..
| Có những lúc - Lưu Quang Vũ |
Có những lúc tâm hồn tôi rách nát
Như một chiếc lá khô như một chồng gạch vụn
Một tấm gương chẳng biết soi gì
Một đáy giếng cạn không một hốc mắt đen sì
Trời chật trội như chiếc lồng trống rỗng
Thành phố đầy bụi bặm
Những mặt người lì nhẵn chen nhau
Tôi biết làm gì tôi biết đi đâu
Tôi chẳng còn điếu thuốc nào
Đốt lên cho đỡ sợ
Yếu đuối đến cộc cằn thô lỗ
Tôi xấu xí mù loà như đứa trẻ mồ côi
Tình yêu trong lòng tôi chẳng ích lợi cho ai
Những gì mọi người cần, tôi chẳng thiết
Tôi khao khát yêu người
Mà không yêu sao được
Cuộc đời như một mụ già dâm đãng
Một núi giây thừng bẩn thỉu rối ren
Tôi chán cả bạn bè
Mấy năm rồi họ chẳng nói được câu gì mới
Tôi bỏ ra đi, họ ngồi ở lại
Tôi đi một mình trong phố vắng ban đêm
Tôi chẳng dám về gian phòng nhỏ của em
Tấm áo đẹp của em và chiếc đồng hồ em xinh xắn
Mặt tôi âm u như khu rừng rậm
Nghe em cười giữa bè bạn đông vui
Những bức tường dựng đứng quanh tôi
Có những lúc tôi xuôi tay đuối sức
Nhưng từ đáy nỗi buồn tôi thăm thẳm
Một cái gì như nhựa thắm trong cây
Một cái gì trắng xoá tựa mây bay
Là hoa gạo của lòng tôi chẳng tắt
Tôi đập tay lên bức tường lạnh ngắt
Dù tiếng tôi chỉ một người nghe
Tôi phải đốt lên một cái gì
Cho sáng rực giữa chênh vênh vực thẳm
Dẫu bao lần người làm tôi thất vọng
Tôi vẫn yêu người lắm lắm người ơi
Tình yêu tôi như tiếng chuông dài
Làm run rẩy hoa hồng trên ngực nắng
1972
anh ơi
Về đây đi giữa phố phường
nghe tiếng còi tàu xe
Về hòa mình
vào khói bụi
Hít một hơi dài
một hơi dài những nhớ thương
Về đây đi,
anh ơi
Bao nhiêu ngày tháng
tha phương
dẫu trở về không còn ai chờ đợi
Về đây đi,
anh ơi
Dòng đời xa vời vợi
Em đã khóc
mỗi khi anh thầm thì
Em đã khóc
nhìn đôi chân anh bước đi
Hoa trôi hữu ý..
Về đây đi,
anh ơi
về nghe Phú Quang
hát nhạc Trịnh
đừng đến với những Ngọc Lan,
Don Hồ
đừng bật Thúy Nga Paris
Về đi
hỡi tâm hồn vô định
mà đắm mình trong nhân gian
Về mà rời xa những đêm trở trăn
vô vàn
Nếu như anh không ngủ được
về đi chợ hoa đêm với em,
anh nhé
Ta lang thang trên con đường dài đến thế
trời tối om..
em mỉm cười
nhìn sang anh
Nào anh biết gì đâu
và em lại mỉm cười
Về đây đi,
anh ơi
Về khẽ rít một hơi điếu cày
Quẳng đi bao Malboro
Về ta cùng chén tạc
chén say
không còn một mình
không còn độc ẩm
Về đây đi,
cho bõ những giọt nước mắt âm thầm
giữa nửa đêm
.. không ai nhấc điện thoại
Về đây đi,
anh ơi
Về mà nghe tiếng cười tiếng nói
dẫu lòng có chút đắng cay
Về rồi để nghe
câu chửi bậy cũng thấy hay
cần gì đâu hoa mĩ..
anh nhỉ ?
