Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

^^ . 13/7 dung ngay` SN mjnh` thi` blog dep. tiem. d0ng cua? thiet la` :)) ^^--> Click here

1 - 5 of 70 First | < Prev | Next > | Last

________™¤•ߣÏÏ䕤™_______'s blog Full Post View | List View

TrAi xAO/ lOn`=== pA` bAo hEt' heheheheeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeee

Mối tình nồng thắm " Audition "
Mối tình nồng thắm " Audition " magnify
Chúng ta có thể biết đến nhân vật chính vs cái tên Tuấn Anh .... Rất nhiều tài năng trong âm nhạc , và...







.....Rất nhiều cô gái hâm mộ :





Và câu chuyện đc bắt đầu từ khi cô học sinh mới chuyển đến xuất hiện :













Từ sau cuộc gặp gỡ ấy...Tuấn Anh cứ như người mất hồn....

Ko thể ngủ :



Ko còn vui cười vs mấy đứa con gái :





Chính cậu cũng ko hiểu tại sao.... Và cậu quyết định muốn đc yên tĩnh một mình :



Nhưng :









Click this bar to view the full image. The original image is sized 664x451 and weights 111KB.


Click this bar to view the full image. The original image is sized 663x450 and weights 109KB.


Click this bar to view the full image. The original image is sized 662x450 and weights 113KB.


Bỗng nhiên

Cô bé thay đổi hình dạng của mình


Click this bar to view the full image. The original image is sized 662x452 and weights 112KB.


Click this bar to view the full image. The original image is sized 658x453 and weights 114KB.

Tuấn Anh và Tiểu Ly ( Mới đặt tên ) đi chơi vs nhau rất nhiều nơi ...

Mùa xuân :

Click this bar to view the full image. The original image is sized 764x508 and weights 117KB.


Mùa hạ :

Click this bar to view the full image. The original image is sized 680x513 and weights 58KB.




Mùa thu :
Click this bar to view the full image. The original image is sized 684x511 and weights 166KB.


Mùa đông :
Click this bar to view the full image. The original image is sized 721x538 and weights 98KB.


Rồi 1 buổi tối nọ :

Click this bar to view the full image. The original image is sized 734x549 and weights 61KB.


Click this bar to view the full image. The original image is sized 699x525 and weights 59KB.


Click this bar to view the full image. The original image is sized 701x526 and weights 58KB.


Click this bar to view the full image. The original image is sized 721x449 and weights 60KB.


Tuấn Anh đi theo Tiểu Ly mãi...Rồi đến một nơi :

Click this bar to view the full image. The original image is sized 636x479 and weights 85KB.


Click this bar to view the full image. The original image is sized 635x478 and weights 84KB.


Click this bar to view the full image. The original image is sized 638x477 and weights 92KB.


Click this bar to view the full image. The original image is sized 635x476 and weights 92KB.


Click this bar to view the full image. The original image is sized 636x478 and weights 89KB.


Click this bar to view the full image. The original image is sized 640x477 and weights 81KB.


















Click this bar to view the full image. The original image is sized 602x409 and weights 95KB.


Click this bar to view the full image. The original image is sized 602x408 and weights 90KB.


Click this bar to view the full image. The original image is sized 636x478 and weights 111KB.




Click this bar to view the full image. The original image is sized 667x554 and weights 91KB.


Click this bar to view the full image. The original image is sized 663x549 and weights 85KB.


Click this bar to view the full image. The original image is sized 667x554 and weights 88KB.


Click this bar to view the full image. The original image is sized 668x553 and weights 97KB.


Click this bar to view the full image. The original image is sized 667x552 and weights 93KB.


Click this bar to view the full image. The original image is sized 666x551 and weights 89KB.


3 năm sau :

Click this bar to view the full image. The original image is sized 632x417 and weights 66KB.


Click this bar to view the full image. The original image is sized 636x418 and weights 65KB.


Click this bar to view the full image. The original image is sized 634x419 and weights 67KB.


Click this bar to view the full image. The original image is sized 635x417 and weights 63KB.


Click this bar to view the full image. The original image is sized 636x418 and weights 66KB.


Click this bar to view the full image. The original image is sized 633x413 and weights 62KB.






[Sưu Tầm]
__________________

Đội hình trong mơ của zenny
Xabi Alonso



... Bao nhiêu năm trôi qua ... con đường đó ... vẫn là em đứng đó ... mà sao ... vắng bóng anh ...


Cuộc sống giống như con đường 1 chiều!
Và món quà quý nhất của cuộc sống ....... Đôi khi là quá khứ và kỉ niệm ...


Không ai chọn cửa để sinh ra ...
Tags: bell^^
Wednesday February 25, 2009 - 09:15am (PST) Permanent Link | 3 Comments
Thư tình xuyên thế kỷ
Thư tình xuyên thế kỷ magnify
Ngày hờn, tháng rỗi, năm chia tay, thế kỷ buồn!

E ngồi buôn chuyện với hàng tá cái nick name để quên A. Kể từ ngày dày công chát chít và biết A qua cái My computer có nối mạng Internet. E đã biến mình thành một con người lột xác với cái mác...dịu hiền. Mỗi khi cái Messenger rực sáng mặt cười là người E dạo rực tưng bừng, E không ngừng tay lướt trên bàn phím và Enter lia lịa,với mấy lời Hi và bibi quen thuộc. Khi đã nói nhiều thì phải cho nhiều và chúng ta đã ...liều cho nhau cái....webcam. Nhưng không có buổi hẹn hò nào ngoài đời cả vì cả hai đều sợ mất đi tình cảm....ảo. Mặc định thời gian cứ"đến hẹn lại lên" mỗi khi cái mặt cười Yahoo rực sáng. Bao nhiêu buồn vui giận hờn lại chút cành cành, cạch cạch trên bàn phím cứ như mình đến cả thế kỷ không gặp nhau được nhiều nên còn bao điều chưa nói hết.

Nhưng chết là ở cái cả hai không có số điện thoại của nhau nên chỉ hẹn giờ lên mạng và... đợi. Thế rồi"đợi mãi anh lên anh chẳng lên", E ngồi thao thức nuốt cục tức trong lòng rồi chặc lưỡi cắn sứt...đầu móng tay nghĩ hơi cay cay: "Chắc giờ đang say bên con nào ấy nhỉ?". Để rồi nhắn một tràng tin nhắn xỉ vả, hờn ghen, giận dỗi và Sign out. Vậy mà A chẳng đếm xỉa ngó ngàng qua. Đã bao lần em... rình dập, đợi chờ nhưng đến giờ A vẫn bặt vô âm tín. E ngồi tím tái ruột gan nên phải lang thang vào Room char xem có sát sinh được thằng nào cho hạ hoả hay không. Rồi E quyết định bỏ xó cuộc tình Online của đôi mình.

Thôi E tiếp tục chat đây,bibi You và Never again You nhé. A ráng kiếm bé nào khác mà chơi, thi thoảng dở hơi thì nhờ tới cái mặt cười của em vậy.
Saturday February 21, 2009 - 07:16pm (PST) Permanent Link
Tập 30: Mũi tên cầu vồng ( The End ) ^^
Tập 30: Mũi tên cầu vồng ( The End ) ^^ magnify

Những ngày tập luyện gấp gáp.

Những cuộc gặp mặt bất chợt.

Những giờ phút vui vẻ cắt ngang.

Những người bỗng trở thành thân thiết.
Khanh tìm thấy nơi này những cảm xúc để sống, để làm việc, để yêu hơn mọi thứ. Mọi thứ đến nhanh như một giấc mơ, để khi người ta nhìn lại thì không muốn tỉnh nữa. Bởi nó đẹp. Tất cả những hoài ức cũ trở lại rồi tan biến, giờ thì nó yêu công việc nó đang làm, yêu cả những người xung quanh công việc ấy.
Người mẫu? Chỉ mới không lâu trước đây Khanh còn ngồi ở công ty của dì Lam và phản đối kịch liệt chủ đề ấy, thì giờ nó đã tập luyện hăng say dưới sự hướng dẫn của những đàn chị.
Tập múa, tập đi, tập cảm nhạc, chụp ảnh…
Nó yêu những điều này từ lúc nào không biết. Mọi thứ đến tự nhiên như là đã có những sự sắp đặt trước.
Những ngày cuối tháng bảy, thời tiết không có gì thay đổi. Sáng vẫn nắng và chiều vẫn mưa. Có khi nắng gay gắt đến đốt cháy da thịt. Có khi những cơn mưa như trút nước làm đường phố có chút ngập lụt. Mọi thứ không có gì thay đổi. Chỉ là tất cả đã khác trong Khanh, khác những ngày đầu vào đây. Đó là một sức sống mới mà niềm đam mê chảy trong nó mang lại.

