Yahoo! 360° News | Beta Feedback
Start your own Yahoo! 360° page

Công An bắn vào người biểu tình ở Kiên Giang--> Click here

1 - 5 of 944 First | < Prev | Next > | Last

Linhlovevn's Blog Full Post View | List View

chúng ta đang cố gắng đưa thông tin trung thực đa chiều cho đồng bào tại quê nhà

Năm mới - Tật cũ
Năm mới - Tật cũ magnify

Theo bài tường thut trên mạng BBC về Việt Nam vào ngày đầu năm Dương lịch, thì trong thông điệp đầu năm, thủ tướng VN Nguyễn Tấn Dũng đã cảnh báo với dân chúng là năm 2009 sẽ là, nguyên văn một năm nhiều khó khăn và thách thức”. Trong môt đoạn đã được giới thiệu là bài viết mới của ông Dũng, đã có những câu được trích dẫn như sau: “...tình hình kinh tế thế giới và trong nước biến động rất phức tạp, khó lường, thậm chí vận động theo những xu hướng trái chiều”, “... những yếu kém trong cơ cấu kinh tế và hiệu quả đầu tư tích tụ từ nhiều năm chậm được khắc phục”, “vào quý 1 năm 2008, kinh tế vĩ mô bị đe dọa nghiêm trọng...chúng ta đã nghiêm túc kiểm điểm và quyết định điều chỉnh mục tiêu điều hành kinh tế xã hội” ,

Tht sự mà nói, không cần phải đợi đến cuối năm hay đầu năm người ta mới đọc hay nghe được những lời loay hoay bào chữa cho những yếu kém cố hữu của guồng máy cai trị VN , lúc nào cũng tại với bị. Các lý do đều là nguyên nhân bên ngoài tác động vào, còn bên trong thì là những vấn đề tồn đọng, hay tích tụ từ nhiều năm xa xưa...

Có thật NTD và chế độ VN đã nhận định kinh tế vĩ mô bị đe doạ trầm trọng trong quý 1 năm 2008 như đã nói hay không?

Chúng ta hãy đọc lại NTD trả lời trong cuộc phỏng vấn với tờ Financial Times khi NTD trên đường chuẩn bị đi Ấu châu vào đầu tháng 3 năm 2008, khi được hỏi rằng (mở ngoặc trích) chúng tôi thấy ông rất tự tin vào tình trạng tổng quát của nền kinh tế quốc gia, ngay cả trong lúc kinh tế Hoa kỳ đi xuống. Ông có nghĩ rằng ông có khả năng đạt được cả hai mục đích phát triển ở mức cao (như ông đã nói) và cùng lúc kiểm soát được sự lạm phát hay không? ngưng trích

NTD đã trả lời rằng mở ngoặc“chúng tôi muốn giữ mức phát triển kinh tế từ 8% đến 9% bằng cách gia tăng và phát triển đa dạng thị trường xuất cảng ngoài chuyện khuyến khích đầu tư nội địa” ngưng trích.

Người ta không biết rằng NTD muốn nói cứng trước khi sang Anh để chiêu dụ đầu tư và viện trợ hay chỉ là bản chất quen tuyên truyền của ông. Nhưng ngày nay trong bản gọi là nhận định cuối năm của NTD, thì dân VN đã thấy thêm một thí dụ nữa về bản tính nói dối của ông, tức là vào đầu tháng 3 năm 2008, thời điểm kinh tế Hoa kỳ và toàn cầu đang đi xuống. NTD và nhà nước ăn hại của ông đã không ý thức được tầm ảnh hưởng quan trọng của sự suy thoái kinh tế toàn cầu. NTD vẫn còn dám nói cứng với các phóng viên nhà nghề của tờ Thời báo Tài chánh (Financial Time) có uy tín tại Anh.

Như thế bài nhận định đầu năm của NTD cũng chỉ có hai ý nghĩa. Một là những lời che đậy khả năng dự đoán tình hình kinh tế của nhà nước VN, nói cách khác là Dũng đã không dám tự nhận mình và nội các của ông đã không đủ năng lực lèo lái con tàu VN trong cơn lốc kinh tế toàn cầu - môt điều khá hiển nhiên mà ai cũng thấy. Hai là Dũng nói lấy được. Và sự nói lấy được này có thể thấy trong biện pháp mà Dũng đưa ra để giải quyết khó khăn kinh tế tài chính. NTD nói (mở ngoặc trích)“chính phủ chủ trương phát hành thêm trái phiếu nhằm huy động nhiều hơn các nguồn lực trong dân để tạo thêm vốn cho đầu tư phát triển”! (ngưng trích)

Nhưng đại đa số dân Việt nam kiếm không đủ ăn lấy tiền đâu để mua trái phiếu? NTD cho biết rằng đã khuyến cáo giới thương buôn và dân chúng là cần phải mở rộng thị trường nội địa và tăng cường tiêu dùng hàng nội địa để làm điểm tựa cạnh tranh với doanh nghiêp nước ngoài! Nhưng lại cũng là cách nói lấy có xưa cũ, nghĩa là nói để không làm, vì không làm được. Dân VN đã từng thấy tất cả những gì xuất cảng được thì giới chức đảng và nhà nước đã dành nhau xuất cảng, hàng hóa nội địa không được nâng đỡ, đã bị hàng hóa nhập lậu từ Trung Quốc Thái Lan lấn áp, kể cả các mặt hàng thiết yếu như gạo, phân bón, dược phẩm. Thế thì trong thời buổi kinh tế khó khăn này, liêu thị trường sản xuất nội địa có điều kiện tiếp tục cầm cự sản xuất để đáp ứng nhu cầu của nhà nước VN ? Nhiều phần là không. Cho nên nếu cần thì đè dân móc hầu bao bằng những biện pháp trấn lột là ngón ngh quen thuộc từ hơn nửa thế kỷ nay. Để sửa soạn cho trò này, Dũng không quên nhẹ nhàng đe dọa rằng nhà nước sẽ tiếp tục nắm chặt sự kiểm soát thông tin.

