Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

vivian v < Y! ID: nhucanh_v... >

Top Page  |  Blog  |  Friends  |  Lists  |  Groups

Add

vivian v is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Mon Aug 04, 2008 Member since July 2007

Ngay mai tuoi sang

1 - 5 of 34 First | < Prev | Next > | Last

vivian v's Blog Full Post View | List View

Entry for March 20, 2009
Entry for March 20, 2009 magnify

Tự nhủ với lòng mình sẽ bắt đầu quên
Cứ coi người như người dưng qua ngõ
Cứ thản nhiên như chưa từng gặp gỡ
Mà sao dạ vẫn không yên?
Minh sẽ quên . Ừ thì mình sẽ quên
Mảnh trăng mỏng chao nghiêng trời cuối hạ
Kỷ niệm xưa hoá thành cơn gió lạ
Mình sẽ thả bay đi...

Nhủ quên rồi còn lưu luyến làm chi
Chiều qua cả chiều nay người không tới
Người có lẽ không biết mình đã đợi
Cũng như mình chẳng tin minh đã buồn.
Sẽ chẳng bận lòng nếu mình có thể quên
Sẽ chẳng băn khoăn và chẳng thèm giận dỗi
Sẽ chẳng nhớ nhung cũng chẳng thèm chờ đợi
Đã nhủ rồi , mình sẽ bắt đầu quên...

Friday March 20, 2009 - 03:39pm (ICT) Permanent Link | 4 Comments
Entry for November 18, 2008
Entry for November 18, 2008 magnify

Tự nhủ với lòng ...mình sẽ bắt đầu ...quên
Cứ coi người ...như người dưng qua ngõ
Cứ thản nhiên ..như chưa từng ...gặp gỡ
Mà sao dạ ...vẫn không yên?
Minh sẽ quên ...Ừ thì mình sẽ quên...
Mảnh trăng mỏng ..chao nghiêng trời ...cuối hạ
Kỷ niệm xưa ...hoá thành cơn gió lạ
Mình sẽ thả bay đi...

Nhủ quên rồi ...còn lưu luyến ...làm chi ...
Chiều qua... cả chiều nay ...người không tới ...
Người có lẽ... không biết mình đã đợi ...
Cũng như mình ...chẳng tin minh đã buồn.
Sẽ chẳng bận lòng ...nếu mình có thể quên ...
Sẽ chẳng băn khoăn và chẳng thèm.. giận dỗi
Sẽ chẳng nhớ nhung ..cũng chẳng thèm chờ đợi
Đã nhủ rồi , mình sẽ bắt đầu quên...

Tuesday November 18, 2008 - 04:14pm (ICT) Permanent Link | 1 Comment
Entry for October 21, 2008
Entry for October 21, 2008 magnify
Ngày mưa không anh
Vòng bánh xe quay đều mãi miết
Em đi tìm một điều hư ảo
Lang thang như ngọn gió thất tình.

Ngày mưa không anh
Phố cũng khóc
Nước loang loáng trên mặt đường vàng ánh đèn cao áp
Soi rõ bước chân em một mình.

Ngày mưa không anh
Lời chia tay hóa thành nước mắt
"Anh không có lỗi". Ừ anh không có lỗi
Chỉ tại em không thể yêu bằng nửa trái tim mình

Dẫu biết tình yêu rồi sẽ qua như cơn mưa cuối hạ
Nắng sẽ lại ửng hồng em sẽ lại xinh tươi
Nhưng chiều nay mưa về mình em bước
Chợt nghe nỗi đau không rõ hình hài

Giá mà có anh...