Một ngày chiều muộn, Darrent gọi Khanh. Giữa những ngày tập cho chương trình và tập tại công ty, hai người vẫn thường gặp nhau. Người đầu tiên mà Khanh gặp khi bước chân vào mảnh đất này, cuối cùng vẫn là người luôn ở cạnh Khanh.
Có rất nhiều lúc, Khanh cảm thấy những hiểu lầm rõ rệt giữa hai người, nhưng không hiểu theo một cách nào đó, không cần đến những lời giải thích, mối quan hệ lại bỗng nhiên trở lại bình thường. Cảm giác của Khanh mỗi khi nghĩ về chàng trai của Demo, luôn là sự dễ chịu.
Hai người lên Piano café, Khanh không bao giờ nói rằng có một ngày nó đã nghe anh chơi Boston ở đây. Darrent không biết điều ấy, nó không biết rằng khi ấy, những cảm giác không thể diễn tả của Khanh đã được lưu giữ mãi mãi. Những giây ngắm Darrent chơi nhạc luôn là những khoảnh khắc tuyệt vời đối với Khanh.
Và ngày hôm nay, một lần nữa Darrent lại chơi nhạc choKhanh nghe, bản Yesterday one more của The Carpenters. Quán vắng, cửa sổ nơi những chiếc lá rơi xuống, ly sinh tố màu cam dịu dàng, nơi những ngọn nến dần được thắp sáng lên khi mặt trời đã xuống, có một cô gái lại ngỡ ngàng câm lặng, như những lần đầu tiên được nghe những nốt nhạc ấy.

“When I was young .I'd listen to the radio. Waitin' for my favorite songs.
When they played I'd sing along. It made me smile…”
*
* *

Khanh cùng những người bạn tập luyện miệt mài cho chương trình. Những yêu cầu mà Andre đưa ra không phải là đơn giản. Anh muốn tất cả những tiết mục liền nhau đều có sự kết nối nhất định chứ không phải là những mảnh ghép rời rạc hòa lẫn.

Chú Nam cũng có mặt tại những buổi tập, như thường lệ, ngồi ở phía hàng ghế quan sát. Với những tập giấy tờ trên tay, chúNam đưa ra những chỉ đạo về diễn xuất và sắp xếp qua blue tooth gắn trên tai nối với Andre.
Không ai thiếu mặt trong các buổi tập, có thể thấy rõ tác động của Vicky lớn như thế nào. Chỉ riêng cái tên của anh xuất hiện trong đằng sau chương trình đã gây một ảnh hưởng đối với những người tham gia.
Sân khấu dần được hoàn thành một cách nhanh chóng trên các bản vẽ. Khanh thấy rõ những thiết kế cơ bản của An với những mảng 3D nối nhau một cách ngẫu nhiên trên những tông màu rực rỡ, những ý tưởng không bị bó hẹp từ bất cứ tư liệu nào. Sân khấu vươn ra ngoài thành một hình mũi tên. Sàn hoàn toàn là những ô kính lục giác nhỏ ghép vào nhau tạo nên sự phản chiếu của những màu sắc khắp nơi. Đơn giản và thuần khiết.
Được làm việc với những người chuyên nghiệp trong lĩnh vực nghệ thuật thật vô cùng thích thú,Khanh cảm thấy mình mở mang được rất nhiều về những kiến thức chuyên môn. Những bộ quần áo của nhà thiết kế Trần Anh là một sự tổng hợp tuyệt vời về màu sắc, mang đến sự ngạc nhiên và than phục trong Khanh, bởi nó đã bẻ vỡ những suy nghĩ mang tính đối lập về sự cứng nhắc trong những bộ quần áo thường ngày.

Càng gần đến ngày chương trình bắt đầu, sự hồi hộp trong Khanh càng tăng cao, chưa bao giờ nó được tham gia một chương trình lớn đến như thế. Khanh trở về nhà khi người đã hoàn toàn rã rời ra vì phải đi và múa quá nhiều. An vẫn tiếp tục ở lại công ty của Vicky để hoàn thành những phần cuối cùng của bản thiết kế sân khấu. Bé Ngân đang ngồi xem T.V, thấy Khanh về thì vui vẻ:

-Chị về muộn vậy, có mệt không chị?

- Có em ạ - mặt Khanh tươi tỉnh – nhưng mà vui lắm!

- Chị đói không em nấu gì cho?

- Thôi không cần phiền Ngân đâu!

- Chị ăn cháo trứng không em nấu cho, nhanh ý mà!

Như đã tự nhận thấy, Khanh không thể kiềm chế được khi nghe đến tên những món ăn, nhất lại do bàn tay của bé Ngân nấu. Nó gật đầu tới tấp không ngượng ngùng.
Nó ngồi lại ở phòng khách khi bé Ngân vào bếp nấu. Từ trong bếp vang lên giọng hát khe khẽ của Ngân: “Có những lúc ta gần nhau trong cơn mơ, từng ánh sáng trên bờ vai anh, mang về đây ngọt ngào say đắm. Em không muốn chợt tỉnh giấc trong đêm cô đơn nhé tình yêu ơi...” Giọng hát trong trẻo và bình thản của Ngân làm Khanh giật mình.
Khanh ngẫm nghĩ một chút rồi rút máy ra nhắn tin cho Vicky, nó có một ý hay, mà chắc chắn Vicky sẽ đồng ý...
*
* *

Toàn bộ sân Angel’s Dream – nơi tổ chức event riêng của Vicky, gần như đã ngập kín chỗ ngồi. Lượng fan của DemoBaby Souls là vô cùng đông đảo. Rất nhiều những nhân vật quan trọng khác của giới nghệ thuật Sài thành cũng đến theo vé mời của Vicky. Khanh đứng trong cánh gà nhìn ra mà tim đập thình thịch. Nó không nghĩ là Angel’s Dream lại có thể chứa được lượng khán giả đông đến như vậy. Lần đầu tiên nó được tận mắt nhìn thấy sự quan tâm của khán giả Sài Gòn với những chương trình thời trang ca nhạc, điều này đặc biệt khác Hà Nội.

Ngân đứng cạnh nó trong bộ váy thiên thần màu trắng muốt và đôi cánh khá rộng, run cầm cập. Ngân thì thầm, mặt xanh mét:

- Chị Khanh ơi, em sợ quá. Em chẳng bao giờ đứng trước nhiều người thế này đâu!

- Đừng lo em! Vì chị cũng...sợ như em. Chị cũng có hơn gì đâu! Nhưng cứ thư giãn đi. Nếu quá run thì em nhắm mắt vào và hát, như là đang đứng trong bếp ý!
Khi Khanh vẫn đang vỗ về Ngân thì những chàng trai của Demo bước đến, Pi toe toét:

- Cố lên em. Thích nhé, lại được diễn mở màn trước cả bọn anh!

- Đừng có làm cô bé run hơn – Khanh lè lưỡi trêu Pi – nàng thơ của anh đâu rồi?

-Chắc đang trong kia trang điểm Pi trả lời rồi chạy vút ra chào chú Nam khi thấy chú xuất hiện từ phía sau.

Darrent nhìnNgân mỉm cười khích lệ:

- Không cần căng mình lên đâu. Lời khuyên của anh là hít một hơi vào và hát thôi. Cứ từ tốn, tất cả band nhạc sẽ phải chơi theo em mà nên không sợ sai nhạc hay gì đâu!

Rồi anh quay sangKhanh:

- Bọn anh phải vào trong bây giờ đây. Sẽ gặp nhau sau chương trình. Hôm nay em rất xinh. ..Good luck….baby!

Từ cuối cùng của Darrent làm Khanh đỏ mặt, nó chạm nhẹ vào tay anh, mỉm cười. Phía trước con đường còn quá dài, nhưng Khanh biết, những ngón tay này của Darrent sẽ luôn ở cạnh nó. Thế là đủ.

