Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

[blog hết lỗi rồi, Cam đã đọc hết cm trong thời gian qua!cảm ơn mọi người,Cam sẽ trả lời sau ^^!] |giữ mãi nụ cười trên môi em như thủa ban đầu...|--> Click here Reply

1 - 5 of 36 First | < Prev | Next > | Last

quynh's Blog Full Post View | List View

"neu phai cach xa anh em chi con bao to " :P :-*

seri ảnh cổ vũ bóng đá ^0^
Hì, mặc dù ko được update sớm lắm cho kịp tính thời sự nhưng em vẫn post ảnh lên cho các pác xem ^^, Mong được ủng hộ nhiệt tình ;))
(buồn lòng, ko hiểu sao ko post ảnh được! Chắc tại em gà, em để nguyên, pác nào bít thì chỉ cho em để em còn treo ảnh lên nhé!)




Đầu tiên, ra khỏi nhà, mũ bảo hiểm đầy đủ, quần áo rất ấm áp nè!

<a href="http://s282.photobucket.com/albums/kk254/truongxuando86/?action=view&current=ATruong137.jpg" target="_blank"><img src="http://i282.photobucket.com/albums/kk254/truongxuando86/ATruong137.jpg" border="0" alt="Photobucket"></a>

<a href="http://s282.photobucket.com/albums/kk254/truongxuando86/?action=view&current=ATruong089.jpg" target="_blank"><img src="http://i282.photobucket.com/albums/kk254/truongxuando86/ATruong089.jpg" border="0" alt="Photobucket"></a>

Hăng hái cổ động trong dòng người đông nghẹt ở phố Huế, Hàng Bài ..., phất cờ đến mỏi tay lun, phải bỏ bớt áo ra cho đỡ nóng, bỏ lun mũ bảo hiểm :D
yeh yeh yeh cùng hô "VIỆT NAM VÔ ĐỊCH" và hát vang các bài hát về VN, Bác Hồ ^^
<a href="http://s282.photobucket.com/albums/kk254/truongxuando86/?action=view&current=ATruong095.jpg" target="_blank"><img src="http://i282.photobucket.com/albums/kk254/truongxuando86/ATruong095.jpg" border="0" alt="Photobucket"></a>
Rồi cũng chọn một chỗ dễ thở chút ở bờ Hồ dù không khí càng náo nhiệt hơn, rất nhiều cúp đã được hân hoan, xe ôtô chở được nhiều người và ... tiết kiệm diện tích hơn xe máy

<a href="http://s282.photobucket.com/albums/kk254/truongxuando86/?action=view&current=ATruong114.jpg" target="_blank"><img src="http://i282.photobucket.com/albums/kk254/truongxuando86/ATruong114.jpg" border="0" alt="Photobucket"></a>

Mãi thì cũng tới được phía cuối bờ hồ (gần quán "Bốn Mùa" giáp với đằng Bà Triệu)
hihi, tranh thủ chụp ảnh nào ^^

<a href="http://s282.photobucket.com/albums/kk254/truongxuando86/?action=view&current=ATruong100.jpg" target="_blank"><img src="http://i282.photobucket.com/albums/kk254/truongxuando86/ATruong100.jpg" border="0" alt="Photobucket"></a>
Tự sướng...

<a href="http://s282.photobucket.com/albums/kk254/truongxuando86/?action=view&current=ATruong120.jpg" target="_blank"><img src="http://i282.photobucket.com/albums/kk254/truongxuando86/ATruong120.jpg" border="0" alt="Photobucket"></a>
Hum đó là sinh nhật pe' này nữa nè!

<a href="http://s282.photobucket.com/albums/kk254/truongxuando86/?action=view&current=ATruong121.jpg" target="_blank"><img src="http://i282.photobucket.com/albums/kk254/truongxuando86/ATruong121.jpg" border="0" alt="Photobucket"></a>
Chị em ta chụp chung một cái chứ nhỉ?

