Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Thuyên

Top Page  |  Blog  |  Friends  |  Lists

  • School: Đại Học Bách Khoa TP.Hồ Chí Minh

Add

Thuyên is not connected to you in Yahoo! 360°.

Last updated Mon Apr 13, 2009 Member since August 2006

[Hôm đó, tôi hiểu ra tình yêu là gì, tình yêu dạy người ta chết đi cũng hẹn được bên nhau...] [Cõi Luân Hồi - Thần Long] Reply

1 - 5 of 74 First | < Prev | Next > | Last

Tửu nhập sầu trường, hóa tố tương tư lệ... Full Post View | List View

Lâm kỳ kỷ điểm tương tư lệ, trích hướng thu giai phát hải đường...

Trích đoạn…

1/[“Anh. Em yêu anh. Nếu anh đọc được thư này tức là em đã chết ở Osaka và có lẽ vì em, chiếc thuyền của anh cũng đã chết. Em có thể hy sinh cái phần quí giá nhất đó của đời anh vì đức tin của em, để bảo vệ Giáo hội của em, nhưng hơn cả thế, để cứu tính mạng của anh là cái còn quí giá đối với em hơn hết thảy…hơn cả lợi ích của chúa thượng Toranaga của em. Anh yêu, có thể em sẽ phải đi đến một sự chọn lựa: anh hoặc chiếc thuyền của anh. Xin lỗi, em đã chọn cái sống cho anh. Dù sao thì chiếc thuyền đó cũng phải chết…cùng với anh hoặc không cùng với anh. Em sẽ nhượng chiếc thuyền đó cho kẻ thù của anh để anh sống…

…Anh yêu quí của em, hãy nghe em, linh hồn Cơ đốc giáo của em cầu mong được thấy anh trên thiên đường Cơ đốc giáo…hara Nhật Bản của em cầu mong ở kiếp sau em sẽ lại được là bất cứ cái gì cần thiết đem lại niềm vui cho anh và ở bên anh bất cứ nơi đâu. Hãy tha thứ cho em…nhưng tính mạng của anh là quan trọng nhất. Em yêu anh”]

Đó là đoạn tôi đọc đi đọc lại nhiều nhất trong cuốn “Shogun” của James Clavell. Tình yêu quả có một sức lan tỏa kỳ lạ, ngôn ngữ của J.Clavell lại càng súc tích và lan tỏa hơn, nhẹ nhàng thôi nhưng đủ và phù hợp để lay động bất cứ trai tim nào.

2/[“Phệ Đà Tôn Giả hỏi Trác Thanh ba câu hỏi.

01/”Con người ta tại sao phải sống trên thế gian?”

Trác Thanh không đáp, kiếm đã rời vỏ, hoa lên một đường, đáp thẳng xuống ngực Phệ Đà Tôn Giả.

Lão vội lách người tránh kiếm, tức giận quát lớn “Người làm gì vậy?”

“Phệ Đà Tôn Giả, vì sao ngài phải tránh? Con người chính là vì “sống” mà sống trên thế gian này. Đây là lẽ thường tình của con người. Cũng vì một phần của lòng ham sống khiến người ta sống, đây là bản năng vốn có từ việc sống mà ra. Ngài tránh kiếm của tôi, cũng tức là vừa cho tôi câu trả lời rồi.”

02/”Con người sống là vì cái gì?”

“Tôi nghe có một người phương Tây nói rằng “Ngã tư cố ngã tại” (Tôi tư duy, vậy tôi tồn tại – René Descartes)…”

“Ngã tư cố ngã tại?”

“Đúng. Con người sống là bản năng. Họ sống là vì suy nghĩ việc bản thân mình sống, chắc chắn hàm nghĩa trong đó, ngài phải hiểu rõ hơn kẻ ngu dốt như tôi.”

“Đúng, sống chính là để suy nghĩ tại sao lại sống!”

03/”Thiên địa hồng trần, vì sao tồn tại?”

