Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

TOBE

Top Page  |  Blog  |  Friends

  • School: USSH

Add

TOBE is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Tue Dec 18, 2007 Member since March 2006

Hoàng Sa - niềm tự hào của TQ--> Click here

1 - 5 of 57 First | < Prev | Next > | Last

TOBE Full Post View | List View

MONG MUỐN BÀN LUẬN CÁC VẤN ĐỀ MỘT CÁCH CHÂN TÌNH - CHÂN THỰC

LS Lê Trần Luật sắp bị bắt chăng?
LS Lê Trần Luật sắp bị bắt chăng? magnify
Xin lỗi các đồng chí, lẽ ra tớ phải gọi là "tên Luật", nhưng mà vì "tên Luật" chưa bị tước thẻ Luật sư, mà tớ là người lịch sự, nên vẫn phải gọi đúng chức danh: Luật sư Lê Trần Luật. Nếu sau này, "tên Luật" có bị tước thẻ, có bị sao đó, thì chắc tớ sẽ gọi là: nguyên luật sư. Cái này nó cũng tương tự như: nguyên nhà báo (Hải-Chiến), nguyên thủ tướng, nguyên TBT thôi! Tớ không phải là người có quyền tài phán, nên cuối cùng, tớ quyết định không gọi là "tên Luật"! Mong các đồng chí thông cảm!

Tiện thể cũng nói luôn về hai từ: NGUYÊN và CỰU. Hôm nọ tham vấn vị TS ngôn ngữ học rồi, vị í bảo: NGUYÊN hay CỰU thì đều có một nghĩa: nguyên là XXX, nhưng, NGUYÊN thì nghe nó nhẹ nhàng hơn, dễ mập mờ hơn, khi nói, nguyên XXX thì có nghĩa là, cái chức ấy mất về mặt hình thức, còn quyền lực thì vẫn còn. Chẳng hạn khi nói: Đồng chí XXX, nguyên nông dân , thì phải hiểu là bi giờ, đồng chí í không còn phải là nông dân nữa, nhưng có thể bản chất quyền lực thì vẫn là nông dân! Còn CỰU thì nặng quá, và có nghĩa là: hết chức, hết quyền. Bọn tư bẩn thối nát, chẳng hạn như bọn Mỹ, chẳng khi nào nó gọi lão Bu-sờ là Nguyên tổng thống cả. Bởi vì sâu? Vì khi lão Bush đi cửa sau, lên máy bay để cho anh Ma (O-ba) lên nhậm chức, thì có nghĩa là lão í không còn thò tay vào công việc của anh Ma nữa. Còn nếu gọi là nguyên tổng thống, thì lão í có quyền chỉ đạo, hay có ý kiến chỉ đạo với anh Ma... Đúng là bọn tư bẩn thối nát chẳng có tình nghĩa gì cả, nhỉ?

Lan man quá, trở lại chuyện chính. Tớ nghĩ là LS Luật sắp vào tù. Vì sâu? Vì lẽ đã có dọn đường cho LS Luật rồi, mà các chứng cứ rất là rành rành, chẳng cãi vào đâu được. Thật là tài tình. Tớ sẽ trích cái bài báo ấy ra nhé! Trên TTX VN hẳn hoi. Đây là tin chính thống! Hehe!

Những vi phạm của luật sư Lê Trần Luật cần phải được xử lý nghiêm

Dư luận xã hội gần đây bức xúc về luật sư Lê Trần Luật có nhiều vi phạm, trong đó có vi phạm đạo đức hành nghề luật sư và có dấu hiệu vi phạm pháp luật hình sự nhưng vẫn chưa bị xử lý. Vậy Lê Trần Luật là ai?
.....................
Lợi dụng nghề nghiệp và dùng đủ mánh khoé để che đậy nhưng sự tráo trở, vi phạm có hệ thống đạo đức hành nghề luật sự của Lê Trần Luật đã bị các thân chủ tố giác.

* “Ăn” tiền nhưng không thực hiện hợp đồng

........................
* Những hành vi có dấu hiệu vi phạm pháp luật hình sự

Căn cứ vào vi phạm đạo đức hành nghề luật sư nêu trên cho thấy hành vi của Lê Trần Luật có dấu hiệu phạm tội "Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản" qui định tại Điều 140 - BLHS. Ngoài ra, Cơ quan điều tra Công an TP.HCM còn đang tiếp tục điều tra làm rõ luật sư Lê Trần Luật và Văn phòng luật sư Pháp Quyền chiếm đoạt tài sản (với số tiền lớn) của một số người khác.

....................
* Hành vi có dấu hiệu phạm tội "Trốn thuế" qui định tại Điều 161-BLHS

Căn cứ các Công văn số 13105/CT-PC ngày 22/10/2008 của Cục thuế TP.HCM, Công văn số 115/BC/CTP-PR ngày 6/3/2009 của Chi cục thuế TP. Phan Rang - Tháp Chàm (đã nêu trên) cho thấy Văn phòng luật sư Pháp Quyền và Chi nhánh số 2 tại TP.HCM của luật sư Lê Trần Luật đã có nhiều vi phạm các qui định của pháp luật về tài chính kế toán và thuế.