Tuesday October 21, 2008 - 04:27pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Entry for October 13, 2008
Entry for October 13, 2008 magnify
Cuộc đời mỗi người như một cuộc hành trình của con tàu băng băng về phía trước. Biết bao giông bão, niềm vui, hạnh phúc, đau khổ trong cuộc hành trình đi tìm lý tưởng sống của mình. Không ai dám chắc những sân ga mình đi qua để lại điều gì, nhưng chỉ biết mỗi lần tàu chạm ga là một kỷ niệm đáng ghi nhớ trong đời! Ta đã, đang đi trên cuộc hành trình của mình, từ sân ga đầu tiên và chưa biết bao giờ chạm đến sân ga cuối cùng…
Và như thế ta lại cứ tiếp tục đi, mỗi một lần tàu chuyển bánh là lại tiếp tục những vòng xoay đi vào ký ức, những sân ga tàu sẽ đi qua, những hành khách lên rồi xuống ở mỗi một sân ga định mệnh của cuộc đời... đi qua, và để lại nhiều cung bậc tình cảm khác nhau: Đau buồn, nuối tiếc, ray rứt, hạnh phúc vỡ òa... Những cung bậc của cảm xúc chờ đợi, hy vọng và chia ly. Trên sân ga, có người đến đón người thân trong nỗi nhớ mong, có người ghé lại chia tay người mình yêu nhất trên đời, có người lao về phía trước cho cuộc mưu sinh... Những hồi hộp mong chờ làm cho sân ga trở nên ồn ào náo nhiệt, hay trầm mặc nỗi buồn như chính cuộc sống của mỗi con người.

Tại đó... Sân ga buồn vui của cuộc đời, chứng kiến những vòng bánh lăn đều khi tàu chuyển bánh, mang lại nhiều trạng thái tình cảm buồn vui lẫn lộn. Niềm hạnh phúc gặp lại người thân, sự u buồn cho một lần tiễn biệt, ai đó lên tàu cho cuộc hành trình vô định, ai đó bắt đầu chuyến đi tìm hạnh phúc đời mình, ai đó nôn nao băng mình về miền đất hứa. Rời ga và đi. Đi, đi cho hết một chuyến hành trình của cuộc đời... Mỗi người quyết dịnh chuyến đi của mình với mục đích khác nhau, họ bỏ lại tất cả phía sau để dấn thân vào con đường tưởng chừng hạnh phúc, để rồi khi tàu dừng ga, những vui buồn vương mang theo mỗi vòng bánh lăn là nhiều trăn trở của những chuỗi ngày dài...Mỗi một lần chạm một sân ga, cũng là thêm một lần trải nghiệm, nhưng có phải mỗi lần đi qua là một lần lặp lại những vui buồn của quá khứ? Không hẳn, có thể ta mang trong mình một nỗi vui buồn khác nhau, những tình cảm khác nhau, sự chờ đợi và hy vọng cũn khác nhau... Ai đó may mắn tìm được hạnh phúc, ai đó đau khổ khi nhận ra rằng lần chạm ga này chỉ tòan là nước mắt... Đó là tất cả là những kỷ niệm sâu sắc khó quên trong cuộc đời...

Mỗikhi tàu dừng lại, là một sự kiện đi qua cuộc đời trên hành trình dài mệt mỏi. Những lo toan, những khoảnh khắc vội vã, những khoảng lặng để nghỉ ngơi thư giãn và tìm cho mình một chút bình yên... nhưng ai được bình yên? Ai đau khổ và ai nuối tiếc? Ta cũng như mọi người, có lúc sẽ nhận ra rằng sân ga mình vừa đến nó không hoàn hảo như mình nghĩ, mình mơ ước... Nhưng phải tiếp tục cuộc hành trình gian khổ trong đời, để đi và để đến sân ga cuối đời...

Tàu lại tiếp tục lăn bánh, những cảm xúc của ký ức để lại sân ga vừa đi qua. Mình lại phải đi tiếp về phía trước... Để rồi ở đó, những cung bậc tình yêu lại tiếp tục vỗ về, như con sóng bạc đầu thương nhớ đại dương, mà cuộc đời vẫn tiếp tục sang trang, mình phải đi tiếp, lên tàu, chờ đợi một chuyến đi mới, chờ đợi một lần chạm ga đong đầy hạnh phúc...

Đi, đi, đi... tiếp tục cuộc hành trình về đến sân ga cuối cùng. Sân ga thiên đường của cuộc đời mà mỗi chúng ta đều mơ ước...

Em ...
Bắt đầu cuộc hành trình trong đời
Từ sân ga thứ nhất
Những buồn vui theo em
Cho em ý nghĩa cuộc đời
Và cũng mang đến cho em
những nỗi đau...

Em ...
Tiếp tục cuộc hành trình
Như con tàu rời ga
Tới sân ga phía trước
Không biết...
Sân ga buồn, vui
Chờ đón bước chân Em
Vừa chạm một sân ga
Đưa một người rời khỏang sân buồn vui chốn cũ
Trong một buổi chiều vàng
Lòng nghe đau nhói ...
Sao người không cùng em...
Tiếp tục cuộc hành trình mơ ước?

