Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Superbebu

Top Page  |  Blog  |  Friends  |  Lists  |  Groups

  • School: Đại Học Bách Khoa

Add

Superbebu is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Thu Jun 19, 2008 Member since July 2006

Tag Cloud

Spring of life Reply

1 - 5 of 32 First | < Prev | Next > | Last

superbebu's Blog Full Post View | List View

Hide from the sun

Rain
DSC03499

DSC03500

That's all.

Monday June 30, 2008 - 12:01am (ICT) Permanent Link | 1 Comment
Người đàn bà sau những bài thơ buồn của Lưu Quang Vũ

(Báo Phụ Nữ chủ nhật, số 22 ra ngày 15/6/2008. Trang bìa: người mẫu Phương Trinh. Trang một quảng cáo : Enfagrow A+, bước đầu tiên giúp bé thành công trong tương lai (tăng hơn 4 lần DHA) . Giá bán bao nhiêu 1 tờ chả biết. )

Những năm 1972, 1973 , thơ Lưu Quang Vũ có vẻ yếu đuối , thiếu tự tin và luôn viết cho 1 người. Người ta ko khỏi tò mò , rằng người phụ nữ ấy là ai ? Sau 35 năm, những đau đớn của mối tình si ấy dường như vẫn vẹn nguyên trong chị, nữ hoạ sĩ Nguyễn Thị Hiền.

Hoạ sĩ Nguyễn Thị Hiền được coi là thần đồng hội hoạ trong thập niên 60. Chị biết vẽ từ rất sớm, lại sinh trưởng trong một gia đình truyền thống văn chương nghệ thuật, bố là nhà văn Kim Lân. 35 năm trước có một cuộc tình ko năm tháng mà hoạ sĩ Nguyễn Thị Hiền đã gọi là “tình yêu của tôi, nỗi buồn của tôi”. Khi đó hoạ sĩ Nguyễn Thị Hiền đang làm thêm công việc vẽ minh hoạ cho sách và tạp chí Thanh Niên của Trung ương Đoàn. Nhân buổi hộp mặt cộng tác viên cuối năm, Lưu Quang Vũ đã gặp Nguyễn Thị Hiền. Sau buổi đó, vừa về đến nhà, nhà văn Kim Lân đã nói : “Con ơi, Vũ vừa đến tìm con đấy”.

Đó là tiếng gõ đầu tiên đến trái tim người đàn bà này, có một chút ngạc nhiên, một chút lạ lẫm rằng có 1 người đàn ông đang tìm kiếm mình. Để rồi trong căn phòng tối, với bài thơ “Đất nước đàn bầu” , Lưu Quang Vũ đọc cho Hiền nghe dưới ánh sang của ngọn đèn dầu, là cái cớ cho tình yêu khởi phát. Vũ đi theo Hiền về nhà – như sau bao lần đi theo khác, đứng khuỵ chân ở cửa. Ngày ấy, Lưu Quang Vũ làm những câu thơ :

… Người con giai nói với em

Hắn ko phải tấm hình đẹp trong sách

Hắn chỉ là dãy phố nghèo lấm đất

Không giấu che sự thật của lòng mình

Chỉ là bờ đê nhiều khói và than

Là con thuyền

Luôn luôn kiếm tìm, luôn luôn từ bỏ

Với cuộc đời thường , em còn bao mối giây gắn bó

Em đi được với hắn ko ?

Cái dáng đứng khuỵ chân ấy ám ảnh mãi trong trí nhớ của hoạ sĩ Nguyễn Thị Hiền, về người đàn ông mà chị đã yêu bằng tất cả tuyệt vọng , đớn đau. Nỗi khổ cũng bắt nguồn từ đấy, Hai người ko thể nào vượt qua những rào cản của ranh giới đạo đức thông thường…

Trong suốt buổi trò chuyện, đôi mắt sau cặp kính tròn của hoạ sĩ Nguyễn Thị Hiền lúc nào cũng long lanh nước. Chị lien tục đưa tay lên xoa ngực trái, bởi nỗi đau của một tình yêu, dù Vũ đã ra đi tròn 20 năm.