Khanh chạy vụt vào phòng thay đồ, nó sẽ là người múa phụ họa cho tiết mục mở màn của Ngân…Những gương mặt đầy cảm xúc thoáng qua nó. An, Quỳnh Anh, Quyên, Andre, Long Flash. Tất cả mọi người đã có mặt và làm những phần việc riêng. Khanh nhìn mình vào gương lần cuối rồi mặc bộ váy vào, gương mặt của nó trong gương dịu dàng và thánh thiện. Vẫn là đôi tay kỳ diệu của Mắt quỷ. Đôi tay đã đưa nó vào với thế giới này, một phần của trái tim Khanh vẫn luôn cảm ơn tất cả những gì Andre đã làm cho nó. Khanh bước ra ngoài, đứng sau cánh gà, nắm tay Ngân, thì thầm:

-Nào, chúng ta sẵn sang bắn đi mũi tên đầu tiên!

Những tràng vỗ tay đã thưa dần xuống, tiếng của MC vang lên từ ngoài sân khấu. Một bàn tay đặt nhẹ lên vai Khanh khiến nó giật mình quay lại, là Vicky. Anh mỉm cười, nụ cười y hệt như lần đầu tiên nó thấy ở Paloma:

- Nào, không làm anh thất vọng nhé.

Lại một chàng trai nữa mà Khanh yêu mến. Anh luôn đặt sự tin tưởng lên nó một cách vô thức. Ngay cả khi nó nói rằng nó muốn Ngân sẽ là người mở màn - một cô bé không tên tuổi, mang ý nghĩa rằng mọi ngôi sao đều bắt đầu từ những cái tên vô danh. Mọi mũi tên bay đến với cầu vồng, đều có một điểm khởi đầu từ cánh cung….

- Và, lần đầu tiên trên sân khấu, Dương Thụy Ngân với ca khúc “Trong cơn mơ”. Múa phụ họa bởi người mẫu Trịnh Thiếu Khanh.

Sau lời giới thiệu đơn giản, KhanhNgân dắt tay nhau bước ra. Giữa ánh sáng trắng đang chiếu vào nó, Khanh cảm thấy tim mình đập chậm đi một chút.
Nó quay sang nhìn Ngân, như một thiên thần đang vươn đôi cánh bay lên, rồi nhìn xuống những gương mặt phía dưới. Mọi thứ như ngừng lại. Sân khấu bừng lên ánh sáng đa mầu, phản chiếu khắp những tấm kính trong suốt dưới chân nó. Chỉ trong một khoảnh khắc, tất cả những hình ảnh về mọi người quanh nó lại vụt hiện ra. Khanh thấy có một giọt nước vừa rớt xuống từ mắt nó. Đây là những gì nó sẽ bắt đầu đi.
Và Khanh nhắm mắt lại, với những cảm xúc tuyệt vời bao quanh. Từng nốt nhạc vang lên, đánh thức những trái tim bé nhỏ đập theo giấc mơ mang tên cầu vồng.

Như một mũi tên pha lê, Khanh biết mình sẽ bay mãi theo cầu vồng ấy.

Những ngày tập luyện gấp gáp.

Những cuộc gặp mặt bất chợt.

Những giờ phút vui vẻ cắt ngang.

Những người bỗng trở thành thân thiết.
Khanh tìm thấy nơi này những cảm xúc để sống, để làm việc, để yêu hơn mọi thứ. Mọi thứ đến nhanh như một giấc mơ, để khi người ta nhìn lại thì không muốn tỉnh nữa. Bởi nó đẹp. Tất cả những hoài ức cũ trở lại rồi tan biến, giờ thì nó yêu công việc nó đang làm, yêu cả những người xung quanh công việc ấy.
Người mẫu? Chỉ mới không lâu trước đây Khanh còn ngồi ở công ty của dì Lam và phản đối kịch liệt chủ đề ấy, thì giờ nó đã tập luyện hăng say dưới sự hướng dẫn của những đàn chị.
Tập múa, tập đi, tập cảm nhạc, chụp ảnh…
Nó yêu những điều này từ lúc nào không biết. Mọi thứ đến tự nhiên như là đã có những sự sắp đặt trước.
Những ngày cuối tháng bảy, thời tiết không có gì thay đổi. Sáng vẫn nắng và chiều vẫn mưa. Có khi nắng gay gắt đến đốt cháy da thịt. Có khi những cơn mưa như trút nước làm đường phố có chút ngập lụt. Mọi thứ không có gì thay đổi. Chỉ là tất cả đã khác trong Khanh, khác những ngày đầu vào đây. Đó là một sức sống mới mà niềm đam mê chảy trong nó mang lại.

Một ngày chiều muộn, Darrent gọi Khanh. Giữa những ngày tập cho chương trình và tập tại công ty, hai người vẫn thường gặp nhau. Người đầu tiên mà Khanh gặp khi bước chân vào mảnh đất này, cuối cùng vẫn là người luôn ở cạnh Khanh.
Có rất nhiều lúc, Khanh cảm thấy những hiểu lầm rõ rệt giữa hai người, nhưng không hiểu theo một cách nào đó, không cần đến những lời giải thích, mối quan hệ lại bỗng nhiên trở lại bình thường. Cảm giác của Khanh mỗi khi nghĩ về chàng trai của Demo, luôn là sự dễ chịu.
Hai người lên Piano café, Khanh không bao giờ nói rằng có một ngày nó đã nghe anh chơi Boston ở đây. Darrent không biết điều ấy, nó không biết rằng khi ấy, những cảm giác không thể diễn tả của Khanh đã được lưu giữ mãi mãi. Những giây ngắm Darrent chơi nhạc luôn là những khoảnh khắc tuyệt vời đối với Khanh.
Và ngày hôm nay, một lần nữa Darrent lại chơi nhạc choKhanh nghe, bản Yesterday one more của The Carpenters. Quán vắng, cửa sổ nơi những chiếc lá rơi xuống, ly sinh tố màu cam dịu dàng, nơi những ngọn nến dần được thắp sáng lên khi mặt trời đã xuống, có một cô gái lại ngỡ ngàng câm lặng, như những lần đầu tiên được nghe những nốt nhạc ấy.

“When I was young .I'd listen to the radio. Waitin' for my favorite songs.
When they played I'd sing along. It made me smile…”
*
* *

Khanh cùng những người bạn tập luyện miệt mài cho chương trình. Những yêu cầu mà Andre đưa ra không phải là đơn giản. Anh muốn tất cả những tiết mục liền nhau đều có sự kết nối nhất định chứ không phải là những mảnh ghép rời rạc hòa lẫn.

Chú Nam cũng có mặt tại những buổi tập, như thường lệ, ngồi ở phía hàng ghế quan sát. Với những tập giấy tờ trên tay, chúNam đưa ra những chỉ đạo về diễn xuất và sắp xếp qua blue tooth gắn trên tai nối với Andre.
Không ai thiếu mặt trong các buổi tập, có thể thấy rõ tác động của Vicky lớn như thế nào. Chỉ riêng cái tên của anh xuất hiện trong đằng sau chương trình đã gây một ảnh hưởng đối với những người tham gia.
Sân khấu dần được hoàn thành một cách nhanh chóng trên các bản vẽ. Khanh thấy rõ những thiết kế cơ bản của An với những mảng 3D nối nhau một cách ngẫu nhiên trên những tông màu rực rỡ, những ý tưởng không bị bó hẹp từ bất cứ tư liệu nào. Sân khấu vươn ra ngoài thành một hình mũi tên. Sàn hoàn toàn là những ô kính lục giác nhỏ ghép vào nhau tạo nên sự phản chiếu của những màu sắc khắp nơi. Đơn giản và thuần khiết.
Được làm việc với những người chuyên nghiệp trong lĩnh vực nghệ thuật thật vô cùng thích thú,Khanh cảm thấy mình mở mang được rất nhiều về những kiến thức chuyên môn. Những bộ quần áo của nhà thiết kế Trần Anh là một sự tổng hợp tuyệt vời về màu sắc, mang đến sự ngạc nhiên và than phục trong Khanh, bởi nó đã bẻ vỡ những suy nghĩ mang tính đối lập về sự cứng nhắc trong những bộ quần áo thường ngày.

