Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Hiếu Nhỏ ! (Interista)

Top Page  |  Blog  |  Feeds  |  Friends  |  Lists

  • Work: Global Sport Agency
  • School: Vietnam Institute Of Betting

Add

Hiếu Nhỏ ! (Interista) is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Mon May 25, 2009 Member since March 2006

Tag Cloud

Ca m on may` ban. Tot ! Reply

1 - 5 of 86 First | < Prev | Next > | Last

HieuXiTin Blog Full Post View | List View

Hieu^' To^`!

Chuyển nhà Blog
Chuyển nhà Blog magnify

Sau khi nhận đươc tin chính thức Yahoo sẽ đóng cửa Blog thì mình cảm giác hơi buồn! Vì Blog của mình toàn là những tâm sự về cuộc sống về tình yêu và với 1 con người ngại thay đổi như mình thì sang Blog mới thật là chán! Thôi nhưng phải đổi mới để đi kịp với thời đại chứ nhỉ!

Sau đây là Lịn Blog mới của mình các bạn nhớ ADD nhé http://vn.myblog.yahoo.com/rongvangchaua/!

Tuesday June 2, 2009 - 07:23am (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Đóa hồng Cambridge !
Đóa hồng Cambridge ! magnify

Sau khi đọc xong chuyện này thì cảm nhận là tình yêu quả là có sức mạnh kỳ diệu! Các ban đọc xong là biết hehe :

Cambridge, những ngày đầu đông…

Khép chặt áo hai tà áo ấm nặng trịch, siết lại cái khăn choàng dày kịt trên cổ, tôi cắm đầu lao băng băng trên những dãy hành lang. Thỉnh thoảng, tôi lại va phải một vài sinh viên đang lững thững đi ngược chiều, và nhận lấy vài cái nhăn mặt, những lời cau có lầm bầm. Mặc kệ, chỉ còn năm phút nữa là lớp Lịch sử Luật pháp bắt đầu, mà tôi thì không hề muốn đi trễ một chút nào. Giáo sư môn này nổi tiếng nghiêm khắc và khó tính, và tôi phải tăng tốc nếu không muốn đứng ngoài giữa cái lạnh căm căm này.

Tôi lao qua cánh cửa lớp vừa đúng lúc vị giáo sư đang chuẩn bị mở sách ra. Phùùù…! Jacques, gã bạn cùng phòng ở ký túc xá ngoắc tôi và chỉ tay ra hiệu chỗ trống ngay cạnh bên hắn. “May nhỉ! Vừa đúng giờ luôn…”, hắn nháy mắt láu cá. Jacques người Pháp, cao và đẹp trai như những hình mẫu Châu Âu mà tụi con gái vẫn phát cuồng lên. Vì thế mà hắn cũng khá đào hoa. Jacques và tôi ở cùng từ năm ngoái, lúc tôi vừa đến Cambridge bắt đầu khóa học ngành Luật tại Trinity College theo một học bổng mà tôi phải rất vất vả phấn đấu để giành được. Một gã bạn cùng phòng dễ mến và dễ chịu.

Vị giáo sư đã bắt đầu bài giảng của mình. Khung cảnh lớp học trang nghiêm và yên tĩnh. Mùa đông nơi đây không có tuyết rơi, nhưng cái lạnh giá vẫn làm cho thành phố cổ điển này thêm thâm nghiêm, trầm kính. Không gian như nhuốm sắc đông bàng bạc, xam xám. Bên ngoài, qua ô cửa sổ, tôi ngắm nhìn những tòa lâu đài cổ kính của các colleges trong sương sớm, giữa những bãi cỏ xanh mướt, và những bóng dáng trầm ngâm lặng lẽ bước, co ro trong áo choàng và khăn len dày sụ. Tất cả tạo nên một Cambridge rất riêng, rất đẹp, rất cổ và luôn có chút gì u hoài, trầm mặc.

Cánh cửa lớp bật mở. Hiện ra nơi khung cửa một bóng dáng bé nhỏ, rụt rè. Mái tóc đen dài mềm mại buông xõa ngang lưng. Khuôn mặt trắng muốt dịu dàng hơi tái đi vì giá lạnh. Những ánh mắt hiếu kỳ trong lớp học đổ dồn về phía tà váy trắng mỏng manh lạc lõng giữa trời đông Anh Quốc vốn chỉ toàn những áo khoác với khăn choàng dày kịt xám xịt. “Thưa giáo sư, cho phép em vào lớp ạ…Hôm nay là ngày đầu tiên em nhập học nhưng em lạc đường nên…”, Váy-Trắng khẽ nói, giọng phát âm tiếng Anh nhẹ nhàng đặc trưng của người Châu Á. Vị giáo sư già nghiêm khắc khẽ nhíu mày. Nhưng rồi, có lẽ ông cũng động lòng khi thấy làn môi tái nhợt run run, nên khẽ gật đầu ra hiệu cho cô vào lớp học. Váy-Trắng mỉm cười hân hoan, siết nhẹ lại chiếc khăn len xám nhạt và tiến vào giữa những dãy bàn. Giây phút ấy, dường như ai cũng cảm thấy mùa đông Cambridge bỗng chợt như sáng bừng lên đôi chút…