<a href="http://s282.photobucket.com/albums/kk254/truongxuando86/?action=view&current=ATruong122.jpg" target="_blank"><img src="http://i282.photobucket.com/albums/kk254/truongxuando86/ATruong122.jpg" border="0" alt="Photobucket"></a>
Thêm một chút thảnh thơi bên anh!

IU QUÁ VIỆT NAM ƠI!!!
Wednesday December 31, 2008 - 01:08am (ICT) Permanent Link | 4 Comments
Vâng, em chỉ là con đĩ nhưng khi em chết, quốc kì của Trung Quốc đã phải ngả xuống!
( đã lâu rồi ko viết blog, 1 câu chuyện xúc động khiến mình rơi lệ, và muốn chia sẻ với mọi người!!!)

Mỗi lần bán dâm giúp được 1 trẻ thất học, làm gái bao đủ xây 1 ngôi trường…

Ân Thái Hà đã chết, trước khi chết cô là gái điếm, cũng là một giáo viên. Cô dùng xác thịt dơ bẩn của mình đổi lấy tâm hồn trong sạch của lũ trẻ. Một cô gái điếm chết đi, tất cả mọi đứa trẻ đều khóc trong lễ truy điệu của cô, lá quốc kỳ rủ xuống một nửa trong sân trường.

Học sinh và phụ huynh trong lễ tang với biểu ngữ: Cô Ân, chúng em yêu cô!

Trong lễ truy điệu cô giáo trẻ đẹp mới 21 tuổi này, hiệu trưởng giở cuốn nhật ký của cô ra, rơi nước mắt trước mặt học sinh và đọc, cô giáo đã viết thế này: Mỗi lần bán dâm, có thể giúp được một đứa trẻ nghèo thất học; Làm gái bao cho người khách một lần, có thể vực dậy cả một ngôi trường tiểu học hy vọng…

Ân Thái Hà sinh ra trong một ngôi làng nghèo khó của tỉnh Cam Túc, những cô gái trong làng bất kể xấu hay đẹp đều đi xuống phía Nam, tới các thành phố ven biển sầm uất để kiếm việc làm. Mỗi khi tết đến, họ trang điểm ăn mặc đẹp đẽ, túi lớn túi nhỏ về quê. Nhưng Ân Thái Hà sau khi tốt nghiệp phổ thông đã không làm như thế, rất nhiều người khó hiểu, dù sao thì cô cũng là người xinh đẹp thứ nhất thứ nhì trong thôn. Cùng vì lẽ đó, bố cô thường mắng con mình không làm được gì mở mày mở mặt.

Nghe nói một trường tiểu học gần nhà thiếu giáo viên, cô đã xin hiệu trưởng cho đến dạy học. Vì trình độ khá, qua được kỳ sát hạch của nhà trường, Ân Thái Hà trở thành giáo viên thôn.

Lần đầu tiên bước vào lớp học, cô thấy lũ trẻ đang huyên náo, chúng chưa bao giờ nhìn thấy một cô giáo xinh đẹp như thế. Nói là lớp học cho sang, chứ chẳng qua chỉ là một mái lá che được gió mưa mà thôi, tường bằng cây, bàn học bằng đá, bục giảng đắp bằng gạch, thứ đắt tiền nhất là tấm bảng đen, được xẻ ra từ đá, mài nhẵn rồi quét sơn đen lên. Phấn cũng không đủ dùng. Và trong hoàn cảnh đó, cô giáo Ân Thái Hà dạy lớp học trò học hết mấy nghìn chữ Hán, theo đó là những câu chuyện kể làm người.

Một đêm gió bão lớn, gió đã thổi bay mái lớp học, tấm bảng đen cũng bị xô đổ. Ngày hôm sau đến lớp, cả cô và trò đều không biết làm thế nào.

Thầy hiệu trưởng đi lên huyện, tìm Trưởng phòng giáo dục, kết quả là tay không đi về. Buổi tối về đến nơi ông kể với Ân Thái Hà, Trưởng phòng giáo dục bảo cô Hà lên đây thì sẽ cho tiền.

