Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

T.E.E

Top Page  |  Blog  |  Friends  |  Lists  |  Groups

Add

T.E.E is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Thu Sep 04, 2008 Member since July 2006

sắp được dọn nhà, mừng húm luôn!--> Click here

1 - 5 of 143 First | < Prev | Next > | Last

Người thắp đèn hướng thiện Full Post View | List View

Bóng mát cuộc tình...

Chỉ có thể là tình yêu...
Thế là qua Sydney được đúng 1 tháng 5 ngày. Nhớ cái ngày cuối cùng trước khi đi, 5g sáng đã dậy đi lấy đồ dùm bạn, chạy long nhong ngoài đường như thằng điên tới tận trưa. Về lại có bữa ăn chia tay với gia đình bên nội (tối trước đó đã có bữa ăn với bên ngoại thật ấm cúng). Tiếp lại tranh thủ chở mẹ đi lấy cái thẻ ngân hàng. Xong về nhà tranh thủ ngồi nói chuyện với ngoại, ba, mẹ, mấy dì rồi bạn thân lại gọi rủ đi ăn chay. Gần xế chiều về tới nhà nghỉ mệt 1 xí rồi lại lục đục ủi đồ đi tắm. Tắm xong ba đợi sẵn chở xuống chào ông nội vì ông không đưa tôi ra sân bay được. Quay lại nhà ngoại cùng dì qua chùa chào các thầy, ngồi nói chuyện với sư phụ - trụ trì gần nửa tiếng thì tá hỏa nhìn đồng hồ đã gần 6g. Vội vàng chào thầy, tự nhiên lúc đó lại lắp ba lắp bắp chỉ nói được câu: “dạ chào thầy con đi, thầy ở lại giữ sức khỏe nghe!”. Thầy cũng buồn vì xa thằng đệ tử mà thầy rất quí, thầy tặng tôi cái ôm vội vàng rồi tiễn tôi ra cổng. Khi xe nổ máy thì thầy vẫy tay chào rồi buông: “có dịp thầy sẽ qua thăm con”…
Chạy về nhà lần cuối ăn vội bữa cơm ngoại nấu, thế là từ nay hết được “ăn ngon” (như ngoại thường nói). Ăn mà nghẹn ngào những cảm xúc… Mọi thứ đã chuẩn bị xong, xe đã chờ sẵn trước nhà. Cả gia đình bên ngoại (nơi tôi được thương nhất) đã sẵn sàng ra sân bay cùng tôi. Trên đường đi ngoại thấy không khỏe, trúng gió hay sao á, nhìn ngoại mệt. Thấy mà thương ngoại gì đâu! Bé Dollar thì lần đầu đi xe hơi nên không quen, cứ nhoi nhoi chạy từ người này qua người kia rồi cuối cùng chui vào lòng tôi. Tôi không bao giờ nghĩ nó là chó cả, nó có những cái mà một con người bình thường chưa chắc có được! Xe chạy gần tới sân bay thì kẹt xe 1 tiếng, gần 7g30 mới có mặt trong khi 6g30 là phải vào check in. Trên đường đi bạn bè, người thân nhắn tin, gọi điện liên tục. Tới sân bay lại đợi thêm mấy đứa bạn không ngại mưa gió ra tiễn mình. Vội vàng chụp hình với tụi nó, gia đình, bé Dollar. Đồng hồ đã gần 8g30, lại tá hỏa bắt tay chào mọi người cho nhanh rồi đẩy vali vào. Cả gia đình vẫn đứng đợi bên ngoài. Vào check in thì vali lố gần 10kg, dùng hết khả năng để năn nỉ chị “nhân viên xinh đẹp”, chị cũng chấp nhận cho đóng cước thêm 4kg thôi. Lại chạy ra ngoài vì mẹ có mang theo đô lẻ, ra lấy tiền rồi mỉm cười chào mọi người lần cuối. Cả gia đình vẫn đứng đợi…