[Lời Mã Vinh Thành :”Đây gọi là “chung cực nghi vấn” của thuyết tồn tại. Thậm chí đến bây giờ, những người giải đáp được không nhiều.”]

“Phệ Đà Tôn Giả, bản thân vấn đề này đã là câu trả lời”

“Câu này lý giải thế nào, nói rõ xem?”

“Câu này có thể được hỏi ra, chỉ vì cả thiên địa hồng trần, cả ta cả ngươi đã tồn tại rồi! Nếu chúng ta đều không tồn tại, vậy ai có thể hỏi câu này? Sự tồn tại của thiên địa hồng trần chính là tồn tại như thế!”

“À!!!...”

“]

(Anh hùng vô lệ, tập 30, nguyên tác Cổ Long, phóng tác Mã Vinh Thành)

3/[“Giữa những nốt nhạc là âm nhạc, giữa những con người là tình yêu. Giá trị thực sự không nằm ở những nốt nhạc hay những con người. Giá trị thực sự nằm ở giữa chúng”]

[“Cái chết là dấu chấm hết của cuộc đời. Dấu chấm nào cũng muốn mang ý nghĩa của cái câu đi trước nó. Trong những ngày này,tôi muốn biết mình là ai, để khi tôi chết, tôi biết là ai đã chết...”]

(Và khi tro bụi -Đoàn Minh Phượng)

Không cần nói gì thêm. Tôi có thói quen nhớ những câu như thế này. Đắt giá!

4/Dạo này đọc lung tung thế đấy, hehe. Pé Hương rên là ko ai vik blog cho đọc. Giờ thì đọc đi nhá, nhá nhá nhá

Monday April 13, 2009 - 04:26pm (ICT) Permanent Link | 17 Comments
Nộ!

1/Nộ

Giây phút ấy tưởng như kéo dài đến một thế kỷ. Nó đè nặng tôi đến mức ngợp thở, tim bị ép muốn vỡ tung ra, các mạch máu căng phồng lên, máu chạy rần rật dưới da, não hoạt động đến điên cuồng, cơ hoành không ngừng nâng lên hạ xuống. Hai bàn tay nắm chặt! Răng nghiến chặt! Mắt nhắm chặt! Trán mướt mồ hôi, cả người phừng phực như có lửa. Chếnh choáng! Nó ép tôi dữ dội đến mức tất cả những điều tôi vừa kể chỉ được tôi nhận biết mãi cho đến lúc sau này – khi nó đã qua đi rất lâu rồi. Dấu hiệu còn lại của nó, đơn thuần chỉ là trận đau nhói phía dưới cơ hoành – lúc này vẫn còn đang lên xuống theo mỗi tiếng thở hổn hển của tôi…

Nó, là cơn giận!

2/Địa ngục

Tôi cười lạnh lẽo, con dao trên tay rỉ máu từng giọt, nhỏ xuống tạo nên những tiếng kêu bợt bạt – đủ để biết nền đất dưới chân cũng bợt bạt và nhầy nhụa như thế. Tiếng rên rỉ đau đớn phát ra từ phía trước – kẻ ấy đang bị xẻo, hoặc cắt, hoặc băm – nói sao cũng được, bởi con dao trên tay tôi.

Tôi đang từ từ lấy đi thịt trên người hắn.

Còn nhiều cảnh như thế nữa, có điều tôi có ấn tượng đặc biệt với dao, và những giọt máu từ từ chảy.

3/Một nhà văn từng than thở rằng nhiều truyện của ông không được đăng chỉ bởi vì trong đó có những chi tiết mà biên tập cho là “kỳ quặc”. Chẳng hạn như nhân vật họa sĩ, ban đêm lên núi ị một bãi, đồng thời vẽ được một bức tranh làm anh ta nhớ mãi. Ông nói “nếu nhân vật của tôi lên núi ngắm trăng và vẽ tranh” thì nhất định là ok rùi

Đơn giản là người ta vẫn thấy xa lạ với nhiều thứ - có nhiều thứ thậm chí thuộc về chính họ. Và cái gì xa lạ thì khó được chấp nhận thôi.

