành kiếp sau
Đời người hữu tử hữu sinh
Sống lo xứng phận chết dành tiếng thơm
Mật ngọt chỉ tổ giết ruồi
Những nơi cay đắng là nơi thật thà
Công cha như núi Thái sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguờn chãy ra
Một lòng thờ mẹ kính cha
Cho tròn chử hiếu mới là đạo con
Chữ nhẫn là chữ tương vàng
Ai càng nhẫn được thì càng sống lâu
Làm trai quyết chí tang bồng
Sao cho tỏ mặt anh hùng mới cam
Sá bao cá chậu chim lồng
Hễ người quân tử cố cùng mới nên
Nhà khó cậy vợ hiền
Nước loạn nhờ tôi trung
Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh
Học ăn học nói học gói học mở
Chết trong hơn sống đục
Đói cho sạch rách cho thơm
Cây có cội mới nẩy cành xanh lá
Nước có nguồn mới bể cả sông sâu
....
Ai còn chút nhận thức thì hãy nhìn lại thực trạng xã hội Việt Nam hiện nay mà xem , có phải chúng ta đã đánh mất bản thể rồi không ?
Ông bà ta dạy “ Đường mòn nhân nghĩa không mòn “ . thời nay còn không ?
Ông bà ta dạy “Giấy rách phải giữ lấy lề .Người mà vô lễ khác gì muông dê.” Hay thời buổi giờ ra đường thấy toàn dê hết rồi ?
...
Và cả xã hội hiện nay tràn ngập văn hóa Đảng ,
đó là “văn hóa phân tươi “ ,
“ văn hóa bưng bít “ ,
“văn hóa khủng bố “ ,
“văn hóa tuyên truyền láo toét” ,
“ văn hóa bạo lực giai cấp” ,
“ văn hóa kích động lòng căm thù “ ,
“văn hóa lừa gạt ,dối trá” ,
“ văn hóa tẩy nảo” ,
“ văn hóa nịnh bợ” ,
“văn hóa phong bì “
“ văn hóa dẫm đạp lên nhau để sống “
“văn hóa biến người thành súc vật”
và đỉnh cao là “văn hóa đạo đức giả Hồ Chí Minh “
....
CÒN VỚI CHÍNH SÁCH NGU ĐỂ TRỊ VÀ VIỆC HỦY HOẠI NỀN VIỆT ĐẠO CỦA DÂN TỘC, BẮT CON RỒNG CHÁU TIÊN PHẢI HỌC THEO TƯ TƯỞNG MÁC LÊ MAO HỒ CỦA TÀ QUYỀN CỘNG SẢN LÀ MỘT TỘI ÁC NGÀN ĐỜI SAU KHẮC GHI
Ôi , bi kịch , bi kịch , một dân tộc Việt có nền tảng văn hóa đạo đức sáng ngời giờ băng hoại thế này đây , hơn 80 triệu người còn ai biết , có ai hay ?
...
Trở lại vấn đề những bức ảnh , chúng ta ai cũng chung một cảm xúc , một nỗi đau khi thấy tấm bia cao ngất ghi ơn các liệt sỹ trung quốc hy sinh trong cuộc chiến chống Mỹ , càng đau lòng hơn vì chống Mỹ mà ngày hôm nay mới đeo thêm cái gông cái cùm cộng sản lên đầu , mới đói nghèo , mới lạc hậu , mới suy đồi .... đau làm sao khi những hy sinh những mất mát bị phản bội bị lờ đi , cái đất nước này còn bao nhiêu anh hùng liệt sỹ cần một nơi an nghĩ đường hoàng mà chưa có , nay lại đi dựng đài liệt sỹ để nhớ ơn dân Tàu , thiệt sự là một việc làm rồ dại :
Hãy nghe Chế Lan Viên ăn năn xám hối :
Mậu Thân 2.000 người xuống đồng bằng
Chỉ một đêm, còn sống có 30
Ai chịu trách nhiệm về cái chết 2.000 người đó?
Tôi!
Tôi - người viết những câu thơ cổ võ
Ca tụng người không tiếc mạng mình
trong mọi cuộc xung phong.
Một trong ba mươi người kia ở mặt trận về sau mười năm
Ngồi bán quán bên đường nuôi đàn con nhỏ
Quán treo huân chương đầy, mọi cỡ,
Chả huân chương nào nuôi được người lính cũ!
Ai chịu trách nhiệm vậy?
Lại chính là tôi!
Người lính cần một câu thơ giải đáp về đời,
Tôi ú ớ.
Người ấy nhắc những câu thơ tôi làm người ấy xung phong
Mà tôi xấu hổ.