..............................
* Không mở sổ sách kế toán và kê khai nộp thuế
luật sư Lê Trần Luật đã vi phạm qui định tại Điều 12, Điều 13 Luật thuế GTGT số 02/1997/QH9 ngày 10/5/1997; vi phạm Điều 5 Quyết định số 75/1998/QĐ-TTg ngày 04/4/1998 của Thủ tướng Chính phủ và Thông tư số 120/2003/TT-BTC của Bộ Tài chính (Báo cáo số 115/BC/CTP-PR ngày 06/3/2009 của Chi cục thuế TP. Phan Rang - Tháp Chàm và Công văn số 13105/CT-PC ngày 22/10/2008 của Cục Thuế TP.HCM).
........................

Ngoài ra, Lê Trần Luật còn có những hoạt động kích động chống Nhà nước. Ngày 13/11/2008, Công an TPHCM đã mời luật sư Lê Trần Luật đến làm việc và Lê Trần Luật đã xác nhận nội dung những tài liệu là của mình (ký nhận dưới từng trang tài liệu). Sở Văn hóa - Thể thao - Du lịch TP.HCM đã có Bản kết luận giám định số 70/KLGĐTP ngày 05/12/2008 kết luận "có những tài liệu có nội dung phản động (như đã nhận xét trực tiếp ở từng tài liệu), nội dung vi phạm qui định tại Khoản 1,2,4 Điều 10 của Luật Xuất bản và Luật báo chí và kiến nghị xử lý theo qui định pháp luật".

Trước những vi phạm kể trên, chiều ngày 11/3/2009, Cơ quan An ninh điều tra - Bộ Công an đã làm việc với lãnh đạo Bộ Tư pháp thông báo những hành vi vi phạm của Lê Trần Luật trong thời gian qua, kiến nghị Bộ Tư pháp căn cứ vào Luật Luật sư sớm thu hồi chứng chỉ hành nghề luật sư của Lê Trần Luật và cần phải xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật./.

Thôi, trích vậy thôi, các đồng chí đọc trong bài báo đó nhé! Chỉ có điều tớ muốn nói thế này: với những tội lỗi tày đình như trên, thì sớm muộn gì LS Luật cũng sẽ bị xử lý đích đáng. Điều này phù hợp với mục tiêu xây dựng nhà nước pháp quyền XHCN, phù hợp với tinh thần thượng tôn pháp luật, đáp ứng nguyện vọng tha thiết của dư luận quần chúng đang bứt súc chước những việc làm xai chái của LS Luật!

Tớ chỉ hy vọng là: Đảng và nhà nước sẽ khoan hồng cho LS Luật Còn nếu không thì cứ đòm đòm phát cho xong, đáng đời tên phản động! Tớ cũng hy vọng, không chỉ có LS Luật, mà bất cứ kẻ nào, tổ chức nào, dám chống lại nhân dân, làm hại nhân dân, làm tổn hại uy tín của đất nước, đều bị xử lý đích đáng theo quy định của pháp luật!

Mà thôi, hy vọng làm chó gì, nhỉ?
Tags: chínhtrị-xãhội
Sunday March 29, 2009 - 10:23am (ICT) Permanent Link | 8 Comments
VNNet chê Lê Dũng! Phản động thật!
VNNet chê Lê Dũng! Phản động thật! magnify
Chẳng những VNNet xếp người phát ngôn Bộ ngoại giao Việt Nam Lê Dũng chỉ ngang hàng với em sinh viên hùng biện về vụ cựu người tình cắt cổ cựu công an, mà còn chê bai Lê Dũng là "chẳng có gì mới". Phải chăng VNNet qua đó muốn chê bai cái gì khác nữa! Phản động thật! Thế mà vẫn tồn tại được, hay thật!


Trích đoạn cuối nhé!


* Phát ngôn & Hành động ấn tượng nhất (tuần từ 6/3 đến 13/3/2009): Xin được "phá lệ" khi đưa ra lựa chọn cho bình luận ngắn nhất của người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lê Dũng và bài hùng biện khá dài của nữ sinh Đỗ Lan Anh, về hai chủ đề khác nhau, trong khuôn viên khác nhau.

Sự việc tàu thám sát Mỹ USNS Impeccable và tàu Trung Quốc "đụng độ" hôm 8/3 tại Biển Đông được báo chí trong và ngoài nước rầm rộ đưa tin trong tuần qua và đó được coi như một câu chuyện thú vị trong quan hệ quốc tế hiện nay (dù không phải là sự cố đầu tiên giữa hai nước ở khu vực này).

Ví như trên Tuổi Trẻ (12/3) có bài dài của Danh Đức nhận định đó "Chỉ là chuyện "nắm gân" trên biển". Bài báo viết: Vụ này "cũng như hai đội bóng thăm dò nhau trên sân cỏ, thấy đối phương yếu ở đâu thì xộc vào đó. Coi giò coi cẳng nhau là để chuẩn bị cho hai lãnh đạo Barack Obama và Hồ Cẩm Đào gặp nhau mà thôi. Cũng may là lần này quy mô "nắn gân" nhau nhỏ hơn nên không có ai thiệt mạng".