Tóm lại, tuy là năm mới, 2009, chế độ vẫn không thể nào bỏ được những thói tật cố hữu, độc tài và vô tài. Biết thế để chúng ta không nên mong chờ những gì mà các nhà chính trị thời cơ hay VN đang ngầm cổ võ hay tự đánh bóng cho chế độ.

(Đã hiệu đính )

Thái Hoà - Tâm Thức Việt Nam

January 5, 2009
Wednesday January 7, 2009 - 07:26pm (EST) Permanent Link | 0 Comments
Nước nhục thì rửa bằng gì?
Nước nhục thì rửa bằng gì? magnify
Nói không ngoa, scandale mới nhất, trong vô số scandale của hãng hàng không “quốc gia” đầy tai tiếng này, cũng đưa nỗi nhục nhã về quốc thể lên ngang tầm quốc gia, mà bất cứ người nào còn cho mình mang dòng máu Việt, cũng không khỏi ngẫm nghĩ với nhiều luồng dư luận trái chiều.
Đã có một số người Nhật cực đoan, gọi đồng bào của tôi trên đất Nhật là “lũ giòi bọ”.
Một nhà báo nổi tiếng, buông thõng một câu trên blog của mình: “nhục như con cá nục”!
Đám tả khuynh hiếu sát đã từng mắng nhiếc cụ TGM Ngô Quang Kiệt, đòi ném khi độc sarine vào các tín hữu Thái hà thì im hơi lặng tiếng.
Cũng vậy, một số tín hữu công giáo thì hả hê: “thiên bất dung gian”, giờ thì lời Cha Kiệt được báo ứng nhãn tiền! Quả là việc Chúa làm!”
Tôi thì không tin đó là “việc Chúa làm”. Sự bôi nhọ, nỗi ô nhục của một dân tộc bị khinh miệt là đồ ăn cắp, đĩ điếm, buôn người, không thể là ý định của bất cứ thần thánh nào trên đời. Huống hồ là Jesus Christ, một Đấng lãnh tụ tôn giáo lành như đất, kẻ đã tha thứ cho người đàn bà ngoại tình, người đã đặt trẻ em ngồi lên đùi hết sức nhân từ trong lúc thuyết giảng.
Chúa nào, Phật nào gởi tặng chúng ta sự ô nhục này? Không phải thế! Trong nỗi ê chề của quốc thể bị lăng nhục, tại sao chúng ta không nhìn lại mình, nhìn lại cái gọi là “những thành quả giáo dục” của mình? Đến nỗi nào, nền giáo dục của chúng ta đã sản sinh một số không ít, hay nói quá lên, là cả một thế hệ thực dụng đến mức chà đạp lên cả những nguyên tắc tối thiểu về đạo đức, để cả thế giới phải khinh miệt như thế?
Viên phi công, hay các tòng phạm của Vietnam Airlines, ắt hẳn không phải là người vô học. Ngược lại, cơ chế đặc quyền đặc lợi đầy rẫy trong xã hội Việt nam đương đại, càng làm cho tôi tin chắc rằng: họ là những cậu ấm, cô chiêu của xã hội, được cưng chiều, thụ hưởng những điều kiện tốt nhất về giáo dục nữa là khác. Chẳng nên dùng lý do học vấn, hay đói rách về kinh tế để giải thích cho những hành vi tội nghiệp của họ. Mà phải nhìn lại nền giáo dục của họ, của gia đình họ đã gieo trồng.
Một nền giáo dục sản sinh ra những con người như vậy, ắt hẳn là một nền giáo dục bệnh hoạn và băng hoại, cần được thay đổi tận gốc! Về vấn đề to tát này, nhiều bậc khả kính đã bàn, đã dũng cảm mổ xẻ, chắc không phải nói thêm gì nhiều, với vốn liếng hiểu biết của tôi vốn không nhiều nhặng gì trong lãnh vực này.
Rõ ràng, chúng ta đã gieo trồng các giá trị ảo, hay nói thẳng ra, là những giá trị giả dối. Chẳng nói đâu xa, từ một em bé đốt kho xăng được ông Trần Huy Liệu, bộ trưởng tuyên truyền thời ấy, ngụy tạo thành một anh hùng dân tộc ảo, chúng ta đã gầy dựng nên một lòng yêu nước giả tạo và rỗng chân. Chúng ta nhồi vào đầu con trẻ những khái niệm to tát về tổ quốc, đồng bào. Nhưng trẻ em của chúng ta không hề biết ngừng công việc, đứng nghiêm mỗi khi thượng kỳ. Trẻ em của chúng ta biết ủng hộ nhân dân Cuba, biết mua lại ve chai để làm kế hoạch nhỏ, xây đoàn tàu Thống Nhất, nhưng không biết ngả nón khi thấy xe tang, không biết nhường chỗ cho cụ già, phụ nữ nơi công cộng. Ở nơi đâu trên thế giới, người ta tiêu khiển bằng cách ném đá lên đoàn tàu đang chạy, như trẻ em Việt nam? Thanh niên chúng ta có thể nói vanh vách về “ba dòng thác “, nhưng dửng dưng lạnh nhạt khi nghe đến Trúc Lâm Yên Tử với vị vua quá đỗi cao minh và nhân từ, vượt qua mọi thời đại. Thanh niên của chúng ta cay cú ném đá cụ Kiệt, như một hành động biểu trưng cho lòng tự hào dân tộc, nhưng cũng trơ tráo bẻ vặt trong lễ hội hoa, giữa ban ngày ban mặt. Thanh niên của chúng ta hồ hởi xuống đường sau một bàn thắng, nhưng cũng ngang nhiên cản đường xe cứu thương chuyển bệnh.
Chỉ nên đấm ngực ăn năn, vì một nền giáo dục giả tạo, khiên cưỡng như vậy đã “đơm hoa kết quả”, không những cho một, mà là nhiều thế hệ người đi học Việt nam. Không ít trí thức Việt nam dễ dàng bán mình cho những quyền lợi tầm thường và phi pháp. Mà thời nào cũng vậy, người đọc sách mà phải bán mình, thì còn bi thảm và tội nghiệp hơn cả một cô gái đứng đường, xét về bình diện cá nhân và dân tộc.
Tại sao, chúng ta không quay về với những giá trị đích thực của dân tộc đã ghi đầy trong chính sử? Chí bất khuất, lòng kiên cường, lẽ khoan dung…của một lịch sử đầy oan khiên và bất hạnh như dân tộc Việt, không lẽ không thể gieo vào lòng người đi học Việt những giá trị đạo đức căn bản và vĩnh cửu?