Tôi chưa có câu thơ nào hôm nay
Giúp người ấy nuôi đàn con nhỏ
Giữa buồn tủi chua cay vẫn có thể cười
Và hãy nghe Đỗ Trung Quân không kiềm được nỗi lòng về những chiến sỹ bị lãng quên trong cuộc chiến biên giới 78-79 , và chỉ còn có thể đặt hoa và hương khói trong tâm tưởng :
Đánh xong polpot ta về ngủ
Kẽo kẹt đêm đêm võng một mình
Tiếng chân mẹ rót như sương rụng
Vẫn làm giật bắn cả bình minh
Chưa xong giấc ngủ thèm mơ mộng
Máu đỏ loang từ biên giới xa
Balo xốc lại chờ ra trận
Lại cúi hôn lên trán mẹ già
Thôi thì chinh chiến không ai muốn
Vẫn phải sôi gan giặc đến nhà
vận trời- máu chỉ loang chừng ấy
Rừng đào linh hiển vẫn ra hoa
Đá núi nghìn năm nằm thở khói
Lau trắng nghìn năm lau trắng thêm
Cớ gì sông núi hao gầy mãi
Ai nhớ và ai đang muốn quên?
(17-2-1979-17-2-2009)
Và nỗi xót xa thương cảm của nữ sỹ Hoàng Thị Đăng Trình :
Này anh lính của Cộng Hòa
Khi đất nước chia đôi bờ Bến Hải
Hai mươi mốt năm quan tái
Anh góp phần da thịt với Quê hương
Vun cây Tự Do đâm chồi nẩy lộc
Anh bỏ cuộc trong ván cờ quốc tế
Bạn đồng minh đâm xẻ sau lưng
Anh chiến bại nhưng anh là chính nghĩa
Giữ Tự Do đem cơm áo cho người
Dù đường đời muôn vạn nẻo
Anh mang trời tinh tú kết yêu thương
Anh là hương hoa đồng nội
Là bóng mát thị thành
Là bảo vệ lý tưởng Quốc gia trong lòng Dân tộc
Anh bỏ cuộc chơi, ánh bình minh vụt tắt
Dân Chủ, Tự Do họ lấy mất đi rồi
Thân phận Việt Nam ơi!
Tay trong tay ngoài
Bàn cờ đời sắp đặt sẵn
Tháng năm nào di tản
Lệnh buông súng tan hàng
Những anh hùng không đội một trời chung
Nhất định không đầu hàng
Như Lê Văn Hưng vẹn toàn sĩ khí
Nguyễn Khoa Nam ý chí ngút ngàn
Tướng Phú,Tướng Hai,Tướng Vỹ
Rồi những Sỉ quan,binh sĩ
Không thua trận, quyên sinh vì nghĩa khí
Chết nghẹn ngào khi đồn bót còn nguyên
Ôi những bàn tay bạch tuộc Tây phương
Đánh đổi miền Nam cho khối Cộng
Những con buôn chính trị
Những phường trí thức miệng lang dạ sói
Chúng bắt anh tan hàng
Chết thảm chết đau trên đường triệt thoái
Này anh lính của Cộng Hòa
Xin một lần nhìn chân đời phiêu bạt
Lấy điạ bàn đo điểm đứng của quê hương
An Lộc, Bình Dương
Cửa Việt, Cửa Tùng
Đây Khe Sanh, Lao Bảo
Kìa Tân Cảnh, Dakto
Pleime gió núi mưa rừng
Anh chiến đấu giữa lòng dân tộc
Ôi những bước chân âm thầm đơn độc
Những năm nào anh giang tay đo đất
Đánh cận chiến giành lại từng góc đường căn phố
Chiếm toàn bộ Huế đô
Lấy lại thịt xương cho ba ngàn người chôn sống
Anh đã qua đại lộ kinh hoàng
Lượm xác bà con tản cư bởi pháo địch chặn đường
Anh tiến thẳng về La Vang
Đánh từng bước hiên ngang tới Cổ Thành Quảng Trị
Anh đi như vũ bảo
Từ mủi Cà Mâu ra tận cầu Bến Hải
Chưa một lần thất trận
Đem yên lành trải khắp một quê hương
Anh là lính của yêu đương
Của mưa nguồn nắng biển
Của gió chiều mắt gợn sóng vấn vương
Em là gái hậu phương
Xin hỏi anh lính của Cộng Hòa
Đi đâu về đâu để nửa hồn còn lại
Một nửa hồn xa xót nợ đau thương
Xin một nén hương
Cho vong linh Người nằm xuống
Xin đốt sạch tuổi buồn
Cho người thương binh què quặt
Xin những bàn tay tiếp sức
Giữa biển trời vằng vặc trăng sao
Anh ở đâu nơi Năm Châu bốn bể
Có ngậm ngùi xa xót một tình quê
Như đi giữa cơn mê
Bóng tối vây quanh bầy quỷ đỏ
Những con vượn bỏ rừng
Ngơ ngáo về trong lòng thành phố
Đi cướp đất đuổi dân
Tám mươi triệu cái đầu làm kiếp thiêu thân
Không có quyền được ăn, được nói
Ba mươi mấy năm dài quằn quại
Thế lực ma vương : vàng, đỏ,trắng
Nối kết nhau chia láng một gia tài
Anh lính của Cộng Hòa ơi !