Tiền Phong (12/3) có bài "nhẹ nhàng" hơn về phản ứng khá kịch liệt từ hai phía: "Cả Mỹ lẫn Trung Quốc đều viện dẫn luật quốc tế dể buộc tội bên kia vi phạm và không bên nào chịu nhận là mình sai đến mức nào".

Còn tờ Thanh Niên (12/3) nhận định: "Tranh cãi trên đã phủ một bóng mờ lên chuyến công du của Ngoại trưởng Trung Quốc Dương Khiết Trì đến Mỹ vào đầu tuần này".

Vậy mà người phát ngôn Bộ Ngoại giao - dẫu biết là công việc rất khó khăn, cần rất nhiều sự tham vấn - vẫn chỉ đưa ra những thông tin đã quá quen thuộc với báo chí, công luận. Ngắn gọn và sắc sảo, đủ ý là rất tốt. Nhưng ở đây, nếu muốn truyền tải chính kiến hay thông điệp chính thức của VN về vấn đề này như thế nào, có lẽ phóng viên trong và ngoài nước sẽ phải rất loay hoay nếu muốn tìm ra thông tin mới, giá trị để chuyển đến bạn đọc...

Câu chuyện khác: sinh viên Đỗ Lan Anh có cả một bài hùng biện trước đông đảo thầy cô và bạn bè về một chủ đề còn đang nóng là "Nữ sinh và đại gia" từ vụ án mạng xảy ra trong xe Lexus, trước hết, đó là sự thách thức với chính mình. Đa số thí sinh khác chọn chủ đề "an toàn" hơn thế.

Trước khi đứng lên hùng biện, Lan Anh cũng băn khoăn rằng "Là người cuối cùng tham dự không biết phần thể hiện của em sẽ được đón nhận thế nào?", nhưng may sau kết quả là cô đã không bị phản đối ở sân khấu nhà trường. Cũng phải thôi vì đó là điều mà khán giả cần nghe và vấn đề là cô có dũng cảm bảy tỏ quan điểm của mình hay không chứ đó không phải là chuyện chơi trội hay cố tình tạo ra "cái tôi khác biệt".


Vậy mà bài này chưa bị gỡ xuống, kể cũng buồn cho các bác ở Bộ Thông tin và Truyền thông, đặc biệt là các bác ở Cục quản lý Báo chí! Chán!


Friday March 13, 2009 - 01:54pm (ICT) Permanent Link | 4 Comments
Tản mạn cho đảo xa
Tản mạn cho đảo xa magnify

Ngày xuân, lang thang trên mạng, gặp bài Tản mạn cho đảo xa chợt nhớ lại không khí ngày 9 và 16 -12 -2007... Nhưng rồi lại bực mình bọn phản động... Việc chó gì phải than khóc thế này nhỉ??? Chuyện đó đã có đảng và nhà nước lo, hồi đó chị Tâm (Trưởng ban Dân Vận Thành ủy TP.HCM) và bác Ba Đua đã bẩu bọn tớ hồi đó vậy mà... Cứ ăn chơi đi, cứ tham gia học tập tấm gương gì gì đó đi... chuyện biển đảo đã có đảng ta lo cho. Có tên phản động hỏi: tại sao chưa công bố cho dân biết... Ôi dào, chán thế, phản động vẫn là phản động! Có những vấn đề mà đảng ta chưa công bố, vì chưa phù hợp với quan hệ quốc tế, hoặc chưa có lợi cho dân tộc, thế thôi!!! Đừng hỏi nữa nhé!!!

Thôi, đưa nguyên bài lên cho bọn phản động và các đồng chí bất động đọc nè, để thấy rõ bộ mặt thật của các thế lực thù địch, nhá!!!

Tản Mạn Cho Đảo Xa
Trung Bảo


Một năm với đời người đã ngắn; đối với đất nước, với dân tộc chỉ như một cái chớp mắt. Có khi người ta không đo một năm bằng 12 tháng, bằng một vòng luân chuyển của đất trời … người ta đo một năm bằng những sự kiện diễn ra. Có những sự kiện đậm trong trí nhớ con người đến độ một năm trôi qua mà như thấy mới chỉ hôm qua.

Những ngày cuối năm 2007 đầu năm 2008, lần đầu tiên kể từ sau ngày thống nhất đất nước, thanh niên Việt Nam đã xuống đường để bày tỏ lòng yêu nước khi Trung quốc công khai thể hiện dã tâm trên hai quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa. Dẫu rằng vì nhiều lý do, những lần xuống đường đó không được báo chí trong nước thông tin rộng rãi. Dẫu rằng những tấm lòng yêu nước trong sáng, sự hiên ngang khí phách kia không được ngợi ca công khai… nhưng người ta sẽ phải nhớ rằng tấm lòng nhiệt tình với đất nước của thanh niên trí thức trẻ sẽ không bao giờ thay đổi.

Một năm sau, tờ giấy khổ A4 với dòng chữ vi tính: “Hoàng Sa-Trường Sa thân yêu là của Việt Nam” cùng vài chữ viết tay nguệch ngoạc: “9.12, ngày lịch sử” giờ đây đã ngả màu. Tờ giấy này của một bạn trẻ nào đó, tôi nhặt được trên lề đường Nguyễn Thị Minh Khai (Quận 1. Tp. HCM), đối diện lãnh sự quán Trung quốc, trong những ngày đẹp trời cuối năm 2007. Tôi đem nó về dán lên tường nhà mình như một kỷ niệm đẹp. Cái ngày 9.12.2007 có lẽ chẳng bao giờ khiến tôi quên được. Quên sao được cái không khí bừng bừng khí thế. Quên sao được khi tình cờ, tôi được đứng lẩn vào cùng những người đã tạo nên những ngày lịch sử.

