Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Leo&me^-^

Top Page  |  Blog  |  Feeds  |  Friends

Add

Leo&me^-^ is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Mon Mar 02, 2009 Member since November 2005

Chuyển sang nhà mới đê. Hôm nay nói chuyện với Thủy Anh thấy cần phải giữ lại những entry đã cũ...

1 - 5 of 104 First | < Prev | Next > | Last

Nguyen Thuy's Blog Full Post View | List View

Cố lên Thủyleo!!!

Entry cuối cùng trên Blog360
11.11 am 04/07/2009

It's hard to say good bye.

Tạm biệt 360.
Friday July 3, 2009 - 09:27pm (PDT) Permanent Link | 0 Comments
Viết cho những người cũ
Entry dành riêng cho công ty sắp trở thành những người cũ của mình.

Ba tháng không phải là khoảng thời gian quá nhiều để hiểu hết mọi người, nhưng ba tháng là khoảng thời gian cân não trước những quyết định quan trọng của cuộc đời. Quyết định theo một công việc ổn định hay là theo một công việc chưa bao giờ biết gì về nó? Lựa chọn nào cũng có cái giá của nó. Mình biết thế khi trải qua 3 tháng làm việc ở đây. Và ra đi là sự lựa chọn - phải - trả - giá.

Chênh vênh. Là cảm giác khi làm việc không biết làm gì? Làm như thế nào? Làm để thỏa mãn cái gì? Tạm biệt những người cũ là giải pháp đúng đắn.

Hơi buồn. Là cảm giác khi sắp phải chia tay những người cũ ở đây. Không phải là những con người hoàn hảo nhưng được cái cũng helpful, cũng nhiệt tình và đầy nhiệt huyết. Tuổi trẻ ở đâu cũng thế. Hôm đi hát karaoke, mình biết họ không tuyệt vời như tập thể yêu quý trước đây của mình nhưng là những người hết mình. Mình hiểu họ dần. Và họ cũng hiểu mình không thể vẫy vùng trong một cái ao hẹp và nông choèn như thế này mãi. Họ hiểu mình - cử nhân FTU không thể bưng bê rót nước và rửa cốc tách mãi ở cái chốn cách trung tâm thành phố dù chỉ có 3 km nhưng lại xa lắc xa lơ và bụi bặm. Họ cũng hiểu mình không thể chôn chân ở đây trong khi bè bạn trưởng thành dần với những mức lương cao ngất ngưởng. 3tr với một SV mới ra trường không phải thấp. Nhưng với mình, lương không phải là tất cả. Mình cần một môi trường mới. Áp lực cũng được. Để sống cho thỏa đam mê, cái đam mê mà mẹ mình kêu là vớ vẩn và chả có tương lai.

Mình hiểu rằng họ là những người dũng cảm. Họ không chọn giải pháp chạy trốn như mình, mà chấp nhận đối diện với những gì mà họ thấy nhàm chán nhất, chỉ bởi vì, lợi ích đôi khi làm cho người ta quên đi hết nhiều thứ quan trọng. Mình hiểu rằng, chấp nhận một cuộc sống an bài là cái gì đó thật là dũng cảm. Mình không dũng cảm được như thế. Nhưng mình dũng cảm sống với niềm yêu của mình. Chưa bao giờ từ bỏ. Dù đôi lúc có chênh vênh và không biết đi đường nào...

Họ là những người tốt - về một vài khía cạnh nào đó. Nhưng điều đó chả thể ngăn cản mình ra đi, tìm một cái ao lớn hơn, sâu hơn để vẫy vùng, dù có phải uống vài ngụm nước cũng không thể ngăn cản mình ra đi.

Dù sao mình cũng cảm ơn họ - những người cũ. Trong thời gian 3 tháng đã cho mình nhiều bài học. Bài học về lòng dũng cảm. Bài học về niềm đam mê. Bài học về sống nghệ thuật. Bài học về cách đối phó với sếp. Cả bài học về cách làm một người - không - xấu...