Chưa từng bao giờ đi xa khỏi quê, cũng chưa từng tiếp xúc gặp gỡ ai có chức có quyền, nhưng Ân Thái Hà quyết tâm đi mười mấy cây số về huyện. Trưởng phòng giáo dục huyện ở trong phòng làm việc rất hiện đại, tường treo cả tranh gấm, bàn làm việc là thứ gỗ đen ửng hồng, có thể soi bóng như gương, bên trên dựng một lá quốc kỳ Trung Quốc nho nhỏ, ghế ngồi là ghế da, bóng lên. Còn bóng hơn cả cái trán hói của Trưởng phòng.

Chiều tối, Trưởng phòng kéo tay cô giáo Hà sang phòng bên, nói sang đây lấy tiền. Nhưng Ân Thái Hà đã mất đi đời con gái ở căn phòng đó.

Tối hôm đó Ân Thái Hà băng đường về nhà. Ngày hôm sau, người dân trong thôn kéo đến lợp lại trường, mua tạm vài thứ vật liệu tạm bợ dựng lại. Nhưng suốt hai ngày mưa gió, vẫn chưa thể dạy học được. Cô giáo hứa với lũ trẻ, chỉ sau vài hôm, Phòng giáo dục sẽ cho người đến xây trường. Nhưng sau đó nửa năm không hề có ai xuống, và hiệu trưởng đi lên huyện cũng không lấy được đồng nào.

Khi nhận ra mong chờ của lũ trẻ trở thành bong bóng, Ân Thái Hà đứng trước gương tự vấn mình vì sao đã hy sinh vô ích bản thân mình. Cô biết những cô gái thời thượng về làng, ở những thành phố kia họ làm cái nghề gì, nhưng về làng vẫn cứ hơn người. Hôm sau, Ân Thái Hà thay đồ, tạm biệt hiệu trưởng, tạm biệt bố mẹ, lớp học rách nát, ngắt một bông hoa tầm ma cài lên tóc rồi lên đường ra thành phố.

Khi cô đi, bố cô thì cười còn ông hiệu trưởng thì khóc.

Nơi đặt chân đầu tiên của Ân Thái Hà là một tiệm cắt tóc. Sau khi tiếp người khách đầu tiên, Ân Thái Hà ghi vào nhật ký: Trưởng phòng giáo dục còn thua một người khách mua dâm!

Ân Thái Hà chụp ở tiệm cắt tóc.

Ân Thái Hà là cô gái dè sẻn chi tiêu nhất trong tất cả những chị em ở đó. Ít quần áo trang sức nhất, cô lại thích cài một bông tầm ma lên tóc, vậy mà Ân Thái Hà lại “đắt khách” nhất trong số mọi người. Chỉ một thời gian “cướp cơm” các cô khác như thế, Ân Thái Hà bị các cô kiếm cớ đánh cho thâm tím mặt mày, đành phải bỏ đi nơi khác.

Cứ như thế, Ân Thái Hà lần lượt dời từ tiệm này sang quán khác. Tiền dành dụm của Ân Thái Hà gửi qua bưu điện về ngôi trường ở quê mà không gửi cho gia đình.

Người nhận tiền là hiệu trưởng, theo lời dặn của Thái Hà, hiệu trưởng dùng tiền cho nhà trường. Khi có người hỏi tiền từ đâu ra để sửa sang trường lớp, hiệu trưởng thường nói, có mạnh thường quân quyên góp cho trẻ em trong vùng.

Nhưng cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra. Qua bưu điện tiết lộ, rồi mọi người cũng biết tiền đó của Ân Thái Hà. Báo chí địa phương muốn tìm cách phỏng vấn cô giáo Ân, nhưng cô luôn gửi lời từ chối, vì cô đang làm cái nghề bán phấn buôn hương.