Việc làm chính đáng đó, là công việc của các nhà giáo dục, xã hội…hay của vô số “nhà”, giáo sư, tiến sĩ…đang đầy rẫy trong xã hội chúng ta. Tôi, người ngoài ngành giáo dục, chỉ xin thưa thốt một điều: Các giá trị thật, chỉ có các giá trị thật, mới có thể tồn lưu và kết hoa trái thành một lòng yêu nước, yêu quốc sỉ đúng mực và chính đáng, như nó phải có!
Còn nhớ lúc còn thơ, dấm dúi đọc “Tâm hồn cao thượng” của Amicis qua bản dịch của Hà Mai Anh. Những bài học yêu nước, thương nhà, thờ cha kính mẹ, đùm bọc bạn bè, tôn kính thầy cô…tuy từ một nước Ý xa xôi, nhưng chẳng thể nào quên được, cho đến khi tóc chẳng còn xanh vẫn nhớ. Vì nó thực và sống động! Hay nhún vai buông thõng như bạn tôi, một đạo diễn tài hoa: “tớ đọc Amicis từ bé, lâu ngày thấm mẹ nó vào máu!”
Nỗi nhục nhã từ Czech, Nam Phi, Nhật bản… sẽ không bao giờ rửa được, nếu như những bài học đạo đức giản đơn, sống động và có thực mà thế hệ chúng tôi được học, chưa “thấm m. nó vào máu” của những “con người mới” của xã hội hôm nay.
Giật mình nghĩ ngợi, mới thấy bạn tuy bổ bã, nhưng rất mực thâm trầm, phải không?
Hoan Thiện
Sài gòn, ngày 1.1.2009
Nguồn: Dòng Chúa Cứu Thế
Tuesday January 6, 2009 - 12:32pm (EST) Permanent Link | 0 Comments
Tản mạn sau trận túc cầu VN-Thái
Tản mạn sau trận túc cầu VN-Thái magnify
từ X-cafe

“…Hiện tượng cuồng nhiệt sau một trận túc cầu không chỉ xảy ra vào ngày 28-12 vừa rồi. Thói quen cuồng loạn này đã có từ cả hơn chục năm, khoảng thời gian cần thiết để nhận diện thực sự nó là một loại van xả có lợi cho đảng và nhà nước, nhưng đồng thời nó cũng lại có thể là thứ bùa mê thuốc lú chôn vùi vận mệnh tổ quốc…”

Tối 28-12-2009, sau trận hoà với đội tuyển Thái Lan ở trận lượt về, đội tuyển Việt Nam đăng quang ngôi vô địch trong một giải đấu dành cho các đội túc cầu Đông Nam Á, sau rất nhiều năm mỏi mòn chờ đợi. Ở các thành phố lớn tại Việt Nam, từng đoàn người gầm rú trên các đường phố, phóng xe bạt mạng, gào thét như lên đồng. Kết quả là số vụ tai nạn giao thông tăng khoảng 20 %, cũng có nghĩa là có thêm mấy chục mạng Việt nhập đoàn rước mừng chiến thắng với Diêm Vương, cùng với vài trăm kẻ bỗng dưng thành phế nhân giữa một xã hội mà sự khốn cùng đã quá nhiều. Mặt sau tấm huân chương không chỉ là mầu đồng úa rỉ, mà là mầu máu Việt. Thiết tưởng đó là cái giá quá đắt đối với một trận túc cầu, một trò chơi, dù nó mang tầm vóc khu vực. Vậy nên chăng người Việt chúng ta dành vài phút quan sát và lí giải đôi chút hiện tượng kì quái này?

Máy lọc tình yêu

Những ngày đầu tiên, khi đứa trẻ Việt Nam vừa bập bẹ tập nói, nó tới trường mẫu giáo và được dạy hát rằng: “Ai yêu nhi đồng bằng bác Hồ Chí Minh, ai yêu bác Hồ Chí Minh bằng thiếu niên nhi đồng? Ơ, có bác Hồ đời em được ấm no, chúng em kính dâng ngàn đoá hoa lên bác Hồ.”

Con trẻ ngây thơ như tờ giấy trắng, những chữ đầu tiên những nhà giáo dục viết lên đó sẽ góp phần định hướng cho cuộc sống tương lai của con trẻ. Và những nhà đào tạo tại nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đã không ngần ngại viết những dòng nồng nàn yêu thương như thế. Con trẻ sẽ sống mãi với tình yêu đó, một loại tình yêu rất mơ hồ và phù phiếm. Trong tương lai, nó sẽ còn tiếp tục được nuôi dưỡng bằng loại á phiện này và hầu như vĩnh viễn không còn khả năng nghĩ khác đi, hoặc đặt lại vấn đề về bác Hồ của nó.