Tôi chưa có dịp đến Trường Sa, Hoàng Sa lại càng quá xa xôi mịt mờ… dù hòn đảo này là một huyện của thành phố nơi tôi sinh ra. Thỉnh thoảng khi đắm mình trorng làn nước biển trong veo giữa những buổi trưa hè chói chang, tôi nhìn ra phía khơi và dường như thấy thấp thoáng lá cờ phần phật của những hải đội lĩnh ấn vua ban đang vượt sóng ra trấn thủ đảo xa. Vậy nên tôi biết mình sẽ lại sẵn sàng đứng cùng những người bạn chưa từng quen để lại được hô to “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam”. Và tôi cũng biết còn có rất nhiều người luôn đau đáu trong tim mình về nhũng phần lãnh thổ đang còn xa tay mẹ tổ quốc.

Nếu có “kẻ xấu” nào đó “kích dộng” người ta đi biểu tình vì yêu nước, ta nên tôn trọng những “kẻ xấu” này. Ngược lại, khi “người tốt” tìm cách ngăn cản sự biểu lộ đầy phẫn uất một cách chính đáng của người dân vì chứng kiến đất mẹ bị xâm phạm, thì hẳn những kẻ vẫn mạo xưng “người tốt” này cần phải được xem lại. Khi mà kẻ tham lam ở phương Bắc không chỉ thể hiện sự bá quyền trên các văn bản tuyên bố mà chuyển qua hành động đầu tư, khai thác dầu khí ngay trong khu vực lãnh hải của chúng ta thì sự sát cánh của nhân dân và Nhà nước lại càng cần kíp hơn bao giờ.

Lịch sử do chính chúng ta làm nên. Do chính những người đã bất chấp sợ hãi thường nhật, bất chấp thói quen trì trệ để kẻ khác quyết định thay mình… để bước xuống đường giương cao lá cờ Việt Nam, hô to: “Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam”. Lịch sử cũng sẽ không bỏ qua cho chúng ta khi cứ giả như không có, không biết một phần đất nước vẫn đang còn bị xấm lấn. Vậy thì thật tự hào, vô tình tôi đã được đứng về phía mặt sáng của lịch sử.


[Du lịch (Cơ quan của Tổng cục Du lịch – Bộ Văn hoá, Thể thao, Du lịch), số Xuân Kỷ Sửu 2009, trang 23]

Saturday January 31, 2009 - 06:39pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Thân phận tu nghiệp sinh VN tại Nhật Bản (blog Minh T)
Thân phận tu nghiệp sinh VN tại Nhật Bản (blog Minh T) magnify
Bài trên blog Minh T
Mấy tuần nay dân mạng và ngoài mạng xôn xao về cái chuyện Tu nghiệp sinh Việt Nam ở Nhật dính vào đường dây ăn cắp hàng mỹ phẩm của các nhân viên Hàng Không Việt Nam. Dân Việt Nam chửi họ làm mất thể diện quốc gia cũng có, dân Nhật Bản chửi họ là bọn ăn cắp cũng có. Vậy Tu nghiệp sinh là gì ?

Cái vụ Tu nghiệp sinh này thì em hơi bị rành, nên để em kể đầu dây mối nhợ cho các bác nghe.

Số là cái thời ông thủ tướng Murayama thuộc Đảng Xã Hội (Đảng thiên tả)của Nhật sau bao nhiêu năm tranh đấu mới giành được cái chính phủ Nhật. Công việc đầu tiên của ông ta sau khi cầm quyền là đi xin lỗi các nước Á châu bị phát xít Nhật xâm lược trong cuộc chiến Thái Bình Dương (tức thế chiến 2). Ông ta làm một vòng bắt đầu từ Singapore cho đến chặng cuối là Việt nam để đi xin lỗi và bồi thường chiến tranh.

Ông ta đi đến đâu nghe dân chúng các nước chửi đến đó và ký giấy bồi thường chiến phí cho đủ các nước mệt nghỉ, nhưng khi đến Việt Nam thì hội đàm cả buổi với ông Đỗ Mười thì không nghe nhắc gì đến cái chuyện đòi xin lỗi và bồi thường chiến tranh cả. Vậy là lão già Murayama lờ luôn cái chuyện xin lỗi và bồi thường cho dân Việt Nam. Báo Asahi của Nhật lúc đó viết bài bình luận và chê rằng đám cố vấn cho ông Đỗ Mười dốt quá không hiểu được nội tình của nước Nhật. Nếu mà họ cố vấn ngon lành thì dân Nhật phải è lưng ra trả thuế để mà đền bù cho 2 triệu người Việt Nam bị chết đói do nguyên nhân phát xít Nhật gây ra. Mà phải công nhận là các cán bộ ngoại giao Việt Nam dưới thời ông Vũ Dũng làm Đại sứ Việt Nam ở Nhật dốt thật, chẳng có ông nào biết tiếng Nhật cả, nên chắc không đọc được báo chí và hiểu chuyện của Nhật.