Tôi thì hiểu được điều ấy. Vì vậy lâu lâu tôi vẫn mường tượng ra địa ngục, nơi tôi cầm con dao và từ từ lấy đi thịt của thằng chó nào làm tôi nộ. Đương nhiên là nó thuộc về tôi, dù các bạn sẽ thấy rất xa lạ, cả tôi cũng thấy thế mà

4/Có câu này quen quen nè mọi người

"Phong bút đã quá lâu, lần này tái xuất đích thị là câu chữ dông dài, ý tứ mê loạn, mong mọi người thông cảm!"

Mấy cảnh “rùng rợn” trên kia cũng chả có gì đâu, mọi người nhỉ! Viết vui vậy thôi ấy mà

Friday February 20, 2009 - 10:36pm (ICT) Permanent Link | 20 Comments
Áo đỏ chưa phai giọt lệ mờ...

1/Chợt tỉnh…

Tưởng như mình đang khóc. Tưởng như ai đó đang khóc. Nỗi đau ly biệt, sầu héo ruột gan, ướt đẫm cả những giấc mơ, những lần giật mình tỉnh giấc…

Ngủ quên, không đóng cửa sổ, để rồi nửa đêm chợt tỉnh vì mưa hắt vào mặt – đó là một trải nghiệm thú vị. Mưa làm ta tỉnh ngủ, rồi cứ thế mà ngồi bất động bên cửa. Mưa đêm ấy cũng thật đáng yêu vì chỉ hắt lên ta thật dịu nhẹ, như bàn tay bé nhỏ của một cô bé nào ấy…”Tay em bé lắm, tát không đau đâu…”

2/Hương…

“Thanh điểu bất truyền vân ngoại tín

Đinh hương không kết vũ trung sầu…”

(Hoán khê sa – Lý Cảnh)

“Đinh hương mưa đọng kết thêm sầu”. Ngắm mưa đêm và chờ đợi hương hoa sau mưa lại là một trải nghiệm thú vị khác. Hương hoa chưa bao giờ tinh khiết như thế; đêm làm lùi xa những ngột ngạt ban sáng, và mưa gột sạch những chật chội còn lại. Trong tiếng mưa đêm, vì thế, chỉ còn hương…

Hương gợi nhớ. Một người con gái, đương nhiên…

Hữu ám hương doanh tụ

Mạc đạo bất tiêu hồn…

(Túy hoa âm – Lý Thanh Chiếu)

Giấu hương trầm ở khăn tay, lẽ nào thương nhớ chẳng đầy hồn ai…” Nhớ chứ, nhớ muốn chết luôn… Buồn một nỗi, hương làm ta nhớ, là nhớ nỗi chia ly…

Xuân sam hương mãn

Không hữu đề ngân

Nhất ban ly tứ lưỡng tiêu hồn

Mã thượng hoàng hôn

Lâu thượng hoàng hôn…

(Áo xuân đầy hương, chỉ còn ngấn lệ.

Một nỗi biệt ly cả hai đều ngơ ngẩn.

Hoàng hôn lưng ngựa, hoàng hôn trên lầu…)

Nơi ấy, … có đang thức mà ngắm mưa đêm không?

3/Áo đỏ chưa phai…

Dạo này cứ lẩm nhẩm mãi câu thơ “Áo đỏ chưa phai giọt lệ mờ”. Sâu trong tiềm thức, cứ nhớ mang máng là đã đọc câu thơ này ở đâu đó, vậy mà không cách nào nhớ được hết, chỉ nhớ mỗi câu ấy…

Dạo này hay hát “Màu tím hoa sim”. Lẩm nhẩm mãi…”Nhớ xưa em hiền hòa, áo anh em viền tà, nhớ người yêu màu tím, nhớ người yêu màu sim…”

Y như mình đang sợ mất đi một điều gì đó…

Phải không?