Anh mãi sống trong vườn đời dân tộc.
Đồng bào ta thương tiếc :
“Dân Chủ,Tự Do” tan biến cuối chân trời...
Thế đó , còn biết bao sự hy sinh to lớn cũa những người con của mẹ Việt Nam cần được dân tộc dựng bia ghi nhớ , vậy mà ngày hôm nay, hãy nhìn xem, nhìn hình ảnh vòng hoa “nhân dân Việt Nam đời đời nhớ ơn các liệt sỹ Trung Quốc” của cán bộ Việt Cộng dâng hương , trời ơi ! họ có còn là người Việt Nam nữa hay không ? Ôi, lòng tôi không khỏi đau đớn thay cho số phận dân tộc mình , cho tôi thành kính dâng giọt nước mắt hôm nay , nỗi niềm xót xa này , cho những người lính Bắc Việt đã bị Đảng lừa cho trắng mắt trắng tay . Cho những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã chết vì giá trị tự do. Dù hôm nay thế hệ trẻ trong nước dưới sự giáo dục mất dạy của Đảng Việt Cộng đã gọi anh là ngụy quân ngụy quyền , nhưng anh là chính nghĩa , và lịch sử biết anh .
Cuối cùng , tuổi trẻ Việt Nam hãy một lần lắng nghe cụ Lý Đông A nói :
“ Chúng ta là nòi việt , chúng ta phải cứu vãn lấy ta , nòi giống ta chẳng những trên dãi đất hình chử S theo bờ bể Đông Hải mà còn ở nhiều nơi khác nữa . ..
Bởi vậy chủ trương của chúng ta là ngoảnh lại cái quá khứ 1 vạn năm của lịch sử để đặt 1 tương lai xa rộng vô cùng cho dân tộc .
Chúng ta phải dựa vào vết đi của lịch sử mà đặt định một đường lối cho tương lai , nhưng không xa rời lịch sử của nhân loại và dân tộc , trái thế chẵng những là vong bản mà còn bị tiêu diệt trực tiếp hay gián tiếp . “
24/2/2009
Lê Trung Thành
***
-Vài tài liệu lịch sử Việt Nam
-Mẹ Việt Nam ơi! Dân ta có tội tình gì ?
-Thế nào là chống Cộng cực đoan
-9 bài bình luận về đảng cộng sản làm thức tỉnh dân tộc Trung Hoa
-Đảng mafia việt cộng hèn chứ Dân Tộc Việt Nam không hèn
-Ải Nam Quan , Thác Bản Giốc nay còn đâu .
-13/5/2009 thời hạn cuối cùng về bản đồ lãnh hải của Liên Hợp Quốc
-Đài Loan và cội nguồn Bách Việt
-Thông điệp của những người anh .
...
Blacky vắng nhà một thời gian , xin mượn lời cụ Phan Bội Châu làm lời từ biệt :
...
" Năm mươi triệu số người trong nước
Ai chẳng là chú bác anh em
Lòng nào ghét bỏ cho cam
YÊU NHAU THÌ PHẢI TÍNH LÀM SAO ĐÂY ?
...
Người ta ai chẳng biết lo
Cùng nhau sao vẫn thờ ơ cái lòng
Nỗi ngu dại nói không kể xiết
Lại ngờ nhau chẳng biết tin nhau
Coi nhau như thể quân thù
Bụng có hợp thì nhà mới kịp
LÒNG ĐÃ TAN THÌ NƯỚC CŨNG TAN.
...
Tổ tông mình chắc cậy nhờ ai ?
Thương ôi trăm sự tại người
CHỮ "ĐỒNG" AI DÁM NGĂN RỜI CHỮ "TÂM"
...
Xúm tay kéo lại non sông
Làm cho sáng tỏ tổ tông
Tôi xin kể hết cách dùng như sau:
Nào là kẻ phú hào trong nước
Nào là người quan tước thế gia
Nào là sĩ tịch bây giờ
Nào là lính tập, nào là Da-tô
Nào là kẻ côn đồ nghịch tử
Bếp bồi thông ký chi chi
Cừu gia tử đệ nào là những ai ?
Ấy kể bậc số người trong nước
Còn có người du học mọi nơi
Người trong cho đến người ngoài
CHỮ "TÂM" CỐT PHẢI AI AI CŨNG " ĐỒNG"