Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Cải Lương Số

Top Page  |  Blog  |  Feeds  |  Friends  |  Lists

  • Work: Sau Cánh Gà
  • School: Sân Khấu Cải Lương

Add

Cải Lương Số is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Thu May 24, 2007 Member since May 2007

Chương trình Vầng trăng cổ nhạc lần 90....--> Click here

1 - 5 of 9 First | < Prev | Next > | Last

Cải Lương Số's Blog Full Post View | List View

Nơi gặp gỡ của quý khán thính giả yêu thích cải lương....

Tân cổ:

LÒNG MẸ

Nhạc: Y Vân

Vọng cổ: Anh Kiệt

-Nhạc-

Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào

Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào

Lời mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào

Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng mẹ yêu.

Lòng mẹ thương con như vầng trăng tròn mùa thu

Tình mẹ yêu mến như làn gió đùa mặt hồ

Lời ru man mác êm như sáo diều dật dờ

Nắng mưa sớm chiều vui cùng tiếng khóc trẻ thơ …

-Vọng cổ-

1. Mẹ ơi đứa con xa đã trở về đây xin gục đầu bên gối mẹ. Con đã hiểu nhung lụa vàng son là phù du hư ảo chỉ có tình mẹ thiêng liêng hiện hữu trên … đời. Con đã lớn lên trong tiếng mẹ ru hời. Giọng ru ngọt ngào, êm đềm núi rừng xao xuyến, sóng biển cũng im lìm khi nghe tiếng mẹ ru. Dù trưa hè hay giữa đêm thu, mẹ ấp ủ nâng niu ru con tròn giấc ngủ. Đời mẹ âm thầm hứng trọn gian lao, chỉ mong con đạt thành mộng ước ….

2. Mẹ ơi, mẹ đâu rồi mà bốn bề hoang vắng, sao chẳng như ngày xưa ngồi tựa cửa đợi con về. Cho con được sà vào lòng mẹ nghe lời an ủi vổ về. Kìa bóng mẹ đang lẩn kkhuất sau hiên vắng, mẹ ra thăm vườn, sửa lại dây trầu, chăm chút hàng cau. Con chó phèn cứ lẽo đẽo theo sau, giống như con ngày xưa chẳng rời xa chân mẹ. Hình ảnh cũ hiện về lòng con đau xé, mẹ đã đi rồi mẹ vĩnh viễn xa con …

-Nhạc-

Thương con thao thức bao đêm trường

Con đã yên giấc mẹ hiền vui sướng biết bao

Thương con khuya sớm bao tháng ngày

Lặn lội gieo neo nuôi con tới ngày lớn khôn

Dù ai xa vắng trên đường sớm chiều về đâu

Dù khi mưa gió tháng ngày trong đời bề dâu

Dù cho phái nắng nhưng lòng thương chẳng nhạt màu

Vẫn mong quay về vui vầy dưới bóng … mẹ yêu./.

-Vọng cổ-

5. Giữa lắng đọng không gian tiếng đàn bầu nhà ai thánh thót. Sao nghe như tiếng mẹ ru xưa từng giọt chảy qua … hồn. Mẹ ơi, hãy về bên con dù trong giấc mơ buồn. Con đã đi qua đường đời muôn vạn nẻo, mà đường về quê mẹ thiếu vắng dấu chân con. Lòng mẹ rộng như sông biển, cao tợ núi non, con bất hiếu chẳng đáng sánh cùng cát bụi. Một đời mẹ vì con một đời không hờn tủi, nắng xế bên hiên soi bóng mẹ đợi con về.

6. Con quỳ bên mộ mẹ đà xanh cỏ, trong khỏi nhang mờ con khóc mẹ mẹ ơi. Hàng cau, dây trầu cũng đẫm giọt sương rơi, như trách hờn con sao không về bên mẹ. Con đi tìm cho mình một thiên đường ở trời xa, để mẹ âm thầm bên ngọn đèn hiu hắt. Mẹ chính là thiên đường con vừa đánh mất, trong cõi tâm linh con thấy mẹ đang về.