Nào, Thủy Leo, còn chờ gì nữa mà không dám sống với niềm đam mê đã cháy trong em khi em còn 17 tuổi? Lăn lộn vào công việc đi, chiến đấu hết mình đi? "Không có gì dễ dàng với những người muốn làm việc nghiêm túc cả". Cố lên nào, Thủy Leo!!!
Friday May 15, 2009 - 12:51am (PDT) Permanent Link | 3 Comments
Ước mơ cho thời gian yên lặng khẽ trôi...
Thấm thoát 4 năm học đại học đã đi qua. Thời SV với những trải nghiệm và tình bạn đẹp đẽ đã sắp trôi đi. Lúc này chỉ ước mơ cho thời gian dừng lại để đừng phải xa nhau. Mình đã hứa với Thủy Anh sẽ có một entry hoành tráng dành riêng cho chị em Nhật 2 như một lời tri ân. Rốt cuộc chỉ viết được một nửa, lại không biết viết gì, không biết bắt đầu lại ở đâu, không biết đi theo mạch thế nào. Tất cả lộn xộn, có quá nhiều thứ để nhớ và để không quên. Thôi, đành tạ lỗi với chị em bằng những cảm xúc lộn xộn và bừa bãi trong entry này...

Tháng 9/2005, chúng ta đến với nhau như là định mệnh.

Tháng 8/2006, lên Xuân Hòa với tình cảm của những chị em trong gia đình. Chia tay Xuân Hòa trong niềm tiếc nuối để ngày hôm sau khi đi học lại thấy đói khi chưa đến 4h chiều, lại ngơ ngẩn "giờ này mình đang chuẩn bị đi tắm đây", để rồi thèm một bát cháo vịt đời sống cao 4K. 10h tối, khi lao đầu vào học bài ta lại ngậm ngùi nhớ ngày hôm qua còn điểm danh "Một...Mười tám, úi quên, thiếu Lê Hà...".

Tháng 9/2006: Khiêu vũ với bầy sói. Cảm giác yên bình khi được dắt bởi một đại gia đeo kính đen - do đau mắt. Cảm giác yên bình khi đươc ngắm chị em xúng xính trong những bộ váy áo đẹp đẽ với những bước nhảy còn gượng gạo và thoáng ngập ngừng...

Tháng 10/2006, Tết Trung thu ở Mỹ Đình. Khi xem lại những bức ảnh với những khuôn mặt còn trong sáng và ngây ngô, có đứa nào trong chị em mình không sụt sùi vì nhớ...Khi ấy ta còn trẻ thế cơ mà...Buồn và nuối tiếc. Cảm xúc khi ngồi sau xe Thanh Lố trong đêm trung thu trên con đường vắng gió lộng còn vẹn nguyên như ngày hôm qua...

Tháng 12/2006, Lẩu Phùng Hưng sau khi thi tiếng Nhật. Oanh tạc hàng lẩu trên tầng 3 trong vòng nửa tiếng ồn ã. Khi chúng ta đến, họ đang ăn, khi chúng ta về họ vẫn đang ăn. Lại những khuôn mặt trẻ trung và ngây thơ của một thời không bao giờ trở lại. Chưa bao giờ quên được hình ảnh của bộ ba không rạn nứt. Chưa bao giờ quên được hình ảnh khi chúng ta bên nhau. Trong giấc mơ chỉ tìm thấy bình yên khi nhớ về chị em.