Càng gần đến ngày chương trình bắt đầu, sự hồi hộp trong Khanh càng tăng cao, chưa bao giờ nó được tham gia một chương trình lớn đến như thế. Khanh trở về nhà khi người đã hoàn toàn rã rời ra vì phải đi và múa quá nhiều. An vẫn tiếp tục ở lại công ty của Vicky để hoàn thành những phần cuối cùng của bản thiết kế sân khấu. Bé Ngân đang ngồi xem T.V, thấy Khanh về thì vui vẻ:

-Chị về muộn vậy, có mệt không chị?

- Có em ạ - mặt Khanh tươi tỉnh – nhưng mà vui lắm!

- Chị đói không em nấu gì cho?

- Thôi không cần phiền Ngân đâu!

- Chị ăn cháo trứng không em nấu cho, nhanh ý mà!

Như đã tự nhận thấy, Khanh không thể kiềm chế được khi nghe đến tên những món ăn, nhất lại do bàn tay của bé Ngân nấu. Nó gật đầu tới tấp không ngượng ngùng.
Nó ngồi lại ở phòng khách khi bé Ngân vào bếp nấu. Từ trong bếp vang lên giọng hát khe khẽ của Ngân: “Có những lúc ta gần nhau trong cơn mơ, từng ánh sáng trên bờ vai anh, mang về đây ngọt ngào say đắm. Em không muốn chợt tỉnh giấc trong đêm cô đơn nhé tình yêu ơi...” Giọng hát trong trẻo và bình thản của Ngân làm Khanh giật mình.
Khanh ngẫm nghĩ một chút rồi rút máy ra nhắn tin cho Vicky, nó có một ý hay, mà chắc chắn Vicky sẽ đồng ý...
*
* *

Toàn bộ sân Angel’s Dream – nơi tổ chức event riêng của Vicky, gần như đã ngập kín chỗ ngồi. Lượng fan của DemoBaby Souls là vô cùng đông đảo. Rất nhiều những nhân vật quan trọng khác của giới nghệ thuật Sài thành cũng đến theo vé mời của Vicky. Khanh đứng trong cánh gà nhìn ra mà tim đập thình thịch. Nó không nghĩ là Angel’s Dream lại có thể chứa được lượng khán giả đông đến như vậy. Lần đầu tiên nó được tận mắt nhìn thấy sự quan tâm của khán giả Sài Gòn với những chương trình thời trang ca nhạc, điều này đặc biệt khác Hà Nội.

Ngân đứng cạnh nó trong bộ váy thiên thần màu trắng muốt và đôi cánh khá rộng, run cầm cập. Ngân thì thầm, mặt xanh mét:

- Chị Khanh ơi, em sợ quá. Em chẳng bao giờ đứng trước nhiều người thế này đâu!

- Đừng lo em! Vì chị cũng...sợ như em. Chị cũng có hơn gì đâu! Nhưng cứ thư giãn đi. Nếu quá run thì em nhắm mắt vào và hát, như là đang đứng trong bếp ý!
Khi Khanh vẫn đang vỗ về Ngân thì những chàng trai của Demo bước đến, Pi toe toét:

- Cố lên em. Thích nhé, lại được diễn mở màn trước cả bọn anh!

- Đừng có làm cô bé run hơn – Khanh lè lưỡi trêu Pi – nàng thơ của anh đâu rồi?

-Chắc đang trong kia trang điểm Pi trả lời rồi chạy vút ra chào chú Nam khi thấy chú xuất hiện từ phía sau.

Darrent nhìnNgân mỉm cười khích lệ:

- Không cần căng mình lên đâu. Lời khuyên của anh là hít một hơi vào và hát thôi. Cứ từ tốn, tất cả band nhạc sẽ phải chơi theo em mà nên không sợ sai nhạc hay gì đâu!

Rồi anh quay sangKhanh:

- Bọn anh phải vào trong bây giờ đây. Sẽ gặp nhau sau chương trình. Hôm nay em rất xinh. ..Good luck….baby!

Từ cuối cùng của Darrent làm Khanh đỏ mặt, nó chạm nhẹ vào tay anh, mỉm cười. Phía trước con đường còn quá dài, nhưng Khanh biết, những ngón tay này của Darrent sẽ luôn ở cạnh nó. Thế là đủ.

Khanh chạy vụt vào phòng thay đồ, nó sẽ là người múa phụ họa cho tiết mục mở màn của Ngân…Những gương mặt đầy cảm xúc thoáng qua nó. An, Quỳnh Anh, Quyên, Andre, Long Flash. Tất cả mọi người đã có mặt và làm những phần việc riêng. Khanh nhìn mình vào gương lần cuối rồi mặc bộ váy vào, gương mặt của nó trong gương dịu dàng và thánh thiện. Vẫn là đôi tay kỳ diệu của Mắt quỷ. Đôi tay đã đưa nó vào với thế giới này, một phần của trái tim Khanh vẫn luôn cảm ơn tất cả những gì Andre đã làm cho nó. Khanh bước ra ngoài, đứng sau cánh gà, nắm tay Ngân, thì thầm:

-Nào, chúng ta sẵn sang bắn đi mũi tên đầu tiên!

Những tràng vỗ tay đã thưa dần xuống, tiếng của MC vang lên từ ngoài sân khấu. Một bàn tay đặt nhẹ lên vai Khanh khiến nó giật mình quay lại, là Vicky. Anh mỉm cười, nụ cười y hệt như lần đầu tiên nó thấy ở Paloma:

- Nào, không làm anh thất vọng nhé.

Lại một chàng trai nữa mà Khanh yêu mến. Anh luôn đặt sự tin tưởng lên nó một cách vô thức. Ngay cả khi nó nói rằng nó muốn Ngân sẽ là người mở màn - một cô bé không tên tuổi, mang ý nghĩa rằng mọi ngôi sao đều bắt đầu từ những cái tên vô danh. Mọi mũi tên bay đến với cầu vồng, đều có một điểm khởi đầu từ cánh cung….

- Và, lần đầu tiên trên sân khấu, Dương Thụy Ngân với ca khúc “Trong cơn mơ”. Múa phụ họa bởi người mẫu Trịnh Thiếu Khanh.

Sau lời giới thiệu đơn giản, KhanhNgân dắt tay nhau bước ra. Giữa ánh sáng trắng đang chiếu vào nó, Khanh cảm thấy tim mình đập chậm đi một chút.
Nó quay sang nhìn Ngân, như một thiên thần đang vươn đôi cánh bay lên, rồi nhìn xuống những gương mặt phía dưới. Mọi thứ như ngừng lại. Sân khấu bừng lên ánh sáng đa mầu, phản chiếu khắp những tấm kính trong suốt dưới chân nó. Chỉ trong một khoảnh khắc, tất cả những hình ảnh về mọi người quanh nó lại vụt hiện ra. Khanh thấy có một giọt nước vừa rớt xuống từ mắt nó. Đây là những gì nó sẽ bắt đầu đi.
Và Khanh nhắm mắt lại, với những cảm xúc tuyệt vời bao quanh. Từng nốt nhạc vang lên, đánh thức những trái tim bé nhỏ đập theo giấc mơ mang tên cầu vồng.

Như một mũi tên pha lê, Khanh biết mình sẽ bay mãi theo cầu vồng ấy.

Friday January 2, 2009 - 02:02am (PST) Permanent Link
Tập 29: Cánh cung
Tập 29: Cánh cung magnify

Những giấy tờ mang tính thủ tục được ký rất nhanh, đúng với phong cách làm việc của Vicky, nhanh gọn và đơn giản, chú trọng hiệu quả công việc. Cuối ngày thứ ba, anh thông báo về việc tất cả sẽ tập hợp lại một buổi đầu tiên tại Paloma café của anh – tất cả những người tham gia chương trình.

