I always believe in myselfin any conditions
Bến xe bus đinh tiên hoàng…4 giờ chiều… | ||
Cạnh bên tôi là một cô gái đứng dựa lưng vào tường, đeo kính cận, má phính và tóc xoăn. -“Bạn đợi xe bao nhiêu” Tôi hỏi -‘Không.” -‘Hà Nội hôm nay rất đẹp nhỉ !” - “Ừ.” - “Biết mùa này Hà Nội có hoa gì không ?” - “Không.” - “Thế thì ấy không phải người Hà Nội…”_tôi tự nói một mình - “Hoa gì?” - Một loại hoa màu trắng…chỉ nở vào tháng 3, rất đẹp, nhưng không phải ai cũng biết ở đâu…Đi xem không ? - Có. ….tôi quen cô gái đó như thế… ….tôi quên chưa hỏi tên…và gọi tạm nàng là gió… Hà Nội, quán café gác 2, 4g 30 chiều, 2 ngày sau… - “Thích café không”_ tôi nhắn tin - “Có” - “Lên chỗ hôm trước, tớ đợi…” - Ừ… Và chiều hôm đó, tôi và gió ngồi cạnh nhau, trong cái mưa phùn dấm dẳng của tháng 3… - Gọi là phố nhé. - Ừ-tôi cười… - Hát được không.? - Có - Hát đi, “cô gái đến từ hôm qua” nhé ! Thế là tôi hát…trong cái ồn ã của phố xá dưới kia, trên ban công quán café gác 2, tôi hát…Gió ít nói, chỉ hay cười, cái má phính rung rung khi gió cười…gió chẳng xinh… - Thích tớ không...? Gió cười - Hmm…có, một ít ! - Đừng có yêu đấy nhé ! - Tại sao… - Tớ chỉ đang đi tìm người yêu cho tớ ngày xưa thôi… - Ngày xưa ??? – tôi thắc mắc… - Ừ. Ngày xưa… Tôi và gió, những câu chuyện chẳng ra đầu cuối… tôi đã đôi lần muốn hỏi gió ở đâu…gió là ai…gió bảo : “ đừng cố giữ và tìm gió, gió sẽ biến mất đấy…” Cứ thế, tôi và gió ở bên cạnh nhau… Những buổi chiều hà nội, gió mùa, hay mưa phùn…tôi dắt gió đi dọc theo phố ba hàng cây... vào mê cung phố cổ…những ngõ ngách ngoằn ngoèo, rêu sờn mốc…tôi chỉ cho gió ngôi nhà cổ phố Hàng Bạc, ngõ Tạm Thương, ngõ Mã Mây…những cây bàng già nhất…những quán trà đá, café vỉa hè…ô mai Hàng Đường…kem Tràng Tiền…bánh trôi tàu…rồi nộm bò khô…sữa chua…và cả Hà Nội của tôi nữa… Gió thích Hà Nội , gió bắt tôi đi thật nhiều, chỉ cho gió thật nhiều…như thể vội vàng gom tất cả Hà Nội vào lòng vậy…tôi cũng không thắc mắc…ừ, thì phố của tôi đẹp thế cơ mà… Một buổi chiều , may mắn chiếm được ban công café Đinh… -“Phố đừng yêu gió nhé”! Gió nhìn tôi…không cười -“Gió sắp đi đâu à”…tôi ngóay cốc bột sắn… - “Gió mà, phải đi khắp nơi chứ…” - “ Có về không…” - “ Không biết….” - “Đừng quên phố nhé”…tôi nhìn vào mắt gió…màu nâu…không chung thủy - “ Hứa”…. - “Phố hôn nhé…” - “ Đừng nuốt mất lưỡi người ta nhé” …tôi cười… một nụ hôn của kakao và bột sắn… Hà Nội, mưa phùn… - “ Hôm nay đi đâu nào”- tôi nháy mắt - “ Không phố ạ…” – gió nói… - “ Cảm ơn phố…đã gói ghém Hà Nội giúp cho gió, đã cho gió biết Hà Nội đẹp như thế...”- gió không nhìn tôi. - “ Bao giờ gió đi” - “ Tối nay…” - “Bao giờ về…”- tôi buột miệng…dù không mong câu trả lời… - “ Sẽ lại có một cơn gió mới mà…”- gió cười… …mưa bay…và một những nụ hôn ướt sũng… Gió đi… Hà Nội, cafe đinh....2 tuần sau đó... - “ Cô bé hôm trước gửi con cái này”- bác chủ quán gọi tôi - “ Cô ấy nói gì không bác” - “ Không, nó gửi rồi đi luôn, thấy vội lắm…thế là bác mất một khách quen rồi…, mà cũng tội nghiệp con bé…” - “ Khách quen là sao bác”- tôi ngỡ ngàng... - “ Ừ, con bé ở phố cổ, quen quán bác được mấy năm rồi…” …tôi ngẩn ra…gió …là người Hà Nội…và có khi còn hiểu Hà Nội hơn tôi…vậy mà… - “ Con bé bị suy thận nặng lắm…bố mẹ chia tay…nó sang nước ngòai với bà ngoại và chữa bệnh con ạ…”- bác chủ quán trầm ngâm… ….Hà nội…mưa phùn…và tôi…chưa biết tên của gió… Sưu tầm |