Tôi thẫn thờ. Là em ư. Không thể nào. Sao lại có người giống với cô-gái-trong-mơ của tôi đến thế. Giống hoàn hảo đến khó tin. Nghe có vẻ thật lạ lẫm, nhưng đã hàng nghìn lần, trong những giấc mơ, hay trong trí tưởng tượng tôi hình dung ra hình ảnh một cô gái như thế. Mái tóc dài đen mượt. Váy trắng và khăn len xám giữa mùa đông rét buốt, thật mong manh. Một người con gái sẽ khiến trái tim tôi se lại và muốn được bao bọc, chở che. Chưa bao giờ thật sự đi tìm kiếm hay làm một cái gì đại loại như thế, nhưng tôi vẫn hy vọng, và vẫn tin rằng một ngày nào đó tôi sẽ tìm ra em. Thậm chí, tôi còn từng vẽ không biết bao nhiêu bức tranh về em, cô-gái-trong-tưởng-tượng của tôi. Thật không ngờ, hôm nay, giữa Cambridge cổ kính xa xôi, tôi đã bắt gặp được người con gái y hệt như giấc mơ của mình, bằng xương bằng thịt…

…“Này, cậu có nghe tớ nói cái gì không đấy?” – Jacques huých nhẹ. Tôi giật mình, lúng túng: “ Hả ả…, cậu nói gì cơ. Sorry mình không nghe…”. “Cậu lạ thật. Tớ hỏi là nhìn cô bạn Châu Á mới đến ấy, có khi nào cũng là người Việt Nam như cậu không nhỉ. Mà này, cậu làm sao thế hả, đừng nói với tớ là mới gặp mà cậu đã bị cô bé hớp hồn rồi đấy nhá, hô hô hô….”

***

Em tên là ShanShan. Đến từ Bắc Kinh xa xôi. Một “Cô gái Trung Hoa” chính hiệu!

Tôi biết được những điều này sao mấy ngày vất vả “tiếp cận”. Shan Shan khá hiền và nhút nhát. Thậm chí tôi còn có cảm giác em rất bối rối mỗi khi tôi bắt chuyện nữa.

Tôi khẽ mỉm cười một mình, và tiếp tục cúi xuống hý hoáy. Mái tóc dài này. Khuôn mặt bầu bĩnh trắng muốt. Đôi mắt to ngây thơ. Váy trắng. Khăn len xám…Shan Shan dần hiện ra trên trang giấy trắng, đáng yêu và trong sáng đến lạ…

-Này, cậu lại vẽ đấy hả?-Jacques ngồi xuống cạnh tôi từ lúc nào không biết. Hắn giật phắt tờ giấy-Chà chà, xem nào, là cô bạn mới, ha ha…

-Thôi đi, trả lại cho tớ..-Tôi đỏ mặt- Cậu cười cái gì hả?

-Tớ cười vì không ngờ “thầy tu” như cậu mà cũng biết yêu cơ đấy!-Jacques nói và chạy biến ra cửa trước khi lãnh nguyên một cái gối bay vào mặt. Trước khi biến mất, giọng hắn còn vang vọng khắp hành lang:

-Anyway, cố lên nhé! Goodluck!

Còn lại một mình, tôi ngắm lại bức tranh vừa hoàn tất. Uhm, phải cố gắng chứ. Vì tôi nghĩ, mình-thật-sự-thích-Shan Shan-mất rồi!

***

Trong thư viện…

-Shan Shan thích đọc sách quá nhỉ!

-Uhm…Mình muốn theo kịp các bạn mà. Vì mới sang nên…

-Nếu muốn mình sẽ giúp Shan Shan ôn tập. Tụi mình có thể hẹn ở đâu đó.

-Thật chứ…- Đôi mắt cô bạn sáng lên, rồi bỗng chùng xuống-À, mà thôi, Jenny cũng đã hứa giúp mình rồi. Cảm ơn Vĩnh nhé. Thôi mình đi đây.

***

Trên hành lang…

-Hi, Shan Shan đang đợi ai à?

-Oh,…mình có hẹn với Kristy.

-Thế à…

Im lặng.

-À, mình đang tự hỏi thứ bảy này Shan Shan có rảnh để…

-Uh,..thực ra thì,…

Bối rối.

-Ah, Kristy đến rồi. Lúc khác nói với Vĩnh sau nhé. Mình đi đây. Bye bye!

***

Rốt cuộc là vì sao nhỉ?

Đã hai tháng trôi qua, và càng ngày tôi càng nhận ra một điều rằng: Shan Shan rất e ngại mỗi khi đứng gần tôi. Em luôn bối rối và chối từ mỗi khi tôi có ý định chuyện trò hay hay muốn hẹn em đi đâu đó. Gần-như-là-một -sự- tránh- mặt!

Chẳng lẽ mình đáng ghét đến thế ư? Không, không thể nào là thế. Tôi luôn có cảm giác rằng Shan Shan luôn lặng lẽ nhìn theo mình từ phía sau. Và cũng không ít lần tôi thực sự bắt gặp ánh mắt trìu mến thân thương ấy. Shan Shan bối rối quay mặt đi. Một cảm giác rất quen thuộc, y như tôi đã từng bắt gặp ở một chốn nào đó, của quá khứ…

Vậy thì vì sao? Vì sao nhỉ? Tôi thật sự không thể hiểu sự né tránh của em. Hay là em có điều gì không thể nói…

-Này, lại thẫn thờ đấy hả?-Jacques đột ngột xuất hiện làm tôi giật cả mình- Cậu với cô “Búp bê Trung Hoa” sao rồi?

Tôi gượng cười:

-Uh, có gì đâu, vẫn vậy…

-Hum, thật chả hiểu được người Châu Á các cậu. Thích thì cứ nói, cứ ngại ngùng mãi! Hôm qua cô ấy còn rụt rè hói thăm tớ về cậu đấy, đúng là…

-Thật á?

