Doanh thu của phim chỉ có 44 triệu USD. Đây hẳn phải là phim rất kén người xem. Thế nên trước khi xem đã chuẩn bị sẵn tâm lý cố theo dõi một bộ phim buồn ngủ từ đầu chí cuối để rồi nửa đêm tình giấc mới phát hiện ra cái hay của nó. Xin báo cáo là kết quả hoàn toàn ngược lại. Bộ phim cuốn hút từ đầu đến cuối.
Chuyện phim bắt đầu bằng lời tự sự của một cảnh sát trưởng già và chấm dứt cũng bằng tâm trạng của chính người này. Có vẻ như Ed Tom Bell (Tommy Lee Jones đóng) vẫn nuối tiếc thời của cha và ông nội ông, khi mà các cảnh sát trưởng không cần phải mang súng. Bản thân ông đã là cảnh sát trưởng ở tuổi hai mươi lăm, và đã đưa một kẻ sát nhân nguy hiểm lên ghế điện. Nhưng thời thế ngày hôm nay đã khác. Nó mở đầu bằng việc một nhân viên dưới quyền ông bị một tội phạm ma túy, Anton Chiguh (Javier Bardem đóng), dùng hai bàn tay bị còng chẹt họng chết ngay trong đồn cảnh sát, đúng lúc anh ta đang báo việc bắt giữ hắn với cấp trên.
Còn với Lewelyn Moss (Josh Brolin đóng), chuyện lại bắt đầu từ một hướng khác. Nếu Moss không tình cờ nhìn thấy một bãi xác chết đẫm máu giữa hai phe buôn bán heroin và không động lòng tham bởi số tiền 2 triệu USD vô chủ thì hẳn cuộc đời anh vẫn bình lặng bên người vợ hiền ngoan. Số tiền lớn nhuộm đầy máu này đã trở thành một đại họa, đặt mạng sống của vợ chồng anh vào tay Chiguh. Bởi tên sát thủ này đang điên tiết truy lùng số tiền bị mất qua hệ thống phát sóng gài trong va ly.
Trên con đường Chiguh đi qua, máu trào tuôn như suối. Bất kỳ ai nhìn thấy hắn đều phải chết, và nhiều khi chẳng vì lý do nào cả. Hắn giết người như một phản xạ, một thói quen, bằng cả thứ vũ khí hiện đại nhất, đồng thời với thứ vũ khí tự chế quái gở nhất: một bình ga thay cho súng. Hình hài hắn đáng để người nào nhìn thấy phải chết: vô cảm, biến thái, là một điển hình ác quỷ đến từng ánh mắt, từng cái nhếch mép, từng tiếng nói nhát gừng..., ngay cả từng sợi tóc. Hắn có thể đến bất cứ nơi nào hắn cần và làm bất cứ việc gì hắn muốn, giết chóc bất cứ ai vào bất cứ lúc nào... mà pháp luật dường như không thể chạm được tới hắn.
Ba người Bell, Moss, Chiguh hợp lại thành một tam giác kỳ quái, tạo thành những cuộc truy đuổi, truy sát và trốn chạy liên miên. Bell đánh mất cuộc sống vợ chồng lẽ ra yên ả và thú vị của mình cho nhiệm vụ của một cảnh sát trưởng. Và người vợ - tri kỷ của anh phải tự tìm cách vui sống mà không cần chồng bên cạnh. Moss đánh mất sự an toàn của cuộc đời mình, chỉ vì món tiền nghiệp chướng, phải chạy trốn và suýt chết liên tục nhưng vẫn không đành lòng từ bỏ món tiền ấy. Còn Chiguh đánh mất cả linh hồn và nhân tính cho tiền và ma túy. Chiguh luôn theo sát Moss, vũ khí lúc nào cũng giương lên, nếu không giết được Moss thì giết người khác vậy.
Phim kết thúc khi Moss ý thức rõ rằng thần chết chỉ ở cách mình một gang tay và có thể chính vợ mình cũng sắp thành nạn nhân của hắn. Anh đã đồng ý trả lại tiền cho Chiguh. Nhưng tất cả đã quá muộn. Tên sát thủ đã bắn chết Moss, và Bell tới chậm một bước đã không thể làm gì nữa. Vừa xong tang lễ của Moss, Chiguh lại lạnh lùng lẻn vào nhà và giết chết vợ Moss, thanh toán nốt phần còn lại của bản án.
Kịch bản phim dựa theo một tiểu thuyết được giải Pulitzer của Cormac McCarthy. Cách kể chuyện theo kiểu truyền thống, các sự kiện đan xen vào nhau rất cổ điển, nhưng yếu tố tượng trưng được tận dụng: mở phim là cảnh tên sát thủ đã sa lưới pháp luật nhưng lại lật ngược tình thế, giết chính người đã bắt được mình. Còn cuối phim, Chiguh bị tông xe sau khi ở nhà vợ Moss ra, tay gãy, máu me đầm đìa, chắc chắn sa bẫy luật pháp, nếu không được những thiếu niên tốt bụng vô tình trợ giúp. Chính những thiếu niên trong sáng và đầy ý thức cộng đồng này, về sau có thể sẽ là nạn nhân tiếp theo của Chiguh...
Với No country for old men, chính sự im lặng mới thực sự đáng sợ. Một trong những đoạn hồi hộp và đáng sợ nhất trong phim chính là khi Llewellyn Moss (Josh Brolin) ngồi trong phòng trọ, nghe thấy tiếng bước chân của Anton (Jarvier Bardem) ngoài hành lang, và cả hai chơi trò ‘trốn tìm’ khi tắt hết đèn và cố gắng chuyển động thật khẽ. Càng khẽ, càng im lặng, mọi cử động càng trở nên khô khốc và lớn hơn bất thường. Từ tiếng công tắc đèn đến tiếng lên cò súng đều khiến người xem có thể giật mình.
Sự căng thẳng hồi hộp trong sự im lặng, không một tiếng nhạc, còn ở cả những đoạn trò chuyện được anh em nhà Coen viết thêm vào cho kịch bản chuyển thể từ tiểu thuyết của Cormac McCarthy. Chẳng hạn cuộc trò chuyện của Anton với người đàn ông ở trạm xăng, khi mà Anton đề nghị người đàn ông hãy chọn một mặt của đồng xu để quyết định số mệnh của ông ta, để xem liệu hắn sẽ để ông sống hay thủ tiêu...
Không bảo vệ được công dân của mình, cảnh sát trưởng Bell tuyệt vọng bỏ đi, tìm đến nơi có những giấc mơ mang hình ảnh người bố chết trẻ của mình.
Cái ác đang thắng thế, nhâng nháo có mặt khắp chốn và muốn làm gì thì làm, không thể bị ngăn chặn. "Xứ sở này quá khắc nghiệt với con người. Anh không thể ngăn cản những gì sẽ đến. Tất cả không phụ thuộc vào anh".
Nói cho chính xác, No Country For Old Men không phải là phim kén người xem mà chỉ kén người cảm nhận được hết cái hay của nó. Nếu bạn là người thích những phim kinh điển hoặc sâu sắc, đây là phim không thể bỏ qua. Còn với những người còn lại thì bỏ ra hai tiếng để xem một bộ phim trong top 250 phim hay nhất mọi thời đại của IMDB thì cũng không phải là lãng phí^^!
p/s: ấn tượng thằng giết người , trong film nhìn bệnh hoạn mà ở ngoài khác hẳn
