Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Việt phố cổ

Top Page  |  Blog  |  Friends  |  Lists

Add

Việt phố cổ is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Tue Jun 30, 2009 Member since September 2006

Total Page Views

256,629

...mong từng ngày được bên em...--> Click here Reply

1 - 5 of 161 First | < Prev | Next > | Last

VIỆT PHỐ CỔ Full Post View | List View

Một chút nắng vàng cuối thu Một chút gió lạnh đầu đông Một kẻ lang thang vô định...

michael...
michael... magnify
Jackson đã chết ư...ngớ ngẩn...jackson đã và sẽ luôn sống....
Friday June 26, 2009 - 09:54pm (EDT) Permanent Link | 3 Comments
Sống
Sống magnify
Cuộc sống...
Tôi mong cuộc đời tự do tự tại...
Không vươn cao...thanh thản giữa đất trời
Một ngôi nhà nhỏ...hai tầng...có ban công, với cây và lồng chim
Một sáng...cafe với bạn bè
Một chiều...nụ cười hiền của vợ...mâm cơm nóng hổi...gia đình...
Có lẽ như thế với tôi là đủ...
Sẽ chẳng phải vật vã với những đồng tiền mà đánh rơi cả chính mình...
Sẽ chẳng phải mưu toan...tính toán....
Friday June 19, 2009 - 12:45pm (EDT) Permanent Link | 13 Comments
...
... magnify
- Chữ Venice trên biển.
- Xích lô thong dong trên phố cổ.
- Bình minh và hoàng hôn.
- Nhà thờ lớn ngó nghiêng.
- Phan Đình Phùng chộn rộn.
- Xe đạp
- Xích lô
- Chạy
- Trắng - đen
- Biển
- VENICE
Happy ending...Lãng mạn Venice...
Hai đứa sẽ không vẽ một bức tranh quá rực rỡ sắc màu. Cũng không vẽ những gì quá nhợt nhạt giản đơn. Hai đứa sẽ trao nhận sắc màu của nhau, vẽ nên bức tranh mà cả hai đứa đều thích...