Cứ như thế, cái lẽ đơn giản trong đời sống của một con người là “Yêu ai thì bảo rằng yêu / Ghét ai thì bảo rằng ghét” đã trở thành chuyện hoang đường đối với rất đông người trẻ Việt Nam. Tình yêu của bao thế hệ học trò Việt Nam đã chỉ còn một lựa chọn duy nhất là “theo định hướng XHCN”, là chỉ còn biết vè vè “theo lề bên phải”. Thử hỏi một kẻ không yêu nổi ngay cả con mình sinh ra, hoặc cứ cho là kẻ đó có yêu con mình tha thiết lắm như ai đó đang gân cổ lên bảo vệ, nhưng với uy tín và quyền lực ở “đỉnh cao chói lọi”, ngàn lần hơn bao nhiêu người cha Việt Nam khác, lại chẳng làm được gì hay chẳng muốn làm gì cho con mình, kẻ đó liệu có thể yêu thương được con cái người khác hay không? Hổ dữ không ăn thịt con, nhưng dường như có thứ người còn khủng khiếp hơn hổ dữ nhiều lần. Tôi luôn cho rằng đối với kẻ không biết cách yêu thương ngay cả con mình, đừng nên mất công phí sức nói đến những chuyện trừu tượng cao xa như “lòng yêu nước thương nòi”.

Nhưng ở đời cũng chẳng thiếu những người coi cuộc đời như một sân khấu để mình mặc sức diễn đủ trò hỉ nộ và lạ thay, rất nhiều kẻ lại thích để mình khóc cười buồn vui theo ánh nhìn thôi miên của gã diễn viên bậc thầy.

Yêu hộ

Thời bao cấp đã lùi xa vài chục năm. Bây giờ trong lúc trà dư tửu hậu, kẻ từng nếm mùi khủng khiếp của cuộc sống thời đó kể lại cho con cháu nghe, như chuyện cổ tích của một thời xa xưa lắm. Nghĩ ra thật cũng còn may cho người Việt lắm, chứ nếu đảng và nhà nước cứ “kiên trì trước sau như một” đường lỗi cũ, tức là từ chiếc kim sợi chỉ, từ bao diêm chai dầu, tất tần tật đều do nhà nước “lo” cho dân theo kiểu quản lí và phân phát qua chế độ tem phiếu, thì không biết sẽ còn bao nhiêu mạng Việt chết oan khi đất nước đã im tiếng súng!

Dù sao, bao cấp về hàng hoá tiêu dùng là điều người ta rất dễ thấy, tác hại kinh khủng nó gây ra cho đời sống người dân khá rõ ràng. Còn có những thứ bao cấp khác, tinh tế hơn, tác hại cũng không kém phần khủng khiếp, nhưng đảng và nhà nước nhất định không chịu nhả ra, cứ một mực quyết tâm “trước sau như một”, đó là bao cấp về suy nghĩ, bao cấp cả tình yêu.

Thử nghĩ mà xem, khi hệ thống giáo dục chỉ biết theo một lối dối trá, chỉ biết nhai đi nhai lại những thứ không còn chút sinh khí, không khuyến khích và vun trồng cách suy nghĩ, nhân cách và lối làm việc độc lập, trái lại, khi thầy hay trò làm điều gì khác với những bài tủ bài vẹt liền bị đấu tố, hạ độc thủ, triệt tiêu, nghĩa là mọi chuyện đều đã có cấp trên nghĩ thay, làm thay, cấp dưới chỉ còn là những chiếc máy vô hồn với những trái tim tham lam đến vô sỉ, hệ thống đó phải được gọi tên là gì, nếu không phải là trò bao cấp về mặt tư tưởng? Hậu quả là bao thế hệ thanh niên Việt Nam đã đánh mất khả năng suy nghĩ độc lập, chỉ còn biết ra rả những điều đã được mớm sẵn, quanh quẩn với những trò tráo đổi của đám lưu manh và phồng mang trợn mắt gào thét vì những điều huyễn hoặc.

Hơn thế nữa, khi chỉ một nhóm thiểu số trong cộng đồng dân tộc có cái quyền yêu nước, ai không thuộc nhóm này hoặc không yêu nước giống như nhóm này, nhưng lại muốn làm chút gì đó cho quê hương đất nước mình, liền bị gán cho cái nhãn “thế lực thù địch”, hay “có âm mưu diễn biến hoà bình”, điều đó là gì nếu không phải là kiểu độc quyền yêu nước hoặc bao cấp về lòng yêu nước. Chỉ mình ta mới có quyền yêu nước, còn cả đám xấp xỉ tám chục triệu dân chỉ có cái quyền là yêu nước “theo định hướng XHCN”, dẫu kiểu yêu đó có phũ phàng đến mức biên giới và hải đảo máu thịt của cha ông có lần lượt rơi vào tay “bạn bè tốt đồng chí tốt”, cũng không ai được lên tiếng. Tại sao đất mẹ bị kẻ kia cắn xé, thanh niên sinh viên biểu tình phản đối lại bị công an quân đội của chính nước mình ngăn chặn bắt bớ? Tại sao trong một cuộc chơi gồm hai mươi mấy kẻ mặc quần đùi chạy nhong nhong trên sân cỏ, húc huých tranh giành để đưa được một trái bóng vào tấm lưới, xong rồi cả trăm ngàn người xuống đường phóng xe gào thét quên chuyện sống chết lại được mặc sức tung hoành, nếu có bị ngăn chặn đôi chút, thì phạm vi và cách thức rõ ràng hoàn toàn khác với kiểu ngăn chặn biểu tình chống xâm lược?

Các người sẽ trả lời là sợ “các thế lực thù địch lôi kéo xúi giục”. Nhưng thế lực thù địch là ai, nếu không phải kẻ đang manh tâm đớp từng mảng biên giới và hải đảo của đất mẹ Việt Nam? Rõ ràng các người tự ban cho mình cái độc quyền yêu nước, các người muốn bao cấp lòng yêu nước. Các người đã tự ban cho mình cái quyền yêu hộ cả dân tộc. Gần tám chục triệu con dân Việt Nam đã bị tước mất cái quyền được thông tin về thực trạng biên giới và hải đảo của đất mẹ, được lên tiếng hay góp công góp máu bảo vệ đất mẹ. Hậu quả của món bao cấp này là bao thế hệ thanh niên rất ít, hoặc không còn quan tâm đến vận mệnh tổ quốc, chỉ còn biết hò hét và chạy theo những món hàng mã, những niềm vui của món vinh quang không khẳng định được gì nhiều. Bổn phận và quyền yêu nước của tám chục triệu dân đã được nhóm nhỏ của đảng “quang vinh” làm thay mất rồi, bất kể đó là chuyện bán đất bán biển hay cam tâm quỳ lạy ngoại bang!