Khoảng thời gian ấy, Lưu Quang Vũ vừa đi bộ đội về, có vợ con rồi, ko có công ăn việc làm và mới bị kỉ luật. Tất nhiên, với vô số những khuyết điểm ấy, chỉ có thể làm mọi người chung quanh lo hộ nữ hoạ sĩ thần đồng Nguyễn Thị Hiền, tuyệt đối không phải tác nhân khiến chị mảy may băn khoăn, mảy may suy nghĩ trước tình yêu của mình.

Những lời đồn đại về một Lưu Quang Vũ tài hoa có tác động gì với chị ko? Phải có nguyên nhân nào trước khi “sét” ái tình giáng trúng chị chứ ?

Tôi đã đến với Vũ bằng sự rung động qua những bài thơ. Còn Vũ, Vũ đến với tôi bởi tranh của tôi. Từ thơ và tranh, chúng tôi nhận ra nhau. Ngàn lời đồn thổi cũng ko tác động. Khi đó đài BBC đưa tin: trong Nam có hoạ sĩ Bé Ký, ngoài Bắc có Nguyễn Thị Hiền. Nhà văn Nguyên Hồng muốn đưa tôi ra nước ngoài. Và đó là một trong những nguyên nhân người ta nhân danh để phản đối chuyện tình của chúng tồi.

Vì anh Vũ khi đó có vợ rồi hay vì điều gì khác nữa ?

Tôi cũng ko hiểu. Có thể bởi vì Vũ đã có vợ và mọi người lo cho tôi, lo cho sự nghiệp của tôi, Rồi cơ quan, đoàn thể, kiểm điểm lên xuống. Khi ấy còn quá trẻ, tôi suốt ngày, đi học và đi vẽ. Nghỉ hè thì bố cho nghỉ ba ngày rồi sáng vẽ, chiều vẽ, tối vẽ, nếu ko lại đọc sách.

Không biết gì về chuyện đời , nên khi phải đối mặt, tôi ko hiểu tại sao nó lại phũ phàng đến thế ? Chúng tôi yêu nhau đến thế nào ư, chỉ toàn những cuộc hẹn trong sáng . Tôi mang màu và toan đến 28 Triệu Việt Vương, nhà bạn của chúng tôi là anh Lâm “râu” để vẽ, Vũ thì làm thơ. Có những câu tôi còn nhớ trong bài “Gửi Hiền” :

Đêm phòng ko tiếng nổ vỡ khắp trời

Nỗi cô đơn đen ngòm như miệng vực

Tôi muốn đi tới đích cùng em

Tôi phải đi tới đích cùng em

Lòng tôi như buổi sớm vẫn nguyên lành

Em nhận lấy, em đừng e ngại mãi

Tôi tan nát, tôi kinh hoàng sợ hãi

Em cô đơn rồ dại của tôi ơi !

Những kỉ niệm cay đắng nào khác bên cạnh quãng thời gian như mơ ấy ?

Đầy cay đắng. Tôi cảm tưởng lúc đó mọi người rủ nhau quyết tâm phá cho bằng được. Tôi và Vũ buồn lắm, cứ đi lang thang với nhau, đi café, rồi đi ra biển, Có quá nhiều sự thật mà tôi ko muốn nói nữa, sợ thành nói xấu người khác. Chỉ biết là khủng khiếp ! Và đến giờ tôi cũng ko giải thích được. Sau đó thì Vũ và Xuân Quỳnh đến với nhau, Nhưng kỳ lạ thay, trong tôi ko có sự ghen tuông, nhưng mỗi khi nghĩ đến, tim tôi lại đau như cắt. Vũ cũng vậy.

Có phải đó là một mối tình kinh thiên động địa với dư luận khi ấy ?

Đúng là kinh thiên động địa ! Một trận cuồng phong. Có nhiều người bảo vệ vì thương tôi. Nhưng người ta phản đối dữ dội và làm tổn thương chúng tôi …

Hai người có nghĩ đến chuyện lấy nhau ?