Vào phòng chờ ngồi 1 xí lại nghe tin máy bay bị delay 1 tiếng, tranh thủ đi lòng vòng xem đồ rồi gọi cho bạn thân, bạn tới trễ nên không kịp chụp hình cùng bạn. Rồi lại gọi cho mẹ bảo gia đình hãy đi về, mẹ tranh thủ gọi cho người thân bên này báo lại giờ đến. Sau này mới biết là ba không chịu về, cứ đứng đó ngóng vào trong xem tôi thế nào. Khổ nỗi là ba có thấy được gì đâu, ngoại nói là nhìn ba thương lắm…
Ngồi phòng cách ly hồi lâu lại bắt gặp 1 bạn quen nên đỡ buồn, nhìn ra vòm kính chỉ thấy một bầu trời tối mù. Cũng giờ ấy, ngoài kia Saigon vẫn nhộn nhịp. Cũng giờ ấy. tối tối thường ngồi xem tivi với cả nhà, thường giỡn với bé Dollar làm nó la um sùm,…
Ngày cuối cùng ngắn ngủi mà đầy tình cảm. Vậy mà vèo một cái đã hơn 1 tháng, bỏ lại tất cả để qua đây bắt đầu lại từ đầu. Bỏ lại cái “ngôi” được thương nhất nhà để qua đây làm 1 kẻ chẳng có gì,.. Mà cũng có cái gì là của mình đâu mà không bỏ. Đi chỉ là đi.
1 tháng nơi xứ lạ quê người, nhờ còn cái phước nên gặp ai cũng thương, có người lại lo cho tôi từng miếng ăn, giấc ngủ… Biết bao thay đổi mà không thể nói hết được, đủ cả những chuyện hỉ, nộ, ái ố!
Sau lưng là tình thương, sự kì vọng của gia đình, người thân, bạn bè. Tự an ủi mình rồi ngày cũng qua, khó khăn không là trở ngại, chấp nhận sống thiếu cho ngày mai “bớt thiếu”. Mỗi ngày luôn tự nhủ bản thân sự cố gắng và nhẫn nại là điều cần thiết. Những lúc mệt mỏi lại tự cười với chính mình vì biết rằng, nghị lực chính là tôi không cố gắng học để mang lại thành công cho bản thân mình, cho hạnh phúc gia đình mà là cho số đông – những mảnh đời bất hạnh và tôi cần phải đến với họ… Ở cái ngôi cao, khoác lên người lỉn kỉn trang phục lấp lánh, tô trét cho cái mặt nhô rõ thói hưởng thụ, con người ta tự tạo khoảng cách cho mình với “người” nhưng xích lại gần hơn với “con”. Nhiều thứ nhìn mà cười ra nước măt!
Anyway, tối nay muốn viết cái gì đó. Một cái gì đó tự thưởng cho mình còn sống sót tới ngày hôm nay, và sống nốt những ngày còn lại…
Trời Sydney mưa rả rich suốt ngày, lạnh căm căm! Có lạnh không? Không… Đi ngủ.
Friday September 5, 2008 - 08:18pm (EST) Permanent Link | 5 Comments
IT'S MY LIFE
Its my life - Bon Jovi