Những van xả an toàn


Thật ra, người ưu thời mẫn thế không khó nhận ra một thực tế xót xa trong trò tráo đổi này. Độc giả hãy tìm kiếm thông tin trên báo đài của chính nhà nước, chỉ cần tìm những con số công khai về chi phí cho an ninh, quốc phòng, giáo dục, y tế, người nghèo và đặc biệt là chi phí cho các giải thể thao quốc tế và khu vực. Sau đó, độc giả hãy đặt các con số đó bên cạnh nhau và hãy thử tìm cách trả lời câu hỏi rằng tại sao đảng và chính phủ lại bận tâm đến chuyện thắng thua trong các cuộc chơi thể thao đến thế.

Ngẫm ra mới hay đó vẫn là chủ trương tuyên truyền, chủ trương “định hướng” nhằm giải toả những uất ức, bất công hiện quá nhiều trong xã hội. Với những kẻ ngay từ nhỏ đã được một hệ thống mớm cho một mớ tư tưởng hỗn tạp, đã phó mặc cho người khác suy nghĩ hộ, việc tự suy nghĩ nhìn nhận các sự kiện thời sự là rất khó. Đó là những kẻ “cạn nghĩ”, theo cách nói dân dã. Những kẻ này rất dễ nổi sung, đôi khi thành hung dữ, khi ai đó đụng chạm tới mình, rất dễ sung sướng xúc động đến trào nước mắt khi được cấp trên vuốt ve mơn trớn chút xíu, cũng rất dễ gào thét rầm trời trong những cơn phấn khích. Họ sẽ tự hài lòng với vài niềm vui nhỏ nhoi, được tra thêm chút gia vị kích động “theo định hướng”. Đó có lẽ là lí do thời gian gần đây ta thấy xuất hiện nhan nhản đủ loại trò chơi trên các đài truyền hình địa phương và quốc gia, các cuộc vung vít tiền thuế vô tội vạ cho các trò chơi thể thao đủ loại. Bởi vì với ai đó, những trò đó chỉ là trò chơi, nhưng với đảng và nhà nước, đó thực sự là những chiếc van xả, khi cần họ sẽ cho mở hết mức.

Những ai đang gắng sức làm việc cho một quê hương Việt Nam tốt đẹp hơn nên nghĩ đến điều này: với những thế hệ thanh niên đã quen để người khác nghĩ hộ và yêu hộ, việc giúp họ có thể tự yêu, tự sống bằng cái đầu và trái tim của chính mình, tự đứng trên đôi chân của chính mình là hết sức khó khăn, đòi hỏi một quá trình đào tạo và giáo dục lâu dài. Đừng đòi hỏi những người đó phải vươn vai thành những chàng trai Phù Đổng trong một thời gian ngắn ngủi.

Nếu độc giả có ai nghe bà Bảy Vân, vợ ông Lê Duẩn, trả lời phỏng vấn phóng viên đài BBC, hẳn quý vị cũng hiểu thế nào là lối suy nghĩ lộn xộn, tự mâu thuẫn của những người đã quen sống với lòng yêu nước và lối suy nghĩ vay mượn của món tình yêu và suy nghĩ bao cấp. Vậy nên, nói về chuyện biểu tình chống Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa và Trường Sa, bà ta khuyên là chỉ nên theo ý chính quyền, không theo là không tốt đâu, trong khi chính miệng bà cũng nhắc đến việc ông Phạm Văn Đồng đã kí văn bản gián tiếp công nhận chủ quyền của Trung Quốc trên hai quần đảo này!

Than ôi, với rất đông người Việt Nam hiện tại, yêu nước nghĩa là gào thét điên loạn vì một quả bóng, nhưng lại câm nín trơ mắt nhìn đảng quang vinh cắt đất dâng biển cho lũ xâm lược tham lam. Từng trăm ngàn người say sưa sung sướng đến lú lẫn mụ mị vì một chút vinh quang cũng chẳng thật hơn những vương miện áo mão bày ở phố Hàng Mã, đồng thời không màng quan tâm đến những sự thật khủng khiếp là bao tấc đất tổ tiên đã giữ gìn bằng máu, bao dặm biển tổ tiên để lại giờ đây đã lọt vào tay kẻ khác.

Nếu lòng yêu nước là có thật ở trên đời, tôi sẽ phải khóc thương đưa tiễn nó, vì ở Việt Nam, lòng yêu nước thật sự đã bị tráo đổi, thay vào đó là thứ bong bóng xà phòng phù phiếm, rất đẹp dưới ánh mặt trời, nhưng sẽ tan tành trong vài giây ngắn ngủi.

Hiện tượng cuồng nhiệt sau một trận túc cầu không chỉ xảy ra vào ngày 28-12 vừa rồi. Thói quen cuồng loạn này đã có từ cả hơn chục năm, khoảng thời gian cần thiết để nhận diện thực sự nó là một loại van xả có lợi cho đảng và nhà nước, nhưng đồng thời nó cũng lại có thể là thứ bùa mê thuốc lú chôn vùi vận mệnh tổ quốc.