Không thấy ông Đỗ Mười đòi hỏi gì nên bố già Murayama mới chuyển sang đề nghị tạo tình hữu nghị cho thanh niên Nhật -Việt bằng cách Nhật Bản và Việt Nam hàng năm sẽ trao đổi thanh niên với nhau để tìm hiểu văn hóa, Nhật bản sẽ hỗ trợ đào tạo chuyên viên cho Việt Nam dưới tên gọi là Đào tạo TU NGHIỆP SINH. Tức là lão ta chơi trên cơ ông Đỗ Mười, dùng từ giúp đỡ chứ không phải là bồi thường. Mà các bạn biết rồi, với dân ngoại giao thì cái mặt mũi và chữ nghĩa quan trọng lắm.

Từ cái vụ này mới đẻ ra cái vụ TU NGHIỆP SINH. Mục đích chính của chương trình đào tạo Tu nghiệp sinh là chính phủ Nhật viện trợ, giúp cho Việt Nam đào tạo chuyên gia trong các lĩnh vực nghề sản xuất, đồng thời giúp các xí nghiệp Nhật lúc đó đang thiếu trầm trọng nhân công. Nhật Bản vừa được cả 2 cái lợi là giải quyết việc thiếu hụt nhân lực và được mang tiếng là giúp đỡ Việt Nam trên mặt ngoại giao.

Theo tinh thần của hiệp định lúc đó thì Tu nghiệp sinh sẽ học và làm việc ở Nhật là 3 năm. Sau khi sang Nhật trong 10 tháng đầu tiên sẽ là huấn nghệ và họ sẽ nhận tiền trợ cấp huấn nghệ là 70000 yen/ tháng ( bây giờ thì lên 80000/ tháng). Sau 10 tháng huấn nghệ nếu thi đậu bằng nghề của Nhật thì sẽ được chuyển sang tư cách gọi là "Thực Tập Sinh", được trả lương tương đương với mức lương người Nhật tập sự trong vòng 26 tháng còn lại. Bộ ngoại giao và Bộ lao Động Nhật trực tiếp quản lý chương trình Tu Nghiệp Sinh thông qua một tổ chức của chính phủ là JITCO. Thái Lan cũng được ký hiệp định hỗ trợ Đào tạo Tu nghiệp sinh giống y chang Việt Nam.

Cái vấn đề này đúng ra thì rất hay nhưng mà chính phủ Việt Nam mình dốt quá, tiền chẵn không lấy chỉ mong đi lượm tiền lẻ nên sau này mới lùm xùm, tèm nhem đủ chuyện.

Theo người Nhật thì để đào tạo một tên công nhân từ chỗ mới ra trường Đại học cho đến lúc có bằng nghề làm được việc thì họ mất khoảng 200.000 USD cho khoảng 3 năm. Chính phủ Thái lan hiểu điều này nên khi đưa người đi tu nghiệp ở Nhật thì họ chọn lựa những sinh viên giỏi, những kỹ sư có kiến thức sang Nhật để học những kỹ thuật mà họ chưa có, hoặc chưa bằng Nhật. Ví dụ cái nghề chế tạo khuôn mẫu để đúc kim loại hay nhựa hoặc công nghệ xe hơi. Chính phủ Thái họ quản lý rất chặt, các tu nghiệp sinh trước khi đi thì họ yêu cấu phía Nhật phải cho họ cái list các công ty tiếp nhận tu nghiệp sinh, sau đó họ sẽ cử nhân viên Đại sứ quán đến điều tra cái công ty Nhật đó đúng kỹ thuật mà họ cần không, điều kiện lao động có an toàn cho con em họ không. Nếu công ty quá nhỏ hoặc không có kỹ thuật họ cần thì họ loại sổ.

Sau khi tu nghiệp sinh Thái lan sang Nhật thì nhân viên chính phủ Thái hàng tháng họ sẽ đến tận công ty để kiểm tra đời sống sinh hoạt, học tập của con em họ và nếu như bị người Nhật hà hiếp hoặc đào tạo không đúng chức năng thì lập tức họ kiến nghị Bộ ngoại giao Nhật cho ngừng ngay lập tức và họ chuyển qua công ty khác hay trường học khác. Các tu nghiệp sinh này sau khi về nước thì được trọng dụng đúng với ngành nghề họ đã được đào tạo bài bản ở Nhật.

Với chính sách quản lý chặt chẽ và lo cho dân như vậy nên chỉ sau 14 năm thì bây giờ ngành gia công khuôn mẫu cho công nghệ xe hơi của Thái lan đã vượt qua mặt Hàn Quốc, được xếp vào danh sách cường quốc gia công khuôn mẫu đứng thứ 2 thế giới chỉ sau Nhật, 80% khuôn mẫu và sản phẩm đúc của công nghệ xe hơi Nhật hiện được làm ở Thái lan với số nhân tài ưu tú được đào tạo từ Nhật. Cái tiền đào tạo 200.000 USD/ người của Nhật kể như người Thái nuốt trọn, họ đúng là chọn con đường lấy tiền chẵn.

