Sữa mẹ là tốt nhất cho sự phát triển của trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ
12 năm.
Hết.
[Cứ tưởng sẽ có thể đặt một dấu ba chấm ở đây]
Cuối cùng, chẳng còn lại gì để nhớ và để buồn.
Những mâu thuẫn như vết rạn sâu tận bên trong, chừng ấy kỉ niệm mờ nhạt không đủ xóa bỏ được . Chúng ta, đã luôn là 12CV và 12CP . “12CVP” chỉ là cái lớp nào đó trên danh nghĩa . Tất cả chúng ta đều ích kỉ, gay gắt và giả tạo với nhau đến mức đáng sợ.
Sau 3 năm, thấy mình cũng đỡ ngu ra nhiều
. Nói vui ào ào đó rồi quên đó là ko được, phải ăn nói cho cẩn trọng . Người ta cười cười nói nói thế, nhưng trong lòng nghĩ khác . Lớp mình, ai mà chẳng có chút giả tạo, cũng nhờ thế mới sống chung với nhau được chừng ấy . Nhiều khi cũng thấy ghê sợ sự giả tạo của chính mình, khổ thân đứa nào mình ghét, dám thề mình ko nói thì cả đời nó cũng không mảy may ngờ tới . mình thật là xấu xa mà
Thầy cô thì có những người tuyệt vời vô cùng, tốt với mình vô cùng, sẽ không thể quên được . Số mình từ bé hay được thầy cô lo lắng, cưng chiều . Thế nên đâm ra hư hỏng, mè nheo . Đi học trễ, nghỉ học thì ko nhớ nổi, nhuộm tóc nhắc nhở cũng 4,5 lần, tịch thu điện thoại cũng 2 lần…
Vậy mà thi cử lận đận dù năm nào cũng đi thi đủ các loại. Kết quả là 1 cái HCV Olympic với 2 cái giải KK Quốc gia, toàn mấy giải vứt đi không lợi lộc gì cho thi Đại học
.
Năm sau mình sẽ là sinh viên Sư phạm, nếu không có gì xui xẻo xảy ra . Thi xong, sẽ post “M7 không ngủ” đang viết dở .
Khép lại hết những tháng ngày đã cũ, những kí ức đã cũ .
Cứ để mặc cho lãng quên . Cứ giả vờ dửng dưng như thế này đi . Cái gì rồi cũng sẽ qua, sẽ quên thôi mà :)
Ngoan nào . . .
360 vắng vẻ nên post entry cũng thấy thoải mái ghê
Lỗi tại những cơn mưa tháng 9 . Hay vì cửa sổ mùa đông chưa khép chặt .
Người đã quên .
Rhett của em vẫn đợi ở đó . Những vòng thang gỗ xoáy tít đáy . Phía ánh sáng chằng chịt rạch nát gương mặt bóng tối, đôi mắt người tan chảy cả Bắc Cực .
Rhett, em không thể chờ để được người bế thốc lên trong một vòng tay mãnh liệt . Em sẽ bay, sẽ rũ bỏ đôi cách Icarus đầy kiêu hãnh mà bay . Để chạm tới người .
Người có hiểu cái cảm giác của một kẻ ngơ ngác sau chặng đường quá dài, mới phát hiện mình lên nhầm chuyến tàu . Một lần ngoảnh lại nhìn nhau mà bạc tóc . Tưởng như có thể khóc đến khi trong suốt như băng . Đến khi thấy mình nằm ngoan một sáng mai trong đời và thức dậy trinh nguyên như bông tuyết trắng . Chỉ để chạm tới người .
Nhưng không có lồng ngực ấm áp nào đủ cho bông tuyết được chết . Lỗi tại những giọt nước mắt của nàng Persephone . Hay vì tấm lòng thủy chung Artemisia của em, không đủ tạo nên kì quan thế giới thứ tám .
Rhett, xin người hãy đợi em ở gốc cầu thang tối ấy . Em đã tìm thấy tấm vé khứ hồi duy nhất nơi trái tim người . Vẫn còn kịp cho chuyến tàu cuối cùng trở về Twelve Oaks .
Thưa Chúa . Người hãy tin con, với loài người chỉ có tình yêu với sự cô độc mới có thể bất diệt . Trái táo Địa đàng của Người chẳng qua chỉ là một thứ ảo cảm lừa mị .
1. Đây chỉ là entry trong tag "nhật kí", ko gì nhiều hơn :)
2. Hẹn tháng 7 gặp lại
đêm. nằm mơ thấy ta nhẹ tênh và trắng toát như tấm lụa mong manh treo trên ô cửa sổ lồng lộng gió . gót phiếm du dỗi hờn, góc phòng đổ nghiêng một chiếc ghế dựa chông chênh . ta bay như cơn say, để cháy cạn tro bụi trong cơn gió, sao chẳng thể nào cạn cùng cơn đau
chỉ còn lại một nụ cười vỡ thành giọt nước mắt âm thầm lặng im mà bay giữa không trung . không thể chạm tới ai .