Hoàng Cúc

Wednesday December 31, 2008 - 12:55pm (EST) Permanent Link | 0 Comments
Ngăn Chận Biểu Tình?
Ngăn Chận Biểu Tình? magnify

Không phải tự nhiên mà ông Thủ Tướng CSVN tiên đoán rằng năm 2009 sẽ là năm nhiều gay go, khó khăn để rồi ra chỉ thị cho ngành công an là phải cấm ngặt biểu tình, một hiện tượng đã xảy ra trong các năm gần đây do công nhân đình công, dân oan khiếu kiện đòi đất và mới năm nay là giaó dân Công Giaó đòi đất. Tình hình kinh tế suy sụp hơn, tất nhiên các căng thẳng sẽ dễ dàng bùng nổ hơn.
Nhưng câu hỏi cần đặt ra là, biểu tình là một quyền tự nhiên của con người để gây chú ý về các nỗi oan ức, tại sao lại ngăn chận? Và khi ngăn chận như thế, phảỉ chăng là muốn dẹp hết mọi tiếng nói oan ức, bịt cho kín bưng các lời ta thán?
Thêm nữa, chúng ta có thể thấy một khía cạnh khác, rằng tình hình nhà nứơc CSVN nhượng đất, nhượng đảo không còn giấu nữa được, vì cuộc cách mạng thông tin Internet đã đưa các thông tin naỳ đi khắp nơi, thì các cuộc biểu tình tương lai hẳn là sẽ nhiều sức mạnh vô lường, vì tình cảm giữ đất, giữ đảo sẽ là chất keo nối kết tất cả các thành phần dân tộc, chứ không còn là tiếng nói riêng của một thành phần nào hết.
Vì thực tế trong quá khứ, những cuộc biểu tình hàng chục ngàn người của công nhân, cả ngàn người của phong trào dân oan, và nhiều ngàn giaó dân tại nhiều nơi vẫn không làm cho chế độ CSVN lay động. Nhưng, nếu cuộc biểu tình đòi ải Nam Quan, đòi chiếm lại Hoàng Sa, đòi giữ chặt Trường Sa bùng nổ, thì đây sẽ là khởi đầu cho một ngòi nổ cho quả bom nguyên tử trong lòng người, vì mất đất, mất đảo cũng có nghĩa là nhà nứớc và Đảng CSVN hoàn toàn không còn tính khả tín nào hết, ngay cả đối với các cán bộ, công nhân viên và bộ đội CSVN.
Thêm nữa, biểu tình để đòi giữ đất, giữ đảo có thể sẽ nhanh chóng phựt lửa như chaý rừng, và không ai có thể ngăn nổi nữa... Đó là viễn ảnh mà Đảng CSVN lo sợ nhất, vì giây phút đó, có thể chính lực lượng quân đội CSVN sẽ quay súng lại vây bắt chính những người đã cắt đất, nhượng đảo... Nếu suy luận naỳ đúng, có thể rằng cái chết của Tưoơng Công An Thi Văn Tám mấy tuần trứớc đây là để bưng bít, và dập tắt những chiến binh, công an có suy tư độc lập dân tộc?
Bản tin từ thông tấn nhà nứơc “Cổng TTĐT Chính phủ” hôm 22-12-2008, nhan đề “Không để xảy ra biểu tình, bạo loạn, khủng bố” đã ghi lời chỉ thị của Thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng giao cho ngành Công an trong năm 2009, trong đó là “Không để xảy ra biểu tình, bạo loạn, khủng bố, bảo đảm an toàn các sự kiện lớn trong năm...”
Bản tin còn cho thấy tính trong năm tới giờ, “Năm 2008, lực lượng công an đã điều tra đề nghị truy tố hơn 670 vụ liên quan đến xâm phạm an ninh quốc gia.”
Như thế, nghĩa là trung bình mỗi ngày có 2 “vụ liên quan đến xâm phạm an ninh quốc gia.”
Bản tin nhà nước cho biết ông Dũng nói như thế trong Hội nghị Công an toàn quốc lần thứ 64 tổ chức tại TP. Sài Gòn sáng 22/12, và chỉ thị công an, “ngành phải làm tốt vai trò nòng cốt trong việc đấu tranh và phòng chống tội phạm, chủ động nắm chắc tình hình, phát hiện sớm mầm mống tội phạm đối lập để xử lý kịp thời, không để xảy ra biểu tình, bạo loạn, khủng bố, bảo đảm an toàn các sự kiện, các hội nghị lớn trong năm.”
Đặc biệt, Đài VOA trong bản tin ngày 23-12-2008 ghi nhận lời ông Dũng nhìn nhận năm 2009 sẽ là rất gay go, “Thủ Tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng cảnh báo trước các viên chức cấp cao của lực lượng công an cảnh sát rằng 2009 sẽ là một năm kinh tế đầy khó khăn và ngăn chặn các cuộc biểu tình sẽ là một trong những vai trò nòng cốt của lực lượng này.
Hãy nghĩ thêm một diễn tiến mới: trong thời gian vài năm qua, nhiều nhà dân chủ đã treo truyyền đơn kêu gọi giữ đảo, giữ đất, nhiều đảng phái (gần nhất tuần này, là Đảng DCND) thả truyền đơn theo bong bóng bay để đòi gìn giữ cõi bờ... Cuộc chiến vì dân chủ thực sự không còn nằm ở bàn phím máy điện toán... mà đã ra tận đường phố. Như thế, nếu trận lửa rừng dân chủ bắt đầu mời gọi được chính các giới quân đội, công an, cán bộ... thì chế độ CSVN không thể minh giaỉ gì nổi trứơc các tội quá lớn khi làm co cụm mất lãnh thổ...
Tuần naỳ, trang web http://x-cafevn.org đã đưa lên lời kêu gọi, “Kêu Gọi Toàn Quốc Biểu Tình Phản Đối TQ Xâm Lược Tối Chủ Nhật 28/12/2008...”
Và khi tuổi trẻ lên tiếng, chế độ bắt buộc phải hù dọa trứơc, bằng chỉ thị của Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng, là phải “không để xảy ra biểu tình, bạo loạn, khủng bố, bảo đảm an toàn các sự kiện, các hội nghị lớn trong năm.”
Đặc biệt, lời kêu gọi biểu tình từ giới trẻ còn là đúng dịp có trận đá bóng. Trong lời kêu gọi từ các bạn trẻ “x-cà” trên, chúng ta đọc thấy tấm lòng sáng rực:
“Bác Ptttman và bác Cùi bắp đề nghị nên biểu tình vào tối 28/12. Thấy ý tưởng hay, tôi góp thêm vài ý kiến bổ sung và post vào đây cho các bác bàn. Đề nghị các bác admins/mods không chuyển bài qua bên Ngoại Giao - Biên Giới.
Tối chủ nhật, 28/12/2008 biểu tình trên cả nước phản đối TQ xâm lược.
Những lần gần đây chúng ta biểu tình ban ngày không thành công, lần này chúng ta hãy chuyển sang biểu tình vào ban đêm. Đội tuyển VN sẽ gặp Thái Lan ở trận chung kết lượt đi trên đất bạn vào ngày 24-12-08 và 4 ngày sau đó, ngày 28-12-08, sân Mỹ Đình sẽ lại có một ngày rực lửa vì những hy vọng mang tên VN trong trận chung kết lượt về. Khả năng thắng của VN rất lớn, nhưng thắng hay thua chúng ta cũng có thể xuống đường.
Với một rừng người như thế, tôi tin rằng không một lực lượng CA nào có thể dẹp được. Kế hoạch cụ thể như thế nào thì xin các bạn bàn tiếp.” (hết trích)
Tuổi trẻ Hà Nội đã lên tiếng. Và Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng đã đáp lời bằng chỉ thị cho công an...
Tại sao nhà nứơc không ngầm khuyến khích giới trẻ biểu tình để giữ đất, giữ đảo? Không phải như thế, mới tạo được sức mạnh để kình chống nổi các áp lực từ nhà nứớc Bắc Kinh?
Và hãy nhớ, chỉ đơn giản đè bẹp, đàn áp thì về lâu dài sẽ có phản lực. Haỹ nhớ như thế.

