the more friends the merrier!
Năm mình học lớp một, mình xinh trai nhất lớp
. Lúc này đã biết phân loại con trai và con gái. Nhưng khi đó với mình con gái vẫn là sinh vật rắc rối, thường xuyên khóc nhè và hay nhún chân khi hát tốp ca - ghét!
Năm lên lớp hai, mình xinh trai thứ nhì lớp. Thằng được coi là xinh trai nhất lớp theo mình thì ẻo lả, trắng như cục bột và chỉ có thể từ trường về nhà nếu được bố mẹ đón
. Mặc kệ! Mình chẳng care con gái trong lớp, mình mơ chị Hằng liên đội phó xinh gái nhất trường. Thích nhất là lúc đầu giờ cả trường tập thể dục, chị ý đánh trống. Lúc hát Quốc ca thì chị ý bắt nhịp cho cả trường hát, tay thì kéo cờ. Tóm lại ở trong trường chị ý có địa vị, xinh đẹp, biết hát, lại biết làm việc thành thạo với trống và cờ.
Năm lớp năm. Ngoài mình ra cũng có nhiều thằng xinh trai trong lớp (chúng nó ở đâu chui ra thế nhỉ?)
. Mình không còn đứng thứ nhì nữa, nhưng cũng chẳng quan trọng. Điều quan trọng là chị Hằng Liên đội phó đã chuyển trường. Mình cũng hiểu ra rằng dù chị ý không chuyển trường thì cũng ngoài tầm với. Mình chuyển sang quan tâm đến em Diệp lớp phó phụ trách học tập kiêm quản ca. Diệp cũng có chức sắc, hát cũng hay, lại học cùng lớp với mình. Diệp thích ăn xí muội Thái, nhưng kệ thôi, Diệp thích thì Diệp bảo bố mẹ mua cho!
Năm lớp bảy. Mình bớt xinh trai dần, cũng chẳng quan trọng. Quan trọng là có vẻ mình chậm lớn hơn các bạn cùng lớp. Tình hình cũng không tệ lắm vì nói chung tầm tuổi này con trai nhỏ người hơn con gái. Diệp có vẻ gắn bó với Hoàng - Chi đội trưởng. Hai đứa học nhóm với nhau suốt ngày, mình thừa biết không phải lúc nào Hoàng đến nhà Diệp cũng chỉ để học nhóm. Nhà mình gần nhà Hoàng, mình sẽ mách bố mẹ nó. Còn Diệp, nếu cần mình có thể nhịn ăn sáng mua xí muội Thái cho Diệp gặm chơi!
Năm lớp Chín. Mình còi nhất lớp, cũng không biết mình xinh trai đứng thứ mấy trong lớp vì đã lâu không thấy ai khen. Đếch cần khen luôn! Hai năm nay Diệp và Hoàng đi học bằng một xe đạp. Bố mẹ Hoàng quản lý con kiểu gì thế không biết? Ứ quan tâm luôn! Thực ra yêu cán bộ lớp có gì hay ho nhỉ? Em Hiền Anh cũng xinh đấy chứ, lại hay cho mình mượn bút. Mấy lần nghỉ ốm toàn em ý chép bài cho, còn mang vở qua tận nhà.
!!!!3 năm cấp 3. Mình vẫn còi như thế thôi (không còi hơn đâu nhá!), nhan sắc có vẻ tệ hơn vì mầm tình tua tủa trên mặt. Hiền Anh không thi cùng trường với mình. Năm cuối cấp chia tay chỉ đề nghị mình ghi vài dòng trong lưu bút. Con gái cấp ba dữ quá, toàn kết bạn với con trai ở ngoài trường. Mấy thằng mặt già như rễ cây, chạy xe hai kỳ đến cổng trường đón bạn gái nẹt pô ầm ĩ
. Bụt chùa nhà không thiêng mà! Bây giờ mình chỉ mơ có Hiền Anh để đi học cùng, mình có bao nhiêu chuyện để kể nhá, mà cũng thích nghe Hiền Anh kể chuyện nữa cơ.
Đại học. Nhan sắc của mình bị thời gian, khí hậu nóng ẩm nhiệt đới gió mùa ở VN và sự thờ ơ của nữ giới tàn phá không nương tay. Có thằng bạn thân mô tả: “Mặt mày nhìn kỹ lộ rõ cả đầu lâu”. Bây giờ mà có bạn gái thân thì tốt quá! Chẳng cần xinh đâu, tính tình hiền hậu là được, quan trọng là chịu kết bạn với mình. Sớm hôm đi về lẻ bóng buồn quá ai ơi. Nhanh lên không ra trường mất rồi!![]()
Ra trường. Đi làm chỗ này chỗ nọ, chẳng có đồng nghiệp nữ nào thèm liếc. Soi gương thấy mình giống cái điện thoại đời cổ, vỏ xước phím lô, sóng chập chờn pin 1 vạch, thi thoảng lại sụt nguồn. Nói thế nhưng vẫn thèm có bạn gái, xinh thì không dám mơ rồi, ngay cả hiền hậu cũng không cần nốt. Cứ là con gái, mình mẩy tóc tai tứ chi đủ cả là phải lòng ngay.![]()
Up to now. Mình đã quên hẳn thói quen soi gương mỗi buổi sáng. Việt Nam có 2 nhân vật xấu xí nhất trong lịch sử văn học là Trương Chi và Sọ Dừa, 2 vị này nhất định sẽ bớt mặc cảm nếu sống cùng thời với mình. Hy vọng có bạn gái hơi bị mong manh, giống như xem đá bóng, đội nhà bị dẫn trước 3 trái không gỡ, hiện giờ là phút bù giờ thứ 4 của hiệp 2. Thằng bạn thân (lại 1 thằng bạn thân) góp ý chân tình: “Mày hiện giờ không còn quyền đặt tiêu chuẩn bạn gái đâu. Cứ là con gái, trời mưa biết chạy vào nhà là được!”
Ừa nhỉ, tao cũng có cần gì cao xa đâu, trời mưa biết chạy vào nhà là được. Ví dụ trời mưa không vào nhà mà cứ đứng giữa sân ngửa mặt lên cười tao cũng OK, tao sẽ ra sân đứng cạnh cô ấy, 2 đứa nắm tay nhau... cười............