Và rồi .....
Mai này...
Em
Một mình ...hay ai đó cùng theo
Lên con tàu định mệnh em theo
Đến sân ga cuối cùng?

Mai này...
Thêm một lần tìm lại cõi mong manh
Thời yêu ấy bao giờ không thấy nữa...
Đã xa lắm những chiều kỷ niệm
Thăm thẳm dịu dàng...
Em nguyện đợi chờ anh
Nơi...
Sân ga cuối cùng...
Của cuộc hành trình hạnh phúc!
Monday October 13, 2008 - 05:18pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments
Entry for October 06, 2008
Entry for October 06, 2008 magnify
TÌNH YÊU, GIÀU SANG VÀ Sự THÀNH CÔNG
Một người phụ nữ ra khỏi nhà và nhìn thấy ba người đàn ông râu dài bạc trắng đang ngồi trên băng ghế đá ở sân trước. Bà không hề quen ai trong số họ. Tuy nhiên, vốn là người tốt bụng, bà nói: “Tôi không biết các ông nhưng chắc là các ông đang rất đói, xin mời các ông vào nhà ăn một chút gì đó”.
- Ông chủ có nhà không? - họ hỏi
- Không, chồng tôi đi làm rồi - bà trả lời.
- Thế thì chúng tôi không thể vào được.
Buổi chiều, khi chồng trở về, bà kể lại câu chuyện cho chồng nghe. Chồng bà muốn biết họ là ai nên bà ra mời ba người đàn ông - vẫn chờ từ sáng - vào nhà.
- Ba chúng tôi không thể vào nhà bà cùng một lúc được - họ trả lời.
- Sao lại thế? - người phụ nữ ngạc nhiên hỏi.
Một người giải thích: “Tên tôi là Tình yêu, ông này là Giàu sang, còn ông kia là Thành công. Bây giờ hai vợ chồng bà quyết định xem ai trong chúng tôi sẽ là người được mời vào nhà”.
Người phụ nữ đi vào và kể lại toàn bộ câu chuyện. “Tuyệt thật! - người chồng vui mừng - Đây đúng là một cơ hội tốt. Chúng ta hãy mời ngài Giàu sang. Ngài sẽ ban cho chúng ta thật nhiều tiền bạc và của cải”.
Người vợ không đồng ý. “Thế tại sao chúng ta lại không mời ngài Thành công nhỉ? Chúng ta sẽ có quyền cao chức trọng và được mọi người kính nể”.
Hai vợ chồng tranh cãi một lúc lâu mà vẫn chưa ai quyết định được. Cô con gái nãy giờ yên lặng đứng nghe trong góc phòng bổng lên tiếng đề nghị: “Chúng ta nên mời ngài Tình yêu là tốt hơn cả. Nhà mình tràn ngập tình thương yêu ấm áp và ngài sẽ cho chúng ta thật nhiều hạnh phúc”.
“Có lẽ chúng ta nên nghe lời khuyên của con gái - người chồng suy nghĩ rồi nói với vợ - Em hãy ra ngoài mời ngài Tình Yêu, đây chính là người khách chúng ta mong muốn”.
Người phụ nữ ra ngoài và hỏi: “Ai trong ba vị là Tình yêu xin mời vào và trở thành khách của chúng tôi”.
Thần Tình yêu đứng dậy và đi vào ngôi nhà. Hai vị thần còn lại cũng đứng dậy và đi theo thần Tình yêu.
Vô cùng ngạc nhiên, người phụ nữ hỏi: “Tôi chỉ mời ngài Tình yêu, tại sao các ông cũng vào? Các ông nói không thể vào cùng một lúc kia mà”.
Hai người cùng nhau trả lời: “Nếu bà mời Giàu Sang hoặc Thành Công thì chỉ có một mình người khách được mời đi vào. Nhưng vì bà mời Tình yêu nên cả ba chúng tôi đều vào. Bởi vì ở đâu có Tình yêu thì ở đó sẽ có Thành công và Giàu sang”.
Monday October 6, 2008 - 03:56pm (ICT) Permanent Link | 0 Comments
1 - 5 of 34 First | < Prev | Next > | Last