Quay lại Việt Nam thì sao, chính phủ Việt Nam thì lợi dụng chương trình này để xuất khẩu lao động và thông qua chương trình xuất khầu lao động để kiếm tiền quản lý, tức là cái đầu của các quan chức Bộ Lao Động và thương binh Xã hội cũng như Bộ giáo dục Đào tạo Việt Nam chỉ mới ở mức tính chuyện lượm tiền lẻ, không có tầm nhìn xa và chiến lược phát triển nhân tài như Thái Lan. Cái từ Xuất khẩu lao động tự nó đã là phản cảm, có tính chất buôn người rồi. Chắc chỉ có ở Việt Nam con người được xếp ngang hàng với hàng hóa nên mới có chữ Xuất khẩu Lao Động.

Thông thường thì Tu nghiệp sinh sang Nhật thì toàn bộ chi phí họ không phải trả gì hết. Hãng Nhật tiếp nhận tu nghiệp sinh cũng sẽ được chính phủ trả tiền trợ cấp cho công việc huấn nghệ. Thế nhưng, ở Việt Nam một người muốn sang Nhật làm tu nghiệp sinh thì phải trả chi phí môi giới cho các quan chức cán bộ của các công ty xuất khẩu lao động thuộc Bộ lao động thương binh xã hội Việt Nam như SULECO, SOVILACO v.v..mà số tiền phí môi giới này không rẻ khoảng 10.000USD đến 20.000USD, họ phải thế chấp sổ đỏ cho các quan chức cán bộ hoặc cho các công ty này. Rút cuộc số tiền họ bỏ ra chỉ chạy vào túi cán bộ thôi chứ nhà nước Việt Nam cũng chẳng được mấy đồng bạc. Nếu không chạy phí môi giới thì còn khuya mới được đi vì có lẽ không có bao nhiêu người đủ tiêu chuẩn để đưa đi đào tạo theo đúng nghĩa của danh từ TU NGHIỆP.

Sau khi sang Nhật thì chính phủ Việt Nam kể như đem con bỏ chợ, mặc tình tụi bây sống sao kệ bây. Từ đây mới đẻ ra chuyện các nghiệp đoàn Nhật tiếp nhận tu nghiệp sinh. Bời vì chính phủ Việt Nam không trực tiếp quản lý tu nghiệp sinh như kiểu Thái lan nên thông thường SULECO hay SOVILACO sẽ ký hợp đồng với một công ty môi giới việc làm nào đó của Nhật. Theo luật lao động của Nhật thì các công ty môi giới việc làm không được nhận tu nghiệp sinh nên các công ty này mới đẻ ra cái gọi là nghiệp đoàn nhận TU NGHIỆP SINH (tiếng Nhật gọi là KENSHUSEI UKEIRE KUMIAI) có trách nhiệm nhận và phân phối tu nghiệp sinh đến các công ty tiếp nhận huấn nghệ và quản lý họ thay cho cơ quan JITCO của chính phủ, một hình thức lách luật.

Hiện tượng buôn người và bóc lột xảy ra từ đây. Các nghiệp đoàn này nhận tu nghiệp sinh mà không cần biết người đó có tư cách của tu nghiệp sinh hay không, phía Việt Nam tìm được bao nhiêu, thì nhận bấy nhiêu. Sau đó bắt đầu bán các tu nghiệp sinh này cho các công ty nhỏ sắp phá sản hoặc không đủ tiền mướn công nhân Nhật, hoặc đưa bán đổi chác qua các công ty thứ 3 thứ tư nào đó. Họ vừa ăn tiền ủy thác quản lý của JITCO, vừa nhận tiền bán người ( tiền môi giới lao động) từ công ty nhận lao động. Các công ty nhận lao động này sẽ bắt các tu nghiệp sinh làm việc như nô lệ mà họ không cần phải sợ Luật Lao Động của Nhật bởi vì cảnh sát có bắt thì họ nói là họ giúp Việt Nam huấn nghệ, họ là tu nghiệp sinh chứ không phải là người Lao Động nên không bị chi phối bởi luật Lao Động.

Số tiến trợ cấp hàng tháng 80.000 yen này thì các công ty xuất khẩu lao động Việt Nam nhờ bọn nghiệp đoàn môi giới lao động của Nhật chận thu 50% gửi vào trương mục ngân hàng của SULECO hay SOVILACO ở Nhật cộng với tiền gọi là tiền quản lý phí khoảng 10000 yen (khoảng 100USD) hàng tháng gửi về phía Việt Nam. Nếu em nào không chịu nổi cảnh bị bắt làm như nô lệ phải bỏ trốn thì số tiền này họ tịch thu, SULECO va SOVILACO ăn trọn, chưa tính tới sổ đỏ nhà cửa bị thế chấp họ sẽ phát mãi ở Việt Nam với lý do gọi là bồi thường cho phía Nhật, thực ra cái vụ này không có trong hiệp định. Sau khi mỗi tu nghiệp sinh bị trừ hết 50.000 yen thì chỉ còn 30.000 yen để sinh sống, nếu may mắn gặp công ty cho ở nhà không lấy tiền thì còn sống được, nếu bị công ty bắt trả tiền nhà, điện ga, nước thì kể như không đủ mua mì gói mà sống.