Mẹ nhìn con mẻm cười âu yếm

Anh mắt dịu dàng tha thứ tội cho con

Bao nhiêu báu vật trên đời

Không bằng lòng mẹ một đời vì con./.

Tags: tân_cổ
Saturday June 23, 2007 - 08:03pm (PDT) Permanent Link | 3 Comments
Tân cổ:

Hòn vọng phu

Tân nhạc: Lê Thương

Vọng cổ: Anh Kiệt

NHẠC

Nam:

Lệnh vua hành quân trống kêu dồn, quan với quân lên đường, đoàn ngựa xe cuối cùng, vừa ruổi theo lối sông. Phía cách quan sa trường. Quan với quân lên đường, hàng cờ theo trống dồn, ngoài sườn non cuối thôn, phất phơ ngậm ngùi bay.

Nữ:

Qua thiên san kìa ai tiễn rượu vừa tàn, vui ca vang rồi đi tiễn binh ngoài ngàn, người đi ngoài vạn lý quan san, người đứng chờ trong bóng cô đơn

Nam:

Bên Man khê còn tung gió bụi mịt mù, bên tiêu tương còn thương tiếc nơi ngàn trùng. Người không rời khỏi kiếp gian nan, người mong chồng còn đứng ôm con.

Vọng cổ

Nữ:

Chàng ơi hãy cạn chén tiễn đưa rồi giục tuấn mã vượt quan san muôn dặm. Để lại nơi cô thôn bóng người chinh phụ tựa cửa trông theo mòn mỏi ôm con nhỏ lệ khóc thương chồng. Mơ bóng chinh phu giữa chốn bụi hồng.

Nam:

Nàng ơi có nghe chăng lời hồn thiêng sông núi, đang trỗi khúc quân hành trống giục cờ bay. Thân tu mi ta đâu thẹn chí làm trai, nguyện đáp đền ơn vua nợ nước. Ta sẽ trở về trong khúc khải hoàn ca, nơi bến sông xưa hôm nào đưa tiễn.

Nữ:

Rượu ly bôi giọt sầu pha giọt nhớ, nâng chén ngang mi đưa tiễn ai mấy dặm trường đình.

Nam:

Văng vẳng ai ngâm khúc biệt ly tình. Từng giọt rượu thấm dần trong huyết quản, nghe hào hùng ngạo khí bỗng trào sôi. Rút gươm thiêng vạch đất chỉ tay thề, không thắng giặc ta không về nơi cố lý. Dẫu có chết thây vùi trong da ngựa, khí anh hùng vẫn mãi mãi truyền lưu.

Nhạc

Nữ:

Người vọng phu trong lúc gió mưa, bế con đã hoài công để đứng chờ người chồng đi đã bao năm chưa thấy về. Đá mòn nhưng lòng chưa mòn ước mơ. Có đám cây trên đồi, sống trong trong mơ hồ, ngày nào tròn trăng lại nhớ đến tích xưa. Khi tướng quân qua đồi, kéo quân quân theo cờ. Đoàn cỏ cây hãy còn trẻ thơ, cho đến hôm nay đã trở thành đoàn cổ thụ già, mà người đi mất tự ngàn xưa. Nàng đứng ôm con. Xem chàng về hay chưa, về hay chưa?

Nam:

Có ai xuôi vạn lý nhắn đôi câu giúp nàng, lấy cây hương thật quý, thắp lên thương tiếc chàng. Hờ hơ hơ hớ hờ hớhờ (2 lần)

Vọng cổ 3

Nữ:

Trời ơi! Văng vẳng đâu đây em nghe vọng vang lời báo tử. Kìa! Bóng ngựa phi nhanh có phải chăng chàng quay về chốn cũ hay chỉ là hình bóng người thương trong mộng áo mơ màng. Thắp ba nén hương em khấn nguyện hồn chàng. Nếu đã vị quốc vong thân nơi chiến địa, xin cho em được một lần gặp lại trong mơ. Bao năm qua mòn mỏi bế con thơ, mỗi lần thấy bóng ngựa hồng phi nhanh qua rặng núi là lòng em lại rộn lên niềm hy vọng nhưng giờ đây hy vọng đã tan rồi.