-Tớ nói dối để làm gì? Mà thôi, mặc cậu mơ mộng với cô bé Trung Hoa, tớ đi hẹn hò đây, hô hô…

Ra đến cửa, hắn còn cố ngoái lại:

-Mà này, quên phắt cô bé đi. Sắp đến Lễ hội Giáng sinh đấy. Để tớ giới thiệu một trong số các cô bạn cho cậu. Chậc chậc, bạn tớ toàn cực xinh nhá…

Giáng Sinh! Phải rồi, Lễ hội Giáng sinh sắp đến, tôi nhất định sẽ nói với Shan Shan. Nói rằng tôi thật sự thích em. Tôi cần một câu trả lời cho mình. Nhất định là thế…

***

Giáng Sinh đã về!

Có cảm tưởng rằng chỉ sau một đêm ngủ dậy, những cây thông Noel lấp lánh những ngôi sao trang trí đã đồng loạt mọc lên khắp campus, và trải dài dọc khắp những con phố hiền hòa cổ kính bao quanh những colleges của Cambridge. Vẳng trong gió những âm điệu rộn ràng quen thuộc của mùa Giáng Sinh an lành. Những tòa lâu đài trang nghiêm, những con phố nhỏ với kiến trúc cổ, cái lành lạnh, giai điệu nhộn nhịp,…tất cả hòa hợp với nhau một cách kì lạ. Hệt như phong cảnh trong những tấm thiệp Giáng Sinh mọi người vẫn chuyền tay nhau hồi nhỏ. Dường như mọi người ai cũng vui tươi hơn, hồ hởi hơn…

Đêm xuống. Dạ tiệc được tổ chức ngay ngoài bãi cỏ rộng trong college. Tôi len lỏi giữa những đám đông trò chuyện cười đùa rôm rả, nôn nao kiếm tìm bóng dáng nhỏ nhắn của Shan Shan. Kia rồi! Cô gái của tôi, vẫn tà váy trắng tinh khiết ấy giữa một rừng áo váy xúng xính …

-Shan Shan, mình mời cậu nhảy điệu Valse này nhé?

Và rồi, y như trong một giấc mơ, giữa điệu nhạc dập dìu êm ái, giữa những bước nhảy tay trong tay với người con gái đã bao lần tôi ao ước được tìm thấy, tôi thì thầm: “Shan Shan, I-Love-You”…

Đột nhiên, như vấp phải một nốt nhạc lạc điệu, Shan Shan khựng lại. Giấc mơ chợt vỡ vụn ra hàng nghìn mảnh nhỏ, bay khắp không gian như những bông hoa tuyết, đẹp mà lạnh lẽo vô cùng. Em nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh, nhưng lại ngỡ ngàng, hoang mang. Tưởng như trong đôi mắt ấy có bao điều xáo trộn không thể nói nên lời. Shan Shan quay đi, không để tôi nhìn thấy những biểu cảm trên khuôn mặt…

-Shan Shan không yêu Vĩnh đâu. Hãy quên cô ấy đi, Vĩnh ạ!

Nói rồi, em vụt bỏ chạy, lẫn vào đám đông, mất hút, hệt như em Lọ Lem hốt hoảng khi tiếng chuông đồng hồ điểm đúng 12 tiếng, bỏ lại chàng hoàng tử ngẩn ngơ thấy mình vừa đánh mất một điều gì thật quý báu. Nhưng không như trong câu chuyện cổ tích, chàng hoàng tử hôm nay không nhặt được chiếc giày thủy tinh nào để tìm lại nàng công chúa của mình, chỉ còn biết đứng thẫn thờ hoang mang nhìn theo giấc mơ bay xa dần, xa dần,…

Hụt hẫng. Như vừa có cái gì vỡ tan trong lòng. Tôi lặng lẽ quay về ký túc, một mình. Bỏ lại phía sau những gương mặt hớn hở, những tiếng cười hân hoan của bao người…

***

“Vĩnh của em!

Khi Vĩnh về đến và nhìn thấy lá thư này đính trên cửa phòng ký túc, chắc Vĩnh sẽ ngạc nhiên lắm nhỉ. Nhưng Vĩnh sẽ còn phải ngạc nhiên hơn rất nhiều nữa đấy J. Để em kể cho Vĩnh nghe một câu chuyện cổ tích nhé…

Tên em không phải là Shan Shan. Và tất nhiên em cũng không phải một cô gái Trung Hoa như vẫn nói với Vĩnh. Em tên là Vy Khanh, là người Việt Nam 100%, thậm chí em đã học chung với Vĩnh hồi phổ thông, vì thế mà em mới biết được Vĩnh. Và yêu Vĩnh. Yêu Vĩnh ngay từ cái hôm em đứng trên ban công tầng hai của trường mình và trông thấy Vĩnh, lần đầu tiên. Chắc Vĩnh không nhớ hôm ấy đâu. Nhưng em thì mãi mãi sẽ không quên được. Hôm ấy là buổi sáng sớm, trời lại hơi rét nữa nên mọi người đến trường chỉ mới lác đác. Em thì vốn hay đi muộn, nhưng không hiểu sao hôm ấy lại đến sớm thế, rồi lại “hâm hâm” ra hành lang đứng ngắm sân trường nữa. Em vốn không thường làm thế đâu. Có lẽ ông trời muốn em gặp Vĩnh đấy mà, duyên phận, Vĩnh có tin không? J. Vĩnh ngồi một mình trên ban công trước cửa lớp, dựa lưng vào tường, và lặng lẽ vẽ. Khi bắt gặp hình ảnh ấy, đột nhiên trái tim em như thít lại. Rồi đập loạn xạ. Không biết đó có phải là cái mà người ta hay gọi là “tình yêu sét đánh” không nhỉ. Chỉ biết rằng từ giây phút ấy, em biết trong trái tim mình không còn đập yên ả như trước nữa. Và sau đó là những chuỗi ngày tìm đủ mọi cách để tìm hiểu, để biết mọi điều, dù là nhỏ xíu về Vĩnh. Vĩnh thích màu gì, Vĩnh thích ăn kem vị gì, Vĩnh thích xem phim gì…Tất tần tật mọi thứ em đều muốn biết. Em cũng đã từng vui mừng khấp khởi biết bao khi biết rằng Vĩnh vẫn chưa có bạn gái. Nhưng rồi cũng chỉ để biết thế thôi, vì em không hề có chút xíu dũng khí nào để đến trước mặt Vĩnh và nói lên những cảm xúc của mình. Em chỉ biết âm thầm dõi theo Vĩnh…

