Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

ღஜღHuyEn_TrAnGღஜღ

Top Page  |  Blog  |  Feeds  |  Friends  |  Lists

Add

ღஜღHuyEn_TrAnGღஜღ is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Wed Sep 19, 2007 Member since June 2006

Mình đã tốt nghiệp Đại học roài, hjhj... (trôg m` cứ như tốt nghiệp mẫu jáo vậy : ...) Reply

1 - 5 of 121 First | < Prev | Next > | Last

Huyen Trang's Blog Full Post View | List View

WelcOmE tO mY wOndErfUl wOrLd !!!

Không thể cầm được nước mắt khi đọc bài báo này...
Không thể cầm được nước mắt khi đọc bài báo này... magnify

[Kênh14] - Mẹ có thể ra đi bất cứ lúc nào. Nhưng con không thể học được nữa, con sợ sẽ làm mẹ thất vọng. Tương lai chẳng là gì nếu mẹ bỏ con lúc này...


Xem tiếp

LK ghi lại
* Câu chuyện được ghi theo lời kể của bạn Hoàng Liên, Đống Đa, Hà Nội

Tôi gục đầu lên vai người bạn thân nhất và khóc, khóc đến mức gần như không thở được. Tôi cảm giác như bao nhiêu nước trong người tôi được rút ra thành nước mắt và chảy hết. Tôi còn chút sinh lực nào để đứng lên nữa. Tại tôi, tại tôi tất cả. Tại tôi mà mẹ ra nông nỗi. Tại tôi mà bố chỉ dám nấc lên sau khi tiếng bước chân tôi đã xa hẳn khỏi hành lang bệnh viện...

Trong nhà, mẹ là người cưng chiều tôi nhất. Nhưng người cũng rất nghiêm khắc. Bố tôi là một cán bộ ngân hàng nhưng mẹ chỉ là người phụ nữ bán tạp hóa nhỏ ở nhà. Mẹ chỉ học hết cấp 3. Không phải mẹ tôi học kém mà không thi được đại học, cũng không phải ông bà ngoại không có điều kiện cho mẹ tôi theo học. Ngày ấy, cả ông bà cũng như mẹ tôi đều không ý thức được tầm quan trọng của việc học hành. Bây giờ, trưởng thành rồi, tích lũy được nhiều kinh nghiệm cuộc sống rồi, "khôn ra rồi" (theo lời mẹ tôi) thì mới thấy học hành cần thiết đến thế nào. Mẹ quyết tâm đầu tư cho chị em tôi học hành thật tốt.

Từ nhỏ, chị em tôi đã luôn được kèm cặp học hành. Có lúc tôi ghét mẹ vì ngay cả hè trong khi đám bạn vui đùa, nghỉ mát thì tôi vẫn chúi đầu vào học: học văn hóa, học đàn, học nhảy. Cái gì mẹ cũng muốn tôi biết một chút, mẹ nói làm được càng nhiều việc càng đỡ khổ. Hè này, sau khi thi xong, mẹ còn dự định cho tôi đi học mấy lớp nữ công gia chánh nữa. Thật ra thì nhiều lúc tôi cũng cảm thấy biết ơn lịch học khá dày đặc mà mẹ đặt ra cho tôi. Tôi là đứa con gái khá toàn diện trong lớp bởi biết rất nhiều thứ. Tôi cũng thương mẹ lắm, vì bao nhiêu tiền kiếm được mẹ đều dành dụm đổ vào các lớp học cho chị em tôi. Người không mấy khi may sắm quần áo mới cho mình, những chi tiêu cá nhân của mẹ được giảm thiểu tối đa. Cái gì mẹ cũng dành hết cho con cái.

Tôi học lớp 12, mệt mỏi lắm. Nhưng mẹ còn mệt gấp mấy lần tôi. Mẹ mong ngóng tôi sau mỗi lần chạy lò, đỡ cặp cho tôi và đưa một ly sữa. Tôi thức khuya, mẹ còn thức khuya hơn tôi vì mẹ còn chờ để giục tôi đi ngủ sớm, mang hoa quả cho tôi ăn khuya và kiểm tra lại chăn màn khi tôi đã ngủ say. Sáng hôm sau, trong khi tôi vẫn còn quấn chăn ngủ cố thì mẹ đã dậy tự khi nào, mở hàng sớm và nấu đồ ăn sáng cho tôi. Có lẽ, tôi là đứa con hạnh phúc nhất trên đời.
Tôi không thể tiếp tục thi đại học vì mẹ có thể ra đi bất cứ lúc nào...