Khanh đến cùng An, sau khi Vicky đồng ý để An đặt dấu ấn vào việc thiết kế sân khấu, anh luôn tin tưởng những người trẻ, bởi anh cũng từng đi lên từ hai bàn tay trắng như thế. Andre nhắn tin cho Khanh rằng anh sẽ đến sau, có cuộc họp ngắn với đối tác. Khi Khanh đến, nó nhận ra mình xuất hiện hơi muộn một chút, bởi đã có khá nhiều người ngồi rải rác trong quán.
Vicky đứng ở sau quầy bar trò chuyện với Đan Phi, một người mẫu có tiếng trong nước vài năm trước, giờ đã định cư tại Hà Lan, sự xuất hiện của những siêu mẫu với đẳng cấp đã được khẳng định như thế làm Khanh hồi hộp hơn bao giờ hết. Hôm nay anh mặc một chiếc sơ mi ghi với quần jeans bó, rất đơn giản.
Khanh nhận raQuyên ngồi một mình ở góc quán với ly sinh tố chuối quen thuộc. Quyên nhìn nó, mỉm cười, Khanh giơ tay lên ra hiệu đã nhìn thấy, nó thấy vui khi Quyên đã nói ra những điều nên nói, cải thiện một trong những mối quan hệ phức tạp nhất của nó ở Sài Gòn. Demo ngồi ở một góc khác cùng Minh manager, hai vệ sĩ đứng cạnh. Thoáng chốc Khanh mỉm cười, có lẽ những ngày liên tục sống quá gần với Demo khiến nó đã quên đi rằng đó vẫn là những chàng trai được săn đuổi nhất thành phố này, và bây giờ thì họ lại trở lại vị thế ấy. Cạnh DemoQuỳnh Anh, tuy không ngồi cùng bàn nhưng ghế của PiQuỳnh Anh lại dựa vào nhau. Khanh mỉm cười khi thấy điều nhỏ nhặt ấy. Vicky nhìn thấy Khanh, anh nói vài câu với Đan Phi rồi bước về phía Khanh.

- Đêm qua ngủ ngon chứ em Vicky mỉm cười, cách anh bắt đầu câu chuyện thật lạ lùng.

- Dạ vâng. Xin lỗi vì em đến muộn.

- Giá như mà Andre của em nói được câu này chút nữa thì tốtVicky trêu chọc.

-Không phải của em mà là sếp của em, anh ấy cũng sắp đến rồi thì phải. À mà đây là An, người em đã giới thiệu với anh. Là bạn thân của em, cậu ấy là người tham gia thiết kế sân khấu trong liveshow Hoàng hôn đỏ.

- Đã nghe nói về emVicky giơ tay ra bắt.

- Câu đấy phải để em nóiAn cười, nó bắt tay Vicky, thầm nghĩ về cách nói chuyện vô cùng nhún nhường và dễ chịu của một người đáng ra có thể đứng từ trên nhìn xuống.

- Em đến nói chuyện với anh Đông, người ngồi kiaVicky đưa bàn tay hướng về phía một chàng trai, chứ không dùng ngón tay chỉ - đó là người phụ trách tất cả những phần liên quan đến thiết kế của chương trình này.

An cảm ơn, nháy mắt với Khanh một cái rồi bước về phía Đông. Khanh nhìn theo, An cũng đang có những bước đi của riêng mình. Vicky nói Khanh hãy chọn một chỗ cho riêng mình rồi anh bước trở lại phía bar.
Khanh ngồi xuống bàn của Quyên, mọi người bên phía nó đều đã nghe nó kể về tin nhắn của Quyên, nên không lấy gì làm ngạc nhiên về điều đó.
Khi mọi người đều đã có vị trí, một chiếc máy chiếu bắn lên màn hình ở gần bar. Một loạt những hình ảnh chạy vụt qua rất nhanh, những cảnh cắt từ nhiều chương trình khác nhau, từ tạp chí, từ những show diễn… của những người đang ngồi trong quán. Vicky đứng dựa người vào quầy bar một cách thoải mái, anh nói:

- Đây là slide về tất cả những người sẽ tham gia diễn trong chương trình sắp tới. Mọi người không phải đã biết hết nhau, điều đó cũng không quá quan trọng, vấn đề là có thể hợp tác để làm nên một chương trình thành công.

Vicky dừng lại một chút, nhìn quanh, rồi tiếp:

-Một số người đã từng hợp tác với tôi trước đây, một số người thì chưa. Nhưng cách làm việc của tôi khá đơn giản. Bây giờ tôi sẽ phát cho các bạn một số tư liệu về chương trình. Ở phía cuối sẽ có contact với đại diện của tôi, các bạn có thể liên lạc khi gặp bất cứ vấn đề gì. Hai ngày nữa chúng ta sẽ bắt đầu tập. Chỉ ba buổi. Hai tuần nữa chương trình bắt đầu. Chỉ cần mỗi người làm tốt phần của mình, chương trình chắc chắn sẽ thành công. Còn bây giờ, không phí thêm thời gian của mọi người nữa…

Vicky ra hiệu, một người bước lên phát tài liệu cho tất cả. Với tính chất của một chương trình kết hợp của ca nhạc và thời trang, Vicky đã mời khá nhiều những tên tuổi tiếng tăm trong giới. Nhóm nhạc Baby’s SoulsDevils cũng xuất hiện. Dường như có thể thấy rõ mục tiêu của anh là những người trẻ.

- Bây giờ tôi sẽ giới thiệu qua những nhân vật các bạn sẽ làm việc cùng trong những ngày tới. Đầu tiên là siêu mẫu Đan Phi, người sẽ hướng dẫn các bạn mẫu tập, nhà thiết kế Trần AnhVicky hướng tay về một chàng trai ngồi gần anh – người thiết kế trang phục cho tất cả, kể cả các band nhạc tham gia. Đông DS, người sẽ thực hiện thiết kế sân khấu, âm thanh và ánh sáng. Và người dàn dựng chương trình là một người chắc nhiều người trong các bạn đã biết. À đây rồi, cuối cùng anh ấy đã đến - Vicky mỉm cười, đưa tay về phía cửa ra vào.
Từ phía cửa, Andre bước vào, nghe được câu cuối cùng, anh giơ tay lên:

-Xin lỗi vì đến muộn - Andre nói và ngồi xuống chiếc bàn gần nhất.

Khanh bật cười không nhịn được, vậy là Vicky đã thua, Andre cũng biết nói xin lỗi! Vicky bỏ qua thoáng ngạc nhiên, tiếp lời:

- Đây là Andre, giám đốc của Avy. Anh sẽ là người trang điểm và cũng là đạo diễn của toàn chương trình. Một người nữa cũng trong vai trò đạo diễn và là đồng tổ chức cùng tôi, đó là anh Nam Nina, hôm nay không có mặt ở đây. Nina và Avy đều là những công ty có tiếng trong khu vực về khả năng thực hiện chương trình, có lẽ điều này các bạn không cần lo lắng.

Oh, vậy là Vicky đã lôi cả chú Nam vào cuộc, Khanh mỉm cười. Demo ngồi im lặng từ đầu trong góc, tránh sự chú ý của rất nhiều người mẫu xung quanh, bỗng nhiên lên tiếng.

- Tôi muốn hỏi một chút, theo như trong tập tài liệu này thì tôi không thấy có tên của chương trình, lẽ nào đến bây giờ vẫn chưa có tên chính thức của chương trình?

Vài tiếng xì xào vang lên sau câu hỏi của Pi. Vicky giơ tay lên, ra hiệu im lặng, anh mỉm cười:

- Câu hỏi hay lắm, nhưng tôi sẽ không phải là người trả lời câu hỏi. Khanh, em muốn đặt tên chương trình là gì.

Vicky nói và hướng mắt về phía Khanh. Quá bất ngờ, Khanh lúng túng trước những ánh mắt ngạc nhiên hướng về phía mình.

- Em ư? – Khanh hỏi lại, không tin vào điều mình vừa nghe lắm.

- Đúng. Anh chưa có quyết định cụ thể về tên của chương trình và anh muốn nghe một ý kiến từ phía em. Cứ tự nhiên.

Khanh nheo mắt. Nó nhìn về phía Darrent. Ánh mắt anh bình thản và khích lệ như muốn nói rằng hãy làm bất cứ gì. Cảm thấy sự ủng hộ rõ rệt từ những người bạn. Khanh thoáng suy nghĩ chút rồi nói:

-Em muốn đặt tên là… Mũi tên cầu vồng!

Có tiếng cười thích thú nào đó vang lên sau câu nói của Khanh, nó nhận ra là An, có lẽ vì đó là người đầu tiên ở đây hiểu những gì Khanh sắp nói.

- Vì sao? – Vicky mỉm cười.

Khanh hít một hơi lấy can đảm, rồi nói.

