MONG MUỐN BÀN LUẬN CÁC VẤN ĐỀ MỘT CÁCH CHÂN TÌNH - CHÂN THỰC
* Phát ngôn & Hành động ấn tượng nhất (tuần từ 6/3 đến 13/3/2009): Xin được "phá lệ" khi đưa ra lựa chọn cho bình luận ngắn nhất của người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lê Dũng và bài hùng biện khá dài của nữ sinh Đỗ Lan Anh, về hai chủ đề khác nhau, trong khuôn viên khác nhau.
Sự việc tàu thám sát Mỹ USNS Impeccable và tàu Trung Quốc "đụng độ" hôm 8/3 tại Biển Đông được báo chí trong và ngoài nước rầm rộ đưa tin trong tuần qua và đó được coi như một câu chuyện thú vị trong quan hệ quốc tế hiện nay (dù không phải là sự cố đầu tiên giữa hai nước ở khu vực này).
Ví như trên Tuổi Trẻ (12/3) có bài dài của Danh Đức nhận định đó "Chỉ là chuyện "nắm gân" trên biển". Bài báo viết: Vụ này "cũng như hai đội bóng thăm dò nhau trên sân cỏ, thấy đối phương yếu ở đâu thì xộc vào đó. Coi giò coi cẳng nhau là để chuẩn bị cho hai lãnh đạo Barack Obama và Hồ Cẩm Đào gặp nhau mà thôi. Cũng may là lần này quy mô "nắn gân" nhau nhỏ hơn nên không có ai thiệt mạng".
Tiền Phong (12/3) có bài "nhẹ nhàng" hơn về phản ứng khá kịch liệt từ hai phía: "Cả Mỹ lẫn Trung Quốc đều viện dẫn luật quốc tế dể buộc tội bên kia vi phạm và không bên nào chịu nhận là mình sai đến mức nào".
Còn tờ Thanh Niên (12/3) nhận định: "Tranh cãi trên đã phủ một bóng mờ lên chuyến công du của Ngoại trưởng Trung Quốc Dương Khiết Trì đến Mỹ vào đầu tuần này".
Vậy mà người phát ngôn Bộ Ngoại giao - dẫu biết là công việc rất khó khăn, cần rất nhiều sự tham vấn - vẫn chỉ đưa ra những thông tin đã quá quen thuộc với báo chí, công luận. Ngắn gọn và sắc sảo, đủ ý là rất tốt. Nhưng ở đây, nếu muốn truyền tải chính kiến hay thông điệp chính thức của VN về vấn đề này như thế nào, có lẽ phóng viên trong và ngoài nước sẽ phải rất loay hoay nếu muốn tìm ra thông tin mới, giá trị để chuyển đến bạn đọc...
Câu chuyện khác: sinh viên Đỗ Lan Anh có cả một bài hùng biện trước đông đảo thầy cô và bạn bè về một chủ đề còn đang nóng là "Nữ sinh và đại gia" từ vụ án mạng xảy ra trong xe Lexus, trước hết, đó là sự thách thức với chính mình. Đa số thí sinh khác chọn chủ đề "an toàn" hơn thế.
Trước khi đứng lên hùng biện, Lan Anh cũng băn khoăn rằng "Là người cuối cùng tham dự không biết phần thể hiện của em sẽ được đón nhận thế nào?", nhưng may sau kết quả là cô đã không bị phản đối ở sân khấu nhà trường. Cũng phải thôi vì đó là điều mà khán giả cần nghe và vấn đề là cô có dũng cảm bảy tỏ quan điểm của mình hay không chứ đó không phải là chuyện chơi trội hay cố tình tạo ra "cái tôi khác biệt".
Vậy mà bài này chưa bị gỡ xuống, kể cũng buồn cho các bác ở Bộ Thông tin và Truyền thông, đặc biệt là các bác ở Cục quản lý Báo chí! Chán!
Ngày xuân, lang thang trên mạng, gặp bài Tản mạn cho đảo xa chợt nhớ lại không khí ngày 9 và 16 -12 -2007... Nhưng rồi lại bực mình bọn phản động... Việc chó gì phải than khóc thế này nhỉ??? Chuyện đó đã có đảng và nhà nước lo, hồi đó chị Tâm (Trưởng ban Dân Vận Thành ủy TP.HCM) và bác Ba Đua đã bẩu bọn tớ hồi đó vậy mà... Cứ ăn chơi đi, cứ tham gia học tập tấm gương gì gì đó đi... chuyện biển đảo đã có đảng ta lo cho. Có tên phản động hỏi: tại sao chưa công bố cho dân biết... Ôi dào, chán thế, phản động vẫn là phản động! Có những vấn đề mà đảng ta chưa công bố, vì chưa phù hợp với quan hệ quốc tế, hoặc chưa có lợi cho dân tộc, thế thôi!!! Đừng hỏi nữa nhé!!!