Tân nhạc

Nam:

Nơi phía nam, giữa núi mờ. Ai bế con, mãi đứng chờ. Như nước non xưa đến giờ. Rừng chiều mịt mờ cát bay toả bước ngựa phi đường trường, nếp tàn y hùng cường vẫn còn bay trong gió. Bỗng từ xa, xém dần qua, bóng chàng chập chùng vượt núi non xưa với hành lương độ lường, chiếc hùng gươm danh tướng dưới tà uy, đếm nhịp đi, vó ngựa phi. Dấn bước tang bồng giữa nơi núi rừng. Bên nợ giang san, bên nợ tình thâm. Bên đồi ai oán, bên rừng đa đoan đón đưa bóng chàng.

Nữ:

Đò vạn lý, đò ải quan, đó rừng lá nước trong bao cá lội từng đàn. Thành Cổ Loa, đền Vạn Kiếp bao tháng năm vẫn chưa xoá nhoà. Nhớ cố hương xao xuyến tấc lòng. Mau dồn chân. Vết đi trên phiến đá mòn còn in dấu. Từng bóng cây ngôi mộ bên đường từng mái tranh bên đường trong làng. Nguồn sử xanh vẫn âm thầm sống, bao nhớ thương vang dội trong lòng.

Vọng cổ

Nam:

Phu nhân! Phu nhân ơi vừa bãi cuộc binh đao ta giục tuấn mã vượt đường xa mong về đây cùng nhau tương hội. Nào có ngờ đâu nàng đã biến thành tượng đá thôi kể từ đây âm dương cách biệt đôi dàng. Giọt lệ ta rơi hay giọt sầu trời đất khóc thương nàng. Gương liệt phụ sáng soi cùng kim cổ, tấc lòng thành trời đất đã chứng tri. Ta chậm chân không đượcnói tiếng biệt ly, chỉ còn biết ôm con nghẹn ngào nhỏ lệ, ôi đứa con được dưỡng nuôi bằng hồn thiêng sông núi và lòng mẹ bao la ấp ủ nên người. Ta thẹn mình cũng là danh tướng, mà thua người chinh phụ hoá đá vọng phu. Trăm năm dâu biển đổi dời, ngàn năm còn đó bóng hình người vọng phu.

Tags: tân_cổ
Saturday June 23, 2007 - 07:59pm (PDT) Permanent Link | 0 Comments
Tân cổ:

ĐIỆU BUỒN PHƯƠNG NAM

Nhạc: Vũ Đức Sao Biển

Vọng cổ : Anh Kiệt

-Nhạc-

Về phương Nam lắng nghe cung đàn

Thổn thức vọng dưới trăng mơ màng.

Rồi theo sóng Cửu Long nhớ nhung dâng tràn.

Chợt thương con sáo bay xa bầy,

Sương khói buồn ở lại lòng ai.

Con sáo sang sông, sáo đã xổ lồng.

Bay về Bạc Liêu, con sáo bay theo phương người.

Bay về Trà Vinh, con sáo bay qua đời tôi.

-Vọng cổ-

1. Con sáo trong lồng nhớ bầy than thở, tiếng sáo bi thương nức nở giữa ...đêm trường. Sấu đối gương loan em cũng đoạn trường. Sáo xa bầy cung thương không hòa điệu, em xa người, đàn lạc phím chùng dây. Tâm sự này biết tỏ với ai đây, men rượu nồng cay chẳng làm vơi thương nhớ. Con sáo buồn nên sáo khóc nỉ non, còn trời cũng buồn sao mà trời mưa không dứt...

2. Hương phấn nhạt mùi, khói sương mờ nhân ảnh, em chỉ thèm nghe một tiếng tơ lòng. Thèm một điệu buồn phương Nam ru giấc say nồng

-Trăng thu dạ khúc (Vĩ)-

Trời mưa, trút sợi tơ lòng

Mơ ai xa ngoài vạn dặm

Hờn ai nước mắt đong sầu

Biết tìm ai người tri ngộ

Ru hồn trong suối thơ

Mơ màng theo tiếng tơ

Câu hát phương Nam đong đầy nước mắt, mộc mạc quê mùa mà đốt cháy lòng em …

-Nhạc-

Câu hát ngân nga, tiếng tơ giao hòa.