gần nhà tớ cũng có một bạn đã thử dùng cách này để tự tự, nhưng vì không chuẩn bị kĩ lưỡng, tự tử vì tâm lý tự phát nên đã bị gia đình phát hiện và đưa đi rửa ruột kịp thời. Hiện giờ tâm trạng vô cùng hoảng loạn và khổ sở. Vì thế tớ khuyến cáo các bạn trước khi tự tự phải xác định chính xác, phải lên kế hoạch cụ thể để tránh trường hợp bị phát hiện sớm, đưa đến bệnh viện thì công toy, tiền mất tật mang………………Bạn nào thành công nhớ vào cmt báo cho tớ biết với nhé

- Tìm lấy con sông , hay hồ nào đó sâu sâu , vì nông thì khó mà chết được ... Tốt nhất là ngập đầu nguời cao 3m ... tránh sử dụng sông hồ gần nhà ... Không người quen đi ngang qua , nhìn thấy vớt lên lại khổ .
- Nhớ mặc thật nhiều quần áo và nhảy xuống , vì để cho nó nặng người dễ chìm , nhanh chết . Và để cho người ta khó cứu hơn , chứ trần truồng mà nhảy xuống , nhất là con gái thì con trai nó máu nhảy xuống cứu lắm .
.. Không chết được đâu , vớt lên còn bị xoa bóp , hô hấp nhân tạo ... Khổ hơn chết .
- Người nào béo thì không nói làm gì ... nhưng ai gầy , muốn chết nhanh thì buộc cổ vào hòn đá nào đó , quẳng xuống sông ... Có muốn trồi lên cũng chẳng được .
Thế là chết rồi đấy , sướng nhé.
+ Lưu ý :
Cách này không được ưa chuộng lắm , vì sau khi vớt xác trông rất xấu xí và hãi hùng , người trương nước như con hà mã , mắt lồi ra ngoài , những ai muốn xác của mình xinh xẻo đẹp đẽ để cho vào quan tài cho nó đẹp thì không nên dùng.
CÁCH 3 : TREO CỔ TỰ TỬ

- Dây dùng để treo cũng phải thật chắc , Dùng đồ quen thuộc để chết cho ngọt ... ! Có thể là thắt lưng da , khăn quàng đỏ , dây thừng buộc lợn ... cấm dùng chỉ . Để cho thêm phần ghê rợn thì trước lúc tắt thở cố thè cái lưỡi ra và trợn mắt lên ... cho nó kinh . '
- Thắt nút đúng vào ... không biết thắt nút thì nhờ ai thắt hộ cho ... rồi đem vào mà treo cổ .
Cách 4 : TAI NẠN GIAO THÔNG