Rồi Vĩnh tốt nghiệp và vào đại học. Em cũng chỉ biết cố gắng, cố gắng để thi đỗ vào cùng trường với Vĩnh, và tự nhủ ngày em vào đại học cũng sẽ là ngày em đủ tự tin để xuất hiện trước Vĩnh. Nhưng rồi khi em vui mừng với giấy báo nhập học trên tay thì lại biết được tin Vĩnh sắp sang Cambridge. Vĩnh có biết em hụt hẫng và buồn đến mức nào không? Nhưng em không bỏ cuộc, không thể bỏ cuộc Vĩnh ạ. Tình yêu của em với Vĩnh đủ lớn để cho em quyết tâm đuổi theo Vĩnh, một lần nữa. Mà lần này, cuộc “rượt đuổi” khá là cam go đấy J. Không ai có thể hiểu được điều gì cho em nghị lực kiên quyết đến thế. Những buổi sáng sớm lạnh cóng em thức dậy trong khi mọi người cuộn tròn trong chăn ấm để luyện tiếng Anh. Những đêm khuya miệt mài học. Em phải trải qua bao vất vả, bao vòng thi và phỏng vấn mới thi đậu được vào Cambridge, ngôi trường nổi tiếng thế giới mà trước đây có nằm mơ em cũng không nghĩ mình sẽ được vào học. Tình yêu quả là có sức mạnh phi thường, Vĩnh nhỉ…

Em yêu Vĩnh là thế. Nhưng có lẽ Vĩnh không hề biết hay nhớ chút xíu nào về em, cái cô bé lớp dưới rụt rè chỉ biết âm thầm đứng sau lưng nhìn theo Vĩnh. Hồi ấy thậm chí em còn cắt tóc ngắn cơ. Nhưng em đã nuôi tóc dài, vì Vĩnh đấy. Cái buổi sáng hôm em gặp Vĩnh, Vĩnh đã ngồi vẽ hình một cô gái. Cô gái tóc dài thẳng, trong tà váy trắng tinh khiết và khăn choàng xám nhạt, nhìn mong manh đến lạ. Đấy hẳn phải là hình ảnh người con gái mà Vĩnh thích. Và em đã cố gắng làm theo y hệt như thế, chỉ để Vĩnh vui. Cho dù phải mặc váy mỏng manh giữa mùa đông rét buốt. Và em đã vui sướng biết bao, hân hoan biết bao khi Vĩnh bắt đầu chú ý đến em. Nhưng không hiểu sao em vẫn không đủ tự tin để nói lên tất cả với Vĩnh. Em trốn trong vỏ bọc cô gái Trung Hoa xa lạ thờ ơ, để rồi sau đó em luôn né tránh Vĩnh chỉ vì em cứ lo sợ khi nói ra thì tất cả sẽ biến mất mãi mãi. Vĩnh sẽ ghét em vì em đã dối Vĩnh. Em ngốc quá, phải không. Nhưng rồi em đã nhận ra, mình không thể thế này mãi được. Ba năm yêu đơn phương là quá đủ rồi. Em quyết định sẽ nói hết với Vĩnh. Em nói rằng, Shan Shan không hề yêu Vĩnh, cũng đúng thôi, vì cô ấy đâu hề tồn tại phải không. Chỉ có Vy Khanh, luôn yêu Vĩnh rất chân thành. Ngay ngày mai thôi, Vĩnh ạ, hãy để cho em bắt đầu “chinh phục” Vĩnh, khiến cho Vĩnh yêu em, yêu chính con người thật của em, chứ không phải một ảo ảnh nào hết. Chờ em nhé! J.

Yêu Vĩnh

V.K”

Cambridge những ngày cuối năm. Tiếng nhạc Jingle Bell vang lên rộn rã nhộn nhịp trong không trung. Đâu đó giữa cái giá rét của mùa đông, những hơi thở đầu tiên của mùa xuân đã nhẹ nhàng lan tới. Ấm áp….

Friday May 29, 2009 - 11:05am (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Ngày Của Mẹ!
Ngày Của Mẹ! magnify

Ngày Chúa Nhật thứ hai trong tháng năm, tại nhiều nước trên thế giới, được gọi là ngày của Mẹ, ngày dành riêng để tỏ lòng báo hiếu đối với Mẹ...

Sáng kiến dành ngày Chúa Nhật thứ hai của tháng năm làm ngày của mẹ được gán cho một thiếu nữ người Hoa Kỳ tên là Anna M.Jarvis qua đời khoảng năm 1948. Mẹ của cô qua đời tháng năm năm 1905. Trong những năm kế tiếp, cô thường tổ chức giỗ mẹ một cách trọng thể như mời bạn bè đến cầu nguyện tại gia đình. Cô viết thư gửi tới các nhân vật quan trọng trong nước Mỹ để xin lập một ngày tưởng nhớ các bà Mẹ. Tiểu bang nơi cô đang sống đã chấp nhận đề nghị năm 1913. Và ngày 10 tháng 5 ấy, quốc hội Hoa Kỳ cũng thông qua đề nghị nhận ngày Chúa Nhật thứ hai trong tháng 5 như một ngày để ghi ơn các bà mẹ. Tổng thống Wilson của Hoa Kỳ đã công bố quyết định này ngày 09/5/1914. Tục lệ này đã lan rộng sang nhiều quốc gia trên thế giới... Trong ngày nhớ mẹ, người con thường cài trên áo một bông hoa cẩm chướng màu trắng nếu mẹ đã quá cố và màu hồng dành cho những ai còn mẹ.