Cháy lên trong dạ muôn ngàn tâm sự.

Hát lên một lần để một đời xa nhau sáo ơi.

Đàn thiên thu, đứt dây tơ rồi,

Theo sóng vàng cát lở sông bồi.

Còn chi nữa, biển dâu đã bao đổi dời.

Về phương Nam, ngắm sông ngậm ngùi.

Thương những đời như lục bình trôi.

-Vọng cổ-

5. Sáo ơi cửa lòng son đã mở hãy hát lên bài ca ly biệt. Hát một lần này thôi rồi không gặp nữa ....bao giờ. Sáo bay theo điệu buồn phương Nam đang đợi đang chơ. Trở về lại dòng sông mênh mông thuở ấy, như ngày nào sáo đã sang sông. Còn em thì chẳng dám ước mong, nối lại cung đàn khi tơ tình đã đoạn. Một kiếp hồng nhan qua như gió thoảng, còn chút phấn hương đâu dám lụy cho người.

-Trăng thu dạ khúc-

Hát lên một lần để một đời xa nhau sáo ơi

Một điệu ru hời – nặng nỗi đau đời

Lời ru theo nước mắt rơi rơi

Trắng đêm tâm sự mà lòng sầu thương sao chẳng vơi

Bạn tình chung ơi-sao bỗng nghẹn lời

Khúc ca ly biệt thôi đành từ đây dở dang

6. Sáo đã bay xa mang theo điệu hát, còn lại mình em trong tê tái nghẹn ngào.

Một lần lỡ bước lầm đường

Là bao nhiêu nỗi đoạn trường riêng mang

Đêm đêm bên ngọn đèn tà

Xót xa nghe một điệu buồn phương Nam.

Tags: tân_cổ
Saturday June 23, 2007 - 07:56pm (PDT) Permanent Link | 0 Comments
Tân cổ:

CHÚT THƠ TÌNH CỦA NGƯỜI LÍNH BIỂN

Tân : Hoàng Hiệp

Cổ : Anh Kiệt

Nam: Khi chia tay – anh dạo trên biển cảng

Nữ: Biển một bên và em một bên

Nam: Biển ồn ào, em lại dịu êm. Anh như con tàu lắng sóng từ hai phía – Biển một bên và em một bên…

Nữ: Cho dẫu mai đây xa ánh đèn thành phố

Nam: Anh đến buông neo nơi thăm thẳm ánh sao trời. Anh vẫn thấy đời không lẻ loi. Biển một bên và em một bên…

Vọng Cổ

Nữ: 1/. Biển một bên và em một bên – Anh ơi hình ảnh thật đơn sơ mà chất chứa biết bao ý tình ngọt ngào kỳ diệu. Nhưng em không muốn anh đắm say vào lòng biển cả như say một mùi hương lạ mà quen mất cả… em rồi. Em không ghen đâu mà sao trong dạ cứ hồi hồi.

Nam: Có gì mà ghen hả em, ai lại ghen cùng biển cả, biển rất hiền hòa nào dám chiếm đoạt tình em. Biển chỉ là người tình chung thủy đêm đêm, hát cho anh nghe những bản tình ca bất tận, đưa hồn anh bay bổng vượt mây ngàn về cạnh bên em nên em đừng vì em bắt anh phải chia tay cùng với biển.

2/. Em ơi những ngày tháng vắng em với những chuyến hải hành xa xôi thương nhớ, sóng biển đung đưa ru anh vào cho trọn mộng… chung tình.

Nữ: Em muốn biển là em, em là biển luôn cùng anh kề cận bên mình.

Nam: Không đâu, biển là biển, em là em, hai mảnh đời riêng lẻ đã quyện vào nhau thành cả cuộc đời anh không thể thiếu em cũng như không thể vắng biển xanh, thiếu một mảnh đời anh không sao sống được. Nên khi ở bên em anh mơ về miền sóng nươc, về với biển rồi lại nhớ thương em.