Vốn khá thông minh lại chăm chỉ nên tôi học hành khá tốt. Vả lại, có một người mẹ như thế mà tôi kém cỏi thì tôi sẽ là đứa con bất hiếu mất. Thầy cô nào cũng đánh giá tôi khá cao và tin tưởng vào khả năng đỗ đại học của tôi. Những gì tốt đẹp nhất mẹ đều dành hết cho tôi. Tủ lạnh lúc nào cũng đầy chật hoa quả, các bữa ăn toàn món tôi thích. Tôi biết mẹ bỏ tiền ra mua hoa quả nhưng không mấy khi mẹ động vào.

2 ngày thi tốt nghiệp vừa qua, tôi làm bài rất tốt. Dù điểm thi cách nhà không xa nhưng mẹ đều bảo bố đưa đón tôi chứ không để tôi đạp xe một mình như đi học. Mẹ sợ tôi mệt. Bố tôi cũng vui vẻ nhận lời và luôn luôn đứng chờ ở cổng trường rất đúng giờ. Chiều nay, thi môn cuối cùng. Tôi chờ mãi không thấy người ra đón. Tôi điện thoại, máy bàn không ai nghe máy, di động của mẹ và bố chỉ có giọng nhàm chán của tổng đài điện thoại: "Thuê bao quý khách vừa gọi...". Tôi đang định bắt xe về nhà thì điện thoại reo inh ỏi. Số lạ hoắc, giọng em tôi nghẹn ngào ở đầu dây: "Mẹ bị tai nạn, đang cấp cứu ở bệnh viện Việt Đức. Chị qua ngay nhé".

Đánh rơi chiếc điện thoại, tôi cuống cuồng bắt chiếc xe ôm gần nhất lao đến viện. Hỏi cuống cuồng mới thấy chỗ mẹ đang nằm. Người nhà chưa được vào. Bố lấy hai cánh tay giữ chặt tôi lại, tôi òa khóc. Mẹ tôi nằm im lìm với một đống thiết bị quanh người, mấy bác sĩ hối hả xung quanh...

Một lúc sau, bác sĩ ra và bảo bố tôi đi theo. Khuôn mặt ông thất thần nhưng ông im lặng, bảo với mọi người rằng mẹ sẽ ổn. Ai cũng nhẹ nhõm hẳn, chỉ bố là không cười. Tôi hỏi em trai mẹ đi đâu mà bị tai nạn. Nó bảo: "Mẹ đi đón chị." - "Sao bố không đón" - "Hôm nay, mẹ đòi đi đón. Chị thi xong sớm, mẹ muốn đưa chị đi mua bộ đồ lửng mới, mấy bữa chị bận ôn chưa đi mua được". Nó nói rồi nấc lên, còn tôi ngã vật ra dãy ghế chờ. Mẹ vì tôi... Và chiếc xe tải đi qua đường không phanh kịp... Ôi, mẹ ơi...

Mọi người bảo tôi về. Trông tôi cũng như sắp ngã quỵ tới nơi. Tôi bước nặng nề, ngồi gục lại hàng lang khóc, tôi đã phải gào lên để hỏi và cuối cùng cũng biết được tình trạng của mẹ tôi quá nguy hiểm, khó giữ được tính mạng và gia đình phải túc trực liên tục, đề phòng tình huống xấu. Tôi đổ gục thực sự...

Tôi thi tốt nghiệp rất tốt và chắc chắn đỗ để có điều kiện dự thi đại học. Trước mắt tôi còn kỳ thi đại học, nhưng tôi không còn tâm trí nào để nghĩ đến nữa. Đó là ước nguyện của mẹ, là điều mẹ chờ đợi mong mỏi bao lâu nay. Nhưng mẹ có thể ra đi bất cứ lúc nào, mẹ cần được ở bên chúng tôi. Tôi làm sao yên tâm ngồi nhà học trong khi mẹ đang hấp hối trên giường bệnh. Tôi muốn vứt bỏ hết tất cả để ở bên mẹ bây giờ, vậy mà sáng sớm nay bố đã nói với tôi rằng nếu tôi không cố gắng học để thi, thì mẹ sẽ giận tôi lắm lắm.
Mẹ có thể ra đi bất cứ lúc nào. Nhưng con không thể học được nữa, con sợ sẽ làm mẹ thất vọng. Tương lai chẳng là gì nếu mẹ bỏ con lúc này...