Bộ Lao Động và Thương Binh xã hội Việt Nam sợ mất thị trường xuất khẩu Lao Động nên cách đây 5 năm đã cử Nguyễn Gia Liêm sang Nhật với danh nghĩa Cố vấn, bảo vệ quyền lợi cho tu nghiệp sinh Việt Nam, nhưng mà Liêm này thì không biết tiếng Nhật, lại bị bọn nghiệp đoàn môi giới người mua chuộc đã quay ra hà hiếp và báo cáo cho người Nhật biết những tu nghiệp sinh nào có ý định bỏ trốn hay chịu không nổi cực khỗ để họ canh chừng.

Nguyễn Gia Liêm còn bày cho bọn nghiệp đoàn cách buộc các tu nghiệp sinh phải nộp Passport và thẻ ngoại kiều cho bọn Nhật giữ để khỏi còn cơ hội trốn chạy. Các tu nghiệp sinh sau này sang Nhật đều bị bắt ký một tờ giấy là: "Tôi nguyện giao Hộ chiếu và thẻ ngoại kiều nhờ Nghiệp đoàn A,B,C, gì đấy giữ hộ vì sợ làm mất" là từ cái trò mất dạy của tên đại diện Bộ Lao Động Thương Binh Xã hội Việt Nam này mà ra, cũng như tiền 50% bị trưng thu hàng tháng cũng phải ký vào tờ giấy gọi là nhờ giữ hộ. Sau 10 tháng huấn nghệ thực chất là làm nô lệ không công cho bọn này thì các tu nghiệp sinh sẽ được bọn này diễn hề bằng cách cho tổ chức thi lấy bằng nghề.

Thực ra thì chả có thi cử gì ráo, bọn nghiệp đoàn quản lý tu nghiệp sinh này sẽ kết hợp với các công ty tráo người của họ vào thi, hoặc là mớm cách thi cho các tu nghiệp sinh trong trường hợp có nhân viên của JITCO đến giám sát, xong rồi báo cáo lên JITCO là đã tổ chức xong cuộc thi với kết quả em A,B,C nào đó đậu và JITCO gửi bằng chứng nhận nghề xuống. Cái bằng này không phải là bằng kỹ thuật quốc gia nên nhiều khi cái ông đại diện của JITCO tới cuộc thi cho có mặt.

Vậy là xong 26 tháng còn lại là các tu nghiệp sinh được chuyển sang thân phận gọi là "Thực tập sinh". Trên nguyên tắc thực tập sinh cũng không phải là người lao động nhưng được nhận lương thực tập giống như các nhân viên tập sự người Nhật. Thường thì các hãng Nhật sẽ trả cho họ mức lương thấp nhất theo luật Lao động tức là cái lương vừa đủ để sống nếu không bị trừ các khoản thuế, bảo hiểm và hưu trí (thực tập sinh Việt Nam cũng bị bắt đóng bảo hiểm hưu trí của Nhật), bảo hiểm sức khỏe ở Việt nam (cái này là hình thức nhà nước bóc lột họ vì nếu họ có bệnh ở Nhật trong thời gian làm việc thì bảo hiểm của Việt Nam cũng không trả cắc nào cả), thông thường lương này khoảng bằng 1/4 hay 1/5 lương thấp nhất của người lao động Nhật khoảng 100000 đến 130000 yen nhưng phải bắt trả tiền sinh hoạt phí ở công ty cũng như tiền trả cho nghiệp đoàn môi giới Nhật và tiền quản lý phí của Việt Nam. Mức lương này nếu bị trừ 50% và tiển quản lý phí tăng lên thì sau khi trừ hết mỗi người chỉ còn khoảng 40000yen.

Ở Nhật giá gạo khoảng 300 yen/ kg, thì đủ mua 10kg gạo và chút xíu thịt để ăn mà sống. Điều này bắt buộc họ muốn sống còn thì phải trốn ra ngoài làm chuyện gian như cái vụ tham gia vào đường dây ăn cắp của hàng không Việt Nam mới đây chẳng hạn. Hiện tại theo chỗ tôi biết thì cảnh sát tỉnh Saitama phía bắc Tokyo còn giữ một xác chết của một tu nghiệp sinh Việt Nam cả năm nay vì anh ta bị chết do tai nạn lao động nhưng mà công ty xuất khẩu lao động Việt Nam sợ trách nhiệm và tiền chi phí chở xác về rất cao nên không chịu lãnh.

Tòa đại sứ Việt Nam thì rất vô trách nhiệm,không những không bảo vệ công dân của mình mà bọn này chuyên môn nhũng nhiễu làm tiền tu nghiệp sinh nếu ai lỡ dại chịu không nổi bỏ trốn không thể lấy lại hộ chiếu từ bọn Nhật được thì muốn lấy tờ giấy thế cho hộ chiếu để về Việt Nam thì phải chung chi khoảng 50000 yen đến 100000 yen mới mong có giấy tờ tạm để trở về nước.

Tu nghiệp sinh Việt Nam khác với tu nghiệp sinh Thái lan ở chỗ họ không còn là con người khi đã bước chân lên máy bay. Họ là một con súc vật kéo cày để trả món nợ ở quê nhà, để đầy túi tham của bọn quan chức cán bộ trong Bộ Lao Động Thương Binh Xã hội, để làm giàu cho bọn buôn người ở Nhật đã cấu kết ăn chia chặt chẽ với các quan chức Việt Nam.