Tân

Nữ: Đất nước gian lao, chưa bao giờ bình yên. Cơn bão chưa ngưng trong tâm hồn biết bao người.

Nam: Anh đứng gác, dù trời khuya đảo vắng

Nữ: Biển một bên, và em một bên

Nam: Cho dẫu nơi kia, thôi không còn biển nữa. Không có yêu em, anh chỉ còn với cỏ.

Nữ: Cho dẫu thế , đời không lẻ loi

N + N:(Biển một bên và em một bên) 2 lần.

Vọng Cổ

Nam: 5/. Em ơi biển vẫn thét phong ba còn em buồn rơi nước mắt, cho dẫu đó là hải lụy thì cùng với những đau thương và hạnh phúc nhưng sóng biển im ru và em với những dòng nước mắt yêu thường là lửa hương sưởi cho thơm ấm… tâm hồn.

Nữ: Hèn chi em đã nghe từng vị mặn trong mỗi nụ hôn. Em thầm trách em sao yêu chi người trai cỏ biển, để có những lần ghen hờn em tính chuyện chia ly.

Nam: Em ơi cuộc đời người lính chiến giữa bao gian khổ hiểm nguy, vẫn cảm thấy lâng lâng niềm tin son sắt. Tình biển, tình em là chất men say kỳ diệu nhất, đã giúp anh vượt qua những nỗi thăng trầm.

Nữ: 6/. Anh ơi, em đã hiểu và không hờn trách anh đâu, biển xanh ơi tôi xin trao cho biển người tình tôi yêu dấu. Biển hãy xoa dịu cho anh sau những đêm ngày chiến đấu, như lòng người vợ hiền đang thao thức chờ trông, khi anh về tôi sẽ giúp biển thỏa ước mong, săn sóc cho anh những ngày anh xa vắng biển.

Nam: Em ơi vì em yêu thương người lính biển, nên tình em cũng mênh mông như sóng biển dạt dào.

Một chút tâm tình gởi trao em.

Nữ: Tình em như sóng biển êm đềm

Nam: Giã biệt em yêu anh về biển

Nữ: Hai người chung một mối tình em.

Tags: tân_cổ
Saturday June 23, 2007 - 07:52pm (PDT) Permanent Link | 0 Comments
NSƯT TẤN TÀI
Nghệ sĩ Tấn Tài, thầy giáo làng mê đào hát, trở thành ngôi sao sân khấu

Trong hai thập niên 60, 70, nam nghệ sĩ Tấn Tài được báo chí kịch trường tặng cho danh hiệu “Hoàng đế dĩa nhựa” khi anh thực hiện trên 100 đĩa vọng cổ và tuồng cải lương được thính giả ưa thích. Nam nghệ sĩ Tấn Tài là một trong sáu nam nữ nghệ sĩ đoạt huy chương vàng giải Thanh Tâm năm 1963 (đó là các nghệ sĩ Tấn Tài, Diệp Lang, Thanh Tú, Bạch Tuyết, Kim Loan tức Mộng Tuyền và Trương Ánh Loan.)

Nghệ sĩ Tấn Tài tên thật là Lê Tấn Tài, sanh năm 1940, quê ở xã Vĩnh Trạch, huyện Núi Sập, tỉnh Long Xuyên. Cha là ông Lê Thành Tâm, Mẹ là bà Nguyễn Thị Đang, hành nghề thương mãi. Trong gia đình không có người nào theo nghiệp cầm ca.

Tấn Tài thi đậu Trung Học đệ nhất cấp ở Long Xuyên, anh làm giáo chức dạy học ở trường Thoại Ngọc Hầu, tỉnh An Giang. Phong trào đờn ca tài tử ở miền Hậu Giang rất là rầm rộ, thấy giáo làng Tấn Tài bị cuốn hút theo phong trào, anh đi học ca vọng cổ và cổ nhạc với hai nhạc sĩ ở địa phương là Hai Tỉnh và Út Thôi.