Trong các tước hiệu Giáo Hội dùng để gọi Ðức Maria, có lẽ xứng hợp với tâm tình con người hơn cả vẫn là tước hiệu Mẹ. Chúng ta có thể gọi Ðức Maria là Mẹ với tất cả tâm tình trìu mến như khi chúng ta gọi người mẹ của chúng ta. Do lời trăn trối của chính Chúa Giêsu con Mẹ, Mẹ đã trở thành Mẹ của Giáo Hội. Qua muôn thế hệ, Mẹ không ngừng cưu mang, sinh ra và dưỡng dục các tín hữu trong Ðức tin.

Niềm hạnh phúc của bất cứ người mẹ nào vẫn là thấy con mình được nên người. Mẹ Maria chăm chú theo dõi và lo lắng cho từng người chúng ta. Niềm vui của Mẹ chính là thấy mỗi người chúng ta được lớn lên theo hình ảnh của Chúa Giêsu con Mẹ...

Chúng ta mang đến cho Mẹ những bó hoa trong suốt tháng 5, tháng 10 và trong từng lời Kinh dâng lên Mẹ. Nhưng có lẽ Mẹ sẽ sung sướng hơn mỗi lần nhìn thấy sự trưởng thành nơi chúng ta. Mỗi lần chúng ta lớn lên trong ân phúc, trong bác ái yêu thương, trong hy vọng tin yêu: đó là những bó hoa tốt đẹp nhất mà chúng ta dâng lên Mẹ...

Sunday May 10, 2009 - 08:29am (ICT) Permanent Link | 0 Comments
5 thói quen làm chúng ta nhanh già
5 thói quen làm chúng ta nhanh già magnify
Chúng ta đều biết rằng những thói quen phổ biến như hút thuốc hay uống rượu có tác hại đối với ngoại hình của mình. Nhưng có thể bạn không biết những ảnh hưởng tiêu cực của các hành động dưới đây.

Nheo mắt

Thường thì chúng ta không để ý xem quanh mắt mình bị vết chân chim và mí mắt bị nhăn như thế nào. Thói quen nheo mắt chính là thủ phạm gây ra những nếp nhăn này.

Lời khuyên: Bôi kem chuyên dụng cho mắt có chứa colagen và hàng ngày tập những bài tập đơn giản cho mắt như nhìn lên nhìn xuống, nhìn trái sang phải. Luôn đeo kính mát khi đi dưới trời nắng và đeo kính thuốc nếu bạn bị cận.

Tẩy da chết thường xuyên

Hiển nhiên là chúng ta cần thường xuyên loại bỏ lớp tế bào chết bám ngoài da nhưng chớ có chà da quá mạnh và dùng liên tục. Nếu tẩy da chết 1 lần/tuần thì có thể gây tổn thương cho da bạn và làm chức năng bảo vệ của da suy giảm. Kỳ cọ da quá nhiều còn khiến da dễ bị viêm và nhiễm trùng, rám sạm bất thường và nhanh bị lão hóa.

Lời khuyên: chọn bàn chải cọ da cẩn thận. Với da mỏng, dùng những bàn chải mềm và tránh các sản phẩm chăm sóc sắc đẹp có chứa muối. Với da nhạy cảm và dễ bị dị ứng, tránh các loại bàn chải và sữa tắm hoa quả có chứa axit. Sau khi kỳ cọ da, nên bôi kem dưỡng có độ ẩm cao. Da khô và dễ bị viêm nên dùng kem dưỡng triết xuất từ dầu ô lưu và lô hội, trong khi da dầu nên bôi kem dưỡng không chứa tinh dầu như các sản phẩm có chứa axit hyaluronic.

Dùng ống hút

Dù cho uống bằng ống hút có thể làm bạn trông quyến rũ hơn nhưng điều này không tốt cho da. Sự co bóp của cơ môi gây ra nếp nhăn cho vùng miệng. Rất khó làm mờ những nếp nhăn này chứ chưa kể đến việc “xóa sổ” chúng hoàn toàn.

Chúm môi để hút thuốc lá cũng tạo nên những nếp nhăn tương tự. Thế nên ở cùng một độ tuổi, người hút thuốc trông già hơn những người không hút thuốc không chỉ do bị lão hóa sớm mà còn vì bị nếp nhăn do hút thuốc gây ra.

Những tư thế không đẹp

Ngoài việc có làn da khỏe mạnh, vẻ bề ngoài của bạn phụ thuộc rất nhiều vào dáng điệu. Phía sau luộm thuộm, lưng gù và ngực lép biến cô gái 20 thành người phụ nữ kém hấp dẫn.

Nhấm nháp không ngừng

Thật lạ là thói quen nhai liên tục hoặc nhấm nháp cái gì đó, ví dụ như hạt hướng dương không những làm rối loạn dạ dày mà còn gây nếp nhăn cho mũi.