+ Cách thực hiện :
- Cần phải tỉnh táo minh mẫn khi thực hiện ... Vì vậy , Hãy đợi đến lúc thật bình tĩnh rồi hãy làm, làm cốc cà phê , hoặc làm bát phở 24. Ăn vừa đủ , chớ ăn nhiều vì không khéo lúc chết phòi ruột ra thì xấu hổ lắm .
- Ăn xong chưa ? Ra đường cái , hoặc quốc lộ ... tìm lấy 1 cái xe to nhất và đang phóng nhanh nhất . Định hướng thật rõ lối đi và cách thức .
- Tiếp theo là chỉ việc phi cái đầu vào giữa ô tô , phải làm nhanh gọn , không tài xế nó giật mình , làm hỏng kế hoạch .
- Nếu thực hiện tốt thì sẽ không có cảm giác đau , chỉ đánh : Bép hoặc Nhoét 1 phát là hồn lìa khỏi xác ... dân tình xúm xít ...kế hoạch hoàn thành ...
- Có thể lăn xuống dưới bánh xe ô tô nếu như người không quá béo ... béo quá sợ lật ô tô mà vẫn không chết .
+ Lưu ý :
Cách này nếu ai còn nghĩ cho gia đình thì cũng nên làm , thân thể không toàn vẹn có khi sẽ được trả giá bằng khoản tiền thằng tài xế phải chi . Tất nhiên lúc đó phải làm như vô tình lao đầu vào ô tô ... chẳng may . Và người nhà sẽ ung dung nhận tiền đền bù thiệt mạng .
Cách này cũng rất nổi tiếng , được đồn thổi , mọi người chỉ trỏ ... lên báo ... thậm chí còn được chúng nó lấy năm sinh mà oánh đề.
CÁCH 5 : ĐIỆN GIẬT

+ Lưu ý
Không áp dụng cho những người không bị điện giật ( chuyện lạ Việt Nam một đống )
Cách 6: NHẢY LẦU TỰ TỬ

+ Đặc điểm:
Chết vì cách này rất an toàn, tiện lợi, lại không tốn kém. Rất thích hợp cho phái mạnh khi phá sản, thua lô, đề, bóng đá, người yêu bỏ…vvv…..
Chết cách này cũng chẳng đẹp đẽ gì cho lắm, nếu may mắn thì chỉ bị nhỏ vài giọt máu mà chết vì chấn thương sọ não, còn nếu không thì có thể lìa đời trong khi óc một nơi, sọ một nơi, chân tay gãy gập vào nhau…… khó coi lắm :-s
+ Cách thực hiện:
+ Lưu ý:
Khi nhảy phải thật dứt khoát, bình tĩnh, đừng vì tham sống sợ chết, đứng mấp mé ở bên cạnh cái lan can mà người ta nhìn thấy, gọi công an hay cho người ra căng bạt bên dưới thì bằng hoà. Khi thấy đủ điều kiện ( hướng gió, ít xe cộ, không có người qua lại,……) thì lập tức rơi tự do ngay ….
Trong quá trình rơi tự do, nên nhắm mắt, bịt tai vào. Tránh tình trạng đang bay thì nghe thấy tiếng người bên dưới bàn luận :” Ôi mẹ ơi người dơi..... !!!! Ủa ôi super man rì tơn mày ạ !!!!!......vv “ rồi tức quá mà chết ngay trên không….. chết thế này tức tưởi hồn không siêu thoát được đâu.
Cách 7: MẤT MÁU CHẾT

+ Đặc điểm :
Cách chết này là tổng hợp của rất nhiều kiểu chết mà nguyên lý cơ bản của nó là “đau quá mà chết “ , hoặc “mất máu nhiều quá mà thăng “
Bản thân người muốn chết phải có đôi chút hiểu biết về sinh học, cơ thể con người hay cái gì đó tương tự, để khi thực hành có thể biết rõ chỗ nào là mạch máu, chỗ nào nhiều dây thần kinh, giúp cho quá trình tự tử được diễn ra nhanh, gọn và dễ dàng.
+ Cách thực hiện:
Tìm bất cứ vật nào nhọn, cứng hoặc có khả năng gây sát thương cao (ex.. dao lam, kiếm, súng, búa, liềm, gặt, lưỡi hái, móc câu, xi lanh…vvv )
Chích, rạch, bổ, chém, cứa, găm….vv vào chỗ nào có nhiều mạch máu trên cơ thể ( cổ tay, cổ chân, ven, đầu, họng……). Mấy nhát đầu có thể sẽ rất đau, máu chảy rất nhiều nhưng đừng ngất , ngất lúc này là không chết đâu, tí tỉnh lại phải mất cống rạch lại từ đầu, mệt lắm.
Cứ rạch hay bổ như thế cho đến khi xung quanh toàn một màu đen thì thôi. Lúc ấy là bạn đã chết an toàn rồi đấy.
Pó tay lun! đọc xong iu đời wá! ko mún chết nữa.....






Hồ Gươm
















| |||||

