đêm. nằm mơ thấy cái gối khóc lóc thảm thiết đòi chết . lao đầu vào bức tường nhòe nhoẹt quá nhiều vết thương . ta đã van nài đừng bỏ ta đi . mà vừa chạm bàn tay máu đã túa ra loang lỗ . những sợi máu trắng buốt đến tưởng như đang ngồi nhìn đám ma của chính mình . ta đã van nài đừng bỏ ta đi . ôi những đêm mai ta còn biết trút bi ai vào đâu . . .
đêm. nằm mơ thấy ta rét cóng giữa trơ trọi băng tuyết và một đứa trẻ con rao bán những que diêm bất tử . ta cởi bỏ dần hết áo ấm để mua lấy thứ ánh sáng yếu ớt và trơ tráo ấy . cho đến khi tim chạm đến tận cùng độ âm mà vỡ như tuyết . ngốc dại như cái cách vay nặng nợ đời thứ niềm tin xa xỉ, rồi điên rồ bán nó đi với giá rẻ mạt . bao nhiêu đau thương là đủ . làm sao ta mua được ảo cảm . . .
đêm. nằm mơ cùng mẹ xem catalogue chọn quan tài. đã bảo đừng khóc lóc và nhạc nhẽo rên rĩ vì ghen tị không được chết . đã bảo cứ thiêu xác đi hay vứt đấy mà trồng cây . biết đâu lại mọc ra những con nhím tâm thần hay lột da lộn ngược gai vào trong . hoặc những giống xương rồng Bắc Cực hay hoang tưởng về vẻ đẹp sa mạc mỗi khi soi gương .
người ta quen thói yêu nhau cầu kì, thật ra chỉ như là một hệ lụy loèt loẹt của kiểu cách và giả tạo .
đêm. nằm mơ thấy ta vừa say vừa rũ rượi cười trong hỗn hợp khó hiểu của cồn, hơi ấm và nước mắt . hả hê nhìn thứ rượu quái dị phân tách rồi đốt cháy dần những tế bào não nhức nhối của kí ức . thanh thản như kẻ mất trí đã quá liều kháng sinh với đau đớn. chỉ còn biết cúi mặt tìm quên trong những giấc túy miên . dù vẫn biết điều gì chờ đợi cuối cơn say . . .
đêm. nằm mơ sau một sớm mai tỉnh dậy mái tóc bỗng dưng bạc trắng . bàn tay không còn ai nắm lấy . những đường vân tay hoảng loạn cũng bỏ mà đi . tất cả đều bỏ mà đi.
* đang ổn. như mọi khi *
Mưa của tháng 9. Dài hơn tất cả những mùa ta đã đi qua. Dài hơn cả nỗi nhớ về nhau. Vì những hạt mưa, dù đã rơi khác ngày xưa, vẫn làm ướt mắt nhau đến tận bây giờ.
Tháng 9 xa vời tháng 9 mưa. Dĩ vãng một lần buông tay níu, bỗng thành nhòe nhoẹt như nước mắt trên khuôn mặt người. Bao nhiêu nắng mới đủ, để hong khô cơn mưa này, để một lần người có ngược tháng ngày quay về, cũng đừng ướt thêm những mùa mưa cũ.
Em đã hừng hực cháy cạn mình, nhưng làm sao có thể...
Chỉ mùa thu vẫn hiền lành như thế, vẫn ngoan như một làn môi mềm và một vòng tay siết. Làn môi rất ngọt và vòng tay rất ấm. Dù vẫn biết không đủ để giữ được nhau. Đến khi không còn bàn tay nắm lấy bàn tay, mới ngơ ngác thấy trong tay mình chẳng còn gì cả, ngoài những đường vân tay hỗn loạn và đơn độc.
Chợt có một ngày thức dậy, thấy mình xanh kiệt cùng như lá, không nhớ nổi tên những con đường mình đã đi qua, những đêm nằm mơ không còn gọi được tên người. Bao nhiêu khóc cười bỗng chốc xa xôi, như mùa mưa ở tận cùng phía bên kia kí ức, thôi không bao giờ còn rơi nữa
Cơn mưa này dài quá, đi mỏi không thấy chỗ dừng chân, đi mỏi không tìm được nhau. Bỗng dưng em thèm được đưa đi khóc. Những cơn mưa đêm ngốc dại của em vẫn rơi suốt đêm, nhưng lâu rồi đã không còn phiền lòng người nữa. Vai áo người bây giờ đã là chở che của một cơn mưa khác. Giản đơn hơn em, bình yên hơn em.
Sẽ một mình đi xuyên qua cơn mưa ngày xưa, đến bao giờ hết mùa thu. Đến bao giờ ướt sũng như tờ giấy kỉ niệm đã nhòe mực. Sẽ say và sẽ bay lên bằng nỗi buồn bồng bềnh, chẳng cần hơi men, chẳng cần gió lộng
Em ngồi lau những giọt nước mắt cuối cùng của mùa thu trên ô cửa sổ.
Hàng cây ngoài kia vẫn nhẫn nại trút lá.
Hết cơn mưa này là mùa đông... Mùa đông...

Entry cầu mưa cho ngày sinh nhật
02-09



Add Sữa tươi nguyên chất trăm phần trăm :)) to your personalized My Yahoo! page: