For my friends
Đức xem blog của mình thế nào? Có gì đặc biệt hay không? Đức đừng nghĩ gì nhé, chẳng qua mình thấy thích những avatar này nên post lên cho Đức cùng các bạn ở 360 xem luôn. Hôm nay chuyện không vui nhiều hơn chuyện vui..... Nhưng với mình, ngày nào rảnh được online post blog cho Đức thì dù trước đó gặp chuyện không vui hay ra sao thì với mình ngày đó vui lắm rồi.
Càng ngày mình càng có cảm giác gần hơn với mục đích của mình. Chắc chắn mình cố gắng thực hiện.
Mình chỉ thắc mắc một điều, tại sao Đức không liên lạc với mình như Đức đã từng hứa? Sao Đức lại chọn cách im lặng? Đôi khi mình buồn lắm...! Mình nghĩ mãi vẫn không hiểu Đức làm vậy là có lý do gì? Và mình chỉ có thể hiểu được rằng Đức đang có nỗi khổ riêng hoặc Đức đang gặp chuyện nên không thể nào email cho mình. Phải vậy không nào?
Đức bây giờ thế nào? Có ít nhiều thay đổi gì không?
Mình không bao giờ quên... Chỉ còn đúng ba ngày nữa sinh nhật của Đức. Sinh nhật lần này là lần thứ hai - mình không thể nói lời chúc Đức được. Mình chỉ mong Đức có thể cảm nhận bằng trực giác, rằng có một người bạn là mình, đang nghĩ về Đức, mong Đức có những điều tốt đẹp nhất.
Biết nhau hơn hai năm, nhưng liên lạc với nhau chỉ bằng 1/5 của hai năm đó thôi. Thời gian không chứng minh được gì nhiều. Mình chỉ biết mình có một người bạn tốt. Mình vẫn luôn mong có phép màu hay đại loại điều gì tương tự như thế để mình có thể gặp Đức.
...
Mình mãi chờ Đức.
Chúc những ai có ngày sinh nhật vào hôm nay.
Riêng Đức, có lẽ là ngày không thể nào quên rồi. Vì chính vào đúng ngày này của năm trước, mình đã không còn cơ hội được trò chuyện cùng Đức. Tối qua, mình thức khuya lắm! Mày mò mãi mới xong món quà cho Đức, nhưng chẳng biết gửi tặng Đức bằng cách nào? Mình nghĩ, ... hè năm sau phải khác hè năm nay, phải làm một điều gì đó để bản thân không tiếc. Và mình mong, khi mình tin thế nào cũng thành sự thật.

Tiếc là mình chưa hỏi Đức gì nhiều nên giờ mình chẳng biết làm cách nào để tiếp tục liên lạc với Đức. Mình chỉ còn một cách duy nhất, sắp xếp công việc, dành cho mình nhiều thời gian, mình đi tìm Đức. 
Dù gặp hay không gặp, dù có khó khăn hay không khó khăn, dù thế nào chăng nữa mình cũng phải thử một lần. Bởi mình nghĩ, tình cảm bạn bè của chúng ta không thể chấm dứt một cách đơn giản như vậy được. 





Nói ra điều này chắc làm người nào nghe qua cũng phải buồn cười cho cái sự không tin hoặc nghi ngờ. Chứ thật tình mình chưa biết gì cả. 
Mình chỉ nghĩ đơn giản (một cách vô cùng đơn giản rằng: có email rồi thì còn hỏi han chi thêm nhiều. Bạn bè bao nhiêu đó cũng đã quá đủ), nhưng chuyện ở đời thì chẳng hề đơn giản chút nào, phải không Đức. Tiêu biểu là chuyện giữa chúng ta. Cuối cùng thì sao nào? Dường như đã được Chúa sắp đặt từ trước hay sao? Email của Đức bị mất vào tay người khác. <---Không biết mình nên vui hay nên buồn. Nên cười hay nên khóc??! Thật chẳng hề đoán trước được sẽ có ngày đó, có chuyện đó xảy ra.




Mình đối với Đức thế nào, mình tin tự bản thân Đức hiểu rõ hơn ai hết.
Vì Đức luôn luôn và mãi mãi là bạn tốt của mình. Một người bạn tốt mà mình khó tìm được. 