Hic hic, thương quá, huhuhu...

Nguồn: http://kenh14.vn/c61/t13/20090604073513553/me-bi-tai-nan-khi-don-toi-di-thi-tot-nghiep.chn

Đọc xong bài báo này mình k0 cầm nổi nước mắt...

Mình luôn thấy rất thích mỗi khi nghĩ đến chuẩn bị về đến nhà. Vì ngày nào đi đâu về là đều thấy mẹ ngồi trên ghế salon xem TV, trong bếp cơm nước ngon lành đã chuẩn bị sẵn sàng. Rồi mẹ lại hỏi han mình các thứ, rồi hỏi mình thích ăn j`, uống j` k0, mẹ làm cho .v.v.v.. và bjờ cũg chốt lại bằng câu: "Mẹ mới ... đấy. Con lấy mà ăn/uống đi." (được mẹ chăm bẵm thế nên tuy mình nhỏ nhỏ xjnh xjnh nhưng sức khoẻ thì vô đối, hihi ). Thế nên hôm nào về mà k0 thấy mẹ là lại nhớn nhác gọi điện, nhắn tin cho mẹ, hỏi xem mẹ đi đâu ồy ... Mình thật hạnh phúc vì bố mẹ mình đều khoẻ mạnh. Con mong bố mẹ sẽ mãi mãi như vậy nhé, hjhj... Để còn bế con cho con nữa chứ, híhí Yêu bố mẹ nhìu thía k0 bít nữa

Các bạn nhớ iu thương mẹ nhìu vào nha

Saturday June 6, 2009 - 12:57am (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Tìm về với bình yên...
Tìm về với bình yên... magnify
21-05-2005 21-05-2009

4 năm trôi qua rồi, 4 năm tròn kể từ ngày mình yêu nhau...

Cảm ơn anh vì đã mang đến cho em 1 ngày kỉ niệm thật vui vẻ và hạnh phúc!

Cảm ơn anh vì những lời chân thành từ đáy lòng mình dành tặng cho em... Em đã k0 kìm nổi sự xúc động của mình trước tình yêu quá lớn mà anh dành cho em... Và em đã khóc.. khóc trong niềm hạnh phúc...

Biển cồn cào suốt đêm.

Từng đợt sóng chồm lên lùi xuống.

Biển yêu đất điên cuồng rộng lượng.

Muốn xô bờ nhưng lại sợ bờ đau.

Biển cuốn vào lòng tất cả những lo âu.

Chừng có thể già đi vì trăn trở.

Giành cho đất những làm êm sóng vỗ

Lọc tình yêu thành vị muối đậm đà.

Biển như người thiết tha.

Yêu đất đến muôn đời sôi động.

Ai đã hiểu hết tình biển rộng.

Ai đã đo được lòng biển sâu.

Lo nghĩ bao năm biển hoá bạc đầu.

Niềm vui đến biển cười xanh trở lại.

Biển như người vô tâm, bực rồi thương ngay đấy.

Có bao giờ biển giận được lâu đâu.

Chắt chiu bao năm cho đất rất nhiều.

Đất chẳng biết cứ ngày càng lấn mãi…

Biển chính là anh đấy........................ Yêu em nhiều biết mấy!

Cảm ơn anh vì bài thơ tình này. Em cũng yêu anh nhiều biết mấy...
Và em cũng muốn anh biết rằng em yêu anh như thế nào:
Anh là biển thì em xin là đất.
Đất lặng im nhưng đất chẳng vô tình.
Đất dịu dàng ôm chặt biển xanh.
Biển sâu thẳm mênh mông
.....................đất lẽ nào không biết.
Biển trăn trở buồn vui gào thét.
Có nghe chăng lòng đất âm vang.
Đã nhiều khi lòng đất bàng hoàng.
Bỗng sụt xuống nhường thêm cho biển đấy.
Suốt năm tháng mạch nguồn tuôn chảy.
Đất góp thêm tình biển lúc đầy vơi.
Đất âm thầm nghe lòng biển reo vui.
Tiếng sóng vỗ biết trái tim mình đập.
Có bao nước đất dồn về ôm ấp.
Cho biển mênh mông, cho biển mặn mà.
Trách chi nhiều hỡi anh, biển bao la.
Đất lặng im .......
...........Nhưng không vô tình đâu nhé.
Hà Nội, ngày 22/05/2009.