Tu nghiệp sinh ơi ! Trên chữ tu nghiệp của bạn có vảng vất hồn ma của 2 triệu người chết đói năm Ất Dậu. Buồn thay thân phận của kiếp người Việt Nam.
Tags: chínhtrị-xãhội
Thursday January 15, 2009 - 10:51pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Xin lỗi bọn tư bẩn thối nát...
Xin lỗi bọn tư bẩn thối nát... magnify
Hôm nọ, tớ đọc báo bọn tư bẩn thối nát, thấy nó viết vụ nhân viên sứ quán VN tại Nam Phi buôn sừng tê giác... tớ rất tức bọn tư bẩn thối nát, vì cứ nghĩ là bọn nó thối nát, vu cáo xâm hại lợi ích hợp pháp của công dân nước mình, và tớ đã chửi bọn chúng...

Hôm nay, Tuổi Trẻ đã đăng bài vụ này... bài báo còn nói rõ là: Đại sứ quán VN ở Nam Phi đã chính thức xác nhận bí thư thứ nhất sứ quán Vũ Mộc Anh là người trong đoạn băng ghi cảnh giao dịch với một trùm buôn sừng tê giác ngay trước cổng sứ quán VN ở thủ đô Pretoria. “Việc này rất tày đình rồi” - trả lời Tuổi Trẻ ngày 18-11 qua điện thoại, đại sứ Trần Duy Thi nói.

Té ra, lại không phải là nhân viên, mà là bí thư thứ nhất của Đại sứ quán VN, Mộc Anh (cái tên rất đẹp) buôn lậu sừng tê giác cơ! Tày đình rồi - có lẽ vậy! Thế nhưng mà, bí thư thứ nhất Mộc Anh vẫn chưa chịu thừa nhận hành vi sai phạm của mình và vẫn chưa viết bản tường trình.

Tớ buồn cười thật, tại sao cứ phải viết tường trình? Chứng cứ rành rành ra thế rồi cơ mà... Mà buồn cười nhất là ở VN, cái gì cũng phải viết tường trình, từ chuyện to đến chuyện nhỏ... Tớ đã từng phải viết cả chục bản tường trình trong vòng ba ngày... hehehehe! Thế dưng cơ mà, bản nào cũng giống bản nào, thế là ok! (Một kinh nghiệm cho các bạn nhé)

Trở lại chuyện chính, té ra, cái báo chí bọn Tư bẩn chẳng có "lề phải" gì cả mà đưa tin chính xác phết nhờ! Mà nhất là chúng nó dám đăng cả những chuyện mà nếu ở VN sẽ là... nhạy cảm! Chứ báo chí ở mình, ngay cả vụ bác Hải, Chiến cũng chẳng dám nói gì nhiều, cũng chẳng quay phim bót lên mạng cho anh em coi cái vụ "tên" Chiến cãi tòa... Dưng cơ mà đó là "lề phải" mà, nhờ! Rồi đó cũng là quản lý nữa, tức là "quản có lý, bao gồm cả đạo lý và..." cái gì nữa quên mịa nó rồi!!!

Ờ, té ra tớ nghĩ oan cho báo chí tư bẩn thối nát à!!! Hôm trước tớ còn đề nghị chính phủ Nam Phi phải bắt giam tên nhà báo quay phim, chụp hình, đăng bài về vụ này khi chưa điều tra rõ ràng, nếu bọn nó ngoan cố, cứ đem ra tòa xử, 2 năm tù giam, hoặc hai năm tù treo... tùy thái độ. Té ra bi giờ, mình nhầm. Xấu hổ thật.

Dưng cơ mà bên đó bọn nó buồn cười, đám báo chí dám cưỡi lên đầu lên cổ đảng và nhà nước Nam Phi, chứ đâu được như ta nhỉ! Bên ta, chỉ khi nào mà điều tra rõ ràng rồi báo chí mới đăng, thế gọi là chỉ đạo nhất quán từ trên xuống dưới.

Nhớ hồi trước, vụ bác Tiến, lúc đầu báo chí cũng nói um lên, nào là tham nhũng hối lộ, nào là nhậu nhoẹt đánh bài có gái gú bên cạnh, nào là bắt gái khỏa thân, nhảy vào thùng có đổ bia, rồi múc bia uống... Rồi đảng cũng đình chỉ sinh hoạt... Dưng cơ mà cuối cùng, bác Tiến vẫn OK, vẫn là đảng viên trong sạch, được khôi phục sinh hoạt, biết đâu mai mốt làm chức to hơn cũng ghê! Hoan hô! Hoan hô! Báo chí ta vẫn là báo chí CM, theo định hướng XHCN...

Tớ nợ bọn tư bẩn thối nát một lời xin lỗi! Chả biết đến bao giờ mới qua Nam Phi xin lỗi bọn nó được đây! Thôi, dành chờ vậy!
Tags: chínhtrị-xãhội
Wednesday November 19, 2008 - 12:06pm (ICT) Permanent Link | 2 Comments

Add TOBE to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 57 First | < Prev | Next > | Last