Thôi, đưa nguyên bài lên cho bọn phản động và các đồng chí bất động đọc nè, để thấy rõ bộ mặt thật của các thế lực thù địch, nhá!!!
Tản Mạn Cho Đảo Xa
Trung Bảo
Một năm với đời người đã ngắn; đối với đất nước, với dân tộc chỉ như một cái chớp mắt. Có khi người ta không đo một năm bằng 12 tháng, bằng một vòng luân chuyển của đất trời … người ta đo một năm bằng những sự kiện diễn ra. Có những sự kiện đậm trong trí nhớ con người đến độ một năm trôi qua mà như thấy mới chỉ hôm qua.
Những ngày cuối năm 2007 đầu năm 2008, lần đầu tiên kể từ sau ngày thống nhất đất nước, thanh niên Việt Nam đã xuống đường để bày tỏ lòng yêu nước khi Trung quốc công khai thể hiện dã tâm trên hai quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa. Dẫu rằng vì nhiều lý do, những lần xuống đường đó không được báo chí trong nước thông tin rộng rãi. Dẫu rằng những tấm lòng yêu nước trong sáng, sự hiên ngang khí phách kia không được ngợi ca công khai… nhưng người ta sẽ phải nhớ rằng tấm lòng nhiệt tình với đất nước của thanh niên trí thức trẻ sẽ không bao giờ thay đổi.
Một năm sau, tờ giấy khổ A4 với dòng chữ vi tính: “Hoàng Sa-Trường Sa thân yêu là của Việt Nam” cùng vài chữ viết tay nguệch ngoạc: “9.12, ngày lịch sử” giờ đây đã ngả màu. Tờ giấy này của một bạn trẻ nào đó, tôi nhặt được trên lề đường Nguyễn Thị Minh Khai (Quận 1. Tp. HCM), đối diện lãnh sự quán Trung quốc, trong những ngày đẹp trời cuối năm 2007. Tôi đem nó về dán lên tường nhà mình như một kỷ niệm đẹp. Cái ngày 9.12.2007 có lẽ chẳng bao giờ khiến tôi quên được. Quên sao được cái không khí bừng bừng khí thế. Quên sao được khi tình cờ, tôi được đứng lẩn vào cùng những người đã tạo nên những ngày lịch sử.
Tôi chưa có dịp đến Trường Sa, Hoàng Sa lại càng quá xa xôi mịt mờ… dù hòn đảo này là một huyện của thành phố nơi tôi sinh ra. Thỉnh thoảng khi đắm mình trorng làn nước biển trong veo giữa những buổi trưa hè chói chang, tôi nhìn ra phía khơi và dường như thấy thấp thoáng lá cờ phần phật của những hải đội lĩnh ấn vua ban đang vượt sóng ra trấn thủ đảo xa. Vậy nên tôi biết mình sẽ lại sẵn sàng đứng cùng những người bạn chưa từng quen để lại được hô to “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam”. Và tôi cũng biết còn có rất nhiều người luôn đau đáu trong tim mình về nhũng phần lãnh thổ đang còn xa tay mẹ tổ quốc.
Nếu có “kẻ xấu” nào đó “kích dộng” người ta đi biểu tình vì yêu nước, ta nên tôn trọng những “kẻ xấu” này. Ngược lại, khi “người tốt” tìm cách ngăn cản sự biểu lộ đầy phẫn uất một cách chính đáng của người dân vì chứng kiến đất mẹ bị xâm phạm, thì hẳn những kẻ vẫn mạo xưng “người tốt” này cần phải được xem lại. Khi mà kẻ tham lam ở phương Bắc không chỉ thể hiện sự bá quyền trên các văn bản tuyên bố mà chuyển qua hành động đầu tư, khai thác dầu khí ngay trong khu vực lãnh hải của chúng ta thì sự sát cánh của nhân dân và Nhà nước lại càng cần kíp hơn bao giờ.
Lịch sử do chính chúng ta làm nên. Do chính những người đã bất chấp sợ hãi thường nhật, bất chấp thói quen trì trệ để kẻ khác quyết định thay mình… để bước xuống đường giương cao lá cờ Việt Nam, hô to: “Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam”. Lịch sử cũng sẽ không bỏ qua cho chúng ta khi cứ giả như không có, không biết một phần đất nước vẫn đang còn bị xấm lấn. Vậy thì thật tự hào, vô tình tôi đã được đứng về phía mặt sáng của lịch sử.
[Du lịch (Cơ quan của Tổng cục Du lịch – Bộ Văn hoá, Thể thao, Du lịch), số Xuân Kỷ Sửu 2009, trang 23]