Khi nào bạn cảm thấy thích nhai cái gì đó, hãy thử kỹ thuật ngồi thiền này nhé: ngồi ở tư thế thoải mái, thư giãn, đặt 2 tay lên đầu gối với lòng bàn tay ngửa lên trên, nhắm mắt lại, thở sâu qua mũi và miệng

Saturday March 14, 2009 - 09:37am (ICT) Permanent Link | 3 Comments
Vài dòng về tình yêu!
Vài dòng về tình yêu! magnify

Tình yêu chỉ đến với những người vẫn còn niềm tin khi đã từng bị thất vọng. Nó chỉ đến với những người vẫn còn muốn yêu khi họ đã từng bị tổn thương. Chỉ cần thời gian một phút thì bạn đã có thể cảm thấy thích một người. Một giờ để mà thương một người. Một ngày để mà yêu một người. Nhưng mà bạn sẽ mất cả đời để quên một người.Chính vì thế mong bạn đừng bao giờ đi yêu một người chỉ vì bề ngoài diện mạo đẹp đẽ của họ tại vì cái đẹp đó rất dễ bị phai tàn. Và đừng bao giờ yêu người ta chỉ vì tiền tài danh vọng, tại vì những cái đó đều sẽ tan theo mây khói. Bạn hãy chọn một người mang lại được nụ cười trên môi của bạn tại vì chỉ có nụ cười mới có đủ quyền lực xua tan màn đêm u tối trong bạn.

Tình yêu thầm lặng là tình yêu thiêng liêng. Trong bóng mờ trái tim ẩn kín một tình yêu sáng rực như trân châu. Trong ánh sáng ban ngày kỳ lạ, tình yêu lu mờ một cách đau thương.

Chỉ khi bạn thật sự mong muốn ai đó được hạnh phúc, thậm chí hạnh phúc đó không phải dành cho bạn, bạn mới hiểu rằng bạn đã yêu người đó thật sự mất rồi. Mọi việc bạn làm đều dành cho điều tốt đẹp nhất. Vậy khi người bạn yêu không dành chút tình yêu nào cho bạn, đừng ngại ngần mà không đến với người khác nữa - đơn giản - vì bạn sẽ không bao giờ biết tình yêu là gì nếu không thử nó. Bạn sẽ không tự nhiên yêu ai được trừ khi chính bạn phải mạo hiểm với tinh yêu. Tình yêu luôn phải giằng xé với niềm đau. Nếu bạn chưa từng đau đớn ư? Thế thì bạn sẽ chẳng học được thế nào là yêu đâu. Tuy vết thương bởi tình yêu không phải lúc nào cũng làm bạn đau đớn. nhưng nỗi đau vẫn còn đó .... để thử thách bạn, .... để giúp bạn trưởng thành hơn.


Bạn sẽ không thể ngờ được nhiều khi người đó cũng có những tình cảm như bạn nhưng còn đang chờ đợi bạn ngỏ lời. Bạn nghĩ thử coi, bạn đã tìm được một người trần quý nhất thì người thiệt thòi nhất chính là bạn mà thôi. Nhưng mà thật sự cái buồn thảm nhất chính là khi bạn đã tìm được ngươi tình trong mộng của bạn rồi nhưng để tới cuối cùng mới phát hiện ra rằng người đó lại không có duyên phận với bạn và bạn không còn đường chọn lựa nào khác hơn là đành phải xa nhau. Cái đó là một điều đau khổ nhất nếu xảy ra trong đời bạn.Cuối cùng hãy yêu quý những gì bạn đang có và đừng nên vì những giận hờn nhỏ nhặt nàp để rồi dẫn đến cuộc chia tay không nguyên cớ. Hãy thương yêu và tôn trọng lẫn nhau vì trong đời người, tình yêu có khi chỉ đến có 1 lần mà thôi.

Yêu là mạo hiểm vì có thể bị từ chối. Sống là rủi ro với cái chết. Hy vọng là liều lĩnh với sự thất bại. Nhưng không mạo hiểm thì đã là thất bại rồi vì trong cuộc sống điều nguy hiểm nhất là không thử thách điều gì . Để đạt được cái kế tiếp, bạn phải dám mạo hiểm với những gì liên quan. Để bộc lộ cảm xúc là chính bạn đang nói lên sự thật. Thử thách trong tình yêu chính là bạn yêu mà có thể không được đáp trả. Làm thế nào để định nghĩa Tình yêu : vấp ngã nhưng không suy sụp, kiên định nhưng không cố chấp, chia sẻ và công bằng, đồng cảm và không đòi hỏi, tổn thương nhưng đừng bao giờ giữ lại nỗi đau.

Tình yêu bắt đầu từ một nụ cười, chớm nở bằng một cái hôn và cảm nhận được từ những cái ôm ấp dịu dàng. Một tình yêu thật sự không thể xây dựng từ những mâu thuẫn đổ vỡ của quá khứ mà phải bằng những gì trong sáng ở tương lai. Bạn nên hướng nhìn thẳng về phía trước chứ đừng bao giờ ngoái nhìn lại dĩ vãng. Bạn sẽ không thể nào tiếp tục sống vui vẻ nếu như bạn không chịu bỏ qua những đau đớn từng xảy đến trong đời.Bạn nên có nghị lực để làm những gì bạn cảm thấy là đúng và tốt cho những người bện cạnh bạn, nhất là chính bản thân bản. Nếu bạn để cho một mối tình không vui vẻ luôn níu kéo bạn thì bạn sẽ càng bị nhiều đau khổ, tan nát con tim và cay đắng của sự chia tay. Chính vì những thứ nói trên, bạn đừng bao giờ ngần ngại nói lên những gì bạn đang suy tư và những gì đang đến trong lòng bạn. Những lời nói mà không thể nói được, lúc nào cũng mang đến những bất hạnh cho chính bản thân. Những lời không nói đó có một lực rất mạnh mẽ và nó sẽ làm ảnh hưởng đến bạn rất nhiều nếu bạn không nói ra. Có những lúc trong cuộc sống khi bạn thật sự nhơ nhung một người và chỉ muốn lấy người đó ra khỏi giấc mơ và mong muốn có thể ôm lấy họ trong thực tại. Bạn hãy mơ những gì bạn muốn mơ và đi tới những chỗ nào bạn muốn tới. Bạn hãy làm những gì bạn muốn làm, tại vì bạn chỉ có một cuộc đời và một lần cơ hội để làm những gì bạn muốn.