Wednesday November 26, 2008 - 11:26pm (ICT) Permanent Link | 38 Comments
Máu lửa BK-Idol, rock đến giọt mồ hôi cuối...
Máu lửa BK-Idol, rock đến giọt mồ hôi cuối... magnify

1/Đã qua...

Tức là đã trải qua, chứ ko phải là đã lọt qua à nghen .

Chính xác thì chỉ vừa lọt vào vòng trong của Mechanical Stars thôi. Còn giải BK-Idol thì ngày mai có có kết quả (Bk-Idol là viết tắt của “Cuộc thi tiếng hát Giáo viên – Sinh viên trường BK” đó pà kon )

2/Vừa hát về. 12h kém10, hic.

Cái liên khúc rock liên tục 9ph 3 bài làm mình với Kiki “điên cuồng máu lửa” luôn, mồ hôi ra như tắm. Nhưng sướng, vì khán giả vỗ tay rầm trời (rock muh ), hơn hẳn mấy bài trước. Điều này lại ám ảnh mình nữa đây. Vì…

3/Quá khứ đau buồn…

UT-Gala năm kia và BK-Pro năm ngoái, cũng là một trong những tiết mục nhận được phản hồi tích cực nhất từ khán giả(chủ quan theo mình thấy, tụi mình hơn các tiết mục khác về khả năng làm chủ sân khấu, khả năng đưa ca khúc đến với khán giả ), nhưng cuối cùng kết quả lại ko cao. UT-Gala bị loại oan ức vì bị Ban Tổ Chức cắt mất phần sau ko cho hát, nên ko có cơ hội trình bày điểm nhấn của bài hát (cái đinh ở cuối bài, thế mà chả bik cắm vào đâu, uất! ). BK-Pro thua còn tức tưởi hơn, thua điểm chỉ vì cái đầu karaoke oan nghiệt, cuối cùng thì được mic đồng (tương đương giải 3 á )…

4/Nhưng năm nay thì khác à nghen

Beat chuẩn bị đầy đủ, chất lượng ngon lành. Thank ku Huy đã giúp mình và Kiki cắt ghép, chỉnh sửa volume, để có được 1 bản “rock-beat” máu lửa nhất(nghe là mún giựt giựt liền à ). Mấy ngày liền mình với Kiki tập thật kỹ, từ khâu nắm bắt từng nốt nhạc cho đến động tác diễn xuất ở từng phân đoạn, chia sức ở mỗi bài và các phương án bè phối khác nhau. Giọng thì miễn bàn rồi, mấy bài rock này thì 2 đứa đã cày nát từ thời cấp 3 lận mà

5/Và sáng nay, vòng loại bảng B của BK-Idol…

Khởi động bằng việc mình lên trường học 3 tiết đầu Cơ Kết cấu 2 (dự thính á mà ). Kiki thì đi thi SV 3 tốt j j đó, nghe đâu có đủ ngón tra tấn thể lực : chạy dài, nhảy nhót, hít đất, bóng rổ… 11h, 2 đứa gào thét đã đời xong hắn lại phải ra chạy bền thêm vài vòng quanh sân nữa, akak trâu bò chịu hết nổi Hát thì hông cần nói nhìu ha, mình với Kiki thì quá hiểu nhau rùi, phối hợp ko chút sai sót, đến phân đoạn thứ hai bài “Tâm hồn của đá” thì máu nó bốc lên đầu, thế là mặc kệ Ban Giám Khảo tròn xoe mắt, mình nhảy xuống khán giả, quậy tưng luôn, hà hà, phê thiệt ^^

6/Những khán giả đặc biệt…

Tiểu đệ Bo Ròm và đại ka Vương Quang Thái lù lù xuất hiện trước giờ “chiến đấu” chừng vài chục phút. Đệ cố ý coi, huynh tình cờ ghé, ấy vậy mà cả hai rất hợp nhau trong việc ra sức chê bai và công kích, nhằm hạ thấp chiến ý của tụi tớ Nhưng hát xong thì cả hai đều bắt tay, vỗ vai và mắt thì hấp háy hê hê…Vui nữa thì một số em khóa dưới (hát rồi và cả chưa hát) cũng lại bắt tay chúc mừng, tinh thần BK và văn nghệ BK thập đẹp!