( tìm thấy nhau...)
Monday June 15, 2009 - 01:51pm (EDT) Permanent Link | 8 Comments
Sân bóng...
Sân bóng... magnify
- Tuấn à
- Ừ, mình đây , Linh phải không? Tuấn ngạc nhiên hỏi
...khóc...
- Linh à, có chuyện gì vậy...
...khóc...
-Ừ, khóc đi, rồi kể tuấn nghe...Tuấn nhẹ giọng...
- Cảm ơn tuấn đã nghe Linh khóc...Linh chỉ cần thế thôi...mai Linh gọi được không...
- Ừ, Tuấn ở đây mà...
...Còn lại một mình, Tuấn ngơ ngẩn, rồi tự hỏi : chuyện gì đang xảy ra thế này...mình là cái gì của cô ấy đây...sao cô ấy không gọi cho ai khác...phải chăng...Rồi bao câu hỏi và suy nghĩ xoay quanh tuấn...Tuấn chợt nhớ lại...
Lớp 10...một thằng con trai lầm lì, im lặng, học hành cũng chẳng giỏi...tuấn là một người chẳng nổi bật trong bất cứ hoạt động học tập nào của lớp. Cứ đến lớp là ngồi cuối góc, và với tuấn, niềm đam mê chỉ là rap với bóng rổ...hắn là một tay bóng điêu luyện với những cú bỏ rổ tuyệt vời...và cứ thế, tuấn cứ tiếp tục cuộc sống của mình...trôi qua lặng lẽ...cho tới một ngày...
Giờ thể dục...
- Tuấn ơi, mình ném bóng mãi không vào là sao ? Linh xị mặt hỏi...
- Ơ...ờ, thì bạn phải căn cho chính xác lực, và vẩy cổ tay thật tốt...
-Mình làm mãi không được, tuấn dạy mình nhé...
- Ừ...ừ...tớ sẽ hướng dẫn, nhưng khó đấy nhé...Tuấn cười, và một cảm giác gì đó ấm áp dấy lên trong tuấn...
...Và thế là, từ đó, ở sân bóng rổ, có hai người, dù mưa hay nắng...những tiếng cười , những niềm vui...và ngày nào cũng thế, chiều tối, tuấn đèo linh về nhà...
Và hình như cũng từ đó ,trong Tuấn, có một cảm giác gọi là nhớ...mỗi chiều không gặp...đến lớp hắn chỉ mong nhìn thấy ánh mắt ấy....nụ cười với cái răng khểnh toe toét ấy...để lòng ấm lại...và ở đâu đó, hắn cũng cảm thấy, có một ánh mắt luôn dõi theo mình...Đã nhiều lần lắm Tuấn muốn nắm chặt tay, và hét thật to...hét to lên cảm xúc của mình...nhưng rồi cái bản tính nhút nhát đã kéo Tuấn lại, và im lặng..., và lắm lúc...trong ánh mắt linh...một tia nhìn hi vọng lóe lên rồi lại tắt mất...
Cứ thế...tình cảm ấy ngày càng lớn dần lên, và hình như, tuấn đã nghĩ đến một ngày gần đây, sẽ nắm chặt tay linh, và nói thật nhẹ...ừ...mình yêu linh...tuấn mỉm cười...và dường như hạnh phúc đã nằm gọn trong đáy mắt...ừ, cuối tuần...khi đi trên đường về...mình sẽ nói...
Ngày chủ nhật...Linh không đến sân bóng..., tuấn băn khoăn lo lắng với bao câu hỏi...bông hoa giữ chặt trong cặp giờ đã héo mất...tuấn đi về...và vô định. bước chân qua con đường đến nhà Linh....tuấn chợt thấy...Thắng và Linh đang nắm tay nhau...Một cảm giác nôn nao dồn ngược lên tận óc...quay cuồng, và nhức nhối...tuấn quay lại...bước đi...mà đầu óc trống rỗng...
Tuấn trở về...lặng buồn...và nơi phòng nhỏ ấy...những tiếng rap lại vang lên thật to, như để phá tan cái sự im lặng bấy lâu nay...nhưng đã quá muộn...tuấn gào lên...: tại sao !!!... Sân bóng...giờ lại một chàng trai, với cái headphone...và vẫn những cú ném rổ điêu luyện ấy, nhưng dường như đầy phá phách và mạnh mẽ...như để nói lên với một người...tình cảm của mình...
Trên ban công tầng hai...thiếu một nụ cười...
................................................................
- Tuấn à...
- Ừ
- Mình đi tập bóng nhé...
- Ừ, chỗ cũ nhé...Tuấn bật cười...
....Linh quay trở lại, và vẫn thế, những chiều tập bóng...đi lang thang...hai đứa...những tiếng cười lại vang lên...nhưng đâu đó trong linh, có một nỗi buồn...tuấn cảm thấy...
- Linh và Thắng có chuyện à
- Ừ
- Kể cho Tuấn được không...
- Cảm ơn Tuấn vì tất cả, với Linh,Tuấn là người bạn tốt nhất, Linh chẳng biết tìm đến ai...chỉ muốn gọi cho ai đó để được khóc...và Tuấn hiện lên..Linh...có lỗi ...
-Lỗi gì cơ...Tuấn cảm ơn Linh, vì đã nghĩ đến tuấn...,Tuấn sẽ mãi là bạn tốt của Linh-Tuấn nói mà tim như chùng xuống...
- Cảm ơn Tuấn...
..................................
Trong giờ 15 phút...
Thắng ôm bó hoa hồng thật to...tặng Linh...
- Thắng xin lỗi và yêu Linh rất nhiều...Thắng bước đến cạnh Linh
...Linh bối rối và ngượng nghịu nhận bó hoa trước lớp...Cuối lớp...có một thằng con trai đang nhìn ra cửa sổ....
.............................
Tan học...
Thắng và Linh nắm tay nhau bước về...
Trên gác hai...Tuấn lặng nhìn...tay ôm chặt quả bóng rổ như muốn bóp cho nổ tung nó...Bất chợt...Linh quay lại...và ngước lên...Tuấn lặng lẽ quay người vào lớp..." Linh sẽ hạnh phúc..."...Tuấn mỉm cười...
..........................
Sân bóng...một thằng con trai...không chơi bóng...

( việt...cho thằng bạn...t mac...)
Wednesday June 10, 2009 - 11:34pm (EDT) Permanent Link | 18 Comments
Xin một lần đón em về với Phố ...
Xin một lần đón em về với Phố ... magnify

Hà Nội là đông buồn em ạ
Phố cổ thả mình 1 thoáng trầm ngâm
Hồ gươm xanh như 1 nét mi cong
Hàng Ngang , Hàng Đào nghiêng mình đón gió

Hà Nội là hạ bừng lên nắng lửa
Hồ Tây chiều dập dìu dáng tình nhân
Đường Thanh Niên tựa 1 nét vẽ ngang
cây xanh mát cả phố dài mải miết

Hà Nội là mùa này _xuân _chồi biếc
là ngát hương làng hoa đó Ngọc Hà
Xuân về Hà Nội 1 rừng hoa
(khi nào về đi chợ đêm em nhé ! )

Hà Nội trong tôi là mùa thu quạnh quẽ
dáng hao gầy mẹ quẩy nước nấu cơm
những dãy phố dường như cũng buồn hơn
đường Hoàng Diệu ngập đầy trong xác lá

Hà Nội trong tôi 4 mùa xuân _đông _thu _hạ
đều mang những khoảng màu đen trắng khác nhau
cũng như em trong tôi _có khác gì đâu
xin 1 lần đón em về với phố !!!


( em biết mà, anh sẽ vẫn ở đây, con phố này, và dành sẵn một ghế cho em...về em nhé...)

Thursday June 4, 2009 - 08:18pm (EDT) Permanent Link | 8 Comments

Add VIỆT PHỐ CỔ to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 161 First | < Prev | Next > | Last