Bài này nghe lâu lắm rồi, đã 4 năm lãng quên nó. Đây là một trong những bài hát mình thích nhất. Lời nhạc mang tính cách đạp phá, phóng khoáng, phiêu lưu... Vì chơi theo điệu hard rock nên nó hơi um sùm. But anyway, it's still an animated song! Try it!

lyrics:

This ain't a song for the broken-hearted
A silent prayer for the faith-departed
I ain't gonna be just a face in the crowd
You're gonna hear my voice
When I shout it out loud

Chorus:
It's my life
It's now or never
I ain't gonna live forever
I just want to live while I'm alive
(It's my life)
My heart is like an open highway
Like Frankie said
I did it my way
I just wanna live while I'm alive
It's my life

This is for the ones who stood their ground
For Tommy and Gina who never backed down
Tomorrow's getting harder make no mistake
Luck ain't even lucky
Got to make your own breaks

Chorus:
It's my life
And it's now or never
I ain't gonna live forever
I just want to live while I'm alive
(It's my life)
My heart is like an open highway
Like Frankie said
I did it my way
I just want to live while I'm alive
'Cause it's my life

Better stand tall when they're calling you out
Don't bend, don't break, baby, don't back down

Chorus:
It's my life
And it's now or never
'Cause I ain't gonna live forever
I just want to live while I'm alive
(It's my life)
My heart is like an open highway
Like Frankie said
I did it my way
I just want to live while I'm alive

Chorus:
It's my life
And it's now or never
'Cause I ain't gonna live forever
I just want to live while I'm alive
(It's my life)
My heart is like an open highway
Like Frankie said
I did it my way
I just want to live while I'm alive
'Cause it's my life!

Friday September 5, 2008 - 07:46am (EST) Permanent Link | 0 Comments
Suối Tóc
Suoi_Toc_-_Phi_Khanh.wma -

tặng "Người thiếu tóc" phương xa...

So beatiful song! How lovely it is! So Wonderfulllll

Tìm cho thấy liễu xanh-xanh lả lơi

Hay đi tìm dòng suối tóc trên vai.

Ghi trong khóe mắt u hoài hình bóng ai.

Anh với em một đêm Thu êm ái.



Người em gái đứng im trong hồi lâu

Anh ngập ngừng lòng muốn nói đôi câu.

Xin cho suối nước non ngàn tìm đến nhau.

Như chúng ta đôi lần hàn gắn thương yêu.


Anh muốn đưa em qua miền giòng núi xanh.

Chúng ta cùng thăm con suối dịu êm.

Nhưng thiên nhiên không êm như tóc huyền.

Nhưng Thu qua không trong như đôi mắt em.



Lòng anh muốn viết lên đôi vần thơ.

Hay cung đàn cùng nét bút tranh hoa.

Xin em biết nhé cho tình hai chúng ta.

Trong ý thơ, cung đàn và suối tóc mơ.

Wednesday September 3, 2008 - 03:42am (EST) Permanent Link | 1 Comment
Thơ con ếch

Lặng nằm trên sàn gác

Nệm không có dưới lưng

Trên đầu cũng không gối

Nỗi buồn rơi lưng chừng

Kéo chăn lên đắp mặt

Hay là chết thử chơi!

Nếu chết năm ba bữa

Có lẽ cũng tuyệt vời!

Bụng sẽ thôi phải ăn

Ngực thôi không thở nữa

Trái tim hết lơ mơ

Đầu như khung cửa mở

Thân là chiếc hộp rỗng

Chẳng có gì ở trong

Bài thơ đang viết dở

Chắc rơi vào hư không

Nếu chết năm ba bữa

Có lẽ cũng tuyệt vời!

Saturday August 30, 2008 - 01:27pm (EST) Permanent Link | 3 Comments
Chuyện lạ

Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.

Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.

Phật dừng lại, hỏi nhện: "Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?"

Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: "Thế gian cái gì quý giá nhất?"

Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!". Phật gật đầu, đi khỏi.

Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.

Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: "Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?"

Nhện nói: "Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là "không có được" và "đã mất đi" ạ!"

Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi."

Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.

Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?"

Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: "Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi."

Phật nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!"

Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.

Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.

Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.

Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?"

Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?". Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.

Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.

Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.

Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: "Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi." Nói đoạn rút gươm tự sát.

Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.

Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?"

Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"

Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm...

Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?

"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"

Friday August 29, 2008 - 08:06am (EST) Permanent Link | 1 Comment

Add Người thắp đèn hướng thiện to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 143 First | < Prev | Next > | Last