7/Điểm mặt đối thủ…

Theo như tin tức tớ moi được từ em thư ký của BK-Idol (gặp ẻm tại quán photo nhà B3) thì vòng loại bảng A hôm qua chưa phát hiện ra ứng cử viên nào nặng ký hết, trừ tiết mục “Áo trắng ngời sáng tương lai”(Một thuận lợi là các thầy cô đoạt giải năm ngoái ko được tham gia giải năm nayà bảng A xem ra yếu thế rùi ). Còn vòng loại bảng B hôm nay, thấy đáng chú ý có ku Nguyễn Lê Nhật Tân K07 với “Người thầy ngày xưa”. Anh chàng này hát có cảm xúc, chất giọng ấm, hiền, mỗi tội là hơi điệu và thích lạm dụng kỹ thuật . Một em khóa dưới nữa (quên tên mất oy) hát “Quê nhà” (nghe là thấy “dữ” rồi há ), em này năm ngoái đoạt mic bạc ở BK-Pro với “Đêm thành phố đầy sao” đó, hừm hừm, rồi xem nhá ...

8/Và hy vọng…

Đêm chung kết của của Mechanica Mechanical Stars và BK-Idol sẽ là những đêm đẹp nhất của mình ở trường BK này. Rõ ràng là thế, vì mình ko thích ngành kỹ thuật, mình vào ngôi trường này vì ước vọng của nhiều người, trừ mình. Chỉ có âm nhạc, chỉ có rock, và tình bằng hữu giữa mấy thằng đàn ông với nhau nó vớt vát lại 5 năm đại học ở đây. Hầy…

Sunday November 16, 2008 - 01:31pm (ICT) Permanent Link | 34 Comments
Văng ra từ những đớn đau...

Chúng ta là những vụn vỡ của cuộc đời, văng ra từ những đớn đau...Có khi nào là những mảnh ghép khít vừa cho nhau?...

“Đồng thị thiên nhai luân lạc nhân,
Tương phùng hà tất tằng tương thức.”

(Tỳ Bà hành – Bạch Cư Dị)

“Cùng một lứa bên trời lận đận,
Gặp gỡ nhau lọ sẵn quen nhau.”

(Phan Huy Vịnh dịch)

Thì đấy, chỉ là thế thôi mà…

Nên tôi tuy không thích xem bi kịch, lại muốn nhìn em vượt qua bi kịch của chính mình…

Vì tôi thấy đồng cảm, vậy thôi mà…

Chúng ta là những vụn vỡ. Em vỡ, tôi vỡ, ta đã từng vỡ rất nhiều lần…

Ta đã từng bị văng ra từ những đổ vỡ của cuộc đời, rất nhiều lần…

Nên tôi khao khát được nhìn thấy em hạnh phúc. Em, chứ không ai khác…

Nên tôi khao khát được đem hạnh phúc đến cho em. Tôi, chỉ tôi!

Chuyện đó tự nhiên như hơi thở thôi mà…

"Tôi mòn gót vạn nẻo đường lưu lạc,

Em vùi chôn xuân sắc giữa chợ đời...

Hai lứa tuổi, hai tâm hồn heo hắt,

Chưa từng quen mà thương lắm người ơi.... "

Friday October 10, 2008 - 01:54am (ICT) Permanent Link | 34 Comments

Add Tửu nhập sầu trường, hóa tố tương tư lệ... to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 74 First | < Prev | Next > | Last