Tháng 4/2007: Mai Châu mùa em thơm nếp xôi với những cảm xúc ngọt ngào nồng nàn hơi núi hơi rừng... Ánh lửa bập bùng, tiếng guitar còn gượng gạo, giọng hát lạc đi trong mê say, ánh mắt chứa chan hi vọng và những tình cảm ngọt ngào. Chưa bao giờ quên hình ảnh Bích Ngọc và Thanh Thủy mệt mỏi dựa vào nhau ngủ ngon lành trong giấc mơ thoảng qua của một Mai Châu xa xôi diệu vợi. Chưa bao giờ quên hình ảnh Bích Ngọc giấu khuôn mặt đẹp của một bông sen sau chiếc lá... Chưa bao giờ quên...ngay cả trong giấc mơ có hoa vàng và con đường đất quanh co...

Tháng 6/2007: Sầm Sơn du hí với sóng, gió, bầu trời đầy sao tưởng chừng như bỏ tấm màn ra là có thể với cả một rổ sao xuống chơi... Mặt trời bình minh đẹp rực rỡ và rạng ngời. Chưa bao giờ quên hình ảnh Thủy Anh bơm xe, vợ yêu ngồi sau xe khi ta cùng nhau về thăm ngoại, hình ảnh của Hương còi gò lưng đạp xe trên con dốc quanh co cao ngất, hình ảnh Băng Thùy sexy khiêu gợi, hình ảnh của Lê Na hoảng hốt khi thấy kẻ lạ mặt chui vào màn... Chưa bao giờ quên hình ảnh của biển đẹp và ngọt ngào...

Tháng 9/2007: Blog chị em tối thui, buồn bã. Cần lắm những bàn tay và ánh mắt an ủi. Hồng em, còn nhớ hình ảnh của hai con dở hơi ngồi chung trên cái ghế ở lớp học kyu không? Lâm mày, còn nhớ cái comment của mày cho tao không, "chờ đợi trong vô vọng, để làm gì chứ?". Miu xinh, em còn nhớ...? Thủy Anh, còn nhớ cái nick của tao sáng trong tuyệt vọng và đau khổ không, nhớ cơn sốt bắt đầu và chấm hết cho một thứ tình cảm chả biết gọi tên là gì không?

Tháng 11/2007: Giao dịch của anh Diên. Tè em, còn nhớ hình ảnh của bà Lý Mùi Tầu xinh đẹp và kiêu kỳ, Hà Gấu, còn nhớ con hươu dễ thương của chị em mình... Thủy Leo, còn nhớ cây đàn violon? Thủy Anh, còn nhớ cái bộ dạng đẹp giai của anh em mình không mày? Chư a bao giờ quên...phải không?

Tháng 1/2008: Cưới em Choác - Nam Định. Hey, Thủy Anh mày còn nhớ hai cô gái xinh đẹp mặc váy ngắn lượn lờ hai vòng hồ Hanel trong gió lộng để đi lấy quà cho em Choác không? Thanh Lố còn nhớ cái hộp quà đáng yêu mày làm từ cái hộp vi tính cũ không? Lê Na, còn nhớ cái vòng cô dâu tung mà bà tranh cướp để chụp được không, thế mà giờ đã lấy được chồng đâu...

Tháng 4/2008: Cúc Phương với cố nhân. Bố già lái xe chịu chơi có 3 cô con gái zại zai. Đêm lửa trại lại với tiếng guitar bập bùng, với những cảm xúc đã đi qua từ bao giờ. Lâm mày còn nhớ cái giọng lè nhè rất chi đầu gấu khi có tiếng điện thoại của em Tè kêu ầm ầm đánh thức không? Lại nhớ hình ảnh của một con nhóc con chạy vội vã lao lên xe bus, chen chúc trong dòng người đông đúc, chạy trốn những gì cũ kỹ và muốn quên.

Tháng 6/2008: Karaoke sau buổi thi tiếng Nhật mệt mỏi. Chị em lại ở bên nhau. Chỉ có thể là như thế, cho ước mơ năm cuối ngọt ngào qua đi thật khẽ. Tao đã là SV năm tư nhé, đứa nào nói với Thủy Leo thế nhỉ, sau buổi thi vấn đáp tiếng Nhật vật vã và khó nhằn. Rồi đây, thực tập giữa khóa và biết bao nhiêu lo lắng cho tương lai sẽ đến. Liệu chị em còn những khoảng thời gian hạnh phúc bên nhau để hát bài Mỳ tôm sinh viên, Lớp ca ngọt ngào và tình cảm nữa không?