Tháng đầu tiên, tiền để mua bảng đen bằng gỗ và lợp mái lớp học. Tháng thứ hai, sắm một ít bàn gỗ và ghế gỗ. Tháng thứ ba mua sách giáo khoa, tháng thứ tư mua khăn quàng đỏ cho tất cả các em đội viên trong trường. Tháng thứ năm, không còn một em nào phải đi chân đất đến lớp.

Tháng thứ sáu, Ân Thái Hà về thăm trường. Tất cả lũ trẻ đều ồ lên chào đón khi cô giáo xuất hiện. Nhìn thấy lũ trẻ cười mà cô thì khóc. Tháng thứ 6,7,8 trôi qua, trường có thêm những đồ mới. Tháng thứ 11, khi cột cờ được dựng lên ở sân trường, lũ trẻ có thể làm lễ chào cờ thì Ân Thái Hà mang thai, cô phải đi nạo thai.

Nạo thai xong, cô đi làm gái bao cho một người buôn bất động sản. Không ngờ chỉ trong vòng nửa năm, giá đất ở Thâm Quyến có biến động, ông này phá sản và không để lại cho cô một đồng nào.

Lúc này Ân Thái Hà đã quá mỏi mệt và rất muốn quay về nhà. Nhưng mơ ước chưa hoàn thành, cô muốn cả ngôi trường được xây bằng gạch và muốn mua 2 máy tính cho nhà trường. Vì thế, cô tìm ông bồ cầu cứu. Ông bồ nói, không cho cô gì cả, nhưng có thể giới thiệu cho Ân Thái Hà một mối hời.

Đó là một người đàn ông ngoại quốc, trả bằng đô la. Thật đáng tiếc, trong lần “giao dịch” này, Ân Thái Hà bị ba người ngoại quốc cưỡng bức đến chết. Khi đó cô vừa tròn 21 tuổi.

Cô giáo chết khi chưa xây được ngôi trường bằng gạch và cũng chưa mua được máy tính cho học sinh.

Một cô gái điếm chết thì cũng không phải một tin đáng chú ý, trời Thẩm Quyến thì vẫn trong xanh, xe cộ vẫn nhộn nhịp, quan chức vẫn sang trọng, những thương vụ vẫn hoành tráng. Những người hãnh tiến vẫn háo hức bàn về cổ phiếu, giá ô tô, âm nhạc và điện ảnh, tình yêu. Những đôi tình nhân bên đường hôn nhau đấy nhưng có khi chỉ vì một khó chịu nhỏ cũng đòi sống đòi chết trước mắt nhau.

Không ai để ý một ngôi làng nhỏ ở tỉnh Cam Túc đang tổ chức một lễ truy điệu, chỉ có học sinh và phụ huynh tham gia. Có một tấm ảnh của Ân Thái Hà và cuốn nhật ký mà hiệu trưởng mở ra đọc trước mặt mọi người trong lễ truy điệu: Mỗi lần bán dâm cứu được một trẻ em nghèo thất học, mỗi lần làm gái bao có thể vực dậy một ngôi trường tiểu học hy vọng…

Lần đầu tiên, lá quốc kỳ Trung Quốc đã rủ xuống vì cái chết của một cô gái điếm.

Dịch từ Chinadaily
Tags: 1nguoi-vi-moinguoi
Tuesday December 16, 2008 - 01:31am (ICT) Permanent Link | 13 Comments
Rằng thì may thật là may …
Rằng thì may thật là may … magnify

Mình mới mất máy (điện thoại) mấy hôm, cũng chẳng ai biết mấy! Thực ra mình cũng không báo cho mọi người biết! Đây là cái thứ 3 bị mất, và trong năm nay thì đây là cái thứ 2!! Số đen!! Mình viết cái entry này cũng chẳng có ý oán trách j, chỉ có điều, cân đo đong đếm một tí, thì có lẽ là “tái ông thất mã”

Rằng trước hôm mất đt 2 hôm, mình ẩu đoảng đến mức để quên Laptop ở quán photo, lúc phát hiện ra, quay lại quán đã đóng cửa, hỏi được số chị chủ quán, nhưng gọi điện mấy lượt, chị còn gọi cho cả bác chủ nhà đó mở cửa cho xem nhưng cũng ko có! Thế nào, đứa bạn đi cùng lại xin số của anh làm ở đó (chính là cái anh in cho mình) – dù chị chủ quán bảo lúc anh ý về cũng là lúc chị về, và không thấy anh cầm cái j cả!!! Gọi cho anh ý, cuối cùng anh cầm!! hú hồn, hẹn anh ý lấy luôn, địa điểm ngã 4 sở! Anh ấy còn cẩn thận mang về nhà, vì anh bảo để mai mang ra xem ai hỏi không, để ở đấy nhỡ người ra người vào lại xách đi mất thì khổ!!! Anh chàng tốt bụng đó là anh Mạnh, làm ở quán photo chỗ gần trường Ngoại Thương. Cảm ơn anh rất nhiều.

Và chỉ sau có 2 ngày, mình đã phải từ biệt với em 1208 xinh xắn vì bị móc túi khi trên đường về, dừng lại xem mấy đồ vỉa hè ở chỗ may Thăng Long, mình không nhớ ra là để điện thoại trong túi khi lôi ra xem giờ!! Cũng rất khó nói là vì những cái j nữa!! Chỉ biết là giờ mất rồi, hiện giờ vẫn chưa mua điện thoại mới, chắc cũng phải mua thôi, dù vẫn có máy Sfone – my tel : 0955 898 076. Khi nào có máy mới và số mới sẽ thông báo sau!

Viết ra, như một kỉ niệm của cái may và rủi gần nhau!! Rằng thì may thật là may, nhưng rủi cũng thật là rủi …

( Thế là lại không có số của mọi người!!! thế này chắc sẽ ghi số ra quyển sổ thôi, hơi cổ điển, nhưng an toàn … Có lẽ khi cuộc sống hiện đại, nhiều giá trị truyền thống lại quay trở lại )

Tags: thongbao, aboutme
Tuesday November 25, 2008 - 11:06pm (ICT) Permanent Link | 8 Comments
"Giải đặc biệt" - SVKN 2008
"Giải đặc biệt" - SVKN 2008 magnify
Thông tin này mặc dù đưa hơi chậm nhưng Cam vẫn muốn thông báo cho pà kon cô pác gần xa bít rõ hơn ^^. Nhóm của Cam (nhóm SAVANAH) đã giành được giải đặc biệt cuộc thi sinh viên khởi nghiệp 2008 với dự án khẩu trang an toàn Panda.
Có rất nhiều điều đáng nói liên quan đến cuộc thi!! Đến bây giờ khi mà Cam đã trở lại cuộc sống bình thường vẫn còn thấy có nhiều điều muốn nói quá!! Sơ qua vài ấn tượng rõ nét nhất hoặc vài điều cơ bản nhất vậy nhé!!
1. Nhóm gặp mặt, hội tụ lại được là một quá trình rất loằng ngoằng!! Đặc biệt, lần này được nhiều"đại sư phụ" giúp đỡ rất nhiều, tất cả đều nhờ "có duyên" nhiều hơn!!! Nhóm xin chân thành cảm ơn các sư phụ và các bạn, bằng hình thức nào đó đều cổ vũ tinh thần cho nhóm rất nhiều!
2. Một cuộc đi ấn tượng với nhóm bởi vì đều là lần đầu tiên vào Sài Gòn, tuy nhiên lại không kịp đi thăm thú các địa danh hay mua sắm đồ do thời gian gấp gáp! và đành phải nói câu, hẹn lần khác SG nhé!
3. Ấn tượng nhất là con người SG, nhiệt tình, và hết lòng giúp đỡ nhóm!!! (đây cũng là một trong các đại sư phụ góp phần lớn vào chiến thắng của nhóm!)
4. Nhóm về đến HN rồi mà ấn tượng về taxi không thể nào xoá được vì cứ ra đường là taxi, đi 7 người, giá rẻ, chỉ ước được đi tắc xi từ Nội Bài về!!!và đã có cả một đoạn nói chuyện dài dài về taxi do chờ xe bus 07 lâu!!
5. Ân tượng này thì hơi bị khủng, cả nhóm nói chung đều đau bụng hoặc có vấn đề tương tự, đây có lẽ là nguyên nhân chính mà nhóm chưa kịp thưởng thức nhiều của ngon vật lạ nơi Sài Thành! (còn tiếc vụ "bánh tráng rau dăm", thèm và thương các bạn đã để phần nhóm ghê!)
6. Ấn tượng tiếp là về sêri ảnh"làm mặt xấu" của nhóm, hic, ảnh này ko dám lan truyền, chỉ lưu hành nội bộ,mấy ảnh này làm cười sắp vỡ bụng dù cả nhóm đang mệt chẳng buồn nói!!