TRẦN KHẢI
Saturday December 27, 2008 - 01:06am (EST) Permanent Link | 0 Comments
Đất nước và Nhân dân
Đất nước và Nhân dân magnify

Tiểu luận của Đào Hiếu
Viết riêng cho BBC từ TP.HCM

Có vẻ như “Đất nước” và “Nhân dân” là hai phạm trù rất gần gũi, rất thân thiết, có quan hệ máu thịt với nhau, thậm chí không thể tách rời nhau.

Từ hàng ngàn năm rồi, nhiều người đã hiểu như vậy, đã cảm nhận như vậy.

Tôi sẽ không viết được những dòng chữ có vẻ nghịch lý sau đây nếu không sống dưới chế độ “cộng sản”.

Sự kỳ quái của chế độ đó đã đánh thức mọi phản kháng trong tư duy, làm chúng ta vỡ mộng và vỡ luôn những nếp nghĩ khác.

Và một trong những phát hiện bàng hoàng nhất là: Đất nước và Nhân dân là hai thực thể có khả năng trở thành thù địch.

1

Từ thuở bé, con người đã gắn liền với đất nước mình qua lũy tre làng, dòng sông, bến đò, những bờ biển thơ mộng, những núi non hùng vĩ, những danh lam thắng cảnh…tất cả, góp phần tạo ra tâm hồn, tính cách và tình yêu của mỗi người, từ đó hình thành những mối dây ràng buộc, nhờ thế mà khi có ngoại xâm thì cả dân tộc cùng đứng lên, đồng lòng đánh đuổi chúng, giành lại từng tấc đất, từng ngọn rau…

Đó là những điều có thật. Đã từng xảy ra. Những tấm lòng yêu nước, những hy sinh vì tổ quốc, những anh hùng dân tộc… tất cả đều có thật.

Duy chỉ một điều nghịch lý, đó là: trong lịch sử nhân loại CHƯA BAO GIỜ ĐẤT NƯỚC LÀ CỦA NHÂN DÂN.

Ngày xưa, khi vua Vũ diệt được Trụ, dựng nên nhà Chu, thiên hạ ai cũng tôn phù. Chỉ có Bá Di, Thúc Tề chê là bất nghĩa, không thèm ăn thóc nhà Chu, cùng nhau lên núi Thú Dương, hái rau độ nhật.

Sau, có người đến bảo: “Nhà Chu đã trị thiên hạ, thì nơi nào lại chẳng phải của nhà Chu, ăn rau núi này chẳng phải ăn rau nhà Chu ư?”

Hai ông nghe nói, bèn nhịn đói cho đến chết.

Rõ ràng thời ấy người ta quan niệm sông núi, kể cả rau rừng đều “của nhà Chu” nào phải của nhân dân. Ngay cả hạt thóc là do mồ hôi nước mắt của nông dân làm nên mà cũng được gọi là “thóc nhà Chu” thì nhân dân còn lại gì?

Trong bài thơ “Nam Quốc Sơn Hà”, Lý Thường Kiệt cũng xem đất nước Việt Nam là của vua chúa nhà Lý khi ông viết: “Nam quốc sơn hà Nam đế cư” thì thật sự cũng đã “xí phần” cho triều đình hết rồi, còn gì cho đám dân đen nữa?!

Thời phong kiến, đất nước là của nhà vua nên mới có cha truyền con nối, nên trung quân và ái quốc mới gộp làm một.

2

Ngày nay người ta nói nhiều đến dân chủ.

Có vẻ như đất nước không còn là của “nhà Chu” nữa, có vẻ như “Nam quốc sơn hà” không còn của “Nam đế” nữa.

Vậy chắc là của nhân dân rồi!

Thử xem có phải vậy không?

Nếu cái đất nước giàu tài nguyên này, cái quê hương “rừng vàng biển bạc” này là của nhân dân, sao nhân dân nghèo khổ đến vậy?

Sao những chàng trai nông thôn chân lấm tay bùn vẫn ở nhà tranh vách đất?

Sao những cô gái quê phải lên thành phố bán thân?

Sao bác phu xích lô vẫn còng lưng đạp mỗi ngày, sao lớp trẻ con nhà lao động phải nhễ nhại mồ hôi trong các khu chế xuất, các mỏ than, các nhà máy chế biến hải sản, lâm sản, nông sản…chỉ để kiếm chưa đến một trăm đô la mỗi tháng?