Tháng 9/2008: Thủy Leo vắng mặt trên lớp gần 1 tháng và ở bệnh viện. Chưa bao giờ quên được chị em ùn ùn kéo lên phòng với âm thanh đặc trưng cho Nhật 2. Chưa bao giờ quên được vụ oanh tạc của chị em đến xóm nhỏ nhà tớ. Chưa bao giờ quên được cảm giác vui mừng của mẹ tớ khi cái tủ lạnh được giải quyết gọn nhẹ sau vài vụ oanh tạc của chị em. Cảm ơn chị em khi đã ở bên cạnh tớ...yêu lắm...

Tháng 11/2008: 20/11: hát say mê trong nước mắt. Cho ngày mai đầy vất vả sẽ đến. Cho ngày mai không bao giờ chết...

Tháng 1/2009: Chia tay trong nước mắt. Chưa bao giờ bánh ngọt của chị em ế xưng như thế. Nước mắt mặn mòi đã làm tan chảy cả những lớp kem ngọt ngào. Nuối tiếc gì chứ? Nuối tiếc cho một thời đã qua, một thời của tuổi trẻ nông nổi và bồng bột, hay một thời của tuổi trẻ tình yêu và bình yên? Nơi nào nương náu yên bình cho những tâm hồn chan chứa yêu thương??? Tương lai có thuộc về chúng ta, thuộc về chị em mình? Biết bao mơ ước cho một khung trời xa thẳm và đầy khát vọng. Có những ước mơ như của cô bé Toto ngày nào, cũng có những ước mơ cho những cánh buồm đỏ thắm, có những ước mơ như của cô bé Hattie cho bầu trời xanh bao la và tự do, có những ước mơ nông nổi cho thời thơ ngây đã qua... Biết bao nhiêu ước mơ, ta chỉ gói trong niềm thương nhớ và nhớ thương của một bài viết không đắn đo, chỉnh sửa. Trong lòng có gì, viết vậy, một entry dành riêng cho chị em. Chỉ cho chị em. Cho những ước mơ bay thật xa. Vượt qua trời, qua bể. Vượt qua những tầm thường và vô nghĩa của cuộc sống.

Sống và chiến đấu, nhé! Chị em...
Friday April 17, 2009 - 08:45pm (PDT) Permanent Link | 6 Comments
Tinh thần chiến đấu của Thủy Leo
Thủy Anh mấu chiến lắm, trong entry của nó, 100 cái thì có đến 101 cái kêu hò zô chiến đấu, đạp cửa xông vào, chiến đê, hay đại loại là một số thứ tương tự... Thủy Leo dạo này trên entry thiếu hẳn tinh thần chiến đấu, chỉ toàn gào rú bi thương về công việc và hoàn cảnh éo le xô đẩy. Hay toàn entry kiểu tiểu thuyết diễm tình, lãng mạn, bi ai. Chán kinh. Mất phong cách lắm. Buồn cả lòng.

Entry này mình quyết tâm làm lại cuộc đời, bắt đầu từ cái entry...

Nào,

Dự định trong năm nay:

1. Chuyển chỗ làm trước khi bảo vệ khóa luận. Một không gian trẻ trung và năng động sẽ làm mình có cảm giác đc toàn dụng nhân công. Một công việc đòi hỏi viết, tránh những con số khô khan và nhạt nhẽo, có lẽ là sự lựa chọn hợp lý.