Bạn nên nhớ lúc nào cũng phải đặt bản thân mình vào vị trí của người khác. Nếu như những gì làm hoặc nói đó sẽ làm tổn thương đến bạn thì bạn phải biết rằng nó cũng sẽ làm tổn thương đến người đó. Một lời nói tế nhị cũng có thể dẹp được những cuộc tranh luận (tranh cãi lớn) , một lời tàn nhẫn có thể làm tan nát một đời người, một lời nói hợp thời có thể làm dịu những căng thẳng và một lời nói yêu thương có tác dụng chữa lành một vết thương. Niềm vui không phải gồm toàn những điều đẹp nhất trong cuộc sống nhưng phải tạo thành từ tất cả những điều xảy ra trong thời gian dài và với tiến trình của nó.Niềm vui chỉ chờ đợi những người đã từng khóc, những người đã từng thương tâm và những người đã từng tìm kiếm, tại vì chỉ có những người đó mới biết từng yêu quý trong niềm vui của mình và của những người bên mình.

Đừng tìm kiếm Tình yêu, hãy để Tình yêu tìm ra bạn. Điều đó giải thích tại sao ta gọi " ngã vào tình yêu " ....bởi vì bạn cũng không thể tự buộc mình ngã được. Chỉ đơn giản là bạn bị ngã thôi. Bạn cũng không thể nói rằng đã đọc xong quyển sách nếu bạn chưa kết thúc từng chương một. Còn muốn đọc tiếp tục ư? Thì bạn đành phải để lại những gì đã qua khi muốn lật sang trang mới mà thôi . Tình yêu không bị bào mòn bởi do mỗi sự đổ vỡ hay bởi hạnh phúc. Đó là một cuộc phiêu lưu tình ái suốt trọn đời ta luôn phải học hỏi, khám phá và vươn lên. Điều trớ trêu lớn nhất của Tình yêu là ta lại để nó ra đi đúng lúc ta nên giữ lại hay lại cố níu kéo thay vì nên để nó ra đi. Ta mất đi một người chỉ khi số phận đã sắp đặt ta phải gặp người khác - người có thể yêu ta thậm chí hơn cả chính ta yêu bản thân ta. Khi bị vấp ngã trong tình yêu , nên có thời gian để hàn gắn vết thương lòng và sau đó ta lại bắt đầu tiếp tục " leo lên lưng ngựa ". Nhưng bạn đừng bao giờ tái phạm sai lầm : cưỡi lại một con ngựa giống con ngựa cũ đã đá ngã bạn lúc ban đầu.

Tôi không thể cho bạn tiền, vì tôi không có tiền.

Tặng bạn một số lời khuyên trong cuộc sống :
Nên ăn nhiều lương thực thô.
Đừng nên dễ dàng tin vào những gì bạn nghe, đừng tiêu xài hết tiền bạn đang có, không nên muốn ngủ bao lâu thì ngủ bao lâu.
Xin thành thật và thật lòng khi nói câu “I love you”
Bất kể lúc nào khi nói câu “xin lỗi”, xin hãy nhìn thẳng vào mắt của đối phương.
Hãy tin vào tiếng sét ái tình.
Đừng bao giờ coi thường mơ ước của người khác.
Bạn có thể bị tổn thương nếu yêu một người một cách say đắm, nhưng nó là phương pháp duy nhất khiến con người bạn trở nên toàn diện.
Dùng phương pháp tinh vi và xác thật để giải quyết tranh chấp, không nên xúc phạm người khác.
Đừng bao giờ đánh giá con người qua bề ngoài.
Nói từ từ nhưng phải suy nghĩ nhanh.
Khi người khác hỏi những điều mà bạn không muốn trả lời, xin hãy cười và nói “tại sao bạn lại muốn biết điều đó?”
Gọi điện thoại cho mẹ, nếu không thể, ít nhất trong lòng bạn phải nghĩ về mẹ.
Một khi gặp phải thất bại, bạn nên nhớ phải lấy đó làm kinh nghiệm học tập của bạn.
Hãy ghi nhớ ba chữ “trọng”: tôn trọng mình; tôn trọng người khác; giữ lấy tôn trọng, phải có trách nhiệm đối với hành vi của mình.
Đừng nên để việc tranh chấp nhỏ đi hủy hoại tình bạn vĩ đại.
Bất luận lúc nào khi bạn phát hiện bạn làm sai, xin hết lòng tìm cách bù đắp. Phải nhanh chân lên!