- Em cũng không biết. Đó là thứ đầu tiên hiện lên trong đầu em khi nghe anh nói. Điều em muốn nhất ở chương trình này đó là một cánh cung, bắn đi một mũi tên cho mọi người, tất cả đều còn rất trẻ, và mỗi dịp như thế này là cơ hội để các bạn chứng tỏ chính mình, thực hiện ước mơ cá nhân mỗi người. Chính như ý nghĩa của chữ cầu vồng. Đó là những gì em nghĩ…

Những tia nắng mỏng manh buông mình vào khung cửa đầy hờ hững. Vicky mỉm cười:

-Mọi người đã nghe Khanh nói rồi đó. Ai đồng ý có thể giơ tay lên, chúng ta làm chút biểu quyết.

Quyên đưa bàn tay nhỏ bé của mình lên đầu tiên. Và những cánh tay khác nhau từ từ lần lượt giơ lên, từ khắp các góc trong quán. Quỳnh Anh, Demo, An, Andre và tất cả những người còn lại.
Có tiếng vỗ tay nho nhỏ từ phía quầy bar, nơi Đan Phi và những người tổ chức đứng. Khanh thấy tim mình đập nhè nhẹ. Giữa nơi đất khách, một thoáng, nó tìm thấy sự đồng cảm bất chợt, êm ái. Vicky nhoẻn miệng, nhún vai nói với Pi:

- Như thế, chúng ta đã có tên của chương trình rồi đó!

- Giờ thì tôi đã hiểu tại sao anh lại thành công rồi,Vicky Pi cười phá lên, nháy mắt.

Những tiếng cười vang lên trong quán. Sài Gòn nhẹ nhàng như bao chiều khác, mặt trời xuống dần nhường chỗ cho những trái tim nhỏ bé sưởi ấm thay. Cô gái xa lạ thấy mình hòa vào mảnh đất này, như là đã thuộc về nơi đây từ rất lâu.

Vậy thì hãy cứ thả mình bay lên đi, bởi Sài Gòn luôn giang vòng tay ôm những cơn gió vào lòng. Vậy thì hãy cứ giương mình lên đi, những mũi tên nhỏ béi, bởi Sài Gòn sẽ là cánh cung màu đỏ.

Là cánh cung màu đỏ…

Next – Chapter 30

Những giấy tờ mang tính thủ tục được ký rất nhanh, đúng với phong cách làm việc của Vicky, nhanh gọn và đơn giản, chú trọng hiệu quả công việc. Cuối ngày thứ ba, anh thông báo về việc tất cả sẽ tập hợp lại một buổi đầu tiên tại Paloma café của anh – tất cả những người tham gia chương trình.

Khanh đến cùng An, sau khi Vicky đồng ý để An đặt dấu ấn vào việc thiết kế sân khấu, anh luôn tin tưởng những người trẻ, bởi anh cũng từng đi lên từ hai bàn tay trắng như thế. Andre nhắn tin cho Khanh rằng anh sẽ đến sau, có cuộc họp ngắn với đối tác. Khi Khanh đến, nó nhận ra mình xuất hiện hơi muộn một chút, bởi đã có khá nhiều người ngồi rải rác trong quán.
Vicky đứng ở sau quầy bar trò chuyện với Đan Phi, một người mẫu có tiếng trong nước vài năm trước, giờ đã định cư tại Hà Lan, sự xuất hiện của những siêu mẫu với đẳng cấp đã được khẳng định như thế làm Khanh hồi hộp hơn bao giờ hết. Hôm nay anh mặc một chiếc sơ mi ghi với quần jeans bó, rất đơn giản.
Khanh nhận raQuyên ngồi một mình ở góc quán với ly sinh tố chuối quen thuộc. Quyên nhìn nó, mỉm cười, Khanh giơ tay lên ra hiệu đã nhìn thấy, nó thấy vui khi Quyên đã nói ra những điều nên nói, cải thiện một trong những mối quan hệ phức tạp nhất của nó ở Sài Gòn. Demo ngồi ở một góc khác cùng Minh manager, hai vệ sĩ đứng cạnh. Thoáng chốc Khanh mỉm cười, có lẽ những ngày liên tục sống quá gần với Demo khiến nó đã quên đi rằng đó vẫn là những chàng trai được săn đuổi nhất thành phố này, và bây giờ thì họ lại trở lại vị thế ấy. Cạnh DemoQuỳnh Anh, tuy không ngồi cùng bàn nhưng ghế của PiQuỳnh Anh lại dựa vào nhau. Khanh mỉm cười khi thấy điều nhỏ nhặt ấy. Vicky nhìn thấy Khanh, anh nói vài câu với Đan Phi rồi bước về phía Khanh.

- Đêm qua ngủ ngon chứ em Vicky mỉm cười, cách anh bắt đầu câu chuyện thật lạ lùng.

- Dạ vâng. Xin lỗi vì em đến muộn.

- Giá như mà Andre của em nói được câu này chút nữa thì tốtVicky trêu chọc.

-Không phải của em mà là sếp của em, anh ấy cũng sắp đến rồi thì phải. À mà đây là An, người em đã giới thiệu với anh. Là bạn thân của em, cậu ấy là người tham gia thiết kế sân khấu trong liveshow Hoàng hôn đỏ.

- Đã nghe nói về emVicky giơ tay ra bắt.

- Câu đấy phải để em nóiAn cười, nó bắt tay Vicky, thầm nghĩ về cách nói chuyện vô cùng nhún nhường và dễ chịu của một người đáng ra có thể đứng từ trên nhìn xuống.

- Em đến nói chuyện với anh Đông, người ngồi kiaVicky đưa bàn tay hướng về phía một chàng trai, chứ không dùng ngón tay chỉ - đó là người phụ trách tất cả những phần liên quan đến thiết kế của chương trình này.

An cảm ơn, nháy mắt với Khanh một cái rồi bước về phía Đông. Khanh nhìn theo, An cũng đang có những bước đi của riêng mình. Vicky nói Khanh hãy chọn một chỗ cho riêng mình rồi anh bước trở lại phía bar.
Khanh ngồi xuống bàn của Quyên, mọi người bên phía nó đều đã nghe nó kể về tin nhắn của Quyên, nên không lấy gì làm ngạc nhiên về điều đó.
Khi mọi người đều đã có vị trí, một chiếc máy chiếu bắn lên màn hình ở gần bar. Một loạt những hình ảnh chạy vụt qua rất nhanh, những cảnh cắt từ nhiều chương trình khác nhau, từ tạp chí, từ những show diễn… của những người đang ngồi trong quán. Vicky đứng dựa người vào quầy bar một cách thoải mái, anh nói:

- Đây là slide về tất cả những người sẽ tham gia diễn trong chương trình sắp tới. Mọi người không phải đã biết hết nhau, điều đó cũng không quá quan trọng, vấn đề là có thể hợp tác để làm nên một chương trình thành công.

Vicky dừng lại một chút, nhìn quanh, rồi tiếp:

-Một số người đã từng hợp tác với tôi trước đây, một số người thì chưa. Nhưng cách làm việc của tôi khá đơn giản. Bây giờ tôi sẽ phát cho các bạn một số tư liệu về chương trình. Ở phía cuối sẽ có contact với đại diện của tôi, các bạn có thể liên lạc khi gặp bất cứ vấn đề gì. Hai ngày nữa chúng ta sẽ bắt đầu tập. Chỉ ba buổi. Hai tuần nữa chương trình bắt đầu. Chỉ cần mỗi người làm tốt phần của mình, chương trình chắc chắn sẽ thành công. Còn bây giờ, không phí thêm thời gian của mọi người nữa…

Vicky ra hiệu, một người bước lên phát tài liệu cho tất cả. Với tính chất của một chương trình kết hợp của ca nhạc và thời trang, Vicky đã mời khá nhiều những tên tuổi tiếng tăm trong giới. Nhóm nhạc Baby’s SoulsDevils cũng xuất hiện. Dường như có thể thấy rõ mục tiêu của anh là những người trẻ.

- Bây giờ tôi sẽ giới thiệu qua những nhân vật các bạn sẽ làm việc cùng trong những ngày tới. Đầu tiên là siêu mẫu Đan Phi, người sẽ hướng dẫn các bạn mẫu tập, nhà thiết kế Trần AnhVicky hướng tay về một chàng trai ngồi gần anh – người thiết kế trang phục cho tất cả, kể cả các band nhạc tham gia. Đông DS, người sẽ thực hiện thiết kế sân khấu, âm thanh và ánh sáng. Và người dàn dựng chương trình là một người chắc nhiều người trong các bạn đã biết. À đây rồi, cuối cùng anh ấy đã đến - Vicky mỉm cười, đưa tay về phía cửa ra vào.
Từ phía cửa, Andre bước vào, nghe được câu cuối cùng, anh giơ tay lên:

-Xin lỗi vì đến muộn - Andre nói và ngồi xuống chiếc bàn gần nhất.