2. Xê dịch. Làm mới mình bằng cách đi sang Trung Quốc thăm bạn bè, sẽ chụp ảnh, và có cảm hứng viết vài thứ hay ho, kiểu như Trung Quốc ký sự ấy. Năm nay ít tiền, chắc tính đi Vũ Hán, thăm bạn Kiên hay đi Quảng Châu thăm dì Vân- điều mà Bình khi còn sống chưa làm được...Năm sau nhiều tiền hơn, tính sang Thượng Hải một chuyến với bạn Tít, nhất định mua bột ngọc trai về làm trắng da cho bạn FA.
Thế nên: tích tụ tư bản ngay từ bây giờ. Dù không thích nhưng cũng ko nghỉ việc ngay. Chiến cho đến cùng. Nếu Thủy Anh du hí hết Việt Nam, mình sẽ du hí vài tỉnh của Trung Quốc...

3. Tiếp tục viết tác phẩm đầu tay. Định dành tiền đi Tokyo lấy tư liệu viết truyện nhưng có lẽ để sau đê... Trong tương lai gần chẳng hạn. Tạm thời nghiên cứu về máy ảnh và một vài thứ hầm bà làng khác...

4. Yêu... đời và tập thể dục chăm chỉ. Dạo này lười dã man. Toàn ngủ muộn và dậy hơi muộn, ko đủ thời gian tập Yoga, chỉ kịp khởi động vài khớp chân tay, và tập bụng (đầy mỡ). Dạo này má hồng phúng phính, biết ngay là béo rồi. Không dám lên bàn cân. Mỗi bữa giờ chỉ dám ăn có một bát cơm đầy rau. Hic, nhìn cái mặt phị là giai hết muốn yêu rồi.

5. Cải thiện tình hình yêu đương của mình. Dạo này kém nhạy cảm và rung động quá. Giai đẹp cỡ anh Leo chắc mới đủ khả năng làm mình choáng váng. Kiếm một thằng tử tế ra hồn trong cái thời buổi khủng hoảng này khó như mò kim đáy bể. Giai tử tế thì có vợ hết rồi.. Thế có đau không cơ chứ. Ấy, lại kêu ca rồi, không được kêu cơ mà... Vớ vẩn!
...
Đại loại là 5 cái dự định ---> Chiến thôi!!!!!



Keep fighting to the end, Thủy Leo

Monday April 13, 2009 - 02:25am (PDT) Permanent Link | 6 Comments
Run away
Chạy trốn không phải là cách mà những người dũng cảm làm khi chán ngấy một thứ gì đó.
Chị Ngọc về một khía cạnh nào đó, không phải là người dũng cảm... Nhưng có lẽ chị đã dũng cảm khi đấu tranh với bản thân mình để dám gửi cho sếp cái đơn nghỉ việc (chả phải "đơn xin nghỉ việc" đâu nhé!!!- thời buổi này chả ai xin-cho ai không cái gì, nên làm quái gì có chuyện đến việc nghỉ cũng phải xin!!!). Hôm qua mình nghỉ làm đi interview nên bỏ qua mất màn hay khi sếp thuyết phục chị Ngọc ở lại. Hôm nay đến thấy cô nhẹ nhàng lạ lùng, không quát mắng. Khi đang viết entry này cô và chị Ngọc đang nói chuyện ở phòng khách. Nghĩ bụng, có lẽ khi mình run away thì sẽ không cần phải ngồi phòng khách và nghe cô thuyết phục đâu, mình sẽ làm nhanh gọn thôi. Có lẽ như vậy là ổn nhất.