P/s: Gửi tặng tất cả những ai đang yêu và sẽ yêu 2 bài thơ trên. Mình k0 muốn giữ làm của riêng. Vì TY đâu fải của riêng ai mà

Đặc biệt gửi tặng tới con gái Ánh và anh Đức péo. Chúc 2 vợ chồng sắp tới sẽ có 1 lễ cưới hoàn hảo và hãy yêu thương nhau hết mình đến trọn đời nhé!

(Ah, tớ post ảnh trong Flickr é, ai muốn thì cứ vào mà xem xem mẹt 2 vc tớ hạnh phúc ntn )

Friday May 22, 2009 - 07:47pm (ICT) Permanent Link | 5 Comments
Nhật ký: Những người đàn ông đã đi qua đời tôi

Người đàn ông thứ nhất:

Bạn mình cho số đt của mình nên anh ấy mới gọi để làm quen, đã nói chuyện với nhau vài lần, vài lần anh í rủ đi uống nước nhưng mình toàn bận. Hôm nọ đang buồn chán, anh gọi điện rủ đi chợ đêm Đồng Xuân, đi luôn.

7h đi, nhưng mà mình lại chưa ăn cơm, vì chẳng có gì để ăn. Thế nên lúc anh đến, mình rụt rè đề nghị là đi ăn cái gì đó đã, anh đồng í luôn làm mình phấn khởi lắm. Nhưng anh lại thêm một câu là anh đã ăn cơm ở nhà rồi. Vậy là quyết định đi ăn cháo trai cho anh đỡ bị no ( hơ hơ ). Trên đường đi toàn nói chuyện về ăn uống. Gì chứ ăn uống là sở trường của mình, nên mình nói rất say mê và trót khoe với anh là có bữa kỉ lục nhất em ăn đc 10 bát cơm. Anh nhìn mình sửng sốt, thấy mình "hơi lỡ mồm" nên phải giải thích thêm là bát nhà em nhỏ, xới lại vơi, nên chắc là so với nhà anh chỉ là 5 bát thôi (hehe)

Anh gật gù hiểu ra " Vậy là em ăn cũng khoẻ đấy, nhưng chưa bằng anh, con gái làm sao ăn khoẻ bằng con trai đc ".

Chuyện trò đến đó thì mình cũng vừa vặn ăn xong 1 bát cháo. Anh thấy vậy bảo:

" Gọi thêm bát nữa đi em, em chưa ăn gì mà "

Mình định bảo vâng ạ nhưng chợt nhớ ra làm thế ở lần đầu đi chơi thì mất hình tượng ngọc nữ quá ( hớ hớ ) nên bẽn lẽn bảo anh là " Thôi anh à, ăn ít mới thấy ngon, ăn nhiều ngán lắm "...

Xời, duyên dáng nhẹ nhàng tế nhị cũng chỉ đến thế mà thôi. Nhỉ ? nhi? nhi?
Ấy thế mà cái thằng cha hiếu chiến đó ko biết đường, lại phán một câu mà có lễ cả tháng sau vẫn phải hối hận và ray rứt " Thế mà em cũng kêu là ăn khoẻ lắm, chỉ được cái bốc phét giỏi , thế này mà ăn thi với anh là bét ngay "

Hừ, mình ghét nhất thằng nào khích bác đểu, nó lại còn kêu mình bốc phét mới đau chứ.

À, đã thế mình gọi luôn bát thứ 2.

Ăn xong bát thứ 2, mình thấy hơi hối hận. Con gái lần đầu đi chơi ai lại ăn 2 bát liền bao giờ, mất mặt quá. Nhưng thằng hiếu chiến đó nó có để mình phải hối hận lâu đâu. Nó nhìn mình rồi khinh khỉnh cười, kêu " No rồi phải không? "

Mình cười toe toét " Thôi, ăn thế thôi anh ạ, mình còn đi ĂN MÓN KHÁC "

Và cuộc chiến bắt đầu....

Trước tiên rẽ ngay ra Lò Đúc ăn sữa chua, mọi khi mình chỉ ăn sữa chua trắng, nhưng hôm nay thì quyết ăn đủ 4 loại, cam, dâu, khoai môn, ca cao.

Xong, 4 cốc sữa chua, anh í lại gợi í là ở đây có kem nữa.