Giọng ca truyền cảm

Tấn Tài có một giọng ca truyền cảm, anh biết cách diễn đạt nội dung bài ca nên tạo được một lối ca riêng có khả năng thu hút khán, thính giả nên anh mau chóng nổi danh ở địa phương. Các đoàn hát nhỏ về hát ở xã Vĩnh Trạch thường có tiết mục ca vọng cổ ngoài màn trước khi chánh thức hát vở tuồng đêm đó.

Đầu năm 1959, đoàn cải lương Bướm Vàng của ông Bầu Văn Thà đến xã Vĩnh Trạch hát, theo lệ hát vọng cổ ngoài màn, đoàn hát đã mời Ban ca nhạc tài tử của xã tham dự. Tấn Tài lên ca, được khán giả nhiệt liệt vổ tay khen thưởng đồng thời được mời hát nhiều lần. Giọng ca và phong cách biểu diễn của Tấn Tài được khán giả đánh gíá là hay hơn anh kép chánh của đoàn hát.

Bầu Văn Thà thấy Tấn Tài có giọng tốt, ca hay, được khán giả ái mộ nên ông bảo con gái của ông là cô đào Thanh Lệ o bế quyến rũ Tấn Tài. Ông muốn đào luyện Tấn Tài trở thành kép chánh và sẽ làm rể của ông để Tấn Tài giúp ông nắm vững và phát triển đoàn hát.


Nhưng khi đoàn Bướm Vàng hát ở Chợ Bà - Cái Vồn, mẹ anh đến đoàn hát bắt anh trở về nhà, nhưng Tấn Tài thề quyết theo nghiệp cầm ca, nếu không thành danh thành tài, quyết không trở về quê hương xứ sở.

Cha mẹ của Tấn Tài đành chìu theo ý nguyện của con nhưng thời vận của Tấn Tài chưa thông nên chỉ sáu tháng sau, đoàn hát Bướm Vàng tan rã, cô đào Thanh Lệ bỏ đi đâu mất. Tấn Tài không dám trở về quê, anh tá túc nơi nhà của một người ái mộ anh tên Hiền ở Mươn Điều, Cao Lãnh, cuốc đất trồng khoai, sống tạm qua ngày.


Mối tình với cô Năm Ðủ

Thời gian này Tấn Tài được anh Hiền giới thiệu đi đờn ca tài tử ở các xã lân cận, nhiều cô gái quê mê giọng ca của anh giáo làng thất cơ lỡ vận này, nhưng Tấn Tài chỉ đáp lại mối tình thắm thiết của cô Năm Đủ, giáo viên trường Tiểu học xã Mỹ Hiệp.

Không ngờ là ông Xã Trưởng Mỹ Hiệp muốn cưới cô Năm Đủ nhưng cô không ưng thuận mà chí quyết chỉ yêu Tấn Tài thôi. Ông Xã Trưởng chụp mũ Tấn Tài là Cộng Sản nằm vùng, ông đem lính tới bao vây rạp hát tìm bắt Tấn Tài, anh phải trốn trong ao nước sau đình, núp dưới dề lục bình. Bọn lính và ông Xã trưởng bắn vài loạt đạn xuống ao, may mà không trúng Tấn Tài. Đêm đó, sợ quá, anh trốn qua Sadec, anh Hiền cũng bỏ nhà trốn theo anh.

Đoàn cải lương Hữu Tâm của ông Bầu Ba Khuê hát tại rạp Sadec, Tấn Tài và anh Hiền đến xin gia nhập nhưng soạn giả Tứ Lang sau khi nghe thử giọng ca của Tấn Tài, bèn dẫn Tấn Tài đi gia nhập gánh nhát Tân Hương Hoa của Bầu Sinh vì anh nói theo đoàn Tân Hương Hoa có tương lai hơn là theo đoàn Hữu Tâm. Trước khi đi Bãi Sào gia nhập đoàn hát Tân Hương Hoa, Tấn Tài viết thư về cho cô Năm Đủ, hẹn khi ổn định công ăn việc làm, sẽ rước cô về chung sống.

Trong nghề hát, có giọng ca tốt cũng phải cần có dịp may thì mới mau phất lên được. Tấn Tài gia nhập đoàn Tân Hương Hoa, gặp dịp may là kép chánh Hoàng Sương nghĩ đoàn để qua hát cho đoàn Thúy Nga, Bầu Sinh liền giao Tấn Tài cho kép Nam Hùng huấn luyện cấp tốc để thế vai của Hoàng Sương.