Khanh bật cười không nhịn được, vậy là Vicky đã thua, Andre cũng biết nói xin lỗi! Vicky bỏ qua thoáng ngạc nhiên, tiếp lời:

- Đây là Andre, giám đốc của Avy. Anh sẽ là người trang điểm và cũng là đạo diễn của toàn chương trình. Một người nữa cũng trong vai trò đạo diễn và là đồng tổ chức cùng tôi, đó là anh Nam Nina, hôm nay không có mặt ở đây. Nina và Avy đều là những công ty có tiếng trong khu vực về khả năng thực hiện chương trình, có lẽ điều này các bạn không cần lo lắng.

Oh, vậy là Vicky đã lôi cả chú Nam vào cuộc, Khanh mỉm cười. Demo ngồi im lặng từ đầu trong góc, tránh sự chú ý của rất nhiều người mẫu xung quanh, bỗng nhiên lên tiếng.

- Tôi muốn hỏi một chút, theo như trong tập tài liệu này thì tôi không thấy có tên của chương trình, lẽ nào đến bây giờ vẫn chưa có tên chính thức của chương trình?

Vài tiếng xì xào vang lên sau câu hỏi của Pi. Vicky giơ tay lên, ra hiệu im lặng, anh mỉm cười:

- Câu hỏi hay lắm, nhưng tôi sẽ không phải là người trả lời câu hỏi. Khanh, em muốn đặt tên chương trình là gì.

Vicky nói và hướng mắt về phía Khanh. Quá bất ngờ, Khanh lúng túng trước những ánh mắt ngạc nhiên hướng về phía mình.

- Em ư? – Khanh hỏi lại, không tin vào điều mình vừa nghe lắm.

- Đúng. Anh chưa có quyết định cụ thể về tên của chương trình và anh muốn nghe một ý kiến từ phía em. Cứ tự nhiên.

Khanh nheo mắt. Nó nhìn về phía Darrent. Ánh mắt anh bình thản và khích lệ như muốn nói rằng hãy làm bất cứ gì. Cảm thấy sự ủng hộ rõ rệt từ những người bạn. Khanh thoáng suy nghĩ chút rồi nói:

-Em muốn đặt tên là… Mũi tên cầu vồng!

Có tiếng cười thích thú nào đó vang lên sau câu nói của Khanh, nó nhận ra là An, có lẽ vì đó là người đầu tiên ở đây hiểu những gì Khanh sắp nói.

- Vì sao? – Vicky mỉm cười.

Khanh hít một hơi lấy can đảm, rồi nói.

- Em cũng không biết. Đó là thứ đầu tiên hiện lên trong đầu em khi nghe anh nói. Điều em muốn nhất ở chương trình này đó là một cánh cung, bắn đi một mũi tên cho mọi người, tất cả đều còn rất trẻ, và mỗi dịp như thế này là cơ hội để các bạn chứng tỏ chính mình, thực hiện ước mơ cá nhân mỗi người. Chính như ý nghĩa của chữ cầu vồng. Đó là những gì em nghĩ…

Những tia nắng mỏng manh buông mình vào khung cửa đầy hờ hững. Vicky mỉm cười:

-Mọi người đã nghe Khanh nói rồi đó. Ai đồng ý có thể giơ tay lên, chúng ta làm chút biểu quyết.

Quyên đưa bàn tay nhỏ bé của mình lên đầu tiên. Và những cánh tay khác nhau từ từ lần lượt giơ lên, từ khắp các góc trong quán. Quỳnh Anh, Demo, An, Andre và tất cả những người còn lại.
Có tiếng vỗ tay nho nhỏ từ phía quầy bar, nơi Đan Phi và những người tổ chức đứng. Khanh thấy tim mình đập nhè nhẹ. Giữa nơi đất khách, một thoáng, nó tìm thấy sự đồng cảm bất chợt, êm ái. Vicky nhoẻn miệng, nhún vai nói với Pi:

- Như thế, chúng ta đã có tên của chương trình rồi đó!

- Giờ thì tôi đã hiểu tại sao anh lại thành công rồi,Vicky Pi cười phá lên, nháy mắt.

Những tiếng cười vang lên trong quán. Sài Gòn nhẹ nhàng như bao chiều khác, mặt trời xuống dần nhường chỗ cho những trái tim nhỏ bé sưởi ấm thay. Cô gái xa lạ thấy mình hòa vào mảnh đất này, như là đã thuộc về nơi đây từ rất lâu.

Vậy thì hãy cứ thả mình bay lên đi, bởi Sài Gòn luôn giang vòng tay ôm những cơn gió vào lòng. Vậy thì hãy cứ giương mình lên đi, những mũi tên nhỏ béi, bởi Sài Gòn sẽ là cánh cung màu đỏ.

Là cánh cung màu đỏ…

Next – Chapter 30

Monday December 29, 2008 - 09:15pm (PST) Permanent Link | 1 Comment
Tập 28: Màu sắc của cuộc sống
Tập 28: Màu sắc của cuộc sống magnify

Vicky không nói cho Khanh về suy nghĩ của mình, anh cho rằng việc ấy không cần thiết. Cuộc gặp ngắn giữa hai người vào buổi chiều ở Paloma, nơi mà giờ thì Khanh đã biết là cũng thuộc về Vicky, Khanh nói với anh về việc Andre yêu cầu, chỉ cần Vicky bỏ chuyện cổ phần sang một bên thì thỏa thuận sẽ được thiết lập. Vicky tỏ ra suy nghĩ một chút trước khi nói anh sẽ cho người liên lạc với Andre, việc cổ phần của Avy không thành vấn đề.

Phần còn lại của buổi chiều lại dành cho những cốc mocha và những câu chuyện bâng quơ. Sài Gòn ập xuống cơn mưa bất chợt. Quán bỗng đông lên. Ngày chậm lại.

- Bao giờ em ra Hà Nội?

-Em chưa biết. Quá nhiều thứ chồng chéo.

- Gỡ ra từng chút một. Lập những mục tiêu ngắn. Đừng quá vươn tới điều gì. Lấy thước đo thành công là sự trưởng thành của bản thân.

- Đó là những kinh nghiệm của anh sao – Khanh mỉm cười.

- Có lẽ. Anh cũng không biết – Vicky nhún vai– vấn đề là phía trước còn dài. Đừng bao giờ cho rằng mình đã đạt đến limit.

- Vâng. Dài mà anh.

- Càng dài như thế. Càng phải giữ chính mình.
Bản nhạc True Colors vang lên từ bar êm dịu, không phải Phil Collins hay Lara, có lẽ là giọng của Olivia Ong. Đây là một trong những bản nhạc mà Khanh được nghe từ khi còn rất bé, khi nó còn Pháp. Chuyện Khanh sinh ra ở nước ngoài và sống đến hết cấp một mới về nước ngoài An ra không ai biết. Khanh được nghe True Colors trong một chuyến lưu diễn của một diva mà không nhiều người biết – Lara Fabian. Mãi sau này, khi biết nhiều hơn về Lara, Khanh mới biết đêm ấy nó đã được nghe giọng hát từ một trong những người vĩ đại của làng âm nhạc thế giới. Lara là một diva có thể hát được đến mười thứ tiếng, bằng với chất giọng êm ái đến trong suốt.
Những giai điệu xa xôi từng khơi lên tình yêu vào âm nhạc trong Khanh, lại chợt tìm đến trong một chiều mưa êm ả, bên cạnh một chàng trai có nụ cười dịu dàng.

Cảm thấy bình yên là một màu sắc mượt mà của cuộc sống.

“But I see your true colors…Shining through. I see your true colors…And that’s why I love you. So don’t be afraid to let them show…Your true color. True colors are beautiful. Like a rainbow..”