Mình kêu là em chỉ thích ăn kem Tràng Tiền thôi ( thật ra là thích ăn kem ciao cơ)

Vậy là lại đi ăn kem.

Xong, 1 ốc quế nếu không phải vì anh í ko thích ăn kem thì mình đã ăn 2 cơ.

Rồi anh í vẫn chưa chịu câm nịn cái cổ hộng lại, lại khích đểu " Ăn thế vẫn chưa no đâu nhỉ? "

Mình bèn đáp " Vâng, bây giờ phải đi ăn cái gì nóng nóng, em thấy hơi lạnh".

Thế là lại ra Phố Huế ăn sủi cảo, mỳ vằn thắn, tráng miệng thêm 2 cốc sữa đậu nành.

Chốt hạ cuối cùng là đi ra hàng bạc ăn nem chua rán. Gọi 20 cái nem nhưng anh chỉ động vào có một cái còn đâu ngồi nhìn mình....ăn.

Hai anh em nói chuyện cũng rôm rả nhưng từ lúc mình gọi thêm 2 đĩa khoai tây rán nữa tự dưng thấy anh nói ít hẳn ( không hiểu tại sao nữa ).

Ăn xong mình đòi trả tiền chứ nhìn anh mình thấy cứ day dứt làm sao ấy...

Thấy mình trả tiền xong rồi, anh nhìn ông bán hàng xem thối lại mình bao nhiêu tiền rồi đưa cho mình đúng ngần ấy tiền bao gồm cả 1 đồng xu 1000.

Chẹp, thế có gọi là nguời đàn ông chuẩn mực và chính xác ko nhể?

Đến lúc này thì anh chả còn gạ gẫm gì mình nữa, im lặng buồn không nói....

Mình hả hê đứng dậy, trời ơi, sao mà bụng căng tức muốn tụt cả quần ra thế này, công nhận là no quá thể, sao đứng lên mới thấy no nhỉ, lúc ăn thì ko thấy mấy.

Mình đi lại lặc lè khó nhọc. Anh hỏi có đi chợ đêm nữa không? Mình bảo là thôi, 10h30 em phải về rồi, thực ra là ăn quá no thì mình chỉ muốn nằm lăn ngay ra đất ngủ.

Suốt đường đi anh chả thèm nhìn mình cũng chả nói gì luôn.........

Ủa mình đã làm gì sai à? Không......chả làm gì cả, mình đã hôm nay mình đã rất ý tứ mà, tại anh khích mình trước đấy chứ.

Hẹn hò anh số 1 thế là kết thúc, mình no 2 ngày. Chờ mãi mà chả thấy anh ý gọi điện lại hỏi thăm mình gì cả. Mối tình với người đàn ông đầu tiên thế là tan vỡ. Đến tận bây giờ mình cũng k0 hiểu là tại sao lại tan....

_ST_

Hết phần 1... Còn tiếp....


Wednesday April 15, 2009 - 01:54am (ICT) Permanent Link | 1 Comment
Edit entry trước...
Edit entry trước... magnify
Wednesday April 15, 2009 - 01:28am (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Tự dưng ...
Tự dưng ... magnify

Tự dưng thấy chán ghét và mệt mỏi...

... Mệt mỏi k0 muốn bước tiếp nữa....

...... Bước tiếp k0 biết mình sẽ tới đâu....

.... Mà tới đâu thì tới, giờ thì mình bất cần....

.....Trước mắt mình bây giờ là 1 lớp sương mù dày đặc....

..... Không thể biết trước mặt mình là 1 thiên đường tươi đẹp hay là 1 vực thẳm ko lối thoát nữa........

......Cho số phận quyết định thôi......

........ Sống thì sống, mà chết thì chết........

........Suy cho cùng thì những gì mình mong muốn đâu có gì là sai, đâu có gì là quá đáng..........

......Ôi, mệt mỏi, nhức óc vì những cái k0 thể xảy ra mà nó lại xảy ra được......

.........Có những cái người ta bảo khả năng xảy ra rất ít, cực kì hiếm, chỉ chiếm 0,00...1 % thôi.........

........Vậy mà những cái 0,00....1% ấy rất hay rơi vào cái thân tôi.....

AI GIÚP MÌNH?????

Friday April 10, 2009 - 06:14pm (ICT) Permanent Link | 2 Comments

Add Huyen Trang's Blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 121 First | < Prev | Next > | Last

HIGHLIGHTED POSTS