Sao nhân dân lao động vẫn phải chui rúc trong những căn nhà tồi tàn chật hẹp?

Nếu rừng là vàng, biển là bạc thì vàng ở đâu, bạc đi đâu, mà mỗi lần làm đường, xây cầu lại phải vay vốn ODA, vay vốn Ngân hàng Thế giới, Quỹ tiền tệ Thế giới… để xảy ra những vụ tham nhũng nhục nhã như PMU18, như vụ cầu Văn Thánh, như vụ PCI Nhật Bản…và hàng ngàn vụ khác?

Nếu đất nước này là của nhân dân thì sao dầu mỏ khai thác nhiều như vậy mà dân không giàu? mà Đảng lại giàu?

Nếu đất nước là của nhân dân sao lại chỉ có một nhúm các tập đoàn tài phiệt phất lên nhờ kinh doanh rừng, biển, đất đai và lúa gạo… trong khi nhân dân thì bị cướp đất, rừng thì bị phá, thóc lúa thì bị thương lái ép giá, đẩy nông dân vào kiếp sống bần cùng?

3

Có quá nhiều bằng chứng để nói rằng trong lịch sử chưa bao giờ đất nước là của nhân dân.

Đất nước chỉ là của nhân dân trong các học thuyết, trong văn thơ, trong âm nhạc.

Đất nước chỉ là của nhân dân trong hoài niệm tuổi thơ, trong tâm tình chôn nhau cắt rún.

Trên thực tế đất nước bao giờ cũng là tài sản riêng của giai cấp cầm quyền.

Ngày xưa thì đất nước là của vua chúa, ngày nay đất nước là của các chính quyền.

Còn nhân dân?

Ngoại trừ số ít giàu có ở các đô thị lớn, đại đa số nhân dân lao động, công nhân, nông dân, công chức, tư chức ăn lương…chỉ có được một căn nhà nhỏ, một mái tranh nghèo, một cái ổ chuột tối tăm trong xóm lao động hay dưới gầm cầu.

Những nhà hàng, những khách sạn sang trọng, những vũ trường xa hoa, những cửa hàng lộng lẫy kia không phải của nhân dân.

Những khu đô thị mới, những resorts, những sân golf, những câu lạc bộ quần vợt, những cuộc thi hoa hậu liên miên kia… không bao giờ là của nhân dân.

Những mỏ bô-xit, mỏ than, mỏ dầu trị giá hàng ngàn tỉ đô la kia, những lâm sản, hải sản vô tận kia…chưa bao giờ là của nhân dân.

Nhân dân chỉ có cái tổ chim bé nhỏ của mình, nhân dân chỉ có vại cà, con mắm, củ khoai, rẫy bắp, chiếc xích lô đạp, chiếc xe máy để chạy xe ôm, để đi làm mỗi ngày.

Nhân dân không biết nghe nhạc giao hưởng, không biết hát Opera, nhân dân chỉ biết rao: “Cháo huyết đây!” Bánh mì nóng giòn đây!” Báo mới đây!” “Mài dao mài kéo đây!”…

Nhân dân không có vé vào xem thi hoa hậu hoàn vũ hay xem trình diễn thời trang, nhân dân chỉ có năm ngàn đồng đủ trả một cuốc xe ra đứng đầu đường Huyền Trân Công Chúa và gọi: “Đi chơi không anh?”.

Nhân dân không có ai bảo vệ, chỉ biết chạy trối chết khi bị công an đem xe tới xúc về đồn để “làm sạch thành phố.”

Trong thời chiến, bao giờ nhân dân cũng bị xem như một thứ “tài nguyên”, một “nguồn cơ bắp dồi dào” sẵng sàng cung cấp cho chiến trường để giành thắng lợi trong các cuộc chiến tranh mang danh nghĩa “giải phóng” “chống ngoại xâm” “thánh chiến” “vệ quốc”…

Tội nghiệp cho hàng trăm thế hệ những người lính đã ngã xuống trong các cuộc “chiến tranh thần thánh” ấy để rồi cuối cùng đất nước lại lọt vào tay một nhúm “đồng hương” chuyên nghề vơ vét.

Đất nước đã bị cưỡng đoạt.

Giờ đây, đối với nhân dân Việt Nam, nếu đất nước có còn được chút ý nghĩa, chính là vì nó đang ôm giữ trong lòng nó xương cốt của những người thân đã chết vì một lý tưởng hoang đường và một ước mơ không bao giờ có thật.

4

Trung Quốc chiếm đảo Hoàng Sa, rồi Trường Sa.

Vài trăm người biểu tình bị đàn áp, bị bắt, bị đe dọa.

Nhiều người hỏi tôi: “Sao không thấy ông viết về Hoàng Sa, Trường Sa mà chỉ viết về nhân quyền, về dân chủ?”

Chẳng lẽ tôi lại phải trả lời như thế này:

“Vì hai hòn đảo ấy đã lọt vào tay bọn Tàu rồi. Ai đòi lại được? Mà nếu như có đòi được thì cái lãnh thổ giàu tài nguyên ấy cũng đâu phải của nhân dân. Hai hòn đảo ấy cũng sẽ là tài sản của những kẻ cầm quyền và bọn tài phiệt, cũng sẽ bị chúng chia chác nhau mà ăn thôi.”

Về tác giả: Nhà văn Đào Hiếu, sinh năm 1946 ở tỉnh Bình Định, gia nhập Đảng Cộng sản năm 1968. Tham gia phong trào sinh viên miền Nam chống Mỹ, sau năm 1975 ông làm việc tại báo Tuổi Trẻ và NXB Trẻ TP. HCM. Năm 2008, ông công bố trên mạng hồi ký Lạc Đường, gây nhiều tranh luận.

Friday December 26, 2008 - 01:06pm (EST) Permanent Link | 0 Comments

Add Linhlovevn's Blog to your personalized My Yahoo! page:

Add to My Yahoo!RSS About My Yahoo! & RSS
1 - 5 of 944 First | < Prev | Next > | Last

HIGHLIGHTED POSTS