*
* *
Demo ngồi trong phòng họp. Những thông số mới về việc single Âm thanh khiến tất cả vui mừng, The sound chiếm trọn cảm tình của fan Demo trong cả nước, lượng đĩa bán ra thành công hơn dự kiến, và lượng đĩa lậu thì không thể kể xiết. Vấn đề đĩa lậu mặc dù khiến Demo đau đầu như thường lệ, nhưng với tình trạng làm bản quyền mờ mịt bây giờ, Demo không có nhiều lựa chọn bằng việc phải chia lợi nhuận cho những kẻ ăn theo như vậy. May mà Demo còn không bị ăn cắp bài hát, tất nhiên mọi thứ đều được đăng ký một cách bài bản trước khi tung ra, nếu không những chuyện như “Em” của SiroGia Đoàn chắc cũng chẳng từ chúng nó, có hàng nghìn kẻ không biết xấu hổ chỉ há miệng chờ những miếng mồi như thế rơi vào miệng!
Anh Minh, sau khi chính thức đồng ý với việc Vicky đề nghị làm chương trình, lại đẩy Demo vào việc tập luyện gấp rút hơn. Thành công chỉ đến với những người cố gắng không biết mệt mỏi, những chàng trai trẻ còn phải làm nhiều hơn cho chính mình, chứ không phải cho tiếng tăm đã có sẵn. Darrent tạm gác chuyện tình cảm sang một bên, anh muốn tập trung một chút cho những ngày sắp tới. Có lẽ đó sẽ là một đêm mà tất cả những người quan trọng theo cả nghĩa bóng và đen, sẽ xuất hiện, Darrent muốn anh biểu hiện tốt. Những thứ mà Demo làm được, đang hạn chế chính bản thân Darrent lại.
Có hàng ngàn những nhân tài trong làng nghệ thuật thế giới nổi lên như những ngôi sao sáng chói, được xưng tụng như những thiên tài của ngành điện ảnh, âm nhạc, thời trang, rồi đột nhiên vụt tắt khi họ rẽ sai lối; Darrent biết những điều như thế.

Vượt qua chính mình là một màu sắc mạnh mẽ của cuộc sống.

Những hạt mưa lất phất ngoài khung cửa tô đậm thêm cảm xúc của Darrent, Demo đang nỗ lực cover lại bản True Colors của tượng đài âm nhạc Phil Collins…

*
* *
Quyên trở lại với công việc mà nó vẫn làm, chụp ảnh và đi diễn. Nó khoác trong mình một trái tim mới. Những điều tưởng chừng rất đơn giản mà Khanh đã nói, đánh thức những gì yếu đuối mà tốt đẹp nhất của Quyên. Quyên biết nó đã sai từ rất lâu, trong tiềm thức, nhưng từ lúc nào đó, Quyên mặc định cho mình rằng đó là một phần của trò chơi. Để đến lúc nhìn lại, nó chỉ thấy trong mình đầy rẫy nhưng ghen ghét và vùi dập, phản lại chính bản thân nó một cách thảm hại. Tiếng lách tách và ánh sáng chớp lên của máy ảnh làm Quyên bừng tỉnh trong dòng suy nghĩ. Nó còn quá nhiều điều để làm tiếp, Quyên biết nó chưa đi đến nơi không thể quay về.
Học cách bắt đầu lại luôn là một màu sắc mới mẻ của cuộc sống.
Quyên tìm lại mình trong chính những gì nó đã đánh lừa bản thân để đánh mất. Thứ còn lại cuối cùng là tình yêu với công việc người mẫu. Không còn là nụ cười giả tạo, Quyên nghiêng người, xoay chân, nét mặt rạng rỡ trước những ống kính đang hướng vào nó. Chiếc phông đằng sau ánh lên dòng chữ True Colors rực rỡ. Quyên cuốn mình vào công việc để tìm lại màu sắc của chính mình.
*
* *
An chăm chú với những bản vẽ đang trải ra trước mặt và trên màn hình máy tính, quán café nhỏ trên đường Nam Kỳ là nơi làm việc ưa thích của nó ở Sài Gòn. Ngoài việc viết báo, lần đầu tiên An thấy thích thú với một công việc đến thế, những bất ngờ ban đầu tại Sài Gòn bỗng mang lại cho An một cơ hội thử sức trong lĩnh vực thiết kế sân khấu đầy yêu thích của nó.
Giờ đây với những yêu cầu cao hơn và chuyên nghiệp hơn cả về cảm xúc, từ phía công ty của anh nó, An miệt mài làm việc. Cũng như Khanh, An cảm thấy hài lòng với những gì nó đạt được trong thời gian ngắn, nhưng nhiều hơn như thế, An thích thú khi tìm được những điều tiềm ẩn trong chính con người mình.

Khám phá bản thân là một thứ màu sắc quyến rũ trong cuộc sống.

Chiếc tai nghe vang lên bản True Colors du dương, hòa với làn mưa ngoài phố vừa buông xuống, những đường nét uyển chuyển hiện ra theo từng nhịp đưa chuột, An xây dựng một thứ kiến trúc của riêng mình từ âm nhạc.

*
* *
Andre ngồi trong công ty, anh vừa nhận được mail của một đại diện bên phía Vicky, thông báo rằng Vicky sẵn sàng từ bỏ việc mua cổ phiếu của Avy. Chỉ cầnAvy đồng ý cho Trịnh Thiếu Khanh tham dự vào chương trình. Andre thở hắt ra. Kinh doanh như một trò chơi mà ai cũng muốn dành phần thắng, và việc kinh doanh bằng nghệ thuật thì như một trò chơi mà người ta phải chiến thắng bằng cảm xúc nhiều hơn thực tế. Lòng kiêu hãnh của Andre chỉ cho phép anh chấp nhận yêu cầu khi mà Vicky tỏ ra nhượng bộ. Và Khanh đã làm được điều đó thật. Cô bé quả thật có một sức hút đến kỳ lạ, như những gì Andre nhìn thấy từ những ngày đầu tiên tiếp xúc với Khanh.
Andre sẽ để Khanh nhiều cơ hội tham gia vào những thứ như thế này hơn. Từ khi Khanh về Avy, dường như anh đã hơi kìm cô bé lại quá. Chỉ bởi một điều, những hình ảnh về Veronica vẫn không ngừng ám ảnh Andre. Andre không muốn vì một sai lầm của mình mà mất đi một người bên cạnh anh nữa. Nhưng trong thâm tâm Andre biết điều ấy là sai lầm. Veronica đi bởi cô muốn đi, anh không thể giữ được. CònKhanh thì không. Những suy nghĩ áp đặt từ Veronica sang những mảnh khác của Andre thế đã là quá đủ.

Quá khứ là một màu sắc đậm nét nhất của cuộc sống.

Người ta có thể tha thứ nhưng không thể quên. Thì thôi hãy cứ sống và mọi thứ đều có vị trí riêng của nó. Andre bật bản True Colors trên máy tính, ngả người xuống ghế, nhắm mắt lại, tự dành cho mình một phút nghỉ ngơi hiếm có trong ngày.

*
* *

Giữa những giờ tập và chụp liên tục, Quỳnh Anh vẫn nhận được những tin nhắn của Pi. Đó là một hạnh phúc dịu dàng. Đôi khi chợt nhớ lại, Quỳnh Anh cũng không biếtPi đã bước vào cuộc sống của nó như thế nào. Từ việc quen biết Thiếu Khanh, đột nhiên nó đến với một chàng trai nổi tiếng của Demo, nhưng có lẽ điều ấy không quan trọng bằng những gì mà Pi đang âm thầm làm cho Quỳnh Anh bây giờ. Những tiếng vỗ tay khi những đôi chân dài bước ra, những lời khen ngợi về những bức ảnh trên vài trang tạp chí giờ không có ý nghĩa bằng tin nhắn của Pi. Quỳnh Anh biết thứ tình cảm không cần đặt tên ấy làm cuộc sống của nó êm đi đến thế nào.

Cơn mưa Sài Gòn xóa đi hết những mệt mỏi suy tư, để lại những sự kết nối nhẹ nhàng. Người ta nghĩ về nhau ở bất cứ nơi đâu.

Tình yêu, một cách rõ ràng, là màu sắc rực rỡ nhất của cuộc sống.

..It’s true color for everyone.

But can u see it?

Mời các bạn đón đọc tập 29 vào 0h00 vào ngày 28/12/2008

Thursday December 25, 2008 - 09:04pm (PST) Permanent Link

Add ________™¤•ߣÏÏ䕤™_______'s blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 70 First | < Prev | Next > | Last