Nơi xa xứ
quan tâm sáo rỗng
và thấu hiểu hời hợt
mật ngọt rót vào tai
Nơi xác thân
hòa vào nhau trong bất chợt
Lời thốt ra trộn nhào
với tiếng Anh,
Pháp,
Đức
Nơi tình thương yêu chỉ là trong một lúc
Những lời nói
đầu môi
Nơi lòng người cũng sẽ chỉ thế mà thôi
Giấc mơ anh ôm mãi..
Về đây đi anh ơi,
xa rời những người đàn bà khiến anh sợ hãi
những kẻ vò nát trái tim anh
Anh à
Anh ơi
cởi ra chiếc áo Armani
giũ bay cái hương Hugo Boss
(cao sang hay nghèo hèn)
Anh à
Anh ơi
em nhìn anh mà chua xót
tấm thân kia..
Năm tháng qua rồi
giữa dòng đời
và em vẫn đợi..
Dẫu anh không còn là anh
mà em vẫn chờ đợi
Dẫu em cũng từng chờ đợi những ai kia
em cũng đã từng chia lìa
cũng từng khóc
khi tim mình vỡ nát
Về đây đi,
anh ơi
mà ngước lên nhìn
trời xanh,
cánh chim bay cao đến thế
Về mà tìm em,
Anh nhé..
Về đây đi,
anh ơi
chân trần chạm nền đất
Bàn tay với lấy gió phảng phất
Ngửi mùi mồ hôi
Anh về mặc áo không là,
gấu quần đã rách
Về đây đi,
não nề
Về thở vào một chút bụi
dẫu cho có hắt xì hơi,
ngứa râm ran
trong cổ họng
Về đây đi,
anh ơi
Xứ người sẽ cưu mang anh một đời
Nhưng tâm hồn anh
là bơ vơ
là vô vọng
Về đây đi
cho dù chẳng còn ai trông ngóng
Anh hãy về mà nuôi lại tóc
tóc mơ xanh
mộng mị
Trong giấc an lành
một ai đó sẽ xoa dịu
niềm đau đáu
Anh à
Anh ơi
Dẫu cho trái tim kia có rỉ máu
Hãy về đi,
dù chỉ một chốc,
chốn quê nhà
Giọt máu rỏ xuống đất phương xa
không hoa nào mọc nổi
Giọt máu rỏ xuống đất phương xa
không hoa nào mọc nổi đâu
Anh à
Anh hỡi
Về đây đi,
anh ơi
Vô tận những chuyến tàu
Vô tận những đêm trắng xóa
Về mà xem bình minh lên
Chói lóa
May ô quần đùi mà đi tập thể dục
cùng người ta
Về nghe thỉnh thoảng phố cất tiếng hát ca
mà thẫn thờ
“hình như ai kia ..
ở đâu đấy..”
Về đây đi,
anh ơi
(mà) nghe lời gian dối
thật hơn
(mà) sự bội phản
thật hơn
(mà) những toan tính
thật hơn
Thật hơn là..
Những đồng cảm
si mê
Những quan hoài
Anh chẳng biết bao giờ sẽ biến mất..
Anh à
Anh về đây
Em sẽ chải tóc ngọn gàng,
trang điểm qua loa
Em sẽ đứng chờ anh
từ rất xa
lại nhìn dáng anh
như ngày xưa cũ
Anh à
Tỉnh dậy đi
đừng thiếp ngủ
Mê muội kia qua rồi
Ác mộng cũng qua rồi
Anh à
Anh ơi,
Mải miết bao lâu nữa
cho thỏa kiếp người
Bàn tay nay chai sạn
Trái tim kia xơ xác
Anh à
Anh ơi
Sao anh không cười ?
Em nhí nhảnh như thế..
Anh à
Anh ơi
Anh sẽ về
Anh nhé
Em sẽ đợi anh ở đây,
Đừng hỏi lại em nơi nào
Anh nhé,
Vì em biết
Anh chẳng thể quên đâu
“ngày xưa ấy”…
Anh à
Anh ơi ..
Em gọi lời nhớ thương..
Một lần thôi..
Về đi anh
Một lần thôi..
Nhớ thương biết mấy..
(Sơ Nguyên - 3.2008)