Có chứ, bởi vì tôi sinh trưởng trong một gia đình lễ giáo. Bản chất của tôi khi đã yêu thì hết lòng. Khi Vũ và tôi ko thể đến được với nhau, tôi đã buồn lắm. Ngày nào Vũ cũng đón tôi. Sáng nào Vũ cũng đứng ở đầu ngõ Hạ Hồi nhìn tôi đi làm, rồi lặng lẽ đạp xe đạp đằng sau. Tôi chuyển hướng, Vũ vẫn đạp xe theo …

Thời gian đó, bác Kim Lân có ý kiến gì về mối quan hệ ấy ?

Bố tôi là người quá yêu tôi. Đến nỗi khi tôi lớn lắm rồi, đến tuổi yêu từ đời nảo đời nào mà cứ ai đến nhà chơi, bố cũng nói thẳng:” Xin lỗi, mời anh đi về để cháu nó còn vẽ…”. Tôi cũng rất yêu bố, ông là người đã chia sẻ với tôi rất nhiều. Tôi học giỏi nhưng khi tốt nghiệp cũng bị “đánh” liểng xiểng. Bố luôn bên tôi, sâu nặng hơn cả những người bình thường khác. Có thể cả đêm hai bố con nói về Picasso, về bác Sáng, bác Phái, về văn chương…

Bố sợ tôi đi với Vũ thì sẽ ko xây dựng được sự nghiệp của mình. Nhưng khi nào cụ phản đối, cụ cáu giận thì tôi lại dễ chịu. Khủng khiếp nhất là cụ bắt đầu ốm. Giữa mùa hè nắng chang chang của HN, cụ đi tất, quấn khăn len, đắp chăn bông, nằm rên hừ hừ trên giường như sắp chết. Tôi ko đủ sức chịu đựng điều đó. Tôi đã từng bỏ đi khi bố mắng, đuổi, nhưng khi mọi người báo:” Ông Lân ốm rồi” thì tôi lại về. Đứng giữa hai con người, một là bố hai là Vũ. Cuối cùng, tôi chấp nhận xa Vũ… như những câu thơ Vũ viết :

Có gì đâu mà tiếc mà buồn

Em biết đấy anh chẳng tin định mệnh

Nhưng trên đời này chỉ ước mơ là có thật

Hai ta hãy là giấc mộng của nhau thôi

***

Sau này, khi bán được một số tranh đáng kể, với số tiền đủ để hoạ sĩ Nguyễn Thị Hiền mua 1 căn nhà riêng phía sau ga Hàng Cỏ, tình yêu vẫn đầy ắp trong lòng dành cho Vũ. Nhưng chị ko dám gặp anh, bởi “nếu gặp chắc chắn chúng tôi sẽ làm điều gì đó có lỗi với Xuân Quỳnh”.

Có lần anh còn leo lên cửa sổ ở Cục Xuất bản chỉ để nhìn chị, còn chị thì đứng khóc. Và năm 1978, Nguyễn Thị Hiền gặp người chồng của mình, anh Lê Dưỡng Hạo, nhà nghiên cứu Hán Nôm và mỹ thuật. Sau một, hai tháng quen biết, hai người cưới nhau. Anh chị có một cô con gái là hoạ sĩ trẻ Hiền Minh.

Sau 10 năm, có một cuộc sống hạnh phúc êm đềm bên chồng con, thỉnh thoảng chị có gặp lại người thi sĩ xưa, lúc đó đã là 1 nhà viết kịch nổi tiếng. Chị nhớ mãi câu nói của Vũ : “Nếu ai đó làm cho Hiền ko vẽ được nữa đó là tội ác !”.

35 năm sau của mối tình ấy, và 20 năm ngày mất của con người tài hoa bạc mệnh, tôi tìm được trên mạng một đoạn thơ của Lưu Quang Vũ, như một dự báo âm thầm từ nhiều năm về trước, trước khi tai nạn bất ngờ cướp anh đi.