Ba ngàn rưỡi
Mười bắp ngô
Chị vượt đường mưa
Cho em hai bắp
" Ăn nhanh khi còn nóng
Lấy sức mà ôn thi"
Rồi chị vội quay đi
Một mình em ở lại
Hai bắp ngô thơm mãi
Hương thơm tình chị em
9h tối ngày 16-5-2009, Yuki mang cho em hai bắp ngô và một cặp lồng cơm. Trời mưa không có chỗ để xe nên Yuki phải về luôn. Hai bắp siêu rẻ và siêu ....ghẻ nhưng vị ngô ngon lắm.
Em còn chụp lại đây. Sau này đi làm em sẽ chiêu đãi chị thật nhiều ngô nhé.
Cảm thương chú cá nhỏ
Nhốt trong bình bấy lâu
Nay thả ra biển lớn
Biết lang thang về đâu
.
.
.
Cá vàng nhỏ cô đơn
Một mình đi tìm bạn
Hết đáy sâu, bãi cạn
Cá thành bạn lưỡi câu!
Xót thương!
Mưa!
Nước mắt ông trời
Tuôn rơi vì hiểu thấu nỗi lòng ai
Mưa cuốn trôi những nỗi buồn
Đọng lại chút niềm vui
Gột rửa những chồi non vô tình vướng bụi
Để mạnh mẽ vươn lên giữa đất trời
Em yêu những cơn mưa mùa hạ
Tiếng mưa rộn ràng hoà nhịp tiếng lòng em
Em yêu những cơn mưa Hà Nội
Giữa sáu triệu con người thờ ơ
Vẫn còn mưa khóc cùng em
Mưa ơi!
Mỗi ngày đều hãy đến
Em vẫn chờ mưa nhé...mưa ơi!

Cuối cùng tàu cũng dừng ( kirin còn đang rụi mắt kìa, lêu lêu)
Trước cửa nhà ga Vinh
( lần lượt là Kirin, Mỹ Linh, rồi đến tớ. Chụp cùng hai đôi chân dài của lớp, but may mà đứng lên trên.
)
Gác cửa không công
Bé Kều luôn là điểm tựa vững chắc của tớ
Vật vờ chờ xe bus
Ăn no
Tắm mát

Rủ nhau đi...đạp xe
Đây là Chu Yến. Bọn anh Nghị lớp 4 nói toàn nhầm tớ với Yến đấy. but Yến nhiều hơn tớ 2 mắt cơ mà nhỉ ![]()
Còn đây là bạn Ayumi, thành viên mới của lớp. Bạn ý có nhiều điểm giống tớ, ví dụ như cùng có tên là Thu Trang, cùng sinh tháng 1, cùng sài k750i, thỉnh thoảng cùng diễn thời trang ở trường, khi cả lớp ăn trưa thì tớ và bạn ý cùng lăn ra ngủ...but ngoài những điểm chung đấy thì cái gì bạn ý cũng hơn tớ. hix!
Tiếp theo là Linh Mèo và N.Liên, hai thành viên trẻ nhất lớp
Các bạn thấy lớp 3nb thế nào?