Tấn Tài có giọng ca lạ, hấp dẫn, học tuồng mau thuộc nên lầu đầu tiên mới bước ra sân khấu hát, Tấn Tài được khán giả tán thưởng và được Bầu Sinh nâng lên thành kép chánh của đoàn, có lương cao và được ký contrat sáu chục ngàn đồng, hát hai năm cho đoàn Tân Hương Hoa. Cô Năm Đủ là người vợ đầu tiên của Tấn Tài. Hai người chung sống, có được một đứa con gái tên là Lê Thị Thanh Hà, hiện nay là chủ một garage sửa xe hơi ở vùng Phú Thọ.

Ở đoàn Tân Hương Hoa, Tấn Tài thủ vai chánh trong các tuồng Hắc Y Nữ Hiệp, Tiếng Ai Khóc Trên Đồi, Hoàng Tử Song Sanh, Hoa Tình trong Gió Lốc, Nam Du Huê Quang.

Năm 1961, ông Bầu Thành đoàn Song Kiều ký với Tấn Tài một conbtrat 100.000 đồng để anh về hát cho đoàn Song Kiều. Tấn Tài thối lại cho bầu Sinh Tân Hương Hoa 60.000 đồng vì hát chưa hết thời hạn contrat. Còn 40.000 đồng anh chia làm đôi, gởi hết số tiền đó về cho cha mẹ của anh và cha mẹ vợ anh.
Báo chí kịch trường đăng nhiều bài báo khen Tấn Tài là con có hiếu vì thời đó nhiều nghệ sĩ ký tiền contrat cao thường lo sắm xe hơi, mua hột xoàng thay vì giúp đở cho cha mê già.

Ở đoàn Song Kiều, Tấn Tài hát các tuồng Tâm Tình Mỵ Vương Phi, Nắng Chiều Quê Ngoại, Nắng lên Cổ Tháp.


Ðoạt nhiều giải thưởng

Năm 1962, Tấn Tài cộng tác với đoàn hát Thủ Đô của ông bầu Ba Bản, được nghệ sĩ Ba Vân hướng dẩn, Tấn Tài thành công trong vai Điệp Nhứt Lang trong tuồng Cát Dung Phương Tử của soạn giả Thiếu Linh, anh đoạt huy chương vàng giải Thanh Tâm năm 1963 nhờ vai tuồng nầy.

Chỉ sau bốn năm theo nghề hát, Tấn Tài đoạt được giải nghệ thuật cao qúy mà các nam nữ diễn viên cải lương đồng thời đều mơ ước.

Đêm phát giải Thanh Tâm được tổ chức tại rạp Quốc Thanh, Tấn Tài thủ vai Hoàng Hoa Lử, diễn chung với Bạch Tuyết trong vai Chu Cẩm Luyện trong vở Khói Sóng Tiêu Tương của Hoa Phượng và Nhị KIều.

Cha Mẹ của Tấn Tài và cha mẹ vợ của anh được mời ngồi hàng ghế danh dự. Bà con ở xã Vĩnh Trạch và đặc biệt hai ông thầy dạy ca Hai Tỉnh và Út Thôi cũng đến Saigon xem đêm hát nhận huy chương vàng của ông thầy giáo làng kiêm nghệ sĩ Tấn Tài.

Sau đêm hát nhận huy chương vàng, Tấn Tài được ký contrat thêm 150.000 đồng và được nghĩ 5 ngày để cùng cha mẹ và bà con xã Vĩnh Trạch về quê. Tại xóm cũ, Tấn Tài vật bò, mổ heo, làm thịt gà tổ chức tiệc khoản đải chánh quyền xã và tất cả bà con láng giềng nào đến chia vui với gia đình anh.

Tấn Tài hát các vai chánh trên sân khấu Thủ Đô, tuồng : Tình Người Tử Tội, Bóng Người Bên Song Cửa, Nhạc Nữ Qúy Xuyên, Cây Quạt Lụa Hồng, Khi Mặt Trời Lên, Năm Xưa Nàng Lổi Hẹn, Cát Dung Phương Tử.