“Cuộc sống chia rẽ chúng ta

Chỉ cái chết là nối gần nhau lại

Sau này chết đi, ở bên nhau mãi

Chấm dứt mọi đắng cay buồn tủi

Mọi nhọc nhằn ngang trái

E chúng mình ko nhận được ra nhau”

Lê Thị Thái Hoà.

Sunday June 15, 2008 - 03:05am (ICT) Permanent Link | 2 Comments
Nếp

Tính đến trước thời điểm mưa như tát nước vào mặt, trời vẫn đẹp. Trời xanh, mây trắng, có nắng , có gió lộng , thế là đủ.

Cafe ko mày ? Cũng chỉ cần thế là đủ.

Gặp gỡ , chuyện trò luôn là 1 thú vui. Cần chi rào trước đón sau, cần chi những party đầy bia với rượu (đương nhiên là còn phải có pepsi ), chỉ cần những nụ cười. Thế là còn hơn cả đủ.

Hôm nay ta đi Nếp.

Nếp gợi nhớ cafe Hà Nội. Nằm trên lầu 1 của 1 ngôi nhà nhỏ, phía dưới là cửa hàng rửa xe. Nhớ cảm giác đi cafe HN với bạn mà bật cười. Cũng bất ngờ rẽ vào, cũng ngoằn ngoèo cầu thang, rồi chợt nhận ra : cafe đấy . Kí ức đã xa mà sao cứ ngỡ mới chỉ hôm qua ?

Quán bày biện đơn giản, ko quá cầu kì, nhìn có vẻ cũ kĩ, nhưng so với bên ngoài dường như lạc vào thế giới khác. Dương cầm nhỏ, cây ghi ta , từng cái bàn , chiếc ghế , cái máy hát , những bình hoa, cả cái menu viết tay ... đều có sức cuốn hút đến lạ. Thử tưởng tượng, những ô cửa sổ, nếu được mở trong tiết trời lộng gió, nắng nhảy múa qua khe ... vui tươi và hồn nhiên, nhỉ ? Nhưng nếu là mưa tầm tã, ngồi một mình nghe Misty Rain, chắc hẳn phải là buồn lắm . Là vậy đấy, không gian quán cứ như tâm hồn một cô gái, luôn thôi thúc ta khám phá, liệu sau ánh mắt ấy, nụ cười ấy , giọng nói ấy, ẩn chứa những gì ?

9
12
10
Bên ngoài quán. Ai bảo ko giống ở quê , nhỉ ^^
13
7
1
6
Rất thích cái trần như thế này ^^
3
14
Big sis chụp đấy. Cứ đưa máy ảnh cho chị là chả bao giờ phải lăn tăn đắn đo cái gì cả.
Sunday May 18, 2008 - 12:57am (ICT) Permanent Link | 4 Comments
Kim Yoon - The Rain

Nhân tiện hôm nọ đã upload, hôm nay post lên luôn.

Kim Yoon, pianist người Hàn Quốc. Bạn nào biết tiếng Hàn thì cứ tự do search trên google nhé . Thực sự thích Kim Yoon hơn Yiruma một chút ^^. Yiruma có mấy album nghe ko hợp tí nào T_T.

folder

1. Album "Misty Rain". Track list :

1. Ptologue

2.Misty Rain

3.Winter Song

4.Remember

5.Nocturne

6.Solitude

7.Raindrops

8.The Letter

9.Never Cry

10.Griffith

11.November

12.A Girl With Smile

13.In The Silence

Link download : http://www.box.net/shared/6n9wfby80k

"Nghe bài November" được đưa vào list những việc cần làm của tháng 11, bên cạnh việc xem phim Sweet November ^^ .