Lời nói nào bạn kiềm chế được là nô lệ của bạn
Lời nói nào bạn không kiềm chế được là kẻ thù của bạn.
Tình yêu trong xa cách như ngọn lửa trong gió
Gió thổi tắt ngọn lửa nhỏ và thổi bùng lên ngọn lửa lớn.
Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim.
Nếu có ai khen ngợi bạn thì hãy kiểm tra xem điều đó có đúng không, nhất là các bạn khác giới khen ngợi bạn.
Khi có tình yêu ta sống và làm việc thú vị biết bao, khi có tình yêu con người khắc phục những khó khăn trên đường đi của mình dễ dàng biết bao.
Phải biết và thấy được dù biển có bão tố thuỷ triều dâng nhưng đáy biển có bao ngọc quý.
Nếu chỉ yêu bản thân thì khi gặp những thử thách gay go, con người sẽ tuyệt vọng, nguyền rủa số phận và hết sức đau khổ.
Sự dối trá làm chết tình yêu, nhưng sự thật trắng trợn cũng đâu có làm cho nó sống được.
Con người sống không có tình thương cũng giống như vườn hoa không có ánh nắng mặt trời, không có cái gì đẹp đẽ và hữu ích có thể nảy nở trong đó được.
Một người con gái không đẹp về tâm hồn thì cũng vô vị như bông hoa mẫu đơn có sắc mà không có hương.
Kỷ niệm hạnh phúc không còn là hạnh phúc
Kỷ niệm đau khổ là đau khổ khôn nguôi.
Thời gian là một liều thuốc thần diệu để xoá đi những gì đau khổ đã qua.
Quyền thống trị của tình yêu giống như quyền của vua, không chấp nhận chia sẻ.
Đừng bao giờ mất kiờn nhẫn - đấy là chiếc chỡa khoỏ cuối cựng mở được cỏnh cửa tỡnh yờu.
Hoa hồng không gai, đó là tình bạn
Hoa hồng có gai, đó là ái tình.
Đau khổ là cái ác nhưng đau khổ cũng làm cho con người cao quý hơn.
Tình yêu là sự tô điểm vĩ đại. Tình yêu làm cho thiên nhiên nở hoa, nó hát lên những bài hát kỳ diệu nhất và quay cuồng trong những vũ khúc huy hoàng.
Buồn đau là biển cả, vui sướng là ngọc châu. Muốn tìm được ngọc châu phải lặn sâu nơi biển cả.
Cuộc sống cao quý nhất khi chúng ta sống có lý tưởng và thực hiện được lý tưởng đó.
Người biết nhìn nhận tương lai sẽ không bao giờ hối hận người quá khứ.
Người lạc quan nhìn bông hồng mà quên gai nhọn
Kẻ bi quan chỉ thấy gai nhọn mà quên bông hồng.

Bất luận lúc nào khi bạn nghe điện thoại, khi nhấc điện thoại lên xin bạn hãy cười lên, vì đối phương sẽ cảm nhận được nụ cười của bạn!
Hãy kết hôn với người mà bạn thích chuyện trò với người đó, vì khi bạn già đi, bạn sẽ phát hiện, thích chuyện trò là một ưu điểm lớn.
Nên chấp nhận sự thay đổi, nhưng không phải vứt bỏ quan niệm của mình.
Hãy nhớ rằng, im lặng là vàng.
Hãy dành nhiều thời gian để đọc sách, ít xem ti vi.
Tin tưởng vào thượng đế, nhưng đừng quên khóa cửa.
Khi bạn cãi vã với người yêu, xin hãy giải quyết bằng lý trí, không nên moi những gì đã qua ra nói.
Đừng trốn tránh ngày hôm qua.
Nên chú ý ý nghĩa từng câu nói của bạn.
Cùng chia sẽ kiến thức của bạn với người khác, đó mới là đạo vĩnh hằng.
Hãy làm những gì mà bạn phải làm.
Đừng nên tin người không bao giờ nhắm mắt khi hôn bạn
Mỗi năm ít nhất đi một nơi mà bạn chưa hề đi qua.
Nếu bạn kiếm được nhiều tiền, nên làm nhiều việc thiện khi bạn còn sống, đó là một cách trả báo tốt nhất cho bạn.
Hiểu sâu và lý giải đúng tất cả các quy tắc, hợp lý cải tiến những quy tắc đó.
Ghi nhớ rằng: quan hệ tốt nhất là yêu và cho người khác hơn là yêu cầu người khác.
Hãy nhìn lại mục đích mà bạn thề sẽ đạt được và phân tích mình đã thành công đến mức nào.
Bất luận trong nấu ăn hay trong tình yêu, bạn đều phải dùng 100% trách nhiệm trong thái độ đối xử .

Có một câu nói :" Còn gì trong cuộc sống có thể tươi đẹp hơn hình ảnh một chàng trai và cô gái, tay nắm chặt tay với trái tim trong sáng và tràn ngập tình yêu cùng đi làm lễ cưới ? Còn gì trong cuộc sống đẹp hơn tình yêu của tuổi trẻ ? " .Và câu trả lời : " Vẫn còn một thứ, đó là hình ảnh một đôi vợ chồng già khi họ đã gần kết thúc cuộc hành trình của sự sống. Bàn tay của họ run rẩy lắm rồi những vẫn nắm chặt, khuôn mặt họ in đầy vết nhăn nhưng vẫn rạng rỡ niềm yêu thương, trái tim già nua và mệt mỏi nhưng vẫn còn nghe thấy tiếng đập của tình yêu và ước mơ được dâng hiến. Đúng vậy, trên đời này vẫn còn một điều đẹp hơn tình yêu tuổi trẻ. Đó chính là tình yêu tồn tại ngay cả khi tuổi trẻ đã bị thời gian lấy mất " .Một tình yêu vĩnh hằng theo năm tháng và sẽ mãi mãi tồn tại theo nhịp đập của hai con tim yêu thương !

Nhân gian hỡi xin hỏi
Tình yêu là gì ?
Để người ta phải chết vì yêu...

Đừng bao giờ nói với 1 cô gái từ " mãi mãi ". Bởi vì cô ấy sẽ tin và chờ đợi mãi mãi .

Cuộc sống không hề đem tình yêu đến với bạn . Chỉ có chính bạn mới có thể mở cửa trái tim mình để tình yêu đến

Anh ghen với gió vì được hôn lên mái tóc em
Anh ghen với nắng vì được nhìn thấy em mỗi ngày.
Friday February 13, 2009 - 11:26am (ICT) Permanent Link | 0 Comments

Add HieuXiTin Blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 86 First | < Prev | Next > | Last