7. (viết thế này thôi, ko mọi người lại ném cà chua thối cho vì cái tội bảo kể sơ qua rồi lại nói chuyện lâu la!!!)

Như chị V.A nói "các em đừng ngủ quên trên chiến thắng!", cảm ơn lời của chị, Cam biết rắng không chỉ mình mà chắc hẳn cả nhóm đều xác định rằng đây là một bước đệm, bước đệm lớn, để mỗi thành viên trong nhóm có cơ hội học hỏi nhiều hơn, tự tin hơn. SAVANAH và các bạn ơi, trong mỗi bước của hành trình cuộc đời, xin cảm ơn ...

p/s: Cảm ơn bố mẹ, cảm ơn hậu phương vững chắc của em!!!

=====-------**^^**-------=====
Hạnh phúc, nhiều khi đơn giản lắm, và cầu chúc những người bạn của tôi đều biết nắm giữ lấy!!!
Ngày mai, lại bắt đầu, một hành trình mới, cần ta, biết cố gắng!!
Thân ái,
Cam

Tags: svkn, thongbao, khoekhoe
Tuesday November 18, 2008 - 02:36am (ICT) Permanent Link | 14 Comments
November 10, 2008 vào TP HCM
November 10, 2008 vào TP HCM magnify
Thế là mai(thuc ra là hôm nay ), mình sẽ bay vào Sài Gòn, thích ghê!! thế là có thể hoàn thành một ước muốn cua thời SV. Cả nhóm đã rất vất vả mấy ngày qua, giờ đây những gì bọn mình đã nỗ lực, mình nghĩ xứng đáng với "ngôi vị" mà chúng mình mong muốn!!! Tuy nhiên, kết quả nhóm thể hiện thế nào, và các nhóm khác ra sao trong đêm chung kết thì mới quyết định được!
Hôm nay, mẹ vất vả nhiều vì cái tính hậu đậu của mình, thương mẹ ghê!! Cũng thấy mẹ giỏi ghê, cách xa gần 300 km, vẫn có thể giải quyết vấn đề như thường (tất nhiên là mình xót tiền điện thoại thế cơ chứ!)
Còn anh nữa!! tay bỏng nhìn hơi kinh, chắc đau lắm, thương mình vất vả mấy hôm, chẳng thấy kêu ca!!!
Mai, hồi hộp ghê, nhưng giờ thì "nhiệm vụ" là ngủ một giấc thật ngon, tận hưởng ....

Chúc "cả nhà" ngủ ngon!!
(Thông báo, chương trình sẽ được tường thuật trực tiếp trên kênh HTV9 lúc 20h ngày 12/11/08. Được tổ chức tại nhà hát Bến Thành, cố gắng đón xem nhỉ?internet!)
Khò khò zzz

Tags: thongbao, khoekhoe, dulịch
Monday November 10, 2008 - 02:22am (ICT) Permanent Link | 7 Comments

Add quynh's Blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 36 First | < Prev | Next > | Last