JKU-20051227132254-S

2. Album "Dreaming in the blue sky" . Track list :

1.Dreaming in the blue sky - Instrumental version

2.Between two love

3.Colors of you

4.Snow flower

5.Moonlight waltz

6.Love...will be? - Part 01

7.Memories of wind

8.Beyond the shadow

9.Land to Ji

10.Your song

11.Kissing you

12.Love...will be? - Part 02

13.Under happiness fades

14.Dreaming in the blue sky - Piano version

Link download : http://www.box.net/shared/l7aemx1c00

2 album trên ko nhớ là download từ đâu, nên đành upload lại trên box.net.

Album "misty rain" nghe buồn hơn "dreaming in the blue sky". Tên album cũng phần nào nói lên điều đó rồi. Nghe thử thì biết.

Thursday May 8, 2008 - 05:01pm (ICT) Permanent Link | 6 Comments
Entry for April 25, 2008

1. Sài Gòn nóng trăm độ. Cảm giác lúc nào cũng như muốn bốc cháy, nhất là khi đi học về 12h trưa T_T . Giữa đêm vẫn thấy nóng. Tay lúc nào cũng đầy mồ hôi, rít rít khó chịu.

Có lẽ là nóng nhất từ trước tới giờ.

2. Dạo này tự nhiên nghe lại Scorpions. Nhớ khoảng thời gian chập chững bước vào thế giới rock ballad. Scorpions ko chỉ là đại thụ của Rock nước Đức, mà còn của cả thế giới. Già gân, đến giờ vẫn còn hát, ra album đều đều ^^.

Still loving you.

Always somewhere.

Send me an angel.

Holiday.

Wind of change.

...

Nhiều lắm.

Toàn hits cả. Ai cũng nên nghe thử cho biết.

Back to the boy who i used to be ?

3. H2 đã ra được 6 tập. Tuyệt vời. Chỉ có thể kết luận ngắn gọn như thế. Vẫn đúng theo phong cách Adachi , hình vẽ đơn giản, nội dung nhẹ nhàng . Rất nhẹ nhàng. Hài hước. Có điều mắc quá, 11.5k/cuốn T_T.

4. Tuần sau nghỉ lễ, có một vài kế hoạch nho nhỏ. Có vài thứ cần xác định lại. Chả có cái gì chắc chắn cả.

Gần đây ( chính xác là khoảng 1 tháng trở lại) , có vài người bảo mình có giọng văn trào phúng . Ngẫm lại, có phải do nói dóc nhiều quá ko ? Danh hiệu 3 gai được các đồng chí lớp lý phong tặng, nhưng mà thực tế là em có làm cái gì đâu. Oan cho em quá. Chỉ thỉnh thoảng ngứa miệng, em buột miệng em nói cái gì đấy thôi.

Có phải càng ngày mình càng dẻo miệng ? Chết dở T_T.

5. Thông tin cuối cùng , đã đặt được nickname mới cho ông Tony Cường : American TNT. Thuốc nổ Mỹ hẳn hoi nhé, mấy sư phụ nói láo VN coi chừng. Ông này nổ càng ngày càng khiếp, lúc nào cũng bảo Maxwell, Gauss ... chỉ rùa thôi, còn nói là thế giới này phát triển trên sự rùa rẫm. Sính Mỹ vô cùng. Lúc nào cũng bảo : Mỹ nó làm thế này, chúng ta chỉ theo thôi. Còn cái kiểu như : "bài này mấy trường 2 sao , 3 sao ko dám ra đâu. Đề của MIT cũng ko thấy ra, chỉ có thấy Bách Khoa ra thôi " thì nghe mãi . Pó tay. Chắc trường ta đổi tên là DH SAURIENG cho nó máu. Cái tên University of Durian nghe cũng hay hay chứ nhỉ. SAURIENG thì đương nhiên là ăn đứt MIT.

(ah , thầy Lê Minh Cường là "siêu sao khoa điện" , biệt danh đầu tiên của thầy ấy do tớ đặt là Tony Cường ^^. Học môn trường điện từ của thầy , vừa được luyện tay , vừa được luyện mắt, lại còn được luyện cả thần kinh )

Friday April 25, 2008 - 10:04pm (ICT) Permanent Link | 4 Comments

Add superbebu's Blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 32 First | < Prev | Next > | Last