Funny...Lucky
Những cung đường Hà Nội nhỏ bé chật chội và bụi bặm, những cung đường cuộc đời sẽ nhiều lắm những bước ngoặt, đổi thay.Em có định đi hết cuộc đời này cùng anh ko?
Đơn giản, vì anh yêu em…
Là khi đi cạnh nhau, anh nắm tay em thật chặt… Không đơn thuần như một thói quen, cũng không phải là cái nắm tay chỉ chạm được vào thể xác. Đó là sự chở che, giúp em cảm nhận đủ sự bình an, tiếp sức, để em có thể vững bước cùng anh đi suốt cuộc đời này....
Là khi,cuộc sống nhiều áp lực từ công việc,gia đình,thời tiết khó chịu khiến em mệt mỏi,cáu gắt vô cớ,anh vẫn luôn là người lên tiếng trước, bất kể ai đúng ai sai. Có những lúc em giận hờn như một cô bé mới lớn, cứ ngỡ, người yêu mình là một người đàn ông trưởng thành có thể giải quyết tất cả. Đến lúc mọi thứ êm đẹp mới hay rằng, đôi khi, chưa chắc những người đàn ông khác có thể làm tốt như anh.
Đơn giản,ta yêu nhau..
Đơn giản,vì anh yêu em....


























" Cơn gió nào có bay đi được đến đâu nếu như nơi nó bay qua không phải là một căn nhà hoang trống rỗng... "
Rồi đến 1 ngày, gió đi qua thảo nguyên. Gió gặp cỏ. Cỏ cũng như gió. Cỏ chỉ biết đứng yên từ ngày này sang ngày khác, nó cảm thấy cuộc sống thật vô vị... 
Cỏ hạnh phúc. 
Gió đến nơi này, gió vui, gió hạnh phúc, gió nhận ra giá trị của mình. Nhưng gió là... gió. Gió thì phải bay, có bay thì gió mới tồn tại được, có thổi thì gió mới là gió.