Tìm một công việc trong cái thời buổi điên đảo này khó khăn và kinh khủng lắm. Biết vậy, nhưng cũng đâu muốn ngày ngày đến cơ quan là watergirl - có nghĩa là pha chè, rót nước, rửa cốc tách, lau chùi bàn ghế. Mình không ngại khó khăn, kêu mình down giá với khách hàng--> mình mặc cả gẫy cả tay (viết email mà), kêu mình đi hải quan --> mình đi, kêu mình đi ngân hàng--> mình đi. Thậm chí sau này có kêu mình ra cảng Hải phòng nhận hàng mình cũng đi. Chả có gì mình nề hà. Nhưng... làm một watergirl vô dụng thì mình ghét vô cùng. Công việc không cần chuyên môn, chỉ cần cơ bắp và khéo léo (đừng để cho chén vỡ, thế là đủ!). Thà mình xin làm tạp vụ tại cơ quan mẹ còn hơn. Dù sao các chú trên cơ quan mẹ chiều mình và ít ra thì cũng không xăm soi nhìn ngó xem hôm nay cái chén sạch chưa, có nước đọng không, hay cái bàn có sáng bóng không... Cứ thử nghĩ, khi bạn lau bàn líu lo hát một bài hát thuộc có vài câu điệp khúc, khi ngẩng mặt lên, bạn ngó thấy một ánh mắt sắc như dao đang lừ lừ nhìn bạn. Lạnh gáy chưa? Sợ chưa??? Ban đầu mình cũng sợ đấy, dù gì sau này sang phòng kinh doanh cũng phải một điều chị, hai điều em với chị ấy mà. Nhưng sau một thời gian ngắn, mình nghĩ mình chả làm gì sai cả, với lại một người mà kêu "Sếp có trí nhớ tốt lắm" ủng hộ ý kiến của sếp " Điều kiện Ex-works trong Inco có cả phí vận chuyển thì chả có gì mà sợ cả. Định bắt nạt Thủyleo này hả? Đừng có mơ nhé...Con người có sức chịu đựng nhưng không có cái gì là không có giới hạn cả....Thủyleo chỉ có thể nhún nhường trước vài người chứ chưa bao giờ là số đông cả. Hãy nhớ đấy!!!

Mình chả học được gì nhiều từ khi vào đây. May ra học được sự phức tạp và rắc rối của cuộc sống. Ngồi một chỗ, không nhìn thấy mặt trời, không nắng mưa gió bão, sung sướng thật. Làn da bánh mật của mình trắng ra thấy rõ, cớn nắng mà. Nhưng một con người không an phận như mình thì cảm thấy giống như cực hình vậy. Thà công việc cứ lu bù, thà cứ cắm đầu làm một chặp. Vất vả, nhọc nhằn nhưng được hưởng sự tôn trọng và thành quả công việc hoành tráng trước mặt còn hơn là thế này. Cuối tháng có lô hàng 10.700 USD của mình về. Có lẽ khi ấy mình sẽ bận rộn và không ì ra. Cũng có lẽ khi ấy mình sẽ không còn làm ở đây nữa, nhưng sẽ về nhận hàng để nếm trải cái thủ tục hải quan nó kinh khủng thế nào. Tuần trước vừa nếm xong. Đắng ghét và xót ruột. Nghĩ bụng, nếu mà mình lấy được chồng làm hải quan thì chả phải đi làm cho thiên hạ đè đầu cưỡi cổ... Hahaaaaaaa

Entry nhố nhăng. Viết trong lúc tỉnh táo đầu óc. Nhưng lộn xộn trong tình cảm.
Chị Ngọc đi
Còn mình chiến với ai???
Chị Ngọc đi rồi
Mình ngủ trưa với ai???
Hay là mình run away rồi, những ngày còn lại chị Ngọc ở công ty biết chiến với ai?
Buổi trưa chị Ngọc sẽ ngủ với ai?
Hè, chị Ngọc cũng sẽ lại đi cafe với chị Hằng già thôi.
Còn Hằng già nữa. Lấy chồng và thay đổi không khí đi thôi. Ngột ngạt và bí bách lắm rồi.

Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi!!!





Wednesday April 8, 2009 - 07:36pm (PDT) Permanent Link | 4 Comments

Add Nguyen Thuy's Blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 104 First | < Prev | Next > | Last