Tấn Tài thu dĩa vọng cổ cho hãng diã Hoành Sơn của ông Ba Bản các bài nổi tiếng như Ai lên xứ hoa đào, Dưới rặng Ô môi, Đà lạt mưa rơi, Kiều Phong A tỷ. Dương Qúy Phi, Mùa Thu Lá Bay…

Năm 1964, Tấn Tài và Bạch Tuyết là đôi diễn viên chánh của đoàn hát Dạ Lý Hương của Bầu Xuân. Tấn Tài có những vai hát để đời trong các tuồng Cô Gái Đồ Long, Anh Hùng Xạ Điêu, Tiếng Vọng Ba Đèo, Võ Tòng Sát Tẩu, Sương Mù Trên Non Cao, Thần Anh Cô…

Khi hát cho đoàn Dạ Lý Hương, Tấn Tài hết bị ràng buộc với ông bầu Ba Bản và hãng dĩa Hoành Sơn nên anh ca thu dĩa cho nhiều hãng dĩa Việt Nam của cô Sáu Liên, hãng dĩa Hồng Hoa (tức Asia cũ), hãng Continental của ông Đông, hãng dĩa Việt Hải của ông Tứ Hải… các bài vọng cổ được khách mộ điệu ưa chuộng như /em>Hàn Mạc Tử, Hạng Võ Biệt Ngu Cơ, Thương miền đất đỏ, Tâm sự anh gù, Qua đò Mỹ Thuận… và Tấn Tài nổi danh Hoàng Đế dĩa nhựa.

Năm 1966 đến năm 1969, Tấn Tài là diễn viên chánh đoàn Kim Chung 5, hát chung với Mỹ Châu, rồi Lệ Thủy các vở tuồng : Bức họa da người, Băng Tuyền nữ chúa, Tâm Sự loài chim biển, Đường Minh Hoàng, Đào Hoa Khách, Tuyệt tình nương, Hồng y nữ hiệp…


Cưới vợ lần thứ hai

Năm 1968, (Têt Mậu Thân) Tấn Tài theo đoàn Kim Chung 5 lưu diễn miền Trung, hát ở đảo Lý Sơn (cù lao Ré, Quảng Ngãi) thì ở Saigon vợ anh, cô Năm Đủ mất, không hiểu vì nạn nhân chiến cuộc hay vì bạo bịnh. Gia đình và Ban giám đốc Kim Chung không biết đoàn Kim Chung 5 đang lưu diễn ở đâu thành ra không báo tin cho Tấn Tài được.

Mãi tới ba tháng sau, khi Kim Chung 5 về tới Nha Trang thì Tấn Tài mới biết tin vợ anh mất. Con gái của anh Lê Thị Thanh Hà được ông bà nội đem về nuôi dưỡng và cho đi ăn học ở Saigon.

Năm 1969, Tấn Tài lập gánh hát mang bảng hiệu Tân Thủ Đô - Tấn Tài, anh cưới người vợ thứ hai là nữ nghệ sĩ đệ nhất đào lẵng Như Ngọc, có hai trai tên Lê Tấn Danh tức hề Tấn Beo và Lê Tấn Phúc tức hề Tấn Bo.

Sau năm 1975, Tấn Tài giao gánh hát lại cho tỉnh Hậu Giang, anh mở quán có ca nhạc, rồi đi hát cho đoàn hát Song Hậu của nhà nước. Anh đi hát từng show khi có yêu cầu. Nữ nghệ sĩ Như Ngọc mất năm 2002 vì tai biến mạch máu nảo.

Hai con trai của anh là Tấn Beo và Tấn Bo không phải danh ca vọng cổ, họ chọn nghề chọc cười thiên hạ nên nổi danh hề Tấn Beo và Tấn Bo

(Bài viết của cailuongvietnam.com)

Tags: chan_dung_nghe_si
Sunday June 3, 2007 - 01:48am (PDT) Permanent Link | 1 Comment

Add Cải Lương Số's Blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 9 First | < Prev | Next > | Last